Vô tiên chi đạo
Chương 378

Kế Hoạch Khai Quang: Lộ Trình Phục Hưng Chân Đạo

3514 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất cùng Thiên Cơ Lão Nhân và Quỷ Thủ Y Vương, vạch ra kế hoạch chi tiết cho cuộc đối đầu đầu tiên.,Kế hoạch nhằm phơi bày sự thật về sự tha hóa của Thiên Đạo Môn và Hắc Ám Cung, tạo tiếng vang cho Chân Đạo.,Xác định mục tiêu cụ thể và phương pháp tiếp cận cho cuộc đối đầu ban đầu, dựa trên thông tin đã thu thập.,Củng cố tinh thần và sự đoàn kết trong liên minh, chuẩn bị cho các hành động sắp tới.,Tiếp tục phát triển vai trò lãnh đạo và tầm nhìn của Lâm Nhất, tích hợp tri thức cổ xưa vào chiến lược hiện tại.
Nhân vật: Lâm Nhất, Thiên Cơ Lão Nhân, Quỷ Thủ Y Vương (Vương Lão), Mộ Dung Uyển Nhi, Cổ Phong Lão Nhân, Lý Nguyên (Đệ Tử Bị Trục Xuất), Các tu sĩ độc lập
Mood: Strategic, determined, thoughtful, tense, mysterious
Kết chương: [object Object]

Màn đêm buông xuống U Cốc tựa như một tấm chăn dày dặn, ôm trọn lấy những thân cây cổ thụ và vách đá rêu phong, chỉ để lại những khoảng trống thăm thẳm nơi ánh trăng và sao trời hiếm hoi có thể len lỏi. Sáng sớm, sương mù vẫn còn giăng mắc, lượn lờ quanh những khe núi, tạo nên một bức tranh huyền ảo, mơ hồ như cõi mộng. Bên trong Ẩn Cư Động Phủ, nơi dòng suối nhỏ róc rách chảy qua những phiến đá đã mòn nhẵn theo năm tháng, không khí lại mang một vẻ tĩnh mịch khác thường. Mùi đá lạnh hòa lẫn với hương đất ẩm và thoang thoảng mùi thảo mộc khô từ lò luyện đan, tạo nên một sự thanh tịnh rất riêng, rất đỗi cô độc.

Trên chiếc bàn đá thô sơ đặt giữa hang động, ngọn đèn dầu lay lắt tỏa ra ánh sáng vàng vọt, yếu ớt, vừa đủ để soi rõ những đường vân cổ xưa trên mảnh cổ ngọc. Lâm Nhất ngồi đó, dáng người gầy gò nhưng thanh thoát, đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn giữ vẻ trầm tư sau một đêm dài suy tưởng. Hắn khẽ vuốt ve Kinh Thư Vô Tự trong tay, cảm nhận từng thớ giấy đã ngả màu thời gian, rồi chậm rãi đặt nó xuống bên cạnh mảnh ngọc. Ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt quen thuộc đang tề tựu quanh bàn: Thiên Cơ Lão Nhân, với mái tóc và râu bạc phơ như tuyết, đôi mắt tinh anh ẩn chứa trí tuệ ngàn đời; Quỷ Thủ Y Vương Vương Lão, dáng người nhỏ thó, đôi mắt tinh quái, tay vẫn không rời bình rượu; Mộ Dung Uyển Nhi thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi lo lắng nhưng vẫn đầy kiên định; Cổ Phong Lão Nhân phong trần, uyên bác; và Lý Nguyên, tuy vẫn còn xanh xao nhưng đã ánh lên tia hy vọng cùng quyết tâm cháy bỏng. Các tu sĩ độc lập khác ngồi thành một vòng tròn yên lặng phía sau, ánh mắt họ chăm chú, tràn đầy sự mong đợi.

Lâm Nhất cất tiếng, giọng nói ôn hòa nhưng ẩn chứa một sức nặng khó tả, tựa như dòng suối nhỏ đang từ từ khơi nguồn chảy ra đại dương. "Mảnh cổ ngọc này, cùng những gì Cổ Phong Lão Nhân và Lý Nguyên đã cung cấp, đã cho chúng ta một cái nhìn đáng sợ về cội rễ của sự tha hóa. Thiên Đạo Môn và Hắc Ám Cung... có vẻ như chỉ là hai mặt của cùng một đồng xu đã bị gỉ sét từ hàng ngàn năm trước." Hắn dừng lại, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào ký hiệu cổ xưa trên mảnh ngọc, cảm nhận sự lạnh lẽo của vật chất nhưng lại nghĩ đến hơi ấm của chân lý bị chôn vùi. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Nhưng nếu ngay cả cái 'tâm' của tiên đạo cũng bị vẩn đục, thì hồng trần làm sao có thể tìm thấy ánh sáng?"

Thiên Cơ Lão Nhân, với vẻ trầm tĩnh cố hữu, khẽ gật đầu, cây quải trượng bằng gỗ mục tựa vào vai ông. Ông đưa ngón tay gầy guộc, run run vuốt nhẹ lên ký hiệu cổ xưa trên mảnh ngọc, đôi mắt nhắm lại như đang cảm nhận một luồng khí tức xa xưa vọng về. "Chính xác. Sự giả tạo này không phải mới xuất hiện. Nó đã len lỏi từ thời kỳ Đại Đạo Thịnh Hành, biến chất dần theo dòng thời gian, từ lúc con người bắt đầu truy cầu sức mạnh mà quên đi bản chất của Đạo. Mảnh ngọc này không chỉ là một vật chứng, nó còn chứa đựng một phần 'khí' của thời đại đó, một thứ năng lượng đã bị bóp méo, tựa như một lời nguyền ẩn mình chờ đợi thời cơ." Giọng ông trầm đục, mang theo nỗi ưu tư về sự suy tàn của Chân Đạo, nỗi đau của một người đã chứng kiến quá nhiều sự đổi thay của thế sự. "Thiên cơ bất khả lộ, nhưng nhân tâm khó đoán. Lòng người tham lam, dục vọng chính là kẻ thù đáng sợ nhất, còn hơn cả những tà thuật, độc dược."

Lý Nguyên, lúc này đã không còn vẻ e dè thường thấy, hắn cố gắng tập trung hồi tưởng lại những gì đã từng đọc lướt qua trong các thư tịch cổ ở Thiên Đạo Môn, những cuốn sách vốn bị cấm đoán nhưng lại vô tình lọt vào tay hắn. "Trong Tàng Kinh Các của Thiên Đạo Môn, có một vài ghi chép mờ nhạt về những ký hiệu tương tự. Chúng được coi là 'tà văn', bị cấm giải thích hay truyền bá. Nhưng giờ đây, nhìn mảnh cổ ngọc này, ta nhận ra sự trùng khớp. Chúng không phải 'tà văn' mà có lẽ là những ghi chép về một sự thật đã bị bóp méo, bị tẩy trắng bởi những kẻ đứng đầu Thiên Đạo Môn để che giấu nguồn gốc thật sự của chúng." Hắn chỉ vào một vài ký hiệu mà hắn còn nhớ được, ánh mắt hắn hằn lên sự căm phẫn. "Họ đã lừa dối tất cả, từ những đệ tử thấp kém cho đến những trưởng lão trung thành."

Cổ Phong Lão Nhân, người đã dành cả đời để tìm kiếm những mảnh ghép lịch sử đã mất, bổ sung: "Những truyền thuyết dân gian mà ta từng nghe, những câu chuyện bị coi là hoang đường, nay lại có vẻ hợp lý đến lạ. Chúng kể về một thời kỳ mà Đạo và Tà hòa lẫn, nơi những kẻ truy cầu quyền lực đã dùng danh nghĩa 'tiên đạo' để thực hiện những âm mưu đen tối. Mảnh cổ ngọc này, cùng những lời giải thích của Thiên Cơ Lão Nhân, đã mở ra một cánh cửa mà ta tưởng chừng như đã vĩnh viễn đóng lại." Ông nhìn Lâm Nhất với một ánh mắt đầy hy vọng, như thể Lâm Nhất chính là người được chọn để vén màn bí mật ngàn năm.

Không khí trong động phủ trở nên nặng nề hơn, nhưng đó không phải là sự sợ hãi, mà là sự nhận thức về một gánh nặng lịch sử. Mọi người đều hiểu rằng, cuộc chiến này không chỉ là một cuộc đối đầu giữa các phe phái, mà là một cuộc chiến chống lại một sự giả dối đã ăn sâu vào cốt lõi của thế giới tu tiên. Lâm Nhất khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu mùi đá ẩm, cố gắng sắp xếp lại dòng suy nghĩ hỗn độn. Hắn cảm nhận được áp lực của trách nhiệm đang đè nặng lên đôi vai gầy, nhưng đồng thời, một ngọn lửa kiên định cũng bùng cháy trong lồng ngực. Hắn biết rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Và giờ đây, hồng trần đang cần được thức tỉnh.

Mộ Dung Uyển Nhi, với đôi mắt buồn nhưng kiên định, lặng lẽ rót một chén trà thảo mộc đặt trước mặt Lâm Nhất. Hương trà thanh nhã lan tỏa, xua đi phần nào không khí căng thẳng. Nàng hiểu gánh nặng mà Lâm Nhất đang mang vác, và nàng luôn ở đây, một điểm tựa thầm lặng, vững chắc. Nàng biết, con đường này sẽ đầy gian nan, và có lẽ sẽ phải trả giá bằng máu và nước mắt, nhưng nàng tin vào Lâm Nhất, tin vào Vô Tiên Chi Đạo mà hắn đang theo đuổi. "Chân lý, dù có bị chôn vùi bao lâu, cuối cùng cũng sẽ được vạch trần." Nàng thầm nhủ, ánh mắt nhìn Lâm Nhất đầy sự tin tưởng.

***

Khi ánh sáng yếu ớt của buổi trưa bắt đầu len lỏi qua khe đá, xuyên qua lớp sương mù đã dần tan bên ngoài U Cốc, cuộc thảo luận trong Ẩn Cư Động Phủ cũng chuyển sang một giai đoạn mới: xác định mục tiêu và phương án hành động. Ngọn đèn dầu vẫn cháy, nhưng không khí đã bớt phần nặng nề, thay vào đó là sự tập trung cao độ và một nguồn năng lượng chiến lược đang tuôn chảy.

Lâm Nhất trải một tấm bản đồ cũ kỹ lên bàn đá, tấm bản đồ do Cổ Phong Lão Nhân mang đến, ghi lại những địa danh cổ xưa và những tuyến đường mòn đã bị lãng quên. Hắn dùng ngón tay thon dài của mình lướt qua những ký hiệu mờ nhạt, ánh mắt tinh tường như đang dò tìm một sợi chỉ vô hình xuyên suốt lịch sử. "Chúng ta không thể đối đầu trực diện ngay lúc này. Thiên Đạo Môn và Hắc Ám Cung quá mạnh, và chúng ta không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự thức tỉnh của lòng người. Chúng ta cần một 'khúc dạo đầu' vang dội, một đòn đánh không chỉ gây thiệt hại mà còn phải 'khai quang' tâm trí những người đang bị mê hoặc. Một đòn đánh để Vô Tiên Chi Đạo được biết đến, để chân lý được hé lộ." Hắn nói, giọng nói chậm rãi, chứa đựng sự cân nhắc kỹ lưỡng.

Quỷ Thủ Y Vương Vương Lão nhấp một ngụm rượu, đôi mắt tinh quái của ông lóe lên. "Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị. Thiên Đạo Môn tuy cường đại, nhưng nội bộ cũng không phải là một khối sắt. Những kẻ đã bị tha hóa sâu sắc thì khó cứu, nhưng vẫn còn nhiều người bị lừa dối, bị ép buộc bởi những giáo điều sai lầm. Chúng ta phải tìm cách tách rời chúng, vạch trần bộ mặt thật của kẻ cầm đầu, để những người còn lương tri có cơ hội thức tỉnh." Ông đặt bình rượu xuống, bàn tay nhỏ thó cầm lấy bộ kim châm sáng loáng, nhẹ nhàng vuốt ve chúng như thể đang vuốt ve những đứa con của mình. "Y thuật của lão phu có thể chữa trị cho những kẻ bị tà khí xâm thực, nhưng quan trọng hơn là chữa lành tâm hồn của họ. Dùng sự nhân từ và chân lý để cảm hóa, đó mới là Vô Tiên Chi Đạo. Đây là một cuộc chiến không chỉ bằng đao kiếm, mà còn bằng trái tim, bằng sự thức tỉnh."

Lý Nguyên, với sự hiểu biết sâu sắc về cấu trúc và hoạt động của Thiên Đạo Môn, lập tức tiếp lời: "Trong Thiên Đạo Môn, có một số đệ tử ngoại môn và thậm chí cả trưởng lão cấp thấp vẫn còn giữ được lương tri, dù bị những giáo điều sai lầm che mờ. Ta biết một vài người trong số họ, những người từng có lý tưởng cao đẹp nhưng đã bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực. Nếu chúng ta có thể vạch trần âm mưu 'Thiên Đạo Chân Thân' một cách thuyết phục, có thể lung lay tận gốc niềm tin của họ. Những người ấy có thể trở thành đồng minh quan trọng, hoặc ít nhất là không còn bị lợi dụng." Hắn cúi đầu, ánh mắt hằn lên nỗi đau và sự hối hận. "Ta đã từng là một phần của sự mê muội đó, nên ta hiểu. Lòng người khó đoán, nhưng cũng dễ bị lung lay khi sự thật được phơi bày."

Lâm Nhất khẽ gật đầu, ánh mắt hắn lại quay về tấm bản đồ cũ kỹ. "Ta nghĩ đến một điểm..." Hắn chỉ vào một vị trí trên bản đồ, một vùng đất hoang vu nhưng lại có một ngọn núi cao chót vót được đánh dấu bằng một ký hiệu cổ xưa. "Nơi đó, theo những gì ta đã tìm hiểu từ Kinh Thư Vô Tự và những lời Cổ Phong Lão Nhân đã kể, đang diễn ra một sự kiện quan trọng, một nghi lễ lớn của Thiên Đạo Môn, nhằm 'khai mở' một nguồn năng lượng cổ xưa, mà theo ta, chính là nguồn gốc của sự tha hóa. Đây có thể là cơ hội tốt nhất để chúng ta phơi bày sự thật, không chỉ cho những người bị lừa dối, mà còn cho cả thế giới tu tiên."

Các tu sĩ độc lập, những người đã từng bị áp bức và tìm kiếm chân lý, bắt đầu thảo luận sôi nổi. Họ đưa ra các phương án hành động dựa trên kinh nghiệm phong phú của mình trong việc ẩn nấp, trinh sát và đối phó với các thế lực tà đạo. Một người trong số họ, một nữ tu sĩ với đôi mắt sắc sảo và dáng vẻ nhanh nhẹn, đề xuất: "Chúng ta có thể cử một nhóm nhỏ thâm nhập trước, thu thập thông tin chi tiết về nghi lễ và bố trí phòng thủ của chúng. Sau đó, chúng ta sẽ quyết định cách thức ra tay."

Mộ Dung Uyển Nhi lặng lẽ ghi chép vào một cuốn sổ tay nhỏ, đôi khi nàng ngước lên đặt những câu hỏi nhỏ để làm rõ các chi tiết: "Nghi lễ đó diễn ra vào thời khắc nào? Có những nhân vật chủ chốt nào sẽ tham dự? Sức mạnh của họ ra sao? Và quan trọng nhất, chúng ta sẽ dùng cách nào để sự thật được lan truyền rộng rãi nhất, không chỉ giới hạn trong phạm vi những người có mặt?" Giọng nàng nhẹ nhàng nhưng đầy sự sắc bén, cho thấy nàng không chỉ là một người hỗ trợ mà còn là một bộ óc chiến lược đáng gờm. Nàng hiểu rằng, cuộc chiến này không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự khôn ngoan và cách thức truyền tải thông điệp.

Quỷ Thủ Y Vương tiếp tục phân tích, đưa ra những kiến thức sâu sắc của mình về các loại độc dược và yếu huyệt: "Hắc Ám Cung thường dùng một loại độc khí để khống chế tâm trí, khiến người ta dễ dàng chấp nhận những giáo điều sai lầm. Ta có thể chế tạo một loại giải dược, hoặc ít nhất là một loại dược liệu có thể làm suy yếu tác dụng của chúng, giúp những người bị ảnh hưởng có thể thức tỉnh tạm thời. Điều này có thể tạo ra sự hỗn loạn trong hàng ngũ địch, và cũng là bằng chứng rõ ràng nhất về sự thao túng của chúng." Ông khẽ cười, nụ cười ẩn chứa sự tự tin của một người đã nắm giữ sinh tử trong tay.

Lâm Nhất lắng nghe một cách cẩn trọng, từng lời nói, từng ý kiến đều được hắn thu nạp và tổng hợp. Hắn cảm thấy mình như một dòng sông đang tiếp nhận vô số nhánh suối, để rồi tạo thành một dòng chảy mạnh mẽ hơn. Hắn biết rằng, Vô Tiên Chi Đạo không phải là con đường cô độc, mà là con đường của sự sẻ chia, của sự đồng lòng. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," hắn thầm nhủ, "chúng ta sẽ dùng cái tình ấy để cảm hóa, dùng cái linh ấy để thức tỉnh."

***

Khi ánh nắng chiều tà bắt đầu nhuộm đỏ sườn núi U Cốc, và lớp sương mù mờ ảo lại bắt đầu kéo về, không gian trong Ẩn Cư Động Phủ trở nên trầm lắng hơn, nhưng cũng tràn đầy sự quyết tâm. Kế hoạch đã được định hình một cách rõ ràng, từng chi tiết nhỏ nhất đều được thảo luận và sắp xếp cẩn thận. Ngọn đèn dầu trên bàn đá đã cháy đến mức yếu ớt, như thể nó cũng đang dồn hết sức mình để soi sáng con đường chông gai phía trước.

Lâm Nhất đứng dậy, dáng người gầy gò của hắn bỗng toát lên một vẻ cao lớn lạ thường. Ánh mắt hắn quét qua từng người đồng minh, từ Thiên Cơ Lão Nhân uyên bác đến Lý Nguyên đầy hận thù nhưng cũng đầy hy vọng, từ Quỷ Thủ Y Vương tinh quái đến Mộ Dung Uyển Nhi trầm tĩnh, và đến từng tu sĩ độc lập đang tràn đầy nhiệt huyết. Hắn cảm nhận được sự tin tưởng tuyệt đối đang đặt trọn vào mình, một gánh nặng nhưng cũng là một nguồn sức mạnh vô biên.

"Cuộc chiến này sẽ khó khăn, có thể phải hy sinh. Nhưng chúng ta chiến đấu không phải vì quyền lực, không phải vì danh vọng, mà vì Chân Đạo, vì những linh hồn đang bị tha hóa, vì hồng trần đang chịu khổ. Con đường 'Vô Tiên' không phải là con đường cô độc, mà là con đường của sự sẻ chia và thức tỉnh." Lâm Nhất nói, giọng hắn vang vọng trong hang động, tràn đầy sự chân thành và một niềm tin mãnh liệt. "Chúng ta sẽ là những người khai mở con đường. Tiếng vang của sự thật sẽ mạnh hơn bất kỳ phép thuật nào, bất kỳ đao kiếm nào." Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào lòng mỗi người. "Chúng ta sẽ không chỉ phá hủy, mà còn phải xây dựng lại. Xây dựng lại niềm tin, xây dựng lại Chân Đạo trong lòng mỗi người."

Cổ Phong Lão Nhân khẽ gật đầu, ánh mắt ông nhìn Lâm Nhất đầy sự hài lòng và kính phục. "Lâm Nhất nói đúng. Chúng ta đã bị những lời nói dối ngàn năm che mờ mắt, bị những ảo ảnh về 'tiên đạo' giả tạo dẫn lối. Giờ đây, đã đến lúc chúng ta phải vén màn. Ta sẽ tiếp tục hỗ trợ từ đây, tìm kiếm thêm những cổ tịch, những manh mối từ quá khứ để cung cấp thêm bằng chứng cho các vị." Ông nói, bàn tay gầy guộc siết chặt chiếc quải trượng.

Lý Nguyên, với đôi mắt đỏ hoe, nắm chặt tay. "Ta sẽ không để Thiên Đạo Môn tiếp tục lừa dối thế nhân. Ta sẽ dùng mọi hiểu biết của mình để giúp các vị, dù phải trả giá bằng tính mạng." Hắn đã tìm thấy một mục đích sống mới, một con đường chuộc lỗi.

Các tu sĩ độc lập đứng dậy, ánh mắt họ tràn đầy kiên định. Họ hiểu rằng, đây không chỉ là cuộc chiến của riêng Lâm Nhất, mà là cuộc chiến của tất cả những ai còn mang trong mình lương tri, còn khao khát chân lý. Họ cúi đầu trước Lâm Nhất, một sự tôn kính xuất phát từ tận đáy lòng.

Mộ Dung Uyển Nhi tiến đến bên Lâm Nhất, nàng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay hắn, truyền cho hắn sự ủng hộ thầm lặng nhưng mạnh mẽ. Cái nắm tay ấy ấm áp, xua đi phần nào sự lạnh lẽo của đá, của đêm tối, và của gánh nặng trách nhiệm. Trong khoảnh khắc ấy, cả hai không cần lời nói, chỉ cần ánh mắt giao nhau, chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc và một lời hứa không thành lời về sự đồng hành trên con đường gian nan phía trước. Nàng biết, con đường này sẽ đầy chông gai, nhưng nàng tin vào hắn, vào sức mạnh của chân lý và lòng nhân ái mà hắn mang trong mình.

Bên ngoài Ẩn Cư Động Phủ, ánh trăng non yếu ớt bắt đầu treo mình trên nền trời đen thẫm, cố gắng xuyên qua lớp sương mù dày đặc. Tiếng côn trùng đêm rả rích vọng lại, như một khúc ca buồn bã về vòng luân hồi của vạn vật. Trong động phủ, ngọn đèn dầu cuối cùng cũng lụi tắt, nhưng trong lòng mỗi người, một ngọn lửa hy vọng và quyết tâm lại bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Lâm Nhất ngước nhìn lên trần động phủ, nơi những giọt nước nhỏ từ từ nhỏ xuống, tạo thành những âm thanh tí tách đều đặn. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đòi hỏi sự minh triết, sự kiên trì, và lòng trắc ẩn không ngừng nghỉ. Để vạch trần một sự giả dối đã kéo dài hàng thiên kỷ, để đối đầu với một thứ đã ăn sâu vào cội rễ của thế giới, không chỉ cần sức mạnh mà còn là sự thức tỉnh của cả hồng trần. Mảnh cổ ngọc trên bàn, giờ đây chìm trong bóng tối, vẫn nằm im lìm, như một lời hứa, một sự khởi đầu cho một hành trình tìm kiếm chân tướng đã bị lãng quên từ thời Thượng Cổ, một hành trình mà Vô Tiên Chi Đạo sẽ là ngọn đuốc dẫn lối, soi sáng cho những bước chân đầu tiên của liên minh trên con đường phục hưng Chân Đạo.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ