Vô tiên chi đạo
Chương 340

Vọng Cổ Quỷ Môn: Tiên Đạo Nghiệt Chướng

4225 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất, thông qua sức mạnh của Kinh Thư Vô Tự và Tâm Nguyên Quyết, du hành tâm thức về quá khứ 3000 năm trước để chứng kiến và can thiệp vào nghi thức 'Thiên Đạo Môn Kiến Lập' nguyên thủy của Hắc Ám Cung.,Khắc họa quy mô và bản chất tà ác của nghi thức, giải thích cách nó bóp méo Chân Đạo và đặt nền móng cho 'tiên đạo' giả tạo.,Bắt đầu cuộc đối đầu trực diện đầu tiên của Lâm Nhất (dù chỉ là tâm thức) với các thế lực Hắc Ám Cung cổ xưa.,Đẩy mạnh cao trào của arc, tạo tiền đề cho những sự kiện lớn tiếp theo.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Mạc Vô Tình, Hắc Ám Cung Cổ Xưa
Mood: Tense, mysterious, action, critical, slightly horrifying
Kết chương: [object Object]

Sương mù bên ngoài cửa động càng lúc càng dày đặc, tựa như một bức màn che phủ toàn bộ thế gian, biến những ngọn núi, dòng sông thành những nét vẽ mờ ảo trong bức tranh thủy mặc của buổi rạng sáng. Mùi ẩm mốc của sương sớm hòa quyện với mùi đất đá đặc trưng của động phủ, tạo nên một cảm giác lạnh lẽo đến tận xương tủy. Lâm Nhất mở phong thư, đọc lướt qua những dòng chữ viết tay cẩn thận, từng nét chữ như ẩn chứa một sự gấp gáp, một nỗi lo sợ thầm kín.

Hắn nhắm mắt lại, những triết lý và công pháp từ Kinh Thư Vô Tự hiện rõ trong tâm trí, không phải là những dòng chữ vô tri mà là những hình ảnh sống động, những dòng linh khí cuộn chảy, những chân lý về sự hài hòa của thiên địa và sự tu dưỡng của tâm hồn. Hắn đã lĩnh ngộ được bản chất của Chân Đạo từ 3000 năm trước, và giờ đây, những thông tin từ Mạc Linh như một mảnh ghép cuối cùng, khớp vào bức tranh lịch sử đã bị bóp méo. Từng mảnh ghép về Đại Tiên Chiến, sự suy tàn của Chân Đạo, và âm mưu của Hắc Ám Cung hiện rõ trong đầu hắn, kết nối với nhau một cách rành mạch và lạnh lẽo.

Hắn nhìn Mạc Vô Tình, người vẫn đang chìm trong hôn mê nhưng biểu hiện đã bình ổn hơn một chút sau khi tiếp nhận Tâm Nguyên Quyết, rồi lại nhìn ra ngoài cửa động, nơi sương mù giăng lối, tựa như một bức tường ngăn cách hắn với thế giới bên ngoài, nhưng cũng không thể ngăn cản được ánh mắt thấu thị của hắn nhìn xa vạn dặm. Trong khoảnh khắc ấy, hắn cảm nhận được sự nặng nề của trách nhiệm đè nặng lên đôi vai. Đây không chỉ là cuộc chiến cá nhân, mà là cuộc chiến để bảo vệ Chân Đạo, để ngăn chặn một âm mưu đã kéo dài hàng ngàn năm, một âm mưu muốn hủy diệt hoàn toàn sợi dây liên kết giữa con người và chân lý nguyên thủy.

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi im lặng chờ đợi, ánh mắt dõi theo từng cử chỉ nhỏ của Lâm Nhất, lòng họ như lửa đốt nhưng không dám lên tiếng, sợ phá vỡ sự trầm tư sâu sắc của hắn. Huyết Kiếm Khách, đứng khuất trong bóng tối, cũng không rời mắt khỏi Lâm Nhất. Hắn đã từng là một kẻ bị Hắc Ám Cung thao túng, nên hắn hiểu rõ sự tàn độc của chúng. Giờ đây, hắn đặt trọn niềm tin vào đạo sĩ trẻ này.

Lâm Nhất mở mắt, ánh mắt hắn sáng rực như vì sao giữa đêm tối, giọng nói kiên định, vang vọng trong không gian động phủ, xua đi một phần sự ảm đạm của sương sớm: "Quỷ Môn Quan, giờ Tý, ba ngày tới. Không thể chậm trễ." Mỗi từ hắn nói ra đều như một lời thề, một mệnh lệnh không thể lay chuyển. Hắn đứng dậy, dáng người gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, kiên cường. Ánh mắt hắn quét qua những người đồng hành, từ Mộ Dung Uyển Nhi đầy lo lắng nhưng tin tưởng, đến Tô Mạt Nhi còn chút bàng hoàng nhưng đã sẵn sàng, và cả bóng dáng lặng lẽ của Mạc Linh.

"Âm mưu này không chỉ là thành lập một môn phái." Lâm Nhất nói tiếp, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy sức nặng, như đang vén màn sương mù của lịch sử. "Nó là đòn cuối cùng để hủy diệt hoàn toàn Chân Đạo, biến 'tiên đạo' giả tạo thành thứ duy nhất tồn tại. Nó là sự tiếp nối của Đại Tiên Chiến, nhưng dưới một vỏ bọc khác, tinh vi hơn, tàn độc hơn." Hắn đã nhìn thấu bản chất của vấn đề, không chỉ là sức mạnh, mà là sự thao túng tư tưởng, sự bóp méo chân lý. Đây là một trận chiến không chỉ về pháp thuật mà còn về đạo lý, về sự tồn vong của một con đường chân chính.

Mạc Linh khẽ gật đầu, bóng dáng nàng chìm vào sương mù, chỉ để lại một lời thì thầm lạnh lẽo: "Họ đã chuẩn bị từ rất lâu rồi. Cẩn trọng." Rồi nàng biến mất, như chưa từng xuất hiện.

Lâm Nhất nhìn theo bóng nàng khuất dạng, rồi quay lại nhìn Mạc Vô Tình đang nằm yên trên giường đá, gương mặt đã bớt đi phần nào sự co quắp. Hắn biết, con đường cảm hóa Mạc Vô Tình sẽ còn dài, nhưng hắn không thể dừng lại. Quỷ Môn Quan đang chờ đợi, và số phận của Chân Đạo, của hồng trần gian nan này, có lẽ sẽ được định đoạt tại đó. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh của sương sớm thấm vào phổi, và một quyết tâm sắt đá hiện rõ trong đôi mắt. Tiên đạo tại tâm. Hắn đã tìm thấy chân tâm của mình, và hắn sẽ dùng nó để soi rọi con đường phía trước, dù con đường ấy có đầy rẫy chông gai và thử thách đến đâu.

***

Trong động phủ ẩn mình giữa ngàn núi, không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng gió lùa qua khe đá, tiếng nước suối tí tách từ một mạch ngầm len lỏi qua vách động. Lâm Nhất ngồi xếp bằng trên một phiến đá nhẵn, thân hình gầy gò của hắn toát lên vẻ thanh thoát kỳ lạ trong màn đêm. Ánh sáng lờ mờ từ một lò luyện đan nhỏ, nơi ngọn lửa thiêu đốt những thảo dược quý hiếm tỏa ra mùi hương thanh đạm, bao trùm lên khuôn mặt trầm tư của hắn. Đôi mắt đen láy sâu thẳm khép hờ, nhưng tâm thức hắn lại đang phiêu du, vượt thoát khỏi giới hạn của không gian và thời gian.

Mộ Dung Uyển Nhi quỳ gối bên cạnh, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn dõi theo từng nhịp thở nhẹ nhàng của Lâm Nhất. Nàng khẽ đưa tay, muốn chạm vào vạt áo bào cũ kỹ của hắn, nhưng rồi lại rụt về. Lòng nàng như lửa đốt, nhưng nàng tin tưởng vào quyết định của hắn, tin vào con đường mà hắn đã chọn. Nàng thì thầm, giọng nói như tan vào không khí: "Lâm Nhất, huynh nhất định phải cẩn thận... Hồng trần gian nan, huynh đừng để mình lạc lối." Nàng hiểu rõ sự nguy hiểm của việc du hành tâm thức về quá khứ, nhất là một quá khứ chứa đựng những biến cố kinh thiên động địa.

Tô Mạt Nhi, khuôn mặt bầu bĩnh vẫn không giấu được vẻ lo lắng, nắm chặt tay mình. Đôi mắt to tròn long lanh của nàng không ngừng quét qua Lâm Nhất, rồi lại nhìn sang Mạc Vô Tình đang nằm yên trên giường đá cách đó không xa. Hơi thở của Mạc Vô Tình đều đặn hơn nhiều so với trước đây, nhưng gương mặt hốc hác của y vẫn chưa hoàn toàn tan đi vẻ tiều tụy. "Đệ chờ huynh trở về!" Tô Mạt Nhi khẽ nói, giọng nói trong trẻo thường ngày nay lại mang theo một chút run rẩy, như một lời thề nguyền nhỏ bé, nhưng chứa đựng cả tấm chân tình. Nàng biết, Lâm Nhất không truy cầu sức mạnh hay địa vị, hắn truy cầu chân lý, truy cầu sự bình yên cho hồng trần, và đôi khi, điều đó đòi hỏi những hy sinh lớn lao.

Lâm Nhất không đáp, nhưng một luồng linh khí dịu nhẹ, trong suốt như pha lê tỏa ra từ thân thể hắn, lướt qua Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, tựa như một lời trấn an vô hình. Linh khí ấy không mang theo áp lực cường đại, mà chỉ là sự ấm áp, thanh bình, như tiếng suối chảy, như làn gió mát. Hắn đã vận dụng Kinh Thư Vô Tự và Tâm Nguyên Quyết đến cực hạn. Kinh Thư Vô Tự không chỉ là một công pháp, mà là một cánh cửa dẫn vào dòng chảy của vạn vật, của thời gian, của chân lý. Còn Tâm Nguyên Quyết, đó là lá chắn cuối cùng, là ngọn hải đăng của tâm hồn, giúp hắn không bị lạc lối trong mê cung của quá khứ.

Thân thể hắn, thoạt nhìn như một pho tượng đá tĩnh lặng, dần dần phát ra một ánh sáng mờ ảo, không chói chang nhưng lại đầy vẻ huyền bí. Ánh sáng ấy không phải của phàm trần, cũng không phải của tiên gia, mà là ánh sáng của sự thấu hiểu, của chân tâm đã đạt đến cảnh giới cao thâm. Từng sợi linh khí mỏng manh thoát ra từ đỉnh đầu hắn, hòa vào không khí, rồi tan biến vào hư vô. Tâm thức Lâm Nhất, như một cánh chim được giải thoát khỏi lồng giam thể xác, bắt đầu phiêu du, xuyên qua màn sương mờ của hiện tại, tìm về những dấu vết đã phai mờ của thời gian. Động phủ vẫn yên tĩnh, chỉ còn lại ba con người và một linh hồn đang thực hiện một chuyến đi đầy rủi ro vào dòng chảy lịch sử. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm," Lâm Nhất tự nhủ trong vô thức, lời ấy như một thần chú, một lời nhắc nhở về con đường hắn đang đi, về mục đích cuối cùng của hắn.

***

Tâm thức Lâm Nhất bị cuốn vào một xoáy ốc khổng lồ, không gian xung quanh không còn là cảnh vật hữu hình mà là một hỗn độn của năng lượng và ký ức. Hắn cảm thấy mình như một hạt bụi nhỏ nhoi, bị quăng quật giữa cơn bão của dòng chảy thời gian. Tiếng gió gào thét vô hình, không phải tiếng gió vật lý mà là tiếng gào thét của những mảnh ghép thời gian va đập vào nhau, tiếng xé rách không gian khi các chiều không gian bị bẻ cong, tiếng vọng của vô số thời đại chồng chập lên nhau, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn, kinh hoàng.

Mùi vị của hư vô tràn ngập khứu giác, một mùi ẩm mốc cũ kỹ của hàng ngàn năm, hòa lẫn với những linh khí cổ xưa bị vặn vẹo, biến chất, mang theo chút vị kim loại tanh tưởi và mùi lưu huỳnh nồng nặc. Bầu không khí nơi đây hỗn loạn đến cực điểm, áp lực đè nặng lên tâm thức Lâm Nhất, khiến hắn cảm thấy choáng ngợp, như thể linh hồn đang bị xé toạc thành từng mảnh. Những hình ảnh mờ ảo vụt qua trước mắt hắn, không rõ ràng, chỉ là những mảnh cắt của lịch sử, những tiếng thét của Đại Tiên Chiến, những nụ cười tan biến, những giọt lệ rơi, những vương triều sụp đổ. Tất cả đều chớp nhoáng, không thể nắm bắt, nhưng lại khắc sâu vào tâm hồn hắn một nỗi đau thương, một sự bi tráng của vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình.

Kinh Thư Vô Tự lúc này không chỉ là công pháp, mà nó trở thành một ngọn đèn soi đường, một điểm neo vững chắc cho tâm thức hắn. Từng dòng chữ vô hình, từng triết lý cổ xưa mà hắn đã lĩnh ngộ, giờ đây hóa thành những sợi tơ vàng óng, đan xen, bảo vệ linh hồn hắn khỏi sự ăn mòn của dòng chảy thời gian. Tâm Nguyên Quyết, như một lá chắn tinh thần, bao bọc lấy hắn, giúp hắn giữ vững tâm trí, không bị cuốn vào những ảo ảnh của quá khứ. Nó không chỉ thanh tẩy tạp niệm mà còn là cội nguồn của sự kiên định, của chân tâm bất biến.

"Giữ vững... Chân Đạo là ngọn hải đăng..." Lâm Nhất tự nhủ trong tâm thức, lời ấy không phải được nói ra bằng âm thanh, mà là một ý niệm kiên định, khắc sâu vào sâu thẳm linh hồn. Hắn biết mình đang đi ngược dòng, đang chống lại quy luật của vũ trụ. Nhưng hắn không thể lùi bước. Hắn phải tìm về nguồn gốc của tà niệm mà Mạc Linh đã tiết lộ, phải hiểu rõ bản chất của cái gọi là 'tiên đạo' giả tạo.

Hắn cảm nhận được sự biến đổi của vạn vật qua hàng ngàn năm, sự sinh diệt, sự hưng thịnh rồi suy tàn, tất cả đều được thể hiện qua những dòng chảy năng lượng cuồng bạo. Đôi khi, hắn thấy những tia sáng le lói của Chân Đạo, những linh hồn thuần khiết, những cảnh giới tu luyện cao thâm, nhưng tất cả đều nhanh chóng bị nhấn chìm bởi một dòng chảy đen tối hơn, mạnh mẽ hơn, mang theo sự tham lam, dục vọng và sự bóp méo chân lý. Đó chính là những vết sẹo mà Hắc Ám Cung đã để lại trong dòng chảy lịch sử.

Với Kinh Thư Vô Tự làm neo, Tâm Nguyên Quyết làm lá chắn, Lâm Nhất xuyên qua những dòng chảy năng lượng cuồng bạo ấy, không ngừng định hướng về nguồn gốc của sự biến chất. Hắn không tìm kiếm một thời điểm cụ thể, mà tìm kiếm một điểm giao thoa, nơi mà Chân Đạo bắt đầu bị bẻ cong, nơi mà hạt mầm của "tiên đạo" giả tạo được gieo xuống. Mọi giác quan của hắn đều tập trung cao độ, không phải để nhìn, nghe, ngửi bằng thân xác, mà là cảm nhận bằng linh hồn, thấu thị bằng chân tâm. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," hắn thầm niệm, cố gắng tìm kiếm sự hài hòa giữa hỗn loạn, tìm kiếm sự thật ẩn sâu dưới lớp bụi thời gian. Sự chấn động tâm thức không ngừng diễn ra, như hàng ngàn mũi kim châm vào linh hồn, nhưng Lâm Nhất vẫn kiên định, như một tảng đá giữa dòng thác lũ, tiến về phía trước, về cái đích mà hắn đã đặt ra.

***

Tâm thức Lâm Nhất hạ xuống, không phải một cách nhẹ nhàng mà là một cú sốc mạnh, như một con thuyền bị quăng từ đỉnh sóng xuống vực sâu. Không gian xung quanh hắn bỗng trở nên hữu hình, nhưng lại u ám, rùng rợn và lạnh lẽo đến thấu xương. Đó là Quỷ Môn Quan, nhưng không phải Quỷ Môn Quan mà hắn từng biết, mà là một phiên bản cổ xưa hơn, hoang tàn hơn, ngập tràn âm khí và tà niệm.

Một cánh cổng đá khổng lồ, cũ kỹ và rêu phong, sừng sững như một quái vật canh gác cửa địa ngục. Từng thớ đá xám xịt bị thời gian bào mòn, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh tà ác ghê gớm, tỏa ra âm khí nồng đậm, đặc quánh như sương mù, khiến không khí trở nên nặng nề, khó thở. Tiếng gió rít qua khe cửa, không phải tiếng gió tự nhiên mà là tiếng gào thét của những linh hồn bị giam cầm, tiếng vọng từ bên trong cửa đá, tiếng động lạ không rõ nguồn gốc, tất cả hòa quyện thành một bản nhạc tử thần. Thỉnh thoảng, còn có tiếng thì thầm của tà niệm, như những lời nguyền rủa, những lời dụ dỗ len lỏi vào từng ngóc ngách của tâm trí, cố gắng lung lay ý chí của bất cứ kẻ nào dám bén mảng đến đây.

Mùi âm khí nồng đậm, trộn lẫn với mùi đá lạnh buốt, mùi đất ẩm mốc, mùi máu khô đã hằn sâu vào từng phiến đá, và một chút mùi lưu huỳnh tanh tưởi, tạo nên một thứ hương vị ghê rợn, khiến người ta liên tưởng đến những nghi lễ tế tự cổ xưa. Thời tiết nơi đây u ám, lạnh lẽo, sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ cảnh vật, không có một chút ánh sáng mặt trời nào có thể xuyên qua, chỉ có một thứ ánh sáng đỏ quỷ dị, le lói từ phía sâu bên trong, khiến mọi thứ càng thêm ma mị.

Giờ Tý. Thời khắc giao thoa giữa âm và dương, thời điểm mà cánh cửa giữa hai thế giới mỏng manh nhất. Hàng chục bóng người áo đen, thân hình cao lớn uy nghi, nhưng khuôn mặt bị che khuất hoàn toàn bởi những chiếc mũ trùm sâu hoắm, hoặc bị biến dạng bởi tà khí, đang vây quanh một tế đàn cổ kính. Tế đàn được xây bằng đá đen, khắc những phù văn kỳ lạ mà Lâm Nhất chưa từng thấy, nhưng lại cảm nhận được sự tà ác ẩn chứa trong đó. Trên tế đàn là những vật phẩm kỳ lạ, những chiếc xương thú khổng lồ, những mảnh ngọc đen, và một thứ chất lỏng đỏ sẫm đang chảy tràn, bốc lên mùi tanh nồng nặc. Một luồng năng lượng đen tối, đặc quánh như mực tàu, đang cuộn trào từ trung tâm tế đàn, xoáy lên không trung, tựa như một con rồng đen đang vươn mình thức tỉnh.

Nghi thức đang ở giai đoạn cao trào. Lâm Nhất cảm nhận được sự vặn vẹo của linh khí thiên địa, không phải là sự biến đổi tự nhiên, mà là sự cưỡng ép, sự bóp méo. Từng sợi linh khí trong không trung bị kéo giãn, xoắn lại, rồi đứt gãy, tựa như những sợi dây liên kết vô hình giữa trời và đất đang bị cắt lìa. Hắn nhận ra, đây không phải là một nghi lễ thông thường, mà là một nghi thức mang tính hủy diệt, nhằm cắt đứt mối liên hệ với Chân Đạo nguyên thủy, để rồi sau đó thay thế bằng một thứ 'tiên đạo' giả tạo, được xây dựng trên sự thao túng và dục vọng.

Một giọng nói trầm thấp, đầy tà khí, vang vọng khắp không gian u ám, không phải từ một cá nhân cụ thể, mà như là sự tổng hòa của tất cả những bóng người áo đen, như một lời nguyền rủa được niệm tụng từ hàng ngàn cổ họng: "Thiên Địa Quy Nhất... Chân Đạo Đảo Loạn... Thiên Đạo Môn Kiến Lập!" Lời nói ấy như một lời tiên tri, một lời tuyên bố về sự thay đổi của vũ trụ, một sự thay thế chân lý bằng một ngụy chân lý. Lâm Nhất ẩn mình trong bóng tối, linh hồn hắn run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì căm phẫn, vì đau đớn khi chứng kiến sự biến chất của Chân Đạo. Hắn quan sát toàn bộ nghi thức, phân tích từng chi tiết, từng phù văn, từng động tác của những kẻ áo đen. Hắn cảm nhận được sự đau đớn tột cùng của thiên địa, như một sinh linh khổng lồ đang bị xé toạc, bị giằng xé bởi sức mạnh tà ác. Đây chính là nguồn gốc của mọi loạn lạc, là khởi nguồn của 'tiên đạo' giả tạo mà hắn đã tìm hiểu bấy lâu nay. Nước chảy mây trôi, nhưng sự biến chất này đã làm thay đổi cả dòng chảy định mệnh.

***

Ánh sáng đỏ quỷ dị từ tế đàn càng lúc càng bùng lên dữ dội, nhuộm đỏ cả không gian u ám của Quỷ Môn Quan. Tiếng âm thanh chói tai của tà thuật vang vọng, không ngừng khuấy động tâm hồn. Những bóng người áo đen bắt đầu niệm chú với tốc độ nhanh hơn, giọng nói của họ hòa quyện thành một âm thanh ghê rợn, như tiếng quỷ khóc thần sầu. Luồng năng lượng đen tối từ tế đàn đã hóa thành một cột sáng khổng lồ, xuyên thẳng lên không trung, như muốn xé toạc màn đêm, cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng với Chân Đạo nguyên thủy. Không khí trở nên ngột ngạt, nặng nề, như có hàng ngàn tảng đá đang đè nén.

Lâm Nhất không thể đứng yên nhìn Chân Đạo bị bóp méo, nhìn thế gian chìm vào bóng tối của sự giả dối. Dù chỉ là tâm thức, dù sự can thiệp này có thể gây nguy hiểm cho chính hắn, hắn cũng không thể khoanh tay đứng nhìn. "Chân Đạo bất diệt!" Hắn thầm niệm trong tâm thức, lời ấy như một tiếng gầm thét của linh hồn. Hắn tập trung toàn bộ 'Tâm Nguyên Quyết' và những triết lý đã lĩnh ngộ từ Kinh Thư Vô Tự. Tâm Nguyên Quyết không phải là công kích, mà là sự thanh tẩy, sự cân bằng, sự trở về với bản nguyên. Nó không có sát khí, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh vô biên của chân lý.

Từ tâm thức Lâm Nhất, một làn sóng linh khí thanh tịnh, trong suốt như pha lê, không màu mè, không rực rỡ, nhưng lại mang theo một sức mạnh cảm hóa và thanh tẩy không gì sánh bằng, bỗng bùng phát. Làn sóng ấy không ồ ạt, không dữ dội, mà nhẹ nhàng lan tỏa, trực tiếp nhắm vào trung tâm tế đàn, nơi cột sáng đen tối đang vút lên. Giống như một dòng suối trong vắt len lỏi vào giữa vũng bùn đen, làn sóng linh khí ấy chạm vào cột sáng tà ác, khiến nó khựng lại, chao đảo dữ dội. Những phù văn tà ác trên tế đàn lấp lánh rồi vụt tắt, chất lỏng đỏ sẫm trên tế đàn bốc lên khói trắng, như đang bị thiêu đốt.

Cảnh tượng ấy khiến những kẻ áo đen đang chủ trì nghi thức kinh ngạc tột độ. Chúng không thể ngờ rằng giữa lúc nghi thức đang ở đỉnh điểm, lại có một sự can thiệp bất ngờ, một sức mạnh thanh tịnh đến mức không tưởng. Một tiếng gầm gừ cổ xưa, đầy phẫn nộ và tà khí, vang lên từ một trong những bóng người cao lớn nhất, giọng nói ấy như phát ra từ vực sâu vô tận, chất chứa sự kinh hãi và giận dữ: "Kẻ nào dám... phá hoại đại nghiệp!?"

Ngay lập tức, hàng chục luồng tà thuật cổ xưa, đen tối và hùng mạnh, bùng nổ từ những kẻ áo đen, đồng loạt nhắm thẳng vào nguồn gốc của làn sóng linh khí thanh tịnh, tức là tâm thức của Lâm Nhất. Những luồng tà thuật ấy không phải là pháp thuật thông thường, mà là sự kết tinh của dục vọng, tham lam, và sự bóp méo chân lý đã được tích lũy qua hàng ngàn năm. Chúng như những sợi xích vô hình, cố gắng khóa chặt, xé toạc linh hồn Lâm Nhất.

Tâm thức Lâm Nhất bị chấn động mạnh. Hắn cảm giác như linh hồn mình đang bị hàng ngàn con dao đâm xuyên, bị xé toạc thành từng mảnh nhỏ. Áp lực khổng lồ từ những đòn tà thuật cổ xưa ấy khiến hắn gần như không thể duy trì sự tồn tại. Đây không chỉ là sự phản kháng của những cá nhân, mà là sự phản kháng của cả một thế lực tà ác đã ăn sâu vào dòng chảy lịch sử. Nguy hiểm tột độ. Hắn biết rằng mình đang can thiệp vào một thời điểm then chốt của quá khứ, và điều này có thể gây ra những hậu quả khôn lường, không chỉ cho hắn mà còn cho toàn bộ dòng chảy thời gian.

Tuy nhiên, trong khoảnh khắc ấy, Lâm Nhất không hề dao động. Trái tim hắn, hay đúng hơn là chân tâm của hắn, vẫn kiên định như ngọn núi, vững vàng như gốc cây cổ thụ. Triết lý của Kinh Thư Vô Tự và sức mạnh của Tâm Nguyên Quyết bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, chống đỡ lại những đòn công kích tà ác. Dù bị chấn động đến mức gần như tan biến, hắn vẫn cố gắng duy trì làn sóng thanh tịnh của mình, tiếp tục làm suy yếu nghi thức đen tối. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Bản chất của nghi thức 'Thiên Đạo Môn Kiến Lập' cổ xưa đã được phơi bày một phần, và nó giải thích nhiều hơn về 'tiên đạo' giả tạo cùng cấu trúc quyền lực hiện tại. Phản ứng mạnh mẽ của Hắc Ám Cung cổ xưa cho thấy sự liên kết sâu sắc của chúng với thế lực Hắc Ám Cung hiện tại, và khả năng chúng có thể cảm nhận được sự can thiệp vượt thời gian. Sự chấn động tâm thức này là một lời cảnh báo, rằng việc can thiệp vào quá khứ không hề dễ dàng và có thể để lại di chứng, nhưng nó cũng là minh chứng cho tiềm năng to lớn của 'Vô Tiên chi Đạo' của hắn. Hắn không thể lùi bước. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Hắn phải chiến đấu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ