Một làn gió lạnh buốt vẫn còn vương vấn trong U Cốc, xua đi chút hơi ấm còn sót lại từ đống lửa tàn đêm qua. Ánh sáng ban mai lờ mờ, yếu ớt len lỏi qua kẽ lá, xuyên qua những vách đá dốc dựng đứng, chỉ đủ để vẽ nên những hình khối mờ ảo trên nền sương mù bảng lảng. Không gian tĩnh mịch đến lạ thường, chỉ có tiếng côn trùng rỉ rả đâu đó trong vách đá, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ khe suối ngầm vọng lại, và tiếng thở dài của đất trời như đang kể lại một câu chuyện cổ xưa, đầy hoài niệm. Mùi ẩm mốc của đá, mùi đất mục, mùi rêu phong xen lẫn chút hương thảo mộc từ túi thuốc của Mộ Dung Uyển Nhi, tạo nên một bản hòa tấu khứu giác trầm buồn, đánh thức những giác quan còn đang mơ màng.
Lâm Nhất khẽ cựa mình, tấm đạo bào vải thô cũ kỹ cọ xát vào nền đất lạnh, mang theo cảm giác ê ẩm, rã rời đến tận xương tủy. Cả thân thể hắn như vừa trải qua một cuộc hành trình dài dằng dặc, không phải bằng đôi chân, mà bằng linh hồn, băng qua những dòng sông lịch sử và những chiến trường máu tanh của Đại Tiên Chiến. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn từ từ hé mở, vẫn còn mang theo dư ảnh của những thị kiến kinh hoàng, nhưng giờ đây, thay vì sự hoang mang tột độ, chúng lại rực sáng một tia thấu hiểu, một sự minh triết hiếm có. Hắn đưa tay lên xoa thái dương, cảm giác như có hàng ngàn câu hỏi đang bủa vây, đan xen cùng hàng vạn mảnh ghép triết lý vừa được khai mở.
Bên cạnh hắn, Mộ Dung Uyển Nhi vẫn ngồi đó, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn và sự lo lắng, đôi bàn tay thanh tú nhẹ nhàng vuốt ve trán Mạc Vô Tình đang hôn mê. Nàng là hiện thân của sự quan tâm, của một tấm lòng nhân ái không chút vụ lợi. Tô Mạt Nhi, khác với vẻ lanh lợi thường ngày, giờ đây cũng lặng lẽ ngồi co ro, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào Mạc Vô Tình, sự bối rối và bất an hiện rõ trên khuôn mặt bầu bĩnh. Ngay cả Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, người luôn giữ vẻ lạnh lùng, trầm tĩnh, cũng đang trầm ngâm ngồi cạnh đống lửa tàn, thanh kiếm cổ màu huyết của hắn đặt ngang đùi, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào hư vô, như đang cố gắng xâu chuỗi những lời Lâm Nhất đã nói đêm qua. Không khí giữa họ căng như dây đàn, một sự căng thẳng vô hình đến từ những sự thật quá đỗi tàn khốc vừa được phơi bày.
Lâm Nhất khẽ thở dài, âm thanh nhỏ đến mức gần như bị tiếng gió cuốn đi. Hắn ngồi thẳng dậy, tấm lưng gầy gò dựa vào vách đá lạnh lẽo, tay vẫn vô thức nắm chặt Kinh Thư Vô Tự. Từng lời nói của hắn đêm qua, dù yếu ớt và khàn đặc, đã gieo vào lòng mỗi người một hạt giống nghi vấn, một sự bàng hoàng về bản chất của thế giới mà họ đang sống. Hắn biết, họ cần một lời giải thích, một sự thấu suốt để xua tan màn sương mù đang bao phủ tâm trí họ.
“Ta đã thấy… không chỉ là lịch sử, mà là cội nguồn của mọi bi kịch,” Lâm Nhất chậm rãi cất tiếng, giọng hắn vẫn còn yếu, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang một trọng lượng khó tả, như thể được đúc kết từ hàng ngàn năm triết lý. “Cái gọi là ‘tiên đạo’ mà thế gian đang truy cầu, thứ sức mạnh được tôn thờ, hóa ra chỉ là một vỏ bọc mỏng manh, che giấu một sự thật tàn khốc. Chân Đạo không phải là công pháp, không phải là thần thông, mà là một triết lý sống hài hòa với thiên địa, là sự cân bằng của vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình.”
Mộ Dung Uyển Nhi ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt nàng đầy vẻ lo lắng xen lẫn sự khao khát được hiểu rõ. “Huynh đã hiểu được gì từ những trang giấy trắng đó, Lâm Nhất? Những điều huynh nói đêm qua… thật sự quá sức chịu đựng của phàm nhân. Chân Đạo, tiên đạo giả tạo… Hắc Ám Cung lại có thể thao túng cả lịch sử đến vậy sao?” Nàng khẽ lắc đầu, như thể cố gắng xua đi những ảo ảnh kinh hoàng trong tâm trí.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy cay đắng, nhưng cũng ẩn chứa sự kiên định. Hắn nhìn vào Kinh Thư Vô Tự trong tay mình, cảm nhận từng thớ giấy thô ráp, nhưng lại chứa đựng một kho tàng tri thức đã bị lãng quên. “Kinh Thư Vô Tự không chỉ là những dòng chữ câm lặng, Uyển Nhi. Nó là những mảnh ghép ký ức, là tiếng vọng từ thời khai thiên, là hơi thở của những Chân Nhân cuối cùng. Khi ta chạm vào nó, khi ta kết nối với những mảnh ghép thông tin từ Băng Cung Di Tích, với nỗi đau của Mạc Vô Tình, một dòng cảm ngộ mạnh mẽ tuôn trào. Ta thấy sự thịnh vượng của các nền văn minh tuân theo Chân Đạo, nơi con người sống hòa hợp với thiên nhiên, không truy cầu sức mạnh mù quáng, mà truy cầu sự thấu hiểu và chân tâm.”
Hắn ngừng lại, ánh mắt xa xăm, như đang đắm chìm trong những ký ức không phải của riêng mình. “Nhưng rồi, Hắc Ám Cung xuất hiện. Chúng không chỉ là một tổ chức tà ác thông thường. Chúng là một 'chủ nghĩa' thao túng, một bóng ma đã tồn tại từ rất lâu, gieo rắc lòng tham, dục vọng vào tâm trí con người. Chúng bóp méo khái niệm ‘tu tiên’, biến nó thành cuộc chạy đua quyền lực, sự bất tử giả tạo. Chúng đã lợi dụng những nỗi sợ hãi, những khát khao bản năng nhất của con người để chia rẽ, để tạo ra Đại Tiên Chiến. Không phải là cuộc chiến giữa chính đạo và tà đạo, mà là cuộc chiến giữa những kẻ bị thao túng, bị làm mờ mắt bởi những ảo ảnh về sức mạnh và quyền năng.”
Tô Mạt Nhi líu lo hỏi, giọng nàng vẫn còn run rẩy: “Nhưng… nhưng Hắc Ám Cung có thể mạnh đến vậy sao, ca ca? Thay đổi cả lịch sử, bóp méo chân lý? Vậy thì… liệu có cách nào để cứu Mạc Vô Tình không? Hắn… hắn cũng là nạn nhân sao?” Đôi mắt nàng đỏ hoe, ánh nhìn đầy xót xa hướng về phía Mạc Vô Tình đang nằm bất động. Câu hỏi của nàng, tuy đơn giản, lại chạm đến một trong những nút thắt quan trọng nhất của câu chuyện.
Lâm Nhất gật đầu, ánh mắt hắn dịu đi khi nhìn về phía Mạc Vô Tình. “Chính xác, Mạt Nhi. Mạc Vô Tình… hắn là một vết sẹo của lịch sử, một nạn nhân của âm mưu ngàn năm. Hắn không phải là kẻ thù tự nhiên, mà là một công cụ, một quân cờ bị lòng hận thù che mắt. Kinh Thư Vô Tự đã cho ta thấy, những ‘hạt giống thù hận’ được gieo rắc từ Đại Tiên Chiến, đã nảy mầm và lớn lên trong những linh hồn như hắn. Hắc Ám Cung đã nuôi dưỡng sự căm phẫn, biến những đau khổ cá nhân thành ngọn lửa thiêu đốt cả thế gian.” Hắn đưa mắt nhìn Huyết Kiếm Khách, người vẫn giữ vẻ trầm ngâm. “Đúng như Huyết Kiếm Khách từng nói, kiếm là để đoạt mạng, nhưng cũng là để giữ lấy một thứ gì đó. Có lẽ, thứ chúng ta cần giữ lấy, chính là chân lý, là sự thật đã bị chôn vùi.”
Huyết Kiếm Khách khẽ nhúc nhích, ánh mắt lạnh lùng của hắn chợt lóe lên một tia sáng khó hiểu, như thể những lời của Lâm Nhất đã chạm đến một góc khuất nào đó trong tâm hồn hắn, nơi mà những vết sẹo cũ vẫn còn âm ỉ. Hắn không nói gì, nhưng sự im lặng của hắn giờ đây không còn là vô cảm, mà là sự lắng nghe, sự suy tư sâu sắc. Lâm Nhất hiểu rằng, để khơi gợi niềm tin từ một con người từng trải như Huyết Kiếm Khách, lời nói thôi chưa đủ, cần phải có hành động, có sự thấu hiểu thực sự.
Ánh mặt trời dần lên cao hơn, xua tan bớt màn sương lạnh. U Cốc dần hiện rõ hơn trong tầm mắt, những vách đá dốc, cây cối rậm rạp, tất cả đều mang một vẻ hoang dã, nguyên sơ. Lâm Nhất từ từ đứng dậy, thân hình gầy gò của hắn tuy có vẻ lung lay vì sự kiệt sức, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định. Hắn tiến đến bên Mạc Vô Tình, từng bước chân chậm rãi, vững vàng, như đang bước đi trên một con đường mà chỉ mình hắn nhìn thấy.
Lâm Nhất đứng lặng trước Mạc Vô Tình, người đang nằm bất động trên tấm đệm cỏ khô, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt vẫn đỏ ngầu dù đang nhắm nghiền, như thể ngay cả trong giấc ngủ, những cơn ác mộng vẫn đang giày vò hắn. Những vết sẹo chằng chịt trên da thịt Mạc Vô Tình, giờ đây dưới ánh sáng ban mai yếu ớt, không còn hiện lên vẻ tàn nhẫn đáng sợ, mà thay vào đó, là một sự đau khổ, một dấu ấn của bi kịch ngàn năm. Lâm Nhất không còn thấy một kẻ thù, mà là một linh hồn lạc lối, bị lòng hận thù ăn mòn đến tận cốt tủy. Mùi ẩm mốc của hang đá, mùi rêu phong và mùi thảo mộc thoang thoảng từ túi thuốc của Uyển Nhi xen lẫn, tạo nên một không gian vừa bí ẩn vừa có chút xót xa.
Hắn nhớ lại những thị kiến sống động từ Kinh Thư Vô Tự, những hình ảnh về Đại Tiên Chiến, về sự hủy diệt tàn khốc mà Hắc Ám Cung đã gây ra. Hắn thấy những "hạt giống thù hận" được gieo rắc vào tâm hồn những người mất mát, những kẻ bị lừa dối, bị lợi dụng. Mạc Vô Tình, với sự cô độc và bi kịch của mình, chính là một trong những mảnh ghép đau lòng nhất của bức tranh ấy. Hắn không phải sinh ra đã mang trong mình hận thù, mà là bị tiêm nhiễm, bị nuôi dưỡng bởi bàn tay của những kẻ thao túng, biến thành một "quân cờ" không hơn không kém.
“Ngươi không chỉ là kẻ thù, ngươi là một vết sẹo của lịch sử… một nạn nhân,” Lâm Nhất khẽ thì thầm, giọng hắn trầm ấm, đầy sự đồng cảm, như thể đang nói chuyện với một người bạn cũ. Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên trán Mạc Vô Tình. Cảm giác lạnh lẽo từ làn da Mạc Vô Tình truyền đến, nhưng Lâm Nhất không hề nao núng. Hắn nhắm mắt lại, một luồng linh khí Chân Đạo thuần khiết, tinh khiết như sương sớm, lặng lẽ toát ra từ Kinh Thư Vô Tự trong tay hắn, rồi theo cánh tay, truyền vào cơ thể Mạc Vô Tình. Đây không phải là một phương pháp chữa trị thể xác, mà là một nỗ lực để Lâm Nhất cảm nhận sâu hơn về nội tâm Mạc Vô Tình, để thấu hiểu những ký ức đau thương đã hình thành nên hắn, để tìm ra cội nguồn của mọi hận thù.
Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Nhất như cảm nhận được một dòng chảy hỗn loạn của cảm xúc, của những hình ảnh rời rạc trong tâm trí Mạc Vô Tình: tiếng la hét, tiếng đổ nát, những gương mặt thân yêu tan biến trong biển lửa, sự phản bội, và một nỗi cô độc cùng cực. Tất cả đều là những mảnh ghép của một bi kịch cá nhân, được Hắc Ám Cung khéo léo lợi dụng, biến thành một vũ khí hủy diệt. Hắn thấy sự giằng xé nội tâm trong Mạc Vô Tình, sự tranh đấu giữa ánh sáng và bóng tối, giữa một phần linh hồn vẫn còn khao khát bình yên và một phần đã bị hận thù nuốt chửng.
Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, từ xa quan sát cảnh tượng đó, đôi mắt lạnh lùng của hắn khẽ nheo lại. Hắn không hiểu những gì Lâm Nhất đang làm, nhưng hắn cảm nhận được một luồng năng lượng thuần khiết, khác biệt hoàn toàn với những tà khí mà hắn từng đối mặt. “Lòng thương hại không thể hóa giải hận thù,” Huyết Kiếm Khách cất tiếng, giọng hắn vẫn đều đều, không chút cảm xúc, nhưng ẩn chứa sự thật cay đắng của một người đã trải qua quá nhiều mất mát. “Thế gian này chỉ có kẻ mạnh và kẻ yếu, không có tình người. Hận thù đã ăn sâu vào cốt tủy, không dễ gì lay chuyển.”
Lâm Nhất rút tay về, mở mắt ra. Đôi mắt hắn vẫn trầm tư, nhưng sâu thẳm bên trong, một tia sáng hy vọng đã nhen nhóm. “Không phải thương hại, Huyết Kiếm Khách. Mà là thấu hiểu. Để hóa giải, trước hết phải hiểu cội nguồn. Ngươi nói đúng, hận thù đã ăn sâu ngàn năm, nhưng chẳng phải Kinh Thư Vô Tự đã cho chúng ta thấy, ngay cả những chân lý cổ xưa nhất cũng có thể bị bóp méo, vậy thì hận thù cũng có thể được hóa giải sao? Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, ngay cả trong bóng tối sâu thẳm nhất, vẫn còn một tia hy vọng.” Hắn quay sang nhìn Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, khuôn mặt hắn hiện lên một sự quyết tâm chưa từng thấy. “Mạc Vô Tình không phải là kẻ thù vĩnh viễn. Hắn là một con người bị sai khiến, bị lợi dụng. Nếu chúng ta muốn chiến thắng Hắc Ám Cung, chúng ta không chỉ cần sức mạnh để tiêu diệt, mà còn cần sự thấu hiểu để chữa lành. Đó mới chính là Chân Đạo, là con đường Vô Tiên chi Đạo mà ta đang truy cầu.”
Tô Mạt Nhi, nghe những lời ấy, đôi mắt nàng vẫn còn hoang mang, nhưng đã lóe lên một tia sáng của niềm tin. Nàng có thể không hiểu hết những triết lý cao siêu mà Lâm Nhất đang nói, nhưng nàng tin vào tấm lòng của hắn, tin vào sự lương thiện và kiên định trong đôi mắt hắn. Mộ Dung Uyển Nhi thì khẽ thở dài, trong lòng nàng ngổn ngang bao suy nghĩ. Nàng hiểu Lâm Nhất, hiểu tấm lòng hắn, nhưng thực tế tàn khốc của thế gian không phải lúc nào cũng đơn giản như những triết lý. Tuy nhiên, nhìn thấy sự kiên định trong ánh mắt hắn, nàng cũng không thể không cảm thấy một chút hy vọng le lói.
Lâm Nhất khẽ cử động, cảm giác mệt mỏi vẫn còn đeo bám, nhưng tâm trí hắn giờ đây lại vô cùng sáng rõ. Hắn quay trở lại vị trí cũ, ngồi đối diện với Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Huyết Kiếm Khách, không khí trong U Cốc trầm lắng hơn, nhưng cũng chứa đựng một sự mong chờ, một sự tập trung cao độ. Ánh nắng yếu ớt đã xua tan hoàn toàn màn sương mù, chỉ còn lại những vệt sáng lấp lánh trên lá cây ẩm ướt, tạo nên một khung cảnh tĩnh mịch nhưng không kém phần trang nghiêm. Mùi hương của đất, của cây cỏ sau cơn mưa đêm vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi khói bếp tàn và hương thảo mộc, tạo nên một tổng thể vừa hoang sơ vừa gần gũi.
“Hắc Ám Cung không chỉ muốn quyền lực, chúng muốn bóp méo cả sự thật, biến hận thù thành công cụ,” Lâm Nhất bắt đầu, giọng hắn giờ đây đã mạnh mẽ hơn, mỗi từ đều được nhấn nhá, chứa đựng sự thấu suốt và quyết tâm. “Chúng đã lợi dụng những nỗi sợ hãi, những khát khao của con người để gieo rắc sự hỗn loạn, để tạo ra một ‘tiên đạo’ giả dối, nơi sức mạnh được tôn thờ hơn chân lý, nơi dục vọng được xem trọng hơn lòng trắc ẩn. Chúng đã thao túng lịch sử, xóa bỏ những dấu vết của Chân Đạo, để không ai có thể nhận ra bộ mặt thật của chúng.” Hắn nắm chặt Kinh Thư Vô Tự, như nắm giữ một ngọn đuốc soi sáng trong đêm tối mênh mông. “Con đường của chúng ta, không thể chỉ là tiêu diệt những kẻ ác. Con đường đó phải là phục hồi Chân Đạo, không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu và chân lý.”
Mộ Dung Uyển Nhi nghe Lâm Nhất nói, đôi mắt nàng vẫn còn đong đầy lo lắng, nhưng cũng hiện lên sự chiêm nghiệm sâu sắc. “Nhưng liệu chúng ta có thể làm được không, Lâm Nhất? Hận thù đã ăn sâu ngàn năm, nó đã trở thành một phần của thế giới này. Để thay đổi cả một niềm tin, một hệ thống đã tồn tại bấy lâu nay… nó khó hơn rất nhiều so với việc đối đầu trực diện.” Nàng khẽ thở dài, tựa như gánh nặng của cả thế gian đang đè nặng lên vai nàng. “Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Huynh muốn chữa lành căn bệnh của cả một thời đại, liệu chúng ta có đủ sức?”
Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, người đã im lặng từ nãy đến giờ, cuối cùng cũng cất tiếng, giọng hắn vẫn trầm tĩnh, nhưng ánh mắt sâu thẳm hơn, như thể hắn đang nhìn thấu những gian nan sắp tới. “Cảm hóa một kẻ bị hận thù che mắt… khó hơn giết một kẻ thù gấp vạn lần. Những kẻ bị Hắc Ám Cung thao túng, chúng đã bị tẩy não, bị biến thành những cỗ máy giết chóc không cảm xúc. Để kéo chúng ra khỏi vực thẳm đó, có lẽ còn khó hơn cả việc đưa một người chết sống lại.” Hắn ngừng lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua Mạc Vô Tình đang nằm bất động. “Ta đã chứng kiến quá nhiều, Lâm Nhất. Lòng người khó đoán, và hận thù… đôi khi còn mạnh hơn cả sinh mệnh.”
Lâm Nhất khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn kiên định, không chút nao núng. “Chính vì khó, nên đó mới là Chân Đạo. Và chúng ta phải bắt đầu từ Mạc Vô Tình.” Hắn nhìn về phía Mạc Vô Tình, như thể đang nhìn vào một bức tranh bí ẩn cần được giải mã. “Hắn là chìa khóa để hiểu rõ hơn về âm mưu của Hắc Ám Cung, về cách chúng gieo rắc và nuôi dưỡng hận thù. Hắn cũng là cơ hội để chứng minh rằng ngay cả hận thù sâu sắc nhất cũng có thể được hóa giải, rằng ánh sáng của Chân Đạo vẫn có thể chạm tới những linh hồn lạc lối nhất. Nếu chúng ta có thể cứu Mạc Vô Tình, chúng ta có thể cho thế gian thấy một con đường khác, một hy vọng khác. Đó là cách chúng ta đối đầu với Hắc Ám Cung, không chỉ bằng kiếm, mà bằng chân lý, bằng lòng nhân ái.”
Tô Mạt Nhi, tuy vẫn còn bối rối, nhưng đôi mắt nàng đã ánh lên một tia sáng của niềm tin. Nàng có thể không hiểu hết những triết lý cao siêu của Lâm Nhất, nhưng nàng cảm nhận được sự chân thành và sức mạnh trong lời nói của hắn. Mộ Dung Uyển Nhi khẽ gật đầu, khuôn mặt thanh tú của nàng giờ đây không còn chỉ là sự lo lắng, mà là sự ủng hộ thầm lặng. Nàng tin vào Lâm Nhất, tin vào con đường mà hắn đã chọn.
Lâm Nhất đứng dậy, thân hình gầy gò của hắn hiện rõ dưới ánh nắng ban trưa, nhưng không hề yếu ớt. Ánh mắt hắn quét qua từng người, từ Mộ Dung Uyển Nhi đầy lo lắng nhưng kiên định, đến Tô Mạt Nhi tuy còn non nớt nhưng tràn đầy niềm tin, và cuối cùng là Huyết Kiếm Khách với vẻ trầm tư, nhưng đã không còn sự hoài nghi tuyệt đối. Hắn không nói thêm lời nào, nhưng sự kiên định trong ánh mắt và cử chỉ của hắn đã truyền đi một thông điệp rõ ràng về quyết tâm và hướng đi mới của mình.
Hắn nắm chặt Kinh Thư Vô Tự trong tay, cảm nhận sự thô ráp của giấy, nhưng trong tâm trí hắn, những trang giấy trắng ấy không còn là bí ẩn, mà là một bản đồ, một lời dẫn đường. Kinh Thư Vô Tự, không chỉ là nguồn triết lý mà còn là chìa khóa mở ra các công pháp cổ xưa, có thể giúp Lâm Nhất đối phó với tà thuật của Hắc Ám Cung và thậm chí thanh tẩy tà khí. Mối liên hệ giữa Mạc Vô Tình và các 'Chân Nhân' cuối cùng hoặc một dòng dõi bí ẩn sẽ được làm rõ hơn, có thể Mạc Vô Tình nắm giữ một phần ký ức hoặc năng lực tiềm ẩn có thể thức tỉnh. Hướng đi mới của Lâm Nhất, nhấn mạnh sự thấu hiểu và chân lý, sẽ tạo ra sự đối lập mạnh mẽ với Thiên Đạo Môn, gợi ý một cuộc đối đầu tư tưởng không thể tránh khỏi. Việc 'cảm hóa' Mạc Vô Tình sẽ là một quá trình dài, đầy thử thách, đòi hỏi sự kiên nhẫn và có thể liên quan đến việc đối mặt trực tiếp với những 'tâm ma' của hắn, dưới sự hướng dẫn của Lâm Nhất.
Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Lâm Nhất đã nhìn thấy chân tâm ấy trong Kinh Thư Vô Tự, và giờ đây, hắn sẽ dùng chân tâm ấy để soi sáng con đường hồng trần gian nan. Con đường phía trước còn dài, đầy rẫy chông gai, nhưng Lâm Nhất biết, hắn không còn đơn độc, và hắn đã tìm thấy con đường cho Vô Tiên chi Đạo của chính mình.