Vô tiên chi đạo
Chương 339

Mạc Linh Tiết Lộ: Thâm Cung Đại Kế

2497 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất nhận được thông tin mật từ Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh về âm mưu Thiên Đạo Môn Kiến Lập.,Lâm Nhất xác định được thời điểm và địa điểm quan trọng của âm mưu này.,Liên kết thông tin mới với những gì Lâm Nhất đã giải mã từ Kinh Thư Vô Tự, củng cố hiểu biết về bản chất của 'tiên đạo' giả tạo và Hắc Ám Cung.,Thúc đẩy cốt truyện vào giai đoạn cao trào, chuẩn bị cho hành động trực tiếp của Lâm Nhất.,Tiếp tục quá trình cảm hóa Mạc Vô Tình, cho thấy hiệu quả ban đầu của 'Tâm Nguyên Quyết'.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Dạ Ảnh Thích Khách, Mạc Vô Tình
Mood: Tense, mysterious, determined, contemplative
Kết chương: [object Object]

Ánh trăng đã lùi về phía tây, nhường chỗ cho những vệt sáng mờ ảo của rạng đông, nhưng trong lòng Ẩn Cư Động Phủ, thời gian dường như ngưng đọng. Không gian tĩnh mịch chỉ còn tiếng gió nhẹ luồn qua khe đá, tiếng nước suối róc rách chảy qua những phiến đá rêu phong, và tiếng côn trùng đêm rả rích như lời thì thầm của hồng trần. Mùi đất ẩm và đá lạnh hòa quyện, thoang thoảng mùi thảo mộc dịu nhẹ từ túi thuốc của Mộ Dung Uyển Nhi, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, cô độc, nơi linh khí dường như cũng trở nên trong lành hơn, ổn định hơn, rất thích hợp cho những kẻ đang truy tầm chân lý.

Lâm Nhất vẫn ngồi đối diện Mạc Vô Tình, hai tay hắn đặt nhẹ lên trán y, đôi mắt đen láy sâu thẳm ẩn chứa một sự tập trung cao độ, gần như hòa nhập vào hư không. Luồng linh khí thanh tịnh từ "Tâm Nguyên Quyết" không ngừng tuôn chảy, dịu nhẹ và bền bỉ, như dòng suối trong vắt kiên trì mài mòn đá cứng. Nó thẩm thấu qua từng huyệt đạo, từng mạch máu của Mạc Vô Tình, từ từ xoa dịu những cơn co giật, những biểu hiện đau khổ đã hằn sâu trên gương mặt hốc hác của y. Ban đầu, sắc mặt Mạc Vô Tình thoáng chốc giãn ra, bờ môi khô khốc khẽ động, dường như cảm nhận được một sự dễ chịu hiếm có sau chuỗi ngày dài chìm trong thống khổ và oán hận.

Thế nhưng, chỉ sau vài nhịp thở, lông mày y lại nhíu chặt, cơ thể gầy guộc khẽ run rẩy, những dòng oán khí và tà khí sâu thẳm bên trong bắt đầu phản ứng, chống trả lại luồng thanh tẩy của Tâm Nguyên Quyết. Một tiếng rên rỉ nhỏ thoát ra từ cổ họng y, âm thanh ấy nghe như tiếng cành cây khô gãy vụn trong gió lạnh, đầy bi thương và bất lực. Nó tựa như một trận chiến âm thầm đang diễn ra trong tâm hồn y, nơi những ký ức đau khổ, những tà niệm đã ăn sâu vào cốt tủy đang gồng mình chống chọi với ánh sáng của chân tâm. Mắt y vẫn nhắm nghiền, nhưng trên trán lại lấm tấm những giọt mồ hôi lạnh, chảy dài xuống thái dương.

Mộ Dung Uyển Nhi ngồi cạnh, ánh mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, nhẹ nhàng thì thầm, giọng nói tựa như một làn khói mỏng manh trong không gian tĩnh mịch: "Liệu có hiệu quả không, Lâm Nhất?" Nàng lo lắng, nhưng trong đôi mắt ấy vẫn ngập tràn niềm tin không lay chuyển vào đạo sĩ trẻ. Lâm Nhất không rời mắt khỏi Mạc Vô Tình, nhưng giọng hắn trầm thấp, kiên định như đá tảng: "Hắn đang chống cự. Những tạp niệm đã bám rễ quá sâu, nhưng Tâm Nguyên Quyết sẽ thanh tẩy được, dù chỉ là tạm thời." Hắn hiểu rằng, để gột rửa một tâm hồn đã bị nhuộm đen bởi thù hận và ma chướng, cần một sự kiên trì vô hạn, như nước chảy đá mòn, cần thời gian và một lòng nhân ái không vụ lợi.

Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây cũng tràn ngập sự lo lắng, khẽ động đậy, giọng nói trong trẻo thường ngày nay cũng trở nên nhỏ nhẹ hơn rất nhiều. "Em thấy hắn đỡ hơn một chút rồi... nhưng sao vẫn đau khổ thế?" Nàng nhìn Mạc Vô Tình, lòng trắc ẩn trỗi dậy. Cái nhìn của nàng vẫn còn sự trong sáng của một cô nương chưa trải nhiều sự đời, chưa thấm thía hết những thăng trầm của hồng trần gian nan, nên sự đau khổ của Mạc Vô Tình càng khiến nàng bàng hoàng. Lâm Nhất khẽ thở dài trong lòng, sự nặng nề của trách nhiệm đè nặng lên đôi vai gầy gò của hắn. Hắn biết, bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Con đường cứu vớt Mạc Vô Tình không chỉ là thanh tẩy tà khí, mà còn là khơi gợi lại chân tâm đã ngủ vùi, tìm lại ánh sáng giữa bóng tối của hận thù. Hắn vẫn kiên nhẫn duy trì Tâm Nguyên Quyết, từng chút một, từng sợi linh khí một, gieo hạt mầm hy vọng vào mảnh đất tâm hồn cằn cỗi của Mạc Vô Tình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Hắn đang cố gắng đánh thức chân tâm ấy.

Bên ngoài cửa động, ánh trăng đã hoàn toàn khuất dạng, nhường chỗ cho màn đêm đen đặc và một làn gió mạnh bỗng nổi lên, mang theo hơi lạnh se sắt. Sương mù bắt đầu giăng lối, bao phủ cảnh vật, biến những ngọn cây, phiến đá thành những bóng hình mờ ảo, hư ảo như cõi mộng. Tiếng gió rít gào bên ngoài cửa động, khác hẳn với sự dịu nhẹ ban đầu, như một lời cảnh báo từ thiên địa về những biến động sắp tới. Tiếng côn trùng đêm cũng im bặt, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đầy căng thẳng.

Chính trong khoảnh khắc đó, một bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện, xuất hiện như một làn khói trước cửa động, không hề gây ra tiếng động nào đáng kể. Đó chính là Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh, dáng người mảnh khảnh nhưng ẩn chứa một sức mạnh đáng sợ, một vẻ lạnh lùng như băng tuyết đã ăn sâu vào cốt tủy. Nàng không nói một lời, chỉ ném một phong thư đã được phong kín về phía Lâm Nhất, động tác dứt khoát và hiệu quả, không chút dư thừa. Ánh mắt sắc lạnh của nàng lướt qua Mạc Vô Tình đang hôn mê một cách khó hiểu, một tia mệt mỏi thoáng hiện lên trong đôi mắt ấy, rồi biến mất nhanh chóng. Mùi kim loại sắc bén thoang thoảng từ vũ khí của nàng, hòa lẫn với mùi ẩm ướt của sương đêm, tạo nên một cảm giác vừa nguy hiểm vừa bí ẩn.

Lâm Nhất không chớp mắt, đưa tay đón lấy phong thư một cách nhẹ nhàng. Hắn biết, đây là thông tin mật, và sự xuất hiện của Mạc Linh vào giờ khắc này chắc chắn báo hiệu một biến cố lớn lao.

Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh, giọng nói trầm thấp, không biểu cảm, nhưng lại mang theo một sự cấp bách đáng sợ. "Thông tin. Thiên Đạo Môn Kiến Lập, Hắc Ám Cung. Địa điểm: Quỷ Môn Quan. Thời điểm: Ba ngày tới, giờ Tý." Từng lời nàng nói ra đều gọn gàng, sắc bén như lưỡi dao, không thừa một chữ, nhưng lại chứa đựng một trọng lượng ngàn cân, khiến không khí trong động dường như đông đặc lại.

Lâm Nhất nhận lấy phong thư, ánh mắt hắn sắc lạnh hơn bao giờ hết, như hai mũi kiếm xuyên thấu màn đêm. "Chi tiết?" Hắn hỏi, giọng trầm ổn nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán không thể lay chuyển. Hắn biết, thông tin này sẽ là chìa khóa để giải mã những bí ẩn còn lại, và cũng là điểm khởi đầu cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.

Dạ Ảnh Thích Khách khẽ gật đầu, bóng dáng nàng vẫn đứng yên như một bức tượng tạc từ đêm tối. "Họ sẽ kích hoạt một trận pháp cổ xưa, dùng linh khí của toàn bộ khu vực để hoàn thành nghi thức 'kiến lập'. Nó liên quan đến sự kiện 3000 năm trước... một cách để hoàn toàn cắt đứt sợi dây liên kết với Chân Đạo. Kế hoạch là một nghi lễ hiến tế quy mô lớn, dùng sinh linh và linh mạch." Lời nói của Mạc Linh, dù lạnh lùng, nhưng lại vẽ ra một bức tranh kinh hoàng về âm mưu của Hắc Ám Cung, khiến cả Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi phải rùng mình.

Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú nay lộ rõ vẻ kinh hãi, khẽ kêu lên: "Hiến tế?" Nàng không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Ý niệm về việc dùng sinh linh để hiến tế, để đạt được mục đích đen tối, đi ngược lại hoàn toàn với những triết lý nhân đạo mà nàng luôn tin tưởng, khiến nàng cảm thấy lạnh xương sống.

Tô Mạt Nhi, khuôn mặt bầu bĩnh giờ đây trắng bệch, đôi mắt to tròn ngấn nước vì sợ hãi. Nàng thì thầm, giọng nói líu lo thường ngày nay run rẩy, gần như lạc đi: "Quỷ Môn Quan... nơi đó âm khí nặng nề..." Cái tên Quỷ Môn Quan thôi cũng đủ gợi lên trong tâm trí nàng những hình ảnh ghê rợn về một nơi đầy rẫy tử khí, nơi mà ánh sáng của sự sống khó lòng chạm tới. Nàng không hiểu hết được sự thâm sâu của âm mưu, nhưng cảm nhận được sự tà ác và nguy hiểm chết người từ những lời Mạc Linh vừa thốt ra. Mạc Linh nhìn phản ứng của hai cô nương, ánh mắt nàng vẫn không biểu cảm, nhưng có lẽ sâu thẳm trong lòng, nàng cũng đã quá quen với những cảnh tượng kinh hoàng mà Hắc Ám Cung gây ra. Nàng vẫn đứng đó, một bóng ma giữa sương đêm, lặng lẽ chờ đợi quyết định của Lâm Nhất.

Sương mù bên ngoài cửa động càng lúc càng dày đặc, tựa như một bức màn che phủ toàn bộ thế gian, biến những ngọn núi, dòng sông thành những nét vẽ mờ ảo trong bức tranh thủy mặc của buổi rạng sáng. Mùi ẩm mốc của sương sớm hòa quyện với mùi đất đá đặc trưng của động phủ, tạo nên một cảm giác lạnh lẽo đến tận xương tủy. Lâm Nhất mở phong thư, đọc lướt qua những dòng chữ viết tay cẩn thận, từng nét chữ như ẩn chứa một sự gấp gáp, một nỗi lo sợ thầm kín.

Hắn nhắm mắt lại, những triết lý và công pháp từ Kinh Thư Vô Tự hiện rõ trong tâm trí, không phải là những dòng chữ vô tri mà là những hình ảnh sống động, những dòng linh khí cuộn chảy, những chân lý về sự hài hòa của thiên địa và sự tu dưỡng của tâm hồn. Hắn đã lĩnh ngộ được bản chất của Chân Đạo từ 3000 năm trước, và giờ đây, những thông tin từ Mạc Linh như một mảnh ghép cuối cùng, khớp vào bức tranh lịch sử đã bị bóp méo. Từng mảnh ghép về Đại Tiên Chiến, sự suy tàn của Chân Đạo, và âm mưu của Hắc Ám Cung hiện rõ trong đầu hắn, kết nối với nhau một cách rành mạch và lạnh lẽo.

Hắn nhìn Mạc Vô Tình, người vẫn đang chìm trong hôn mê nhưng biểu hiện đã bình ổn hơn một chút sau khi tiếp nhận Tâm Nguyên Quyết, rồi lại nhìn ra ngoài cửa động, nơi sương mù giăng lối, tựa như một bức tường ngăn cách hắn với thế giới bên ngoài, nhưng cũng không thể ngăn cản được ánh mắt thấu thị của hắn nhìn xa vạn dặm. Trong khoảnh khắc ấy, hắn cảm nhận được sự nặng nề của trách nhiệm đè nặng lên đôi vai. Đây không chỉ là cuộc chiến cá nhân, mà là cuộc chiến để bảo vệ Chân Đạo, để ngăn chặn một âm mưu đã kéo dài hàng ngàn năm, một âm mưu muốn hủy diệt hoàn toàn sợi dây liên kết giữa con người và chân lý nguyên thủy.

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi im lặng chờ đợi, ánh mắt dõi theo từng cử chỉ nhỏ của Lâm Nhất, lòng họ như lửa đốt nhưng không dám lên tiếng, sợ phá vỡ sự trầm tư sâu sắc của hắn. Huyết Kiếm Khách, đứng khuất trong bóng tối, cũng không rời mắt khỏi Lâm Nhất. Hắn đã từng là một kẻ bị Hắc Ám Cung thao túng, nên hắn hiểu rõ sự tàn độc của chúng. Giờ đây, hắn đặt trọn niềm tin vào đạo sĩ trẻ này.

Lâm Nhất mở mắt, ánh mắt hắn sáng rực như vì sao giữa đêm tối, giọng nói kiên định, vang vọng trong không gian động phủ, xua đi một phần sự ảm đạm của sương sớm: "Quỷ Môn Quan, giờ Tý, ba ngày tới. Không thể chậm trễ." Mỗi từ hắn nói ra đều như một lời thề, một mệnh lệnh không thể lay chuyển. Hắn đứng dậy, dáng người gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, kiên cường. Ánh mắt hắn quét qua những người đồng hành, từ Mộ Dung Uyển Nhi đầy lo lắng nhưng tin tưởng, đến Tô Mạt Nhi còn chút bàng hoàng nhưng đã sẵn sàng, và cả bóng dáng lặng lẽ của Mạc Linh.

"Âm mưu này không chỉ là thành lập một môn phái." Lâm Nhất nói tiếp, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy sức nặng, như đang vén màn sương mù của lịch sử. "Nó là đòn cuối cùng để hủy diệt hoàn toàn Chân Đạo, biến 'tiên đạo' giả tạo thành thứ duy nhất tồn tại. Nó là sự tiếp nối của Đại Tiên Chiến, nhưng dưới một vỏ bọc khác, tinh vi hơn, tàn độc hơn." Hắn đã nhìn thấu bản chất của vấn đề, không chỉ là sức mạnh, mà là sự thao túng tư tưởng, sự bóp méo chân lý. Đây là một trận chiến không chỉ về pháp thuật mà còn về đạo lý, về sự tồn vong của một con đường chân chính.

Mạc Linh khẽ gật đầu, bóng dáng nàng chìm vào sương mù, chỉ để lại một lời thì thầm lạnh lẽo: "Họ đã chuẩn bị từ rất lâu rồi. Cẩn trọng." Rồi nàng biến mất, như chưa từng xuất hiện.

Lâm Nhất nhìn theo bóng nàng khuất dạng, rồi quay lại nhìn Mạc Vô Tình đang nằm yên trên giường đá, gương mặt đã bớt đi phần nào sự co quắp. Hắn biết, con đường cảm hóa Mạc Vô Tình sẽ còn dài, nhưng hắn không thể dừng lại. Quỷ Môn Quan đang chờ đợi, và số phận của Chân Đạo, của hồng trần gian nan này, có lẽ sẽ được định đoạt tại đó. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh của sương sớm thấm vào phổi, và một quyết tâm sắt đá hiện rõ trong đôi mắt. Tiên đạo tại tâm. Hắn đã tìm thấy chân tâm của mình, và hắn sẽ dùng nó để soi rọi con đường phía trước, dù con đường ấy có đầy rẫy chông gai và thử thách đến đâu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ