Vô tiên chi đạo
Chương 354

Hồi Ức Hận Thù, Khế Ước Chân Đạo

3318 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất hoàn tất việc cảm hóa Mạc Vô Tình, giúp hắn buông bỏ hận thù mù quáng và chấp nhận con đường chuộc lỗi, chuyển hóa oán niệm thành ý chí chính nghĩa.,Củng cố liên minh với Mạc Linh, khiến cô chính thức trở thành đồng minh quan trọng, cung cấp thêm thông tin mật về Hắc Ám Cung trong quá khứ và hiện tại.,Định hình lại mục tiêu và phương hướng hành động của nhóm sau những khám phá lịch sử quan trọng, chuẩn bị cho cuộc đối đầu quy mô lớn hơn với Hắc Ám Cung.,Khắc sâu triết lý 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất thông qua việc cảm hóa và liên kết các mảnh ghép lịch sử.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mạc Vô Tình, Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh), Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Chu Thanh Huyền
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, quyết tâm, hy vọng
Kết chương: [object Object]

Ánh nắng ban mai càng lúc càng rực rỡ, chiếu sáng toàn bộ U Cốc, xua đi những bóng tối cuối cùng của đêm. Mùi ẩm mốc và rêu phong vẫn còn đó, nhưng không còn mang vẻ u uẩn, mà dường như đã hòa vào không khí trong lành, tạo nên một hương vị đặc trưng của vùng đất cổ xưa. Biểu cảm trên khuôn mặt của mỗi người đều phức tạp, từ sự trầm tĩnh và kiên định của Lâm Nhất, ánh mắt sắc lạnh và quyết đoán của Mạc Linh, cho đến sự quyết tâm bừng cháy trong mắt Mạc Vô Tình. Một cuộc chiến mới, vĩ đại hơn, cam go hơn, đang dần mở ra trước mắt họ. Một cuộc chiến không chỉ vì sinh tồn, mà còn vì công lý, vì sự thật, vì việc khôi phục Chân Đạo đã bị bóp méo suốt hàng ngàn năm.

Sáng sớm tại U Cốc, sương mù vẫn giăng mắc dày đặc, phủ một lớp màn mờ ảo lên những vách đá dốc đứng và tán cây cổ thụ rậm rạp. Tiếng gió rít nhẹ luồn qua kẽ lá, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo của đất trời, hòa cùng tiếng côn trùng kêu rả rích và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những khe đá. Nơi đây, mọi thứ dường như bị thời gian lãng quên, chỉ còn lại sự hoang tàn và bí ẩn. Trong một góc khuất, nơi những tảng đá phủ đầy rêu phong và những cây dương xỉ dại mọc um tùm, Mạc Vô Tình đang ngồi thất thần trên nền đất ẩm ướt, đôi mắt đỏ ngầu vẫn còn ám ảnh bởi những hình ảnh bi thương vừa chứng kiến trong huyễn cảnh. Khuôn mặt hắn hốc hác, thân hình gầy guộc run rẩy nhẹ, như một sợi chỉ mỏng manh giữa cõi hồng trần gian nan. Hắn đã thấy, đã cảm nhận được nỗi đau của tổ tiên, đã thấu hiểu sự thao túng tàn độc của Hắc Ám Cung. Tất cả những gì hắn từng tin tưởng, từng sống vì, bỗng chốc sụp đổ, để lại một khoảng trống hoang hoác và một nỗi đau thấu tận xương tủy.

Đối diện với hắn, Lâm Nhất trầm tĩnh ngồi yên, Phù Trần Mộc đặt nghiêng trên đầu gối. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn nhìn thẳng vào Mạc Vô Tình, không một chút phán xét, không một lời thúc ép, chỉ là một sự thấu hiểu vô bờ bến. Hắn biết, khoảnh khắc này là một cuộc chiến nội tâm khốc liệt, nơi ý chí và niềm tin của một con người đang bị thử thách đến tận cùng. Lâm Nhất không vội vàng, hắn để thời gian trôi đi, để Mạc Vô Tình tự mình đối diện với chân tướng nghiệt ngã. Hắn tin vào sức mạnh của Chân Đạo, tin vào khả năng chuyển hóa của mỗi linh hồn.

Mạc Linh, như một bóng ma, đứng dựa vào một gốc cây cổ thụ, thân hình nhỏ nhắn ẩn hiện trong màn sương mờ. Y che mặt, chỉ lộ ra đôi mắt sắc bén nhưng lúc này lại ánh lên sự sốt ruột khó tả. Y đã từng chứng kiến quá nhiều kẻ bị hận thù nuốt chửng, quá nhiều linh hồn lạc lối. Mạc Linh hy vọng, nhưng cũng không dám chắc, rằng Mạc Vô Tình có thể thoát ra khỏi vực sâu ấy.

Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, và Chu Thanh Huyền đứng gần đó, nét mặt lộ rõ sự lo lắng. Uyển Nhi với đôi mắt trong veo, ẩn chứa nỗi buồn, nhìn Mạc Vô Tình như nhìn một người bệnh đang đứng giữa lằn ranh sinh tử. Nàng biết, vết thương lòng còn khó chữa hơn vạn lần vết thương da thịt. Tô Mạt Nhi, dù thường ngày lanh lợi, giờ đây cũng im lặng đến lạ, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên sự xót xa. Chu Thanh Huyền vẫn giữ vẻ thư sinh, thanh tú, nhưng đôi mắt hiền lành của y cũng chất chứa đầy suy tư, như đang cố gắng thấu hiểu triết lý nhân sinh phức tạp đang diễn ra trước mắt.

Cuối cùng, sau một khoảng lặng dài tựa như vĩnh cửu, Mạc Vô Tình khẽ cựa quậy, giọng nói khàn đặc, đầy sự tuyệt vọng xen lẫn căm phẫn, từ từ vang lên, như tiếng vọng từ một cõi sâu thẳm: "Gia tộc ta... bị lợi dụng... tất cả chỉ là quân cờ... Hận thù này... ta phải làm sao?" Hắn nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, đau đớn thể xác không thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần. Cả cuộc đời hắn, hắn sống vì mối thù gia tộc, vì lời thề báo oán. Giờ đây, chân tướng đã phơi bày, khiến mục đích sống của hắn trở thành một trò hề, một sự lừa dối tàn nhẫn của Hắc Ám Cung.

Lâm Nhất khẽ thở dài, hơi sương mờ ảo phả ra từ khóe môi hắn. Hắn không nói những lời hoa mỹ, mà chỉ là những lời chân thành, thấu hiểu, mang theo triết lý sâu sắc của Vô Tiên Chi Đạo. "Hận thù, cũng như dòng nước, có thể hủy diệt, cũng có thể nuôi dưỡng. Quan trọng là người dẫn dòng nước đó về đâu." Hắn chậm rãi nói, giọng nói ôn hòa, nhưng ẩn chứa một sức mạnh lay động lòng người. "Không phải buông bỏ, mà là chuyển hóa. Chuyển hóa ngọn lửa hủy diệt thành ánh sáng soi đường. Ngươi không cô độc." Lâm Nhất vươn tay ra, nhẹ nhàng đặt lên vai Mạc Vô Tình, một cái chạm mang theo sự ấm áp, sự đồng cảm và một lời hứa thầm lặng.

Mạc Vô Tình ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây chứa đựng một tia sáng yếu ớt của sự nhận thức, như một ngọn nến le lói giữa phong ba bão táp. Hắn nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Lâm Nhất, nơi hắn tìm thấy sự bình yên lạ thường, một sự kiên định không gì lay chuyển. Hắn nắm chặt tay một lần nữa, rồi từ từ buông lỏng, như thể đang giải thoát một gông cùm vô hình đã trói buộc linh hồn hắn suốt bao năm qua. Không phải nỗi hận thù đã biến mất, mà là nó đã được định hình lại, được thanh lọc, được chuyển hóa. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng không còn là xiềng xích mà là động lực, là lời nhắc nhở về con đường chính đạo. Lâm Nhất nhẹ nhàng đặt Phù Trần Mộc xuống, một nụ cười mờ nhạt xuất hiện trên khóe môi hắn, chờ đợi quyết định cuối cùng của Mạc Vô Tình. Không khí trong U Cốc như ngưng đọng, chỉ còn lại tiếng gió thoảng qua, mang theo hy vọng và một khởi đầu mới. Mùi đất mục và rêu phong dường như cũng bớt phần u ám, nhường chỗ cho một linh khí thanh khiết hơn, lan tỏa khắp không gian.

***

Sương mù đã dần tan bớt khi mặt trời lên cao, những tia nắng yếu ớt xuyên qua kẽ lá, rọi sáng một khoảng không gian rộng rãi hơn trong U Cốc. Không khí vẫn ẩm ướt và mát mẻ, nhưng không còn cái lạnh lẽo u ám của sáng sớm, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đầy mong đợi. Mạc Vô Tình từ từ đứng dậy, đôi mắt hắn giờ đây không còn vẻ đỏ ngầu, hốc hác của kẻ bị hận thù giày vò, mà thay vào đó là một ánh nhìn kiên định, sâu sắc. Hắn đã thực sự lột xác, không phải là sự buông bỏ hoàn toàn, mà là một sự chuyển hóa ngoạn mục. Cái vẻ gầy guộc vẫn còn đó, nhưng sức mạnh tà ác ẩn chứa bên trong đã được thanh lọc, thay thế bằng một ý chí mạnh mẽ, một quyết tâm không lay chuyển.

Hắn quay sang nhìn Mạc Linh, người vẫn đứng tựa vào gốc cây cổ thụ, và rồi ánh mắt hắn dừng lại trên Lâm Nhất, người đang mỉm cười nhẹ nhõm. Mạc Vô Tình cúi đầu thật sâu trước Lâm Nhất, một cái cúi đầu không chỉ là sự biết ơn, mà còn là một lời thề nguyện, một sự chấp nhận con đường mới. "Hận thù của ta sẽ không còn mù quáng. Ta sẽ dùng nó để vạch trần kẻ đã thao túng gia tộc ta. Ta sẽ cùng các ngươi, đối mặt với Hắc Ám Cung." Giọng hắn trầm ấm, không còn vẻ khàn đặc của sự tuyệt vọng, mà là sự kiên nghị của một chiến binh đã tìm thấy mục đích chân chính của mình. Lời nói của hắn vang vọng trong không gian U Cốc, mang theo một sức nặng không thể chối cãi. Từ "Thế gian này chỉ có kẻ mạnh và kẻ yếu, không có tình người" đến nay, hắn đã thực sự bước qua một ngưỡng cửa khác của đời người, của tiên đạo.

Mạc Linh khẽ gật đầu, đôi mắt sắc bén dưới lớp khăn che mặt ánh lên một tia tán thưởng hiếm hoi. "Quyết định của ngươi là đúng đắn. Hắc Ám Cung vào thời kỳ này (3000 năm trước) đã bắt đầu hình thành mạng lưới, chúng lợi dụng sự hỗn loạn của Đại Tiên Chiến để gieo rắc mầm mống tà ác. Chúng ta cần hiểu rõ 'cội nguồn' của chúng để triệt hạ tận gốc." Y nói, giọng vẫn lạnh lùng, nhưng có một sự cấp bách tiềm ẩn. Mạc Linh rút ra một tấm bản đồ cổ xưa từ trong y phục, trải nhẹ nhàng trên một tảng đá phẳng. Tấm bản đồ được làm từ một loại da thú đã ngả màu thời gian, với những ký hiệu và chữ viết cổ đại mà chỉ những người có kiến thức sâu rộng về lịch sử mới có thể nhận ra. Mùi hương cổ kính, phảng phất chút linh khí đã bị phong ấn, tỏa ra từ tấm bản đồ, khiến mọi người đều tập trung.

Lâm Nhất tiến lại gần, đôi mắt trầm tư quét qua những ký hiệu phức tạp trên bản đồ. Hắn biết, đây là kho tàng thông tin vô giá. "Chúng ta sẽ không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn bằng chân lý. Mạc Linh, hãy cho chúng ta biết những gì ngươi biết về 'Chân Tướng Cổ Xưa' và nơi Hắc Ám Cung ẩn mình lúc bấy giờ." Hắn nói, giọng điệu vừa ôn hòa vừa kiên quyết, thể hiện rõ vai trò dẫn dắt của một tiểu đạo sĩ mang trọng trách lớn lao.

Mạc Linh chỉ tay vào một loạt các điểm trên bản đồ, bắt đầu giải thích. "Đây là những nơi Hắc Ám Cung đã đặt chân đến trong giai đoạn sơ khai, lợi dụng sự tranh chấp giữa các môn phái lớn để khuếch trương thế lực. Chúng không chỉ là những cứ điểm, mà còn là những ‘phòng thí nghiệm’ nơi chúng nghiên cứu và tạo ra những loại tà thuật, tà khí nhằm bóp méo linh mạch, gây suy yếu tâm trí của các tu sĩ, biến họ thành công cụ. Chúng ta gọi đó là 'Nghiệt Địa'." Y tiếp tục, chỉ vào một khu vực rộng lớn được đánh dấu bằng những ký hiệu đặc biệt. "Nơi này là 'Vực Sâu U Minh', nơi chúng từng cố gắng triệu hồi một loại tà vật cổ xưa, một thực thể mang sức mạnh hủy diệt, để xoay chuyển cục diện Đại Tiên Chiến theo hướng có lợi cho chúng. Nhưng chúng đã thất bại, và nơi đó trở thành một phong ấn vĩnh cửu, chứa đựng những tàn dư sức mạnh hắc ám."

Chu Thanh Huyền, không bỏ lỡ một chi tiết nào, lấy bút lông và cuốn sổ cổ ra ghi chép. "Sách vở là kho tàng của trí tuệ, nhưng lòng người mới là pho sử sống. Nếu những thông tin này được công bố, chắc chắn sẽ gây chấn động toàn bộ tiên giới." Y nói, đôi mắt thông minh ánh lên sự suy tư. Tô Mạt Nhi và Mộ Dung Uyển Nhi chăm chú lắng nghe, khuôn mặt bầu bĩnh của Mạt Nhi lộ rõ vẻ kinh ngạc, còn Uyển Nhi khẽ nhíu mày, lo lắng cho hậu quả của những tà thuật mà Mạc Linh vừa nhắc đến. "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó," nàng lẩm bẩm, thấu hiểu sâu sắc mối nguy hiểm từ Hắc Ám Cung không chỉ nằm ở sức mạnh vật chất mà còn ở sự tha hóa tâm hồn.

Mạc Vô Tình, với sự thấu hiểu sâu sắc về thủ đoạn của Hắc Ám Cung (do đã từng là nạn nhân), cũng tiến lại gần bản đồ, ánh mắt sắc bén quét qua từng ký hiệu. Hắn có thể cảm nhận được một phần năng lượng hỗn tạp mà Mạc Linh vừa nhắc đến, một cảm giác quen thuộc đến rợn người. Hắn biết, những thông tin này chính là chìa khóa để vạch trần bộ mặt thật của kẻ thù. Không khí trong U Cốc trở nên căng thẳng nhưng tràn đầy sự tập trung, một sự đồng lòng hiếm thấy đang dần hình thành giữa những con người với xuất thân và số phận khác nhau, cùng chung một mục đích. Mùi ẩm mốc và rêu phong của U Cốc giờ đây hòa quyện với mùi linh khí cổ xưa từ tấm bản đồ, tạo nên một không gian huyền bí, nơi chân tướng lịch sử dần được hé lộ.

***

Chiều tà, sương mù lại bắt đầu dày trở lại, bao phủ U Cốc trong một màn trắng xóa, khiến không gian càng thêm phần bí ẩn và u tịch. Tiếng gió rít nhẹ, tiếng côn trùng kêu và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn như những giai điệu trầm buồn của tự nhiên, hòa quyện vào không khí ẩm ướt và mát lạnh. Sau buổi thảo luận căng thẳng, nhóm tạm nghỉ ngơi. Mùi đất mục và rêu phong lại trở nên nồng nặc hơn, gợi cảm giác về sự cổ kính và hoang tàn của nơi này.

Mạc Linh chỉ cho Lâm Nhất một vài ký hiệu cổ trên tấm bản đồ, những nét vẽ dường như vô tri nhưng lại ẩn chứa những thông tin vô cùng quan trọng. "Ký hiệu này... nó chỉ về một nơi mà Hắc Ám Cung từng bị đánh bại tạm thời trong Đại Tiên Chiến. Nơi đó ẩn chứa một bí mật có thể lật đổ chúng." Y nói, giọng điệu bình thản nhưng ánh mắt lại sắc như dao, như thể đang nhìn xuyên qua lớp sương mù của thời gian. Y nhấn mạnh rằng, đó không phải là một địa điểm đơn thuần, mà là một "điểm yếu chí mạng", một "công pháp phản phệ" mà ngay cả Hắc Ám Cung cũng phải e ngại.

Lâm Nhất ngồi xuống một tảng đá bằng phẳng, lấy Kinh Thư Vô Tự ra, đặt lên đùi. Hắn vuốt nhẹ những trang giấy trắng tinh, đôi mắt trầm tư nhìn vào đó, như đang cố gắng cảm nhận những chân lý ẩn chứa bên trong. "Chân lý không bao giờ biến mất, chỉ là bị che lấp bởi bụi trần. Nếu chúng ta có thể tìm thấy 'chìa khóa' từ 3000 năm trước, có thể nó sẽ thay đổi cuộc chiến ở thời đại của chúng ta." Hắn thì thầm, giọng nói ôn hòa nhưng chứa đựng một sự tin tưởng mãnh liệt vào sức mạnh của đạo lý. Ngay khi hắn vuốt nhẹ, một luồng sáng yếu ớt, trong vắt chợt lóe lên từ những trang sách, như một lời đáp từ cổ thư, một sự cộng hưởng với những bí mật cổ xưa mà Mạc Linh vừa nhắc đến. Luồng sáng đó không chói chang, mà dịu nhẹ, lan tỏa một linh khí thanh khiết, xua đi phần nào sự u ám của U Cốc.

Mạc Linh khẽ nhíu mày, ánh mắt sắc bén lướt qua luồng sáng từ Kinh Thư Vô Tự, dường như đã nhận ra điều gì đó, một sự liên kết mà y chưa từng nghĩ tới. Y biết Kinh Thư Vô Tự là một bảo vật vô giá, nhưng không ngờ nó lại có thể phản ứng mạnh mẽ với những thông tin cổ xưa đến vậy, như một chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa thời gian. Y chợt nhớ về những lời đồn đại trong tổ chức của mình về một "Thiên Thư" có khả năng ghi lại vạn vật, soi chiếu chân tướng.

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi ngồi cạnh Lâm Nhất, chia sẻ lương khô. Uyển Nhi, với sự dịu dàng vốn có, đưa cho hắn một miếng bánh khô, ánh mắt lo lắng nhưng cũng tràn đầy tin tưởng. "Huynh đã suy nghĩ quá nhiều rồi. Hãy nghỉ ngơi một chút." Nàng nói, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng. Tô Mạt Nhi, dù vẫn lo lắng, cũng không quên pha trò một chút, "Sư huynh à, huynh cứ nhìn mãi vào mấy trang giấy không chữ ấy, có khi lại nhìn ra được cả tiên đan cũng nên!" Lời nói của nàng tuy có chút trêu chọc, nhưng lại mang đến một chút không khí vui vẻ, xua tan đi sự nặng nề của cuộc đối thoại.

Chu Thanh Huyền thì vẫn miệt mài ghi chép, từng nét bút lông uyển chuyển trên giấy, lưu giữ lại những thông tin quý giá mà Mạc Linh đã tiết lộ. Y hiểu rằng, những ghi chép này không chỉ là kiến thức, mà còn là bằng chứng không thể chối cãi để vạch trần Hắc Ám Cung. "Mỗi một chi tiết, dù nhỏ nhặt nhất, cũng có thể là mảnh ghép quan trọng để hoàn thiện bức tranh chân tướng," y lẩm bẩm, đôi mắt thông minh ánh lên sự quyết tâm.

Mạc Vô Tình đứng một mình, nhìn xa xăm vào màn sương mù đang dần dày đặc trở lại. Ánh mắt hắn không còn vẻ thù hận mù quáng, mà là sự kiên nghị, sự quyết tâm của một chiến binh đã tìm thấy mục đích chân chính. Hắn tự nhủ, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sức mạnh vang vọng trong tâm trí: "Ta sẽ không để gia tộc ta trở thành bi kịch vô nghĩa. Hắc Ám Cung, ta sẽ khiến các ngươi trả giá, vì những gì đã gây ra cho Chân Đạo và hồng trần." Hắn quay người lại, bước đến gần nhóm, sẵn sàng cho những mệnh lệnh tiếp theo, như một người lính đã sẵn sàng ra trận. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng giờ đây hắn không còn cô độc.

Cả nhóm hướng ánh mắt về phía một con đường mòn ẩn hiện trong sương mù, nơi được Mạc Linh chỉ ra là điểm khởi đầu cho hành trình mới, một hành trình không chỉ để tìm kiếm những bí mật cổ xưa, mà còn để kiến tạo một tương lai tốt đẹp hơn cho Chân Đạo và hồng trần. Mùi linh khí cổ xưa từ Kinh Thư Vô Tự vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời hứa hẹn về những điều kỳ diệu sắp đến, về một chân lý sẽ được phơi bày. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và giờ đây, chân tâm của mỗi người đã hòa quyện, sẵn sàng đối mặt với mọi gian nan phía trước.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ