Ánh bình minh, sau màn sương mù dày đặc, cuối cùng cũng le lói những tia sáng yếu ớt đầu tiên, xuyên qua những khe hở của mái ngói vỡ vụn, chiếu rọi vào bên trong cổ miếu, tạo thành những vệt sáng mờ ảo trên nền đất ẩm mốc. Bình minh của một ngày mới, nhưng cũng là bình minh của một cuộc chiến cam go. Lâm Nhất, dù bị thương nặng, vẫn đứng vững như một pho tượng đá cổ xưa, ánh mắt hắn kiên định, tràn đầy ý chí và sự bất khuất. Hắn đã hiểu rõ hơn về quy mô và bản chất thực sự của kẻ thù, nhưng hắn cũng đã chứng minh được sức mạnh của 'Vô Tiên Chi Đạo', một con đường không chỉ là sức mạnh cá nhân, mà là sự kiên cường của tâm hồn, của lòng nhân ái, của ý chí bảo vệ chân lý. Con đường này đầy chông gai và nguy hiểm, không phải lúc nào cũng có thể tránh khỏi tổn thương vật lý, nhưng Lâm Nhất biết, hắn sẽ không bao giờ từ bỏ.
Con mãng xà hắc khí cuối cùng đã bị hóa giải, tan biến vào hư vô, để lại một làn khói đen mỏng tang còn vương vấn trong không khí. Trưởng Lão Thiên Đạo Môn, với khuôn mặt đầy vẻ bất tín, không ngờ một tiểu đạo sĩ gầy gò lại có thể chống đỡ được những đòn tấn công uy mãnh của hắn lâu đến vậy, lại còn trong tình cảnh trọng thương. Hắn gầm lên một tiếng, định dốc toàn lực ra đòn cuối cùng, nhưng đúng lúc ấy, một làn sương mù dày đặc hơn bất chợt cuộn trào từ phía cửa miếu, bao phủ lấy cả không gian. Mộ Dung Uyển Nhi, với một loại phù chú bí truyền, đã tạo ra một ảo cảnh che mắt, trong khi Quỷ Thủ Y Vương nhân cơ hội ném ra một quả cầu khói độc, chặn đứng tầm nhìn của Trưởng Lão.
“Đi mau!” Giọng Vương Lão trầm đục vang lên, hòa lẫn trong tiếng ho khan của Trưởng Lão.
Lâm Nhất không chần chừ, hắn biết đây là cơ hội ngàn vàng. Hắn vác Lý Nguyên đang bất tỉnh trên lưng, thân hình loạng choạng nhưng vẫn kiên cường bước theo Mộ Dung Uyển Nhi và Quỷ Thủ Y Vương, lao vào màn đêm vẫn còn u ám bên ngoài cổ miếu. Màn sương mù dày đặc và khói độc đã cho họ một khoảng thời gian quý giá để thoát thân, nhưng ai cũng hiểu, cuộc truy sát vẫn chưa kết thúc. Hắc Ám Sâm Lâm, vốn đã âm u, giờ đây lại càng trở nên nguy hiểm gấp bội dưới ánh trăng yếu ớt và sự truy lùng ráo riết của Thiên Đạo Môn. Tiếng gió rít qua kẽ lá, tiếng cành cây khô gãy dưới bước chân vội vã, tất cả hòa quyện thành một bản nhạc căng thẳng, một điệu tử của sự sống còn. Mùi máu tanh từ vết thương của Lâm Nhất hòa lẫn với mùi ẩm mốc của đất rừng, tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến khó thở.
Họ không ngừng chạy, không ngừng ẩn mình. Mộ Dung Uyển Nhi liên tục thay đổi lộ trình, sử dụng những kiến thức về địa hình và các loại thảo mộc để che giấu dấu vết. Quỷ Thủ Y Vương thì đi sau cùng, dùng những thủ đoạn bí truyền để xóa bỏ khí tức, khiến kẻ truy đuổi khó lòng tìm ra. Cuối cùng, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua tán cây rừng rậm, họ cũng tìm được một Ẩn Cư Động Phủ hẻo lánh, dấu mình sâu trong lòng núi. Đó là một hang đá tự nhiên, cửa hang ẩn mình sau một thác nước nhỏ, bên trong có một dòng suối nhỏ róc rách chảy qua, mang theo hơi ẩm và sự mát lành của đất trời.
Không khí bên trong động phủ yên tĩnh đến lạ thường, chỉ có tiếng nước chảy róc rách và tiếng côn trùng kêu vo ve từ xa vọng lại, tạo nên một sự thanh tịnh đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn mà họ vừa trải qua. Mùi đá lạnh, mùi đất ẩm và thoang thoảng mùi thảo mộc dại mọc quanh suối xộc vào khứu giác, giúp xoa dịu phần nào sự căng thẳng. Mộ Dung Uyển Nhi nhanh chóng thắp sáng vài ngọn đèn nhỏ, ánh lửa leo lét nhảy múa trên vách đá gồ ghề, tạo ra những bóng hình kỳ ảo.
Lâm Nhất nhẹ nhàng đặt Lý Nguyên lên một phiến đá phẳng, tựa như một chiếc giường tự nhiên. Khuôn mặt Lý Nguyên vẫn còn xanh xao, đôi mắt nhắm nghiền, thỉnh thoảng lại run rẩy như đang chìm trong cơn ác mộng. Mộ Dung Uyển Nhi tiến đến, đặt tay lên trán hắn, một luồng linh lực ấm áp từ lòng bàn tay nàng nhẹ nhàng truyền vào cơ thể Lý Nguyên, làm dịu đi sự hoảng loạn đang giày vò tâm trí hắn. Nàng khẽ thở dài, rồi quay sang Lâm Nhất, ánh mắt tràn đầy lo lắng.
“Vết thương của huynh…” Giọng nàng nhẹ như gió thoảng, nhưng ẩn chứa nỗi xót xa sâu sắc. “Để ta xem cho.”
Lâm Nhất gật đầu, ngồi xuống một phiến đá khác. Đạo bào vải thô của hắn đã bị máu thấm ướt một mảng lớn, khô lại và dính chặt vào da thịt. Quỷ Thủ Y Vương, với khuôn mặt nhăn nheo nhưng ánh mắt sắc bén, đã nhanh chóng lấy ra một bộ kim châm sáng loáng và một túi vải chứa đầy các loại thảo dược quý hiếm. Hắn lầm bầm: “Tiểu tử ngươi, lần nào cũng vậy, liều mạng đến nỗi suýt tan xương nát thịt. Nếu không có lão già này, chắc ngươi đã làm mồi cho lũ yêu thú rồi.” Dù lời nói có vẻ càu nhàu, nhưng đôi tay hắn lại vô cùng cẩn trọng và điêu luyện, nhanh chóng vệ sinh vết thương cho Lâm Nhất, đắp thuốc cầm máu và băng bó một cách tỉ mỉ.
Mộ Dung Uyển Nhi ngồi bên cạnh Lý Nguyên, không ngừng truyền linh lực an thần. Nàng nhẹ giọng nói với Lâm Nhất: “Huynh hãy cố gắng điều hòa linh khí, đừng để vết thương ảnh hưởng đến tâm mạch. Cứ để Lý Nguyên cho ta lo.”
Lâm Nhất nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của Lý Nguyên, trong lòng dấy lên một nỗi ưu tư khó tả. Hắn biết, những gì Lý Nguyên phải trải qua còn kinh khủng hơn cả cuộc chiến vừa rồi. Nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào cốt tủy, ám ảnh tâm hồn. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng điều hòa hơi thở, cảm nhận sự đau rát từ vết thương trên vai. Cảm giác đau đớn đó không khiến hắn nao núng, mà càng làm hắn thêm kiên định. Con đường 'Vô Tiên Chi Đạo' không phải là con đường trải hoa hồng, nó là con đường đầy chông gai, đòi hỏi sự hy sinh và lòng dũng cảm. Để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Hắn đã lựa chọn con đường này, và hắn sẽ không bao giờ hối hận. Tiếng gió nhẹ bên ngoài động, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn trong hang, tiếng côn trùng kêu, tiếng thở dốc của Lý Nguyên, tất cả dường như hòa quyện vào tâm trí Lâm Nhất, giúp hắn tìm thấy sự bình yên trong chính cơn đau.
Vài canh giờ trôi qua, màn đêm dần buông xuống, ánh sáng lờ mờ từ cửa động cũng tắt hẳn, chỉ còn lại ánh đèn dầu leo lét và một vài viên dạ minh châu phát ra ánh sáng dịu nhẹ. Lý Nguyên khẽ cựa mình, đôi mắt từ từ mở ra, nhưng ánh nhìn vẫn còn mờ mịt và đầy vẻ hoảng loạn. Hắn bật dậy, miệng thốt lên những lời đứt quãng, run rẩy: “Bọn chúng… Thiên Đạo Chân Thân… tẩy luyện hồng trần…”
Mộ Dung Uyển Nhi vội vàng trấn an: “Lý Nguyên, đừng sợ, đã an toàn rồi. Chúng ta đã thoát khỏi bọn chúng. Ngươi hãy bình tĩnh lại.” Nàng đặt tay lên vai Lý Nguyên, truyền thêm linh lực an thần, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự đồng cảm sâu sắc. Nàng hiểu rằng, bệnh tật thân xác dễ chữa, nhưng bệnh tật lòng người mới khó.
Quỷ Thủ Y Vương đặt bình rượu xuống, nhíu chặt mày nhìn Lý Nguyên. “Được rồi, được rồi, cứ từ từ. Mệnh ngươi lớn, lần này không chết được đâu. Nhưng mà, ngươi có nhớ được gì không? Những gì đã nói ở cổ miếu đó, có phải là sự thật không?” Giọng hắn có vẻ thô lỗ, nhưng ẩn chứa sự quan tâm.
Lý Nguyên nhìn quanh, ánh mắt dần dần lấy lại sự tập trung khi nhận ra Lâm Nhất và những người khác. Hắn thở hổn hển, cố gắng xoa dịu trái tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực. “Là… là thật… ta không lừa các ngươi…” Giọng hắn yếu ớt nhưng đầy kiên quyết. “Thiên Đạo Môn… bọn chúng đang âm mưu một chuyện kinh thiên động địa. Kế hoạch ‘Thiên Đạo Chân Thân’… không chỉ là lời đồn.”
Lâm Nhất, với vết thương đã được băng bó cẩn thận, ngồi đối diện Lý Nguyên, ánh mắt sâu thẳm và trầm tư. Hắn kiên nhẫn lắng nghe, không một lời thúc giục. Hắn biết, để Lý Nguyên có thể mở lòng hoàn toàn, cần phải có thời gian và sự tin tưởng. Bản thân hắn cũng đang cố gắng điều hòa linh khí, nhưng tâm trí lại không ngừng suy nghĩ về những lời Lý Nguyên đã thốt ra, về quy mô và bản chất thực sự của kẻ thù.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng từ bên ngoài len lỏi qua khe cửa động, chiếu rọi vào bên trong, xua đi phần nào bóng tối và sự nặng nề của đêm qua. Lý Nguyên đã hồi phục phần nào, khuôn mặt vẫn còn xanh xao nhưng ánh mắt đã bớt hoảng loạn, thay vào đó là sự kiên định và một chút dũng khí khi được bảo vệ. Hắn ngồi tựa vào vách đá, bên cạnh là một chén trà an thần do Mộ Dung Uyển Nhi pha chế. Mùi thảo dược nồng nặc lan tỏa trong động phủ, hòa lẫn với mùi ẩm của đá và đất, tạo nên một không khí vừa yên bình vừa căng thẳng.
Lâm Nhất ngồi đối diện, vết thương trên vai vẫn còn băng bó nhưng tinh thần đã ổn định hơn nhiều. Hắn cầm một cành cây nhỏ, thỉnh thoảng phác thảo vài đường trên nền đất ẩm ướt. Quỷ Thủ Y Vương ngồi bên cạnh, tay cầm một cuốn sổ da và một cây bút lông, sẵn sàng ghi chép. Mộ Dung Uyển Nhi ngồi kế bên Lý Nguyên, ánh mắt tập trung lắng nghe, sẵn sàng hỗ trợ khi cần.
“Ngươi… ngươi hãy kể lại tất cả những gì ngươi biết, không bỏ sót một chi tiết nào,” Lâm Nhất nói, giọng ôn hòa nhưng đầy sức nặng. “Dù là nhỏ nhặt nhất, cũng có thể là chìa khóa để chúng ta hiểu rõ hơn về Thiên Đạo Môn.”
Lý Nguyên hít một hơi thật sâu, ánh mắt phức tạp nhìn Lâm Nhất, rồi chậm rãi bắt đầu câu chuyện của mình. Giọng hắn ban đầu còn run rẩy, nhưng dần dần trở nên rõ ràng hơn khi những ký ức kinh hoàng ùa về. “Thiên Đạo Môn… không phải chỉ là một môn phái bình thường. Bên trong đó, có một tổ chức bí mật… gọi là ‘Trưởng Lão Hội’. Bọn chúng mới là những kẻ nắm giữ quyền lực thật sự, điều khiển mọi thứ từ trong bóng tối.” Hắn dừng lại, đôi mắt trũng sâu thể hiện sự sợ hãi. “Ta… ta từng là một đệ tử nội môn, từng được cho là có tiền đồ sáng lạn. Nhưng càng đi sâu vào, ta càng thấy những điều bất thường. Những giáo lý bị bóp méo, những hành vi tàn độc nhân danh ‘thiên đạo’…”
Hắn kể về cấu trúc của ‘Trưởng Lão Hội’, về việc bọn chúng chia thành nhiều phân nhánh, mỗi nhánh phụ trách một lĩnh vực khác nhau: từ việc chiêu mộ đệ tử, quản lý tài nguyên, cho đến việc nghiên cứu tà thuật và điều khiển mạng lưới tình báo. “Người mà các ngươi đã đối đầu đêm qua, chính là một trong số các Đại Trưởng Lão. Hắn ta… có quyền lực rất lớn, và cực kỳ tàn bạo.”
Lâm Nhất gật đầu, ngón tay hắn không ngừng vẽ những ký hiệu trên nền đất, phác họa sơ đồ tổ chức mà Lý Nguyên đang mô tả. “Vậy còn ‘Thiên Đạo Chân Thân’ và ‘tẩy luyện hồng trần’?” Hắn hỏi, giọng điệu trầm lắng, sâu sắc.
Lý Nguyên rùng mình. “Đó là bí mật tối thượng của ‘Trưởng Lão Hội’. Bọn chúng tin rằng, để đạt được ‘Thiên Đạo Chân Thân’ – một dạng tồn tại tối cao, vượt thoát luân hồi, cần phải ‘tẩy luyện hồng trần’. Tức là, biến toàn bộ thế gian này, bao gồm cả sinh linh và vạn vật, thành một loại dược dẫn khổng lồ, để cô đọng ‘linh khí nguyên thủy’ của trời đất.” Hắn ho khan, đôi mắt đầy vẻ kinh hãi. “Ta… ta từng vô tình nhìn thấy một phần của bí điển cổ, nói về việc này. Bọn chúng đã nghiên cứu nó từ rất lâu, có lẽ từ hàng ngàn năm trước. Giáo điều đó… được cho là bắt nguồn từ một thời kỳ xa xưa, khi ‘Đại Đạo Thịnh Hành’ trên thế gian này, khoảng 5000 năm trước.”
Quỷ Thủ Y Vương nheo mắt. “5000 năm trước? Thời kỳ ‘Đại Đạo Thịnh Hành’? Đó là thời kỳ mà các tông môn chính đạo hưng thịnh nhất, khi tiên đạo còn chưa bị vẩn đục. Làm sao một giáo điều tà ác như vậy lại có thể bắt nguồn từ đó?” Hắn lắc đầu, khuôn mặt nhăn nheo đầy vẻ hoài nghi. “Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị. Cái gọi là ‘Thiên Đạo’ của bọn chúng, chỉ là sự vặn vẹo của một tâm hồn đã mục nát.”
“Có lẽ, đó chỉ là sự xuyên tạc,” Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ nhàng lên tiếng. “Những kẻ tà đạo thường bóp méo giáo lý cổ xưa để phục vụ cho mục đích của mình. ‘Thiên Đạo Chân Thân’… nghe có vẻ giống như một nỗ lực cưỡng ép để đạt được sự trường sinh bất tử, nhưng lại đi ngược lại với lẽ tự nhiên của sinh tử luân hồi.”
Lý Nguyên gật đầu lia lịa. “Đúng vậy! Bọn chúng nói rằng, chỉ có ‘Thiên Đạo Chân Thân’ mới có thể dẫn dắt nhân loại thoát khỏi ‘kiếp nạn hồng trần’. Nhưng thực chất, đó là một âm mưu ích kỷ, tàn độc, muốn biến tất cả chúng ta thành vật hiến tế cho tham vọng của chúng.” Hắn kể về những thí nghiệm bí mật, những đệ tử bị biến thành ‘dược nhân’ để thử nghiệm các loại tà thuật liên quan đến việc ‘tẩy luyện’. “Mỗi khi một người bị biến thành ‘dược nhân’, linh khí của họ sẽ bị hút cạn, thân xác tan rã, chỉ còn lại một phần ‘linh nguyên’ được thu thập. Đó là thứ mà bọn chúng gọi là ‘linh khí nguyên thủy’ để nuôi dưỡng ‘Thiên Đạo Chân Thân’.”
Lâm Nhất trầm ngâm, ngón tay hắn dừng lại trên nền đất. Hắn nhớ lại những lời Thiên Cơ Lão Nhân từng nói về sự mục nát của tiên đạo, về vòng xoáy của thịnh suy trong hồng trần. Hắn biết, đây không chỉ là một cuộc chiến cá nhân, mà là cuộc chiến vì vận mệnh của cả thế gian. “Vậy, có điểm yếu nào của bọn chúng không?” Hắn hỏi, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Lý Nguyên. “Một nơi ẩn náu quan trọng, một thành viên chủ chốt yếu kém, hay một bí mật nào đó mà bọn chúng muốn che giấu?”
Lý Nguyên suy nghĩ một lúc, đôi mắt nheo lại, cố gắng lục lọi trong ký ức. “Trưởng Lão Hội có một mật thất bí ẩn, nơi lưu giữ toàn bộ ‘bí điển’ về ‘Thiên Đạo Chân Thân’ và các loại tà thuật. Nơi đó được canh gác cực kỳ cẩn mật, chỉ có vài Đại Trưởng Lão mới được phép ra vào. Và còn có… một số Trưởng Lão khác, không hoàn toàn đồng tình với kế hoạch ‘tẩy luyện hồng trần’ này, họ chỉ vì sợ hãi mà không dám lên tiếng.” Hắn dừng lại, cắn môi. “Ta… ta cũng từng nghe nói về một ‘Điện Chủ’ của Hắc Ám Cung, người có liên hệ mật thiết với Trưởng Lão Hội, nhưng danh tính thật sự của hắn ta thì vô cùng bí ẩn.”
Quỷ Thủ Y Vương cẩn thận ghi lại từng lời của Lý Nguyên, đôi mắt tinh quái lóe lên những tia sáng tính toán. Mộ Dung Uyển Nhi pha thêm một chén trà an thần khác cho Lý Nguyên, ánh mắt nàng đầy vẻ suy tư. “Vậy là, Hắc Ám Cung không chỉ là một tổ chức tà đạo riêng lẻ, mà còn là một phần của âm mưu này?” Nàng khẽ hỏi.
“Chính xác,” Lý Nguyên gật đầu. “Hắc Ám Cung chính là cánh tay nối dài của Thiên Đạo Môn, chuyên thực hiện những công việc dơ bẩn, những âm mưu đen tối mà Thiên Đạo Môn không tiện ra mặt. Các ngươi phải cẩn thận. Bọn chúng có khắp nơi, và tàn độc hơn những gì các ngươi có thể tưởng tượng.”
***
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày. Bên ngoài động phủ, trời trong, trăng sáng, ánh bạc rải khắp tán cây rừng, nhưng bên trong hang đá, chỉ có ánh sáng leo lét từ ngọn đèn dầu và một vài viên dạ minh châu tạo nên một không gian mờ ảo, huyền bí. Lý Nguyên đã kiệt sức sau buổi nói chuyện dài, chìm vào giấc ngủ sâu trên phiến đá. Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Quỷ Thủ Y Vương ngồi quây quần trước một bản đồ sơ sài nhưng đầy đủ chi tiết được phác thảo trên nền đất ẩm ướt và một vài tấm da thú.
Lâm Nhất dùng ngón tay chỉ vào các điểm trên bản đồ đất, tổng kết lại thông tin. “Vậy là, ‘Trưởng Lão Hội’ là đầu não, Hắc Ám Cung là cánh tay. Mục tiêu cuối cùng là ‘Thiên Đạo Chân Thân’ thông qua việc ‘tẩy luyện hồng trần’ bằng cách hút cạn linh nguyên của vạn vật. Âm mưu này đã manh nha từ hàng ngàn năm trước, gắn liền với sự bóp méo giáo lý từ thời ‘Đại Đạo Thịnh Hành’.” Hắn ngước nhìn Quỷ Thủ Y Vương và Mộ Dung Uyển Nhi, ánh mắt trầm tư. “Có vẻ như, chúng ta đang đối mặt với một kẻ thù không chỉ mạnh về sức mạnh, mà còn thâm sâu về âm mưu, một âm mưu đã kéo dài hàng thiên niên kỷ.”
Quỷ Thủ Y Vương gõ nhẹ cây bút lông vào cuốn sổ da. “Nếu đúng như Lý Nguyên nói, mật thất chứa ‘bí điển’ và các ‘dược nhân’ là một trong những điểm yếu cốt lõi. Đó là nơi tập trung sức mạnh tà ác và cũng là nơi lưu giữ bằng chứng tội ác của bọn chúng. Việc tấn công vào đó không chỉ gây thiệt hại lớn cho Thiên Đạo Môn mà còn có thể phá vỡ kế hoạch ‘Thiên Đạo Chân Thân’ ngay từ gốc rễ.” Hắn nhìn Lâm Nhất, khuôn mặt nhăn nheo đầy vẻ nghiêm trọng. “Về mặt y thuật, ta có thể nghiên cứu cách giải cứu các ‘dược nhân’ hoặc tìm ra cách chống lại các loại tà thuật liên quan đến việc hút linh nguyên. Đó cũng là một điểm yếu của bọn chúng, khi chúng quá phụ thuộc vào những thủ đoạn tàn độc đó.”
Mộ Dung Uyển Nhi trầm ngâm, đôi mắt phản chiếu ánh lửa lập lòe. “Còn những Trưởng Lão không đồng tình với kế hoạch ‘tẩy luyện hồng trần’… đó có thể là một cơ hội. Nếu chúng ta có thể tiếp cận và thuyết phục họ, hoặc ít nhất là lợi dụng sự bất mãn của họ, Thiên Đạo Môn có thể bị suy yếu từ bên trong. Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Nỗi sợ hãi là một thứ độc dược, nhưng lương tri vẫn luôn tồn tại trong mỗi con người, dù là kẻ tà ác nhất.” Nàng khẽ thở dài. “Tuy nhiên, đây là một con dao hai lưỡi, chúng ta phải cực kỳ cẩn trọng, không để bị phản bội.”
Lâm Nhất gật đầu, ngón tay hắn lại tiếp tục phác họa trên nền đất, tạo thành một mạng lưới phức tạp của các mối quan hệ và mục tiêu. “Thiên Cơ Lão Nhân từng nói, ‘Thiên cơ bất khả lộ, nhưng nhân tâm khó đoán’. Kế hoạch của Thiên Đạo Môn là một thứ nghịch thiên, nhưng lại được xây dựng trên sự thao túng lòng người, trên sự tham lam và sợ hãi. Nếu chúng ta muốn chống lại chúng, không thể chỉ dựa vào sức mạnh. Chúng ta phải chạm vào lương tri, phải vạch trần sự thật, phải cho hồng trần thấy đâu là chân lý đích thực.” Hắn nhớ lại lời Thiên Cơ Lão Nhân, rằng tiên đạo không phải là sự trường sinh bất tử hão huyền, mà là sự thấu hiểu và hòa hợp với vạn vật, với lẽ tự nhiên. Cái gọi là ‘Thiên Đạo Chân Thân’ của Thiên Đạo Môn chỉ là một sự ngụy biện tàn độc, đi ngược lại tất cả những gì là chân lý.
“Mật thất đó, Lý Nguyên có nói nó nằm ở đâu không?” Lâm Nhất hỏi.
Quỷ Thủ Y Vương lật lại cuốn sổ da. “Hắn chỉ nói là nằm sâu trong Thiên Đạo Môn, được bảo vệ bởi một trận pháp cổ xưa và các thủ vệ cực kỳ mạnh mẽ. Hắn không biết vị trí chính xác, nhưng hắn có nhắc đến một ‘tín vật’ mà chỉ các Đại Trưởng Lão mới có để mở cánh cửa mật thất.”
“Tín vật…” Lâm Nhất lặp lại, ánh mắt trầm tư. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự mệt mỏi đang vây lấy cơ thể, nhưng tinh thần lại càng thêm minh mẫn. Cuộc chiến này sẽ rất dài, rất gian nan. Hắn đã bị thương, nhưng cái giá phải trả cho con đường 'Vô Tiên Chi Đạo' là những hy sinh cá nhân, là sự kiên cường không ngừng nghỉ. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng hắn tin vào chân lý, tin vào sức mạnh của tình người. Bản đồ quyền lực đã thành hình, những điểm yếu chiến lược đã được xác định. Đây là cơ sở cho những bước đi tiếp theo, cho những cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Hắn biết, dù con đường phía trước còn mịt mờ như sương khói, đầy rẫy hiểm nguy và thử thách, nhưng hắn sẽ không đơn độc. Hắn có Mộ Dung Uyển Nhi, có Quỷ Thủ Y Vương, và có cả những lời thì thầm từ Thiên Cơ Lão Nhân, từ những người đã từng tin vào chân lý. Đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến trường kỳ, một cuộc chiến không chỉ giành lấy sự sống còn, mà còn giành lấy linh hồn của hồng trần.