Bên trong Ẩn Cư Động Phủ, không khí vẫn còn nặng nề tựa như sương sớm mùa đông, dẫu cho cuộc truy sát khốc liệt đã lùi xa vào đêm tối mịt mùng. Ngọn lửa bập bùng trong lò luyện đan nhỏ bé, nhảy nhót trên vách đá gồ ghề, hắt những cái bóng chập chờn, méo mó lên trần động, càng khiến không gian thêm phần u tịch. Tiếng gió rít khe khẽ qua kẽ đá, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ mạch suối ngầm, tạo nên một bản nhạc trầm buồn, như lời than thở cho những sinh linh đang quằn quại trong hồng trần gian nan. Mùi đá lạnh, mùi đất ẩm và thoang thoảng hương thảo mộc từ những bình dược liệu của Quỷ Thủ Y Vương quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của sự ẩn dật và chữa lành.
Lý Nguyên nằm co ro trên chiếc giường đá, tấm thân gầy gò run rẩy từng chập, dẫu cho Mộ Dung Uyển Nhi đã dùng hết sự dịu dàng để trấn an. Đôi mắt hắn vẫn còn nguyên nỗi kinh hoàng, thỉnh thoảng lại hoảng hốt trợn trừng như nhìn thấy bóng ma, rồi lại nhắm nghiền, nước mắt lặng lẽ lăn dài. Hắn thều thào, giọng nói khản đặc tựa hồ như bị lưỡi hái tử thần cào xé qua cổ họng: “Thiên Đạo Môn… sẽ không bỏ qua đâu… Họ sẽ tìm ra ta… Họ sẽ tìm ra tất cả chúng ta…”
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ vuốt mái tóc bết bát mồ hôi của hắn, ánh mắt nàng chất chứa sự xót xa vô hạn. “Đừng sợ, Lý Nguyên. Có Lâm Nhất ở đây, chúng ta sẽ bảo vệ huynh.” Giọng nói nàng như làn gió mát xoa dịu vết thương, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt trong veo ấy, vẫn ẩn chứa nỗi lo lắng khôn nguôi. Nàng hiểu, lời hứa này nặng tựa ngàn cân, bởi kẻ thù mà họ đang đối mặt không phải là những kẻ phàm tục, mà là một thế lực đã tồn tại hàng thiên niên kỷ, thâm căn cố đế trong lòng nhân thế.
Quỷ Thủ Y Vương, với dáng người nhỏ thó và khuôn mặt nhăn nheo, đang tỉ mẩn dùng một nhúm thảo dược khô nghiền nát trong chiếc cối đá nhỏ. Mùi dược liệu cay nồng lập tức lan tỏa, át đi những mùi hương khác. Hắn lắc đầu, đôi mắt tinh quái lóe lên vẻ thấu hiểu. “Lão phu đã chuẩn bị một vài loại dược liệu trấn an tâm thần. Nhưng căn bệnh của hắn là từ tâm, cần có thời gian và niềm tin mới có thể chữa khỏi.” Hắn rót một chén nước trong vắt, hòa tan bột dược liệu vào đó, cẩn thận đưa cho Lý Nguyên. “Uống đi, tiểu tử. Nó sẽ giúp ngươi ngủ yên một lát, tạm quên đi những ác mộng.”
Lâm Nhất ngồi tĩnh tọa trên một tảng đá phẳng, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn chằm chằm vào ngọn lửa, thân hình gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, kiên định. Mái tóc đen dài được búi gọn gàng, dù trong cảnh hiểm nguy vẫn giữ được nét đạo sĩ thanh khiết. Hắn đã lắng nghe toàn bộ cuộc đối thoại, nhưng không vội vàng xen vào. Tinh thần hắn như một hồ nước sâu thẳm, phản chiếu những suy tư chất chồng. Những lời Lý Nguyên đã tiết lộ về “Trưởng Lão Hội”, về “Thiên Đạo Chân Thân” và âm mưu “tẩy luyện hồng trần” vẫn còn vang vọng trong tâm trí hắn, tạo thành một bức tranh tà ác và ghê rợn. Hắn nhớ lại lời Thiên Cơ Lão Nhân, rằng tiên đạo không phải là sự trường sinh bất tử hão huyền, mà là sự thấu hiểu và hòa hợp với vạn vật, với lẽ tự nhiên. Cái gọi là ‘Thiên Đạo Chân Thân’ của Thiên Đạo Môn chỉ là một sự ngụy biện tàn độc, đi ngược lại tất cả những gì là chân lý.
Hắn đứng dậy, bước đi chậm rãi trong động, mỗi bước chân đều mang theo sự trầm tư. Ánh mắt hắn kiên định, như đã nhìn thấu ngàn trùng mây khói. “Chúng ta không thể mãi trốn tránh. Muốn đánh bại bóng tối, phải mang ánh sáng đến những nơi nó che phủ.” Giọng hắn ôn hòa, nhưng vang vọng trong động đá, mang theo một sức mạnh lay động lòng người. Hắn quay sang Lý Nguyên, ánh mắt không chút phán xét, chỉ có sự đồng cảm sâu sắc. “Lý Nguyên, huynh đã cho chúng ta bản đồ. Huynh đã dũng cảm vạch trần một phần sự thật ghê tởm. Giờ là lúc chúng ta bắt đầu hành động.” Hắn nói, nhấn mạnh từng từ, như một lời cam kết.
Lý Nguyên, sau khi uống chén dược, cảm thấy một chút ấm áp lan tỏa trong cơ thể, sự run rẩy cũng giảm bớt phần nào. Hắn nhìn Lâm Nhất, trong ánh mắt mệt mỏi có một tia hy vọng mong manh lóe lên. Hắn đã tin tưởng vào Lâm Nhất, vào con đường “Vô Tiên Chi Đạo” mà hắn không hề hiểu rõ, nhưng lại cảm nhận được sự chân thành và chính trực. Hắn đã phản bội môn phái, đã vạch trần bí mật tày trời, giờ đây, tất cả những gì hắn còn lại là niềm tin vào người đạo sĩ trẻ này.
Lâm Nhất biết, Lý Nguyên cần thời gian để hồi phục, cả về thể chất lẫn tinh thần. Căn bệnh từ tâm của hắn không thể chữa khỏi bằng vài viên thuốc, mà cần sự thức tỉnh của lương tri, sự tái tạo của niềm tin. Và đó cũng chính là con đường mà “Vô Tiên Chi Đạo” luôn hướng tới. Hắn lại quay sang Mộ Dung Uyển Nhi và Quỷ Thủ Y Vương. “Chúng ta đã có thông tin. Giờ là lúc phải kiểm chứng, phải tìm ra những mắt xích yếu nhất trong mạng lưới tà ác của Thiên Đạo Môn. Bản đồ quyền lực đã thành hình, những điểm yếu chiến lược đã được xác định. Đây là cơ sở cho những bước đi tiếp theo, cho những cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.”
Quỷ Thủ Y Vương gật gù, vuốt chòm râu bạc phơ. “Cái gọi là ‘tín vật’ để mở mật thất, hay những ‘dược nhân’ bị giam cầm… tất cả đều là những manh mối quan trọng. Lão phu có thể giúp các ngươi tìm hiểu thêm về các loại tà thuật hút linh nguyên, và cách vô hiệu hóa chúng. Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị. Nhưng đôi khi, cần phải dùng thuốc mạnh để diệt trừ căn nguyên, dù đó là một cuộc chiến đầy cam go.” Hắn nói, giọng điệu có phần khó tính nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự quyết tâm.
Mộ Dung Uyển Nhi im lặng lắng nghe, nàng hiểu rõ gánh nặng mà Lâm Nhất đang gánh vác. Nàng nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng tuyệt đối. “Dù là con đường nào, ta cũng sẽ cùng huynh bước đi. Những lời huynh nói về lương tri, về chân lý, nó đã gieo vào lòng ta một niềm hy vọng.” Nàng khẽ siết chặt bàn tay Lý Nguyên, như muốn truyền thêm sức mạnh cho hắn. Nàng cũng hiểu rằng, cuộc chiến này không chỉ là một trận chiến của phép thuật và sức mạnh, mà còn là một trận chiến của tư tưởng, của niềm tin, và của lòng người. Những tu sĩ Thiên Đạo Môn không phải ai cũng là kẻ ác, có những người chỉ là nạn nhân bị mê hoặc bởi giáo lý sai lầm, và đó chính là điểm yếu mà họ có thể khai thác.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, ánh mắt lại hướng về phía lối ra của động. Sương mù bên ngoài vẫn còn bao phủ dày đặc, nhưng phía chân trời xa xăm, một tia nắng yếu ớt đã bắt đầu hé rạng. Đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến trường kỳ, một cuộc chiến không chỉ giành lấy sự sống còn, mà còn giành lấy linh hồn của hồng trần. Hắn đã bị thương, nhưng cái giá phải trả cho con đường 'Vô Tiên Chi Đạo' là những hy sinh cá nhân, là sự kiên cường không ngừng nghỉ. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng hắn tin vào chân lý, tin vào sức mạnh của tình người.
***
Buổi chiều tà, khi ánh nắng đã ngả màu vàng úa, rải một lớp bụi vàng lên những con đường sỏi đá, Lâm Nhất và Mộ Dung Uyển Nhi đã xuất hiện tại Thanh Phong Quán. Ngôi quán trọ hai tầng bằng gạch cũ kỹ, với sân rộng cho khách buộc ngựa và đậu linh thú, trông có vẻ bình thường nhưng lại là một điểm tụ họp sầm uất. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng chén đĩa va chạm lanh canh, tiếng cười nói ồn ào và tiếng gió lùa qua cửa sổ tạo nên một bầu không khí náo nhiệt, phảng phất mùi thức ăn nồng nàn, mùi rượu thơm lừng, đôi khi pha chút mùi mồ hôi và khói thuốc lá. Đây là một nơi bình dân, ồn ào nhưng thân thiện, nơi mọi người có thể trao đổi thông tin, mua bán vật phẩm, hay đơn giản chỉ là tìm một chỗ nghỉ chân sau hành trình dài.
Lâm Nhất vẫn khoác trên mình bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, có vài chỗ vá víu nhưng luôn sạch sẽ, gọn gàng. Hắn trông gầy gò, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm lại toát lên vẻ thanh thoát và tinh tường. Hắn không khoa trương, chỉ lặng lẽ chọn một bàn ở góc khuất, gọi một tách trà nóng. Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo, mặc y phục đơn giản nhưng tinh tế, ngồi đối diện hắn, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn hắn, truyền đạt sự lo lắng và ủng hộ qua ánh mắt. Nàng biết, hắn đang tìm kiếm điều gì đó.
Ở một góc quán khác, một nhóm tu sĩ Thiên Đạo Môn đang dùng lời lẽ hoa mỹ để rao giảng giáo điều. Họ mặc trang phục tu sĩ đặc trưng của môn phái, cử chỉ có phần cứng nhắc, nhưng giọng nói lại đầy sức mê hoặc. Họ thu hút sự chú ý của vài phàm nhân chất phác và một số tu sĩ cấp thấp đang ngồi nghe. Một tu sĩ lớn tuổi, râu tóc bạc phơ, ánh mắt kiên định đến mức gần như mù quáng, đang thao thao bất tuyệt: “…chỉ có đi theo Thiên Đạo, luyện hóa phàm trần, mới có thể siêu thoát khổ ải, đạt được trường sinh bất tử!” Lời lẽ của hắn như một bản kinh được ngâm nga hàng ngàn lần, không còn chút cảm xúc thật sự, chỉ là sự lặp lại một cách máy móc.
Tuy nhiên, Lâm Nhất không nhìn về phía tu sĩ già. Ánh mắt hắn dừng lại ở một tu sĩ trẻ hơn, khuôn mặt vẫn còn nét thư sinh, nhưng ánh mắt lại lộ rõ sự dao động, một nỗi hoang mang khó giấu. Hắn dường như đang cố gắng thuyết phục chính mình hơn là những người xung quanh. Thỉnh thoảng, tu sĩ trẻ lại khẽ cắn môi, cúi đầu, rồi lại ngước lên nhìn tu sĩ già với vẻ phân vân. Hắn thì thầm, giọng nói gần như bị át bởi tiếng ồn ào của quán: “…vậy… liệu có phải chúng ta đã bỏ quên điều gì đó…” Câu nói lạc lõng, như một hạt giống nghi ngờ vừa được gieo xuống mảnh đất khô cằn.
Mộ Dung Uyển Nhi cũng nhận ra điều đó. Nàng khẽ thì thầm vào tai Lâm Nhất, giọng nói thanh thoát như tiếng chuông gió: “Họ dường như cũng đang tự nghi ngờ chính mình.” Nàng hiểu rằng, bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó, và những tu sĩ này đang ở trong tình trạng đó, bị giằng xé giữa giáo điều và lương tri.
Lâm Nhất không đáp lời, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà nóng. Hắn đã quan sát kỹ lưỡng. Hắn thấy được sự thiếu tự tin và đôi chút miễn cưỡng trong ánh mắt của những tu sĩ trẻ hơn trong nhóm. Họ giống như những con rối bị giật dây, cố gắng diễn tròn vai diễn của mình, nhưng sâu thẳm bên trong, sợi dây lương tri vẫn còn chưa đứt hẳn. Đây chính là mục tiêu của hắn. Hắn không muốn tiêu diệt tất cả, hắn muốn thức tỉnh những ai còn có thể thức tỉnh. Cuộc chiến này không chỉ là đối đầu với Trưởng Lão Hội tàn ác, mà còn là cuộc chiến giành lại những tâm hồn đã bị mê hoặc, bị bóp méo bởi giáo lý giả tạo.
Hắn nhớ lại lời Thiên Cơ Lão Nhân, rằng ‘Thiên cơ bất khả lộ, nhưng nhân tâm khó đoán’. Kế hoạch của Thiên Đạo Môn là một thứ nghịch thiên, nhưng lại được xây dựng trên sự thao túng lòng người, trên sự tham lam và sợ hãi. Nếu muốn chống lại chúng, không thể chỉ dựa vào sức mạnh. Cần phải chạm vào lương tri, phải vạch trần sự thật, phải cho hồng trần thấy đâu là chân lý đích thực.
Mặt trời đã lặn hẳn, để lại một vệt đỏ cam cuối cùng nơi chân trời, rồi màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng. Ngọn đèn lồng trong quán được thắp lên, hắt ánh sáng vàng vọt lên những khuôn mặt mệt mỏi, khắc khổ của khách lữ hành. Nhóm tu sĩ Thiên Đạo Môn đã kết thúc buổi rao giảng của mình, những phàm nhân và tu sĩ cấp thấp cũng đã tản đi, hoặc tiếp tục cuộc hành trình, hoặc tìm một chỗ nghỉ đêm. Lâm Nhất biết đây là cơ hội của mình. Hắn đặt chén trà xuống, một tiếng động nhỏ nhưng dứt khoát, và đứng dậy. Mộ Dung Uyển Nhi cũng im lặng đứng lên theo, ánh mắt dõi theo bóng lưng hắn, trong lòng dâng lên một dự cảm về một cuộc đối đầu không tiếng súng, nhưng lại đầy kịch tính.
***
Khi màn đêm đã bao trùm hoàn toàn Thanh Phong Quán, chỉ còn lại ánh đèn lồng mờ ảo hắt ra từ những ô cửa sổ, nhóm tu sĩ Thiên Đạo Môn đang chuẩn bị rời đi. Lâm Nhất chủ động bước tới, chặn đường họ một cách nhẹ nhàng, không chút hung hăng hay khiêu khích. Hắn vẫn giữ vẻ thư sinh, trầm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm nhưng không chút kiêu ngạo.
“Các vị đạo hữu, xin mạn phép làm phiền.” Giọng hắn ôn hòa, chậm rãi, không quá lớn nhưng đủ để thu hút sự chú ý.
Vị tu sĩ già nhất trong nhóm, người đã rao giảng giáo điều ban nãy, nhíu mày nhìn Lâm Nhất, ánh mắt ẩn chứa sự cảnh giác. “Vị đạo hữu này có điều gì muốn chỉ giáo?” Hắn thấy Lâm Nhất ăn mặc giản dị, không có dấu hiệu của một thế lực lớn, nhưng khí chất lại vô cùng đặc biệt.
Lâm Nhất khẽ chắp tay, cúi đầu. “Chỉ là vài thắc mắc nhỏ, muốn được các vị giải đáp. Vừa nãy, ta có nghe các vị nói về con đường trường sinh, về sự siêu thoát khổ ải. Nhưng nếu tiên đạo là để trường sinh, vậy cớ sao chúng ta lại quay lưng với sinh mệnh, với những nỗi khổ đau của thế gian này?” Hắn hỏi, giọng điệu không hề mang tính chất tranh cãi, mà như một người đang thành tâm muốn tìm hiểu.
Vị tu sĩ già cau mày sâu hơn. “Đó là quy luật của trời đất! Phàm nhân thấp kém sao có thể hiểu được chân lý của tiên nhân? Hồng trần là bể khổ, chúng sinh luân hồi là để gột rửa nghiệp chướng, hướng tới Đạo. Tiên nhân không quay lưng, mà là siêu thoát!” Giọng hắn có phần gay gắt hơn, như thể Lâm Nhất đang thách thức một điều bất khả xâm phạm.
Lâm Nhất không hề nao núng. Hắn vẫn giữ vẻ mặt bình thản, đôi mắt dõi thẳng vào vị tu sĩ già. “Vậy ‘tiên nhân’ có bao giờ tự hỏi, nếu không có phàm nhân, nếu không có hồng trần, thì ‘tiên đạo’ mà họ theo đuổi rốt cuộc có ý nghĩa gì? Chẳng phải tiên đạo cũng bắt nguồn từ hồng trần, từ sự thấu hiểu vạn vật, thấu hiểu lẽ nhân sinh sao?” Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thẩm thấu vào tâm trí những người đối diện. “Tiên là người, đạo là lẽ. Chẳng lẽ, ‘tiên’ lại có thể tồn tại độc lập, tách rời khỏi ‘người’ và ‘đạo’ của thế gian?”
Những lời này như những mũi kim châm nhỏ, nhẹ nhàng đâm vào lớp vỏ bọc giáo điều cứng nhắc. Các tu sĩ Thiên Đạo Môn bắt đầu xì xào bàn tán. Vị tu sĩ trẻ mà Lâm Nhất đã chú ý ban nãy, lẩm bẩm, ánh mắt lộ rõ sự giằng xé: “…ý nghĩa…” Hắn cúi đầu, như đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép tri thức và niềm tin trong tâm trí mình.
Vị tu sĩ già thấy tình hình có vẻ bất lợi, liền hắng giọng. “Đạo hữu nói những lời cao thâm, nhưng lại quên mất căn bản. Tiên đạo là đại đạo, không phải thứ phàm nhân có thể suy diễn. Chẳng lẽ đạo hữu muốn nói, Thiên Đạo Môn của chúng ta đã đi sai đường?” Giọng hắn mang theo chút uy hiếp, nhưng Lâm Nhất vẫn không hề biểu lộ sự sợ hãi.
“Ta không dám suy diễn về con đường của Thiên Đạo Môn, chỉ là cảm thấy, nếu tiên đạo không mang lại sự bình an cho hồng trần, không thấu hiểu nỗi khổ đau của chúng sinh, vậy thì cái gọi là ‘trường sinh bất tử’ đó, rốt cuộc là phúc hay là họa?” Lâm Nhất vẫn giữ tông giọng ôn hòa, nhưng lời lẽ ngày càng sắc bén, như lưỡi dao vô hình cắt sâu vào những giáo lý đã được củng cố hàng ngàn năm. “Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Chân tâm đó, nếu không hướng về thiện, không hướng về sự thấu hiểu, thì dù có sống vạn năm, có siêu thoát bao nhiêu kiếp, cũng chỉ là một linh hồn cô độc, lạc lõng trong hư vô mà thôi.”
Mộ Dung Uyển Nhi đứng phía sau, ánh mắt dõi theo Lâm Nhất, đầy tin tưởng. Nàng biết, hắn đang dùng ‘Vô Tiên Chi Đạo’ của mình để chạm vào những điều sâu thẳm nhất trong lòng người. Hắn không tranh cãi bằng sức mạnh, mà bằng lý lẽ, bằng sự thấu hiểu. Nàng cũng để ý thấy, không chỉ có tu sĩ trẻ kia, mà cả một vài tu sĩ khác trong nhóm cũng bắt đầu cúi đầu suy nghĩ, ánh mắt dao động, không còn vẻ kiên định như ban đầu. Dường như, những hạt giống nghi ngờ đã được gieo xuống, và đang từ từ nảy mầm trong lòng họ.
Vị tu sĩ già thấy không thể dùng lời lẽ để đối đáp, đành phất tay. “Thôi được, đạo hữu có những lý lẽ riêng của mình. Chúng ta cũng không muốn tranh luận thêm nữa. Đã muộn rồi, chúng ta cần nghỉ ngơi.” Hắn định dẫn nhóm tu sĩ rời đi, kết thúc cuộc đối thoại. Nhưng Lâm Nhất biết, đây chưa phải là lúc.
***
Khi nhóm tu sĩ Thiên Đạo Môn vừa quay lưng, định bước vào con hẻm nhỏ tối tăm phía sau Thanh Phong Quán để tìm một chỗ nghỉ chân, thì một bóng người gầy gò, hốc hác, được Quỷ Thủ Y Vương đỡ từ trong bóng tối bước ra. Ánh trăng mờ ảo, yếu ớt xuyên qua những đám mây, chỉ đủ để soi rọi khuôn mặt tiều tụy của người đó – chính là Lý Nguyên. Gió đêm se lạnh luồn qua con hẻm, mang theo hơi ẩm và mùi ẩm mốc, mùi thức ăn thừa từ phía sau quán, khiến không khí càng thêm phần ảm đạm. Khuôn mặt Lý Nguyên tái nhợt, ánh mắt vẫn còn lộ rõ sự sợ hãi và u uất, nhưng dưới sự khuyến khích của Lâm Nhất, hắn đã lấy hết dũng khí để đối diện với quá khứ của mình.
Vị tu sĩ già Thiên Đạo Môn và những người đồng hành của hắn giật mình khi thấy Lý Nguyên. Ban đầu là sự ngạc nhiên, sau đó là sự cảnh giác tột độ. Một số người thậm chí còn lùi lại một bước, như thể đang đối mặt với một bóng ma.
Lâm Nhất nhìn Lý Nguyên, ánh mắt động viên. “Lý Nguyên, huynh không cần phải sợ hãi. Sự thật luôn mạnh hơn mọi giáo điều. Hãy nói những gì huynh đã thấy, đã trải qua.”
Lý Nguyên hít một hơi thật sâu, đôi môi khô khốc run rẩy. Hắn nhìn chằm chằm vào những khuôn mặt quen thuộc của đồng môn, những người mà có lẽ hắn đã từng kính trọng, đã từng tin tưởng. “Họ… họ muốn biến hồng trần thành dược dẫn! Tất cả chúng ta… chỉ là vật hiến tế cho cái gọi là ‘Thiên Đạo Chân Thân’ của họ!” Giọng hắn yếu ớt, run rẩy, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo sức nặng của sự thật tàn khốc, như những nhát búa giáng thẳng vào lớp vỏ bọc niềm tin mù quáng của các tu sĩ Thiên Đạo Môn.
Vị tu sĩ già, ban nãy còn cao giọng, giờ đây mặt tái mét. Hắn lùi lại thêm một bước, ánh mắt đầy kinh hãi nhìn Lý Nguyên, rồi lại nhìn sang Lâm Nhất. “Ngươi… ngươi nói dối! Lý Nguyên, ngươi đã bị tẩu hỏa nhập ma! Thiên Đạo Môn là chính đạo, không thể làm những chuyện tà ác đó!” Hắn cố gắng phủ nhận, nhưng giọng nói đã không còn vẻ kiên định như trước, thay vào đó là sự hoang mang và một chút gì đó gọi là sợ hãi.
Lý Nguyên lắc đầu quầy quậy, nước mắt lại trào ra. “Không! Ta không nói dối! Ta đã thấy ‘Huyết Lô Bí Mật’, ta đã nghe về ‘Thiên Mệnh Trận Pháp’! Ta đã biết về những ‘dược nhân’ bị giam cầm trong mật thất! Tất cả là sự thật! Các ngươi đang bị lừa dối! Tất cả chúng ta đều đang bị lừa dối!” Hắn gần như gào lên, dù cơ thể vẫn còn yếu ớt, nhưng nỗi đau và sự phẫn nộ đã cho hắn thêm sức mạnh.
Lâm Nhất bước lên một bước, ánh mắt quét qua từng tu sĩ trong nhóm. “Hãy tự hỏi chính lương tâm của mình. Chân Đạo có bao giờ cần đến sự tàn phá và khổ đau của chúng sinh để tồn tại? Một ‘tiên đạo’ mà phải xây dựng trên máu và nước mắt của vạn vật, trên sự hy sinh của hàng ngàn sinh linh vô tội, thì đó là tiên đạo hay là tà đạo?” Lời nói của hắn không mang chút giận dữ, chỉ có sự chiêm nghiệm sâu sắc và lòng trắc ẩn bao la. “Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Nếu đã quên đi tình người, quên đi tình yêu thương vạn vật, thì dù có đạt được cảnh giới cao siêu đến đâu, cũng chỉ là một tồn tại vô nghĩa.”
Những lời này, cùng với lời khai của Lý Nguyên, như một tia sét đánh xuống giữa trời quang, làm chấn động sâu sắc niềm tin của nhóm tu sĩ Thiên Đạo Môn. Khuôn mặt của họ từ chỗ tức giận chuyển sang bàng hoàng, kinh hãi, rồi ánh mắt bắt đầu lộ rõ sự giằng xé nội tâm dữ dội. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía Lý Nguyên hốc hác, run rẩy, những lời nói của hắn chân thực đến mức không thể chối cãi. Giáo điều mà họ đã được khắc sâu từ nhỏ, giờ đây như một tấm màn che bị xé toạc, hé lộ một sự thật ghê tởm, tàn độc.
Vị tu sĩ trẻ ban nãy đã nghi ngờ, giờ đây ngước nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy giằng xé, đầy hoang mang. Hắn lẩm bẩm, giọng nói lạc đi trong gió đêm se lạnh: “Chân Đạo… là gì…?” Câu hỏi đó không chỉ là của riêng hắn, mà là tiếng lòng của biết bao tu sĩ đã bị mê hoặc, bị lừa dối.
Lâm Nhất nhìn từng người một, ánh mắt kiên định nhưng đầy cảm thông. Hắn không nói thêm lời nào. Hắn biết, hạt giống nghi ngờ đã được gieo, sự thật đã được phơi bày. Quyết định cuối cùng thuộc về chính lương tâm của mỗi người. Sau đó, hắn quay lưng bước đi, bóng dáng thanh thoát hòa vào màn đêm, Mộ Dung Uyển Nhi và Quỷ Thủ Y Vương cùng Lý Nguyên cũng theo sau. Hắn để lại nhóm tu sĩ Thiên Đạo Môn trong con hẻm tối tăm, trong màn đêm và những suy tư hỗn loạn, những giằng xé không ngừng trong lòng họ. Ánh trăng mờ ảo tiếp tục ẩn hiện sau những đám mây, như một nhân chứng thầm lặng cho sự khởi đầu của một cuộc chiến không chỉ bằng binh đao, mà bằng chính lương tri và chân lý của hồng trần.