Lời nói của Lâm Nhất, như một dòng nước ngầm lạnh lẽo, chảy qua không gian ẩm ướt của hang động, mang theo sức nặng của ngàn năm lịch sử và một quyết tâm sắt đá. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời thốt ra đều tựa như một khắc ấn sâu vào tâm khảm người nghe. Ánh mắt hắn, giờ đây đã thấu suốt, không còn vẻ u buồn hay mệt mỏi, mà thay vào đó là sự bình tĩnh đến lạ lùng, như thể chúng vừa gánh vác cả một thiên niên kỷ lịch sử, vừa hấp thụ được sự tinh túy của vạn vật. Trong ánh mắt ấy, không còn sự bối rối hay tìm kiếm, mà là một sự hiểu biết sâu sắc, một ngọn lửa quyết tâm đang âm ỉ cháy, dẫn lối cho hắn trên con đường Vô Tiên Chi Đạo.
Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Chu Thanh Huyền cảm nhận được sự thay đổi sâu sắc từ hắn ngay lập tức. Đó không chỉ là sự thay đổi về khí chất, mà là sự chuyển hóa từ tận sâu thẳm linh hồn. Lâm Nhất của giờ phút này, tuy vẫn là thân hình gầy gò với đạo bào cũ kỹ, nhưng lại toát lên một vẻ uy nghiêm, một sự kiên định vững vàng, như một ngọn núi đã trải qua ngàn vạn năm phong sương, giờ đây đứng đó với toàn bộ sự hùng vĩ và trầm mặc của mình.
"Lâm Nhất huynh..." Mộ Dung Uyển Nhi khẽ gọi, giọng nói vẫn chứa đựng sự lo lắng, nhưng giờ đây pha thêm chút kinh ngạc và hy vọng. "Huynh đã... thấy gì?"
Hắn không trả lời ngay. Hắn từ từ đứng dậy, động tác chậm rãi nhưng đầy vững chãi. Toàn thân hắn, từ đầu đến chân, toát lên một khí chất khác lạ, thanh thoát và siêu phàm, nhưng lại không hề tách rời khỏi hồng trần. Hắn cẩn trọng cất Kinh Thư Vô Tự vào ngực, như cất giữ một bảo vật vô giá, một chân lý vĩ đại.
"Ta đã thấy... chân tướng của thời đại ấy," Lâm Nhất trầm giọng nói, giọng hắn không còn vẻ u buồn hay mệt mỏi, mà thay vào đó là sự bình tĩnh, sâu lắng, tựa như tiếng vọng từ ngàn xưa. "Ta đã thấy sự khởi nguồn của sự mục nát, sự tha hóa của Chân Đạo, và bàn tay của Hắc Ám Cung đã thao túng mọi thứ như thế nào."
Sự im lặng bao trùm lấy hang động một lần nữa, nặng nề hơn cả trước, bởi giờ đây, sự im lặng ấy được lấp đầy bởi những chân lý kinh hoàng vừa được hé lộ. Tô Mạt Nhi siết chặt tay, khuôn mặt bầu bĩnh giờ đây trắng bệch, đôi mắt to tròn mở to, không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy, dù đó chỉ là một lời nói ngắn gọn. Chu Thanh Huyền nắm chặt cuốn sách cổ trong tay, ánh mắt kinh ngạc nhưng cũng đầy vẻ thấu hiểu, như thể những tri thức trong Kinh Thư Vô Tự đã được Lâm Nhất giải mã, và giờ đây, hắn đã sẵn sàng đối mặt với chúng.
Mộ Dung Uyển Nhi bước đến gần hơn, ánh mắt nàng chất chứa bao nhiêu câu hỏi, bao nhiêu nỗi trăn trở. "Vậy... chúng ta phải làm gì?" Nàng hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sự khẩn thiết. "Chân tướng ấy... quá lớn lao, quá kinh khủng..."
Lâm Nhất quay đầu lại, đôi mắt thấu suốt của hắn nhìn thẳng vào ba người bạn, ánh mắt tràn đầy quyết tâm, nhưng cũng không thiếu đi sự dịu dàng và lòng trắc ẩn. "Chúng ta... sẽ thay đổi nó."
Lời nói của hắn không phải là một lời hứa suông, mà là một lời thề son sắt, vang vọng trong không gian ẩm ướt của hang động. Đó là một lời tuyên chiến với bóng tối, với sự lừa dối đã kéo dài hàng thiên niên kỷ, và là một lời khẳng định về con đường mà hắn sẽ đi. Sự giác ngộ của Lâm Nhất về chân tướng cổ xưa sẽ là chìa khóa để vạch trần Hắc Ám Cung trong hiện tại và đối phó với Thiên Đạo Môn. Kinh Thư Vô Tự không chỉ là công cụ giải mã quá khứ mà còn là kim chỉ nam cho tương lai của 'Vô Tiên Chi Đạo'. Quyết tâm 'thay đổi' của hắn báo hiệu một cuộc đối đầu trực diện và quyết liệt hơn với Hắc Ám Cung và các thế lực tà ác. Thông tin mật từ Mạc Linh, được Lâm Nhất giải mã sâu hơn qua Kinh Thư Vô Tự, đã hoàn toàn khớp với những gì hắn vừa khám phá, giúp định hình kế hoạch hành động cụ thể.
Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa hang, nơi ánh bình minh đang dần xua tan bóng đêm, nơi hồng trần gian nan vẫn đang chờ đợi. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, nhưng hắn không còn đơn độc. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và giờ đây, với chân lý trong tim, hắn đã sẵn sàng đối mặt với tất cả. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm của Lâm Nhất, giờ đây, đã bừng sáng hơn bao giờ hết, dẫn lối cho hắn trên con đường Vô Tiên Chi Đạo.
***
Sáng sớm U Cốc, sương mù vẫn còn giăng mắc, trắng xóa như một tấm màn lụa khổng lồ bao phủ khắp không gian. Từ những vách đá dốc đứng, những giọt nước đọng trên rêu phong khe khẽ rơi xuống, tạo nên âm thanh tí tách đều đặn, vang vọng trong sự tĩnh lặng của thung lũng. Mùi ẩm mốc, mùi đất mục và rêu phong đặc trưng của hang động càng thêm nồng đậm trong không khí se lạnh. Dù bình minh đã ló dạng, ánh sáng yếu ớt vẫn khó khăn lắm mới xuyên qua được lớp sương dày đặc, chỉ đủ để soi rọi lờ mờ một vài vệt sáng mỏng manh trên nền đá.
Trong hang, đống lửa đêm qua đã tàn, chỉ còn lại những than hồng le lói đỏ dưới lớp tro xám. Lâm Nhất và nhóm bạn, bao gồm Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Chu Thanh Huyền, ngồi quây quần xung quanh, bàn luận về những gì Lâm Nhất vừa khám phá từ Kinh Thư Vô Tự. Giọng Lâm Nhất trầm bổng, kể lại những mảnh ghép chân tướng cổ xưa, những lời hắn nói tựa như những nhát dao khắc sâu vào không khí, từng chút một phơi bày sự thật trần trụi về Đại Tiên Chiến và sự suy tàn của Chân Đạo. Mộ Dung Uyển Nhi lắng nghe với vẻ mặt đầy lo lắng, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, thỉnh thoảng liếc nhìn ra phía cửa hang. Tô Mạt Nhi, khuôn mặt bầu bĩnh giờ đây không còn vẻ lanh lợi thường ngày, mà thay vào đó là sự nghiêm túc, đôi mắt to tròn mở to lắng nghe, thỉnh thoảng lại siết chặt tay. Chu Thanh Huyền vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, tay vuốt ve cuốn sách cổ, ánh mắt suy tư, như đang cố gắng kết nối những điều Lâm Nhất nói với tri thức trong sách vở của hắn.
Đúng lúc đó, một bóng đen khẽ lay động ở cửa hang. Mạc Vô Tình xuất hiện, thân hình gầy guộc, vẫn bộ đồ đen quen thuộc, nhưng khuôn mặt hắn hốc hác hơn, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây càng thêm phần hỗn loạn. Hắn đứng đó, tựa như một bức tượng tạc từ bóng tối và đau khổ, không nói một lời. Ánh mắt hắn lướt qua nhóm người, dừng lại thật lâu trên Lâm Nhất. Trong cái nhìn ấy, có sự hoài nghi, có phẫn nộ, nhưng cũng có cả một sự mệt mỏi, một sự giằng xé nội tâm mà không ai có thể thấu hiểu. Hắn đã chìm đắm trong bóng tối của hận thù suốt đêm qua, những lời nói của Lâm Nhất từ hôm trước vẫn văng vẳng bên tai, gieo rắc những hạt mầm nghi ngờ vào mảnh đất tâm hồn đã khô cằn của hắn.
Lâm Nhất không tỏ vẻ ngạc nhiên. Hắn đã biết Mạc Vô Tình sẽ trở lại. Hắn khẽ đưa tay ra hiệu cho Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đang định lên tiếng. Im lặng bao trùm lấy hang động, chỉ còn tiếng gió rít nhẹ từ bên ngoài và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn. Lâm Nhất quay hẳn người lại, đối diện với Mạc Vô Tình. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn, tràn đầy sự thấu hiểu, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của kẻ đối diện. Không có sự phán xét, không có sự sợ hãi, chỉ có sự bình tĩnh và một nỗi niềm đồng cảm sâu sắc.
"Vô Tình huynh," Lâm Nhất khẽ gọi, giọng nói ôn hòa, chân thành, tựa như làn gió nhẹ nhàng xua tan đi sự lạnh lẽo trong hang. "Ngươi đã suy nghĩ kỹ rồi chứ?"
Mạc Vô Tình vẫn im lặng, nhưng bờ vai hắn khẽ run lên. Hắn không bước vào sâu hơn, chỉ đứng đó, như một linh hồn lạc lõng giữa cõi trần, chưa biết nên bước tới hay lùi lại. Thanh đoản đao bên hông hắn, vốn luôn sắc lạnh và đầy sát khí, giờ đây dường như cũng mang theo một vẻ nặng nề, u ám.
"Ta không tin ngươi," Mạc Vô Tình cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn khản đặc, pha lẫn sự mệt mỏi và nỗi hoài nghi tột độ. "Những gì ngươi nói... tất cả đều là giả dối. Ngươi muốn ta buông bỏ hận thù, muốn ta quên đi mối huyết hải thâm thù của gia tộc ta sao? Không thể nào! Thế gian này chỉ có kẻ mạnh và kẻ yếu, không có tình người!"
Lâm Nhất khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn kiên định. "Ta không bảo ngươi buông bỏ hận thù, Vô Tình huynh. Ta chỉ muốn ngươi nhìn rõ bản chất của hận thù đó. Hận thù của ngươi, nó đã bị gieo rắc trên một hạt giống dối trá. Gia tộc ngươi, họ cũng là nạn nhân... của một cuộc chiến không phải của họ, mà là của những kẻ thao túng đứng sau màn."
Lời nói của Lâm Nhất, tuy nhẹ nhàng, nhưng lại như một mũi kim châm vào sâu thẳm tâm can Mạc Vô Tình. Hắn lảo đảo bước vào trong hang, không còn đứng vững ở cửa nữa. Càng nghe, ánh mắt hắn càng trở nên phức tạp, từ hoài nghi chuyển sang bàng hoàng, rồi dần hiện lên một nỗi đau đớn khôn tả. Chu Thanh Huyền, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi nín thở, không dám ho he một lời, chỉ có tiếng gió rít nhẹ và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn làm nền cho cuộc đối thoại mang tính định mệnh này.
***
Ánh sáng ban mai yếu ớt cuối cùng cũng đã vượt qua được lớp sương mù dày đặc bên ngoài U Cốc, nhưng trong hang động, không khí vẫn đặc quánh một sự u ám, nặng nề. Mạc Vô Tình đã ngồi xuống đối diện Lâm Nhất, ánh mắt hắn dán chặt vào khuôn mặt thư sinh của tiểu đạo sĩ. Hắn đã sẵn sàng lắng nghe, dù trái tim hắn vẫn đang gào thét phản đối.
Lâm Nhất chậm rãi kể, không vội vàng, không ép buộc. Giọng hắn trầm ấm, sâu lắng, tựa như một dòng suối mát chảy qua những vách đá cổ xưa, hé lộ những bí mật đã bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian. Hắn không chỉ kể, mà dường như còn dùng một cách thức vi diệu nào đó để "chiếu" những hình ảnh, những cảm giác mà hắn đã trải nghiệm khi giải mã Kinh Thư Vô Tự vào tâm trí Mạc Vô Tình.
Mạc Vô Tình "thấy" cảnh Đại Tiên Chiến, không phải là những trận chiến hào hùng mà hắn từng nghe kể, mà là một cuộc tàn sát được dàn dựng, một vở kịch bi thảm mà trong đó, Hắc Ám Cung là đạo diễn tài tình. Hắn "nhìn thấy" cách họ gieo rắc những hạt giống hận thù, những lời đồn thổi, những sự hiểu lầm nhỏ nhặt giữa các thế lực Chân Đạo. Hắn "cảm nhận" được sự tham lam, sự đố kỵ và nỗi sợ hãi trong lòng người đã bị Hắc Ám Cung lợi dụng để khuếch đại mâu thuẫn, đẩy các môn phái vào vòng xoáy chiến tranh không thể thoát ra. Mùi máu tanh thoảng qua khứu giác, tiếng gào thét của sinh linh và sự sụp đổ của những niềm tin thiêng liêng vang vọng trong tâm trí hắn.
"Họ không chỉ muốn chiến thắng," Lâm Nhất nói, giọng hắn vang vọng trong hang động, như tiếng vọng từ ngàn xưa. "Họ muốn hủy diệt. Hủy diệt niềm tin vào Chân Đạo, hủy diệt ý nghĩa của sự tu luyện, để rồi thay thế bằng một 'tiên đạo' giả tạo, một Thiên Đạo Môn chỉ phục vụ cho mục đích thao túng và quyền lực của riêng họ."
Rồi Lâm Nhất dẫn dắt Mạc Vô Tình đến chân tướng kinh hoàng nhất: mối hận thù của gia tộc hắn. Hắn chỉ ra rằng, gia tộc Mạc không phải là những chiến binh đơn độc chiến đấu vì lý tưởng hay công lý. Họ đã bị Hắc Ám Cung dụ dỗ, bị thao túng, bị lợi dụng như những con cờ trong ván cờ lớn của bọn chúng. Những kẻ đã sát hại gia tộc Mạc, những kẻ đã gieo rắc nỗi đau cho hắn, không phải hoàn toàn là kẻ thù không đội trời chung, mà cũng có thể là những nạn nhân khác, những kẻ đã bị Hắc Ám Cung lừa dối, xúi giục để tạo ra một cuộc tàn sát đẫm máu nhằm đạt được mục đích đen tối.
"Hận thù của ngươi, nó được gieo rắc trên một hạt giống dối trá," Lâm Nhất kiên định nói, đôi mắt hắn nhìn sâu vào Mạc Vô Tình, như muốn xuyên thấu tận cùng tâm can hắn. "Gia tộc ngươi, họ cũng là nạn nhân... của một cuộc chiến không phải của họ, mà là của những kẻ thao túng đứng sau màn. Ngươi đã và đang chiến đấu cho ai? Ngươi đang trả thù cho ai? Có phải cho những kẻ đã lợi dụng nỗi đau của ngươi để củng cố quyền lực của chúng, để tiếp tục gieo rắc sự dối trá và bạo tàn?"
Những lời ấy, mỗi chữ, mỗi câu, đều như một nhát búa giáng thẳng vào niềm tin đã xây dựng suốt bao năm của Mạc Vô Tình. Hắn run rẩy dữ dội. Ánh mắt từ hoài nghi chuyển sang kinh hoàng tột độ. Khuôn mặt hốc hác của hắn giờ đây trắng bệch, không còn một giọt máu. Hắn ôm chặt lấy đầu mình, những ngón tay siết chặt đến mức trắng bệch, như thể muốn ngăn chặn những hình ảnh, những chân tướng ghê tởm đang tràn ngập trong tâm trí.
"Không thể nào! Ngươi nói dối!" Mạc Vô Tình gầm gừ, giọng hắn lạc đi trong sự đau đớn tột cùng. "Ngươi muốn ta buông bỏ hận thù sao? Không thể nào! Ta đã sống vì nó, ta đã chiến đấu vì nó! Gia tộc ta... không thể nào là con cờ..."
Hắn cố gắng phủ nhận, cố gắng chống cự lại sự thật đang vỡ òa, nhưng những hình ảnh mà Lâm Nhất đã "chiếu" vào tâm trí hắn quá rõ ràng, quá chân thực. Những khuôn mặt của người thân, những lời thề báo thù, tất cả giờ đây đều mang một ý nghĩa khác, một sự cay đắng và vô vọng khôn tả. Hắn thấy mình, một mình trong bóng tối, suốt bao năm qua đã bị dẫn dắt bởi một sợi dây vô hình, lao vào một mê cung mà lối thoát duy nhất là sự hủy diệt chính bản thân.
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ nấc lên một tiếng, đưa tay che miệng. Nàng cảm nhận được nỗi đau đớn tột cùng của Mạc Vô Tình, một nỗi đau không chỉ là thể xác mà là sự sụp đổ của cả một thế giới quan, của cả một lẽ sống. Tô Mạt Nhi và Chu Thanh Huyền cũng lặng lẽ chứng kiến, ánh mắt tràn đầy sự thương xót.
Mạc Vô Tình không còn gào thét nữa. Hắn gục hẳn xuống nền hang đá lạnh lẽo, thân hình gầy guộc run rẩy không ngừng. Những tiếng nức nở nghẹn ngào, những tiếng gầm gừ đau đớn phát ra từ lồng ngực hắn, hòa lẫn với tiếng gió rít nhẹ và tiếng nước nhỏ giọt, tạo nên một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng. Mùi mồ hôi lạnh toát ra từ hắn, hòa quyện với mùi ẩm mốc của hang động, khiến không khí càng thêm nặng nề. Hắn đã bị trói buộc bởi hận thù, và giờ đây, khi sợi dây ấy bị cắt đứt, hắn cảm thấy mình rơi tự do vào một vực thẳm vô định, không còn điểm tựa nào. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng chân tâm của Mạc Vô Tình, giờ đây, đang tan vỡ thành từng mảnh.
Lâm Nhất vẫn bình tĩnh, ánh mắt hắn không rời khỏi Mạc Vô Tình. Hắn biết, đây là khoảnh khắc quyết định. Đây là lúc Mạc Vô Tình phải đối mặt với chính mình, với sự thật trần trụi và đau đớn nhất. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Con đường Vô Tiên không phải là tránh né nỗi đau, mà là đối diện và vượt qua nó.
***
Sương mù đã tan gần hết, nhưng ánh nắng mặt trời buổi trưa vẫn yếu ớt, chật vật xuyên qua kẽ lá trên cao, chỉ đủ để vẽ nên vài vệt sáng lờ mờ trên nền hang động ẩm ướt. Không khí vẫn lạnh lẽo, như thể hơi lạnh đã thấm sâu vào từng thớ đá, từng hơi thở của những người trong hang. Mạc Vô Tình vẫn gục mặt trên nền đất, tiếng nức nở đã ngưng, nhưng thân hình hắn vẫn run rẩy từng hồi. Hắn đã vật vã trong nỗi đau tột cùng, trong sự giằng xé giữa niềm tin đã nuôi dưỡng bao năm và sự thật phũ phàng vừa vỡ òa. Hắn nhận ra mình đã bị lợi dụng, rằng con đường báo thù mà hắn theo đuổi chỉ là một vòng lặp không lối thoát, một chiếc lồng do Hắc Ám Cung sắp đặt để nhốt giữ hắn.
Lâm Nhất kiên nhẫn chờ đợi, ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi Mạc Vô Tình. Hắn hiểu rằng, sự giác ngộ thường đi kèm với nỗi đau đớn tột cùng, bởi nó đòi hỏi phải từ bỏ những gì đã từng là lẽ sống. Khi Mạc Vô Tình dần dần lấy lại sự bình tĩnh, chỉ còn lại những hơi thở nặng nề và đôi vai co rút vì lạnh, Lâm Nhất mới nhẹ nhàng lên tiếng. Giọng hắn trầm ấm, như tiếng vọng từ ngàn xưa, mang theo một sức mạnh xoa dịu nhưng cũng đầy kiên định.
"Hận thù, nó tựa như một ngọn lửa," Lâm Nhất nói, ánh mắt thấu suốt của hắn nhìn sâu vào bóng lưng run rẩy của Mạc Vô Tình. "Nếu để nó bùng cháy mù quáng, nó sẽ thiêu rụi tất cả, cả kẻ thù và chính bản thân ngươi. Nhưng nếu ngươi biết cách chế ngự nó, biến nó thành ánh sáng soi đường, thành sức mạnh để bảo vệ những gì đáng lẽ phải được bảo vệ, thì đó mới là chân chính."
Mạc Vô Tình khẽ ngẩng đầu. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn giờ đây không còn sự điên loạn của hận thù, mà thay vào đó là sự trống rỗng, sự mất mát và một tia hy vọng le lói, mong manh như ngọn nến trước gió. Hắn đã nhìn thấy sự thật, và sự thật ấy đã hủy diệt hắn, nhưng cũng chính sự thật ấy lại mở ra một con đường mới.
"Ta không bảo ngươi buông bỏ hận thù," Lâm Nhất tiếp tục, lời nói của hắn như những giọt sương mai thấm đẫm vào tâm hồn khô cằn của Mạc Vô Tình. "Ta không bảo ngươi quên đi những người đã mất. Điều đó là không thể, và cũng không nên. Nỗi đau ấy là một phần của ngươi, là một phần của ký ức gia tộc ngươi. Nhưng ngươi có thể lựa chọn cách để mang nó theo. Ngươi có thể tiếp tục bị trói buộc bởi hận thù, lao vào một cuộc báo thù vô nghĩa do kẻ khác sắp đặt, hoặc ngươi có thể dùng nó làm ngọn lửa soi đường, tìm lại chân lý và bảo vệ những người yếu thế khỏi bóng tối đó. Con đường Chân Đạo không phải là buông bỏ, mà là thấu hiểu và chuyển hóa."
Lâm Nhất ngừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí Mạc Vô Tình. Hắn nhìn Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Chu Thanh Huyền. Ba người bạn cũng nhìn hắn, ánh mắt đầy tin tưởng và sự thấu hiểu. Họ biết Lâm Nhất đang nói về "Vô Tiên Chi Đạo" của hắn, về con đường tìm kiếm chân lý và bảo vệ tình người giữa hồng trần gian nan.
"Vậy... ta... phải làm gì?" Mạc Vô Tình cuối cùng cũng cất tiếng, giọng hắn khản đặc, yếu ớt, nhưng trong đó đã không còn sự tuyệt vọng hoàn toàn. Ánh mắt hắn, vẫn còn ướt lệ, nhưng đã có một sự thay đổi rõ rệt. Đó không còn là ánh mắt của kẻ chỉ biết đến hận thù, mà là ánh mắt của một tâm hồn đang tìm kiếm một hướng đi mới, một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình.
Đúng lúc đó, một tiếng động rất khẽ, như một chiếc lá rơi, vang lên từ bóng tối sâu hơn trong hang. Dạ Ảnh Thích Khách, Mạc Linh, xuất hiện, thân hình nhỏ nhắn thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối, chỉ lộ ra đôi mắt sắc bén và bí ẩn. Y vẫn che mặt, nhưng sự hiện diện của y mang đến một áp lực vô hình, một lời nhắc nhở về thế giới bên ngoài đầy hiểm nguy.
"Hắc Ám Cung không chờ đợi lòng trắc ẩn," Mạc Linh khẽ thì thầm, giọng y lạnh lùng và dứt khoát, như một lưỡi dao sắc bén cắt ngang không khí tĩnh lặng. "Thời gian không còn nhiều."
Lời nói của Mạc Linh, tựa như một cú hích cần thiết, kéo Mạc Vô Tình thoát khỏi vực thẳm của sự chiêm nghiệm cá nhân và đối mặt với thực tại phũ phàng. Sự tồn tại của Hắc Ám Cung, kẻ đã thao túng số phận của hắn và vô số người khác, vẫn còn đó. Kẻ thù thật sự vẫn đang ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi để gieo rắc thêm đau khổ.
Mạc Vô Tình từ từ đứng dậy. Thân hình gầy guộc của hắn vẫn còn run rẩy, nhưng ánh mắt hắn dần lấy lại sự rõ ràng. Không còn sự mù quáng của hận thù, mà thay vào đó là sự hỗn loạn của một tâm hồn đang định hình lại, đang tìm kiếm ý nghĩa cho một con đường mới. Hắn quay sang Lâm Nhất, ánh mắt hắn như đang tìm kiếm một câu trả lời, một sự dẫn lối. Lâm Nhất đã gieo những hạt mầm chân lý vào tâm hồn hắn, và giờ đây, hạt mầm ấy đang nảy mầm, tuy chậm rãi nhưng đầy kiên cường. Mạc Vô Tình đã dao động, đã lung lay, và giờ đây, hắn đã sẵn sàng cho một sự thay đổi. Con đường phía trước vẫn còn mịt mờ, nhưng ít nhất, hắn đã không còn đơn độc trên con đường ấy nữa. Hắn sẽ không buông bỏ hận thù, nhưng hắn sẽ chuyển hóa nó, biến nó thành một ngọn đuốc soi đường, một sức mạnh để tìm kiếm công lý chân chính, không phải cho bản thân mình, mà cho tất cả những người đã từng là nạn nhân của Hắc Ám Cung.