Vô tiên chi đạo
Chương 360

Chân Tướng Đại Tiên Chiến: Tàn Cuộc Chân Đạo

4258 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất chứng kiến và tổng kết những sự kiện then chốt của Đại Tiên Chiến và sự suy tàn của Chân Đạo từ 3000 năm trước, trực tiếp giải mã những bí ẩn đã khám phá.,Xác lập tầm nhìn rõ ràng về bản chất của 'tiên đạo' giả tạo, nguồn gốc và mục tiêu thực sự của Hắc Ám Cung, và mối liên hệ với Thiên Đạo Môn Kiến Lập.,Củng cố liên minh giữa Lâm Nhất và Mạc Linh, đặt ra mục tiêu mới và định hình con đường hành động tiếp theo dựa trên những chân tướng đã được vạch trần.,Đánh dấu sự trưởng thành vượt bậc của Lâm Nhất, từ một người truy tìm trở thành người mang sứ mệnh tái lập Chân Đạo.
Nhân vật: Lâm Nhất, Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh), Mạc Vô Tình, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Chu Thanh Huyền
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, bi tráng, sau đó là kiên định và đầy hy vọng
Kết chương: [object Object]

Ánh bình minh dần rọi sáng vào sâu trong động phủ, xua đi những bóng tối cuối cùng của đêm. Không khí trong lành của buổi sớm tràn ngập, mang theo một làn gió nhẹ, thổi bay những hạt bụi thời gian. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng con đường của Lâm Nhất đã định. Con đường tìm kiếm 'vết nứt', tìm kiếm Chân Đạo đã bị lãng quên, đã chính thức được xác định rõ ràng hơn bao giờ hết, và nó sẽ dẫn họ đến Lôi Vân Động, nơi ẩn chứa bí mật cổ xưa và những thử thách mà họ chưa từng nghĩ tới. Dù Hắc Ám Cung đã đặt những phong ấn thâm độc nhất, Lâm Nhất tin rằng, Chân Đạo không thể bị phong ấn hoàn toàn. Sẽ có một 'chìa khóa', một 'phương pháp' đặc biệt để giải trừ những phong ấn đó, một phương pháp không nằm ở sức mạnh, mà nằm ở sự thấu hiểu chân lý, nằm trong chính con đường 'Vô Tiên Chi Đạo' mà hắn đang đi. Đó là lời hứa, cũng là gánh nặng của hắn, và của cả liên minh cổ đạo này.

***

Hành trình đến Lôi Vân Động không quá xa, nhưng mỗi bước chân lại nặng trĩu những suy tư. Lôi Vân Động, cái tên đã nói lên tất cả, nơi lôi điện cuộn trào, nơi năng lượng nguyên thủy của thiên địa vẫn còn vương vấn. Nhóm người Lâm Nhất tiến vào một thung lũng sâu hun hút, nơi mây đen thường trực bao phủ, và những tia sét yếu ớt thỉnh thoảng xẹt ngang bầu trời, chiếu sáng chốc lát những vách đá sừng sững. Khi đến gần cửa động, một mùi ozon nồng nặc xộc vào mũi, hòa lẫn với mùi đá cháy khét lẹt, gợi lên cảm giác về một trận chiến khốc liệt đã từng diễn ra tại nơi này, hoặc một sự tồn tại của năng lượng vượt xa sự hiểu biết thông thường. Cửa hang đá tự nhiên, rộng lớn như miệng một con quái vật cổ xưa, có những dấu vết bị sét đánh cháy đen, loang lổ như những vết sẹo của thời gian. Bên trong, những tinh thể lôi điện nhỏ li ti bám trên vách đá, phát ra ánh sáng xanh tím lập lòe, khiến không khí trở nên căng thẳng, điện khí hóa và đầy rẫy hiểm nguy. Tiếng điện xẹt nhỏ, tiếng gió rít qua những khe đá như tiếng thở dài của đất trời, và thỉnh thoảng, tiếng sấm từ xa vọng lại, càng làm tăng thêm vẻ u tịch và đáng sợ của nơi này.

Mạc Linh, với thân hình nhỏ nhắn thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối, dẫn đầu nhóm. Y dừng lại ở cửa động, đôi mắt sắc bén quét một lượt, dò xét từng ngóc ngách, từng dao động của linh khí. Giọng y trầm khàn, mang theo sự cảnh báo vốn có của một thích khách đã quen với những nơi hiểm ác: "Nơi này là một trong những điểm tụ linh khí lôi thuộc tính mạnh nhất, cũng là nơi các phong ấn cổ xưa của Hắc Ám Cung được đặt dày đặc nhất. Nguy hiểm tiềm tàng khắp nơi. Mỗi bước đi đều phải cẩn trọng." Y quay sang Lâm Nhất, ánh mắt giao nhau, chứa đựng một sự tin tưởng ngầm nhưng cũng không kém phần lo lắng.

Lâm Nhất gật đầu, khuôn mặt thư sinh vẫn giữ vẻ trầm tư thường lệ, nhưng sâu trong đôi mắt đen láy lại ánh lên một niềm khao khát cháy bỏng muốn vén màn chân tướng. Hắn không nói nhiều, chỉ khẽ đáp, giọng khàn khàn nhưng đầy kiên định: "Chân Đạo... không thể bị phong ấn vĩnh viễn." Hắn cảm nhận được một sự cộng hưởng mạnh mẽ đang dâng trào trong huyết quản, từ Kinh Thư Vô Tự mà hắn luôn mang bên mình. Đó không chỉ là năng lượng lôi điện đơn thuần, mà là một âm hưởng cổ xưa, một lời thì thầm từ quá khứ, đang gọi mời hắn.

Mạc Vô Tình đứng lặng lẽ phía sau, vẻ mặt hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu vẫn còn vương vấn sự mệt mỏi và hoài nghi, nhưng giờ đây, sâu thẳm trong đó đã có một tia tò mò mới lạ. Hắn đã dành cả cuộc đời để săn đuổi, để hủy diệt, nhưng những lời của Lâm Nhất về 'Chân Đạo' và 'âm mưu thế kỷ' đã gieo vào lòng hắn một hạt mầm khác. "Liệu có một con đường khác ngoài thù hận?" Câu hỏi đó vẫn âm ỉ, nhưng hắn đã sẵn sàng lắng nghe.

Chu Thanh Huyền thì lại có vẻ mặt nghiêm túc hơn bao giờ hết. Hắn ôm chặt cuốn sách cổ và bút lông, đôi mắt hiền lành nhưng thông minh quan sát mọi thứ, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất. Với hắn, mỗi di tích, mỗi lời Lâm Nhất nói ra đều là một trang sử sống cần được ghi chép lại một cách cẩn thận, chân thực. "Sách vở là kho tàng của trí tuệ, nhưng lòng người mới là pho sử sống," hắn tự nhủ, và Lâm Nhất chính là pho sử vĩ đại nhất mà hắn từng được chứng kiến.

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, hai cô gái luôn lo lắng cho Lâm Nhất, đứng nép vào nhau. Nỗi lo lắng vẫn ẩn hiện trong đôi mắt trong veo của Uyển Nhi, còn Mạt Nhi thì khẽ nắm chặt tay chị, ánh mắt to tròn long lanh nhìn Lâm Nhất với sự tin tưởng tuyệt đối, nhưng cũng không thể che giấu được sự sợ hãi trước bầu không khí đầy áp lực và nguy hiểm tại Lôi Vân Động. Họ không nói gì, chỉ lặng lẽ ủng hộ, bởi họ hiểu rằng, lúc này, sự im lặng và sự hiện diện của họ chính là sức mạnh lớn nhất mà Lâm Nhất cần.

Lâm Nhất bước vào sâu hơn trong động, giữa những tia điện nhỏ và tiếng gió rít. Hắn chọn một vị trí trung tâm, nơi năng lượng lôi điện dường như hội tụ mạnh mẽ nhất. Hắn ngồi xuống, thân hình gầy gò toát lên vẻ thanh thoát, dường như hòa mình vào không gian xung quanh. Hắn từ từ mở Kinh Thư Vô Tự, những trang giấy cổ kính như chứa đựng cả dòng thời gian, đặt nó lên đầu gối. Hắn nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, và tập trung nhập định. Hắn không cần dùng đến bất kỳ pháp quyết hay thần thông nào, chỉ đơn thuần là lắng nghe, là cảm nhận. Linh khí trong động, đặc biệt là năng lượng lôi điện, dường như đã chờ đợi hắn từ rất lâu. Từ vách đá, những tia lôi điện xanh tím bắt đầu phản ứng với hắn, ban đầu chỉ là những tia sáng nhỏ, sau đó lớn dần, tạo thành một luồng sáng bao phủ lấy thân ảnh gầy gò của hắn, như thể hắn đang kết nối với một dòng chảy năng lượng cổ xưa, một dòng chảy của Chân Đạo đã bị chôn vùi. Mùi ozon trở nên nồng nặc hơn, tiếng điện xẹt giờ đây như những bản giao hưởng của thiên địa, và trong sâu thẳm tâm hồn Lâm Nhất, một cánh cửa đã mở ra, dẫn hắn ngược dòng thời gian, trở về một kỷ nguyên đã bị lãng quên.

***

Không gian bỗng vỡ vụn, rồi tái hợp trong một hình thái khác. Lâm Nhất không còn ở Lôi Vân Động nữa, mà đang trôi nổi giữa một cảnh tượng hỗn loạn, tàn khốc đến nghẹt thở. Đó là chiến trường của Đại Tiên Chiến, một cuộc đại chiến đã bị lịch sử bóp méo và lãng quên. Bầu trời u ám vĩnh cửu, không một tia nắng, chỉ có những đám mây đen kịt vần vũ như những con quái vật khổng lồ. Từ trên cao, không phải mưa mà là mưa máu, đỏ tươi và tanh nồng, hòa lẫn với tro tàn từ những ngọn núi linh khí bị phá hủy, rơi lả tả xuống mặt đất. Khắp nơi là tiếng gào thét, tiếng va chạm pháp bảo, tiếng nổ xé tai của thần thông, tiếng than khóc yếu ớt của những kẻ ngã xuống. Mùi máu tươi tanh nồng, mùi lưu huỳnh hắc ám từ những phép tắc tà dị, mùi thịt cháy khét lẹt, và mùi âm khí nồng đậm đến ngạt thở, tất cả hòa quyện tạo thành một bức tranh mùi hương kinh hoàng của sự chết chóc.

Lâm Nhất trôi dạt qua các chiến trường tan hoang, như một hồn ma vô định, chứng kiến mọi thứ diễn ra trước mắt mà không thể can thiệp. Hắn thấy vô số tu sĩ, những người từng mang danh "tiên nhân", giờ đây chỉ còn là những kẻ cuồng loạn, chiến đấu một cách mù quáng vì những lý tưởng đã bị bóp méo. Ánh mắt họ không còn sự thanh tịnh của người tu đạo, mà thay vào đó là lòng tham, sự thù hận và nỗi sợ hãi. Hắn chứng kiến sự sụp đổ của những biểu tượng Chân Đạo, những tông môn từng là trụ cột của chính nghĩa, giờ đây tan nát dưới sức ép của chiến tranh và sự tha hóa nội bộ.

Trong đám đông hỗn loạn đó, hắn thấy rõ sự xuất hiện của những kẻ mặc hắc y. Chúng không có hình dạng cố định, đôi khi là một cái bóng thoắt ẩn thoắt hiện, đôi khi lại là những tu sĩ với gương mặt lạnh lùng, tàn nhẫn. Chúng không trực tiếp tham chiến một cách lộ liễu, mà như những con rắn độc, len lỏi vào từng khe hở, từng mâu thuẫn. Chúng thì thầm những lời lẽ xảo trá, gieo rắc sự ngờ vực và thù hận giữa các tông môn chính đạo. Chúng sử dụng những phép tắc tà dị, không phải để hủy diệt trực tiếp mà để thao túng tâm trí, làm biến chất linh khí, khiến các tu sĩ mất đi lý trí, trở nên cuồng bạo và tàn nhẫn hơn. Hắn nhận ra, đây không phải là những kẻ thù đối diện, mà là những kẻ điều khiển, những đạo diễn thâm độc đứng sau màn kịch đẫm máu này.

Chân Đạo, với triết lý thuận theo tự nhiên, tu tâm dưỡng tính, giờ đây đã bị bóp méo đến không thể nhận ra. Nó không còn là con đường dẫn đến sự siêu thoát, đến sự hòa hợp với thiên địa, mà biến thành một cuộc tranh giành sức mạnh mù quáng. Các tu sĩ không còn truy cầu "đạo" trong tâm, mà chỉ chạy theo "phép tắc" bên ngoài, chạy theo quyền lực và địa vị. "Tiên đạo" chỉ còn là một vỏ bọc mỏng manh cho những tham vọng ích kỷ và tàn bạo. Lâm Nhất cảm nhận được sự đau đớn của thiên địa, tiếng than khóc của linh khí khi Chân Đạo bị hủy hoại. Các mạch đất bị cắt đứt, sông núi linh thiêng bị ô nhiễm, bầu trời nhuộm một màu ảm đạm vĩnh viễn.

"Đây không phải là đạo... đây là sự hủy diệt! Một sự lừa dối vĩ đại!" Lâm Nhất gào lên trong tâm trí, một tiếng gào thét không thành lời, chỉ là sự thống khổ và uất hận dâng trào. Hắn thấy những Hắc Y Nhân đầu tiên, những Tà Đạo Sĩ Mù đầu tiên, không phải là những cá thể với danh tính cụ thể, mà là những hình ảnh đại diện cho sự tha hóa, cho những kẻ bị Hắc Ám Cung điều khiển, những kẻ đã bán linh hồn mình cho quyền lực và sự dối trá. Họ là những con rối, nhưng cũng là những kẻ đồng lõa, góp phần vào sự sụp đổ của một kỷ nguyên.

Lâm Nhất trôi dạt qua những tàn tích của các tông môn, những pho kinh thư bị đốt cháy, những pho tượng Chân Đạo bị đập nát. Hắn nhìn thấy những gương mặt thân quen, những triết lý từng được giảng giải trong Kinh Thư Vô Tự, giờ đây bị bóp méo, bị lợi dụng để phục vụ cho mục đích chiến tranh. Hắn thấy sự tuyệt vọng của những người cố gắng giữ gìn Chân Đạo, nhưng rồi cũng bị cuốn vào dòng xoáy bạo lực, hoặc bị tiêu diệt một cách tàn nhẫn. Cảnh tượng này kéo dài như vô tận, như một dòng chảy lịch sử đầy máu và nước mắt, tái hiện lại sự suy tàn của một kỷ nguyên, và sự trỗi dậy của một thế lực hắc ám đã thao túng mọi thứ từ trong bóng tối. Mỗi khoảnh khắc Lâm Nhất chứng kiến, nỗi đau trong hắn lại càng sâu sắc, nhưng cũng đồng thời củng cố thêm quyết tâm của hắn.

***

Dòng chảy của ảo cảnh không ngừng lại, mà tiếp tục đưa Lâm Nhất đến những địa điểm quen thuộc hơn, nhưng dưới một góc nhìn hoàn toàn khác. Hắn thấy tàn tích Cổ Thần Di Tích, Băng Cung Di Tích, những nơi mà hắn từng đặt chân đến, từng tìm thấy những mảnh ghép lịch sử. Nhưng giờ đây, hắn không chỉ nhìn thấy những tàn tích, mà còn nhìn thấy cách chúng bị Hắc Ám Cung lợi dụng và thao túng. Một lớp sương mù dày đặc bao phủ không ngừng, không có ánh sáng mặt trời, chỉ có ánh sáng mờ ảo từ những vết nứt không gian, như thể chính thời gian và không gian đã bị bóp méo tại nơi này.

Lâm Nhất thấy những Hắc Y Nhân, hay đúng hơn là 'ý chí' đứng sau chúng, đã âm thầm chiếm giữ những di tích cổ xưa này ngay từ khi Đại Tiên Chiến còn chưa kết thúc. Chúng không phá hủy hoàn toàn, mà biến đổi chúng, cài cắm những bẫy rập, những phong ấn thâm độc. Hắn thấy những tri thức Chân Đạo đích thực, những pho kinh thư cổ quý giá, không bị hủy hoại mà bị phong ấn, bị giấu kín, hoặc bị bóp méo nội dung, biến thành những công pháp tà dị, những lời lẽ mê hoặc. Những di tích này không chỉ là nơi chứa đựng bí mật, mà còn là những công cụ để Hắc Ám Cung tiếp tục duy trì sự kiểm soát, gieo rắc sự dối trá qua hàng thiên niên kỷ.

Hắn 'nhìn' xuyên qua các phong ấn thời gian, giải mã những tầng ý nghĩa ẩn giấu trong Kinh Thư Vô Tự, kết nối các mảnh ghép thông tin mà hắn đã thu thập được từ Cổ Thần Di Tích, Băng Cung, và những lời kể của Mạc Linh. Một bức tranh toàn cảnh hiện ra trước mắt hắn, rõ ràng đến kinh hoàng. Hắc Ám Cung không chỉ là một tổ chức đơn thuần, mà nó là một 'ý chí' cổ xưa, một thực thể không có hình dạng rõ ràng nhưng lại vô cùng mạnh mẽ và tà ác. 'Ý chí' này đã tồn tại hàng ngàn năm, nó khao khát kiểm soát mọi thứ, từ linh khí thiên địa đến tâm trí con người. Nó không cần sức mạnh bạo lực để thống trị, mà dùng sự dối trá, sự thao túng, sự bóp méo chân lý để đạt được mục đích của mình.

Và rồi, hắn thấy Thiên Đạo Môn. Không phải là một sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới, không phải là một tông môn chính nghĩa ra đời để tái lập trật tự sau Đại Tiên Chiến. Mà ngược lại, Thiên Đạo Môn chính là kết quả của sự thao túng đó, một 'thành quả' của âm mưu vĩ đại nhằm thống trị 'tiên đạo' và cả phàm trần. Các vị tiền bối của Thiên Đạo Môn, những người mà hắn từng kính trọng, hóa ra lại là những con rối trong tay 'ý chí' cổ xưa đó, hoặc bị lừa dối, hoặc bị mua chuộc, hoặc bị biến chất. Họ đã xây dựng một 'tiên đạo' giả tạo, một hệ thống tu luyện chỉ phục vụ cho mục đích của Hắc Ám Cung, phong tỏa Chân Đạo đích thực, khiến con người mãi mãi không thể đạt đến sự thật, mãi mãi bị giam cầm trong những xiềng xích vô hình của sự dối trá.

"Tất cả đều là một màn kịch được sắp đặt... Một sự dối trá kéo dài hàng thiên niên kỷ!" Lâm Nhất gào lên trong tâm trí, tràn ngập sự uất hận. Trái tim hắn đau nhói, không chỉ vì sự thật tàn khốc, mà còn vì sự phản bội của những điều mà hắn từng tin tưởng, từng tôn thờ. Hắn cảm nhận được sự tồn tại của 'ý chí' cổ xưa đó, một thứ không có hình dạng rõ ràng nhưng lại vô cùng mạnh mẽ và tà ác, như một cái bóng khổng lồ bao trùm lên toàn bộ lịch sử, toàn bộ thế gian. Đó là một thực thể đã thao túng mọi thứ, từ những trận chiến đẫm máu đến những triết lý tu thân, từ những di tích cổ xưa đến những tông môn danh tiếng.

Lâm Nhất đã giải mã được chân tướng. Kinh Thư Vô Tự không chỉ là một cuốn sách cổ, mà là một tấm gương phản chiếu sự thật, một chìa khóa để mở khóa những bí mật đã bị chôn vùi. Mỗi ký tự, mỗi hình vẽ, mỗi triết lý trong đó giờ đây đều sáng tỏ, kết nối với nhau, tạo thành một bản đồ hoàn chỉnh về âm mưu của Hắc Ám Cung, về sự suy tàn của Chân Đạo, và về bản chất giả tạo của 'tiên đạo' hiện tại. Hắn không còn là một tiểu đạo sĩ mồ côi đi tìm kiếm bản thân, mà đã trở thành người mang sứ mệnh, người nắm giữ chìa khóa để lật đổ một đế chế dối trá kéo dài hàng thiên niên kỷ. Gánh nặng này đè lên đôi vai gầy của hắn, nhưng đồng thời cũng thổi bùng lên một ngọn lửa kiên định trong tâm hồn. Hắn biết, con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan, nhưng hắn đã nhìn thấy sự thật, và sự thật đó chính là sức mạnh lớn nhất của hắn.

***

Vài giờ đã trôi qua kể từ khi Lâm Nhất nhập định. Ánh bình minh đã ló dạng hoàn toàn ngoài cửa động, mây đen tan dần, nhường chỗ cho ánh sáng yếu ớt của buổi sớm chiếu vào, xua đi một phần nào đó vẻ u ám trong Lôi Vân Động. Không khí vẫn còn mùi ozon nồng nặc và tiếng điện xẹt nhỏ, nhưng sự căng thẳng trong không gian dường như đã dịu đi đôi chút.

Đột nhiên, Lâm Nhất giật mình tỉnh lại từ trạng thái nhập định. Toàn thân hắn đầm đìa mồ hôi lạnh, như vừa trải qua một cơn ác mộng kinh hoàng, nhưng đôi mắt hắn lại sáng rực sự thấu hiểu và một quyết tâm sắt đá chưa từng có. Hắn hít thở dồn dập, như thể vừa trở về từ một nơi rất xa, rất đáng sợ. Mọi người lập tức chú ý đến hắn.

Mạc Linh là người đầu tiên bước đến gần, đôi mắt sắc bén không rời khỏi Lâm Nhất. "Ngươi đã thấy gì?" Y hỏi, giọng trầm ổn nhưng ẩn chứa sự lo lắng.

Lâm Nhất đứng dậy, thân hình gầy gò của hắn dường như cao lớn hơn dưới ánh sáng lờ mờ. Hắn nhìn thẳng vào Mạc Linh, sau đó quét một lượt qua từng gương mặt trong nhóm, từ Mạc Vô Tình đang trầm ngâm, đến Chu Thanh Huyền với vẻ mặt nghiêm túc, rồi đến Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đang lo lắng. Giọng hắn khàn đặc, nhưng đầy kiên định và sức nặng của chân lý: "Hắc Ám Cung không chỉ là một tổ chức... Nó là một 'ý chí' đã tồn tại hàng ngàn năm, thao túng lịch sử, bóp méo Chân Đạo để xây dựng đế chế của riêng mình. Thiên Đạo Môn... cũng chỉ là một phần của kế hoạch đó, là công cụ để phong tỏa chân lý, để biến 'tiên đạo' thành một cái lồng giam hãm nhân tâm."

Cả nhóm chấn động. Mạc Linh gật đầu một cách chậm rãi, ánh mắt sắc bén của y ánh lên sự thấu hiểu sâu sắc. "Chính xác. Ta đã nghi ngờ điều này từ lâu, nhưng chưa bao giờ có thể tổng hợp được một bức tranh rõ ràng như vậy. Những phong ấn thâm độc, những lời nguyền cổ xưa... tất cả đều là sản phẩm của 'ý chí' đó. Nó không phải là một cá thể, mà là một thứ tồn tại vượt ra ngoài sự hiểu biết của chúng ta, một thứ đã ăn sâu vào từng ngóc ngách của thế giới này. Giờ đây, chúng ta đã chạm đến gốc rễ của mọi vấn đề." Y dừng lại, nhìn Lâm Nhất với một sự tin tưởng tuyệt đối. "Con đường của chúng ta không chỉ là vạch trần, mà là tái lập lại sự thật đã bị chôn vùi, phá vỡ sự thao túng của 'ý chí' đó."

Mạc Vô Tình, người luôn sống trong lòng thù hận, giờ đây toàn thân run rẩy. Hắn nắm chặt thanh đoản đao bên hông, nhưng không phải vì giận dữ, mà là vì một sự giác ngộ sâu sắc. "Thù hận cá nhân... hóa ra chỉ là một hạt cát trong dòng xoáy khổng lồ này." Hắn trầm ngâm, giọng nói đầy sự chua xót và hối hận, nhưng cũng chất chứa một sự quyết tâm mới. "Ta đã hiểu... mục tiêu của ta giờ đây không chỉ là báo thù, mà là công lý cho Chân Đạo. Công lý cho tất cả những gì đã bị cướp đoạt, bị bóp méo trong suốt hàng thiên niên kỷ." Ánh mắt đỏ ngầu của hắn không còn vẻ cuồng loạn, mà thay vào đó là một ngọn lửa trầm tĩnh, kiên định.

Chu Thanh Huyền nhanh chóng ghi chép lại những lời của Lâm Nhất và Mạc Linh vào cuốn sách cổ của mình, nét chữ trở nên vội vã hơn, như muốn lưu giữ lại từng lời nói, từng khoảnh khắc lịch sử này. Hắn biết, đây không chỉ là câu chuyện của Lâm Nhất, mà là câu chuyện của cả thế gian, là pho sử sống vĩ đại nhất. "Sách vở là kho tàng của trí tuệ, nhưng lòng người mới là pho sử sống," hắn lặp lại câu nói của mình, nhưng lần này, nó mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết.

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi lặng lẽ đến bên Lâm Nhất. Uyển Nhi đặt tay nhẹ lên vai hắn, ánh mắt nàng chất chứa sự dịu dàng, sẻ chia và ủng hộ tuyệt đối, nhưng cũng không giấu được nỗi lo lắng cho gánh nặng mà hắn vừa gánh vác. Tô Mạt Nhi thì nắm chặt tay áo Lâm Nhất, đôi mắt to tròn long lanh nhìn hắn với sự ngưỡng mộ và một chút sợ hãi. Nàng không hiểu hết được sự phức tạp của những gì Lâm Nhất vừa trải qua, nhưng nàng cảm nhận được sự vĩ đại và nguy hiểm của nó.

Lâm Nhất nhìn lại mọi người, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi hắn, xua đi phần nào vẻ trầm buồn. Hắn đặt tay lên Kinh Thư Vô Tự đang nằm trên đầu gối, nó phát ra một ánh sáng dịu nhẹ, như một lời khẳng định cho con đường mà hắn sẽ đi, cho những triết lý Chân Đạo mà hắn đã giải mã. Đó là lời hứa, cũng là gánh nặng của hắn, và của cả liên minh cổ đạo này. Họ đã vạch trần chân tướng của Đại Tiên Chiến, của sự suy tàn Chân Đạo, và của âm mưu Hắc Ám Cung. Giờ đây, con đường phía trước không còn là sự tìm kiếm mù quáng, mà là một cuộc chiến tranh giành lại sự thật, một cuộc hành trình tái lập Chân Đạo. Hắc Ám Cung không chỉ là một tổ chức hữu hình, mà là một 'ý chí' cổ xưa, cần một phương pháp đối phó hoàn toàn khác biệt. Kinh Thư Vô Tự vẫn còn nhiều tiềm năng chưa được khám phá, và nó sẽ là chìa khóa quan trọng trong cuộc chiến sắp tới. Sự thay đổi trong suy nghĩ của Mạc Vô Tình báo hiệu hắn sẽ trở thành một đồng minh kiên định, chiến đấu vì một mục tiêu cao cả hơn. Và Lôi Vân Động, nơi đã giúp Lâm Nhất kết nối với quá khứ xa xôi, cũng gợi mở về khả năng khám phá thêm những 'dấu vết' hoặc 'tàn tích' Chân Đạo khác trên thế giới, nơi những bí mật tương tự có thể được giải mã, từng bước một, cho đến khi ánh sáng Chân Đạo lại một lần nữa rọi sáng khắp nhân gian.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ