Ánh bình minh dần lan tỏa, xua đi màn đêm, thắp sáng hy vọng cho một khởi đầu mới, một hành trình mới trong cuộc chiến vạch trần sự thật và phục hưng chân lý. Những vệt sáng đầu tiên của ngày mới luồn lách qua khe đá, vẽ nên những dải lụa vàng cam trên vách động phủ, nơi hương trà thoang thoảng vẫn còn vương vấn trong không khí. Lâm Nhất mở mắt, đôi đồng tử sâu thẳm phản chiếu ánh sáng yếu ớt, dường như đã nhìn thấu những gì ẩn sâu hơn cả vạn dặm hồng trần. Hắn cảm nhận mùi đất ẩm và thảo mộc, lắng nghe tiếng nước chảy róc rách từ con suối nhỏ bên trong động, một âm thanh tĩnh lặng đến lạ lùng, như tiếng thì thầm của vũ trụ trước thềm một biến cố lớn.
Mộ Dung Uyển Nhi đã đứng dậy tự lúc nào, nàng nhẹ nhàng dọn dẹp ấm trà, động tác uyển chuyển, thanh thoát như một áng mây. Ánh mắt nàng thỉnh thoảng liếc nhìn Lâm Nhất, ẩn chứa một nỗi ưu tư nhưng cũng đầy kiên định. Nàng hiểu gánh nặng đang đè lên vai hắn, cái gánh nặng của Chân Đạo, của những linh hồn lầm lạc cần được cứu rỗi. Bên cạnh nàng, Quỷ Thủ Y Vương đã sửa soạn xong xuôi, bình rượu hồ lô được giắt gọn bên hông, bộ kim châm sáng loáng được cất cẩn thận trong túi vải. Y không nói nhiều, nhưng ánh mắt tinh quái kia đã không còn vẻ lập dị thường ngày, thay vào đó là một sự nghiêm nghị, một quyết tâm không lay chuyển.
Thiên Cơ Lão Nhân, thân hình gầy gò, lưng còng, tựa vào cây quải trượng bằng gỗ mục, đứng trầm ngâm bên cửa động, dõi mắt về phía chân trời vẫn còn bảng lảng sương sớm. Lưng ông khuất trong làn sương, trông như một vị tiên nhân cổ xưa đang hòa mình vào thiên địa. Tiếng gió nhẹ luồn qua kẽ đá, mang theo hơi lạnh của đêm tàn, làm lay động vạt áo bào của ông. Ông xoay người lại, đôi mắt tinh anh dừng lại trên khuôn mặt thư sinh của Lâm Nhất, tựa như muốn nhìn thấu vạn vật.
“Mọi con đường đều dẫn về một gốc rễ,” Thiên Cơ Lão Nhân chậm rãi nói, giọng ông trầm ấm như tiếng chuông chùa buổi sớm, mang theo một sự uyên bác đã trải qua bao năm tháng. “Chân lý không nằm ở bề nổi, mà ẩn sâu trong những vết rạn nứt của niềm tin. Kẻ làm sai, ban đầu có thể chỉ là một sai lầm nhỏ, nhưng qua ngàn vạn năm, sai lầm ấy sẽ bám rễ, đâm chồi, trở thành một ngọn cây cổ thụ che khuất cả bầu trời Chân Đạo. Muốn chặt tận gốc rễ, ắt phải đi vào lòng đất, tìm kiếm những mạch nguồn đã bị vẩn đục.” Ông khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo nỗi ưu tư về hiện trạng thế giới. “Hãy lắng nghe hồng trần, chúng sẽ tự kể câu chuyện của mình. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đôi khi, những điều nhỏ bé nhất lại ẩn chứa chân tướng kinh thiên động địa.”
Lâm Nhất khẽ gật đầu, tấm bản đồ đã được đánh dấu cẩn thận trong tay hắn. Mỗi khoanh tròn trên đó không chỉ là một địa điểm, mà là một câu hỏi, một ẩn số cần được giải đáp. “Chúng con sẽ không phụ lòng tiền bối. Sự tha hóa này, dù có sâu đến đâu, cũng sẽ được vạch trần.” Giọng hắn trầm lắng, nhưng mỗi chữ thốt ra đều mang sức nặng của sự kiên định. Hắn biết, con đường này không chỉ là tìm kiếm bằng chứng, mà còn là một cuộc đối thoại với chính lương tri, với những đau khổ của phàm nhân.
Quỷ Thủ Y Vương hừ một tiếng khẽ, đưa tay vuốt chòm râu lưa thưa. “Linh dược có thể chữa bệnh, nhưng cũng có thể biến chất thành độc dược. Thiên Đạo Môn đã lợi dụng sự tin tưởng của chúng sinh, biến những hạt giống thiện lành thành những mầm mống độc hại. Phàm nhân, tu sĩ, ai ai cũng có thể trở thành nạn nhân. Chúng ta phải cẩn trọng với những gì Thiên Đạo Môn đã ban phát cho chúng sinh, bởi cái vỏ bọc hào nhoáng kia ẩn chứa một sự tàn phá khủng khiếp hơn cả những vết thương thể xác.” Lời y nói ra, như một lời cảnh báo, khắc sâu vào tâm trí Lâm Nhất.
Mộ Dung Uyển Nhi bước đến bên Lâm Nhất, ánh mắt nàng dịu dàng nhưng kiên quyết. “Sư đệ, những người đã lầm đường, có thể tâm trí họ đã bị che mờ. Chúng ta không chỉ vạch trần, mà còn phải tìm cách cứu rỗi. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Nhưng ta tin, chỉ cần chân tâm còn đó, vẫn còn hy vọng.” Nàng khẽ chạm vào tay hắn, một cử chỉ nhỏ nhưng mang đến sự ấm áp và động viên vô hạn.
Lâm Nhất nhìn lại Thiên Cơ Lão Nhân, cúi đầu thật sâu. “Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Chúng con sẽ nhớ kỹ lời dạy của tiền bối.”
Thiên Cơ Lão Nhân chỉ khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào. Ông nhìn bóng dáng ba người dần khuất dạng trong làn sương sớm, đôi mắt tinh anh càng thêm sâu thẳm. Ông biết, cuộc chiến này không chỉ là giữa các thế lực, mà là cuộc chiến của tư tưởng, của chân lý. Và Lâm Nhất, tiểu đạo sĩ gầy gò này, chính là ngọn lửa hi vọng hiếm hoi trong màn đêm u tối. Ông khẽ nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng gió vi vu, tiếng chim hót gọi bình minh, và cả tiếng vọng của hồng trần, như đang kể câu chuyện về một hành trình mới vừa bắt đầu.
***
Tiểu An Trấn hiện ra trong tầm mắt Lâm Nhất và đồng đội khi mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng vàng óng ả xuống khắp các mái nhà gạch, gỗ đơn giản. Tiếng người mua bán nhỏ nhẹ vọng lại từ khu chợ, tiếng trẻ con nô đùa rộn rã trên những con đường lát đá cuội, tiếng xe bò kéo lạch cạch vang xa, tất cả dệt nên một bức tranh yên bình, thân thuộc của cuộc sống phàm trần. Mùi đồ ăn từ các quán ăn ven đường hòa quyện với mùi khói bếp, mùi đất ẩm và cỏ cây, tạo nên một hương vị đặc trưng của một thị trấn vùng núi. Không khí trong lành, mát mẻ, như xua đi mọi ưu phiền của lữ khách đường xa.
Lâm Nhất cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Quỷ Thủ Y Vương, ba người họ cố gắng hòa mình vào dòng người, ăn vận đơn giản như những lữ khách bình thường, không quá phô trương đạo bào hay khí tức tu sĩ. Lâm Nhất bước đi chậm rãi, đôi mắt đen láy lướt qua từng gương mặt, từng cử chỉ của người dân. Ban đầu, mọi thứ có vẻ bình thường, thậm chí là vui vẻ. Nhưng càng đi sâu vào thị trấn, một cảm giác bất an mơ hồ bắt đầu len lỏi trong tâm trí hắn. Vẻ ngoài yên bình này, liệu có phải chỉ là một lớp màn che? Hắn tự nhủ, lòng trĩu nặng suy tư.
Những người dân ở đây, dù đang cười nói, mua bán, nhưng ánh mắt của họ lại thiếu đi một tia sáng sống động, thay vào đó là một vẻ uể oải, xanh xao đến lạ. Nhiều người có dáng vẻ mệt mỏi, như thể họ vừa trải qua một cơn bệnh dài, hoặc như tinh khí bị rút cạn. Ngay cả những tu sĩ cấp thấp mà họ vô tình gặp gỡ, cũng mang một vẻ mặt trống rỗng, vô hồn, hoặc biểu hiện tu luyện có vấn đề, khí tức bất ổn, dù bên ngoài họ vẫn cố gắng tỏ ra bình thường.
Mộ Dung Uyển Nhi, với đôi mắt tinh tường của một y sĩ và trái tim đầy lòng trắc ẩn, nhanh chóng nhận ra những điểm bất thường này. Nàng khẽ kéo vạt áo Lâm Nhất, giọng nói nhỏ nhẹ, ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc: “Lâm Nhất, huynh có thấy không? Nhiều người dân ở đây có vẻ yếu ớt bất thường, không giống bệnh tật thông thường, mà như... bị rút cạn tinh khí.” Nàng dừng lại trước một tiệm bán vải, quan sát một người phụ nữ trung niên đang lựa chọn. Dù người phụ nữ ấy đang mỉm cười, nhưng gò má nàng hõm sâu, đôi môi nhợt nhạt, và một tia mệt mỏi hằn rõ trong khóe mắt. “Họ không có triệu chứng của một bệnh dịch cụ thể, nhưng thể trạng lại suy nhược một cách đồng loạt. Điều này rất không bình thường.”
Quỷ Thủ Y Vương, tuy miệng không nói gì, nhưng đôi mắt tinh quái của y đã lướt qua từng ngóc ngách của thị trấn. Y khẽ hừ một tiếng, giọng nói trầm khàn, mang theo chút phẫn nộ ẩn giấu. “Hừm, đây là dấu hiệu của sự lệ thuộc. Thiên Đạo Môn đã gieo rắc thứ gì đó vào lòng người dân nơi đây. Ta đã từng nghe nói về những loại ‘phúc dược’ mà chúng ban phát, nói là để cường thân kiện thể, tăng cường tu vi, nhưng thực chất lại là những thứ bào mòn ý chí, khiến người ta dần dần mất đi bản ngã, chỉ biết tin tưởng và phục tùng.” Y nhấp một ngụm rượu từ bình hồ lô, ánh mắt lướt qua một nhóm thanh niên đang tụ tập bên giếng nước, trên tay mỗi người đều cầm một lọ nhỏ bằng sứ trắng, bên trong chứa thứ chất lỏng màu hổ phách. “Những kẻ này, chắc chắn đã dính vào thứ đó rồi. Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị. Nhưng nếu tâm đã bị đầu độc, thì thuốc nào có thể cứu vãn?”
Lâm Nhất nhìn theo ánh mắt của Quỷ Thủ Y Vương, hắn thấy rõ sự thờ ơ trong đôi mắt của những thanh niên kia, sự thiếu sức sống, mặc dù họ đang trò chuyện và cười đùa. Hắn cảm nhận được một nỗi buồn sâu sắc dâng lên trong lòng. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Nhưng nếu tâm bị lợi dụng, bị bóp méo, thì tiên đạo sẽ trở thành gì? Hắn nhớ lại lời của Thiên Cơ Lão Nhân: “Chân lý không nằm ở bề nổi, mà ẩn sâu trong những vết rạn nứt của niềm tin.” Tiểu An Trấn này, với vẻ ngoài yên bình, lại chính là một vết rạn nứt lớn trong niềm tin của con người.
Họ tiếp tục đi dạo quanh thị trấn, cố gắng thu thập thông tin một cách khéo léo. Lâm Nhất hỏi thăm những người bán hàng về tình hình sức khỏe chung của dân làng, Mộ Dung Uyển Nhi quan sát các loại thảo dược được bày bán ở chợ, còn Quỷ Thủ Y Vương thì lén lút kiểm tra nguồn nước, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Hắn biết, kẻ thù của họ không phải là những kẻ phàm nhân lầm lạc này, mà là những kẻ đã gieo rắc sự lầm lạc ấy. Con đường vạch trần sự thật không hề dễ dàng, bởi sự che đậy của Thiên Đạo Môn quá tinh vi, quá thâm độc. Chúng không dùng bạo lực, mà dùng sự mê hoặc, dùng chính niềm tin của con người để thao túng.
Một cụ già bán bánh rán, với khuôn mặt hiền lành và nụ cười phúc hậu, kể cho Lâm Nhất nghe rằng dạo gần đây, nhiều người trong trấn thường xuyên cảm thấy mệt mỏi, nhưng sau khi dùng "linh dược phúc lành" của Thiên Đạo Môn ban tặng, họ lại cảm thấy "tinh thần sảng khoái, bệnh tật tiêu tan". Tuy nhiên, cụ cũng thừa nhận rằng, sau một thời gian, cái cảm giác sảng khoái ấy lại dần biến mất, thay vào đó là sự uể oải triền miên hơn trước, và họ lại càng khao khát được dùng "phúc dược" hơn nữa. "Giống như bị nghiện vậy, đạo trưởng ạ," cụ già thì thầm, ánh mắt thoáng chút lo âu. "Chỉ có linh dược của Thiên Đạo Môn mới khiến họ thấy dễ chịu, còn những thang thuốc bắc bình thường thì chẳng ăn thua. Dần dần, ai cũng chỉ tin vào Thiên Đạo Môn, tin vào những đạo sĩ trên núi."
Những lời nói chất phác của cụ già như một nhát dao đâm vào lòng Lâm Nhất. Hắn hiểu rằng, đây chính là cách Thiên Đạo Môn đã gieo rắc sự lệ thuộc, không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần. Họ biến những người vốn khỏe mạnh thành những kẻ yếu đuối, sau đó lại ban phát thứ "linh dược" để giữ chân họ, khiến họ tin tưởng tuyệt đối vào quyền năng của mình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng nếu ngay cả chân tâm cũng bị che mờ bởi những ảo ảnh và sự lệ thuộc, thì còn gì để thức tỉnh? Lâm Nhất nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự mệt mỏi trong không khí, sự nặng nề trong lòng người. Con đường phía trước, không chỉ đầy hiểm nguy, mà còn đầy rẫy những bi kịch.
***
Hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, tô điểm thêm vẻ trầm mặc cho Tiểu An Trấn. Tiếng chim đêm gọi bạn bắt đầu vọng lại từ những rùm cây xa xa, hòa lẫn với tiếng giã thuốc lách cách vọng ra từ một Dược Phường nhỏ nằm khuất mình trong một con hẻm. Mùi thuốc bắc nồng nàn, xen lẫn mùi thảo dược khô và mùi đất ẩm từ các loại cây mới hái, phả vào không khí, tạo nên một cảm giác vừa quen thuộc vừa u hoài. Dược Phường là một ngôi nhà gỗ một tầng đơn giản, bên trong có các kệ gỗ trưng bày đủ loại thảo dược khô, những bình sứ trắng chứa các loại thuốc tán, và một quầy tính tiền nhỏ nơi một ông chủ tiệm đang cặm cụi cân thuốc.
Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Quỷ Thủ Y Vương bước vào Dược Phường. Ông chủ tiệm, một người phàm chất phác, với mái tóc đã ngả màu muối tiêu và nụ cười hiền lành, ngẩng đầu lên chào khách. Mùi hương đặc trưng của Dược Phường mang lại một cảm giác tin cậy, an toàn, dường như mọi bệnh tật đều có thể được chữa lành ở nơi đây. Nhưng Lâm Nhất biết, dưới cái vỏ bọc yên bình ấy, có thể ẩn chứa một sự thật phũ phàng.
Mộ Dung Uyển Nhi và Quỷ Thủ Y Vương không lãng phí thời gian. Nàng nhẹ nhàng tiến đến các kệ thuốc, đôi mắt trong veo lướt qua từng loại thảo dược, linh dược. Còn Quỷ Thủ Y Vương thì thẳng thắn hơn, y tiến đến quầy, chỉ vào một lọ sứ trắng tinh được đặt ở vị trí trang trọng nhất, bên trên có dán một nhãn giấy viết tay: “Thiên Đạo Phúc Dược – Tinh Thần Khai Mạch”.
“Thứ này, Thiên Đạo Môn đã ban phát à?” Quỷ Thủ Y Vương hỏi, giọng y có vẻ thờ ơ, nhưng ánh mắt tinh quái lại không rời khỏi lọ thuốc.
Ông chủ tiệm cười hiền, gật đầu lia lịa. “Đúng vậy, lão nhân gia. Đây là phúc lành mà các đạo trưởng trên núi Thiên Đạo ban cho. Ai dùng cũng khen ngợi hết lời, nói là tinh thần sảng khoái, tu vi tăng tiến, bệnh tật tiêu tan. Dạo này bán chạy lắm.” Ông ta đưa lọ sứ cho Quỷ Thủ Y Vương, khuôn mặt tràn đầy niềm tin và sự tự hào.
Quỷ Thủ Y Vương cầm lọ linh dược, nhăn mày. Y mở nắp lọ, một mùi hương thoang thoảng bay ra, không quá nồng, không quá gắt, nhưng lại mang một sắc thái kỳ lạ, không hoàn toàn tự nhiên như mùi thảo mộc. Y đổ một ít chất lỏng màu hổ phách ra lòng bàn tay, quan sát kỹ lưỡng dưới ánh đèn dầu leo lét. Lắc lắc, ngửi ngửi, rồi thậm chí còn nếm thử một chút. Vẻ mặt y dần trở nên cau có, đôi mắt tinh quái càng thêm sắc lạnh.
“Thứ này… bề ngoài thì có vẻ là linh dược thượng phẩm, nhưng sâu bên trong lại ẩn chứa khí tức suy yếu. Kẻ nào đã làm ra thứ độc địa này?” Quỷ Thủ Y Vương gằn giọng, bàn tay y siết chặt lọ sứ, những gân xanh nổi lên trên mu bàn tay nhăn nheo. Sự căm phẫn hiện rõ trong từng cử chỉ của y. Y thuật, lẽ ra phải là để cứu người, lại bị biến thành công cụ thao túng, đầu độc, khiến y không thể nào chấp nhận được. “Đây không phải là linh dược, mà là một loại độc dược biến chất tinh vi, một loại tà thuật núp bóng y thuật! Nó sẽ bào mòn tinh khí, ăn mòn ý chí, khiến người dùng dần dần trở thành một cái xác không hồn, chỉ biết tuân phục và lệ thuộc!”
Mộ Dung Uyển Nhi tiến đến, nàng cũng lấy một ít chất lỏng từ lọ ra kiểm tra bằng kim châm và một số thảo dược thử nghiệm. Khuôn mặt thanh tú của nàng dần tái đi, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi đau xót. “Các triệu chứng của người dân khớp với tác dụng phụ của thứ này,” nàng nói, giọng run run. “Họ nghĩ mình đang được cứu rỗi, đang được ban phúc, nhưng thực chất lại đang bị thao túng, bị rút cạn sinh lực. Loại ‘phúc dược’ này ban đầu sẽ mang lại cảm giác sảng khoái giả tạo, đánh lừa người dùng rằng họ đang khỏe mạnh hơn, tu vi đang tăng tiến. Nhưng càng dùng, cơ thể càng suy kiệt, tâm trí càng mê muội, và sự phụ thuộc càng sâu sắc. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm… nhưng họ đã bị tước đoạt cả cái quyền được nhìn thấy chân tâm của mình.” Nàng nhìn sang ông chủ tiệm, người đang đứng sững sờ, vẻ mặt hoang mang tột độ. “Ông chủ, ông không hề hay biết, ông đã vô tình trở thành kẻ tiếp tay cho sự tàn độc này.”
Lâm Nhất nhìn lọ linh dược trong tay Quỷ Thủ Y Vương, ánh mắt trầm tư. Hắn nhớ lại lời của Thiên Cơ Lão Nhân về “vết rạn nứt của niềm tin”. Đây chính là nó. Không phải là bạo lực trực tiếp, không phải là những cuộc chiến tranh đẫm máu, mà là sự bào mòn từ bên trong, một cách lặng lẽ và thâm độc nhất. “Đây chính là bằng chứng đầu tiên về sự tha hóa mà Thiên Cơ Lão Nhân đã nói tới,” Lâm Nhất nói, giọng hắn trầm thấp, nặng trĩu. “Không phải là bạo lực, mà là sự bào mòn từ bên trong. Thiên Đạo Môn đã không còn là một tông môn tu luyện chân chính, mà đã trở thành một tổ chức thao túng tâm trí, lợi dụng tín ngưỡng và sự yếu đuối của con người để củng cố quyền lực.”
Ông chủ tiệm run rẩy, cả người đổ sụp xuống chiếc ghế gỗ. “Không thể nào… Thiên Đạo Môn luôn là ngọn núi linh thiêng, là nơi các vị tiên nhân ngự trị, ban phúc cho chúng sinh… Sao lại có thể…” Ông ta không thể tin vào tai mình, niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy nay bỗng chốc sụp đổ.
Quỷ Thủ Y Vương hừ một tiếng, lạnh lùng nói: “Thế gian này, nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Thứ gì càng được thần thánh hóa, càng dễ ẩn chứa những điều tà ác. Sự tha hóa của Thiên Đạo Môn không phải ngày một ngày hai. Kẻ đứng sau Hắc Ám Cung đã lợi dụng sự suy yếu trong nội bộ Thiên Đạo Môn, gieo rắc những mầm mống tà thuật, biến chất những thứ vốn thiện lành thành độc dược. Loại linh dược biến chất này chỉ là một mảnh ghép nhỏ của bức tranh lớn hơn về cơ chế kiểm soát và thao túng của Thiên Đạo Môn. Sẽ còn nhiều hình thức tha hóa khác nữa mà chúng ta chưa thể nhìn thấy.”
Lâm Nhất gật đầu. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Loại linh dược bị biến chất này là một bằng chứng rõ ràng, nhưng vẫn còn quá nhỏ bé để lay chuyển cả một thế lực khổng lồ như Thiên Đạo Môn. Những lời kể của người dân về sự "phụ thuộc" và "niềm tin" vào Thiên Đạo Môn đã vẽ nên một cơ chế kiểm soát sâu rộng hơn không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần. Hắn quyết định. “Vương Lão, xin ngài hãy lấy mẫu linh dược này để phân tích sâu hơn. Mộ Dung Uyển Nhi, nàng hãy ghi chép lại những triệu chứng của người dân mà chúng ta đã quan sát được.”
Hắn quay sang nhìn ông chủ tiệm, người vẫn còn đang bàng hoàng, thất thần. “Ông chủ, xin ông đừng lo sợ. Chúng tôi không phải là kẻ thù của ông. Chúng tôi đến đây để vạch trần sự thật, để cứu vớt những người đã lầm đường. Niềm tin bị lợi dụng là điều đáng thương nhất. Những người bị ảnh hưởng bởi linh dược này sẽ là những đối tượng mà chúng ta phải tìm cách cứu vãn sau này.”
Lâm Nhất nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đã bao phủ Tiểu An Trấn, những ngọn đèn lồng bắt đầu thắp sáng, tạo nên những chấm sáng lung linh trong bóng tối. Nhưng trong lòng hắn, bóng tối của sự tha hóa và nỗi khổ đau của phàm nhân vẫn còn bao trùm. Hắn nắm chặt bàn tay, cảm nhận sự thô ráp của vải đạo bào. Con đường Chân Đạo còn dài, đầy chông gai và hiểm trở. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ tìm kiếm “vật chứng lịch sử” mà Thiên Cơ Lão Nhân đã ám chỉ, những bằng chứng không thể chối cãi để đánh thức chân tâm của chúng sinh, để thắp lên ngọn lửa hy vọng trong màn đêm u tối của hồng trần.
Đêm đó, dưới ánh trăng mờ ảo, Lâm Nhất đứng trên mái Dược Phường, nhìn xuống thị trấn đang chìm vào giấc ngủ. Một cảm giác cô đơn và nặng trĩu dâng lên trong lòng hắn. Hắn nhớ lại lời của Thiên Cơ Lão Nhân: “Để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.” Hắn biết, hành trình Vô Tiên Chi Đạo của hắn chính là hành trình tìm kiếm cái chân chính ấy, giữa bao nhiêu giả dối và lầm lạc. Và đây, chỉ là bước khởi đầu.