Vô tiên chi đạo
Chương 370

Chân Tướng Thiên Đạo: Huyết Tế Ngàn Năm

4384 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất và các đồng minh khám phá ra những bằng chứng rúng động, không thể chối cãi về sự tha hóa tột cùng bên trong Thiên Đạo Môn, đặc biệt là sự liên kết với các phương pháp tà ác đã tồn tại từ xa xưa.,Bằng chứng này củng cố ý chí và quyết tâm của Lâm Nhất trong việc phục hồi Chân Đạo đã bị lãng quên, biến sự nghi ngờ thành niềm tin vững chắc vào con đường của mình.,Thiết lập nền tảng cho việc vạch trần âm mưu của Thiên Đạo Môn trước công chúng và chuẩn bị cho các bước hành động tiếp theo trong cuộc đối đầu lớn.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Quỷ Thủ Y Vương, Thiên Cơ Lão Nhân
Mood: Trầm buồn, chiêm nghiệm, căng thẳng, rúng động, phẫn nộ, kiên định.
Kết chương: [object Object]

Đêm đó, dưới ánh trăng mờ ảo, Lâm Nhất đứng trên mái Dược Phường, nhìn xuống thị trấn đang chìm vào giấc ngủ. Một cảm giác cô đơn và nặng trĩu dâng lên trong lòng hắn. Hắn nhớ lại lời của Thiên Cơ Lão Nhân: “Để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.” Hắn biết, hành trình Vô Tiên Chi Đạo của hắn chính là hành trình tìm kiếm cái chân chính ấy, giữa bao nhiêu giả dối và lầm lạc. Và đây, chỉ là bước khởi đầu.

Màn đêm buông xuống dày đặc, nuốt chửng những chấm sáng le lói từ đèn lồng của Tiểu An Trấn, tựa như vô vàn số phận nhỏ nhoi đang dần chìm vào quên lãng dưới bàn tay vô hình của kẻ thao túng. Trong một động phủ bí mật nằm sâu trong dãy núi Thanh Vân, nơi linh khí ngưng tụ thành sương mờ huyền ảo, Quỷ Thủ Y Vương đang miệt mài bên bàn đá, ánh mắt tinh anh tập trung vào lọ linh dược vừa được thu thập. Không gian tĩnh mịch chỉ còn văng vẳng tiếng gió rít nhẹ qua khe đá và tiếng nước chảy róc rách từ một con suối ngầm, gột rửa những dơ bẩn của thế gian. Mùi đá lạnh, mùi đất ẩm quyện lẫn chút hương thảo mộc dịu nhẹ, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh đến lạ lùng, tương phản hoàn toàn với sự ghê tởm đang dần hiện hữu trên bàn phân tích.

Mộ Dung Uyển Nhi đứng bên cạnh, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, theo dõi từng cử động của Quỷ Thủ Y Vương. Nàng mặc y phục đơn giản nhưng tinh tế, đôi tay thon dài, uyển chuyển chuẩn bị những dụng cụ cần thiết. Lâm Nhất và Thiên Cơ Lão Nhân ngồi đối diện, ánh mắt chăm chú, nét mặt trầm tư. Thân hình gầy gò của Lâm Nhất toát lên vẻ thanh thoát, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn phản chiếu ngọn đèn đá leo lét, ẩn chứa sự kiên định và một nỗi ưu tư vô hạn. Còn Thiên Cơ Lão Nhân, với thân hình còm cõi, lưng còng, mái tóc bạc phơ như tuyết, đôi mắt tinh anh như nhìn thấu vạn vật, khẽ vuốt chòm râu bạc, trầm ngâm chờ đợi.

Quỷ Thủ Y Vương, với vẻ lập dị cố hữu, dùng một chiếc kẹp ngà voi gắp một giọt linh dịch trong vắt từ lọ nhỏ, cẩn trọng nhỏ vào một chiếc bát ngọc. Vừa chạm vào mặt ngọc, giọt linh dịch lập tức sủi bọt trắng xóa, rồi dần chuyển sang màu đỏ sẫm như máu tươi. Một làn khói mỏng bốc lên, mang theo mùi tanh nồng khó chịu, làm không khí trong động phủ trở nên nặng nề.

“Không phải linh dược…” Giọng Quỷ Thủ Y Vương khàn đặc, đầy sự ghê tởm, “Đây là thứ tà vật, hút cạn sinh khí, làm rỗng ruột người dùng. Chúng biến con người thành một loại ‘dược liệu’ sống! Bên ngoài có vẻ thần kỳ, nhưng càng dùng, sinh cơ càng cạn kiệt, tâm trí càng mê muội, như một con rối bị giật dây mà không hề hay biết.” Ông ta lắc đầu, ánh mắt đầy sự từng trải nay là sự ghê tởm rõ rệt. “Y thuật chân chính là để cứu nhân độ thế, loại tà thuật này lại là đoạt sinh mạng, mượn thân xác phàm nhân để nuôi dưỡng một thứ tà khí vô hình.”

Mộ Dung Uyển Nhi nghe vậy, đôi mày thanh tú khẽ cau lại, đôi môi hé mở, nàng dùng tay che miệng, cố gắng kìm nén cảm xúc. “Thật tàn nhẫn… Mỗi giọt linh dịch này đều là xương máu của người vô tội, là linh hồn bị đánh cắp. Họ nghĩ mình đang tìm đến tiên đạo, nhưng lại vô tình dâng hiến tất cả cho một con đường tăm tối.” Giọng nàng nghẹn ngào, pha chút thương cảm và phẫn nộ. “Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Nhưng bệnh tật do tà thuật này gây ra, lại càng khó chữa gấp vạn lần, bởi nó hủy hoại cả thân lẫn tâm, biến một con người thành vỏ rỗng.”

Thiên Cơ Lão Nhân khẽ thở dài, tiếng thở nghe như gió lùa qua vách đá cổ xưa. “Chẳng trách Thiên Đạo Môn có thể duy trì vẻ ngoài cường thịnh, nghiễm nhiên ngồi trên đỉnh vạn người. Đây là ‘Huyết Tế Ngàn Năm’, một thủ đoạn tà ác từ thời Thượng Cổ, bị vùi lấp trong dòng chảy lịch sử, tưởng chừng đã biến mất. Nhưng không ngờ, nay lại tái hiện.” Ông nhìn Lâm Nhất, ánh mắt u trầm. “Vết rạn nứt của niềm tin, nay đã trở thành vực sâu không đáy. Chúng lợi dụng tín ngưỡng, lợi dụng sự khao khát tu tiên của chúng sinh, biến họ thành những vật tế sống, để nuôi dưỡng cái gọi là ‘tiên đạo giả tạo’ của mình.”

Lâm Nhất siết chặt bàn tay, cảm nhận sự thô ráp của vải đạo bào. Trái tim hắn quặn thắt, không phải vì sợ hãi, mà vì nỗi đau tột cùng khi chứng kiến sự tha hóa đến tận cùng của nhân tâm. Hắn nhớ lại những khuôn mặt ngây thơ, những ánh mắt đầy hy vọng của người dân Tiểu An Trấn khi nói về Thiên Đạo Môn. Họ tin tưởng, họ dâng hiến, và họ bị lợi dụng một cách tàn nhẫn nhất. Đây không còn là cuộc chiến giữa chính và tà đơn thuần, mà là cuộc chiến để bảo vệ nhân tính, để giữ gìn những giá trị cốt lõi của hồng trần. Hắn không khỏi nghĩ đến lời của sư phụ năm xưa, về đạo lý “tiên đạo tại tâm”. Hóa ra, tiên đạo của Thiên Đạo Môn lại là một hố sâu thăm thẳm của dục vọng và tà ác.

Quỷ Thủ Y Vương tiếp tục phân tích, dùng một chiếc kính lúp cổ xưa phóng đại giọt linh dịch. Những hạt nhỏ li ti, đỏ tươi như máu đang chuyển động bên trong, tựa những sinh vật ký sinh đang hút cạn sự sống. “Loại tà vật này không chỉ hút sinh khí, mà còn chứa đựng một loại độc tố cực kỳ tinh vi, làm tê liệt ý chí, khiến người dùng càng ngày càng phụ thuộc, mất khả năng tư duy độc lập. Chính vì vậy, người dân sẽ không bao giờ nhận ra mình đang bị lừa dối, họ sẽ vẫn tin tưởng một cách mù quáng vào Thiên Đạo Môn, cho đến khi sinh cơ cạn kiệt, trở thành một cái xác khô không hồn.” Ông ta thở dài một tiếng, lòng đầy phẫn nộ. “Sự tha hóa này đã ăn sâu vào cốt tủy của Thiên Đạo Môn, không phải ngày một ngày hai. Kẻ đứng sau Hắc Ám Cung đã lợi dụng sự suy yếu, gieo rắc những mầm mống tà thuật, biến chất những thứ vốn thiện lành thành độc dược. Loại linh dược biến chất này chỉ là một mảnh ghép nhỏ của bức tranh lớn hơn về cơ chế kiểm soát và thao túng của Thiên Đạo Môn. Sẽ còn nhiều hình thức tha hóa khác nữa mà chúng ta chưa thể nhìn thấy, chưa thể nghĩ tới.”

Lâm Nhất nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hắn hình dung cảnh tượng hàng ngàn, hàng vạn người phàm và tu sĩ cấp thấp, từng ngày, từng giờ bị hút cạn sinh khí, trở thành những vật tế sống không ý thức. Nỗi phẫn nộ sục sôi trong lòng hắn, nhưng không phải là sự phẫn nộ bùng nổ, mà là một ngọn lửa âm ỉ, kiên định. Hắn mở mắt ra, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây ánh lên một tia sáng sắc bén, quyết liệt. “Vương Lão, xin ngài hãy cố gắng phân tích kỹ hơn nữa, xem liệu có thể tìm ra phương pháp nào để hóa giải loại tà độc này, dù chỉ là một phần nhỏ. Mộ Dung Uyển Nhi, nàng hãy ghi chép lại tất cả những gì chúng ta đã phát hiện được, từ triệu chứng đến bản chất của linh dược.” Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sức mạnh không thể lay chuyển. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu, nhưng cũng là bằng chứng rúng động nhất, là đòn giáng đầu tiên vào vẻ ngoài giả tạo của Thiên Đạo Môn. Hắn sẽ không lùi bước, hắn sẽ tìm kiếm chân tướng, vạch trần mọi sự dối trá, dù con đường phía trước có gian nan, hiểm trở đến đâu.

Dưới ánh chiều tà, một làn sương mù mỏng manh bắt đầu bao phủ dãy núi Thanh Vân, tạo nên một bức màn huyền ảo, che giấu những bí mật sâu thẳm bên trong. Gió lạnh luồn qua những khe núi, mang theo hơi ẩm của đất trời, khiến không khí càng thêm phần u tịch. Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Quỷ Thủ Y Vương lặng lẽ di chuyển, bước chân cẩn trọng, né tránh những con đường mòn quen thuộc. Lâm Nhất vẫn khoác đạo bào cũ kỹ, dáng điềm đạm nhưng ánh mắt tinh anh không ngừng quan sát xung quanh. Mộ Dung Uyển Nhi khẽ rùng mình, siết chặt chiếc túi thuốc bên hông, cảm nhận sự lạnh lẽo thấm vào da thịt. Quỷ Thủ Y Vương đi trước, dáng người gầy gò, lưng hơi còng nhưng bước chân lại vô cùng vững vàng, từng trải.

Thiên Cơ Lão Nhân đã chỉ điểm một địa danh ít người biết đến: Dược Viên Phụ, một khu vườn dược liệu cổ xưa, bị bỏ hoang từ lâu, nằm khuất sau những vách núi dựng đứng của Thanh Vân Tông. Nơi đây từng là một phần của Thanh Vân Tông, nhưng sau này do một sự kiện bí ẩn nào đó mà bị phong tỏa, dần chìm vào quên lãng. Càng đến gần, mùi thảo mộc tươi mát quen thuộc của các dược viên bình thường càng nhạt đi, thay vào đó là mùi đất ẩm mục, mùi của những thân cây khô héo và một thứ hương vị tanh nồng rất khó tả, tựa như có thứ gì đó đang âm thầm phân hủy. Âm thanh duy nhất là tiếng gió rít qua những tán cây cổ thụ khẳng khiu và tiếng bước chân cẩn trọng của ba người, vang vọng trong không gian tĩnh mịch.

Khi họ đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến Mộ Dung Uyển Nhi không khỏi thốt lên một tiếng kinh ngạc khẽ. Dược Viên Phụ không còn là một khu vườn dược liệu xanh tươi, mà là một vùng đất hoang tàn, u ám. Các luống đất nhỏ, vốn được chăm sóc cẩn thận, giờ đây chỉ còn trơ trọi những gốc cây khô héo, những thân thảo mục ruỗng nát, không còn chút sinh khí. Cỏ dại mọc um tùm, nhưng lại có một vẻ u ám, không hề mang nét tươi tốt của thiên nhiên. Những cây cổ thụ cao lớn xung quanh cũng trở nên tiêu điều, cành lá trụi trơ, như những bộ xương khô vươn lên trời xanh.

“Nơi này… không còn chút sức sống nào của linh dược. Chỉ còn lại sự mục ruỗng.” Lâm Nhất trầm giọng nói, linh giác của hắn cảm nhận rõ ràng sự cạn kiệt của linh khí trong đất trời nơi đây. Hắn không cảm thấy sự thanh khiết của một dược viên, mà là một thứ âm khí nặng nề, tựa như có một vật gì đó đang âm thầm hút cạn linh khí của vạn vật.

Mộ Dung Uyển Nhi thì thầm, giọng nàng run nhẹ, “Có cảm giác như có thứ gì đó đang âm thầm hút cạn linh khí của đất trời. Dường như không phải chỉ có những linh dược bị hủy hoại, mà cả mạch đất, mạch nước nơi đây cũng đã bị ô nhiễm, bị vắt kiệt. Đây không còn là đất lành để sinh trưởng, mà là một vùng đất chết.” Nàng cúi xuống, chạm tay vào một thân cây khô héo, cảm nhận sự lạnh lẽo và vô hồn. Lời nói của nàng phản ánh nỗi lo sợ sâu sắc, bởi với y thuật của mình, nàng hiểu rõ sự sống quý giá đến nhường nào, và việc hủy hoại sự sống này một cách vô cớ là một tội ác không thể tha thứ.

Quỷ Thủ Y Vương đi vòng quanh, kiểm tra từng gốc cây, từng tấc đất. Ông ta dùng mũi ngửi, dùng tay chạm, dùng mắt quan sát kỹ lưỡng. “Đất này đã bị vắt kiệt linh khí, tựa như một cơ thể bị hút cạn máu huyết. Không chỉ là thảo dược, mà ngay cả đá, đất, nước cũng bị ảnh hưởng. Đây không phải là sự mục ruỗng tự nhiên. Đây là dấu vết của một loại tà thuật nào đó, một loại nghi thức cổ xưa đã được thực hiện tại đây.” Ông ta dừng lại trước một bức tường đá phủ đầy rêu phong, trên đó có những ký hiệu mờ nhạt, đã bị thời gian bào mòn nhưng vẫn còn lờ mờ nhận ra. “Những phù văn này… ta từng thấy trong một quyển cổ tịch bị cấm. Đây là dấu hiệu của ‘Huyết Tế Ngàn Năm’ – không phải ngàn năm mà là từ thời Thượng Cổ, một nghi thức tà ác dùng sinh linh làm vật tế để đổi lấy sức mạnh và trường sinh.”

Lâm Nhất tiến đến gần bức tường đá, đưa tay chạm vào những ký hiệu lạnh lẽo. Hắn cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo, âm u len lỏi vào đầu ngón tay. Nỗi phẫn nộ trong hắn lại trỗi dậy, nhưng cũng kèm theo một sự cảnh giác cao độ. Thiên Đạo Môn không chỉ lợi dụng con người hiện tại, mà còn đào bới cả những tà thuật cổ xưa, bị cấm đoán để phục vụ cho mục đích của mình. Sự tha hóa này đã ăn sâu vào cội rễ, qua nhiều thế hệ.

Quỷ Thủ Y Vương lần theo những ký hiệu trên tường, đến một gốc cây cổ thụ lớn, thân cây đã mục ruỗng gần hết. Ông ta gõ nhẹ vào một phần thân cây rỗng, một âm thanh trầm đục vang lên, khác hẳn với tiếng gỗ mục bình thường. “Đây rồi. Một lối vào bí mật. Chúng đã dùng một tàng cây để che giấu nó, dùng tà thuật để biến nó thành một phần của thiên nhiên mục ruỗng, khiến người thường khó mà phát hiện.” Ông ta dùng linh lực đẩy nhẹ, một phần thân cây mục nát từ từ dịch chuyển, hé lộ một khe hở tối đen như mực, dẫn xuống lòng đất. Từ khe hở đó, một luồng không khí ẩm ướt, lạnh lẽo và một mùi hương ghê rợn phả ra, khiến Mộ Dung Uyển Nhi không khỏi rùng mình. Mùi máu tươi và máu khô nồng nặc, quyện lẫn mùi lưu huỳnh từ các lò luyện, mùi âm khí lạnh lẽo, khiến cho không khí trở nên ngột ngạt và chết chóc.

Lâm Nhất nhìn vào cái khe hở sâu thẳm, đôi mắt hắn ánh lên vẻ kiên định. Hắn biết, ẩn sâu bên dưới là sự thật rùng rợn mà họ cần phải đối mặt. Hắn nắm chặt thanh kiếm bên hông, cảm nhận sức nặng của nó, tựa như sức nặng của trách nhiệm đang đè lên vai. “Cẩn thận. Nơi này chắc chắn không đơn giản.” Hắn nói, giọng trầm thấp nhưng đầy uy lực. Ba người, với ba tâm trạng khác nhau – một người đầy phẫn nộ, một người đầy thương cảm, và một người đầy quyết tâm – từ từ bước vào bóng tối, tiến sâu vào lòng đất, nơi cất giấu những bí mật kinh hoàng nhất của Thiên Đạo Môn.

Bóng tối như một bàn tay vô hình, nuốt chửng ba thân ảnh vừa bước qua cánh cửa bí mật. Không khí ẩm ướt và lạnh lẽo ngay lập tức bao trùm lấy họ, mang theo một mùi hương ghê rợn đến tột cùng: mùi máu tươi, mùi máu khô nồng nặc, mùi lưu huỳnh khét lẹt từ các lò luyện, và một thứ âm khí lạnh lẽo, chết chóc, khiến cả không gian như ngưng đọng. Ánh sáng le lói từ ngọn lửa nhỏ trong tay Quỷ Thủ Y Vương chỉ đủ soi rõ vài bước chân, vẽ nên những bóng đổ kỳ dị trên vách đá.

Họ đang ở trong một hành lang hẹp, đá ẩm ướt nhỏ giọt tí tách. Âm thanh này, cùng với tiếng bước chân cẩn trọng của cả ba, là những tiếng động duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch đáng sợ. Lâm Nhất đi đầu, linh giác của hắn căng như dây đàn, thăm dò từng hơi thở, từng rung động nhỏ nhất. Khuôn mặt thư sinh của hắn giờ đây hiện rõ vẻ căng thẳng, đôi mắt đen láy sâu thẳm không ngừng quét qua hai bên vách đá. Mộ Dung Uyển Nhi theo sát phía sau, bàn tay nắm chặt tay áo Lâm Nhất, nàng cố gắng hít thở thật sâu, nhưng thứ mùi ghê tởm kia cứ len lỏi vào từng tế bào, khiến nàng cảm thấy buồn nôn. Quỷ Thủ Y Vương đi cuối cùng, ánh mắt ông ta cảnh giác, quan sát những phù văn cổ xưa khắc trên vách đá, một số đã mờ nhạt, một số lại được khắc lại một cách cẩn thận, như những lời nguyền rủa vĩnh cửu.

Càng đi sâu, hành lang càng mở rộng, dẫn họ vào một không gian ngầm rộng lớn, tựa như một đại điện bị chôn vùi dưới lòng đất. Cảnh tượng trước mắt khiến cả ba người chết lặng, sự ghê tởm và kinh hãi dâng trào đến tột cùng, vượt xa mọi dự đoán của họ. Đây chính là ‘Bí Mật Huyết Lô’, một nơi nhuốm máu và tà ác.

Trong ánh sáng mờ ảo của những ngọn đèn đá treo lủng lẳng và ánh lửa đỏ rực từ những lò luyện đan khổng lồ, họ nhìn thấy những ‘Huyết Trì’ sủi bọt đỏ tươi, tựa như những vũng máu khổng lồ đang sôi sùng sục. Từ những Huyết Trì này, vô số đường ống dẫn phức tạp, làm bằng xương thú và kim loại đen, vươn ra như những xúc tu của quỷ vật, nối liền với những thân xác tiều tụy, vô hồn đang treo lơ lửng trong không trung. Đó là những người tu luyện, hay có lẽ là phàm nhân bị lừa gạt, bị hút cạn sinh khí, cơ thể khô héo như những khúc củi mục, chỉ còn lại lớp da bọc xương. Một số còn nguyên vẹn, nhưng đôi mắt đã trống rỗng, vô hồn, miệng há hốc như đang cầu xin một lời giải thoát không bao giờ đến. Tiếng sủi bọt ghê rợn từ Huyết Trì, tiếng kêu yếu ớt như tiếng rên rỉ của những linh hồn đang bị tra tấn, và tiếng thở nặng nề của chính họ, hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự chết chóc.

Mộ Dung Uyển Nhi, với tâm tính thiện lương và y thuật cao siêu, không thể chịu đựng được cảnh tượng này. Nàng lùi lại một bước, bàn tay run rẩy che miệng, đôi mắt trong veo giờ đây ngấn lệ, chứa đựng nỗi kinh hãi tột cùng. “Không thể nào… Đây là luyện hóa sinh linh! Thiên Đạo Môn… chúng là quỷ dữ!” Nàng thốt lên từng tiếng ngắt quãng, giọng nói nghẹn ngào, pha lẫn sự ghê tởm và đau đớn. Nàng vốn dĩ đã nghĩ đến sự tàn nhẫn của loại linh dược kia, nhưng không ngờ, chân tướng lại còn khủng khiếp hơn gấp vạn lần. Mỗi giọt linh dược đều được tạo ra từ hàng trăm, hàng ngàn sinh mạng vô tội.

Quỷ Thủ Y Vương, người đã từng chứng kiến vô vàn cảnh đời, vô vàn thủ đoạn y thuật tà ác, cũng không khỏi rùng mình. Khuôn mặt lập dị của ông ta giờ đây méo mó vì phẫn nộ, đôi mắt tinh anh rực lên lửa giận. “Súc sinh! Tà thuật này… đã bị cấm từ hàng ngàn năm trước! Từ thời Thượng Cổ, khi Chân Đạo còn thịnh hành, bất cứ ai luyện loại tà thuật này đều bị các tông môn liên thủ diệt trừ, không chừa một kẻ nào! Chúng dám tái diễn, dám lợi dụng danh nghĩa tiên đạo để làm chuyện thất đức, đạp đổ luân thường đạo lý, biến con người thành một loại vật liệu để luyện đan!” Ông ta run rẩy, rút ra một quyển ghi chép cũ đã sờn rách, đối chiếu với những phù văn cổ xưa khắc trên bức tường đá xung quanh. Những phù văn này mô tả chi tiết nghi thức ‘huyết tế’ từ thời Thượng Cổ, nhưng đã bị Thiên Đạo Môn biến tấu, thêm thắt để phục vụ cho sự ‘trường sinh’ và ‘sức mạnh’ giả tạo của họ.

Lâm Nhất đứng yên lặng, như một pho tượng đá. Ánh mắt hắn quét qua từng cảnh tượng tàn khốc, từ những Huyết Trì sủi bọt, đến những thân xác khô héo, rồi đến những phù văn cổ xưa trên tường. Sự phẫn nộ trong hắn không còn là ngọn lửa âm ỉ nữa, mà bùng cháy dữ dội, thiêu đốt mọi cảm xúc khác. Hắn siết chặt kiếm, nắm đấm nổi gân xanh, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng sợ, một sự bình tĩnh của kẻ đã nhìn thấy tận cùng của sự tà ác và quyết tâm chấm dứt nó.

“Đây chính là ‘tiên đạo’ mà chúng rao giảng sao? Một con đường nhuốm máu, được xây trên xương cốt của vô số sinh linh! Một con đường mà mỗi bước đi đều giẫm đạp lên nhân luân đạo lý, lên giá trị của sự sống!” Giọng Lâm Nhất trầm thấp, lạnh lùng, từng chữ như xuyên thấu không gian u ám, vang vọng trong Bí Mật Huyết Lô. “Ta sẽ không bao giờ dung thứ cho loại tà đạo này! Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, nhưng chúng lại biến con người thành những vật tế vô tri, biến tiên đạo thành ma đạo! Thiên Đạo Môn đã không còn là một tông môn tu luyện chân chính, mà đã trở thành một tổ chức tà ác, lợi dụng tín ngưỡng và sự yếu đuối của con người để củng cố quyền lực, để thỏa mãn dục vọng trường sinh bất tử một cách đê hèn nhất.”

Nỗi đau và sự phẫn nộ dâng trào trong Lâm Nhất, nhưng nó không làm hắn lung lay, mà trái lại, càng củng cố thêm ý chí kiên định của hắn. Hắn phải đối mặt với sự thật rằng ‘tiên đạo’ mà nhiều người tôn sùng lại được xây dựng trên sự đau khổ và cái chết. Sự giằng xé giữa lòng trắc ẩn và quyết tâm cứng rắn để chấm dứt điều ác đang diễn ra mạnh mẽ trong tâm trí hắn. Hắn nhớ lại lời của Thiên Cơ Lão Nhân về “Chân Đạo” thời Thượng Cổ, về những giá trị mà tiên nhân chân chính cần phải giữ gìn. Và hắn biết, con đường mà hắn đang đi, “Vô Tiên Chi Đạo” của hắn, chính là con đường phục hồi những giá trị ấy, một con đường lấy nhân luân làm gốc, lấy tình người làm nền tảng.

Mộ Dung Uyển Nhi nhìn Lâm Nhất, đôi mắt ngấn lệ của nàng giờ đây ánh lên một tia hy vọng mỏng manh. Nàng biết, dù sự tà ác có lớn đến đâu, vẫn còn có người dám đứng lên chống lại. Nàng cảm nhận được sự vững chắc từ bàn tay Lâm Nhất, và nỗi sợ hãi trong nàng dần được thay thế bằng lòng quyết tâm, lòng nhân ái được củng cố. Quỷ Thủ Y Vương đóng quyển cổ tịch, ánh mắt ông ta nhìn Lâm Nhất đầy vẻ tán thưởng. Ông biết, kẻ duy nhất có thể đối đầu với sự tha hóa sâu sắc này, chính là người có một trái tim chân chính, không bị mê hoặc bởi quyền lực hay sức mạnh giả tạo.

Bằng chứng về ‘Huyết Tế Ngàn Năm’ cho thấy sự tha hóa của Thiên Đạo Môn đã ăn sâu và kéo dài qua nhiều thế hệ, không chỉ là một hiện tượng nhất thời. Điều này ám chỉ rằng cuộc chiến chống lại chúng sẽ rất khó khăn và phức tạp. Việc Thiên Đạo Môn sử dụng các phương pháp cổ xưa bị cấm đoán rõ ràng liên kết chúng với Hắc Ám Cung hoặc một thế lực tà ác lớn hơn đứng sau. Bằng chứng cụ thể này sẽ là một ‘vũ khí’ quan trọng để Lâm Nhất vạch trần Thiên Đạo Môn trước công chúng, gây ra một làn sóng chấn động.

Lâm Nhất không nói thêm lời nào. Hắn lặng lẽ rút kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm phản chiếu ánh lửa đỏ rực của lò luyện, như một ngọn lửa của sự phẫn nộ và quyết tâm. Ánh mắt hắn kiên định, nhìn thẳng vào những Huyết Trì đang sủi bọt, nhìn thẳng vào những thân xác vô hồn. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ thắp lên ngọn lửa Chân Đạo, dù phải đối mặt với cả một thế lực tà ác đã tồn tại hàng ngàn năm. Đây không chỉ là một bằng chứng, đây là lời tuyên chiến. Và đây, chỉ là bước khởi đầu của một cuộc chiến trường kỳ, một cuộc chiến vì chân lý, vì nhân luân, vì sự sống.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ