Quỷ Thủ Y Vương vẫn nhìn chằm chằm vào Lâm Nhất, đôi mắt tinh anh như chim ưng không hề suy suyển. Nụ cười nhếch mép đầy khinh bạc vẫn vương trên môi ông ta, nhưng dưới ánh đèn dầu leo lét, nó lại mang một sắc thái phức tạp hơn, tựa như một bức màn che giấu bao nhiêu năm tháng chìm nổi, bao nhiêu nỗi thất vọng sâu thẳm. Sự tĩnh mịch trong hang động càng trở nên nặng nề hơn, chỉ còn nghe thấy tiếng gió rít nhẹ từ bên ngoài vọng vào, cùng với tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những khe đá, như tiếng thời gian đang chậm rãi trôi qua. Mùi thảo mộc nồng nặc quyện lấy mùi ẩm mốc của đá, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng, vừa quen thuộc vừa xa lạ, khiến tâm trạng con người cũng vì thế mà chùng xuống.
Lâm Nhất khẽ hít một hơi thật sâu, dồn nén chút bất an đang dâng lên trong lòng. Hắn biết, ánh mắt dò xét và nụ cười khó hiểu kia không đơn thuần là sự khinh miệt, mà có lẽ còn ẩn chứa một câu đố, một phép thử mà Quỷ Thủ Y Vương muốn đặt ra. Hắn đã gặp qua không ít những bậc kỳ nhân ẩn sĩ, mỗi người đều có một cố chấp, một lý lẽ riêng để tồn tại giữa hồng trần nhiễu nhương này. Và Quỷ Thủ Y Vương, người đã trải qua bao thăng trầm của y đạo, chắc hẳn cũng chất chứa trong lòng không ít hoài nghi và bi ai.
“Tiền bối, nụ cười ấy…” Lâm Nhất cất tiếng, giọng nói ôn hòa nhưng ẩn chứa sự kiên định. Hắn bước thêm một bước, khoảng cách giữa hắn và Quỷ Thủ Y Vương thu hẹp lại, tựa như đang đối mặt với một bức tường vô hình nhưng đầy áp lực. “Có phải là một lời thách thức cho kẻ hậu bối này, về con đường y đạo mà người đã chứng kiến bao nhiêu năm?” Hắn không hỏi trực tiếp về sự chấp thuận hay từ chối, mà lại chạm đến tận cùng cội rễ của vấn đề, nơi mà y thuật và cuộc đời hòa quyện.
Quỷ Thủ Y Vương nheo mắt, đôi mắt sâu thẳm như giếng cổ chợt lóe lên một tia sáng kỳ dị. Ông ta chậm rãi nhấp một ngụm rượu từ chiếc bình sứ cũ kỹ đặt bên cạnh, rồi khà một tiếng đầy sảng khoái, tựa như muốn xua đi cái không khí ngột ngạt đang bao trùm. “Y đạo… ha!” Ông ta cười khẩy, tiếng cười khàn khàn vọng lại trong hang động, nghe não nề đến lạ. “Ngươi nghĩ y đạo là gì? Chữa bệnh cứu người? Hay là một nấc thang để đạt đến ‘tiên đạo’ phù phiếm?”
Lời nói của Quỷ Thủ Y Vương như một nhát dao sắc bén, chọc thẳng vào những vết sẹo cũ rích trong tâm hồn. Hắn đã từng chứng kiến biết bao kẻ mượn danh tu tiên, mượn tiếng cứu người, nhưng thực chất lại mưu cầu danh lợi, quyền lực, thậm chí là trường sinh bất tử một cách ích kỷ. Y thuật vốn là phúc trạch của trời đất, lại bị biến thành công cụ, thành phương tiện để đạt được những dục vọng tầm thường. Trong ánh mắt của Quỷ Thủ Y Vương, Lâm Nhất thấy được sự chua chát, sự thất vọng đã tích tụ qua bao năm tháng, khiến ông ta chọn cách ẩn mình, tự cách ly khỏi thế sự.
Mộ Dung Uyển Nhi đứng phía sau Lâm Nhất, lòng nàng khẽ thắt lại. Nàng hiểu rõ nỗi đau của một y giả khi chứng kiến y thuật bị vấy bẩn, bị lợi dụng. Ánh mắt nàng nhìn Lâm Nhất đầy tin tưởng, xen lẫn chút lo lắng. Tô Mạt Nhi thì nắm chặt tay, đôi mắt to tròn lanh lợi nhìn Quỷ Thủ Y Vương với vẻ tò mò pha lẫn một chút sợ sệt. Ngay cả Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh và Mạc Vô Tình, những người vốn lạnh lùng, ít biểu lộ cảm xúc, cũng không khỏi tập trung cao độ vào cuộc đối thoại này, bởi họ biết, số phận của liên minh Vô Tiên có thể sẽ được định đoạt trong chính hang động u tịch này. Chu Thanh Huyền vẫn trầm tư, ánh mắt hắn như xuyên thấu qua những lớp vỏ bọc, cố gắng lý giải tâm tư của Quỷ Thủ Y Vương.
Lâm Nhất không vội vàng đáp lời. Hắn để những câu hỏi của Quỷ Thủ Y Vương thấm vào tâm trí, để chúng vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn nhìn ngọn đèn dầu leo lét, ánh sáng yếu ớt của nó vẫn kiên cường soi rọi một góc hang, bất chấp bóng tối bao la đang bủa vây. Phải chăng, đó cũng là hình ảnh của y đạo chân chính, dù nhỏ bé, dù bị lu mờ bởi những dục vọng khác, nhưng vẫn âm thầm tồn tại, vẫn kiên cường tỏa sáng?
“Tiên bối đã nói đúng,” Lâm Nhất chậm rãi, từng lời như được gọt giũa từ đáy lòng. “Y đạo chân chính, không phải là một nấc thang để đạt đến ‘tiên đạo’ phù phiếm. Bởi lẽ, ‘tiên đạo’ mà thế gian vẫn lầm tưởng, cái ‘tiên đạo’ mưu cầu trường sinh bất tử, siêu phàm thoát tục mà quên đi nguồn cội của mình, vốn dĩ đã là một sự lầm lạc.” Hắn ngừng một chút, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Quỷ Thủ Y Vương. “Y đạo, thưa tiền bối, theo vãn bối hiểu, chính là ‘chân đạo’ của nhân sinh. Nó bắt nguồn từ lòng trắc ẩn, từ sự đồng cảm với nỗi khổ đau của chúng sinh. Nó không chỉ là những bài thuốc, những kim châm, mà còn là sự xoa dịu tâm hồn, là ánh sáng hy vọng thắp lên trong những khoảnh khắc tuyệt vọng nhất.”
Giọng Lâm Nhất không cao, không thấp, nhưng từng lời nói lại mang một sức nặng lạ thường, tựa như những hạt mưa thấm dần vào lòng đất khô cằn. Hắn nhớ về những ngày tháng lang thang khắp nơi, chứng kiến biết bao cảnh đời cơ cực, biết bao người bệnh vật lộn với sinh tử. Hắn nhớ về ánh mắt tuyệt vọng của những người cha, người mẹ mất con, những người con mất cha mẹ vì bệnh tật, vì chiến tranh. Y thuật, đối với hắn, không chỉ là kiến thức, mà là một phần máu thịt của “Vô Tiên Chi Đạo” – một đạo lý hướng về con người, về sự chân thành và tình yêu thương vô điều kiện.
“Chữa bệnh cứu người, không phải vì muốn tích lũy công đức để thành tiên, mà vì đó là bổn phận của một con người khi chứng kiến đồng loại mình đau khổ. Y thuật, nếu mất đi cái ‘tâm’ ấy, chẳng khác nào một cỗ máy vô tri, chỉ biết vận hành theo những quy tắc khô khan mà quên đi sinh mệnh và cảm xúc của kẻ đang chịu đựng.” Lâm Nhất nói, ánh mắt hắn thoáng hiện lên vẻ u buồn khi hồi tưởng về những mảnh đời đã qua. “Con đường tiên đạo mà vãn bối theo đuổi, không phải là sự thoát ly hồng trần, mà là sự dấn thân vào hồng trần, để thấu hiểu nó, để chữa lành nó. Mà muốn chữa lành hồng trần, trước hết phải chữa lành lòng người.”
Quỷ Thủ Y Vương vẫn im lặng lắng nghe, đôi mắt ông ta không còn vẻ châm biếm, mà thay vào đó là một sự suy tư sâu sắc. Ông ta nhìn Lâm Nhất, nhìn tấm Phù Trần Mộc đặt trên bàn đá, rồi lại nhìn ra ngoài hang động, nơi mà bóng đêm đã bao trùm, và tiếng rên rỉ yếu ớt của những người bệnh từ xa vọng lại, nghe như tiếng ai oán của cả một thế giới đang chìm trong đau khổ. Lâm Nhất đã không nói những lời hoa mỹ, không dùng những lý lẽ cao siêu, mà hắn chỉ nói ra những điều giản dị, chân thành nhất, những điều mà Quỷ Thủ Y Vương đã từng tin tưởng, đã từng theo đuổi, nhưng rồi lại bị sự tàn khốc của thế gian vùi lấp.
“Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm,” Lâm Nhất khẽ thở dài, tựa như đang tự nói với chính mình, và cũng tựa như đang muốn lay động một điều gì đó sâu thẳm trong lòng Quỷ Thủ Y Vương. “Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Y thuật, nếu không vì tình người, nếu không vì sự sống, thì còn ý nghĩa gì nữa?”
Lời nói của Lâm Nhất như một dòng suối mát lành, len lỏi vào tâm hồn khô cằn của Quỷ Thủ Y Vương, lay động những ký ức đã ngủ quên. Ông ta nhớ về những ngày đầu học y, khi còn là một thiếu niên đầy nhiệt huyết, tin tưởng rằng y thuật có thể cứu vớt tất cả. Nhưng rồi, ông ta đã chứng kiến biết bao điều ghê tởm: những kẻ cường hào ác bá dùng thuốc độc hại người để tranh giành quyền lực, những y sư ham danh lợi mà quên đi đạo đức, thậm chí là những kẻ tu tiên mưu cầu trường sinh bằng cách bóc lột sinh mệnh của kẻ yếu. Sự thất vọng chồng chất, biến thành sự cô lập, biến thành vẻ lập dị và khinh bạc mà ông ta thể hiện ngày hôm nay.
Quỷ Thủ Y Vương đứng dậy, dáng người nhỏ thó nhưng lại toát ra một khí thế áp bức. Ông ta không nói gì, chỉ quay lưng lại, bước ra phía cửa hang. Bóng lưng còng của ông ta ẩn hiện trong màn sương đêm, tựa như một bóng ma lạc lõng giữa cõi trần. “Ngươi nói y thuật phải phục vụ hồng trần… vậy thì hãy cho lão phu thấy,” Giọng ông ta khàn khàn, vang vọng trong không gian ẩm ướt của U Cốc. “Liệu những kẻ sắp chết này có đáng để ngươi dốc sức? Hay chỉ là lời nói suông của một tên tiểu tử ngây thơ chưa từng nếm trải mùi vị của sự tuyệt vọng?”
Lâm Nhất không chút do dự, hắn lập tức gật đầu. “Mỗi sinh linh đều đáng được cứu, không phải vì mong cầu gì, mà vì đó là bổn phận của người làm y. Y thuật chân chính không chỉ chữa thân mà còn chữa tâm.” Hắn quay sang Mộ Dung Uyển Nhi, ánh mắt nàng đã hiểu rõ ý hắn. “Uyển Nhi, chúng ta đi.”
Không đợi Quỷ Thủ Y Vương lên tiếng, Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi đã bước theo ông ta ra khỏi hang. Tô Mạt Nhi lo lắng nhìn theo, nàng muốn đi cùng nhưng biết mình không có y thuật, chỉ có thể trở thành gánh nặng. Chu Thanh Huyền khẽ đặt tay lên vai Tô Mạt Nhi, ra hiệu nàng yên tâm. Mạc Linh và Mạc Vô Tình thì lặng lẽ theo sau, ánh mắt cảnh giác quét khắp xung quanh, sẵn sàng bảo vệ Lâm Nhất khỏi bất kỳ hiểm nguy nào.
Bên ngoài hang động, màn sương mù càng lúc càng dày đặc, tựa như một tấm màn trắng xóa bao phủ lấy cả U Cốc, biến mọi vật trở nên mờ ảo, hư ảo. Tiếng rên rỉ yếu ớt của người bệnh vọng lại rõ ràng hơn, xen lẫn tiếng ho khan xé lòng, khiến lòng người không khỏi chùng xuống. Không khí âm u, lạnh lẽo, mang theo mùi đất ẩm mục và mùi bệnh tật nồng nặc, thứ mùi hương đặc trưng của sự mục ruỗng và cái chết đang cận kề. Từng bước chân của Quỷ Thủ Y Vương nặng nề, dường như ông ta đang dẫn họ đi vào tận cùng của sự tuyệt vọng, để Lâm Nhất có thể chứng kiến và cảm nhận rõ ràng nhất nỗi đau của hồng trần.
Họ men theo một con đường mòn nhỏ, dốc đá trơn trượt bởi rêu phong và hơi ẩm. Hai bên đường, những cây cối khô héo, khẳng khiu, vươn những cành trơ trụi lên trời, tựa như những cánh tay xương xẩu của tử thần đang vẫy gọi. Đến một khoảng đất trống, Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi không khỏi rùng mình trước cảnh tượng trước mắt. Hàng chục phàm nhân đang nằm la liệt trên mặt đất ẩm ướt, co quắp trong những tấm chăn rách rưới. Khuôn mặt họ xanh xao, tím tái, hơi thở yếu ớt, thoi thóp, đôi mắt vô hồn nhìn lên bầu trời đầy sương mù, như những ngọn đèn sắp cạn dầu, chỉ còn chờ đợi giây phút lụi tàn. Đây chính là khu vực đang bị một loại bệnh dịch kỳ lạ hoành hành, thứ bệnh dịch đã cướp đi bao sinh mạng, gieo rắc sự sợ hãi và tuyệt vọng khắp U Cốc.
Quỷ Thủ Y Vương dừng lại, không nói một lời. Ông ta chỉ đứng đó, khoanh tay trước ngực, đôi mắt tinh anh nhìn thẳng vào Lâm Nhất, như muốn đọc vị từng ý nghĩ trong đầu hắn. Vẻ mặt ông ta lạnh lùng, khó đoán, nhưng ẩn sâu bên trong, có lẽ là một tia hy vọng mong manh đang le lói, hoặc cũng có thể là sự chuẩn bị cho một nỗi thất vọng mới.
“Ngươi thấy rồi đó,” Quỷ Thủ Y Vương cất tiếng, giọng nói khàn khàn vang lên giữa tiếng rên rỉ của người bệnh, nghe như tiếng từ cõi âm. “Đây là thứ hồng trần mà ngươi muốn chữa lành. Ngươi có thể làm gì? Dù có y thuật cao siêu đến đâu, dù có ‘tâm y’ đến mấy, cũng không thể ngăn cản được cái chết, không thể đẩy lùi sự mục ruỗng của số phận.” Ông ta nói, trên môi lại nở một nụ cười nhếch mép, nhưng lần này, nó không còn vẻ châm biếm nữa, mà thay vào đó là sự chua xót, sự bất lực của một người y đã từng ôm ấp quá nhiều lý tưởng.
Lâm Nhất không đáp lời, hắn chỉ im lặng quan sát. Hắn nhìn những người bệnh, nhìn những thân thể gầy gò, đôi mắt trống rỗng. Hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi, nỗi đau đớn đang giày vò họ, và cả sự tuyệt vọng đang gặm nhấm ý chí sống của từng người. Hắn biết, đây không chỉ là một thử thách về y thuật, mà còn là một thử thách về niềm tin, về ý chí, về cái “tâm” mà hắn đã nhắc đến. Y thuật chân chính không chỉ là chữa bệnh, mà còn là thắp lên hy vọng, là vực dậy tinh thần, là giúp con người tìm lại ý nghĩa của sự sống.
“Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó,” Mộ Dung Uyển Nhi khẽ nói, ánh mắt nàng kiên định nhìn Lâm Nhất, như muốn tiếp thêm sức mạnh cho hắn. Nàng lập tức quỳ xuống bên cạnh một người bệnh, bắt mạch, kiểm tra hơi thở, rồi lấy ra những cây kim châm tinh xảo từ túi thuốc của mình. Nàng không chút do dự, không chút e ngại trước mùi hôi thối hay cảnh tượng ghê rợn, mà chỉ tập trung vào việc của mình, đôi tay thoăn thoắt, nhẹ nhàng và chính xác.
Lâm Nhất gật đầu với Mộ Dung Uyển Nhi, rồi hắn cũng quỳ xuống. Hắn không vội vàng bắt mạch hay châm cứu, mà hắn nhẹ nhàng đặt tay lên trán một người phụ nữ lớn tuổi đang mê man. Hắn nhắm mắt lại, một luồng linh lực ấm áp, thuần khiết từ đan điền của hắn chậm rãi truyền vào cơ thể người phụ nữ. Đó không phải là linh lực dùng để chữa trị vết thương hay bệnh tật thông thường, mà là một luồng “tâm ý” của “Vô Tiên Chi Đạo”, thứ linh lực mang theo sự bình an, an ủi, và cả niềm hy vọng.
Hắn muốn xoa dịu nỗi sợ hãi, muốn vực dậy ý chí sống đang lụi tàn trong họ. Hắn thì thầm những lời an ủi, những câu nói giản dị về sự sống, về vẻ đẹp của hồng trần, về những điều tốt đẹp vẫn còn tồn tại dù trong hoàn cảnh khốn cùng nhất. Hắn không hứa hẹn về sự sống sót, mà hắn chỉ đơn thuần chia sẻ sự ấm áp, sự đồng cảm của mình, như một ngọn lửa nhỏ thắp lên trong đêm tối.
“Hy vọng là liều thuốc quý giá nhất,” Lâm Nhất khẽ nói, lời nói của hắn hòa vào tiếng gió rít và tiếng rên rỉ, nhưng lại mang một sức mạnh kỳ lạ. “Khi lòng người còn hy vọng, thì bệnh tật dù hiểm nghèo đến mấy cũng có thể chống lại. Khi lòng người đã tuyệt vọng, thì dù có tiên đan diệu dược cũng vô dụng.”
Quỷ Thủ Y Vương đứng từ xa quan sát, đôi mắt ông ta không ngừng dõi theo từng cử chỉ của Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi. Ông ta thấy Mộ Dung Uyển Nhi với đôi tay khéo léo, châm cứu và bôi thuốc một cách tận tâm, khoa học. Ông ta thấy Lâm Nhất, không dùng những phương thuốc thần kỳ, mà chỉ dùng một luồng linh lực ấm áp và những lời lẽ chân thành để xoa dịu tâm hồn người bệnh. Ông ta thấy ánh mắt vô hồn của những người bệnh dần dần có chút phản ứng, một tia sáng yếu ớt le lói trong đôi mắt mờ đục, tựa như một hạt mầm hy vọng đang nảy nở trong lòng đất khô cằn.
Một người đàn ông trung niên, đang lên cơn sốt cao, bỗng nhiên ngừng co giật, hơi thở trở nên đều đặn hơn một chút. Một đứa trẻ gầy gò, đang nằm im lìm, khẽ mở mắt, nhìn chằm chằm vào Lâm Nhất với vẻ tò mò. Sự thay đổi tuy nhỏ bé, nhưng lại vô cùng rõ rệt, tựa như một phép màu đang dần hiện hữu giữa chốn U Cốc u ám này.
Quỷ Thủ Y Vương bỗng nhiên nhớ về những ngày xưa. Ông ta nhớ về nụ cười của một bệnh nhân đã được ông ta cứu sống khỏi lưỡi hái tử thần. Ông ta nhớ về ánh mắt biết ơn của một gia đình nghèo khổ khi đứa con của họ được chữa khỏi bệnh. Những ký ức tươi đẹp ấy, đã bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian và sự thất vọng, giờ đây lại hiện về rõ nét, sống động như mới hôm qua. Ông ta đã từng có một lý tưởng cao cả, đã từng tin vào sức mạnh của y thuật để cứu vớt thế gian, nhưng rồi sự mục nát của ‘tiên đạo giả tạo’, sự tha hóa của lòng người đã khiến ông ta từ bỏ tất cả, ẩn mình nơi thâm sơn cùng cốc.
Nhưng giờ đây, nhìn Lâm Nhất, nhìn Mộ Dung Uyển Nhi, ông ta lại thấy được hình bóng của chính mình trong quá khứ, thấy được ngọn lửa của y đạo chân chính vẫn còn cháy sáng, vẫn còn kiên cường tồn tại giữa hồng trần gian nan. Bệnh tật thân xác có thể chữa khỏi, nhưng bệnh tật lòng người, sự tuyệt vọng, sự mất niềm tin mới là thứ khó chữa nhất. Và Lâm Nhất, bằng “Vô Tiên Chi Đạo” của hắn, bằng cái “tâm” thuần khiết của hắn, đã làm được điều mà ông ta tưởng chừng đã không còn hy vọng. Ánh mắt Quỷ Thủ Y Vương dần thay đổi, từ sự dò xét ban đầu, giờ đã chuyển sang một sự trầm tư sâu sắc, pha lẫn một chút hoài niệm và cả sự ngưỡng mộ.
Hoàng hôn dần buông xuống, những tia nắng yếu ớt cuối cùng xuyên qua kẽ lá, rọi xuống U Cốc, nhuộm vàng cả một góc trời. Màn sương mù cũng dần tan đi, để lộ ra những vách đá sừng sững và những hàng cây trơ trụi. Quỷ Thủ Y Vương vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi chữa trị cho những người bệnh. Hắn thấy họ không chỉ dùng thuốc, dùng kim châm, mà còn dùng cả tấm lòng, dùng cả sinh mệnh của mình để xoa dịu nỗi đau. Hắn thấy những người bệnh, từ ánh mắt vô hồn, giờ đã có thể nhìn thấy một tia hy vọng, một niềm tin mong manh vào sự sống.
Sau một hồi lâu, khi những người bệnh đã dần ổn định hơn, hơi thở đã đều đặn hơn, và vẻ mặt đã bớt đi phần nào sự đau đớn, Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi mới đứng dậy, trên trán lấm tấm mồ hôi. Quỷ Thủ Y Vương chậm rãi bước đến gần, ông ta nhìn những người bệnh, rồi lại nhìn Lâm Nhất, ánh mắt chứa đựng một sự phức tạp khó tả.
“Ngươi… ngươi đã làm được điều mà lão phu đã bỏ cuộc từ lâu,” Quỷ Thủ Y Vương thở dài, giọng nói khàn khàn giờ đã không còn vẻ châm biếm, mà thay vào đó là sự mệt mỏi, sự chiêm nghiệm sâu sắc. Ông ta đưa tay vuốt chòm râu bạc phơ, ánh mắt xa xăm như nhìn về một miền ký ức xa xôi. “Y thuật của ngươi, không chỉ là kỹ năng, mà là đạo lý. Nó là ánh sáng của ‘chân đạo’ mà lão phu đã từng tin tưởng, đã từng theo đuổi, nhưng rồi lại bị sự mục nát của thế gian vùi lấp.”
Lâm Nhất cung kính chắp tay. “Đạo của y, cũng là đạo của nhân sinh, thưa tiền bối. Phụng sự hồng trần, đó là Chân Đạo. Bởi lẽ, nếu chúng ta cứ mãi mưu cầu sự siêu phàm thoát tục mà quên đi những sinh linh đang đau khổ dưới chân mình, thì cái gọi là ‘tiên đạo’ ấy, e rằng chỉ là một giấc mộng hão huyền, một sự trốn tránh thực tại mà thôi.” Hắn nhìn Quỷ Thủ Y Vương, ánh mắt kiên định, chân thành. “Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Y thuật chân chính, phải bắt nguồn từ chân tâm ấy, từ sự đồng cảm và tình yêu thương vô điều kiện.”
Quỷ Thủ Y Vương im lặng một lúc lâu, tựa như đang nghiền ngẫm từng lời nói của Lâm Nhất. Ông ta lại nhìn ra bầu trời hoàng hôn, nơi ánh tà dương đang dần tắt lịm, để lại một màu xám xịt của đêm tối. Ông ta đã trải qua biết bao thăng trầm của y đạo, đã chứng kiến biết bao cảnh đời, và cũng đã ôm ấp biết bao nỗi thất vọng. Nhưng giờ đây, trước mặt Lâm Nhất, ông ta lại thấy được một tia hy vọng mới, một con đường mới cho y đạo, cho ‘chân đạo’ của nhân sinh.
“Được rồi,” Cuối cùng, Quỷ Thủ Y Vương cũng cất tiếng, giọng nói của ông ta trầm đục, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Lão phu sẽ cùng ngươi. Nhưng hãy nhớ, con đường này… sẽ còn gian nan hơn nhiều.” Ông ta quay sang nhìn Lâm Nhất, đôi mắt tinh anh giờ đã không còn vẻ dò xét, mà thay vào đó là sự tin tưởng, sự phó thác. “Ngươi phải hứa, y thuật này mãi mãi chỉ phục vụ chúng sinh, không bao giờ rơi vào tay kẻ mưu cầu ‘tiên đạo giả tạo’ nữa! Không được để nó trở thành công cụ của danh lợi, quyền lực, hay những dục vọng ích kỷ của con người. Đó là lời hứa ngươi phải khắc cốt ghi tâm.”
Lâm Nhất gật đầu một cách kiên quyết, ánh mắt hắn tràn đầy sự chân thành. “Vãn bối xin hứa. Y thuật này, ‘Vô Tiên Chi Đạo’ này, sẽ mãi mãi phụng sự hồng trần, phụng sự chúng sinh, không bao giờ xa rời gốc rễ của nó. Chúng ta sẽ cùng nhau chữa lành những vết thương của thế gian, không chỉ là thân xác, mà còn là tâm hồn, là niềm tin của con người vào ‘chân đạo’.”
Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Chu Thanh Huyền, Mạc Linh và Mạc Vô Tình đều thở phào nhẹ nhõm, trên môi nở nụ cười. Họ biết, với sự gia nhập của Quỷ Thủ Y Vương, liên minh của Lâm Nhất đã có thêm một trụ cột vững chắc, một bậc thầy y thuật có thể chữa lành cả thể xác lẫn tâm hồn. Quỷ Thủ Y Vương không chỉ là một y giả, ông ta còn là một triết gia, một người đã trải qua bao sóng gió của cuộc đời, và giờ đây, ông ta sẽ dùng kinh nghiệm và tri thức của mình để cùng Lâm Nhất xây dựng lại một “chân đạo” bị lãng quên.
“Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm,” Quỷ Thủ Y Vương lặp lại câu nói của Lâm Nhất, như một lời nhắc nhở cho chính mình, và cũng là một lời khẳng định cho con đường phía trước. “Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Nhưng hy vọng, vẫn luôn tồn tại.”
Ông ta nhìn về phía những người bệnh đang dần chìm vào giấc ngủ bình yên hơn, ánh mắt của ông ta thoáng qua một tia sáng ấm áp. Ông biết, cuộc chiến phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, nhưng với ngọn lửa ‘chân đạo’ trong lòng Lâm Nhất, với sự kết hợp của y thuật, ‘tâm y’ và ‘Vô Tiên Chi Đạo’, họ có thể thắp lên một ngọn đuốc hy vọng, soi sáng con đường cho những sinh linh đang lạc lối giữa cõi hồng trần. Và có lẽ, đây chính là ý nghĩa đích thực của y đạo, của tiên đạo, và cũng là ý nghĩa của cả cuộc đời này. Ngọn đèn dầu trong hang vẫn leo lét, nhưng giờ đây, nó không còn đơn độc nữa, bởi đã có thêm một ngọn lửa khác, một ngọn lửa của niềm tin và hy vọng vừa được thắp lên.