Tiếng gào thét tuyệt vọng của kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung vẫn còn vang vọng, hòa lẫn vào âm thanh xé toạc không gian của dòng chảy lịch sử. Quỷ Môn Quan, từng là một biểu tượng của sự phong bế và bí ẩn, giờ đây đã trở thành một cánh cửa rộng mở, không phải dẫn đến một thế giới khác, mà là một hành lang thời gian, nơi quá khứ và hiện tại giao thoa một cách tàn khốc. Không gian quanh đó không còn là sương mù giăng mắc, mà là một bức màn khổng lồ được dệt nên từ vô vàn hình ảnh, âm thanh sống động từ ba ngàn năm về trước. Những trận chiến khốc liệt, những âm mưu thâm độc, những lời thề nguyền đổ vỡ, tất cả tuôn trào như một cơn lũ quét, hiện rõ mồn một, không chỉ trước mắt Lâm Nhất và Mạc Vô Tình, mà còn chiếu rọi vào tận sâu thẳm tâm hồn của từng quần hùng đang tụ tập bên ngoài.
Lâm Nhất đứng đó, thân hình gầy gò nhưng lại toát lên một vẻ thanh thoát lạ kỳ giữa cơn cuồng loạn của lịch sử. Kinh Thư Vô Tự trong tay hắn không còn là một quyển sách vô tri, mà tựa như một ngọn hải đăng, một cây cầu nối vô hình, kết nối và định hình những mảnh ký ức hỗn loạn kia thành một dòng chảy lịch sử mạch lạc. Ánh sáng từ quyển sách không chói lóa, nhưng lại có sức mạnh xuyên thấu vạn vật, như một dòng nước trong vắt rửa trôi đi lớp bụi thời gian, phơi bày từng mảnh sự thật. Lâm Nhất khẽ nhắm mắt lại, đôi mắt đen láy sâu thẳm ấy ẩn chứa một nỗi bi ai vô hạn khi hắn "nhìn" thấy, không phải bằng thị giác, mà bằng toàn bộ chân tâm, những bi kịch đã bị chôn vùi. Hắn thì thầm, giọng nói trầm lắng nhưng lại vang vọng khắp không gian, như một tiếng chuông cảnh tỉnh từ cõi hư vô: "Đây... đây mới là chân tướng... Đại Tiên Chiến... Thiên Đạo Môn Kiến Lập... Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, lẽ nào chân lý lại có thể bị bóp méo đến nông nỗi này?" Mỗi lời hắn nói ra, những mảnh ghép rời rạc của lịch sử lại càng trở nên rõ ràng hơn, như những thước phim quay chậm, tái hiện lại một thời đại đầy biến động. Mùi máu tanh nồng của chiến trường cổ, tiếng gào thét tuyệt vọng của những tiên nhân chân chính ngã xuống, tiếng cười độc địa của những kẻ ẩn mình trong bóng tối, tất cả đều ùa về, chân thực đến mức khiến người ta cảm thấy như đang tận mắt chứng kiến, tận tai lắng nghe.
Trong khoảnh khắc ấy, một luồng hắc khí cuồn cuộn, mang theo sức mạnh tử vong, bất ngờ lao thẳng về phía Lâm Nhất. Đó là đòn tấn công cuối cùng, mang theo tất cả sự điên cuồng và tuyệt vọng của kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung. Hắn ta, dù thân thể đang tan rã dưới sức ép của chân lý, vẫn cố gắng bám víu vào chút tàn lực cuối cùng, muốn hủy diệt Lâm Nhất, hủy diệt nguồn gốc của sự thật đang phơi bày. Kẻ cầm đầu gào thét, giọng nói méo mó, đầy căm phẫn và đau đớn: "Không thể nào! Ngươi... Ngươi dám phơi bày bí mật này! Dừng lại! Dừng lại ngay!" Tiếng gào ấy không còn là của một kẻ thao túng quyền lực, mà là của một con thú bị dồn vào đường cùng, cố gắng cắn trả trong những hơi thở cuối cùng. Hắn biết, một khi sự thật được phơi bày hoàn toàn, tất cả công sức ba ngàn năm của Hắc Ám Cung sẽ tan thành mây khói, và chính bản thân hắn cũng sẽ không còn đường thoát.
Nhưng luồng hắc khí ấy, chưa kịp chạm vào Lâm Nhất, đã bị một tia sáng bạc sắc lạnh xé toạc. Đó là Mạc Vô Tình, thân ảnh y thoắt ẩn thoắt hiện, thanh đoản đao trong tay y vung lên như một đường cầu vồng, chặn đứng đòn tấn công bất ngờ từ kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung. Ánh mắt Mạc Vô Tình giờ đây đã hoàn toàn thanh tẩy, không còn chút thù hận mù quáng hay đau khổ bi lụy. Thay vào đó là một sự quyết đoán lạnh lùng, một phẫn nộ chính nghĩa trỗi dậy từ tận sâu thẳm linh hồn. Y đã từng là nạn nhân của sự lừa dối, từng bị thao túng bởi lòng thù hận, nhưng giờ đây, y đã nhìn thấy chân tướng, và y sẽ không để bất cứ ai cản trở dòng chảy của nó. Mạc Vô Tình không nói một lời, chỉ có tiếng kiếm khí rít lên trong gió, tiếng kim loại va chạm khô khốc, và tiếng xé toạc của không khí khi y vung đao. Xung quanh y, những tàn dư hắc khí của kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung vẫn còn lảng vảng, mang theo mùi âm khí nồng đậm và mùi lưu huỳnh khét lẹt, nhưng Mạc Vô Tình không hề nao núng. Y biết, nhiệm vụ của mình lúc này là bảo vệ ngọn lửa chân lý đang được Lâm Nhất thắp lên, để nó có thể soi rọi vào mọi ngóc ngách tối tăm nhất của lịch sử. Dưới chân y, nền đất đá của Quỷ Môn Quan run rẩy dữ dội, không phải vì sức mạnh của pháp thuật, mà vì sự chấn động của một niềm tin đã sụp đổ, của một sự thật đang được tái sinh.
***
Kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung, nhận ra rằng không thể nào che giấu được nữa, đã hoàn toàn rơi vào trạng thái điên cuồng. Hắn ta không còn giữ được vẻ bí ẩn, cao ngạo thường thấy, mà gào thét như một kẻ mất trí, khuôn mặt méo mó ẩn sau lớp mặt nạ giờ đây lộ rõ sự tuyệt vọng và căm phẫn tột cùng. "Ngươi nghĩ ta sẽ để ngươi hủy hoại công sức ba ngàn năm của Hắc Ám Cung sao?! Chết đi! Chết đi!" Hắn tung ra những tà thuật cổ xưa nhất, những cấm kỵ đã bị chôn vùi trong dòng chảy lịch sử. Hắc khí từ cơ thể hắn cuồn cuộn bay ra, hóa thành vô số ảo ảnh ma quái, những con quỷ dữ tợn, những linh hồn oán hận, tất cả đều lao về phía Lâm Nhất, muốn nhấn chìm hắn trong bóng tối và sự lãng quên. Những ảo ảnh này không chỉ đơn thuần là phép thuật, mà còn là sự phản chiếu của những bi kịch, những đau khổ mà Hắc Ám Cung đã gây ra trong suốt ba ngàn năm, chúng mang theo mùi máu tanh của chiến trường và mùi mục nát của xác chết, gây ra một cảm giác buồn nôn và ghê tởm tột độ.
Mạc Vô Tình không chút do dự. Thanh đoản đao trong tay y không ngừng vung lên, tạo thành một hàng rào phòng thủ vững chắc xung quanh Lâm Nhất. Từng nhát kiếm của y đều mang theo sức mạnh của sự phẫn nộ chính nghĩa, của niềm tin đã được thanh tẩy. "Vô Tiên chi đạo, chân lý vạn cổ!" Y không gào thét, chỉ là một tiếng lẩm bẩm khẽ, nhưng mỗi đường kiếm lại như xé toạc không khí, chém tan những ảo ảnh hắc ám thành từng mảnh vụn. Hắn ta tung một đòn kiếm thế mạnh mẽ, một tia sáng bạc xẹt qua, đẩy lùi một nhóm thủ vệ Hắc Ám Cung đang cố gắng chen vào, tạo khoảng trống quý giá cho Lâm Nhất. Những thủ vệ này, dù vẫn mang trang phục đen đặc trưng, nhưng sự hoảng loạn đã hiện rõ trên ánh mắt, chúng không còn sự kiên định của những kẻ trung thành, mà chỉ còn là những con rối bị điều khiển bởi sự sợ hãi và tuyệt vọng của kẻ cầm đầu.
Lâm Nhất, giữa vòng vây của hắc khí và ảo ảnh, vẫn giữ vững Kinh Thư Vô Tự. Hắn không hề nao núng, đôi mắt trầm tư của hắn vẫn dán chặt vào dòng chảy lịch sử đang hiển hiện. Hắn không dùng sức mạnh để đối kháng, mà dùng chân lý để hóa giải. Ánh sáng từ Kinh Thư Vô Tự không ngừng lan tỏa, không phải là thứ ánh sáng chói chang, hủy diệt, mà là thứ ánh sáng dịu dàng, nhưng lại có thể soi rọi vào mọi ngóc ngách tối tăm nhất của vũ trụ. Mỗi khi một mảnh sự thật được Kinh Thư Vô Tự làm rõ, một ảo ảnh hắc ám lại tan biến, một lời dối trá lại bị bóc trần.
"Đại Tiên Chiến... không phải là sự kiện đơn thuần giữa các tiên nhân... mà là một cuộc tàn sát có chủ đích..." Giọng Lâm Nhất vang vọng, như một lời sấm truyền từ cõi xa xưa. Những hình ảnh về Đại Tiên Chiến bắt đầu trở nên rõ nét hơn bao giờ hết. Không còn là những truyền thuyết mơ hồ, mà là những thước phim chân thực: những tiên nhân chính phái, không phải chết trong vinh quang, mà chết trong sự phục kích, sự phản bội, bị chèn ép bởi những kẻ mang danh "chính nghĩa" nhưng lại ẩn chứa dã tâm. Cảnh tượng những tiên nhân ngã xuống, linh hồn bị hút cạn, hóa thành năng lượng nuôi dưỡng một thứ kết giới tà ác, tất cả đều hiện ra một cách sống động, khiến người ta cảm thấy một nỗi đau đớn thấu tận xương tủy.
"Thiên Đạo Môn Kiến Lập... không phải là sự khai sinh của một kỷ nguyên mới... mà là sự đóng đinh của chân lý!" Lâm Nhất tiếp tục, giọng hắn trầm hơn, nặng trĩu bi thương. Những hình ảnh về sự thành lập Thiên Đạo Môn cũng lần lượt hiện ra. Không phải là những nghi lễ trang nghiêm, những lời thề nguyền cao cả, mà là những cuộc họp bí mật, những âm mưu thâm độc, những lời dối trá được thêu dệt một cách tinh vi. Hắc Ám Cung, dưới vỏ bọc của những thế lực "chính phái", đã lợi dụng sự hỗn loạn sau Đại Tiên Chiến, thao túng các tông môn còn lại, dựng lên Thiên Đạo Môn trên nền móng của sự lừa dối và quyền lực. Mục đích của họ không phải là duy trì tiên đạo, mà là kiểm soát nó, biến nó thành công cụ để thao túng vạn vật, để giam cầm chân lý. Mùi đất ẩm và đá lạnh từ Quỷ Môn Quan dường như càng trở nên nồng nặc hơn, hòa lẫn với mùi âm khí, tạo nên một bầu không khí u ám, nặng nề, như thể chính Quỷ Môn Quan cũng đang than khóc cho một lịch sử đã bị bóp méo. Cảm giác áp lực từ những luồng năng lượng hỗn loạn, từ những bí mật đang được phơi bày, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở.
Kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung gào lên một tiếng kinh hoàng, thân thể hắn ta đã bắt đầu mờ ảo, không còn là một thực thể vật chất mà giống như một bóng ma đang dần tan biến. "Không... không! Ngươi không thể! Ngươi không thể!" Nhưng lời gào thét ấy đã trở nên vô nghĩa. Trước sức mạnh của chân lý, mọi sự dối trá đều phải tan biến. Lâm Nhất vẫn giữ vững Kinh Thư Vô Tự, tập trung toàn bộ năng lượng và ý chí để duy trì và làm rõ những hình ảnh lịch sử, từng chút một bóc trần sự thật về Đại Tiên Chiến và sự thành lập Thiên Đạo Môn, không để sót một mảnh ghép nào.
***
Bên ngoài Quỷ Môn Quan, nơi quần hùng các phái đang tụ tập, không khí đã hoàn toàn biến đổi. Sương mù đen đặc, từng giăng mắc nơi đây, giờ đây đã bị đẩy lùi bởi ánh sáng từ Kinh Thư Vô Tự, nhưng bầu trời vẫn u ám, phản chiếu sự chấn động sâu sắc trong lòng người. Những hình ảnh sống động từ ba ngàn năm về trước, từ Đại Tiên Chiến khốc liệt đến âm mưu dựng nên Thiên Đạo Môn, đã không còn là những mảnh vụn rời rạc mà đã kết nối thành một dòng chảy lịch sử mạch lạc, rõ ràng như ban ngày. Những người ban đầu còn hoài nghi, còn không tin vào những lời nói của Lâm Nhất, giờ đây không thể chối cãi những gì đang hiện ra trước mắt.
Cảnh tượng sự sụp đổ của các thế lực Chân Đạo dưới tay Hắc Ám Cung, những tiên nhân chính phái bị phản bội và tàn sát, những bí mật ghê tởm về việc Thiên Đạo Môn được dựng lên trên nền những lời dối trá và sự thao túng, tất cả đang gây ra một cơn địa chấn trong niềm tin của họ. Tiếng xôn xao, bàn tán ban đầu dần biến thành tiếng gào thét phẫn nộ, tiếng thở dài đau xót, và cả tiếng nức nở của những người đã từng tôn thờ Thiên Đạo Môn như một biểu tượng của sự chính nghĩa.
Một trưởng lão tông môn, râu tóc bạc phơ, khuôn mặt nhăn nheo vì tuổi tác và sự kinh hoàng, run rẩy thốt lên: "Không... không thể nào... Thiên Đạo Môn... họ đã lừa dối chúng ta suốt ngàn năm sao? Tiên đạo... là một lời nói dối?" Giọng nói của y khàn đặc, chứa đựng tất cả sự đổ vỡ của một niềm tin đã ăn sâu vào xương tủy. Nhiều người khác cũng rơi vào trạng thái tương tự, ôm đầu không tin vào mắt mình, hoặc chỉ trích, nguyền rủa Hắc Ám Cung và Thiên Đạo Môn bằng tất cả sự căm phẫn. Những tu sĩ trẻ tuổi, với lý tưởng chính nghĩa còn đang rực cháy, không thể chấp nhận được sự thật tàn khốc này, họ gào thét, vung kiếm chỉ thẳng về phía Quỷ Môn Quan, nơi những tàn dư của Hắc Ám Cung đang cố gắng chống cự.
Giữa sự hỗn loạn và phẫn nộ đó, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đứng cạnh nhau, nắm chặt tay. Khuôn mặt Mộ Dung Uyển Nhi tái mét vì kinh hãi trước những cảnh tượng bi thảm của lịch sử, nhưng đôi mắt trong veo của nàng vẫn ánh lên một tia tự hào và lo lắng cho Lâm Nhất. Nàng biết, hắn đang gánh vác một trọng trách lớn lao, một trọng trách có thể thay đổi vận mệnh của cả giới tu tiên. Tô Mạt Nhi, dù khuôn mặt bầu bĩnh vẫn lộ rõ vẻ sốc và sợ hãi, nhưng ánh mắt to tròn của nàng lại tràn đầy sự kiên cường và tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Nhất. Nàng tin rằng hắn sẽ làm được, sẽ phơi bày tất cả và mang lại công lý.
Chu Thanh Huyền đứng trầm ngâm, dáng vẻ thư sinh của y không hề bị ảnh hưởng bởi sự hỗn loạn xung quanh. Đôi mắt hiền lành nhưng thông minh của y lấp lánh sự thấu hiểu và tiếc nuối sâu sắc cho một lịch sử đã bị lãng quên, bị bóp méo. Y khẽ vuốt cuốn sách cổ trong tay, như thể đang tìm kiếm những lời giải đáp trong đó. "Sách vở là kho tàng của trí tuệ, nhưng lòng người mới là pho sử sống," y lẩm bẩm, một câu nói không phải để cho ai nghe, mà là để cho chính y chiêm nghiệm. Y hiểu rằng, những gì Lâm Nhất đang làm không chỉ là phơi bày một sự thật, mà là tái định nghĩa lại ý nghĩa của tiên đạo, của chân lý.
Lâm Nhất, trong khoảnh khắc đó, dường như cảm nhận được sự chấn động trong lòng quần hùng. Hắn ngước nhìn lên bầu trời u ám, ánh mắt trầm tư nhưng kiên định. Giọng nói của hắn, dù không lớn, nhưng lại vang vọng khắp không gian, như một lời tuyên bố, một lời hiệu triệu: "Chân lý không bao giờ bị chôn vùi mãi mãi. Tiên đạo không phải là quyền lực, không phải là sự dối trá... mà là con đường của tâm hồn, của chân tâm." Lời nói ấy không chỉ là một câu nói, mà là một triết lý, một lời khẳng định về ý nghĩa đích thực của sự tu luyện, của cuộc sống. Nó chạm vào tận sâu thẳm tâm hồn của mỗi người, khiến họ phải suy ngẫm, phải chiêm nghiệm lại tất cả những gì mình từng tin tưởng.
Dạ Ảnh Thích Khách, Mạc Linh, vẫn ẩn mình trong bóng tối, không một ai nhận ra sự hiện diện của y. Thân hình nhỏ nhắn của y dường như hòa vào không khí, chỉ có đôi mắt sắc bén và bí ẩn là ánh lên một tia sáng lạ thường. Y đã từng cung cấp những thông tin mật cho Lâm Nhất, những mảnh ghép rời rạc về Hắc Ám Cung và âm mưu của chúng. Giờ đây, khi những thông tin ấy được xác nhận một cách tàn khốc, nội tâm y dậy sóng. Y biết, công lý đôi khi cần được thực thi trong bóng tối, nhưng ánh sáng của chân lý mới là thứ có thể thanh tẩy tất cả. Y khẽ lùi vào sâu hơn trong bóng tối, như một cái bóng không hình, lặng lẽ quan sát, chờ đợi thời điểm thích hợp để hành động. Sự sụp đổ niềm tin vào Thiên Đạo Môn và 'tiên đạo' giả tạo này chắc chắn sẽ dẫn đến một cuộc khủng hoảng lớn trong giới tu tiên, mở đường cho những biến đổi sâu rộng trong tương lai. Và Mạc Linh biết, đây mới chỉ là khởi đầu.
Mạc Vô Tình, sau khi đẩy lùi những thủ vệ cuối cùng của Hắc Ám Cung, quỳ một chân xuống đất, thở hổn hển. Y ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Nhất, ánh mắt không còn sự mờ mịt hay đau khổ, mà là một sự thanh thản lạ kỳ. Y biết, con đường mình đã chọn là đúng đắn. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và giờ đây, chân tâm của y đã tìm thấy con đường của chính mình. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng chí hướng thì đã định. Y biết, bản chất thực sự của Hắc Ám Cung có thể còn những thế lực hoặc âm mưu sâu xa hơn chưa được phơi bày hoàn toàn, nhưng y đã sẵn sàng đối mặt. Vai trò của 'Chân Đạo' và 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất sẽ trở thành trọng tâm mới, thu hút những người tìm kiếm chân lý thực sự. Và y, Mạc Vô Tình, sau khi được thanh tẩy, sẽ trở thành một đồng minh mạnh mẽ và quan trọng trong cuộc chiến chống lại Hắc Ám Cung.
Lâm Nhất khép Kinh Thư Vô Tự lại, nhưng ánh sáng chân lý từ nó vẫn không hề tắt. Hắn nhìn về phía kẻ cầm đầu Hắc Ám Cung, kẻ giờ đây chỉ còn là một cái bóng mờ ảo, đang tan biến hoàn toàn trong dòng chảy lịch sử. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm..." Hắn khẽ lặp lại câu nói ấy, như một lời tiễn biệt cho một kẻ đã lạc lối. Chân tướng Đại Tiên Chiến đã được phơi bày. Thiên Đạo Môn Kiến Lập đã bị lột trần. Ánh sáng bình minh, dù vẫn còn yếu ớt, nhưng đã bắt đầu xé tan màn đêm u ám, chiếu rọi lên những mảnh vỡ của lịch sử đang dần lắng xuống. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến vì chân lý và Chân Đạo, giờ đây mới chính thức bắt đầu.