Vô tiên chi đạo
Chương 355

Bức Màn Lịch Sử: Chân Tướng Thiên Đạo

3306 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất, với sự hỗ trợ của Mạc Linh và Chu Thanh Huyền, giải mã sâu hơn Kinh Thư Vô Tự và các ghi chép cổ xưa liên quan đến Đại Tiên Chiến.,Khám phá bản chất thật sự của Đại Tiên Chiến và vai trò của Hắc Ám Cung trong việc thao túng lịch sử, đặc biệt là mối liên hệ với Thiên Đạo Môn.,Mạc Vô Tình đóng góp những hiểu biết về thủ đoạn của Hắc Ám Cung, giúp củng cố những phát hiện lịch sử.,Củng cố niềm tin của Lâm Nhất vào 'Chân Đạo' và định hướng rõ ràng hơn cho cuộc đối đầu với Hắc Ám Cung và Thiên Đạo Môn.
Nhân vật: Lâm Nhất, Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh), Mạc Vô Tình, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Chu Thanh Huyền
Mood: Mysterious, contemplative, tense, revelatory, somber
Kết chương: [object Object]

Màn đêm buông xuống U Cốc tựa một tấm màn lụa đen, nhưng khi ánh bình minh đầu tiên hé rạng, nó lại tan đi, nhường chỗ cho lớp sương mù dày đặc, mờ ảo, ôm trọn những vách đá, thân cây cổ thụ và cả dòng suối róc rách. Mùi ẩm ướt của đất đá hòa quyện với hương thơm tinh khiết của thảo mộc rừng sâu, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh đến lạ lùng, dù vẫn ẩn chứa sự cô tịch, u hoài. Nhóm người Lâm Nhất theo chân Mạc Linh, men theo con đường mòn được y chỉ dẫn, cuối cùng cũng tìm thấy một Ẩn Cư Động Phủ nằm khuất sau một thác nước nhỏ. Đó là một hang động tự nhiên, không quá lớn nhưng đủ rộng rãi, bên trong đã được tu sửa sơ sài, với một giường đá, bàn đá thô sơ và một lò luyện đan đã nguội lạnh từ lâu. Dòng suối nhỏ chảy qua cửa hang, róc rách không ngừng, mang theo âm thanh tĩnh mịch của nước và gió, xua đi phần nào cái lạnh lẽo của đá núi. Ánh sáng từ một viên dạ minh châu treo lơ lửng trên trần hang và vài ngọn nến được Mộ Dung Uyển Nhi thắp vội, soi rọi không gian, khiến những bóng hình lung linh, huyền ảo.

Lâm Nhất ngồi xuống tảng đá bằng phẳng nhất, đặt Kinh Thư Vô Tự lên đùi, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn chăm chú vào những trang giấy trắng tinh. Dù không có một nét chữ nào, nhưng hắn biết, chân lý ẩn chứa bên trong đó còn sâu sắc hơn vạn vạn lời lẽ. Hắn vuốt nhẹ bề mặt sách, cảm nhận cái lạnh lẽo của giấy cổ, như đang chạm vào dòng chảy vô tận của thời gian. Xung quanh hắn, mọi người đều đã an tọa. Mạc Linh trải ra trên bàn đá những cuộn da thú cổ xưa đã úa màu, mỗi cuộn đều được buộc bằng sợi tơ tằm đã ngả vàng, toát lên vẻ bí ẩn của những di vật ngàn năm. Y vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng đôi mắt sắc bén lại ánh lên một tia nghiêm nghị khó tả, như thể y đang chuẩn bị vén bức màn che giấu một phần lịch sử mà tổ chức của mình đã gìn giữ qua bao thế hệ.

Chu Thanh Huyền, với dáng vẻ thư sinh thanh tú, đã sớm bày biện bút nghiên, giấy trắng trên một góc bàn, sẵn sàng ghi chép. Y tỉ mẩn mài mực, từng động tác đều toát lên sự cẩn trọng và lòng kính trọng đối với tri thức cổ xưa. Y biết, mỗi từ, mỗi ký hiệu mà Mạc Linh sắp tiết lộ đều là những mảnh ghép quý giá, không thể bỏ sót. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi ngồi phía sau Lâm Nhất, thầm lặng chuẩn bị trà nóng. Uyển Nhi, với sự dịu dàng vốn có, đưa cho Lâm Nhất một chén trà thảo mộc ấm nóng, ánh mắt nàng chất chứa sự lo lắng nhưng cũng tràn đầy tin tưởng. Nàng hiểu rằng, Lâm Nhất đang gánh vác một trọng trách lớn lao, và điều nàng có thể làm là hỗ trợ hắn bằng mọi cách. Tô Mạt Nhi, dù vẫn lo lắng, cũng không quên pha trò một chút, giọng nói trong trẻo thì thầm, "Sư huynh à, huynh cứ nhìn mãi vào mấy trang giấy không chữ ấy, có khi lại nhìn ra được cả tiên đan cũng nên!" Lời nói của nàng tuy có chút trêu chọc, nhưng lại mang đến một chút không khí vui vẻ, xua tan đi sự nặng nề đang bao trùm động phủ.

Mạc Vô Tình không ngồi, hắn đứng tựa vào vách đá, dáng người gầy guộc nhưng kiên nghị. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn không còn vẻ thù hận mù quáng, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ, một sự sẵn sàng tiếp nhận những chân tướng tàn khốc nhất. Hắn biết, những gì sắp được tiết lộ không chỉ là lịch sử, mà còn là lời giải đáp cho bi kịch của gia tộc hắn, và cả con đường hắn sẽ đi trong tương lai. Hắn siết chặt thanh đoản đao trong tay, cảm nhận cái lạnh buốt của kim loại, như một lời nhắc nhở về những gì hắn đã trải qua và những gì hắn phải đối mặt.

Lúc này, Mạc Linh mở lời, giọng y trầm thấp, đều đều nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân, như thể mỗi từ y nói ra đều đã được hun đúc qua hàng thiên niên kỷ: "Những ghi chép này được tổ chức của ta truyền lại qua hàng ngàn năm, là những mảnh ghép rời rạc về thời kỳ Đại Tiên Chiến. Chúng ẩn chứa chân tướng mà Hắc Ám Cung đã cố gắng chôn vùi." Y chỉ vào một cuộn da thú đã mờ nét, trên đó là những ký hiệu cổ xưa mà chỉ những người có kiến thức sâu rộng mới có thể nhận biết. "Trong suốt 3000 năm, Hắc Ám Cung đã không ngừng bóp méo lịch sử, biến chân lý thành ngụy biện, và che giấu gốc rễ của sự suy tàn Chân Đạo. Chúng đã thành công đến mức, ngay cả những người tự xưng là 'chính đạo' cũng không còn nhớ rõ bản chất thật sự của con đường mình đang đi."

Lâm Nhất khẽ thở dài, luồng linh khí thanh khiết từ Kinh Thư Vô Tự dường như đã thẩm thấu vào tâm hồn hắn, giúp hắn tĩnh tâm và sáng suốt. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt giao với Mạc Linh, giọng nói ôn hòa nhưng chứa đựng một niềm tin mãnh liệt: "Chân lý không bao giờ biến mất, chỉ là bị che lấp bởi bụi trần. Chúng ta sẽ tìm ra nó." Ngay khi hắn dứt lời, một luồng sáng yếu ớt, trong vắt chợt lóe lên từ những trang sách của Kinh Thư Vô Tự, không chói chang nhưng lại mang theo một sức mạnh cảm hóa lạ kỳ, lan tỏa khắp động phủ, như một lời khẳng định, một sự cộng hưởng với những bí mật cổ xưa mà Mạc Linh vừa nhắc đến. Luồng sáng ấy dịu nhẹ, xua đi phần nào sự u ám của U Cốc, mang đến một cảm giác ấm áp và hy vọng. Mùi giấy cổ úa màu hòa quyện với mùi ẩm mốc của hang động, và mùi linh khí thanh khiết từ Kinh Thư, tạo nên một thứ hương thơm đặc biệt, như dẫn dắt tâm trí người ta về một thời đại xa xưa.

Mạc Linh khẽ nhíu mày, ánh mắt sắc bén lướt qua luồng sáng từ Kinh Thư Vô Tự, dường như đã nhận ra điều gì đó, một sự liên kết mà y chưa từng nghĩ tới. Y biết Kinh Thư Vô Tự là một bảo vật vô giá, nhưng không ngờ nó lại có thể phản ứng mạnh mẽ với những thông tin cổ xưa đến vậy, như một chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa thời gian. Y chợt nhớ về những lời đồn đại trong tổ chức của mình về một "Thiên Thư" có khả năng ghi lại vạn vật, soi chiếu chân tướng, và có lẽ, Kinh Thư Vô Tự chính là Thiên Thư ấy. "Xem ra, duyên số của ngươi với những chân lý cổ xưa quả thực sâu đậm," Mạc Linh khẽ nói, giọng y chứa đựng một chút kinh ngạc hiếm hoi. Y quay sang Chu Thanh Huyền, ánh mắt ra hiệu cho y chuẩn bị kỹ lưỡng. Chu Thanh Huyền gật đầu, tay cầm bút lông vững vàng, sẵn sàng ghi lại từng lời sắp được tiết lộ. Tiếng nước chảy róc rách ngoài cửa hang vẫn đều đặn, như nhịp thở của thời gian, cuốn theo những bí mật ngàn năm đang dần được hé lộ.

***

Thời gian trôi qua, trong động phủ, Lâm Nhất vẫn bất động, chìm sâu vào thế giới của Kinh Thư Vô Tự. Hắn nhắm mắt, không phải để ngủ, mà để tập trung toàn bộ tinh thần vào từng luồng linh khí, từng rung động nhỏ nhất phát ra từ cuốn sách không chữ. Trong tâm trí hắn, những hình ảnh, những cảm ngộ mơ hồ cứ thế lướt qua, như những mảnh vỡ của một tấm gương đã vỡ nát, giờ đây đang dần được ghép lại. Hắn thấy những khung cảnh chiến tranh tàn khốc, những luồng sáng ma mị của Hắc Ám Cung xen lẫn với ánh sáng của "chính đạo" đang dần bị vẩn đục. Hắn cảm nhận được sự thao túng tinh vi, sự gieo rắc ngờ vực và tham vọng, khiến những tông môn vốn dĩ theo Chân Đạo lại tự hủy diệt lẫn nhau.

Mạc Linh tiếp tục kể, giọng nói đều đều nhưng đầy sức nặng, vẽ nên một bức tranh toàn cảnh về Đại Tiên Chiến – không phải là cuộc chiến giữa chính-tà đơn thuần như sử sách vẫn ghi chép, mà là một sự xung đột sâu sắc giữa các triết lý tu luyện, giữa 'Chân Đạo' nguyên thủy và một 'tiên đạo' giả tạo, được Hắc Ám Cung khéo léo châm ngòi và nuôi dưỡng. "Hắc Ám Cung không trực tiếp tham chiến," y nói, chỉ vào một hình vẽ mờ nhạt trên cuộn da thú cổ, "nhưng chúng gieo rắc sự ngờ vực, thổi bùng tham vọng của những kẻ yếu kém, cung cấp 'bí pháp' sai lệch để các tông môn mới nổi tự hủy diệt lẫn nhau. Chúng khuyến khích việc truy cầu sức mạnh bằng mọi giá, bất chấp nhân luân, bất chấp đạo lý. Dần dần, Chân Đạo, cái nền tảng vững chắc của tu hành, đã bị lãng quên, thay thế bằng những công pháp truy cầu sức mạnh và trường sinh mù quáng, rỗng tuếch."

Lời của Mạc Linh như những nhát búa giáng mạnh vào bức tường thành của nhận thức đã được định hình. Chu Thanh Huyền, bên cạnh, liên tục đối chiếu thông tin mà Mạc Linh tiết lộ với những ghi chép cổ xưa mà y đã thu thập được từ nhiều nguồn khác nhau. Đôi khi, y bật ra tiếng kêu kinh ngạc nhỏ khi một mảnh ghép lịch sử tưởng chừng không liên quan lại khớp hoàn hảo với lời kể của Mạc Linh. "Thật không thể tin được!" y thì thầm, bàn tay cầm bút run nhẹ. "Sách vở là kho tàng của trí tuệ, nhưng lòng người mới là pho sử sống, và giờ đây, pho sử ấy đang hé lộ những điều kinh thiên động địa."

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi lắng nghe trong im lặng, nét mặt từ lo lắng chuyển sang bàng hoàng. Tô Mạt Nhi không còn pha trò nữa, đôi mắt to tròn của nàng giờ đây mở lớn, nhìn chằm chằm vào Mạc Linh, như thể muốn xuyên thấu qua lớp mặt nạ che giấu khuôn mặt y để nhìn thấy sự thật. Nàng cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ dâng lên trong lòng, một nỗi sợ về sự bóp méo của lịch sử, về những âm mưu đã kéo dài hàng ngàn năm. Uyển Nhi siết chặt chén trà trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của gốm sứ, nàng nhìn sang Lâm Nhất, hy vọng hắn có thể tìm thấy một lối thoát, một ánh sáng trong bóng tối dày đặc này.

Mạc Vô Tình vẫn đứng tựa vào vách đá, nhưng ánh mắt hắn không còn xa xăm nữa. Hắn lắng nghe từng lời của Mạc Linh, từng chi tiết về thủ đoạn của Hắc Ám Cung. Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt đỏ ngầu, một sự thấu hiểu sâu sắc. Những gì Hắc Ám Cung đã làm 3000 năm trước, gieo rắc ngờ vực, lợi dụng tham vọng, đẩy các tông môn vào vòng xoáy tự hủy diệt, chẳng phải giống hệt những gì chúng đã làm với gia tộc hắn, với bao nhiêu gia tộc khác trong hồng trần gian nan này hay sao? Hận thù mù quáng đã từng che mờ lý trí hắn, giờ đây dần chuyển hóa thành một sự phẫn nộ lạnh lùng, một quyết tâm rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn biết, công lý đôi khi cần được thực thi trong bóng tối, nhưng chân lý thì phải được phơi bày dưới ánh sáng.

Bầu không khí trong động phủ trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Tiếng gió rít gào bên ngoài cửa hang, như một tiếng than vãn của ngàn năm lịch sử. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ thạch nhũ trên trần hang, như từng nhịp đập của trái tim đang đối mặt với sự thật. Lâm Nhất đột ngột mở bừng mắt. Ánh sáng từ Kinh Thư Vô Tự chợt lóe lên một lần cuối, rực rỡ hơn bao giờ hết, rồi tắt hẳn, trả lại cuốn sách về vẻ bình lặng vốn có. Hắn nhìn chằm chằm vào cuốn sách một lúc lâu, như thể đang khắc ghi từng cảm ngộ, từng chân lý vào sâu thẳm tâm hồn. Khuôn mặt thư sinh của hắn giờ đây không còn vẻ trầm tư thường thấy, mà ánh lên sự kinh ngạc, sự phẫn nộ, và cả một nỗi buồn sâu sắc.

Hắn từ từ đứng dậy, bước đến gần Mạc Linh và Chu Thanh Huyền, ánh mắt hắn như xuyên thấu qua mọi lớp màn che giấu. Giọng hắn khàn đặc, như thể đã phải dùng hết sức lực để nói ra những lời này: "Ta thấy... một con đường. Một con đường bị bẻ cong từ gốc rễ. Thiên Đạo Môn... không phải là sự hình thành tự nhiên của 'tiên đạo' mới, mà là... một cái bẫy. Một cái bẫy khổng lồ, được dựng lên từ chính những tàn tích của Chân Đạo, để vĩnh viễn bóp méo sự thật."

Lời nói của Lâm Nhất vang vọng trong động phủ, khiến tất cả mọi người đều sững sờ. Mạc Linh gật đầu, vẻ mặt y lạnh lùng hơn bao giờ hết, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào Lâm Nhất. "Đúng vậy. Tổ chức của ta đã luôn cố gắng bảo vệ bí mật này, chờ đợi thời điểm có người đủ khả năng đối mặt với nó. Thiên Đạo Môn là một quân cờ lớn nhất, được nuôi dưỡng để thống trị và che đậy tội ác của Hắc Ám Cung. Nó là nền tảng cho 'tiên đạo' giả tạo mà chúng ta đang thấy, được xây dựng trên sự lừa dối và tham vọng, chứ không phải trên chân lý của vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình." Y nói, giọng điệu kiên định, như đang khẳng định một chân lý đã được thử thách qua thời gian. "Chân tướng của Đại Tiên Chiến... là một cuộc thanh trừng, một sự thay máu tàn khốc, không phải là sự tiến hóa như sử sách vẫn ngợi ca."

Mạc Vô Tình không thể giữ được sự bình tĩnh. Hắn đấm mạnh vào vách đá, tiếng vang khô khốc trong hang động, như tiếng lòng hắn đang gào thét. "Thật ghê tởm! Những thủ đoạn thao túng, lợi dụng lòng tham và sợ hãi... giống hệt những gì chúng làm với gia tộc ta! Thế gian này chỉ có kẻ mạnh và kẻ yếu, không có tình người, đó là những gì chúng muốn chúng ta tin, để chúng dễ dàng điều khiển!" Hắn quay sang Lâm Nhất, ánh mắt hắn giờ đây không còn sự tuyệt vọng, mà là một ngọn lửa bùng cháy của sự phẫn nộ chính nghĩa. Hắn nhận ra, sự lặp lại của lịch sử không phải là ngẫu nhiên, mà là bằng chứng cho một âm mưu trường tồn, một 'ý chí' tà ác đã tồn tại qua hàng thiên niên kỷ, đứng sau tất cả.

Chu Thanh Huyền hoàn tất việc ghi chép với vẻ mặt tái nhợt. Từng nét bút của y giờ đây không chỉ là việc sao chép thông tin, mà còn là việc ghi lại một phần lịch sử bị lãng quên, một chân tướng đau đớn. Y hiểu rằng, những gì họ vừa khám phá sẽ làm rung chuyển toàn bộ giới tu chân, thách thức niềm tin đã ăn sâu vào tiềm thức của hàng vạn người. "Thiên Đạo Môn là sản phẩm của Hắc Ám Cung từ 3000 năm trước... Vậy thì, toàn bộ cấu trúc quyền lực 'chính đạo' hiện tại... đều là một trò hề sao?" y thì thầm, giọng nói run rẩy.

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi nhìn nhau, không nói nên lời. Nỗi lo lắng của Uyển Nhi giờ đây đã biến thành một sự sửng sốt tột độ. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng "tiên đạo" mà mọi người tôn sùng lại có một nguồn gốc tăm tối đến vậy. Tô Mạt Nhi, dù hoạt bát đến mấy, cũng không thể che giấu được sự kinh hãi trong mắt. Những bí mật này quá lớn, quá sức tưởng tượng của nàng.

Lâm Nhất nhìn quanh một lượt, ánh mắt hắn dừng lại ở mỗi người, rồi cuối cùng hướng về phía Kinh Thư Vô Tự đang nằm im lìm trên tảng đá. Hắn biết, cuốn sách này không chỉ chứa đựng chân lý lịch sử, mà còn ẩn chứa 'Chân Đạo' công pháp, phương pháp để đối phó với sự thao túng của Hắc Ám Cung. Hắn đã hiểu rõ hơn về ý nghĩa của "Vô Tiên Chi Đạo" – đó không phải là con đường từ bỏ tiên đạo, mà là con đường tìm về cái "tiên" nguyên thủy, cái "đạo" chân chính, không bị vấy bẩn bởi tham vọng và dối trá.

"Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm," Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm buồn nhưng kiên định. "Và giờ đây, chân tâm của chúng ta đã được thức tỉnh. Con đường phía trước sẽ đầy gian nan, bởi chúng ta không chỉ đối đầu với Hắc Ám Cung, mà còn phải đối mặt với một Thiên Đạo Môn đã bị tha hóa từ gốc rễ, và có lẽ, cả niềm tin cố hữu của toàn bộ giới tu chân." Hắn quay sang Mạc Linh, ánh mắt đầy sự quyết tâm. "Ngươi đã nói tổ chức của ngươi chờ đợi một người đủ khả năng đối mặt với sự thật này. Giờ đây, chúng ta đã tìm thấy nó. Vậy, con đường tiếp theo là gì?"

Mạc Linh nhìn Lâm Nhất, trong đôi mắt sắc bén ấy, lần đầu tiên xuất hiện một tia hy vọng. Y biết, đây chính là thời điểm mà tổ chức của y đã chờ đợi qua bao thế hệ. Y gật đầu, giọng nói trở nên mạnh mẽ hơn: "Cội nguồn của Hắc Ám Cung cần phải được triệt hạ, và 'điểm yếu chí mạng' của chúng từ 3000 năm trước chính là chìa khóa. Chúng ta sẽ đến đó, nơi mà Kinh Thư Vô Tự đã chỉ dẫn, nơi mà chân lý bị chôn vùi đang chờ đợi được phơi bày." Tiếng gió rít gào bên ngoài cửa hang dường như mạnh hơn, như một lời tiên tri về những biến động long trời lở đất sắp xảy ra. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng giờ đây, tâm ý của họ đã quy về một mối, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ