Bình minh dần vén bức màn đêm thăm thẳm, rọi những tia sáng yếu ớt đầu tiên qua khe đá hẹp, len lỏi vào sâu trong Lôi Vân Động. Ánh sáng ấy, như một sợi chỉ vàng mong manh, cố gắng xua đi bóng tối còn vương vấn trên vách đá sần sùi, nơi hằn sâu những vết cháy đen do lôi điện để lại. Không khí trong động vẫn còn nồng nặc mùi ozon đặc trưng của sấm sét, xen lẫn mùi đá ẩm và một chút hương đất mục, tạo nên một bầu không khí căng thẳng, tĩnh mịch đến lạ thường. Thỉnh thoảng, một tiếng điện xẹt nhỏ, khô khốc lại vang lên từ những tinh thể lôi điện li ti bám trên vách, rồi nhanh chóng chìm vào sự im lặng. Tiếng gió lùa qua khe đá, rít lên khe khẽ như một lời thở than của cõi hồng trần, hòa cùng tiếng sấm vọng lại từ xa, nghe như khúc ca bi tráng của một thời đại đã qua.
Lâm Nhất đứng giữa động, thân hình gầy gò của hắn in bóng trên nền đá, nhưng lại toát lên một vẻ kiên định, vững chãi đến kỳ lạ. Đôi mắt đen láy sâu thẳm, sau một đêm dài nhập định và chứng kiến những chân tướng cổ xưa, giờ đây không còn vẻ trầm tư mơ hồ mà ánh lên một sự thấu hiểu sâu sắc, xen lẫn gánh nặng của sứ mệnh. Hắn nhìn quanh, từng người đồng hành của hắn đều mang một nét suy tư riêng biệt. Mạc Linh trầm mặc, đôi mắt sắc bén của y ẩn sau lớp khăn che mặt, dường như đang sắp xếp lại những mảnh ghép tri thức vừa được Lâm Nhất hé lộ. Mộ Dung Uyển Nhi đứng cạnh, ánh mắt trong veo pha lẫn nỗi lo lắng không thể che giấu, nhưng vẫn ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối vào người tiểu đạo sĩ này. Tô Mạt Nhi nép sát vào Uyển Nhi, đôi mắt to tròn long lanh vẫn còn chút kinh ngạc và sợ hãi, nàng chưa thể nắm bắt hết được sự phức tạp của những gì vừa diễn ra, nhưng sự quan tâm dành cho Lâm Nhất thì không hề suy giảm. Mạc Vô Tình, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây đã bớt đi vẻ cuồng loạn, thay vào đó là một ngọn lửa trầm tĩnh, kiên định lạ thường, hắn nắm chặt thanh đoản đao bên hông, nhưng không phải vì giận dữ mà vì một sự giác ngộ sâu sắc. Chu Thanh Huyền vẫn miệt mài ghi chép vào cuốn sách cổ của mình, từng nét chữ vội vã như muốn lưu giữ lại từng lời nói, từng khoảnh khắc lịch sử này, bởi hắn biết, đây không chỉ là câu chuyện của Lâm Nhất, mà là pho sử sống vĩ đại nhất của nhân gian.
Hắn hít một hơi sâu, mùi ozon nồng nặc tràn vào lồng ngực, rồi phá vỡ sự im lặng đang bao trùm động đá. Giọng hắn khàn đặc, nhưng đầy kiên định và sức nặng của chân lý, vang vọng trong không gian tĩnh mịch: "Chân Đạo không thể bị phong ấn hoàn toàn, nhưng nó đã bị bóp méo, bị lãng quên trong dòng chảy của thời gian. Nhiệm vụ của chúng ta, giờ đây, không chỉ là vạch trần những âm mưu thâm độc, mà là phục hưng lại cái gọi là Chân Đạo, để ánh sáng chân lý một lần nữa rọi sáng khắp hồng trần."
Mạc Linh khẽ gật đầu, y tiến lên một bước, ánh mắt sắc bén quét qua từng người trong nhóm. "Sự 'ý chí' đứng sau Hắc Ám Cung không phải là thứ có thể đối phó bằng sức mạnh thuần túy của tu vi hay phép tắc thần thông. Nó là một thực thể đã ăn sâu vào tư tưởng, vào niềm tin của nhân loại suốt hàng ngàn năm. Để chống lại nó, chúng ta cần trí tuệ, cần những người hiểu rõ bản chất của 'tiên đạo giả tạo' đó, và quan trọng hơn, cần những người đủ sáng suốt để nhìn thấu màn sương mê hoặc mà chúng đã giăng ra." Giọng y vẫn trầm và lạnh lùng, nhưng ẩn chứa một sự khẩn thiết hiếm thấy.
Mộ Dung Uyển Nhi, với đôi mắt trong veo, khẽ hỏi, giọng nàng dịu dàng như làn gió sớm, nhưng ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc: "Vậy, người đầu tiên chúng ta nên tìm là ai, Lâm Nhất? Ai là người có thể giúp chúng ta vén màn bí mật này?"
Lâm Nhất nhìn ra cửa động, nơi ánh dương bắt đầu lan rộng hơn, xua tan dần bóng tối của đêm. Ánh mắt hắn hướng về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi trùng điệp còn ẩn hiện trong sương sớm. "Thiên Cơ Lão Nhân. Ông ấy là một ẩn sĩ, một người có trí tuệ uyên bác, am hiểu thiên cơ. Dù đã ẩn cư rất lâu, nhưng ta tin rằng ông ấy là một trong số ít người còn giữ được cái nhìn chân thực về 'Đạo' trước khi nó bị tha hóa, trước khi nó bị biến chất thành công cụ của Hắc Ám Cung." Hắn dừng lại, ánh mắt trở nên kiên định hơn. "Chỉ có trí tuệ của ông ấy mới có thể soi rọi những con đường mà chúng ta chưa thể nhìn thấy, những bí mật mà chúng ta chưa thể chạm tới."
Cả nhóm lắng nghe, mỗi người một tâm trạng. Tô Mạt Nhi vẫn còn chút bỡ ngỡ, nhưng ánh mắt nàng nhìn Lâm Nhất tràn đầy sự tin tưởng. Mạc Vô Tình siết chặt đoản đao, ngọn lửa quyết tâm trong mắt hắn bùng lên mãnh liệt. Chu Thanh Huyền không ngừng ghi chép, như sợ bỏ lỡ bất kỳ lời nào. Mạc Linh khẽ gật đầu, y đã quen với những quyết định táo bạo nhưng luôn chính xác của Lâm Nhất. Kế hoạch đã định. Lôi Vân Động, nơi chứng kiến sự vạch trần chân tướng, giờ đây cũng là điểm khởi đầu cho một hành trình mới, một cuộc chiến tranh giành lại linh hồn của Chân Đạo. Gánh nặng trên vai Lâm Nhất không hề nhẹ đi, nhưng hắn không đơn độc. Liên minh cổ đạo đã được củng cố, và mỗi người đều sẵn sàng bước tiếp cùng hắn trên con đường chông gai phía trước.
***
Rời khỏi Lôi Vân Động, nhóm của Lâm Nhất tiến sâu vào Linh Thú Sơn Mạch, một vùng đất hoang dã hùng vĩ, nơi thiên nhiên ngự trị với vẻ đẹp nguyên sơ và sức sống mãnh liệt. Bình minh đã lên cao, ánh nắng dịu nhẹ trải vàng khắp những tán lá cây cổ thụ, xuyên qua kẽ lá tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất ẩm ướt. Gió nhẹ lay động những cành cây, mang theo mùi cây cỏ tươi mát, mùi đất đá và hương hoa dại thoang thoảng. Tiếng chim hót líu lo từ sâu trong rừng, tiếng vượn hú xa xa và tiếng suối chảy róc rách từ những khe núi tạo nên một bản giao hưởng của tự nhiên, hùng vĩ và tràn đầy sức sống. Tuy vậy, ẩn chứa trong vẻ đẹp đó là vô vàn hiểm nguy, từ những con đường mòn cheo leo do linh thú tạo ra, đến những hang động bí ẩn và tiếng gầm gừ đe dọa của những loài thú rừng hung dữ. Không khí nơi đây vừa mang vẻ phiêu lưu, khám phá, vừa gợi lên sự thận trọng cần thiết.
Lâm Nhất dẫn đầu, dáng người gầy gò nhưng thanh thoát, bước chân hắn nhẹ nhàng và vững chãi. Hắn không nói nhiều, đôi mắt sâu thẳm thường xuyên quét qua cảnh vật xung quanh, vừa quan sát những hiểm nguy tiềm tàng, vừa chiêm nghiệm về những gì đã xảy ra. Kinh Thư Vô Tự vẫn nằm gọn trong túi áo hắn, như một lời nhắc nhở về gánh nặng và sứ mệnh mà hắn đang mang vác. Hắn biết, con đường phục hưng Chân Đạo sẽ không hề dễ dàng, và việc tìm kiếm Thiên Cơ Lão Nhân chỉ là bước khởi đầu. Mỗi bước đi, hắn đều cảm nhận được sự tương quan mật thiết giữa cảnh vật tự nhiên hùng vĩ và tâm hồn con người đang tìm kiếm chân lý. Những cây cổ thụ ngàn năm tuổi đứng sừng sững giữa trời đất, như những chứng nhân của thời gian, lặng lẽ dõi theo dòng chảy của vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình.
Tô Mạt Nhi, với dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, bước đi có vẻ nhẹ nhàng hơn, nhưng nàng vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn Lâm Nhất, đôi mắt to tròn long lanh chất chứa sự tò mò và một chút lo lắng. Nàng líu lo hỏi, giọng trong trẻo như tiếng chim hót giữa rừng: "Lâm Nhất, huynh nói Thiên Cơ Lão Nhân sẽ ở đâu trong núi lớn thế này? Có phải ông ấy cũng ẩn mình như huynh không? Huynh cũng hay lẩn tránh thế nhân lắm!" Nàng pha chút trêu chọc, nhưng trong câu nói lại ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng xua đi phần nào vẻ trầm tư trên khuôn mặt hắn. "Thiên Cơ Lão Nhân không ẩn mình vì sợ hãi, tiểu cô nương. Ông ấy ẩn mình vì ông ấy đang chiêm nghiệm, đang lắng nghe tiếng vọng của Thiên Đạo, của Chân Đạo. Chân Đạo không ở nơi phồn hoa đô hội, mà ở nơi tĩnh lặng, nơi con người có thể lắng nghe tiếng lòng mình, gột rửa những tạp niệm của hồng trần. Ông ấy đang tìm kiếm, cũng như chúng ta vậy." Lời hắn nói đơn giản nhưng ẩn chứa ý nghĩa sâu xa, khiến Mạt Nhi khẽ gật đầu, dù nàng chưa thể hiểu hết.
Mạc Linh, như một bóng ma thoắt ẩn thoắt hiện trong những lùm cây, tiến đến gần. Giọng y trầm lạnh, mang theo sự cảnh báo: "Hắc Ám Cung đã bủa vây khắp nơi, những phong ấn thâm độc của chúng đã ăn sâu vào từng ngóc ngách của thế giới này. Việc tìm kiếm một ẩn sĩ như Thiên Cơ Lão Nhân trong một vùng đất rộng lớn như Linh Thú Sơn Mạch không hề dễ dàng. Có thể ông ấy cũng đang bị chúng giám sát, hoặc đã bị chúng giăng bẫy từ lâu. Chúng ta không thể bất cẩn."
Lâm Nhất khẽ nhíu mày, ánh mắt hắn lại hướng về phía trước, nơi những đỉnh núi cao vút ẩn hiện trong sương khói. *Chân Đạo... là con đường của con người, không phải của thần tiên.* Hắn độc thoại nội tâm. *Phải chăng ta đã bỏ lỡ điều gì đó trong những trải nghiệm hồng trần của mình? Liệu những phép tắc thần thông, những hệ thống tu luyện huyền ảo có thực sự là con đường dẫn đến sự siêu thoát, hay chỉ là những ảo ảnh mà Hắc Ám Cung đã tạo ra để giam hãm nhân tâm?*
Hắn nhớ lại những lời trong Kinh Thư Vô Tự, về sự giản dị của Chân Đạo, về việc nó ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, trong tình thầy trò, tình bạn, tình yêu thương và lòng nhân ái. *Vô Tiên Chi Đạo...* Hắn thầm nhủ. *Nó không phải là một công pháp, mà là một triết lý sống. Để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.*
Mạc Vô Tình bước đi lặng lẽ phía sau, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây đã bớt đi sự cuồng loạn mà thay vào đó là vẻ trầm tư. Hắn không còn là kẻ chỉ biết sống trong lòng thù hận. Những lời của Lâm Nhất về 'ý chí' cổ xưa, về 'tiên đạo giả tạo' đã mở ra một chân trời mới trong tâm trí hắn. Hắn nhận ra, thù hận cá nhân chỉ là một hạt cát nhỏ bé trong dòng xoáy khổng lồ của lịch sử. Mục tiêu giờ đây đã lớn hơn, cao cả hơn. Hắn vẫn cầm chặt thanh đoản đao, nhưng sức mạnh tà ác trong hắn dường như đang dần được thuần hóa, hòa nhập vào một mục đích lớn lao hơn. Hắn đang dần trở thành một đồng minh kiên định, chiến đấu vì công lý cho Chân Đạo, cho tất cả những gì đã bị cướp đoạt, bị bóp méo.
Chu Thanh Huyền vừa đi vừa ghi chép, đôi mắt hiền lành nhưng thông minh của hắn không ngừng quan sát mọi người, lắng nghe từng lời nói, từng tiếng thở dài. Hắn biết, mỗi khoảnh khắc trên hành trình này đều là một bài học, một chân lý. "Sách vở là kho tàng của trí tuệ, nhưng lòng người mới là pho sử sống." Hắn lặp lại câu nói của mình, và lần này, ý nghĩa của nó càng sâu sắc hơn bao giờ hết, khi hắn chứng kiến sự chuyển biến trong tâm hồn của Mạc Vô Tình, sự kiên định của Lâm Nhất, và sự đồng hành của cả nhóm.
Nhóm của Lâm Nhất tiếp tục di chuyển, cẩn trọng từng bước, vượt qua những con dốc cheo leo, băng qua những dòng suối trong vắt. Họ không ngừng quan sát xung quanh, đôi khi bắt gặp những dấu vết kỳ lạ, những tàn tích của một nền văn minh cổ xưa đã bị lãng quên, hoặc những dấu hiệu của sự giám sát thầm lặng từ Hắc Ám Cung. Hành trình tìm kiếm Thiên Cơ Lão Nhân không chỉ là một cuộc tìm kiếm về thể xác, mà còn là một cuộc hành trình khám phá tâm hồn, củng cố niềm tin và tôi luyện ý chí. Mỗi thành viên trong nhóm đều đang trải qua sự chuyển biến riêng, hòa mình vào dòng chảy của Chân Đạo, để sẵn sàng đối mặt với những thử thách lớn hơn đang chờ đợi phía trước.
***
Sau nhiều ngày hành trình đầy gian nan trong Linh Thú Sơn Mạch, khi mặt trời bắt đầu lặn, nhuộm vàng cả một góc trời, nhóm của Lâm Nhất cuối cùng cũng đến một thung lũng hẻo lánh, bị bao phủ bởi sương mù dày đặc và những cây cổ thụ rậm rạp. Nơi đây là U Cốc, một địa điểm nổi tiếng với vẻ bí ẩn, tĩnh mịch đến lạ thường, đúng như những miêu tả về nơi Thiên Cơ Lão Nhân thường ẩn cư. Không khí bắt đầu se lạnh, sương mù từ đâu tràn về, lãng đãng bao phủ cả thung lũng, khiến tầm nhìn trở nên mờ ảo, mọi thứ như chìm trong một bức tranh thủy mặc u hoài. Những vách đá dốc đứng, những thân cây cổ thụ với rễ chằng chịt, rêu phong bám đầy, tất cả đều ẩn hiện trong màn sương mờ ảo, tạo nên một cảm giác cô lập và không rõ ràng, như thể họ đang bước vào một thế giới khác, tách biệt hoàn toàn với hồng trần.
Tiếng gió rít nhẹ qua những khe đá, nghe như tiếng thì thầm của một linh hồn cổ xưa. Tiếng côn trùng kêu rả rích từ sâu trong những bụi cây rậm rạp, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những vách đá ẩm ướt, và đôi khi, tiếng vọng của chính những bước chân nặng nề của họ lại vang lên, rồi nhanh chóng chìm vào sự im lặng thăm thẳm. Mùi ẩm mốc, mùi đất mục và mùi rêu phong nồng nặc trong không khí, phảng phất một vẻ hoang tàn, u tịch.
Mạc Linh khẽ dừng lại, đôi mắt sắc bén của y quét qua màn sương mù dày đặc. Giọng y trầm lạnh, nhưng chứa đựng sự chắc chắn: "Chính là nơi này. Khí tức cổ xưa, thâm trầm, không mang vẻ phàm tục. Nhưng kỳ lạ thay, ta không cảm nhận được bất kỳ dấu hiệu nào của Hắc Ám Cung." Y dừng lại, dường như đang cố gắng phân tích sự bất thường này. Việc Hắc Ám Cung không để lại dấu vết tại một nơi quan trọng như thế này khiến y cảm thấy có điều gì đó không đúng.
Tô Mạt Nhi, với đôi mắt to tròn long lanh, nép sát vào Mộ Dung Uyển Nhi, khẽ rùng mình. Giọng nàng líu lo, nhưng pha chút sợ hãi: "Nơi này thật đáng sợ quá, cứ như có ai đó đang nhìn chúng ta vậy. Lạnh lẽo và tĩnh mịch đến rợn người!" Nàng siết chặt tay Uyển Nhi, tìm kiếm sự an ủi.
Mộ Dung Uyển Nhi vỗ nhẹ lên vai Tô Mạt Nhi, ánh mắt nàng vẫn dịu dàng, nhưng không giấu được chút lo lắng. Nàng nhìn Lâm Nhất, dường như muốn tìm kiếm sự trấn an.
Lâm Nhất khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí tức đặc biệt đang bao trùm thung lũng. Đó không phải là linh khí của tu sĩ, cũng không phải là tà khí của Hắc Ám Cung, mà là một loại năng lượng cổ xưa, thâm trầm, liên kết chặt chẽ với 'Thiên Cơ', với những bí mật của trời đất. Hắn chậm rãi mở mắt, ánh mắt sâu thẳm nhìn xuyên qua màn sương mù. Giọng hắn ôn hòa, trấn an: "Đây không phải là sự sợ hãi, tiểu cô nương, mà là sự tĩnh lặng của trí tuệ. Ông ấy đang ở rất gần. Sự tĩnh lặng này, nó không phải là sự chết chóc, mà là sự lắng đọng của vạn vật, là nơi mà chân lý có thể được tìm thấy."
Hắn bước lên phía trước, từng bước chân chậm rãi, vững chãi, như đang đi trên một con đường vô hình. Cả nhóm dừng lại, quan sát Lâm Nhất. Sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn, khiến mọi thứ trở nên bí ẩn và mơ hồ. Lâm Nhất dùng thần thức cảm nhận không gian xung quanh, cố gắng nắm bắt những luồng khí tức mong manh, những dấu hiệu của Thiên Cơ Lão Nhân. Gánh nặng của sứ mệnh 'phục hưng Chân Đạo' đè nặng lên vai hắn, buộc hắn phải cân nhắc kỹ lưỡng mọi bước đi, mọi quyết định. Cuộc đối đầu với 'ý chí' cổ xưa của Hắc Ám Cung không chỉ là một cuộc chiến về sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến về tư tưởng, về chân lý. Hắn biết, Thiên Cơ Lão Nhân có thể là chìa khóa để giải mã những bí ẩn sâu xa hơn, những phong ấn cuối cùng đang giam hãm Chân Đạo.
Mạc Vô Tình đứng lặng lẽ phía sau Lâm Nhất, ánh mắt hắn không rời khỏi bóng lưng của người tiểu đạo sĩ. Hắn vẫn đang đấu tranh với quá khứ, với lòng thù hận đã ăn sâu vào tâm trí, nhưng mục tiêu lớn lao của Lâm Nhất đã thắp lên trong hắn một ngọn lửa hy vọng. Hắn sẵn sàng hành động, sẵn sàng hy sinh vì một lý tưởng cao cả hơn chính bản thân mình. Sự thay đổi trong hắn là minh chứng sống động cho lời của Chu Thanh Huyền: "Sách vở là kho tàng của trí tuệ, nhưng lòng người mới là pho sử sống."
Sương mù tiếp tục bao phủ U Cốc, mỗi khoảnh khắc trôi qua đều chất chứa sự hồi hộp, chờ đợi một cuộc gặp gỡ quan trọng, một bước ngoặt trong hành trình tái lập Chân Đạo. Lâm Nhất đứng đó, thanh thoát và kiên định, như một pho tượng giữa cõi hồng trần mịt mờ, lắng nghe tiếng vọng của Thiên Cơ, của số phận. Hắn biết, Thiên Cơ Lão Nhân không chỉ là một ẩn sĩ, mà còn là một chứng nhân của lịch sử, một người nắm giữ chìa khóa của những bí mật cổ xưa, những chân tướng về Thiên Đạo Môn và Hắc Ám Cung. Cuộc chiến này sẽ không chỉ là cuộc chiến của sức mạnh, mà là cuộc chiến của trí tuệ, của lòng tin và của sự thấu hiểu sâu sắc về 'Vô Tiên Chi Đạo' mà hắn đang theo đuổi, con đường của con người, không phải của thần tiên. Ánh mắt hắn kiên định, không hề nao núng trước màn sương dày đặc hay những hiểm nguy tiềm tàng. Ông ấy đang ở đâu đó trong màn sương này, chờ đợi.