Vô tiên chi đạo
Chương 358

Chân Pháp Vô Tự: Thấu Triệt Cổ Đạo

3133 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất thử nghiệm sâu hơn những công pháp và triết lý cổ xưa đã được giải mã từ Kinh Thư Vô Tự, đặc biệt là những triết lý liên quan đến 'Chân Đạo' bị lãng quên từ 3000 năm trước.,Củng cố nội tâm và nhận thức của Lâm Nhất về 'Vô Tiên Chi Đạo', chuẩn bị cho hành trình vạch trần chân tướng của Hắc Ám Cung và Thiên Đạo Môn.,Trao đổi kế hoạch chi tiết với Mạc Linh và nhóm về bước đi tiếp theo để tìm kiếm 'tàn tích Chân Đạo' hoặc 'lỗ hổng' trong âm mưu cổ xưa.,Lâm Nhất đạt được một bước đột phá nhỏ trong việc dung hợp triết lý cổ xưa vào tu vi hiện tại, thể hiện sự trưởng thành trong sức mạnh và nhận thức.
Nhân vật: Lâm Nhất, Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh), Mạc Vô Tình, Chu Thanh Huyền, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi
Mood: Trầm tư, chiêm nghiệm, quyết tâm, có chút bí ẩn và hoài niệm
Kết chương: [object Object]

Ánh tà dương vẫn còn vương vấn trên những đỉnh núi xa xăm, nhưng trong lòng Ẩn Cư Động Phủ, màn đêm đã sớm buông xuống, mang theo một vẻ tĩnh mịch, huyền hoặc. Không khí trong động nhuốm một mùi đất ẩm và đá lạnh, xen lẫn hương thảo mộc thoang thoảng từ những khe đá nhỏ, nơi vài cọng cỏ dại cố gắng vươn mình tìm kiếm sự sống. Tiếng gió nhẹ lướt qua khe đá, tạo nên những âm thanh vi vu như lời thì thầm của ngàn xưa, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ một dòng suối ngầm nhỏ, tạo nên bản giao hưởng của sự tĩnh lặng.

Lâm Nhất, sau lời tuyên thệ sắt đá về hành trình đến Vạn Cổ Tháp Phế Tích, đã không phí hoài một khắc. Hắn ngồi trên chiếc bồ đoàn cũ kỹ, lưng thẳng tắp, đôi mắt nhắm nghiền như chìm sâu vào cõi vô định. Trước mặt hắn, Kinh Thư Vô Tự khẽ tỏa ra một vầng sáng mờ ảo, không chói chang nhưng đủ để soi rọi tâm hồn. Những trang sách trắng tinh, từng là vô tự, giờ đây dường như đã sống dậy, không phải bằng văn tự hữu hình, mà bằng những dòng chảy triết lý cổ xưa, cuồn cuộn đổ vào tâm thức hắn.

Hắn nhập định sâu, không chỉ là tu luyện, mà là một cuộc hành trình về quá khứ, một cuộc đối thoại thầm lặng với những chân lý đã bị lãng quên. Trong sâu thẳm tâm hồn, hắn cảm nhận được sự hiện hữu của "Linh khí Vô Cực" – một khái niệm xa lạ với thế giới tu tiên hiện tại, nhưng lại là nền tảng của vạn vật trước Đại Tiên Chiến. Đó không phải là linh khí tinh thuần như người đời vẫn biết, mà là một dạng năng lượng nguyên thủy, vô hình vô tướng, là hơi thở của vũ trụ, là nhịp đập của thiên địa. Nó không chỉ cung cấp sức mạnh, mà còn là cầu nối giữa vạn vật hữu linh, là dòng chảy của nhân sinh hữu tình, tạo nên sự hòa hợp tuyệt đối.

"Chân Đạo không phải là phép thuật, mà là sự hòa hợp. Hắc Ám Cung đã bẻ cong sự hòa hợp đó thành quyền năng..." Một ý niệm bỗng lóe lên trong tâm trí Lâm Nhất, rõ ràng như một tiếng vọng từ quá khứ xa xăm. Hắn "thấy" những hình ảnh chập chờn: một thế giới mà con người và vạn vật sống trong sự đồng điệu, nơi tu luyện không phải là tranh giành sức mạnh, mà là sự thấu hiểu và hòa nhập vào dòng chảy vĩ đại của tự nhiên. Đó là một "Đạo của Thiên Địa" thuần túy, không bị vấy bẩn bởi tham lam, dục vọng, hay sự phân biệt cao thấp.

Hắn thử nghiệm một tư thế tọa thiền cổ xưa, được gợi ý từ một cảm giác mơ hồ đến từ Kinh Thư Vô Tự. Thân hình gầy gò của hắn, vốn đã thanh thoát, giờ đây càng thêm nhẹ nhàng, như hòa tan vào không khí. Mỗi hơi thở của hắn trở nên sâu lắng, kéo dài, dường như không còn thuộc về cá nhân, mà là sự trao đổi giữa bản thân hắn và vũ trụ bao la. Luồng linh khí cổ xưa, vô hình nhưng chân thực, bắt đầu lưu chuyển trong kinh mạch hắn, không ồ ạt hay dữ dội, mà êm đềm, tĩnh lặng như dòng suối ngầm. Nó không tăng cường tu vi một cách đột biến, nhưng lại thanh tẩy tâm hồn, làm vững chắc hơn từng tấc xương, từng thớ thịt, từng ngóc ngách sâu kín nhất trong tâm thức hắn.

Cảm giác này thật khác biệt. Linh khí hiện tại, dù tinh thuần đến mấy, vẫn mang theo một chút tạp chất, một chút dấu vết của sự tranh đoạt, của dục vọng con người. Nhưng luồng linh khí cổ xưa mà hắn cảm nhận được thì hoàn toàn thuần khiết, nguyên bản, mang theo một sự an yên và hài hòa tuyệt đối. Đó là cảm giác của sự kết nối, của sự thấu hiểu, của việc trở thành một phần không thể tách rời của vạn vật. Nó không phải là sức mạnh để hủy diệt hay chinh phục, mà là sức mạnh để dung hợp, để hàn gắn, để chữa lành.

Hắn nhận ra, Hắc Ám Cung đã không hủy diệt "Chân Đạo" hoàn toàn. Chúng đã khéo léo bẻ cong nó, che giấu nó, và cuối cùng là khiến nó bị lãng quên. Chúng đã thay thế "sự hòa hợp" bằng "quyền năng", "sự thấu hiểu" bằng "sức mạnh", "sự kết nối" bằng "sự thống trị". Chúng đã tạo ra một "tiên đạo" giả tạo, lấp đầy bằng những phép tắc thần thông và hệ thống tu luyện huyền ảo, khiến con người mải mê theo đuổi cái bề ngoài mà quên đi cái gốc rễ. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và giờ đây, Lâm Nhất đang cố gắng tìm lại cái chân tâm ấy, không chỉ cho riêng mình, mà cho cả thế gian đã bị lừa dối.

Trong lúc Lâm Nhất chìm sâu vào cõi chiêm nghiệm, các thành viên khác trong nhóm cũng không hề xao nhãng. Mạc Linh, dáng vẻ nhỏ nhắn, thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối, lúc này đang ngồi lặng lẽ ở một góc khuất, đôi mắt sắc bén vẫn không rời khỏi Lâm Nhất. Nàng không tu luyện, mà đang cẩn trọng sắp xếp lại những mảnh thông tin rời rạc, những tin tức mà mạng lưới tình báo của nàng đã thu thập được từ khắp nơi. Đối với nàng, công lý đôi khi cần được thực thi trong bóng tối, và những thông tin này chính là vũ khí sắc bén nhất của nàng.

Chu Thanh Huyền thì vẫn say sưa với những cuốn cổ tịch, ánh sáng mờ ảo từ ngọn nến nhỏ chiếu rọi lên khuôn mặt thư sinh của y. Y không ngừng đối chiếu những đoạn văn, những ký hiệu cổ với những gì Lâm Nhất đã chia sẻ, cố gắng tìm ra những manh mối, những lời tiên tri bị ẩn giấu. Sách vở là kho tàng của trí tuệ, nhưng lòng người mới là pho sử sống, và y đang cố gắng đọc cả hai.

Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, lại đang cẩn trọng kiểm tra lại túi thuốc và kim châm của mình. Nàng lo lắng cho Lâm Nhất, nhưng cũng tin tưởng vào con đường hắn đang đi. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó, và nàng biết rằng hành trình này của họ không chỉ để chữa lành vết thương thể xác, mà còn là để chữa lành vết thương tâm hồn của cả một thế giới.

Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, lại ngồi gần Lâm Nhất nhất, nhưng vẫn giữ một khoảng cách tôn trọng. Nàng không tu luyện, cũng không đọc sách, chỉ lặng lẽ quan sát. Trong ánh mắt nàng có sự lo lắng, nhưng cũng có một niềm tin vững chắc. Nàng biết, Lâm Nhất đang gánh vác một trọng trách lớn lao, và nàng chỉ muốn ở bên cạnh, làm điểm tựa tinh thần cho hắn. Giọng nói trong trẻo của nàng, lúc này cũng im bặt, nhưng sự hiện diện của nàng là một nguồn ấm áp xua đi cái lạnh lẽo của hang đá.

Mạc Vô Tình đứng tựa vào vách động, thân hình gầy guộc nhưng ẩn chứa sức mạnh tà ác, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây đã dịu đi phần nào. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát Lâm Nhất, như một kẻ đã từng lạc lối đang tìm kiếm một con đường mới. Thế gian này chỉ có kẻ mạnh và kẻ yếu, không có tình người, nhưng qua Lâm Nhất, hắn đang dần nhìn thấy một khía cạnh khác của thế giới, một khía cạnh mà hắn chưa từng nghĩ đến. Sự trầm tư của Lâm Nhất, sự kiên định của cả nhóm, đang từ từ tác động đến hắn, gieo mầm cho một sự thay đổi sâu sắc bên trong. Hắn không biết con đường phía trước sẽ dẫn đến đâu, nhưng hắn biết, hắn muốn đi cùng Lâm Nhất, muốn chứng kiến cái "Vô Tiên Chi Đạo" này sẽ thay đổi thế giới ra sao.

***

Khi ánh sáng chiều tà le lói qua khe đá, nhuộm vàng vách động với những vệt màu cam đỏ, Lâm Nhất cuối cùng cũng chậm rãi thoát khỏi trạng thái nhập định. Một luồng khí tức thanh tịnh, không hùng vĩ nhưng vô cùng kiên cố, khẽ thoát ra từ cơ thể hắn, khiến không khí trong động trở nên trong lành hơn. Đôi mắt hắn từ từ mở ra, vẫn còn vương vấn sự thấu suốt của những triết lý cổ xưa, sâu thẳm như vực thẳm và sáng rõ như ngàn vì sao. Hắn không nói gì ngay, chỉ nhẹ nhàng xoa dịu luồng linh khí cổ xưa đang cuộn trào trong người, cảm nhận sự kết nối mạnh mẽ hơn bao giờ hết với đất trời, với vạn vật.

Các đồng đội đã tụ họp lại, ngồi đối diện hắn trên nền đất lạnh, ánh mắt đầy mong chờ. Mạc Linh ngồi gần nhất, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm, chờ đợi hắn chia sẻ những gì đã cảm ngộ. Chu Thanh Huyền vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng đôi tay y siết chặt cuốn cổ tịch, biểu lộ sự tập trung cao độ. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi nhìn hắn với vẻ lo lắng và quan tâm sâu sắc, trong khi Mạc Vô Tình vẫn đứng lặng lẽ ở góc, ánh mắt phức tạp khó đoán.

Lâm Nhất khẽ thở dài, một tiếng thở nhẹ nhưng chứa đựng bao nhiêu chiêm nghiệm và suy tư. "Ta đã thấy... không phải là những trận chiến long trời lở đất, mà là sự thay đổi trong tâm thức. Chân Đạo không bị hủy diệt hoàn toàn, nó bị ẩn giấu, bị bóp méo, và bị quên lãng. Hắc Ám Cung đã không thể xóa sổ nó, mà chúng đã khéo léo thay thế nó bằng một 'tiên đạo' mới, một 'tiên đạo' dựa trên sự sợ hãi và dục vọng, một sự truy cầu sức mạnh mù quáng."

Hắn ngừng lại một chút, đôi mắt quét qua từng khuôn mặt, như muốn chắc chắn rằng mỗi người đều đang thấu hiểu sâu sắc những gì hắn sắp nói. "Cái gọi là 'tiên đạo' hiện tại, chỉ là một cái bóng méo mó của chân lý cổ xưa. Chúng ta tu luyện, chúng ta tranh giành linh khí, tranh giành bảo vật, nhưng tất cả đều là để đạt được quyền năng, để sống lâu hơn, để trở thành kẻ mạnh. Nhưng 'Chân Đạo' không phải vậy. 'Chân Đạo' là sự hòa hợp với thiên địa, là sự thấu hiểu vạn vật, là sự kết nối không ngừng nghỉ với Đạo của vũ trụ. Hắc Ám Cung đã cắt đứt sợi dây liên kết đó, và thay vào đó là một sợi xích của sự tham lam và sợ hãi."

Mạc Linh khẽ gật đầu, giọng nói trầm thấp nhưng đầy kiên định. "Vậy 'tàn tích Chân Đạo' mà ta nhắc tới... liệu có phải là những hạt giống của sự thật vẫn còn sót lại, hay là một phương pháp để phá vỡ sự thao túng của chúng? Ta đã cảm nhận được một luồng năng lượng khác biệt từ những ghi chép cổ mà mạng lưới của ta thu thập được, một thứ mà Hắc Ám Cung dường như đã không thể hoàn toàn tiêu diệt, nhưng cũng không thể khống chế."

Chu Thanh Huyền, tay vẫn giữ cuốn cổ tịch, tiếp lời. "Kinh Thư Vô Tự không chỉ là một kho tàng tri thức, mà còn là một tấm gương phản chiếu chân lý. Nếu Lâm Nhất đã cảm nhận được điều đó, thì phải chăng có một địa điểm nào, một di vật nào, còn giữ được nguyên vẹn 'tàn tích' đó không? Những lời tiên tri cổ xưa thường ẩn chứa những gợi ý về 'ngọn nguồn', về 'nơi ánh sáng chưa bao giờ tắt'."

Lâm Nhất trầm ngâm, dùng ngón tay khẽ vẽ lên nền đất ẩm một vài ký hiệu cổ, những đường nét đơn giản nhưng ẩn chứa ý nghĩa sâu xa mà chỉ hắn mới có thể hiểu được. "Ta đã cảm nhận được một điều... một sự mất mát không thể bù đắp, nhưng cũng là một nguồn sức mạnh bị phong ấn. Nó không phải là công pháp, mà là một 'trạng thái' của sự tồn tại, một sự kết nối với thiên địa mà chúng ta đã đánh mất. Giống như một cái cây đã bị chặt đứt gốc rễ, nó vẫn có thể sống, nhưng không bao giờ đạt được sự vĩ đại vốn có. 'Tàn tích Chân Đạo' không phải là một phép thuật cụ thể, mà là những 'dấu vết' của trạng thái đó, những 'điểm' mà sự kết nối với thiên địa vẫn còn nguyên vẹn nhất."

Hắn dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Mạc Linh. "Nếu Hắc Ám Cung đã bóp méo 'Đạo' để tạo ra sự sợ hãi và kiểm soát, thì những nơi mà chúng không thể chạm tới, những nơi mà 'Chân Đạo' vẫn còn cháy âm ỉ, chính là điểm yếu lớn nhất của chúng. Chúng ta cần tìm những nơi đó, không chỉ để giải mã công pháp, mà còn để phục hồi 'trạng thái' kết nối đã mất."

Mạc Linh gật đầu, ánh mắt sắc bén lóe lên một tia sáng thấu hiểu. "Thông tin ta có được chỉ ra một 'vết nứt' ở vùng đất từng là trung tâm của Đại Tiên Chiến, một nơi mà Hắc Ám Cung đã cố gắng xóa sổ nhưng không thể hoàn toàn thành công. Chúng đã dùng mọi cách để che giấu nó, để xóa bỏ mọi dấu vết, nhưng có những thứ không thể bị hủy diệt hoàn toàn. Có một 'Lôi Vân Động' cổ xưa, nơi 'Chân Đạo' từng rực rỡ nhất, được cho là nơi ẩn chứa một 'Tàng Kinh Các' bị chôn vùi dưới lòng đất, nơi cất giữ những tri thức và công pháp thuần túy nhất từ thời xa xưa, trước khi bị Hắc Ám Cung bóp méo. Nơi đó không phải là Vạn Cổ Tháp Phế Tích, mà là một địa điểm khác, có lẽ là một phần của vùng đất rộng lớn mà Vạn Cổ Tháp Phế Tích chỉ là một điểm nhấn bên ngoài."

Tô Mạt Nhi, khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, nghe đến đây thì thốt lên khe khẽ. "Lôi Vân Động sao? Nghe tên đã thấy đáng sợ rồi." Giọng nàng trong trẻo, líu lo, nhưng không giấu nổi vẻ lo lắng. Nàng nắm chặt tay Lâm Nhất, ánh mắt chứa đựng một lời hứa thầm lặng: dù có chuyện gì xảy ra, nàng cũng sẽ không lùi bước, nhưng sự sợ hãi vẫn là điều khó tránh khỏi.

Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ nhàng đặt tay lên vai Tô Mạt Nhi, trấn an. "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Nhưng nếu chúng ta tìm được chân lý, thì những khó khăn này sẽ trở nên vô nghĩa." Nàng vẫn tin tưởng vào Lâm Nhất, vào con đường "Vô Tiên Chi Đạo" mà hắn đang theo đuổi.

Mạc Vô Tình, từ góc tối, bất chợt lên tiếng, giọng hắn khàn đặc. "Hắc Ám Cung... chúng luôn muốn kiểm soát. Nếu có thứ gì chúng không thể kiểm soát, chúng sẽ muốn phong ấn hoặc hủy diệt. Lôi Vân Động đó, chắc chắn sẽ không dễ dàng." Hắn nhớ lại những kinh nghiệm đau thương của mình, nhớ lại cách Hắc Ám Cung đã thao túng hắn, và hắn càng căm ghét chúng. "Chúng ta cần chuẩn bị kỹ lưỡng. Chúng sẽ không để chúng ta yên."

Lâm Nhất gật đầu, ánh mắt kiên định. "Đúng vậy. Sự tương đồng trong thủ đoạn của Hắc Ám Cung từ 3000 năm trước đến hiện tại cho thấy một 'ý chí' hoặc 'kẻ đứng đầu' duy nhất, trường tồn, có thể là một thực thể cổ xưa nào đó vẫn còn tồn tại và đang điều khiển mọi thứ. Chúng ta không chỉ đối mặt với một tổ chức, mà là một ý chí đã tồn tại hàng thiên niên kỷ." Hắn siết chặt tay Tô Mạt Nhi, cảm nhận sự ấm áp và kiên định từ nàng.

"Vậy thì, Lôi Vân Động sẽ là điểm đến tiếp theo của chúng ta," Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn vang lên đầy uy lực, như một lời tuyên thệ. Hắn nhìn Mạc Linh và Chu Thanh Huyền. "Mạc Linh, Chu Thanh Huyền, hai người hãy chuẩn bị những thông tin chi tiết nhất về nơi đó, bao gồm cả những hiểm nguy tiềm tàng và những con đường ít bị chú ý. Mạc Vô Tình, ngươi hãy dùng kinh nghiệm của mình để vạch ra những kế sách đối phó với sự truy đuổi của Hắc Ám Cung, bởi ta tin rằng, chúng sẽ không để chúng ta yên." Hắn nhìn Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, đôi mắt hắn dịu dàng hơn một chút. "Sẽ có rất nhiều thử thách, nhưng chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Bởi vì, Vô Tiên Chi Đạo, chính là con đường của chân lý và tình người."

Kinh Thư Vô Tự khẽ phát ra ánh sáng mờ ảo, như thấu hiểu quyết tâm của chủ nhân, và một luồng linh khí cổ xưa từ sách lại lan tỏa, bao trùm lấy Lâm Nhất, khiến hắn trông càng thêm thanh thoát, mạnh mẽ. Hắn nhìn ra ngoài cửa động, nơi màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, chỉ còn lại ánh trăng non yếu ớt. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng con đường của hắn đã định. Con đường tìm kiếm 'vết nứt', tìm kiếm Chân Đạo đã bị lãng quên, đã chính thức được xác định rõ ràng hơn bao giờ hết, và nó sẽ dẫn họ đến Lôi Vân Động, nơi ẩn chứa bí mật cổ xưa.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ