Vô tiên chi đạo
Chương 382

Hồng Trần Xôn Xao: Tiên Đạo Giả Tạo Bị Vạch Trần

3974 từ
Mục tiêu: Lâm Nhất công khai các bằng chứng về sự mục ruỗng của 'tiên đạo giả tạo' (mà sau này sẽ phát triển thành Thiên Đạo Môn) và các nghi thức tà dị liên quan đến Thảo Dược Điếm ở Đại Càn Đế Đô.,Khiến dư luận trong giới tu sĩ và phàm nhân ở Đại Càn Đế Đô xôn xao, nhiều người bắt đầu hoài nghi về con đường tu tiên đã bị tha hóa.,Củng cố vị thế và sự tin tưởng vào 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất trong mắt công chúng và các tu sĩ có thiện chí.,Kích động phản ứng từ các thế lực tha hóa, đặc biệt là những kẻ đứng sau Thảo Dược Điếm, mở đường cho những cuộc đối đầu quy mô lớn hơn.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Thiên Cơ Lão Nhân, Quỷ Thủ Y Vương, Vân Du Đạo Nhân (Cổ Phong), Lý Nguyên (Đệ Tử Bị Trục Xuất), Vương Đại Phúc, Thủ Hạ Thiên Đạo (Mã Tam), Người Kể Chuyện Dạo (Ông Đồ), Thư Sinh Nghèo (Mạnh Quân)
Mood: Tense, determined, reflective, hopeful yet somber
Kết chương: [object Object]

Ánh nắng cuối ngày đã tắt hẳn, nhưng dư âm từ những lời Lâm Nhất vẫn còn đọng lại trong không khí, như một làn sương mỏng giăng mắc nơi khoáng mạch. A Khổ cùng những người phàm nhân và tu sĩ cấp thấp khác, dù cơ thể còn mệt mỏi, nhưng trong ánh mắt đã bừng lên một tia hy vọng mới, một sự thức tỉnh mơ hồ về con đường mà bấy lâu nay họ vẫn lầm tưởng là Tiên Đạo. Đông Phương Hùng vẫn bị trói chặt, ánh mắt phức tạp nhìn về phía Lâm Nhất, những lời nói của tiểu đạo sĩ gầy gò kia đã gieo vào lòng hắn một hạt giống nghi ngờ, một vết nứt nhỏ trong bức tường cuồng tín mà hắn đã xây dựng quanh mình. Hắn đã tin rằng Tiên Đạo là quyền lực, là sự thống trị, nhưng những gì Lâm Nhất nói lại là tình người, là sự sẻ chia, là chân lý ẩn mình trong hồng trần. Sự dao động đó, dù chỉ thoáng qua, cũng đủ để Thiên Cơ Lão Nhân nhận ra, và y biết, hạt giống Chân Đạo đã được gieo, nó sẽ nảy mầm, dù con đường phía trước còn đầy chông gai.

Lâm Nhất nhìn về phía xa, nơi những dãy núi hùng vĩ sừng sững ẩn hiện trong màn đêm, như những chứng nhân im lặng của bao thăng trầm thế sự. Hắn biết, trận chiến tại Linh Thạch Khoáng Mạch này chỉ là một khởi đầu nhỏ bé. Những kẻ đứng sau thao túng, những kẻ đã lợi dụng danh nghĩa tiên đạo để gieo rắc khổ đau, vẫn còn ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ để trỗi dậy. Manh mối về "Thảo Dược Điếm" ở Đại Càn Đế Đô, nơi cung cấp linh dược cho những nghi thức tà dị, đã trở thành ngọn hải đăng soi sáng bước đường tiếp theo của liên minh. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất đá còn vương vấn linh khí, hòa quyện với mùi máu tanh đã tan đi theo gió. Con đường truy tầm chân tướng đã bị lãng quên từ thời Thượng Cổ còn dài, nhưng ngọn đuốc "Vô Tiên Chi Đạo" đã được thắp sáng, soi đường cho những bước chân đầu tiên của liên minh trên con đường phục hưng Chân Đạo. Lâm Nhất không giết Đông Phương Hùng, bởi hắn hiểu rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính. Và việc thức tỉnh một tâm hồn lầm lạc còn ý nghĩa hơn vạn lần việc hủy diệt một thể xác. Mảnh cổ ngọc trong túi hắn vẫn nằm im lìm, như một lời hứa, một sự khởi đầu cho một hành trình mà chân lý và lòng người sẽ là sức mạnh vĩ đại nhất.

***

Đại Càn Đế Đô, một buổi sáng sớm, ánh dương quang như tơ lụa mỏng manh rải xuống những mái ngói lưu ly, phản chiếu sắc màu lấp lánh như ngàn vạn tinh tú. Phố phường vẫn còn yên tĩnh, chỉ có tiếng rao hàng của những người bán điểm tâm sớm, tiếng bước chân vội vã của những tiểu thương gánh gồng hàng hóa, và mùi hương của bánh hấp, trà nóng len lỏi trong không khí se lạnh.

Trong một con phố nhỏ yên bình, nơi những ngôi nhà gạch cổ kính nối tiếp nhau, một ngôi Thảo Dược Điếm với biển hiệu gỗ lớn, chạm khắc tinh xảo ba chữ "Bách Thảo Đường", đứng sừng sững như một pho tượng cổ xưa. Kiến trúc hai tầng bằng gạch xanh rêu đã nhuốm màu thời gian, nhưng lại toát lên vẻ trang trọng, sạch sẽ đến lạ thường. Bên trong, qua khung cửa sổ bằng gỗ mun, có thể thấp thoáng thấy những kệ gỗ cao chất đầy các loại thảo dược khô được phân loại rõ ràng, từng bó, từng củ, từng lá được sắp xếp ngăn nắp. Một mùi thuốc bắc nồng nhẹ, pha lẫn hương thơm dịu của các loại linh dược quý giá, lảng bảng trong không gian, tạo cảm giác an lành và tin cậy. Tiếng chày giã thuốc đều đều, trầm ấm, tiếng cân thuốc lách cách, và tiếng khách hàng hỏi mua khe khẽ vọng ra, như những nốt nhạc nhẹ nhàng của một bản nhạc bình minh.

Phía đối diện Thảo Dược Điếm, ẩn mình trong bóng râm của một gốc đại thụ cổ thụ, Lâm Nhất và liên minh đang bí mật quan sát. Hắn, với thân hình gầy gò trong bộ đạo bào vải thô đã sờn cũ, đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn giữ vẻ trầm tư thường ngày, nhưng lại ánh lên sự kiên định lạ thường. Mộ Dung Uyển Nhi đứng cạnh hắn, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn vẫn không rời khỏi khuôn mặt Lâm Nhất, nàng khẽ siết chặt túi thuốc và kim châm trong tay, chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống. Quỷ Thủ Y Vương, với vẻ ngoài lập dị thường thấy, lại mang một vẻ mặt nghiêm trọng hiếm có. Bàn tay khô gầy của y đang kiểm tra lại những bình thuốc, những kim châm, ánh mắt sắc bén quét qua mọi ngóc ngách của con phố.

Thiên Cơ Lão Nhân, lưng còng, râu tóc bạc phơ như tuyết, đôi mắt tinh anh như nhìn thấu vạn vật, chậm rãi vuốt chòm râu. Y cầm trên tay một xấp giấy cũ kỹ, đó là những ghi chép, những lời khai mà liên minh đã thu thập được từ Linh Thạch Khoáng Mạch.

"Những lời khai và chứng cứ này..." Thiên Cơ Lão Nhân cất tiếng, giọng nói trầm ấm như tiếng suối chảy, "đủ để lay chuyển một phần hồng trần, nhưng cũng đủ để chọc giận những kẻ ẩn mình trong bóng tối."

Lâm Nhất khẽ thở dài, luồng khí thanh tịnh từ Phù Trần Mộc trên tay hắn khẽ lay động, mang theo mùi hương của gỗ đàn và linh khí tự nhiên. "Chúng ta không tìm kiếm sự phẫn nộ, Lão nhân. Chúng ta chỉ mong chân tướng được tỏ rõ. Hồng trần đã lầm lạc quá lâu, cần một con đường đúng đắn." Hắn nói, ánh mắt xa xăm như xuyên thấu qua những bức tường gạch, nhìn vào sâu thẳm tâm can những kẻ đã tạo ra sự giả dối.

Vân Du Đạo Nhân Cổ Phong, với dáng vẻ phong trần thường thấy, áo đạo bào cũ kỹ, râu tóc lòa xòa, đang nhấp một ngụm rượu từ bầu rượu bên hông. Y nhìn về phía Thảo Dược Điếm, ánh mắt sắc bén quét qua từng ô cửa sổ. "Thảo Dược Điếm này, bề ngoài trang trọng, nhưng ẩn sâu bên trong lại chứa đầy mùi vị của tội lỗi. Ta đã nghe phong thanh về những 'linh dược' kỳ lạ, những nghi thức 'tăng cường tu vi' mà không ít tu sĩ đã lầm lỡ tin theo, cuối cùng lại biến thành cái vỏ rỗng." Y khẽ lắc đầu, trong giọng nói pha chút xót xa.

Lý Nguyên, với vẻ mặt nhiệt huyết nhưng vẫn còn vương vấn nỗi tự ti từ những sai lầm trong quá khứ, nắm chặt tay. Hắn đã từng là một đệ tử của một môn phái bị lừa dối, hắn hiểu rõ cảm giác bị lợi dụng, bị biến thành con cờ trong tay kẻ khác. "Chân tướng phải được công khai, Sư huynh Lâm Nhất. Những kẻ đã lừa dối chúng ta, đã bóc lột phàm nhân, không thể cứ mãi ẩn mình sau bức màn đạo đức giả."

Không khí căng thẳng nhưng lại đầy quyết tâm. Lâm Nhất cùng Thiên Cơ Lão Nhân thảo luận chiến lược, cân nhắc từng bước đi. Họ biết, một khi chân tướng được phơi bày, mọi thứ sẽ không còn đơn giản nữa. Mộ Dung Uyển Nhi và Quỷ Thủ Y Vương kiểm tra vật phẩm y tế lần cuối, đảm bảo rằng họ có thể ứng phó với bất kỳ tình huống khẩn cấp nào. Vân Du Đạo Nhân và Lý Nguyên cảnh giới xung quanh, đôi mắt không ngừng quét qua những con hẻm nhỏ, những góc khuất, nơi có thể ẩn chứa những ánh mắt dò xét, những mối nguy hiểm rình rập. Họ là những người tiên phong, những ngọn đuốc nhỏ giữa đêm tối của sự lầm lạc, và họ biết, con đường phía trước sẽ không hề bằng phẳng.

Hắn nhìn lại một lượt những khuôn mặt kiên định của đồng đội. Mộ Dung Uyển Nhi lo lắng nhưng vẫn sẵn sàng, Quỷ Thủ Y Vương bề ngoài khó tính nhưng tâm can lại ấm áp, Vân Du Đạo Nhân phóng khoáng nhưng nghiêm túc, Lý Nguyên nhiệt huyết và khao khát chuộc lỗi. Mỗi người một vẻ, nhưng đều chung một chí hướng: vạch trần cái giả dối, phục hưng Chân Đạo. Một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi hương của các loại thảo mộc từ Bách Thảo Đường, và đâu đó là mùi hương thanh khiết từ những bông hoa sớm. Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Nhất cảm thấy một sự bình yên lạ lùng, một niềm tin mãnh liệt vào con đường mình đang đi. Hắn biết, dù có gian nan đến mấy, chỉ cần giữ vững chân tâm, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, thì rồi chân lý sẽ được tỏ rõ.

***

Khi mặt trời lên cao, những tia nắng vàng óng ả trải khắp Đại Càn Đế Đô, Phàm Nhân Thị Trường đã trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Tiếng người cười nói, mặc cả, tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng rao hàng vang vọng khắp nơi, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống hồng trần. Mùi hương của đủ loại thức ăn vặt, mùi gia vị, mùi mồ hôi của đám đông hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng của chợ búa phồn hoa.

Giữa quảng trường chợ, nơi dòng người qua lại tấp nập, bỗng có một luồng khí thanh tịnh nhẹ nhàng lan tỏa, như một làn sương mỏng xoa dịu đi sự ồn ào, náo nhiệt. Lâm Nhất xuất hiện, dáng vẻ thanh thoát, trong bộ đạo bào cũ kỹ nhưng sạch sẽ, hắn đứng vững chãi giữa dòng người, ánh mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng khuôn mặt, từ tiểu thương, phu phen, cho đến những thư sinh áo vải, những quý nhân áo gấm. Hắn vung nhẹ Phù Trần Mộc trong tay, một luồng linh khí vô hình lan tỏa, không mạnh mẽ nhưng lại có sức cuốn hút lạ thường, khiến đám đông đang xôn xao chợt dừng lại, tò mò nhìn về phía hắn.

Lý Nguyên, với vẻ mặt đầy nhiệt huyết và một chút căng thẳng, bước lên phía trước. Hắn cầm trên tay một xấp giấy dày, chính là những bằng chứng thu thập được từ Linh Thạch Khoáng Mạch và những điều tra sơ bộ về Thảo Dược Điếm. Giọng nói của hắn, ban đầu còn hơi run rẩy, nhưng dần trở nên mạnh mẽ, rõ ràng, vang vọng khắp quảng trường: "Hỡi những ai đang lắng nghe, hỡi những người con của Đại Càn Đế Đô! Hôm nay, ta, Lý Nguyên, một kẻ từng lầm lạc trong con đường tu tiên giả tạo, xin được công khai những sự thật bị che giấu bấy lâu nay!"

Đám đông ban đầu xôn xao, bàn tán, những ánh mắt hiếu kỳ pha lẫn nghi ngờ đổ dồn về phía hắn. Một vài tu sĩ trẻ tuổi trong trang phục chỉnh tề, đang đi dạo chợ, cũng cau mày nhìn. Lý Nguyên không để tâm, hắn tiếp tục, giọng nói vang dội như tiếng chuông chùa: "Đây là những ghi chép được tìm thấy tại Linh Thạch Khoáng Mạch, nơi mà vô số phàm nhân và tu sĩ cấp thấp đã bị bóc lột sức lao động, bị giày vò cả thể xác lẫn tinh thần! Chúng không phải tu đạo, mà là hút cạn linh mạch, bòn rút sinh mệnh, không phải để cầu tiên mà để phục vụ những nghi thức tà dị, những dục vọng đen tối của những kẻ tự xưng là 'tiên nhân'!"

Hắn giơ cao những tờ giấy, một vài người đứng gần có thể nhìn thấy những nét chữ nguệch ngoạc ghi lại số liệu khai thác, danh sách phàm nhân bị ngược đãi, và những chi phí cho các loại "linh dược đặc biệt" mà Thảo Dược Điếm cung cấp. Đám đông dần lắng xuống, những tiếng thì thầm nhỏ dần, thay vào đó là sự kinh ngạc, hoài nghi, rồi dần chuyển thành phẫn nộ.

"Chuyện này... thật không thể tin được!" Một Người Kể Chuyện Dạo, Ông Đồ, với dáng người gầy gò, khuôn mặt khắc khổ nhưng đôi mắt sáng ngời, khẽ thì thầm với người bên cạnh, tay không ngừng phe phẩy chiếc quạt. "Chẳng lẽ bấy lâu nay chúng ta bị lừa dối?"

Bên cạnh hắn, một Thư Sinh Nghèo, Mạnh Quân, với dáng người gầy gò, khuôn mặt xanh xao vì học hành, đôi mắt thâm quầng nhưng vẫn ánh lên vẻ thông tuệ, ôm chặt cuốn sách cũ. Hắn lắng nghe từng lời của Lý Nguyên, trong lòng dấy lên một sự hoài nghi sâu sắc. "Dù nghèo khó, chí lớn vẫn không phai. Nhưng nếu ngay cả Tiên Đạo cũng đã mục ruỗng, vậy chân lý nằm ở đâu?"

Đúng lúc đó, từ một con hẻm nhỏ gần quảng trường, một tiếng quát giận dữ vang lên, xé tan không khí căng thẳng: "Vô liêm sỉ! Dám vu khống môn phái ta! Ngươi muốn chết sao?!"

Thủ Hạ Thiên Đạo, Mã Tam, với vẻ mặt kiêu ngạo và hống hách thường thấy, bước ra, theo sau là vài tu sĩ với ánh mắt hung tợn. Hắn trung thành tuyệt đối với Lã Bất Phàm và Thiên Đạo Môn, không cho phép bất kỳ ai bôi nhọ thanh danh của họ. Ánh mắt hắn tràn đầy sự tức giận và khinh miệt khi nhìn Lý Nguyên, một kẻ mà hắn coi là phản đồ, lại dám công khai những "lời lẽ báng bổ" này.

Lâm Nhất đứng vững, ánh mắt trầm tĩnh quét qua Mã Tam và những kẻ đi theo hắn. Hắn không nói gì, chỉ đứng đó, như một ngọn núi sừng sững giữa phong ba, nhưng khí thế kiên định của hắn đã đủ để trấn áp một phần sự hung hăng của đối phương. Lý Nguyên, được Lâm Nhất làm chỗ dựa, tiếp tục trình bày, giọng nói thêm phần đanh thép, vạch trần những nghi thức tà dị liên quan đến Thảo Dược Điếm, những linh dược được bào chế từ sinh mệnh phàm nhân, những lời hứa hẹn hão huyền về sự trường sinh bất lão mà thực chất chỉ là bòn rút linh khí, biến tu sĩ thành cái xác không hồn.

Vân Du Đạo Nhân và Quỷ Thủ Y Vương đã giữ vững vị trí, sẵn sàng đối phó với bất kỳ sự quấy phá nào từ các tu sĩ liên quan đến thế lực đang dần hình thành nên Thiên Đạo Môn này. Ánh mắt Quỷ Thủ Y Vương sắc lạnh, bàn tay y khẽ vuốt ve túi thuốc bên hông, sẵn sàng ra tay khi cần thiết. Vân Du Đạo Nhân, bầu rượu đã cạn một nửa, ánh mắt không còn vẻ phóng khoáng mà thay bằng sự nghiêm nghị.

Đám đông xôn xao hơn nữa, những tiếng bàn tán, những lời phẫn nộ bắt đầu dấy lên. Một số người đã từng mua thuốc ở Bách Thảo Đường, hoặc có người thân đã từng "may mắn" được các tu sĩ cấp cao giới thiệu đến đó để "tăng cường tu vi", giờ đây đều tái mặt, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi và hoài nghi khôn cùng. Họ bắt đầu liên tưởng đến những điều bất thường mà bấy lâu nay họ vẫn cố gắng phớt lờ, những lời đồn thổi về những kẻ tu tiên bỗng nhiên phát cuồng, về những phàm nhân bỗng nhiên kiệt sức mà chết không rõ nguyên nhân. Chân lý, dù phũ phàng, cũng đã bắt đầu gặm nhấm niềm tin mù quáng của họ. Những hạt giống nghi ngờ đã được gieo, và nó đang bắt đầu nảy mầm trong lòng hồng trần muôn mặt.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu tím hồng lên bầu trời Đại Càn Đế Đô, rồi dần chìm vào bóng tối bao la. Những ngọn đèn lồng bắt đầu được thắp sáng, lấp lánh như những đốm lửa nhỏ giữa màn đêm. Trong một gian phòng riêng tại Thiên Hương Lâu, tòa nhà nhiều tầng được xây dựng từ gỗ quý và ngói lưu ly, trang trí lộng lẫy bằng đèn lồng và tranh vẽ, Lâm Nhất và các đồng minh đang ngồi lại.

Căn phòng được bao bọc bởi những tấm bình phong chạm khắc tinh xảo, cách biệt với sự ồn ào bên ngoài, nhưng tiếng bàn tán xôn xao về sự kiện ban ngày vẫn còn vọng vào, như những làn sóng dập dềnh không ngừng nghỉ. Tiếng nhạc cụ truyền thống êm dịu, tiếng chén đĩa va chạm khe khẽ từ sảnh lớn bên dưới, và mùi thức ăn cao cấp, rượu thơm, hương liệu quý giá len lỏi vào căn phòng, nhưng không thể xua đi bầu không khí trầm lắng, suy tư. Ánh nến lung linh trên bàn chiếu rõ vẻ mặt trầm tư của họ.

Thiên Cơ Lão Nhân, sau khi nhấp một ngụm trà nóng, chậm rãi vuốt chòm râu bạc. "Dư luận đã dậy sóng... Hạt giống nghi ngờ đã được gieo vào lòng người. Nhưng những kẻ cầm quyền, những thế lực đã thao túng 'tiên đạo giả tạo' bấy lâu nay, sẽ không dễ dàng buông tha. Đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến thực sự." Giọng y trầm ấm, nhưng ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc về những thử thách sắp tới. Y biết rõ, việc vạch trần chân tướng sẽ không chỉ mang lại sự thức tỉnh mà còn khơi dậy sự phẫn nộ và phản công quyết liệt từ những kẻ đang nắm giữ quyền lực.

Mộ Dung Uyển Nhi, ngồi đối diện Lâm Nhất, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn giờ đây còn pha thêm sự lo lắng rõ rệt. Nàng khẽ đặt chén trà thanh khiết vừa pha xuống bàn, mùi trà lan tỏa dịu nhẹ, nhưng không thể làm lòng nàng yên ổn. "Huynh có mệt không, Lâm Nhất?" Nàng khẽ hỏi, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng, "Con đường này... liệu có quá nhiều chông gai? Chàng đã phải đối mặt với quá nhiều thứ, phải gánh vác quá nhiều." Nàng nhìn thấy sự mệt mỏi ẩn sâu trong đôi mắt hắn, dù hắn luôn cố gắng che giấu.

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, đón lấy chén trà từ tay nàng. Hơi ấm của chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay, xoa dịu đi phần nào sự căng thẳng. Hắn hít một hơi sâu, mùi trà thơm ngát lan tỏa trong khoang mũi. "Chân Đạo không thể bị vùi lấp mãi, Uyển Nhi. Nếu ta không làm, ai sẽ làm đây? Càng nhiều người hoài nghi, càng nhiều tia hy vọng được thắp lên." Ánh mắt hắn hướng về phía ngọn nến đang cháy, ngọn lửa nhỏ bé nhưng kiên cường, như chính con đường mà hắn đang bước đi. "Tiên đạo tại tâm, nhưng lòng người lại dễ bị mê hoặc bởi danh lợi. Việc vạch trần những điều giả dối này, dù có nguy hiểm đến mấy, cũng là cách để ta tìm lại chân tâm, để những người khác cũng có thể nhìn thấy con đường đúng đắn."

Vương Đại Phúc, với thân hình phốp pháp và khuôn mặt phúc hậu, giờ đây không còn vẻ ung dung tự tại như mọi khi. Hắn đã chứng kiến toàn bộ sự việc ở chợ, từ sự hoài nghi ban đầu cho đến khi chân tướng dần được hé lộ. Ban đầu hắn chỉ tò mò, nhưng rồi sự thật phũ phàng đã khiến hắn không khỏi rùng mình. Giờ đây, hắn hoàn toàn tin tưởng vào Lâm Nhất. "Tiểu đạo sĩ Lâm Nhất nói đúng lắm." Hắn trầm giọng, vẻ mặt nghiêm trọng. "Lão phu đây, đã sống nửa đời người trong hồng trần, chứng kiến bao nhiêu thị phi, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng Tiên Đạo lại có thể mục ruỗng đến vậy. Việc làm của các vị hôm nay, tuy nguy hiểm, nhưng lại là việc đại nghĩa. Lão phu nguyện dốc sức, dốc của để hỗ trợ."

Lời nói của Vương Đại Phúc mang đến một sự củng cố tinh thần lớn lao. Lâm Nhất khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn Vương Đại Phúc đầy sự cảm kích. Quỷ Thủ Y Vương và Vân Du Đạo Nhân cũng gật gù tán đồng. Lý Nguyên, sau khi được Lâm Nhất tin tưởng và cho phép công khai sự thật, cảm thấy nỗi nhục nhã trong lòng đã vơi đi phần nào, thay vào đó là sự quyết tâm mãnh liệt hơn.

Thiên Cơ Lão Nhân tiếp tục phân tích, ánh mắt tinh anh quét qua từng người trong liên minh. "Mã Tam, kẻ vừa xuất hiện, chỉ là một tên tay sai của thế lực lớn hơn. Phản ứng của hắn cho thấy chúng ta đã đánh trúng yếu huyệt. Những cuộc đối đầu sắp tới sẽ không còn đơn thuần là những trận chiến nhỏ lẻ nữa, mà sẽ là những cuộc đấu tranh dữ dội, không chỉ bằng pháp lực mà còn bằng ý chí, bằng niềm tin." Y ngừng lại, nhìn về phía Lâm Nhất. "Việc ngươi không dùng vũ lực để dập tắt phản đối, mà dùng lý lẽ và sự thật để thức tỉnh lòng người, chính là nền tảng vững chắc nhất cho 'Vô Tiên Chi Đạo'. Nó sẽ là kim chỉ nam cho cách chúng ta đối phó với Lã Bất Phàm và Hắc Ám Cung sau này."

Lâm Nhất lắng nghe, trong lòng cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm. Hắn biết, con đường phía trước còn muôn vàn gian nan, những kẻ đứng sau màn ảnh sẽ không dễ dàng để hắn vạch trần sự thật. Phản ứng dữ dội của Mã Tam chỉ là một khởi đầu. Những thế lực tha hóa này đã ăn sâu bám rễ vào hồng trần, len lỏi vào từng ngóc ngách của cuộc sống, từ những khoáng mạch bóc lột cho đến những Thảo Dược Điếm trá hình. Sự hoài nghi của quần chúng đã được gieo, nó là hạt giống cho một cuộc cách mạng tư tưởng, nhưng cũng là động lực để những kẻ tha hóa thắt chặt kiểm soát, hoặc phản công một cách tàn nhẫn hơn.

Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Lâm Nhất hít một hơi sâu, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình lớn, một cuộc chiến thực sự để phục hưng Chân Đạo, để đưa hồng trần thoát khỏi vòng xoáy của sự lầm lạc và dục vọng. Ngọn đuốc "Vô Tiên Chi Đạo" đã được thắp sáng, và dù màn đêm có tăm tối đến mấy, nó vẫn sẽ soi đường.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ