Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của buổi hoàng hôn, chỉ còn lại vầng trăng khuyết treo lơ lửng giữa nền trời thăm thẳm, soi rọi thứ ánh sáng mờ ảo xuống nhân gian. Trong một căn phòng nhỏ bé của Thanh Phong Quán, nơi vốn dĩ luôn ồn ào, náo nhiệt với tiếng chén đĩa va vào nhau, tiếng cười nói rôm rả của những lữ khách dừng chân, giờ đây lại chìm trong một sự tĩnh lặng đáng sợ. Chỉ còn tiếng gió se lạnh luồn qua khe cửa gỗ cũ kỹ, tạo nên những âm thanh rít nhẹ như lời than thở của đêm khuya. Mùi gỗ cũ, mùi trà nguội và thoang thoảng dư vị thức ăn còn sót lại trên bàn, hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí trầm mặc, u hoài.
Trên chiếc bàn gỗ sờn cũ đặt giữa phòng, một ngọn nến nhỏ leo lét cháy, ánh lửa chập chờn nhảy múa, cố gắng xua đi bóng tối đang rình rập. Dưới ánh nến yếu ớt ấy, một mảnh cổ ngọc màu xanh xám được đặt trang trọng, như một chứng nhân câm lặng cho những bí mật ngàn năm vừa được hé mở. Bề mặt cổ ngọc lấp lánh những ký hiệu cổ quái, đã bị thời gian bào mòn, nhưng vẫn ẩn chứa một sức mạnh huyền bí, một sự mời gọi khó cưỡng đến từ quá khứ xa xăm. Xung quanh bàn, Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Quỷ Thủ Y Vương, Lý Nguyên và Cổ Phong Lão Nhân cùng vài tu sĩ độc lập khác đang ngồi, mỗi người một vẻ, nhưng ánh mắt đều dán chặt vào mảnh ngọc, vào những suy tư nặng trĩu trong lòng. Không khí trong phòng đặc quánh, nặng trĩu suy tư, nhưng cũng pha lẫn một ngọn lửa quyết tâm vừa nhen nhóm.
Lâm Nhất khẽ đưa tay chạm nhẹ vào mảnh cổ ngọc, cảm nhận sự lạnh lẽo và thô ráp từ vật liệu đã trải qua biết bao phong ba của thời gian. Đôi mắt hắn sâu thẳm, phản chiếu ánh nến chập chờn, như đang nhìn xuyên qua lớp vỏ vật chất để thấu hiểu cội nguồn của mọi vấn đề. Hắn biết, mảnh ngọc này không chỉ là một vật phẩm, mà là một chìa khóa, mở ra cánh cửa dẫn đến một sự thật tàn khốc, một âm mưu đã ăn sâu vào dòng chảy lịch sử.
Cổ Phong Lão Nhân, với mái tóc bạc trắng buông dài và đôi mắt ẩn chứa sự từng trải của năm tháng, khẽ nhấp một ngụm trà nguội, phá vỡ sự im lặng. Giọng ông trầm ấm, mang theo chút hoài niệm: "Ký hiệu này... ta từng thấy nó trong một số cổ tịch về thời Đại Đạo Thịnh Hành. Đó là thời kỳ mà chân lý của Đạo còn thuần khiết, chưa bị những dục vọng phàm tục vẩn đục. Tuy nhiên, cũng chính trong thời kỳ ấy, những mầm mống tha hóa đã bắt đầu nảy sinh, âm thầm lớn mạnh. Ký hiệu này không thuộc về bất kỳ tông môn nào hiện tại, nhưng lại có nét tương đồng kỳ lạ với một số dấu vết của Hắc Ám Cung, và cả những thư tịch bị cấm trong Thiên Đạo Môn, theo lời Lý Nguyên."
Lý Nguyên, với khuôn mặt hốc hác vẫn còn in hằn nỗi sợ hãi nhưng giờ đã có thêm sự kiên cường, khẽ rùng mình khi nghe nhắc đến Thiên Đạo Môn. Hắn siết chặt hai bàn tay, cố gắng trấn tĩnh bản thân. "Đúng vậy! Ta nhớ mang máng... một quyển sách cổ trong Tàng Thư Cấm Địa của Thiên Đạo Môn cũng có những hình khắc tương tự. Chúng ta luôn được dạy rằng đó là tà thuật cổ xưa, là những thứ cấm kỵ của ngoại đạo, phải tránh xa. Nhưng giờ đây, mọi thứ lại liên kết với nhau một cách đáng sợ." Giọng hắn run rẩy, như vẫn còn mắc kẹt trong những ám ảnh về những lời giáo huấn dối trá mà hắn từng tin tưởng. Niềm tin một khi đã sụp đổ, sẽ để lại một khoảng trống hoác trong tâm hồn, lạnh lẽo và vô định.
Lâm Nhất chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một dòng chảy tư duy mãnh liệt. Hắn nhìn từng người một, rồi ánh mắt dừng lại ở mảnh cổ ngọc, như đang đối thoại với chính nó. "Vậy ra, sự tha hóa này không phải mới nảy sinh, mà đã ăn sâu vào cội rễ của 'tiên đạo' giả tạo từ hàng nghìn năm trước. Đây không chỉ là một cuộc chiến hiện tại, mà là cuộc chiến vạch trần một sự thật đã bị chôn vùi bởi thời gian, bị bóp méo bởi những kẻ mang danh 'chân tiên'." Giọng hắn trầm lắng, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo sức nặng của một lời tuyên thệ, một sự kiên định không gì lay chuyển. Hắn cảm nhận được gánh nặng của trách nhiệm đè lên vai, nhưng đồng thời cũng thấy rõ con đường phía trước, dẫu gian nan, dẫu hiểm trở, nhưng là con đường duy nhất để trả lại chân lý cho Đạo, để hồng trần không còn bị mê muội bởi những lời nói dối ngàn năm.
Quỷ Thủ Y Vương, Vương Lão, nhấp một ngụm rượu từ chiếc bình hồ lô cũ kỹ, đôi mắt tinh quái nheo lại, lộ rõ vẻ trầm tư. "Lão phu từng nghi ngờ, cái gọi là 'tiên đạo' của chúng không chỉ là sự mới mẻ của một thế lực mà là sự tái sinh của một cổ xưa. Giờ đây, những mảnh ghép đã được nối lại. Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị. Nhưng nếu cái tâm đó đã mục ruỗng từ ngàn xưa, thì thuốc nào có thể chữa khỏi đây?" Ông thở dài, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. "Kẻ thù có căn cơ sâu dày như vậy, chúng ta không thể hành động tùy tiện. Cần một nơi ẩn mình, vừa an toàn, vừa có thể tập trung lực lượng và tri thức, để nghiên cứu cặn kẽ, để chuẩn bị cho một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng trí tuệ, bằng chân lý."
Mộ Dung Uyển Nhi, với dung mạo thanh tú và đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lâm Nhất, như một sự động viên thầm lặng. Nàng hiểu rõ gánh nặng mà hắn đang mang vác. Nàng nhìn Lý Nguyên, rồi nhìn các tu sĩ độc lập đang ngồi xung quanh, những người vẫn còn đôi chút hoài nghi, nhưng đã bắt đầu cảm nhận được sức hút từ sự chân thành và kiên định của Lâm Nhất. "Đúng vậy, Vương Lão nói phải. Chúng ta cần một nơi kín đáo, không chỉ để ẩn mình mà còn để những mảnh ghép này có thể được sắp xếp lại, để chúng ta có thể hiểu rõ hơn về bản chất của kẻ thù. Chỉ khi hiểu rõ cội nguồn, chúng ta mới có thể tìm được cách nhổ tận gốc rễ của sự tha hóa này."
Các tu sĩ độc lập, những người ban đầu đến với Lâm Nhất vì sự tò mò và một niềm tin mơ hồ vào một con đường khác, giờ đây đều đã lắng nghe một cách chăm chú. Một trong số họ, một tu sĩ trẻ với ánh mắt đầy băn khoăn, khẽ lên tiếng: "Chúng ta... chúng ta phải làm gì đây? Đối mặt với một thế lực đã ăn sâu vào lịch sử như vậy, liệu chúng ta có cơ hội nào không?" Giọng hắn không giấu được sự lo lắng và tuyệt vọng.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, ánh mắt động viên. Hắn biết, để thuyết phục những tâm hồn đã quá mỏi mệt vì hồng trần gian nan này, cần nhiều hơn là lời nói suông. Hắn nhẹ nhàng đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch, nơi vầng trăng đơn độc treo mình giữa những vì sao xa xăm. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Hắn khẽ lẩm bẩm, rồi quay lại nhìn mọi người, ánh mắt kiên định. "Chúng ta có chân tâm, có lý lẽ, và quan trọng nhất, chúng ta có Chân Đạo. Kẻ thù dựa vào sức mạnh và sự dối trá, nhưng sức mạnh ấy sớm muộn cũng sẽ sụp đổ khi chân tướng được hé lộ. Chúng ta sẽ không hành động tùy tiện, chúng ta sẽ tìm kiếm cội nguồn, sẽ phác thảo sơ đồ những địa điểm tiềm năng liên quan đến ký hiệu cổ xưa này, những nơi có thể chứa đựng bí mật về 'Hắc Ám Thủy Tổ', về nguồn gốc của sự tha hóa. Cổ Phong Lão Nhân, kiến thức của ông sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối. Lý Nguyên, những ký ức của ngươi sẽ là bản đồ chi tiết. Chúng ta sẽ cùng nhau, từng bước một, lột trần bức màn thời gian, vạch trần bộ mặt thật của kẻ thù."
Trong căn phòng nhỏ bé của Thanh Phong Quán, dưới ánh nến chập chờn và sự chứng kiến của mảnh cổ ngọc, một quyết định quan trọng đã được đưa ra. Một liên minh nhỏ bé, yếu ớt nhưng chứa đựng một ý chí kiên cường, đã đặt những viên gạch đầu tiên cho một cuộc chiến trường kỳ, một cuộc chiến không chỉ vì sự sống còn mà còn vì chân lý của Đạo, vì sự thanh tẩy của hồng trần.
***
Vài ngày sau, khi bình minh còn chìm trong giấc ngủ, một làn sương mù dày đặc đã giăng mắc khắp các thung lũng, bao phủ lối vào một nơi hoang sơ và bị lãng quên: U Cốc. Không khí ẩm ướt và se lạnh, mang theo mùi đất mục, mùi rêu phong và một chút hương vị hoang dã của núi rừng. U Cốc đúng như tên gọi của nó, u ám và tịch mịch, với những vách đá dựng đứng, cây cối rậm rạp vươn mình trong làn sương, tạo nên một khung cảnh bí ẩn, có chút hoang tàn và cô độc. Tiếng gió rít nhẹ lướt qua những tán lá, tiếng côn trùng kêu vo ve và tiếng nước nhỏ giọt từ các khe đá, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng trầm buồn của thiên nhiên, càng làm tăng thêm vẻ thâm u của nơi này.
Đoàn người của Lâm Nhất, giờ đã bao gồm một vài tu sĩ độc lập đã quyết định đi theo hắn, cẩn trọng tiến vào thung lũng. Cổ Phong Lão Nhân đi trước, thân hình gầy gò của ông ẩn hiện trong làn sương, như một bóng ma của quá khứ. Ông dường như quá quen thuộc với địa hình hiểm trở nơi đây, bước chân vững chãi, không hề nao núng. Theo sau là Lâm Nhất, ánh mắt hắn quét qua từng tảng đá, từng gốc cây, như đang cố gắng cảm nhận hơi thở của nơi này, tìm kiếm một sự kết nối nào đó giữa thiên nhiên và tâm hồn mình. Mộ Dung Uyển Nhi đi sát bên Lâm Nhất, đôi mắt nàng vẫn ánh lên nỗi lo lắng, không phải cho bản thân, mà cho những người xung quanh, đặc biệt là hắn. Nàng siết chặt chiếc túi thuốc và kim châm bên hông, sẵn sàng đối phó với bất kỳ tình huống nào. Quỷ Thủ Y Vương lôi thôi đi cuối cùng, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm rượu, đôi mắt tinh quái không ngừng quan sát. Lý Nguyên, với khuôn mặt vẫn còn hốc hác, bước đi khá khó khăn, nhưng ánh mắt hắn đã lộ rõ sự kiên cường hơn, dù vẫn còn chút e sợ trước sự âm u của U Cốc.
Một vài tu sĩ độc lập khác, những người vốn quen với cuộc sống giang hồ sôi động, tỏ vẻ lo lắng trước sự âm u và tĩnh mịch của nơi này. Họ thì thầm với nhau, ánh mắt đầy vẻ băn khoăn. Một người trong số đó khẽ hỏi: "Cổ Phong Lão Nhân, nơi này... liệu có thực sự an toàn không? Nơi đây âm khí dồi dào quá, liệu có thu hút những thứ tà ác khác đến không?" Giọng hắn run rẩy, hòa vào tiếng vọng của chính mình trong thung lũng.
Cổ Phong Lão Nhân dừng lại, quay đầu nhìn mọi người, ánh mắt ông bình thản như nước hồ thu. "Đây là U Cốc. Một nơi đã bị lãng quên bởi thế giới bên ngoài. Địa thế hiểm trở, âm khí tự nhiên dồi dào, rất thích hợp để ẩn mình. Chính vì sự hoang sơ và âm u này mà ít ai dám bén mảng đến. Lại có nhiều hang động thiên nhiên, đủ để làm nơi trú ẩn cho chúng ta. Linh khí tuy không nồng đậm, nhưng với trận pháp đơn giản, chúng ta có thể cải tạo cho phù hợp. Điều quan trọng nhất là sự an toàn trước mắt, và nơi đây, ít nhất là tạm thời, có thể mang lại điều đó." Ông nói, giọng điệu chậm rãi nhưng đầy uyên bác, như một dòng suối mát xoa dịu những tâm hồn đang bất an.
Mộ Dung Uyển Nhi quan sát xung quanh, đôi mắt nàng sắc sảo đánh giá mọi thứ. "Cổ Phong Lão Nhân nói đúng. Nơi này thật sự rất kín đáo. Các vách đá dựng đứng này có thể tạo thành một hàng rào tự nhiên, và sương mù dày đặc có thể che giấu chúng ta khỏi những ánh mắt dòm ngó. Với một vài trận pháp phòng ngự cơ bản, chúng ta có thể biến nơi đây thành một căn cứ an toàn." Nàng khẽ thở phào, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút. Sự an toàn của Lâm Nhất và những người còn lại luôn là mối bận tâm hàng đầu của nàng.
Lâm Nhất không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ nhắm mắt, dùng thần niệm quét qua toàn bộ U Cốc. Hắn cảm nhận được sự tách biệt của nơi này với thế giới bên ngoài, sự hoang sơ nhưng cũng đầy tiềm năng. Hắn cảm nhận được sự tồn tại của những hang động tự nhiên ẩn mình trong lòng núi, những mạch nước ngầm chảy róc rách, và cả sự tĩnh lặng mà một nơi như thế này mang lại. Đây sẽ là nơi để họ hồi phục, để họ nghiên cứu, và quan trọng hơn, để họ củng cố niềm tin vào Chân Đạo. Hắn mở mắt, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một tia hy vọng. "Nơi đây sẽ là khởi điểm của chúng ta. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng ta tin rằng, Chân Đạo sẽ luôn tìm thấy con đường của mình."
Họ tiếp tục tiến sâu vào U Cốc, khảo sát từng hang động một. Tiếng bước chân của họ vang vọng trong không gian tĩnh mịch, hòa cùng tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần hang. Mỗi hang động đều mang một vẻ riêng, có hang rộng lớn như một đại điện, có hang nhỏ hẹp chỉ vừa đủ cho một người ẩn mình. Cuối cùng, họ chọn một hang động nằm sâu nhất, có địa thế kín đáo và dễ phòng thủ nhất. Nơi đây, ánh sáng từ bên ngoài chỉ có thể lọt vào một cách yếu ớt, tạo nên một không gian huyền ảo, nửa sáng nửa tối. Đây sẽ là Ẩn Cư Động Phủ của họ, là nơi để họ nương náu, để họ mài giũa ý chí, và để họ chuẩn bị cho một cuộc chiến vạch trần chân tướng.
***
Chiều tà, vài ngày sau khi đoàn người đến U Cốc, Ẩn Cư Động Phủ đã được dọn dẹp sơ sài. Những tảng đá lớn được kê thành bàn ghế, tuy thô kệch nhưng lại mang một vẻ đẹp mộc mạc, gần gũi với thiên nhiên. Một ngọn lửa nhỏ cháy bập bùng giữa hang, xua đi cái lạnh và ẩm ướt cố hữu của nơi đây, đồng thời chiếu sáng những khuôn mặt trầm tư, những ánh mắt kiên định. Mùi đá lạnh, mùi thảo mộc khô và một chút khói từ ngọn lửa, hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của sự ẩn dật.
Lâm Nhất ngồi đối diện với các đồng minh của mình, trên tay hắn là một bản đồ phác thảo của một số di tích cổ mà Cổ Phong Lão Nhân đã tìm thấy trong các thư tịch cổ xưa. Bản đồ được vẽ nguệch ngoạc trên một tấm da dê cũ kỹ, với những ký hiệu và đường nét bí ẩn, dường như đang ẩn chứa vô vàn bí mật chờ được khám phá. Hắn nhìn quanh một lượt, ánh mắt dừng lại ở từng người, cảm nhận được sự kết nối vô hình đang dần hình thành giữa họ. Đây không còn là những cá nhân đơn lẻ, mà là một liên minh, một tập thể đang cùng nhau hướng về một mục tiêu chung.
"Kẻ địch của chúng ta không chỉ mạnh mẽ ở hiện tại, mà còn có căn cơ từ ngàn xưa. Để đối phó, chúng ta cần một chiến lược đa diện." Lâm Nhất mở lời, giọng hắn trầm lắng, nhưng mỗi từ đều mang theo một sức nặng, một sự quyết đoán. "Một mặt, chúng ta phải vạch trần sự thật về cội nguồn tha hóa của 'tiên đạo' giả tạo, để những người còn đang bị mê muội có thể tỉnh ngộ. Mặt khác, chúng ta phải củng cố lực lượng, chuẩn bị cho cuộc đối đầu trực diện, bởi những kẻ đã chôn vùi chân lý sẽ không dễ dàng buông bỏ quyền lực của chúng."
Lý Nguyên, giờ đây đã hồi phục đáng kể về cả thể chất lẫn tinh thần, ánh mắt hắn không còn vẻ hoảng sợ tột độ như trước, thay vào đó là một sự quyết tâm mới. Hắn cảm thấy mình có trách nhiệm phải cống hiến hết mình cho liên minh này, để chuộc lại những lỗi lầm mà hắn đã vô tình gây ra khi còn ở Thiên Đạo Môn. "Trong Thiên Đạo Môn, có một số đệ tử ngoại môn và thậm chí cả trưởng lão cấp thấp vẫn còn giữ được lương tri, dù bị những giáo điều sai lầm che mờ. Nếu chúng ta có thể vạch trần âm mưu 'Thiên Đạo Chân Thân' một cách thuyết phục, có thể lung lay tận gốc niềm tin của họ. Những người ấy có thể trở thành đồng minh quan trọng, hoặc ít nhất là không còn bị lợi dụng."
Quỷ Thủ Y Vương, Vương Lão, khẽ gật gù, bình rượu trong tay ông vẫn không rời. "Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị. Y thuật của lão phu có thể chữa trị cho những kẻ bị tà khí xâm thực, nhưng quan trọng hơn là chữa lành tâm hồn của họ. Dùng sự nhân từ và chân lý để cảm hóa, đó mới là Vô Tiên Chi Đạo. Đây là một cuộc chiến không chỉ bằng đao kiếm, mà còn bằng trái tim, bằng sự thức tỉnh." Ông nói, ánh mắt tinh quái của ông như nhìn thấu tâm can của mỗi người.
Cổ Phong Lão Nhân, với vẻ mặt bình thản và uyên bác, khẽ mỉm cười. "Ta sẽ tiếp tục nghiên cứu các cổ tịch, tìm kiếm thêm về những di tích cổ có thể chứa đựng manh mối về khởi nguồn của sự tha hóa. Có lẽ chân tướng sẽ nằm ở một nơi nào đó đã bị lãng quên từ thời Thượng Cổ, nơi mà những ghi chép về 'Hắc Ám Thủy Tổ' và sự suy tàn của Chân Đạo vẫn còn được bảo tồn. Mảnh cổ ngọc này chính là chìa khóa đầu tiên."
Lâm Nhất nhìn quanh một lượt, ánh mắt hắn dừng lại ở từng người, cảm nhận được sự tin tưởng và quyết tâm đang dâng trào trong không gian nhỏ hẹp của hang động. "Tất cả chúng ta đều là một phần của Chân Đạo. Nơi đây sẽ là khởi điểm của chúng ta, là ngọn đèn soi sáng con đường phục hưng Chân Đạo. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Chúng ta sẽ bắt đầu từ đây, để hồng trần không còn bị mê muội bởi những lời nói dối ngàn năm."
Hắn khẽ gấp tấm bản đồ lại, đặt nó lên tảng đá trước mặt. "Cổ Phong Lão Nhân, ông hãy tiếp tục nghiên cứu, tìm kiếm những manh mối từ quá khứ. Lý Nguyên, ngươi hãy chuẩn bị thông tin chi tiết về Thiên Đạo Môn, về cơ cấu, về những kẻ cầm đầu, và về những đệ tử còn giữ lương tri. Quỷ Thủ Y Vương, ông hãy chuẩn bị dược liệu, bởi cuộc chiến này sẽ không thiếu những thương tổn, cả về thể xác lẫn tinh thần. Mộ Dung Uyển Nhi, nàng hãy hỗ trợ ta trong việc lên kế hoạch và sắp xếp căn cứ này, biến nó thành một nơi vững chắc. Còn các vị huynh đệ, các tu sĩ độc lập, hãy cảnh giới xung quanh U Cốc, và tìm kiếm thông tin bên ngoài một cách bí mật, cẩn trọng. Hãy nhớ, kẻ thù của chúng ta rất mạnh, nhưng chúng ta có chân lý. Và chân lý, dù có bị chôn vùi bao lâu, cuối cùng cũng sẽ được vạch trần."
Những lời nói của Lâm Nhất, tuy không hoa mỹ, nhưng lại mang một sức mạnh cảm hóa lạ kỳ, gieo vào lòng mỗi người một hạt giống hy vọng và quyết tâm. Các tu sĩ độc lập, những người từng hoài nghi, giờ đây đã nhìn hắn với một ánh mắt khác, ánh mắt của sự tin tưởng. Họ hiểu rằng, cuộc chiến này không phải là một cuộc chiến vì danh lợi hay quyền lực, mà là một cuộc chiến vì lương tri, vì chân lý của Đạo.
Trong Ẩn Cư Động Phủ, ngọn lửa vẫn cháy bập bùng, soi sáng những khuôn mặt đầy quyết tâm. Bên ngoài, U Cốc vẫn chìm trong màn đêm tĩnh mịch, nhưng bên trong, một liên minh nhỏ bé đã được củng cố, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, sẵn sàng đối mặt với một kẻ thù đã ăn sâu vào cội rễ của thời gian. Lâm Nhất biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, bởi để vạch trần một sự giả dối đã kéo dài hàng thiên kỷ, để đối đầu với một thứ đã ăn sâu vào cội rễ của thế giới, đòi hỏi không chỉ sức mạnh mà còn là sự minh triết, sự kiên trì, và lòng trắc ẩn không ngừng. Mảnh cổ ngọc trên bàn vẫn nằm im lìm, như một lời hứa, một sự khởi đầu cho một hành trình tìm kiếm chân tướng đã bị lãng quên từ thời Thượng Cổ, một hành trình mà Vô Tiên Chi Đạo sẽ là ngọn đuốc dẫn lối.