Bên ngoài động phủ, ánh bình minh đã nhường chỗ cho màn đêm thăm thẳm, nhưng trong lòng Ẩn Cư Động Phủ, thời gian dường như ngưng đọng. Không gian yên tĩnh đến lạ, chỉ còn vương vấn tiếng gió nhẹ luồn qua khe đá, tiếng nước suối róc rách chảy từ sâu thẳm lòng núi, và đôi khi là tiếng côn trùng rỉ rả từ bên ngoài vọng vào, như những âm thanh của một thế giới khác, xa xôi và bình yên. Mùi đá lạnh, mùi đất ẩm quyện lẫn chút hương thảo mộc thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, cô độc, rất đỗi thích hợp cho sự chiêm nghiệm sâu xa.
Ánh nến leo lét trên bàn đá, hắt lên khuôn mặt trầm tư của Lâm Nhất, khiến những đường nét thư sinh của hắn thêm phần kiên nghị. Hắn ngồi xếp bằng giữa vòng tròn của những người đồng hành, Kinh Thư Vô Tự mở ra trước mặt, những dòng chữ cổ xưa như ẩn chứa vô vàn bí mật, nhưng ánh mắt hắn lại hướng về một không gian vô định, nơi tâm trí đang xâu chuỗi những mảnh ghép lịch sử và triết lý cổ xưa vừa được phơi bày. Hắn đã nhập định được một thời gian khá lâu, dường như đang thăm dò tận cùng những vực sâu của chân lý, để nhìn rõ bản chất của một 'tiên đạo' đã bị bóp méo qua hàng thiên niên kỷ.
Trong cõi vô thức, những hình ảnh cổ xưa cứ thế lướt qua tâm trí Lâm Nhất như dòng chảy của thời gian. Hắn thấy những con người thuở hồng hoang, chất phác mà kiên cường, họ tu luyện không phải vì quyền lực hay trường sinh bất tử, mà là để hòa mình vào vạn vật, để thấu hiểu lẽ trời đất, để bảo vệ sinh linh. Đó là 'Chân Đạo' nguyên thủy, một con đường giản dị mà vĩ đại. Rồi hắn thấy bóng dáng của Hắc Ám Cung, những kẻ ẩn mình trong bóng tối, gieo rắc sự sợ hãi và tham vọng. Chúng đã len lỏi vào từng ngóc ngách của tâm hồn con người, biến khao khát trường sinh thành nỗi ám ảnh, biến sự kính畏 thiên địa thành sự sùng bái giả dối. Hắn thấy một cuộc chiến khốc liệt, Đại Tiên Chiến, không chỉ là sự đối đầu giữa các phe phái, mà là cuộc chiến giữa chân lý và sự lừa dối, giữa ánh sáng và bóng tối. Thiên Đạo Môn, cái tên lẫy lừng mà bao đời nay người đời ngưỡng vọng, hiện lên trong tâm trí hắn không phải là ngọn cờ chính nghĩa, mà là một công cụ tinh vi, một bàn cờ đã được Hắc Ám Cung dựng lên từ thuở sơ khai, dùng để thao túng niềm tin, để xóa nhòa dấu vết của 'Chân Đạo'.
Cái gọi là 'tiên đạo' mà hắn từng biết, từng mơ hồ cảm nhận, giờ đây hiện rõ ràng như một bức màn khổng lồ che phủ cả thế giới tu chân. Bức màn ấy được dệt nên từ những lời lẽ hoa mỹ về trường sinh, về sức mạnh thần thông, nhưng cốt lõi lại là sự thao túng, là nỗi sợ hãi về cái chết, về sự yếu kém của con người. Hắc Ám Cung đã lợi dụng những điểm yếu đó, biến con người thành những con rối vô tri, quên đi ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và con đường tu thân. Hắn cảm nhận được sự cô độc của những người kiên trì giữ vững 'Chân Đạo' trong bão táp lịch sử, những linh hồn đã bị chôn vùi, bị lãng quên. Một nỗi buồn thăm thẳm dâng lên trong lòng, nhưng không phải là sự bi lụy, mà là sự chiêm nghiệm sâu sắc về lẽ nhân sinh, về sự kiên cường và vẻ đẹp của tâm hồn con người.
"Tiên đạo mà chúng ta biết… chỉ là một ảo ảnh được dệt nên từ nỗi sợ hãi và tham vọng của con người, bị Hắc Ám Cung thao túng từ thuở sơ khai," Lâm Nhất khẽ thốt lên, giọng hắn trầm khàn sau một đêm dài nhập định, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của động phủ. Ánh mắt hắn vẫn còn vương vấn những tàn dư của viễn cảnh lịch sử, như vừa trở về từ một chuyến du hành nghìn năm. "Họ đã biến 'tiên đạo' thành một cái lồng son, nhốt giữ những linh hồn khao khát tự do, khao khát chân lý. Họ đã đánh tráo khái niệm, biến tu luyện trở thành một cuộc chạy đua vô nghĩa để giành giật hư danh và quyền lực, thay vì là hành trình tìm về bản ngã, tìm về với vạn vật hữu linh."
Mộ Dung Uyển Nhi ngồi kế bên, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn sâu sắc, nhưng cũng đầy sự thấu hiểu. Nàng biết, Lâm Nhất không chỉ đang đối diện với một sự thật lịch sử, mà còn là sự thật về chính niềm tin của hắn, về con đường mà hắn đã chọn. Nàng nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn, truyền cho hắn một chút ấm áp, một sự động viên không lời. Nàng hiểu gánh nặng mà hắn đang mang, gánh nặng của một người đã nhìn thấy những vết sẹo hằn sâu trên linh hồn của 'tiên đạo', và giờ đây phải tìm cách chữa lành nó.
Tô Mạt Nhi, khuôn mặt thanh tú nay đầy vẻ lo lắng, nhìn Lâm Nhất với ánh mắt phức tạp. Nàng đã từng chứng kiến hắn trải qua bao gian nan, nhưng chưa bao giờ thấy hắn trầm tĩnh và mang nặng suy tư đến vậy. "Vậy thì... tất cả những gì chúng ta đã học, đã tin tưởng... đều là giả dối sao?" Nàng khẽ hỏi, giọng nói trong trẻo của nàng mang theo một sự hoang mang rất thật. "Những vị tiên nhân trong truyền thuyết, những công pháp cao siêu... tất cả đều là một phần của âm mưu?" Nàng không khỏi cảm thấy lạnh sống lưng khi nhận ra mức độ sâu rộng của sự lừa dối này. Dù có lúc hoạt bát, líu lo, nhưng khi đối diện với chân lý tàn khốc, nàng cũng không tránh khỏi sự rúng động. "Họ đã lừa dối cả một thế giới, từ đời này sang đời khác. Làm sao chúng ta có thể đối đầu với một thứ đã ăn sâu bám rễ đến vậy?"
Mạc Linh, như một bóng ma lướt đến gần hơn, đôi mắt sắc bén của y dừng lại trên Lâm Nhất, rồi chậm rãi quét qua từng người trong nhóm. Y biết, thời khắc này đã đến, thời khắc Lâm Nhất phải tổng hòa mọi tri thức, mọi cảm ngộ để vạch ra con đường phía trước. "Những gì ngươi chiêm nghiệm, Lâm Nhất, hoàn toàn trùng khớp với những ghi chép tối mật của tổ chức ta," y nói, giọng điệu trở nên mạnh mẽ và rõ ràng hơn, "Hắc Ám Cung không chỉ là một tổ chức tà đạo thông thường. Chúng là những kẻ đã bóp méo cả khái niệm 'tiên' và 'đạo', biến nó thành một công cụ để thống trị và làm suy yếu ý chí con người. Cái gọi là 'Đại Tiên Chiến' thực chất là một cuộc thanh trừng những người tu 'Chân Đạo', những kẻ không chịu khuất phục trước sự thao túng của chúng." Y chỉ vào biểu tượng cổ xưa trên tài liệu, một hình vẽ mờ ảo nhưng lại toát lên một năng lượng kỳ lạ, như một ánh sáng yếu ớt trong đêm tối. "Nhưng có những thứ, dù Hắc Ám Cung có quyền lực đến đâu, cũng không thể hoàn toàn kiểm soát hoặc hủy diệt. Đó là những 'vết nứt', những 'tàn tích' của Chân Đạo, nơi chân lý nguyên thủy vẫn còn tồn tại, không bị vấy bẩn bởi sự thao túng của chúng."
Mạc Vô Tình đưa mắt theo Lâm Nhất, ánh mắt hắn đầy quyết tâm. Hắn đã hiểu rõ bản chất tàn độc của kẻ thù, và giờ đây, hắn sẵn sàng dốc toàn bộ sức lực, dùng mọi thủ đoạn để chuộc lại lỗi lầm, để báo thù cho gia tộc và cho những chân lý đã bị chôn vùi. Hắn siết chặt thanh đoản đao bên hông, cảm giác lạnh lẽo của kim loại như truyền thêm sức mạnh cho hắn. "Thế gian này chỉ có kẻ mạnh và kẻ yếu, không có tình người... Ta đã từng tin điều đó," hắn khẽ nói, giọng trầm đục, "nhưng giờ ta hiểu, kẻ mạnh nhất chính là kẻ nắm giữ chân lý, chứ không phải kẻ gieo rắc lừa dối. Hắc Ám Cung đã lợi dụng sự yếu đuối của con người, nhưng chúng ta sẽ dùng chính sự kiên cường và chân lý để đánh bại chúng." Hắn không còn là Mạc Vô Tình chỉ biết căm phẫn và báo thù, mà là một chiến binh đã tìm thấy mục đích lớn lao hơn cho cuộc đời mình, một mục đích gắn liền với chân lý đã bị lãng quên.
Chu Thanh Huyền, với vẻ mặt nghiêm trọng, vẫn không ngừng đối chiếu các ghi chép cổ mà Mạc Linh mang đến với những cảm ngộ mà Lâm Nhất vừa chia sẻ. Y biết, đây không chỉ là một cuộc tìm kiếm thông tin, mà là một cuộc chạy đua với thời gian, để phơi bày sự thật trước khi mọi thứ chìm vào bóng tối vĩnh viễn. "Sách vở là kho tàng của trí tuệ, nhưng lòng người mới là pho sử sống," y lẩm bẩm, rồi ngẩng đầu lên, ánh mắt hiền lành nhưng kiên định. "Những lời ngươi nói, Lâm Nhất, đã làm sáng tỏ vô số điểm mờ trong các cổ tịch. Những câu chuyện về 'thánh địa bị nguyền rủa', 'di tích bị phong ấn', 'công pháp bị cấm kỵ' mà ta từng cho là mê tín, giờ đây có thể chính là những 'vết nứt' mà Mạc Linh đã đề cập. Những nơi mà Hắc Ám Cung đã cố gắng xóa sổ, nhưng không thành công hoàn toàn." Y cảm thấy một sự phấn khích trỗi dậy trong lòng, sự phấn khích của một học giả đang đứng trước ngưỡng cửa của một khám phá vĩ đại, một khám phá có thể thay đổi toàn bộ nhận thức về lịch sử.
Kinh Thư Vô Tự nằm im lìm trên tảng đá, như một người chứng kiến lặng lẽ, ánh sáng mờ ảo của nó dường như cũng mạnh mẽ hơn một chút. Nó ẩn chứa không chỉ chân lý lịch sử mà còn ám chỉ đến một công pháp "Chân Đạo" bị lãng quên, một phương pháp duy nhất để đối phó với sự thao túng của Hắc Ám Cung và Thiên Đạo Môn. Lâm Nhất đã cảm nhận được điều đó trong cõi nhập định, một dòng chảy năng lượng thuần khiết, một triết lý tu luyện hoàn toàn khác biệt với những gì hắn từng biết. Nó không phải là sự tích lũy linh khí vô độ, không phải là sự phô trương thần thông, mà là sự hòa hợp với vạn vật, sự thấu hiểu bản chất của chính mình và vũ trụ. Đó là con đường "Vô Tiên Chi Đạo" mà hắn hằng theo đuổi, nay đã được soi sáng rõ ràng hơn bao giờ hết.
Thời gian trôi qua, ánh sáng mặt trời bắt đầu len lỏi qua khe cửa động phủ, nhuộm vàng những phiến đá ẩm ướt. Không khí bên trong động phủ vẫn đặc quánh sự trầm tư, nhưng giờ đây đã pha lẫn một chút hy vọng, một chút quyết tâm. Lâm Nhất thoát khỏi trạng thái chiêm nghiệm, đôi mắt hắn sâu thẳm nhưng rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn nhìn những người đồng hành, ánh mắt lần lượt dừng lại ở từng người, như đang tìm kiếm sự thấu hiểu và sẻ chia, nhưng cũng là để củng cố thêm ý chí của chính mình.
"Hắc Ám Cung không chỉ tạo ra Thiên Đạo Môn. Chúng đã giết chết Chân Đạo, bóp méo niềm tin, biến khao khát trường sinh thành công cụ để thống trị," Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm ổn nhưng đầy sức nặng, như mỗi lời hắn thốt ra đều mang theo trọng lượng của nghìn năm lịch sử. "Chúng đã dùng sự giả dối để xây dựng nên một thế giới, nơi mọi người đều tin rằng họ đang theo đuổi 'tiên đạo', nhưng thực chất lại là nô lệ cho tham vọng của kẻ khác. Kẻ đứng đầu Hắc Ám Cung, hoặc 'ý chí' đằng sau nó, đã tồn tại quá lâu, đã thao túng quá sâu, đến mức chúng ta khó lòng tưởng tượng được."
Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt, từ vẻ căng thẳng của Mạc Vô Tình, sự lo lắng của Uyển Nhi và Mạt Nhi, đến sự tập trung của Chu Thanh Huyền và Mạc Linh. "Nhưng... chúng không thể hủy diệt hoàn toàn. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Dù là sự thao túng của tà ma, cũng không thể hoàn toàn che lấp đi ánh sáng của chân lý. Vẫn còn những 'tàn tích', những 'lỗ hổng' mà chúng không thể chạm tới, những nơi mà Chân Đạo vẫn âm thầm tồn tại, chờ đợi được thức tỉnh."
Mạc Linh gật đầu, đôi mắt sắc bén của y ánh lên một tia sáng. "Những ghi chép của tổ chức ta cũng khẳng định điều đó. Hắc Ám Cung dù mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể hoàn toàn đồng hóa tất cả. Chúng ta cần tìm những nơi chúng đã không thể kiểm soát hoàn toàn, những di tích bị lãng quên chứa đựng 'Chân Đạo' hoặc những công pháp đã thất truyền. Đó mới là hy vọng của chúng ta, là chìa khóa để phá vỡ toàn bộ âm mưu mà chúng đã dày công xây dựng qua hàng thiên niên kỷ. Có lẽ, đó là một di tích cổ chưa được khám phá kỹ, một vùng đất bị lãng quên, hoặc một truyền thừa bí ẩn nào đó." Y đưa ra một tấm bản đồ da dê cũ kỹ, trên đó có những ký hiệu mờ nhạt, một vài điểm được đánh dấu bằng mực đỏ đã phai màu.
Chu Thanh Huyền ngay lập tức cúi xuống tấm bản đồ, đối chiếu với những cuốn sách cổ mà y mang theo. "Nếu như vậy, thì những câu chuyện về 'Thần Khí thất lạc' hay 'Thánh Địa bị phong ấn' không phải là truyền thuyết vô căn cứ. Có thể đó chính là những tàn tích mà Hắc Ám Cung đã cố gắng phong ấn, để ngăn chân lý không bị tiết lộ." Y lướt ngón tay trên tấm bản đồ, dừng lại ở một vùng đất bị bao phủ bởi những ký hiệu cổ đại khó hiểu. "Vùng đất này... trong các sách cổ, nó được nhắc đến như một nơi bị 'thần lực nguyền rủa', không ai dám đặt chân đến. Có thể đó là một sự ngụy tạo của Hắc Ám Cung để che giấu một điều gì đó."
Mạc Vô Tình, với khuôn mặt hốc hác và đôi mắt đỏ ngầu, nói một cách dứt khoát. "Dù là nơi nào, dù nguy hiểm đến đâu, chúng ta cũng phải đi. Gia tộc ta đã bị Hắc Ám Cung hủy diệt vì dám chống lại sự thao túng của chúng. Giờ đây, khi chân tướng đã rõ, ta sẽ không để những linh hồn vô tội tiếp tục bị lừa dối. Ta sẽ dùng kiếm của mình để mở đường, để phá vỡ mọi sự che giấu." Hắn siết chặt đoản đao, thù hận trong lòng đã chuyển hóa thành một ngọn lửa chính nghĩa, thiêu đốt mọi do dự.
Mộ Dung Uyển Nhi nhìn Lâm Nhất, đôi mắt nàng ẩn chứa nỗi buồn, nhưng cũng là sự kiên định. "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Nhưng nếu có thể tìm thấy chân lý, chữa lành những vết thương trong lòng người, thì đó là điều đáng giá hơn tất cả." Nàng biết rằng con đường này đầy chông gai, nhưng nàng tin vào Lâm Nhất, tin vào lý tưởng của hắn.
Tô Mạt Nhi, khuôn mặt thanh tú nay đầy vẻ kiên cường, nắm chặt tay Lâm Nhất. "Dù khó khăn đến mấy, Lâm Nhất huynh, muội sẽ luôn ở bên huynh. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra con đường ấy, cùng nhau phơi bày sự thật!" Giọng nói trong trẻo của nàng giờ đây mang theo một sự quyết tâm lạ thường, như một bông hoa nhỏ bé kiên cường vươn mình trong gió bão. Nàng không còn là cô gái líu lo vô tư, mà đã trưởng thành hơn rất nhiều qua những biến cố.
Lâm Nhất nhìn từng người, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên khóe môi hắn, xua đi phần nào vẻ trầm tư. Hắn biết, hắn không đơn độc. "Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng có những thứ vĩnh viễn không thể bị che giấu, dù chúng có cố gắng đến đâu," hắn lặp lại lời của Mạc Linh, như một lời khẳng định cho niềm tin của mình. "Chính vì sự kiên cường và lòng nhân ái của con người mà Chân Đạo vẫn còn tồn tại. Hắc Ám Cung có thể thao túng quyền lực, nhưng chúng không thể thao túng linh hồn. Chúng không thể tiêu diệt ý chí tự do và khao khát chân lý."
Hắn đứng dậy, bước đến bên cạnh Kinh Thư Vô Tự, nhẹ nhàng vuốt ve bìa sách cũ kỹ. "Con đường Vô Tiên của ta, không phải là để trở thành kẻ mạnh nhất, mà là để tìm lại chân lý đã mất, để bảo vệ những gì đáng được bảo vệ. Đây là trách nhiệm của ta, và của tất cả chúng ta." Hắn nói, giọng hắn vang lên đầy uy lực trong không gian tĩnh lặng. "Dù nó là một linh vật, một địa điểm, hay một tri thức cổ đại bị lãng quên, chúng ta cũng phải tìm ra nó. Bởi đó không chỉ là hy vọng của chúng ta, mà còn là hy vọng của Chân Đạo, của vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và của những linh hồn đang chờ đợi được thức tỉnh khỏi giấc mộng dài của sự lừa dối."
Ánh nắng giữa trưa đã chiếu thẳng vào cửa động phủ, tạo thành một vệt sáng rực rỡ trên nền đá ẩm ướt. Trong không khí tĩnh mịch, một cuộc thảo luận sôi nổi nhưng đầy nghiêm túc diễn ra. Mạc Linh, với kinh nghiệm dày dặn của một thích khách và những hiểu biết từ tổ chức của mình, chỉ ra những điểm yếu tiềm tàng của Hắc Ám Cung từ thời cổ xưa, những di tích có thể chứa đựng 'tàn tích Chân Đạo'. Y mở rộng tấm bản đồ da dê, chỉ vào một vài điểm được đánh dấu mờ nhạt. "Những nơi này, trong hồ sơ của chúng ta, được ghi nhận là 'khu vực bị nhiễu loạn linh khí cấp độ cao', hoặc 'vùng đất bị bỏ quên do những sự kiện không thể giải thích'. Hắc Ám Cung đã cử người đến điều tra nhiều lần nhưng không thu được kết quả đáng kể, thậm chí còn mất đi nhiều tinh anh. Điều này cho thấy, nơi đó có thể chứa đựng một sức mạnh hoặc một bí mật mà chúng không thể kiểm soát, hoặc đơn giản là không thể hiểu được."
Y dừng ngón tay tại một điểm trên bản đồ, nơi có biểu tượng của một tòa tháp cổ đổ nát, nằm sâu trong một vùng núi hiểm trở. "Nơi này được gọi là 'Vạn Cổ Tháp Phế Tích'. Tương truyền, nó là nơi phong ấn một trong những 'Thánh vật Chân Đạo' từ thời Đại Tiên Chiến. Hắc Ám Cung đã cố gắng phá hủy nó, nhưng dường như chỉ khiến nó trở nên bất khả xâm phạm hơn. Thông tin từ những kẻ sống sót sau khi trở về từ đó rất mơ hồ, nhưng có một điểm chung: họ đều nói rằng nơi đó tồn tại một 'ý chí' cổ xưa, không thể bị khuất phục." Mạc Linh nói, giọng y trầm lắng nhưng đầy sự chắc chắn. "Đó là một trong những ứng cử viên hàng đầu cho 'vết nứt' mà chúng ta cần tìm."
Mạc Vô Tình, với khuôn mặt hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. Hắn đã từng sống trong bóng tối, đã từng tiếp xúc với những thủ đoạn tàn độc của Hắc Ám Cung. Hắn biết cách chúng vận hành, cách chúng gieo rắc nỗi sợ hãi và thao túng lòng người. "Hắc Ám Cung thường dùng sự cường đại giả dối để che đậy sự yếu kém của chúng," hắn nói, giọng khàn khàn. "Những nơi mà chúng càng cố gắng che giấu, càng cố gắng phong tỏa, thì càng có khả năng chứa đựng chân lý. Chúng ta không nên đi theo những con đường mà chúng muốn chúng ta đi, mà phải tìm kiếm những khe hở, những nơi mà chúng coi thường hoặc không thể chạm tới." Hắn đề xuất một số chiến lược dựa trên kinh nghiệm đối đầu với sự thao túng, cách để lợi dụng sự chủ quan của kẻ thù, hoặc tìm kiếm những nhân chứng, những kẻ thù cũ của Hắc Ám Cung có thể còn sống sót.
Chu Thanh Huyền, vẫn cặm cụi đối chiếu các ghi chép, ngẩng đầu lên. "Vạn Cổ Tháp Phế Tích... ta đã từng đọc về nó trong một cuốn cổ tịch không tên. Cuốn sách đó miêu tả nơi đó như một 'ngọn hải đăng của thời đại đã mất', nơi mà 'ánh sáng Chân Đạo vẫn còn cháy âm ỉ'. Có một đoạn văn cổ viết rằng: 'Nơi tháp đổ, chân lý nở hoa, kẻ giả dối sẽ tan biến như mây khói.' Điều này càng củng cố thêm niềm tin rằng đó có thể là một trong những chìa khóa mà chúng ta cần." Y đưa mắt nhìn Lâm Nhất, ánh mắt tràn đầy sự kính phục và tin tưởng. "Có lẽ, nơi đó không chỉ chứa đựng một 'Thánh vật', mà còn có thể là một 'tàn tích' của công pháp Chân Đạo bị lãng quên, một phương pháp tu luyện thuần khiết không bị vấy bẩn bởi sự thao túng của Hắc Ám Cung. Nếu Kinh Thư Vô Tự có thể giúp ngươi cảm ngộ được chân lý, thì nơi đó có thể là cánh cửa để mở ra con đường tu luyện đích thực."
Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lâm Nhất. "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Nhưng nếu chân lý có thể chữa lành nỗi đau của thế gian, thì con đường này dù gian nan đến mấy, cũng đáng để đi." Nàng không nói nhiều, nhưng ánh mắt và hành động của nàng đã truyền đi một sự ủng hộ vô điều kiện, một nguồn sức mạnh tinh thần không lời. Nàng đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi thử thách, túi thuốc và kim châm bên người, sẵn sàng chữa lành mọi vết thương, cả thể xác lẫn tâm hồn.
Tô Mạt Nhi, khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, nhìn Lâm Nhất với vẻ lo lắng nhưng đầy kiên định. Nàng đã từng hoang mang trước sự thật lớn lao, nhưng giờ đây, nàng đã tìm thấy mục đích của mình. "Vạn Cổ Tháp Phế Tích nghe có vẻ đáng sợ, nhưng nếu đó là nơi chứa đựng hy vọng, chúng ta nhất định phải đến!" Giọng nói trong trẻo của nàng mang theo một sự hoạt bát, xua đi phần nào không khí căng thẳng. Nàng nắm chặt tay Lâm Nhất, ánh mắt chứa đựng một lời hứa thầm lặng: dù có chuyện gì xảy ra, nàng cũng sẽ không lùi bước.
Lâm Nhất nhìn từng người, ánh mắt hắn quét qua những khuôn mặt tràn đầy quyết tâm. Sự trầm tư đã nhường chỗ cho một quyết tâm sắt đá, một ngọn lửa kiên cường bùng cháy trong đôi mắt sâu thẳm. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, bởi họ không chỉ đối đầu với Hắc Ám Cung, mà còn phải đối mặt với một Thiên Đạo Môn đã bị tha hóa từ gốc rễ, và có lẽ, cả niềm tin cố hữu của toàn bộ giới tu chân.
"Vậy thì, Vạn Cổ Tháp Phế Tích sẽ là điểm đến đầu tiên của chúng ta," Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn vang lên đầy uy lực, như một lời tuyên thệ. Hắn siết chặt tay Tô Mạt Nhi, cảm nhận sự ấm áp và kiên định từ nàng. Hắn quay sang Mạc Linh và Chu Thanh Huyền, ánh mắt đầy tin tưởng. "Mạc Linh, Chu Thanh Huyền, hai người hãy chuẩn bị những thông tin chi tiết nhất về nơi đó, bao gồm cả những hiểm nguy tiềm tàng và những con đường ít bị chú ý. Mạc Vô Tình, ngươi hãy dùng kinh nghiệm của mình để vạch ra những kế sách đối phó với sự truy đuổi của Hắc Ám Cung, bởi ta tin rằng, chúng sẽ không để chúng ta yên." Hắn nhìn Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, đôi mắt hắn dịu dàng hơn một chút. "Sẽ có rất nhiều thử thách, nhưng chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Bởi vì, Vô Tiên Chi Đạo, chính là con đường của chân lý và tình người."
Hắn đứng dậy, Kinh Thư Vô Tự khẽ phát ra ánh sáng mờ ảo, như thấu hiểu quyết tâm của chủ nhân. Một luồng linh khí cổ xưa từ sách lan tỏa, bao trùm lấy Lâm Nhất, khiến hắn trông càng thêm thanh thoát, mạnh mẽ. Hắn nhìn ra ngoài cửa động, nơi ánh nắng mặt trời giữa trưa rực rỡ chiếu rọi, xua tan mọi màn đêm. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và giờ đây, chân tâm của hắn đã định, mục tiêu đã rõ. Con đường tìm kiếm 'vết nứt', tìm kiếm Chân Đạo đã bị lãng quên, đã chính thức bắt đầu.