U Cốc sau một đêm dài đằng đẵng, chìm trong màn sương mờ ảo, đặc quánh như thể cả không gian và thời gian đều bị nén chặt. Sáng sớm, hơi lạnh từ vách đá dốc đứng thấm vào da thịt, mang theo mùi ẩm mục của đất đá, mùi rêu phong bám trên những thân cây cổ thụ, và cả mùi thanh khiết của sương mai chưa kịp tan. Tiếng gió rít nhẹ, lướt qua kẽ đá tạo thành những âm thanh u uẩn, hoà cùng tiếng côn trùng rả rích đâu đó, điểm xuyết thêm tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ khe đá, tựa như nhịp đập chậm rãi của một trái tim đang thổn thức. Khung cảnh ấy tĩnh lặng đến đáng sợ, như một bức tranh thuỷ mặc hoang tàn, cô lập, nơi con người trở nên nhỏ bé trước sự vĩ đại và lạnh lẽo của đất trời. Mọi vật dường như đang nín thở, chờ đợi một sự bùng nổ, một tiếng vang sẽ phá vỡ sự im lìm kéo dài.
Mạc Vô Tình vẫn ngồi bất động, tựa như một pho tượng bị bỏ quên giữa dòng chảy thời gian. Đôi mắt hắn vô định, nhìn xuyên qua màn sương trắng xóa mà chẳng thấy gì, chỉ thấy nỗi thống khổ tột cùng đang cuộn xoáy trong tâm khảm. Khuôn mặt hốc hác, đôi môi khô khốc khẽ mấp máy, thốt ra những lời lẩm bẩm không rõ ràng, khản đặc như tiếng vọng từ đáy vực sâu: "Dối trá... tất cả đều là dối trá sao?" Giọng hắn yếu ớt, mang theo sự bàng hoàng không thể tin nổi, sự sụp đổ của một thế giới quan đã ăn sâu vào xương tủy. Hắn đã sống, đã tồn tại chỉ vì một mối thù, đã nuôi dưỡng nó bằng cả linh hồn mình, nhưng giờ đây, tấm màn che phủ đã bị xé toạc, và sự thật phơi bày ra lại tàn khốc đến mức khiến hắn muốn chối bỏ tất cả.
Lâm Nhất đứng cách đó không xa, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn dõi theo bóng lưng run rẩy của Mạc Vô Tình. Ánh mắt hắn không chỉ là sự lo lắng, mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc, bởi hắn biết rõ gánh nặng của chân tướng có thể nghiền nát một con người như thế nào. Hắn nhẹ nhàng lên tiếng, giọng trầm ấm, như tiếng suối chảy giữa rừng khuya, mang theo một sức mạnh xoa dịu nhưng cũng đầy kiên định: "Hận thù có thể che mờ mắt, nhưng sự thật sẽ luôn hiện hữu, dù nó có đau đớn đến nhường nào." Lời của hắn không phải là trách móc, mà là sự chấp nhận, sự an ủi dành cho một tâm hồn đang tan vỡ. Hắn hiểu rằng, để gột rửa những vết nhơ của hồng trần gian nan, đôi khi con người phải chấp nhận đối mặt với những sự thật phũ phàng nhất, những điều mà trái tim không muốn tin.
Mộ Dung Uyển Nhi đứng bên cạnh Lâm Nhất, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, nhìn Mạc Vô Tình với vẻ xót xa. Nàng khẽ siết chặt túi thuốc trên tay, như thể muốn dùng y thuật của mình để chữa lành vết thương lòng đang rỉ máu của hắn. Tô Mạt Nhi thì lại có vẻ tò mò hơn, đôi mắt to tròn long lanh của nàng đảo quanh, nhưng vẫn không giấu được sự lo lắng. Nàng đã chứng kiến sự điên loạn của Mạc Vô Tình, và giờ đây, sự suy sụp của hắn khiến nàng cảm thấy một nỗi đau đớn khó tả. Chu Thanh Huyền, với vẻ thư sinh thanh tú, vẫn giữ được sự bình tĩnh. Hắn lật giở cuốn sách cổ trong tay, rồi lại khẽ đưa bút lông lên ghi chép, như muốn lưu lại từng khoảnh khắc quan trọng này, từng chuyển biến trong tâm hồn con người, bởi sách vở là kho tàng của trí tuệ, nhưng lòng người mới là pho sử sống, đầy những bí ẩn cần được giải mã.
Sương mù vẫn bao phủ, nhưng bỗng chốc, một bóng hình nhỏ nhắn, thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối sâu hơn của hang động, dần bước ra. Đó là Dạ Ảnh Thích Khách, Mạc Linh. Y vẫn che mặt, chỉ để lộ đôi mắt sắc bén và bí ẩn, nhưng giờ đây, trong ánh mắt ấy không còn sự lạnh lùng vô cảm, mà thay vào đó là một tia kiên định, pha lẫn chút gì đó rất cổ xưa, rất nặng lòng. Y bước tới, không một tiếng động, tựa như một bóng ma lướt đi trên mặt đất, phá vỡ sự im lặng bằng một cử chỉ dứt khoát. Bàn tay nhỏ nhắn, nhưng đầy sức mạnh của y, khẽ vươn ra, đặt lên một pháp khí cổ xưa được giấu kín dưới lớp rêu phong. Pháp khí ấy vốn dĩ chìm trong bóng tối, mang một vẻ ngoài xám xịt, cũ kỹ, nhưng khi bàn tay Mạc Linh chạm vào, nó bỗng run rẩy nhẹ, như thể một linh hồn vừa được đánh thức sau giấc ngủ ngàn năm. Một luồng khí tức cổ xưa, bí ẩn, bắt đầu lan tỏa, khiến không khí trong U Cốc càng trở nên huyền hoặc, thâm sâu. Y không nói gì, nhưng sự hiện diện và hành động của y đã báo hiệu một điều gì đó trọng đại sắp sửa xảy ra, một sự thật sẽ không chỉ rung chuyển Mạc Vô Tình, mà còn mở ra một cánh cửa khác vào quá khứ, vào những bí mật đã bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian.
Trong khoảnh khắc bàn tay Mạc Linh chạm vào pháp khí cổ xưa, một luồng sáng dịu nhẹ nhưng mạnh mẽ bỗng bùng lên, lan tỏa khắp hang động. Ánh sáng ấy không chói chang, mà mang một vẻ huyền ảo, cổ kính, tựa như ánh trăng xuyên qua tầng mây ngàn năm. Cảnh vật U Cốc, những vách đá rêu phong, những thân cây già cỗi, cùng màn sương mù dày đặc, tất cả như tan chảy, tan biến vào hư vô. Không gian bỗng vặn vẹo, méo mó, tựa như một tấm gương cổ kính vừa bị đập vỡ, rồi lại ghép nối lại bằng những mảnh ghép hỗn loạn. Mùi ẩm mốc, rêu phong nhường chỗ cho một thứ mùi khác, nồng nặc và khó chịu, như mùi máu tanh đã khô, mùi khói lửa từ một trận chiến vừa tàn, mùi âm khí lạnh lẽo và cả mùi lưu huỳnh nồng gắt từ những vết nứt địa nhiệt.
Trước mắt Lâm Nhất và những người khác, U Cốc đã không còn. Thay vào đó là một chiến trường cổ xưa, rộng lớn đến vô tận, đổ nát và hoang tàn đến không thể tả xiết. Đây có lẽ là tàn tích của Ma Đô Phế Tích, nơi mà Kinh Thư Vô Tự đã từng nhắc đến như một thành trì quan trọng của Chân Đạo, nhưng giờ chỉ còn là đống hoang tàn, chứng tích của một cuộc chiến khốc liệt. Bầu không khí nơi đây căng thẳng đến nghẹt thở, tràn ngập sự hỗn loạn và tuyệt vọng. Tiếng gầm thét của những sinh linh đang hấp hối, tiếng pháp bảo va chạm chan chát vang vọng khắp không gian, tiếng kêu la bi thương của vô số kẻ bỏ mạng tạo thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự diệt vong. Những áng mây đen kịt lơ lửng trên đầu, thỉnh thoảng lại có tia sét xé ngang bầu trời, chiếu rọi xuống những hạt mưa đỏ như máu, thấm đẫm vào từng tấc đất. Gió lạnh buốt xương, mang theo những mảnh vụn của sự sống và cái chết, thổi qua những thi thể không toàn vẹn nằm la liệt trên mặt đất.
Lâm Nhất, với đôi mắt tinh tường, nhìn thấy rõ những hình ảnh kinh hoàng đang diễn ra. Hắn thấy những người tu Chân Đạo, với đạo bào rách nát và ánh mắt tuyệt vọng, đang bị đẩy vào bước đường cùng. Nhưng điều khiến hắn rùng mình hơn cả không phải là sự tàn khốc của chiến tranh, mà là sự thao túng tinh vi, quỷ quyệt của Hắc Ám Cung. Hắn nhận ra, Hắc Ám Cung không chỉ trực tiếp tham chiến, mà còn gieo rắc sự ngờ vực, lòng thù hận vào chính nội bộ những người tu Chân Đạo, khiến họ tự diệt lẫn nhau. Những lời chia rẽ, những âm mưu thâm độc được truyền đi, biến những đồng minh thành kẻ thù, biến tình thân thành oán hận.
Mạc Linh, giờ đây không còn thoắt ẩn thoắt hiện, mà đứng vững vàng giữa huyễn cảnh, đôi mắt sắc bén quét qua từng khung cảnh. Y khẽ nghiêng đầu, giọng nói lạnh lùng và dứt khoát vang lên, như lưỡi dao sắc bén cắt ngang không khí: "Đây là sự thật trần trụi... Hắc Ám Cung không chỉ đánh bại, mà còn lợi dụng nỗi đau của họ, biến họ thành công cụ cho mục đích của chúng. Hận thù của ngươi đã bị gieo rắc từ chính bàn tay đó."
Y đưa tay chỉ vào một góc chiến trường, nơi một nhóm người với y phục quen thuộc của gia tộc Mạc Vô Tình đang chiến đấu. Nhưng không phải chiến đấu với Hắc Ám Cung, mà lại đang giao tranh với một nhóm tu sĩ Chân Đạo khác, ánh mắt căm thù ngùn ngụt. Rồi một đạo sĩ Hắc Ám Cung, với nụ cười nham hiểm, lén lút truyền âm, gieo vào tai một trưởng lão của gia tộc Mạc Vô Tình những lời vu khống, những bằng chứng giả mạo về sự phản bội của phe kia. Chỉ trong chớp mắt, tình hình hỗn loạn càng thêm hỗn loạn, những người vốn là đồng minh lại quay sang chém giết lẫn nhau, máu tươi nhuộm đỏ cả một vùng đất.
Mạc Vô Tình đứng đó, thân hình gầy guộc của hắn run rẩy dữ dội. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, không phải vì hận thù, mà là vì thống khổ tột cùng. Hắn nhìn thấy tổ tiên mình, những người mà hắn đã thề sẽ báo thù cho, lại đang bị Hắc Ám Cung lợi dụng, biến thành quân cờ trong một ván cờ tàn khốc. Mỗi một cảnh tượng bi thương, mỗi một lời nói dối trá được thốt ra từ miệng Hắc Ám Cung, đều như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim hắn, xé nát niềm tin mà hắn đã ôm giữ suốt bao năm tháng. Hắn muốn hét lên, muốn xông vào ngăn cản, nhưng huyễn cảnh vô hình đã trói buộc hắn, khiến hắn chỉ có thể đứng nhìn, chứng kiến sự thật tàn khốc đang phơi bày. Sự giằng xé nội tâm của hắn dữ dội đến mức, dường như cả linh hồn hắn cũng đang bị xé toạc.
Lâm Nhất nhìn Mạc Vô Tình, ánh mắt hắn chất chứa sự xót xa. Hắn đưa tay chỉ vào một cảnh tượng khác, nơi một tu sĩ Chân Đạo, đã bị trọng thương, đang bị một kẻ Hắc Ám Cung dùng pháp thuật hắc ám rút cạn sinh lực, biến thành một cái xác khô. "Ngươi thấy không?" Lâm Nhất nói, giọng hắn trầm buồn, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya. "Sự tàn độc của 'tiên đạo' giả tạo đã hủy hoại Chân Đạo từ gốc rễ, và gia tộc ngươi là một trong số những nạn nhân bị lợi dụng. Hắc Ám Cung không chỉ đánh cắp linh khí, mà còn đánh cắp cả niềm tin, sự thật, và biến con người thành những con rối của hận thù. Họ không chỉ muốn giết chóc, mà còn muốn hủy diệt tinh thần, bóp méo lẽ phải. Chân Đạo sụp đổ không phải vì yếu kém, mà vì bị chính những kẻ đội lốt 'tiên' đó thao túng, lợi dụng lòng tham và sự yếu mềm trong tâm hồn con người. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng những kẻ đó lại chỉ thấy quyền lực và sự khống chế."
Mạc Linh tiếp tục dẫn dắt Lâm Nhất và Mạc Vô Tình qua các mảnh ghép huyễn cảnh, mỗi một mảnh ghép lại là một nhát dao cứa sâu hơn vào tâm hồn Mạc Vô Tình. Từ những cuộc ám sát ngầm, những lời vu khống, đến những trận chiến giả tạo được dàn dựng để tiêu hao lực lượng của cả hai bên, tất cả đều được Hắc Ám Cung sắp đặt một cách tinh vi, biến Đại Tiên Chiến thành một vở kịch đẫm máu mà chúng là đạo diễn. Lâm Nhất quan sát và ghi nhớ từng chi tiết, từng thủ đoạn, từng ánh mắt thống khổ của những người bị lợi dụng. Sự hiểu biết của hắn về âm mưu của Hắc Ám Cung, về chân lý của "Vô Tiên Chi Đạo" càng được củng cố. Hắn nhận ra, kẻ địch không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự dối trá, sự bóp méo chân lý. Và con đường tiên đạo mà hắn đang tìm kiếm, không phải là phép tắc thần thông, mà chính là sự thấu hiểu, sự kiên cường và tình người giữa hồng trần gian nan này.
Huyễn cảnh đột ngột tan biến, như một giấc mộng kinh hoàng bị xua đi bởi ánh sáng đầu ngày. Mùi máu tanh, khói lửa, âm khí nồng nặc và tiếng gầm thét thảm thiết nhường chỗ cho mùi ẩm mục, rêu phong quen thuộc của U Cốc. Sương mù vẫn còn lảng bảng, nhưng đã dần tan đi, để lộ những tia nắng yếu ớt đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, rọi xuống mặt đất. Không khí trở lại sự tĩnh lặng vốn có, chỉ còn tiếng gió rít nhẹ và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn.
Mạc Vô Tình, sau khi thoát khỏi huyễn cảnh, như một sợi dây bị cắt đứt, quỵ sụp xuống mặt đất lạnh lẽo. Khuôn mặt hắn trắng bệch, không còn một chút huyết sắc, đôi mắt vô hồn nhưng chứa đựng một nỗi đau đớn sâu sắc hơn bao giờ hết. Đó không còn là nỗi đau của hận thù, mà là nỗi đau của sự phản bội, của sự dối trá, của sự sụp đổ hoàn toàn một niềm tin đã nuôi dưỡng hắn suốt bao năm tháng. Sự thật quá tàn khốc, vượt xa mọi tưởng tượng về mối thù đơn thuần, đã nghiền nát tâm hồn hắn. Hắn khẽ nức nở, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má hốc hác, giọng nói run rẩy, đầy thống khổ, như một tiếng kêu gào xé lòng: "Không... Không thể nào... Tất cả những gì ta tin... mối thù... đều là một phần trong âm mưu bẩn thỉu đó sao?" Tiếng nói của hắn yếu ớt, như hơi thở cuối cùng của một ngọn nến sắp tắt.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi vội vàng bước tới, đỡ lấy Mạc Vô Tình. Mộ Dung Uyển Nhi khẽ vỗ về vai hắn, đôi mắt nàng tràn đầy xót xa, thương cảm. Tô Mạt Nhi, với vẻ mặt lo lắng, cũng không nói nên lời, chỉ biết nhẹ nhàng an ủi hắn bằng những cử chỉ nhỏ bé. Họ hiểu rằng, những gì Mạc Vô Tình vừa trải qua không chỉ là một giấc mơ, mà là một sự thật kinh hoàng đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời hắn.
Lâm Nhất đứng đó, ánh mắt kiên định nhưng cũng tràn đầy xót xa. Hắn nhìn Mạc Vô Tình với sự thấu hiểu sâu sắc, bởi hắn biết rõ sự thật, dù cần thiết đến mấy, cũng có thể là một gánh nặng không tưởng. Hắn bước tới, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Mạc Vô Tình, truyền vào hắn một luồng linh khí an định, giúp trấn an tâm thần đang hỗn loạn của hắn. Giọng Lâm Nhất vẫn trầm ấm, nhưng giờ đây lại mang theo một sức mạnh lay động, một lời khẳng định về con đường chân lý: "Không phải trò đùa, mà là một âm mưu vĩ đại kéo dài hàng thiên niên kỷ. Hận thù của ngươi là có thật, nhưng mục tiêu của ngươi đã bị bóp méo. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Ngươi đã thức tỉnh khỏi giấc mộng hận thù, và giờ là lúc ngươi phải đối mặt với kẻ thù thật sự, không phải những bóng ma của quá khứ, không phải những mảnh ghép bị bóp méo của lịch sử."
Hắn ngừng lại, đôi mắt đen láy nhìn sâu vào Mạc Vô Tình, như muốn truyền cho hắn sức mạnh và niềm tin. "Hãy biến ngọn lửa hận thù đang thiêu đốt ngươi thành ngọn đuốc soi đường, dẫn dắt chúng ta đến chân lý, đến công bằng. Ngươi không buông bỏ được quá khứ, không quên đi được những người đã mất, nhưng ngươi có thể lựa chọn cách mang theo nó. Hãy dùng nỗi đau đó làm động lực để bảo vệ những người yếu thế khác khỏi bị thao túng, khỏi những âm mưu tàn độc của Hắc Ám Cung. Tiên đạo không phải là buông bỏ, mà là thấu hiểu và chuyển hóa. Vô Tiên Chi Đạo của ta, chính là như thế."
Mạc Linh khẽ lùi lại, y vẫn che mặt, nhưng ánh mắt sắc bén và bí ẩn của y lộ rõ một tia hài lòng ngầm. Y đã hoàn thành nhiệm vụ của mình, đã phơi bày sự thật, và giờ đây, hạt mầm của sự thay đổi đã được gieo vào tâm hồn Mạc Vô Tình. Chu Thanh Huyền vẫn miệt mài ghi chép. Hắn không chỉ ghi lại lời nói, mà còn ghi lại những biểu cảm, những chuyển biến tinh tế trong tâm hồn của Mạc Vô Tình, của Lâm Nhất, và cả những bí mật cổ xưa vừa được hé lộ. Hắn hiểu rằng, đây là một trang sử mới đang được viết, một khúc ca bi tráng về con người và số phận, về hành trình tìm kiếm chân lý giữa hồng trần gian nan.
Mạc Vô Tình ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn vẫn còn ướt lệ, nhưng đã có một sự thay đổi rõ rệt. Không còn sự vô hồn, mà thay vào đó là một tia lửa le lói, một ý chí kiên cường đang dần hình thành. Hắn đã hiểu, hận thù không phải là mục đích, mà là một công cụ, và công cụ ấy có thể được dùng để phá hủy, hoặc để xây dựng. Lâm Nhất đã chỉ cho hắn một con đường, một con đường tuy đầy chông gai nhưng lại tràn đầy ý nghĩa. Giữa U Cốc tĩnh lặng, trong ánh nắng ban mai dần rọi tỏ, Mạc Vô Tình đã không còn đơn độc trong nỗi đau của mình. Hắn đã tìm thấy một hướng đi mới, một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, không phải để báo thù mù quáng, mà là để tìm kiếm công lý chân chính, cho chính mình, và cho tất cả những nạn nhân của Hắc Ám Cung. Con đường phía trước vẫn còn mịt mờ, nhưng ít nhất, hắn đã không còn đơn độc trên con đường ấy nữa. Hắn sẽ không buông bỏ hận thù, nhưng hắn sẽ chuyển hóa nó, biến nó thành một ngọn đuốc soi đường, một sức mạnh để tìm kiếm công lý chân chính, không phải cho bản thân mình, mà cho tất cả những người đã từng là nạn nhân của Hắc Ám Cung. Và giờ đây, hắn đã sẵn sàng, dù là để đối mặt với quá khứ hay tương lai, để cùng Lâm Nhất bước đi trên con đường Vô Tiên Chi Đạo.