Vô tiên chi đạo
Chương 344

Phá Trụ Cột Hư Vô: Chân Lý Bùng Nổ

3628 từ
Mục tiêu: Mạc Vô Tình đưa ra lựa chọn cuối cùng, thanh tẩy lòng thù hận và chuyển hóa thành sức mạnh mới, đồng hành cùng Lâm Nhất.,Lâm Nhất và Mạc Vô Tình phối hợp chiến đấu kịch liệt, phá hủy các 'trụ cột' hoặc cơ chế cốt lõi của 'kết giới' cổ xưa tại Thiên Đạo Môn Kiến Lập.,Làm suy yếu Thiên Đạo Môn và Hắc Ám Cung một cách nghiêm trọng, chuẩn bị cho màn phơi bày toàn bộ lịch sử và chân tướng trước mặt quần hùng trong chương kế tiếp.,Tiếp tục củng cố vai trò của Kinh Thư Vô Tự như chìa khóa giải mã và phá giải mọi âm mưu.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mạc Vô Tình, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung, Thủ vệ Hắc Ám Cung / Thiên Đạo Môn
Mood: Tense, epic, revelatory, emotional, dramatic
Kết chương: [object Object]

Luồng khí tức kỳ lạ bùng phát từ Mạc Vô Tình lan tỏa, không mạnh mẽ đến mức nghiền nát vạn vật như hắc khí của kẻ cầm đầu, nhưng lại mang một sự kiên định, một sự quyết liệt tựa như dòng suối nhỏ chảy xiết qua khe đá, không thể nào lay chuyển. Hắn giơ cao thanh đoản đao của mình, mũi đao lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ Kinh Thư Vô Tự, như một tia sáng lẻ loi trong màn đêm vô tận. Hắn không nói một lời nào, chỉ nhìn chằm chằm vào kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung, nhưng ánh mắt ấy chất chứa vạn lời, vạn nỗi đau, vạn sự giác ngộ, khiến sự im lặng của hắn còn đáng sợ hơn bất kỳ lời gào thét nào. Kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung, cảm nhận được luồng khí tức thay đổi của Mạc Vô Tình, sắc mặt hắn ta chợt biến đổi, từ vẻ khinh thường chuyển sang kinh ngạc, rồi phẫn nộ tột cùng. Hắn ta không thể tin vào những gì mình đang thấy, một con cờ đã thoát khỏi sự kiểm soát của hắn ta, một con người đã nhìn thấu xiềng xích của hận thù.

Lâm Nhất khẽ nhắm mắt, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Hắn biết, Mạc Vô Tình đã lựa chọn. Dù lựa chọn đó là gì, nó cũng là của chính hắn, không bị ai thao túng. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Con đường của Mạc Vô Tình, từ giờ phút này, đã hoàn toàn thay đổi.

Khi Lâm Nhất mở mắt, ánh mắt hắn đã trở nên sáng rõ, kiên định tựa đá tảng giữa phong ba. Hắn vẫn bị luồng hắc khí cổ xưa vây hãm, nhưng giờ đây, luồng khí ấy không còn là gông xiềng, mà tựa như một tấm màn mỏng manh, không đủ sức che giấu đi sự thật đang dần hé lộ. Từ sâu thẳm trong Quỷ Môn Quan, nơi cánh cổng đá khổng lồ sừng sững tựa một vết sẹo trên mặt đất, hơi lạnh thấm vào tận xương tủy, mang theo mùi âm khí nồng đậm, mùi đá lạnh và ẩm mốc của thời gian bị lãng quên. Những phù văn cổ xưa khắc trên cổng đã phai mờ, nhưng ẩn sâu bên trong, âm thanh của gió rít qua khe cửa, những tiếng vọng không rõ nguồn gốc vẫn không ngừng vang lên, tạo nên một bản giao hưởng u ám, rùng rợn. Sương mù dày đặc bao phủ, khiến khung cảnh vốn đã bí ẩn càng thêm mờ ảo, như một bức tranh thủy mặc chỉ chờ nét vẽ cuối cùng để hoàn thiện.

Mạc Vô Tình, thanh đoản đao trong tay y rung lên khe khẽ, không còn sự lưỡng lự hay do dự. Nỗi đau tột cùng về gia tộc, về những gì y đã chứng kiến, giờ đây không còn là ngọn lửa thù hận cá nhân thiêu đốt linh hồn y, mà đã hóa thành một ngọn lửa phẫn nộ thanh tẩy, bùng cháy dữ dội hướng về sự dối trá và thao túng đã giăng mắc suốt hàng ngàn năm. Ánh mắt y đỏ ngầu, nhưng không phải vì hận thù, mà là vì những giọt nước mắt đã cạn, vì sự thật trần trụi đã hiện hữu. Y gầm lên, giọng nói khàn đặc, xuyên thấu màn sương lạnh lẽo: “Không phải thù hận cá nhân! Mà là sự dối trá các ngươi đã gieo rắc! Ta sẽ phá hủy nó!”

Tiếng gầm của Mạc Vô Tình như một tiếng sét đánh ngang tai kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung. Hắn ta vẫn đứng đó, thân ảnh chìm trong màn hắc khí dày đặc, nhưng rõ ràng có thể cảm nhận được sự dao động trong khí tức của hắn. Hắn cười khẩy, một nụ cười chứa đựng sự khinh miệt và tự phụ, giọng nói vang vọng như tiếng chuông từ cõi âm: “Ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám chống lại Thiên Đạo? Ngươi chỉ là một quân cờ, một kẻ yếu đuối bị lợi dụng! Sức mạnh của ngươi chỉ là giọt nước trong đại dương của ta!” Hắn ta cố gắng dùng lời lẽ để lung lay ý chí vừa mới được định hình của Mạc Vô Tình, muốn kéo y trở lại vòng xoáy của hận thù và sự thao túng.

Nhưng Mạc Vô Tình không nao núng. Y là một kẻ đã từng trải qua địa ngục trần gian, nỗi đau và sự tuyệt vọng đã rèn giũa y thành một lưỡi kiếm sắc bén. Y vung đoản đao, không chần chừ, lao thẳng vào kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung. Lưỡi kiếm của y không còn mang theo sự tàn nhẫn, mà thay vào đó là một uy lực kinh người, mỗi chiêu thức đều nhắm thẳng vào bản chất của sự dối trá, vào những cấu trúc hắc ám vô hình đang duy trì ‘kết giới’ cổ xưa. Những tia kiếm sắc lạnh rạch nát màn hắc khí dày đặc, tạo thành những đường rãnh sáng chói trong không gian u tối. Mỗi đòn đánh của y không chỉ là sức mạnh vật lý, mà còn là sự phẫn nộ của một linh hồn đã giác ngộ, một sự phản kháng mạnh mẽ chống lại xiềng xích thao túng.

Lâm Nhất, dù đang ở giữa tâm bão của luồng hắc khí, vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Hắn biết, lời nói của hắn phải như một ngọn hải đăng giữa đêm đen, dẫn lối cho Mạc Vô Tình. Giọng hắn trầm ổn, vang vọng qua màn sương và tiếng kiếm va chạm, mang theo một sức mạnh trấn an lạ kỳ: “Thiên Đạo giả tạo không thể che giấu chân lý vĩnh viễn! Chân lý là dòng sông chảy mãi, không gì có thể ngăn chặn!” Lời nói của hắn không chỉ dành cho Mạc Vô Tình, mà còn là một lời tuyên chiến với kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung, một lời khẳng định về sức mạnh không thể lay chuyển của sự thật. Hắn cảm nhận rõ ràng sự kết nối giữa Kinh Thư Vô Tự và những ‘trụ cột’ vô hình của ‘kết giới’ cổ xưa, tựa như những sợi dây tơ nhện giăng mắc khắp không gian, thao túng dòng chảy của thời gian và lịch sử. Hắn đã thấy chúng trong ảo ảnh 3000 năm trước, và giờ đây, chúng hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết, dù chỉ là trong cảm nhận của linh thức.

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đứng sau Lâm Nhất, được ánh sáng từ Kinh Thư Vô Tự bảo vệ. Mộ Dung Uyển Nhi với khuôn mặt thanh tú, đôi mắt trong veo lộ rõ vẻ lo lắng, nhưng vẫn không rời Lâm Nhất lấy nửa bước. Nàng siết chặt túi thuốc trong tay, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ tình huống nào. Tô Mạt Nhi, khuôn mặt bầu bĩnh vẫn không giấu được sự sợ hãi, nhưng ánh mắt nàng vẫn kiên định nhìn về phía Lâm Nhất, thỉnh thoảng lại đưa tay nắm chặt vạt áo của Mộ Dung Uyển Nhi như tìm kiếm sự an ủi. Bầu không khí căng như dây đàn, mỗi khoảnh khắc đều có thể bùng nổ. Tiếng kim loại va chạm chan chát vang lên, xen lẫn tiếng gầm gừ phẫn nộ của kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung và những tiếng rít lên của hắc khí khi bị kiếm quang của Mạc Vô Tình xé toạc. Mùi âm khí càng lúc càng nồng, nhưng cùng lúc đó, một làn hơi thanh khiết hơn, tựa như mùi sương sớm, cũng bắt đầu len lỏi, đó là khí tức của sự giác ngộ từ Mạc Vô Tình, và chân lý từ Kinh Thư Vô Tự.

* * *

Lâm Nhất hoàn toàn thoát khỏi sự phong tỏa của luồng hắc khí. Không phải hắn dùng sức mạnh để đẩy lùi nó, mà là bằng cách thấu triệt bản chất của nó, nhận ra rằng nó chỉ là một lớp màn che đậy, một ảo ảnh được dệt nên từ sự dối trá. Giờ đây, hắn nhìn rõ hơn bao giờ hết những 'trụ cột' vô hình nhưng mạnh mẽ đang duy trì 'kết giới' cổ xưa. Chúng không phải là những cột đá sừng sững, mà là những nút thắt năng lượng, những điểm neo giữ dòng thời gian bị bóp méo, những điểm yếu của sự thao túng. Chúng ẩn mình trong chiều không gian khác, không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng lại hiện hữu rõ ràng trong cảm nhận của linh thức đã được Kinh Thư Vô Tự khai mở.

Lâm Nhất chậm rãi giơ cao Kinh Thư Vô Tự. Quyển sách cổ xưa, không chữ, không hình, giờ đây tựa như một vì sao dẫn lối giữa đêm đen. Ánh sáng của nó không chói chang như ánh mặt trời, mà dịu dàng, thấu triệt, như ánh trăng rọi chiếu vạn vật, phơi bày những bí ẩn sâu kín nhất. Hắn không dùng nó để tấn công, mà là để dẫn dắt chân lý, để khai mở những điều đã bị che giấu. Mỗi trang sách lật giở không phải bằng tay, mà bằng ý niệm, bằng sự thấu hiểu sâu sắc của Lâm Nhất. Khi mỗi trang sách "lật" qua, một luồng ánh sáng cổ xưa lại xuyên qua không gian, không phải là linh lực hay pháp thuật, mà là những tia sáng của nhận thức, của sự thật thuần túy, nhắm thẳng vào những điểm yếu, những nút thắt năng lượng của 'kết giới'. Tiếng Kinh Thư Vô Tự vang vọng, không phải âm thanh từ cổ họng, mà là tiếng vọng từ sâu thẳm của thời gian, như lời thì thầm của vạn cổ, đối chọi với tiếng gào thét phẫn nộ của kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung.

“Hư vô không thể mãi mãi che lấp sự thật. Hãy trả lại chân tướng cho thiên hạ!” Lâm Nhất nói, giọng nói hắn không hề lớn, nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân, khiến không gian xung quanh như ngưng đọng. Hắn tập trung toàn bộ tâm lực, điều khiển Kinh Thư Vô Tự. Những luồng năng lượng chân lý, tinh khiết và không thể bị bóp méo, từ từ lan tỏa, nhẹ nhàng chạm vào từng 'trụ cột' vô hình. Mỗi khi một tia sáng chạm vào, 'trụ cột' đó lại rung lên, tựa như một sợi dây đàn bị kéo căng đến cực hạn, phát ra những tiếng kêu rắc rắc khe khẽ mà chỉ những linh hồn nhạy cảm nhất mới có thể nghe thấy.

Kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung gầm lên giận dữ. Hắn ta cảm nhận được sự suy yếu của 'kết giới', sự tan rã của những ảo ảnh mà hắn ta đã dày công xây dựng suốt hàng ngàn năm. Hắn ta tung ra những luồng hắc khí cuồn cuộn, hóa thành những hình thù quái dị, lao thẳng vào Lâm Nhất, muốn ngăn cản hành động của hắn. Nhưng những luồng hắc khí đó, khi chạm vào ánh sáng từ Kinh Thư Vô Tự, lại tan rã như sương khói gặp nắng, không để lại dấu vết gì.

Cùng lúc đó, Mạc Vô Tình không ngừng tấn công kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung. Thanh đoản đao của y đã hóa thành một vệt sáng bạc liên tục, nhanh như chớp giật, mạnh như bão táp. Y không còn để tâm đến việc tiêu diệt kẻ thù, mà chỉ tập trung vào việc gây áp lực, không cho kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung có thời gian để củng cố phòng ngự hay tìm cách chống lại Lâm Nhất. Mỗi nhát kiếm của Mạc Vô Tình đều mang theo sự phẫn nộ của chân lý, sự kiên định của một linh hồn đã được thanh tẩy, khiến kẻ cầm đầu phải liên tục chống đỡ, không thể toàn tâm toàn ý đối phó với mối đe dọa lớn hơn từ Lâm Nhất. Tiếng kiếm va chạm vào hắc khí vang vọng khắp Quỷ Môn Quan, tạo nên một bản hùng ca bi tráng.

Mộ Dung Uyển Nhi khẽ thì thầm, ánh mắt nàng dõi theo từng cử động của Lâm Nhất, đôi môi mím chặt: “Sức mạnh của Kinh Thư Vô Tự… nó đang kết nối với mọi thứ. Không phải là hủy diệt, mà là khai mở, là trả lại.” Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng dịu dàng nhưng mạnh mẽ đang lan tỏa, không chỉ xua tan âm khí mà còn làm dịu đi những nỗi đau vô hình trong tâm hồn. Cảnh vật xung quanh, những bức tường đá lạnh lẽo, những phù văn cổ xưa, dường như cũng đang cộng hưởng với tiếng vang của Kinh Thư Vô Tự, như thể chúng cũng đang được "thức tỉnh" sau giấc ngủ dài.

Tô Mạt Nhi, khuôn mặt xanh xao vì lo lắng, cố gắng lấy lại bình tĩnh, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên cường: “Lâm Nhất… cố lên!” Nàng biết, đây là trận chiến không chỉ vì bản thân họ, mà còn vì tất cả những gì đã bị lãng quên, bị bóp méo. Nàng nhìn Mạc Vô Tình đang chiến đấu như một chiến thần, không còn vẻ hốc hác, nhếch nhác như trước, mà thay vào đó là một khí thế anh dũng, kiên cường. Từ sâu thẳm tâm hồn nàng, một tia hy vọng mới bùng lên, sáng rực như ngôi sao băng xé toạc màn đêm.

Lâm Nhất và Mạc Vô Tình phối hợp ăn ý đến lạ thường, tựa như hai dòng chảy tuy khác biệt nhưng cùng hướng về một đại dương. Một người dùng chân lý để hóa giải sự dối trá, một người dùng ý chí kiên cường để tạo ra cơ hội. Cả hai tạo thành một mũi dùi sắc bén, xuyên phá mọi chống cự, từng bước, từng bước, tiến gần hơn đến việc phá tan xiềng xích của thời gian và lịch sử. Từng 'trụ cột' của 'kết giới' dưới tác động của ánh sáng chân lý, bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ, tựa như những đường vân trên băng đá chuẩn bị vỡ tan. Mùi âm khí bắt đầu loãng dần, thay vào đó là một mùi hương thanh khiết, khô ráo của đất đá cổ xưa, như thể Quỷ Môn Quan đang dần trở về với bản nguyên của nó, thoát khỏi sự ô nhiễm của hắc ám.

* * *

Dưới áp lực tấn công liên tục và không ngừng nghỉ của Lâm Nhất và Mạc Vô Tình, những 'trụ cột' của Thiên Đạo Môn Kiến Lập, những điểm neo giữ 'kết giới' vào dòng thời gian bị thao túng, bắt đầu nứt vỡ một cách rõ rệt. Những tiếng rắc rắc nhỏ ban đầu giờ đã biến thành những âm thanh nứt vỡ khô khốc, vang vọng khắp Quỷ Môn Quan, tựa như tiếng xương cốt gãy lìa. Mỗi tiếng vỡ vụn đều đi kèm với một luồng sáng chói lòa bùng lên từ hư không, xé toạc màn sương mù u ám, khiến không gian dường như bị bóp méo, rồi trả về nguyên trạng một cách đột ngột. Một, rồi hai, rồi ba 'trụ cột' lần lượt tan biến thành tro bụi, không phải là tro bụi vật chất, mà là những hạt bụi ánh sáng li ti, bay lượn trong không trung, mang theo dấu vết của thời gian đã bị chôn vùi.

Kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung gào thét lên một tiếng đầy tuyệt vọng và giận dữ tột độ, âm thanh ấy không còn uy quyền mà chói tai, thê lương, như tiếng dã thú bị thương nặng. Hắn ta không thể chấp nhận được sự sụp đổ của công trình vĩ đại mà hắn ta và những kẻ đồng loại đã dày công xây dựng suốt hàng ngàn năm. “Không! Không thể nào! Chân lý này… phải mãi mãi bị chôn vùi!” Hắn ta điên cuồng tung ra những chiêu thức cuối cùng, những luồng hắc khí cuộn trào thành những cơn sóng thần khổng lồ, mang theo sức mạnh hủy diệt ghê gớm, muốn nhấn chìm tất cả.

Nhưng Lâm Nhất vẫn đứng đó, thân hình gầy gò nhưng kiên định như ngọn núi. Hắn khẽ lắc đầu, ánh mắt ánh lên vẻ thương xót nhưng không hề dao động. Với Kinh Thư Vô Tự trong tay, hắn không trực tiếp đối kháng với những đòn tấn công của kẻ cầm đầu, mà chỉ đơn giản là để ánh sáng chân lý từ quyển sách lan tỏa, hóa giải mọi sự dối trá, mọi năng lượng hắc ám. Những cơn sóng hắc khí khổng lồ, khi chạm vào vầng sáng dịu nhẹ đó, lại tan biến như bong bóng xà phòng, không thể gây ra chút tổn hại nào. Lâm Nhất biết, sức mạnh của hắn không phải là hủy diệt, mà là phơi bày, là trả lại sự thật cho cõi trần.

Mạc Vô Tình, dù đã thấm mệt sau trận chiến dữ dội, vẫn không ngừng tấn công. Ánh mắt y sáng quắc, không còn chút mờ mịt. Y nhìn thấy sự sụp đổ của những 'trụ cột', cảm nhận được sự tan rã của những xiềng xích vô hình đã giam cầm gia tộc y, giam cầm cả thế giới này. Y vung đoản đao, liên tục xé toạc những tàn dư hắc khí cuối cùng, như muốn tự tay dọn dẹp những mảnh vỡ của một quá khứ đầy dối trá.

Cuối cùng, khi 'trụ cột' cuối cùng tan biến thành tro bụi ánh sáng, một tiếng nổ lớn vang vọng khắp không gian. Đó không phải là âm thanh vật lý của vật chất bị phá hủy, mà là âm thanh của thời gian và không gian bị bóp méo đang được trả về nguyên trạng, tiếng xé toạc của bức màn ảo ảnh đã che phủ hàng ngàn năm. Một cơn chấn động mạnh mẽ lan tỏa, khiến toàn bộ Thiên Đạo Môn rung chuyển dữ dội. Quỷ Môn Quan, cánh cổng đá khổng lồ, rạn nứt từng mảng, những phù văn cổ xưa trên đó sáng lên rực rỡ một lần cuối rồi hoàn toàn tan biến.

'Kết giới' cổ xưa hoàn toàn sụp đổ. Một cơn sóng dữ dội của hình ảnh và ký ức 3000 năm trước, những mảnh vỡ của lịch sử đã bị chôn vùi, bỗng nhiên cuộn trào ra ngoài, không thể nào ngăn cản. Chúng không phải là những hình ảnh mờ ảo, mà là những hình ảnh chân thực, sống động như thực, tuôn trào như một dòng sông lũ, bao trùm toàn bộ khu vực Thiên Đạo Môn. Hình ảnh của Đại Tiên Chiến khốc liệt, của những tiên nhân chân chính đã ngã xuống, của sự suy tàn của Chân Đạo, của âm mưu thao túng Thiên Đạo Môn Kiến Lập, tất cả đều hiện hình rõ nét, không thể chối cãi, chiếu rọi lên tất cả những người đang có mặt, từ Lâm Nhất, Mạc Vô Tình, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, cho đến kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung và những thủ vệ còn lại.

Kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung bị cơn sóng chân lý đó đánh bật, cơ thể hắn ta bắt đầu tan rã dưới tác động của sự thật, không phải là tan rã vật lý, mà là tan rã về mặt linh hồn, về mặt tồn tại. Hắn gào lên một tiếng cuối cùng, tiếng gào ấy không chỉ là sự đau đớn mà còn là sự tuyệt vọng tột cùng, sự căm phẫn khi âm mưu vĩ đại của hắn bị phơi bày: “Không… không thể nào! Ta đã… ta đã…” Giọng hắn ta yếu dần, rồi hoàn toàn chìm nghỉm trong dòng chảy của lịch sử đang hiện hữu.

Lâm Nhất khẽ thở dài, cảm nhận được sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Hắn nhìn về phía dòng chảy lịch sử đang hiển hiện, ánh mắt trầm tư. Sự thật đã được phơi bày, nhưng hành trình còn chưa kết thúc. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến lớn hơn, một cuộc chiến để trả lại chân lý cho vạn vật, để tìm lại ý nghĩa đích thực của tiên đạo.

Mạc Vô Tình thở hổn hển, quỳ một chân xuống đất, thanh đoản đao cắm sâu vào nền đất đá. Ánh mắt y nhìn những hình ảnh đang hiện ra, không còn sự tức giận, không còn sự bi thương, mà thay vào đó là một sự giác ngộ sâu sắc, một sự thanh thản lạ kỳ. Y khẽ lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc nhưng rõ ràng: “Đây… đây mới là chân tướng…” Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và giờ đây, chân tâm của y đã tìm thấy con đường của chính mình. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng chí hướng thì đã định.

Sương mù dần tan, những tia sáng đầu tiên của bình minh, tuy vẫn còn yếu ớt, nhưng đã bắt đầu xuyên qua bầu trời u ám của Quỷ Môn Quan, chiếu rọi lên những hình ảnh lịch sử đang tuôn trào, vẽ nên một bức tranh bi tráng nhưng đầy hy vọng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ