Trong động phủ của Quỷ Thủ Y Vương, nơi mà màn đêm U Cốc buông xuống đặc quánh, một sự tĩnh lặng đến rợn người bao trùm. Tiếng gió rít qua những khe đá hẹp, mang theo hơi lạnh ẩm ướt đặc trưng của vùng đất này, len lỏi vào tận xương tủy. Thi thoảng, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá vang vọng, như điểm nhịp cho sự tĩnh mịch, khiến không gian vốn đã âm u lại càng thêm phần huyền bí. Mùi đất ẩm mục, mùi thảo mộc khô được phơi trên các giá gỗ, và cả một làn khói hương nhàn nhạt từ lò xông trầm nơi góc động, hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị vừa quen thuộc, vừa xa lạ, khiến lòng người khó tả.
Lâm Nhất cùng các đồng đội đứng đó, ánh mắt đổ dồn về phía Quỷ Thủ Y Vương. Sự căng thẳng trong không khí như một sợi dây vô hình níu giữ mọi hơi thở, bởi lẽ, khoảnh khắc này sẽ định đoạt một phần quan trọng của chặng đường phía trước. Phù Trần Mộc, vật tín mà Thiên Cơ Lão Nhân đã gửi gắm, vẫn nằm lặng lẽ trên bàn đá cũ kỹ, như một lời chứng, một biểu tượng cho sự kết nối giữa những con người mang trong mình cùng một chí hướng. Ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu lay động, hắt lên gương mặt mỗi người những vệt sáng tối, càng làm nổi bật vẻ trầm tư, chờ đợi.
Quỷ Thủ Y Vương, dáng người nhỏ thó, khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây cổ thụ, chậm rãi đảo mắt nhìn từng người. Ánh mắt tinh quái, sắc bén của ông dừng lại lâu nhất ở Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi, hai người đã cùng nhau chứng minh được cái gọi là "tâm y" giữa chốn U Cốc hoang tàn này. Trong ánh nhìn ấy, không còn vẻ dò xét hay châm biếm như lúc ban đầu, mà thay vào đó là sự chiêm nghiệm, sự suy tư sâu lắng về những năm tháng ẩn cư, về những lý tưởng đã từng bị vùi lấp. Ông vuốt chòm râu bạc phơ, một tiếng thở dài thoát ra, mang theo nỗi mệt mỏi của một đời người đã chứng kiến quá nhiều sự đổi thay, quá nhiều sự tha hóa.
“Lão phu đã ẩn cư quá lâu, cứ ngỡ thế gian đã chẳng còn ai giữ được một chữ ‘tâm’,” Quỷ Thủ Y Vương cất tiếng, giọng nói khàn khàn nhưng giờ đây lại mang một sự chân thành đến lạ. “Các ngươi... đã cho lão phu thấy một tia hy vọng, một ngọn lửa nhỏ nhoi giữa màn đêm dày đặc.” Ông ta khẽ lắc đầu, như thể vẫn còn chưa tin vào những gì mình vừa chứng kiến. “Những người bệnh kia, họ không chỉ được chữa lành thể xác, mà còn được xoa dịu tâm hồn, được thắp lên niềm tin vào sự sống. Đó không phải là y thuật tầm thường, đó là ‘chân đạo’ mà lão phu đã từng tìm kiếm, đã từng tuyệt vọng.”
Lâm Nhất tiến lên một bước, cung kính chắp tay. Vẻ gầy gò của hắn dưới ánh đèn dầu càng thêm thanh thoát, nhưng đôi mắt đen láy lại ánh lên sự kiên định, chân thành. “Tiền bối quá lời. Chân Đạo cần được phục hưng, không chỉ là sức mạnh hay thần thông, mà còn là đạo lý, là lương tri của nhân sinh. Y thuật của tiền bối, với tấm lòng vì chúng sinh, chính là một phần không thể thiếu của Chân Đạo ấy. Bởi lẽ, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Nếu y thuật chỉ mưu cầu lợi ích cá nhân, chỉ hướng đến sự siêu phàm thoát tục mà quên đi những khổ đau của hồng trần, thì đó đâu còn là y thuật chân chính?”
Quỷ Thủ Y Vương gật đầu nhẹ, ánh mắt hiện lên vẻ đồng cảm sâu sắc. Ông đã từng là một y sĩ tài ba, đã từng mang trong mình lý tưởng cứu giúp thế nhân, nhưng rồi lại bị sự mục nát của giới tu tiên, sự tha hóa của quyền lực làm cho thất vọng, phải chọn cách ẩn mình nơi U Cốc này. Những lời của Lâm Nhất, tựa như một làn gió mát thổi tan đi lớp bụi thời gian đã bám vào trái tim ông, khơi dậy những hoài bão thuở ban đầu.
“Được. Lão phu sẽ cùng các ngươi,” Cuối cùng, ông cũng đưa ra quyết định, giọng nói trầm đục vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Quyết định này không chỉ là sự chấp thuận đơn thuần, mà còn là sự phó thác, sự gửi gắm niềm tin vào thế hệ trẻ. “Nhưng hãy nhớ, y thuật của lão phu chỉ phục vụ hồng trần, không phải những kẻ mưu cầu ‘tiên đạo giả tạo’ bằng mọi giá. Không được để nó trở thành công cụ của danh lợi, quyền lực, hay những dục vọng ích kỷ của con người. Lời hứa này, các ngươi phải khắc cốt ghi tâm.”
Lời nói của Quỷ Thủ Y Vương như một lời thề son sắt, một lời cảnh báo, và cũng là một lời dặn dò đầy tâm huyết. Lâm Nhất gật đầu một cách kiên quyết, ánh mắt hắn tràn đầy sự chân thành. “Vãn bối xin hứa. Y thuật này, ‘Vô Tiên Chi Đạo’ này, sẽ mãi mãi phụng sự hồng trần, phụng sự chúng sinh, không bao giờ xa rời gốc rễ của nó. Chúng ta sẽ cùng nhau chữa lành những vết thương của thế gian, không chỉ là thân xác, mà còn là tâm hồn, là niềm tin của con người vào ‘chân đạo’.” Hắn nói, giọng điềm đạm nhưng ẩn chứa một ý chí sắt đá, một quyết tâm không gì lay chuyển nổi.
Mộ Dung Uyển Nhi, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn giờ đây đã giãn ra, khẽ mỉm cười nhẹ nhõm. Nàng tiến lên, cúi đầu nói: “Có được sự giúp đỡ của tiền bối, hồng trần sẽ bớt đi bao nỗi thống khổ. Bệnh tật thân xác dễ chữa, nhưng bệnh tật lòng người mới khó. Chúng ta cần những người như tiền bối để soi sáng con đường.” Nàng biết, sự gia nhập của Quỷ Thủ Y Vương không chỉ mang ý nghĩa về y thuật, mà còn là một biểu tượng, một ngọn hải đăng cho những người đang lạc lối.
Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn lấp lánh, cũng không giấu nổi vẻ vui mừng. Nàng nhìn Quỷ Thủ Y Vương với ánh mắt ngưỡng mộ, như nhìn thấy một vị tiên nhân vừa giáng trần. Chu Thanh Huyền, với vẻ thư sinh trầm tĩnh, khẽ gật đầu, trong ánh mắt lộ rõ sự tán đồng và kỳ vọng. Ngay cả Mạc Vô Tình, người thường ngày trầm mặc như một pho tượng, và Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh, người luôn thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối, cũng cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, một gánh nặng vô hình dường như đã được san sẻ, một tia hy vọng mới vừa được thắp lên.
Phù Trần Mộc trên bàn đá giờ đây như phát ra một thứ ánh sáng vô hình, soi rọi cho con đường phía trước. Quỷ Thủ Y Vương, sau khi đưa ra lời hứa của mình, dường như đã trút bỏ được một gánh nặng đã đè nặng lên tâm hồn ông suốt bao năm tháng ẩn cư. Ông nhìn những người trẻ tuổi này, những con người đang mang trong mình ngọn lửa của lý tưởng, và trong lòng dấy lên một niềm tin mãnh liệt, rằng “hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm”, và rằng “nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Nhưng hy vọng, vẫn luôn tồn tại.”
***
Sau khoảnh khắc trang trọng ấy, không khí trong động phủ dần chuyển sang vẻ nghiêm trọng hơn, đầy rẫy những tiết lộ kinh hoàng. Quỷ Thủ Y Vương không chần chừ, ông thắp thêm một ngọn đèn dầu, ánh sáng yếu ớt của nó hắt lên những giá sách chất đầy y thư cổ kính, những bình đựng linh dược khô và cả những cuộn da thú đã ố vàng vì thời gian. Tiếng gió đêm bên ngoài U Cốc vẫn rít lên những âm thanh ma mị, thỉnh thoảng lại có tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, tạo nên một bản giao hưởng rùng rợn, như báo hiệu về những bí mật đen tối sắp được hé lộ. Mùi thảo mộc khô trong động phủ hòa lẫn với mùi giấy cũ và mùi đất ẩm, càng khiến không gian thêm phần nặng nề.
“Thiên Đạo Môn... bề ngoài thanh cao, nhưng bên trong đã mục ruỗng đến tận xương tủy,” Quỷ Thủ Y Vương bắt đầu, giọng nói trầm đục, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Ông ta đưa tay chỉ vào một cuốn y thư cổ, ánh mắt xa xăm như nhìn xuyên qua những lớp vỏ bọc hào nhoáng của thế giới tu tiên. “Chúng bóp méo y thuật, dùng linh dược quý hiếm không phải để chữa bệnh, mà để khống chế tâm trí, biến đệ tử thành những con rối ngoan ngoãn. Nhiều kẻ tẩu hỏa nhập ma không phải vì tu luyện sai, mà là bị đầu độc dần dần bởi những ‘linh dược’ trá hình của chúng. Đó là những thứ dược liệu nhìn như bổ trợ tu vi, nhưng thực chất lại bào mòn ý chí, gặm nhấm tâm hồn, khiến người tu luyện dần đánh mất chính mình, chỉ còn biết phục tùng mệnh lệnh của môn phái.”
Mộ Dung Uyển Nhi, người luôn tin vào sự trong sáng của y đạo, thốt lên, đôi mắt nàng mở to vì kinh ngạc: “Không thể nào... điều đó đi ngược lại với đạo đức y sĩ! Y thuật là để cứu người, sao có thể dùng nó để khống chế, để hủy hoại?” Nàng cảm thấy một sự phẫn nộ dâng trào trong lòng, không thể tin rằng một môn phái lớn như Thiên Đạo Môn lại có thể làm những điều táng tận lương tâm đến vậy.
Quỷ Thủ Y Vương khẽ thở dài, trong ánh mắt ông chứa đựng sự mệt mỏi và thất vọng đã tích tụ bao năm. “Đạo đức y sĩ ư? Trong mắt những kẻ mưu cầu ‘tiên đạo giả tạo’, đạo đức chỉ là một thứ xa xỉ. Còn Hắc Ám Cung... chúng là những kẻ chuyên gieo rắc tai ương, những bóng ma ẩn mình trong bóng tối. Chúng nghiên cứu các loại tà độc, không ngừng kích phát bệnh dịch trong phàm nhân để thu hoạch oán khí từ sự chết chóc và khổ đau. Oán khí ấy, chúng dùng để nuôi dưỡng những tà vật, luyện chế những thứ đan dược ghê tởm, hoặc dụ dỗ tu sĩ sa đọa bằng những công pháp nhanh chóng nhưng tàn độc, cuối cùng hút cạn sinh cơ của họ, biến họ thành những xác khô không hồn.”
Những lời nói của Quỷ Thủ Y Vương như những nhát dao sắc lẹm, cứa vào tâm can của mỗi người. Tô Mạt Nhi ôm chặt lấy Lâm Nhất, khuôn mặt thanh tú giờ đây tái nhợt đi vì sợ hãi và căm phẫn. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng thế giới tu tiên lại có thể ẩn chứa những góc khuất tăm tối và tàn độc đến vậy.
Lâm Nhất, với vẻ mặt trầm tư thường thấy, giờ đây càng thêm nghiêm trọng. Hắn nhìn Quỷ Thủ Y Vương, ánh mắt lóe lên một tia sáng lạnh. “Vậy ra, bệnh dịch trong U Cốc này... cũng có liên quan đến chúng? Những người phàm nhân vô tội đang chịu đựng khổ đau kia, đều là nạn nhân của âm mưu tàn độc này sao?”
Quỷ Thủ Y Vương gật đầu chậm rãi, ánh mắt ông lộ rõ sự đau xót. “Không sai. U Cốc là nơi thí nghiệm của chúng. Một loại bệnh dịch mới, mà các ngươi vừa chứng kiến, nhằm mục đích tinh luyện một loại ‘Huyết Linh Đan’ ghê rợn. Loại đan dược này không chỉ đòi hỏi sinh mạng phàm nhân, mà còn cần những linh hồn chất chứa oán khí để đạt được hiệu quả tà ác nhất. Đó là lý do tại sao U Cốc lại bị bao phủ bởi âm khí nặng nề đến vậy.”
Chu Thanh Huyền, người vẫn giữ vẻ trầm tĩnh từ đầu, khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt thông tuệ nhìn sâu vào vấn đề. “Đây không chỉ là cuộc chiến tranh giành quyền lực, hay tranh đoạt tài nguyên giữa các môn phái. Đây là cuộc chiến chống lại sự tha hóa của đạo lý, của nhân tính. Một cuộc chiến mà nếu chúng ta thất bại, thì ‘chân đạo’ sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi dưới bàn tay của ‘tiên đạo giả tạo’.” Lời nói của y, tuy chậm rãi, nhưng lại mang một sức nặng ghê gớm, khiến mọi người đều phải suy ngẫm.
Quỷ Thủ Y Vương không nói thêm gì, ông ta chỉ lặng lẽ lấy ra vài cuộn da thú cũ kỹ, được cất giấu cẩn thận trong một chiếc hộp gỗ lim. Trên những cuộn da ấy, vẽ những sơ đồ phức tạp, những ký hiệu khó hiểu, và ghi chép chi tiết về các loại dược liệu, độc dược mà Thiên Đạo Môn và Hắc Ám Cung đã sử dụng. Có những ghi chú về các loại ‘linh dược’ đã bóp méo tâm trí đệ tử, có những công thức chế tạo ‘Huyết Linh Đan’ từ oán khí và máu thịt phàm nhân. Mỗi nét vẽ, mỗi dòng chữ đều là bằng chứng tố cáo tội ác tày trời của hai thế lực này.
Lâm Nhất và đồng đội chăm chú lắng nghe, ánh mắt họ ngày càng nghiêm trọng. Mạc Vô Tình, người thường ngày thờ ơ với mọi thứ, giờ đây siết chặt tay, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên một tia căm phẫn khó tả. Hắn đã từng chứng kiến quá nhiều sự tàn độc của thế gian, và những gì Quỷ Thủ Y Vương vừa tiết lộ lại một lần nữa khoét sâu vào vết thương lòng của hắn. Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh vẫn đứng im lặng như một cái bóng, nhưng sự căng thẳng trên bờ vai nhỏ nhắn của cô đã lộ rõ, cho thấy nội tâm cô cũng đang dậy sóng. Mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều cảm nhận được một sự thật phũ phàng: cuộc chiến phía trước không chỉ là đối đầu với sức mạnh, mà còn là đối mặt với sự tha hóa đến tận cùng của lương tri con người.
***
Đêm dần tàn, ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu trong động phủ càng trở nên leo lét, như muốn nhường chỗ cho ánh ban mai đang dần hé rạng bên ngoài U Cốc. Sương mù dày đặc bắt đầu tan dần, để lộ ra những vách đá xám xịt và những thân cây cổ thụ khẳng khiu. Không khí lạnh buốt của U Cốc vẫn còn vương vấn, nhưng đã pha lẫn một chút ẩm ướt của sương đêm vừa tan, mang theo mùi của đất đá và sự tĩnh mịch của một thế giới đang dần thức giấc.
Sau khi Quỷ Thủ Y Vương trình bày xong những bí mật kinh hoàng, cả nhóm chìm vào một khoảng lặng kéo dài. Mỗi người đều đang cố gắng tiêu hóa những thông tin mà họ vừa tiếp nhận, những sự thật tàn khốc về sự tha hóa của Thiên Đạo Môn và Hắc Ám Cung. Ánh sáng yếu ớt của đèn dầu phảng phất trên gương mặt từng người, soi rõ vẻ trầm tư, lo lắng nhưng cũng ẩn chứa một quyết tâm sắt đá. Tiếng gió vẫn lướt qua các khe đá, đôi khi có tiếng động lạ từ sâu trong U Cốc, như tiếng vọng của những linh hồn oán hận, càng khiến không gian thêm phần u ám.
Lâm Nhất khẽ thở dài, trong lòng hắn dấy lên một sự nặng trĩu. Hắn đứng dậy, bước đến cửa động, nhìn ra màn sương U Cốc đang dần tan. Khuôn mặt thư sinh của hắn giờ đây hiện rõ vẻ suy tư sâu sắc. “Quy mô của sự tha hóa này... vượt xa những gì ta từng nghĩ,” hắn cất tiếng, giọng nói trầm lắng, mang theo chút u buồn. “Không chỉ là sức mạnh, là tranh giành địa vị, mà chúng đã bóp méo cả y thuật, cả đạo lý nhân sinh, biến những điều cao cả thành công cụ cho dục vọng thấp hèn. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, nhưng những ác nghiệp này lại là sự thật trần trụi, khắc sâu vào hồng trần.”
Quỷ Thủ Y Vương nhìn theo bóng lưng Lâm Nhất, đôi mắt tinh anh của ông khẽ chớp. “Chính vì vậy, con đường phục hưng Chân Đạo của các ngươi không chỉ đòi hỏi sức mạnh phi thường, mà còn cần sự thấu hiểu sâu sắc về lòng người, lòng trắc ẩn bao la, và một ‘tâm y’ đủ lớn để chữa lành không chỉ thể xác mà còn là tâm hồn bị tổn thương của thế gian.” Ông nói, giọng điệu vừa là lời khuyên, vừa là lời cảnh báo, và cũng là sự gửi gắm niềm hy vọng. “Ngươi đã thấy đó, những kẻ đứng sau thao túng tất cả này, chúng không chỉ mạnh về võ lực, mà còn thâm độc trong mưu kế, gieo rắc sự sợ hãi và tuyệt vọng vào lòng người. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, và những kẻ đứng sau ấy còn thâm hiểm hơn vạn lần.”
Mộ Dung Uyển Nhi, với sự đồng cảm sâu sắc, tiến lại gần Lâm Nhất. “Vậy chúng ta nên bắt đầu từ đâu, thưa tiền bối?” Nàng hỏi, trong giọng nói ẩn chứa sự lo lắng cho con đường gian nan phía trước, nhưng cũng là sự kiên định không hề lùi bước. “Liệu y thuật của chúng ta có thể làm được gì để chống lại những âm mưu tàn độc như vậy?”
Quỷ Thủ Y Vương trầm ngâm một lúc, rồi đáp: “Trước tiên, phải hiểu rõ hơn về cách chúng vận hành, đặc biệt là những ‘kẻ đứng sau’ mà lão phu chưa thể chạm tới. Những kẻ này, chúng không chỉ ẩn mình trong bóng tối, mà còn giăng tơ nhện khắp các môn phái, các thế lực lớn. Mặc dù lão phu đã thu thập được nhiều thông tin, nhưng vẫn có những bí ẩn chưa thể giải đáp. Có lẽ Thiên Cơ Lão Nhân, với khả năng tiên tri và mạng lưới thông tin rộng khắp của mình, sẽ có những thông tin bổ sung quan trọng để giúp các ngươi vạch trần bộ mặt thật của chúng.” Ông ta nhắc đến Thiên Cơ Lão Nhân, như một lời gợi ý về chặng đường tiếp theo của liên minh.
Tô Mạt Nhi, đôi mắt vẫn còn chút sợ hãi nhưng đã lấy lại được vẻ quyết tâm, cất tiếng hỏi: “Vậy là, chúng ta sẽ không chỉ chiến đấu bằng vũ lực? Sẽ không chỉ là những trận chiến sống còn?” Nàng đã quen với việc dùng kiếm để giải quyết vấn đề, nhưng những gì Quỷ Thủ Y Vương vừa tiết lộ lại cho thấy một cuộc chiến phức tạp hơn nhiều, không chỉ là sức mạnh mà còn là trí tuệ, là lòng người.
Lâm Nhất nắm chặt tay, gánh nặng trên vai hắn ngày càng lớn, nhưng ánh mắt lại càng thêm kiên định. Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ là của riêng hắn, mà là của tất cả những ai còn giữ trong mình ngọn lửa của ‘chân đạo’, ngọn lửa của tình yêu thương và lòng trắc ẩn. Hắn quay lại nhìn các đồng đội, nhìn Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Chu Thanh Huyền, Mạc Linh và Mạc Vô Tình, rồi lại nhìn Quỷ Thủ Y Vương. Hắn thấy trong mắt họ sự lo lắng, sự sợ hãi, nhưng trên hết là sự quyết tâm, sự tin tưởng vào con đường mà họ đã chọn.
Quỷ Thủ Y Vương nhìn theo bóng lưng Lâm Nhất, khẽ thở dài. Trong lòng ông dấy lên một tia hy vọng mong manh cho hồng trần, cho cái gọi là ‘chân đạo’ mà ông đã từng tin tưởng rồi lại tuyệt vọng. Ông biết, cuộc chiến phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, có thể phải đổ rất nhiều máu và nước mắt. Nhưng với ngọn lửa ‘chân đạo’ trong lòng Lâm Nhất, với sự kết hợp của y thuật, ‘tâm y’ và ‘Vô Tiên Chi Đạo’ của những người trẻ tuổi này, họ có thể thắp lên một ngọn đuốc hy vọng, soi sáng con đường cho những sinh linh đang lạc lối giữa cõi hồng trần. Và có lẽ, đây chính là ý nghĩa đích thực của y đạo, của tiên đạo, và cũng là ý nghĩa của cả cuộc đời này. Ngọn đèn dầu trong hang vẫn leo lét, nhưng giờ đây, nó không còn đơn độc nữa, bởi đã có thêm một ngọn lửa khác, một ngọn lửa của niềm tin và hy vọng vừa được thắp lên, đủ sức chống lại màn đêm u tối đang bao trùm.