Vô tiên chi đạo
Chương 383

Bóng Đêm Sát Cơ: Phản Công Từ Hắc Ám Cung

5252 từ
Mục tiêu: Cho thấy phản ứng gay gắt và tàn độc của Hắc Ám Cung (tiền thân của thế lực tha hóa) trước những tiết lộ của Lâm Nhất ở chương trước.,Tạo ra một cuộc đối đầu trực diện đầu tiên giữa Lâm Nhất và Hắc Ám Cung, buộc Lâm Nhất phải trực tiếp ra tay bảo vệ những người yếu thế.,Khắc sâu bản chất tàn nhẫn của 'tiên đạo giả tạo' và sự cần thiết của 'Vô Tiên Chi Đạo' trong việc bảo vệ hồng trần.,Củng cố vai trò lãnh đạo và bảo vệ của Lâm Nhất trong mắt các đồng minh và những người được giải cứu.,Thúc đẩy xung đột lên một tầm cao mới, chuyển từ 'vạch trần' sang 'đối đầu bạo lực'.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Quỷ Thủ Y Vương (Vương Lão), Thiên Cơ Lão Nhân, Vân Du Đạo Nhân (Cổ Phong), Lý Nguyên (Đệ Tử Bị Trục Xuất), Người Tù Khổ Sai (A Khổ), Hắc Y Nhân Sát Thủ, Thủ Lĩnh Hắc Y
Mood: Tense, grim, determined, empathetic, a touch of melancholy.
Kết chương: [object Object]

Đêm buông xuống, phủ kín Đại Càn Đế Đô một tấm màn nhung huyền hoặc, lấp lánh bởi hàng vạn ánh sao xa xăm và ánh đèn lồng rực rỡ từ những con phố chưa ngủ. Tuy nhiên, nơi rìa Hắc Ám Sâm Lâm, cách xa phồn hoa đô hội, một Thú Liệp Đội Trại tạm bợ chìm trong sự tĩnh mịch đến đáng sợ. Lán trại dựng sơ sài từ cành cây, lá khô, bao quanh bởi một hàng rào đơn giản cốt để ngăn thú dữ, chẳng đủ sức che chắn khỏi những hiểm nguy vô hình. Ở trung tâm, ngọn lửa trại tí tách cháy, những đốm than đỏ rực bung lên rồi vụt tắt, như hơi thở nặng nề của đêm. Mùi khói củi lẫn với mùi thịt nướng còn vương vấn, mùi da thú và mồ hôi con người hòa quyện, tạo nên một không khí vừa hoang dã, vừa ẩn chứa sự căng thẳng đến tột độ. Tiếng côn trùng rả rích trong màn đêm đặc quánh, tiếng gió xào xạc luồn qua tán lá, tất cả như đang thì thầm về một điều gì đó chẳng lành.

Trong ánh lửa lập lòe, những gương mặt mệt mỏi, lo âu hiện rõ, nhưng sâu thẳm trong đáy mắt vẫn còn đọng lại chút hy vọng mong manh. Đó là những người phàm nhân, những tu sĩ cấp thấp vừa được Lâm Nhất và liên minh giải cứu khỏi Linh Thạch Khoáng Mạch, giờ đây nương náu trong sự bảo bọc tạm thời này. Lâm Nhất, với thân hình gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, nhanh nhẹn, đang tĩnh tọa bên ngọn lửa, đôi mắt đen láy sâu thẳm thường mang vẻ trầm tư nay càng thêm u uẩn. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự ẩm ướt, lạnh lẽo của đêm đen đang ngấm dần vào da thịt, cùng với một cảm giác bất an không tên đang trỗi dậy trong lồng ngực. Hắn biết, ngọn lửa chân lý mà hắn đã thắp lên ở Đại Càn Đế Đô, đã chiếu rọi vào những ngóc ngách tăm tối nhất của hồng trần, nhưng cũng chính vì thế mà nó đã chọc giận một con mãnh thú đang ẩn mình trong bóng tối, một thế lực thâm căn cố đế, sợ ánh sáng hơn bất cứ thứ gì.

Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn giờ đây còn pha thêm sự lo lắng rõ rệt, khẽ ngồi đối diện Lâm Nhất. Nàng đặt chén trà thanh khiết vừa pha xuống bàn, mùi trà lan tỏa dịu nhẹ, một nỗ lực nhỏ nhoi để xoa dịu đi bầu không khí nặng nề. Nàng nhìn thấy sự mệt mỏi ẩn sâu trong đôi mắt hắn, dù hắn luôn cố gắng che giấu, và không khỏi xót xa. “Huynh có mệt không, Lâm Nhất?” Nàng khẽ hỏi, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng, chất chứa sự quan tâm chân thành. “Con đường này... liệu có quá nhiều chông gai? Chàng đã phải đối mặt với quá nhiều thứ, phải gánh vác quá nhiều. Bệnh tật thân xác dễ chữa, nhưng bệnh tật lòng người mới khó, huynh biết không? Sự sợ hãi của những người này, sự tuyệt vọng của họ, còn đáng sợ hơn cả vết thương thể xác.”

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, đón lấy chén trà từ tay nàng. Hơi ấm của chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay, xoa dịu đi phần nào sự căng thẳng đang tích tụ. Hắn hít một hơi sâu, mùi trà thơm ngát lan tỏa trong khoang mũi, cố gắng đẩy lùi đi những suy nghĩ nặng nề. “Chân Đạo không thể bị vùi lấp mãi, Uyển Nhi. Nếu ta không làm, ai sẽ làm đây? Càng nhiều người hoài nghi, càng nhiều tia hy vọng được thắp lên.” Ánh mắt hắn hướng về phía ngọn nến đang cháy, ngọn lửa nhỏ bé nhưng kiên cường, như chính con đường mà hắn đang bước đi. “Tiên đạo tại tâm, nhưng lòng người lại dễ bị mê hoặc bởi danh lợi, bởi những lời đường mật của quyền lực giả tạo. Việc vạch trần những điều giả dối này, dù có nguy hiểm đến mấy, cũng là cách để ta tìm lại chân tâm, để những người khác cũng có thể nhìn thấy con đường đúng đắn. Những vết thương thể xác có thể chữa lành, nhưng sự mục ruỗng trong tâm hồn, nếu không được gột rửa, sẽ hủy hoại tất cả.”

Quỷ Thủ Y Vương, Vương Lão, dáng người nhỏ thó, khuôn mặt nhăn nheo, đôi mắt tinh quái, đang thoăn thoắt chữa trị cho một phàm nhân bị thương ở chân. Y phục lôi thôi của lão vương đầy những vết bẩn khó nhìn, nhưng đôi tay cầm bộ kim châm sáng loáng lại vô cùng linh hoạt và chính xác. Lão nghe Lâm Nhất nói, khẽ thở dài một tiếng, tiếng thở dài mang theo sự bất lực và kinh nghiệm của một người đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm của nhân thế. “Tiểu tử Lâm Nhất nói không sai. Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị. Nhưng có những căn bệnh, đã ăn sâu vào cốt tủy, không phải chỉ vài mũi châm, vài thang thuốc là có thể chữa khỏi. Cần phải nhổ tận gốc rễ. Những kẻ kia, đã quá quen với việc bóc lột, đã xem thường sinh mạng con người như cỏ rác. Chúng sợ ánh sáng, sợ sự thật hơn cả cái chết.” Lão ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén nhìn vào màn đêm đen kịt ngoài lán. “Hắc Ám Cung sẽ không ngồi yên. Chúng sợ ánh sáng chân lý hơn bất cứ thứ gì. Kẻ nào dám hé răng, chúng sẽ nghiền nát kẻ đó. Sát cơ đã lan tỏa trong không khí rồi.”

Thiên Cơ Lão Nhân, thân hình gầy gò, lưng còng, râu tóc bạc phơ như tuyết, đôi mắt tinh anh ẩn chứa trí tuệ sâu thẳm, vẫn trầm tư nhìn vào bản đồ bày trên một tảng đá phẳng. Cây quải trượng bằng gỗ mục tựa bên cạnh lão, dường như cũng đang hấp thụ sự tĩnh lặng của đêm. Lão không nói nhiều, nhưng mỗi lời lão thốt ra đều mang sức nặng ngàn cân. “Mã Tam chỉ là một con tốt thí, một cái bóng nhỏ bé của thế lực đứng sau. Phản ứng của hắn ở Đại Càn Đế Đô đã cho thấy chúng ta đã đánh trúng yếu huyệt. Những cuộc đối đầu sắp tới sẽ không còn đơn thuần là những trận chiến nhỏ lẻ nữa, mà sẽ là những cuộc đấu tranh dữ dội, không chỉ bằng pháp lực mà còn bằng ý chí, bằng niềm tin. Hắc Ám Cung sẽ không bỏ qua việc chúng ta đã vạch trần bộ mặt thật của chúng. Chúng sẽ trả đũa, và sự trả đũa đó sẽ tàn khốc hơn chúng ta tưởng.” Lão ngừng lại, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn về phía Lâm Nhất, đầy vẻ lo lắng nhưng cũng chất chứa sự tin tưởng. “Việc ngươi không dùng vũ lực để dập tắt phản đối, mà dùng lý lẽ và sự thật để thức tỉnh lòng người, chính là nền tảng vững chắc nhất cho 'Vô Tiên Chi Đạo'. Nó sẽ là kim chỉ nam cho cách chúng ta đối phó với Lã Bất Phàm và Hắc Ám Cung sau này. Nhưng cũng chính vì thế, họ sẽ không từ thủ đoạn để dập tắt ngọn lửa mà ngươi đã thắp lên.”

Vân Du Đạo Nhân, Cổ Phong, dáng vẻ phong trần, áo đạo bào cũ kỹ, râu tóc lòa xòa, đang tuần tra quanh trại với Lý Nguyên. Y luôn mang theo một bầu rượu và một cái quạt lá, nhưng lúc này, sự phóng khoáng thường thấy đã nhường chỗ cho vẻ nghiêm túc, cảnh giác. Y khẽ liếc nhìn Lý Nguyên, thấy đệ tử bị trục xuất này, khuôn mặt có phần tiều tụy nhưng ánh mắt đã kiên định hơn trước, đang cẩn trọng quan sát từng ngọn cây, từng bóng đêm. “Tiên đạo ở ngay trong lòng người, sao phải tìm kiếm xa xôi?” Cổ Phong khẽ lẩm bẩm, như tự nói với chính mình, rồi lại nhìn về phía trại, nơi ngọn lửa vẫn đang cháy. “Nhưng có những kẻ, đã biến tiên đạo thành ma đạo, biến lòng người thành vực thẳm. Chúng sẽ không chịu để yên. Sự an toàn của những người này, giờ đây, đặt nặng trên vai chúng ta.”

Lý Nguyên, ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết, vẫn chưa thoát khỏi cái bóng của sự thất bại trong quá khứ, nhưng giờ đây, nỗi sợ hãi đã bị che lấp bởi một quyết tâm mãnh liệt. Hắn gật đầu, siết chặt thanh kiếm trong tay. “Đệ tử hiểu. Lần này, đệ tử sẽ không phụ sự tin tưởng của sư phụ, cũng như của Lâm Nhất đạo trưởng.” Hắn nhớ lại những lời Lâm Nhất đã nói, về việc chuộc lỗi bằng hành động, và hắn muốn chứng minh bản thân, chứng minh rằng hắn đã thay đổi.

A Khổ, người tù khổ sai gầy gò, tiều tụy, khuôn mặt hốc hác, đang ngồi co ro bên đống lửa, ánh mắt thất thần nhìn vào khoảng không vô định. Hắn vẫn còn run rẩy mỗi khi có tiếng động lạ, ám ảnh bởi những ngày tháng địa ngục ở Linh Thạch Khoáng Mạch. Nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào xương tủy, và giờ đây, lời nói của Vương Lão và Thiên Cơ Lão Nhân càng khiến hắn thêm hoảng loạn. “Chúng... chúng sẽ không buông tha chúng ta đâu...” Hắn khẽ thốt lên, giọng nói run rẩy, gần như không thành tiếng. “Ông trời có mắt không? Sao lại để những kẻ đó tác oai tác quái đến vậy? Chúng ta... chúng ta chỉ là những con kiến, làm sao có thể chống lại?”

Lâm Nhất lắng nghe, trong lòng cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm. Hắn biết, con đường phía trước còn muôn vàn gian nan, những kẻ đứng sau màn ảnh sẽ không dễ dàng để hắn vạch trần sự thật. Phản ứng dữ dội của Mã Tam chỉ là một khởi đầu. Những thế lực tha hóa này đã ăn sâu bám rễ vào hồng trần, len lỏi vào từng ngóc ngách của cuộc sống, từ những khoáng mạch bóc lột cho đến những Thảo Dược Điếm trá hình. Sự hoài nghi của quần chúng đã được gieo, nó là hạt giống cho một cuộc cách mạng tư tưởng, nhưng cũng là động lực để những kẻ tha hóa thắt chặt kiểm soát, hoặc phản công một cách tàn nhẫn hơn. Hắn nhìn Mộ Dung Uyển Nhi, nhìn những gương mặt lo âu xung quanh, và cảm nhận một quyết tâm sắt đá hơn bao giờ hết. Ngọn đuốc "Vô Tiên Chi Đạo" đã được thắp sáng, và dù màn đêm có tăm tối đến mấy, nó vẫn sẽ soi đường, nhưng cái giá phải trả có lẽ sẽ không hề nhỏ. Hắn khẽ thở dài, nhấp ngụm trà đã nguội, cảm nhận vị chát đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi.

*****

Canh ba. Giữa đêm tối mịt, khi sương mù bắt đầu giăng mắc, quấn quýt lấy từng thân cây, từng ngọn cỏ, biến khu rừng thành một bức tranh thủy mặc u ám, sự im lặng đáng sợ bao trùm khu trại. Gió lạnh buốt từng đợt táp vào mặt, mang theo hơi ẩm từ rừng sâu, khiến những ngọn lửa trại cũng phải run rẩy, co cụm lại. Tiếng côn trùng đã im bặt, ngay cả tiếng gió xào xạc cũng dường như bị nuốt chửng bởi một khoảng không vô tận, chỉ còn lại sự tĩnh mịch nặng nề, báo hiệu điềm chẳng lành. Lâm Nhất vẫn tĩnh tọa, Phù Trần Mộc đặt ngang đầu gối, nhưng đôi mắt hắn đã mở to, ánh lên sự cảnh giác cao độ. Hắn không nói gì, chỉ khẽ hít một hơi, cảm nhận sự thay đổi tinh tế trong không khí, một mùi tanh nồng nhẹ nhàng, nhàn nhạt, nhưng vô cùng sắc lẹm, như lưỡi dao vô hình đang rạch qua màn đêm.

“Cảnh giác! Hắc Ám Cung!” Tiếng gầm của Vân Du Đạo Nhân xé toạc màn đêm tĩnh mịch, đầy sự nghiêm trọng và cấp bách. Y, cùng Lý Nguyên, đã phát hiện ra những bóng đen đầu tiên đang lướt đi trong màn sương mù dày đặc ở rìa rừng. Những thân ảnh đó không phải là thú dữ, mà là những kẻ mang theo sát ý lạnh lẽo, những Hắc Y Nhân Sát Thủ. Chúng xuất hiện từ bóng tối của Hắc Ám Sâm Lâm, như những u linh không tiếng động, nhưng mỗi bước chân, mỗi cử động đều toát ra sự tàn bạo và quyết đoán. Chúng không nói một lời nào, chỉ ra tay tấn công bất ngờ, tàn nhẫn, không chút do dự. Những lưỡi đao sắc lạnh xé gió, những ánh sáng pháp khí lóe lên trong màn đêm, nhắm thẳng vào những người đang ngủ say trong lán trại, đặc biệt là những phàm nhân và tu sĩ cấp thấp vừa được giải cứu.

Tiếng la hét thất thanh, tiếng vũ khí va chạm chói tai, tiếng kêu đau đớn xé toạc màn đêm yên tĩnh, biến khu trại nhỏ bé thành một địa ngục trần gian chỉ trong tích tắc. Mộ Dung Uyển Nhi, đang giúp Quỷ Thủ Y Vương chuẩn bị thảo dược, hoảng hốt kêu lên: “Mau bảo vệ họ! Họ không có sức chống cự!” Nàng vội vã chạy đến bên những người đang co ro sợ hãi, cố gắng trấn an và hướng dẫn họ tìm nơi ẩn nấp. Quỷ Thủ Y Vương, dù khó tính nhưng nhân từ, cũng không chút do dự, vội vàng thu dọn dụng cụ, dùng thân mình che chắn cho những người bệnh yếu ớt nhất. Lão gầm gừ một tiếng, khuôn mặt nhăn nheo đầy vẻ giận dữ. “Bọn súc sinh! Dám động đến những người vô tội!”

Lý Nguyên, dù tim đập thình thịch trong lồng ngực, nỗi sợ hãi cố hữu vẫn muốn trỗi dậy, nhưng hắn đã không còn là Lý Nguyên của ngày xưa. Hắn lao vào giữa vòng vây, thanh kiếm trong tay phát ra tiếng rít gió, chém bay một tên Hắc Y Nhân đang lao vào đám người. Hắn dùng thân mình che chắn cho A Khổ và một vài người khác, ánh mắt kiên định, không còn vẻ dao động. “Lui vào trong! Mau lui vào trong!” Hắn gầm lên, cố gắng giữ vững tuyến phòng thủ, dù biết rằng lực lượng của mình quá mỏng manh. A Khổ, thấy Lý Nguyên liều mạng bảo vệ mình, đôi mắt hốc hác chợt lóe lên một tia sáng, lẫn lộn giữa sợ hãi và cảm kích. Hắn ôm chặt lấy một đứa trẻ đang khóc thét, cố gắng né tránh những đòn tấn công chí mạng.

Lâm Nhất, Phù Trần Mộc đã nằm gọn trong tay, thân hình thanh thoát lướt đi như một làn khói, tạo thành một bức tường bảo vệ vững chắc cho những người yếu thế. Hắn không ra tay sát phạt, mà chỉ dùng Phù Trần Mộc để hóa giải những đòn tấn công chí mạng, đẩy lùi những Hắc Y Nhân đang lao đến. Mỗi lần Phù Trần Mộc vung lên, một luồng khí tức nhu hòa nhưng mạnh mẽ tỏa ra, khiến những tên sát thủ phải chùn bước. Hắn biết, mục tiêu của chúng không chỉ là giết người diệt khẩu, mà còn là gieo rắc nỗi kinh hoàng, dập tắt ngọn lửa hy vọng vừa được thắp lên.

Giữa làn sương mù dày đặc và khói lửa, một bóng người cao lớn xuất hiện, khí tức âm trầm, ánh mắt sắc lạnh lóe lên dưới lớp mũ trùm, tay cầm một lưỡi đao cong sắc bén. Đó là Thủ Lĩnh Hắc Y. Hắn ta nhìn khung cảnh hỗn loạn, nhìn những nỗ lực của Lâm Nhất, và khẽ cười khẩy một tiếng, tiếng cười lạnh lẽo như tiếng kim loại cọ xát. “Không kẻ nào được phép sống sót để kể lại câu chuyện... nhất là những con chuột nhắt này. Ngươi nghĩ ngươi có thể cản được ta sao, tiểu đạo sĩ? Ngươi quá ngây thơ rồi!” Giọng nói của hắn ta trầm thấp, mang theo sự ngạo mạn và tàn bạo cố hữu của kẻ mạnh.

Lâm Nhất không đáp lời, chỉ siết chặt Phù Trần Mộc trong tay. Hắn cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp ẩn chứa trong Thủ Lĩnh Hắc Y, một sức mạnh vượt xa những tên sát thủ khác. Đây không phải là một cuộc chiến thông thường, mà là một cuộc chiến của ý chí, của niềm tin. Hắn phải bảo vệ những người này, phải chứng minh rằng "Vô Tiên Chi Đạo" không phải là một con đường yếu đuối, mà là con đường của sự kiên cường và lòng trắc ẩn. Tiếng gió rít qua tai, mang theo mùi tanh nồng của máu và sự tuyệt vọng, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, Lâm Nhất vẫn giữ được sự bình tĩnh đến lạ thường. Ánh mắt hắn kiên định, chiếu thẳng vào Thủ Lĩnh Hắc Y, như một ngọn đèn pha rọi vào màn đêm tăm tối.

*****

Cuộc chiến đạt đến đỉnh điểm. Trong Thú Liệp Đội Trại và rìa Hắc Ám Sâm Lâm, sương mù càng lúc càng dày đặc, gió mạnh rít lên từng hồi như tiếng quỷ khóc, thậm chí còn điểm thêm vài hạt mưa nhẹ, khiến tầm nhìn càng thêm hạn chế, không khí càng thêm lạnh lẽo và ẩm ướt. Lâm Nhất đối mặt trực diện với Thủ Lĩnh Hắc Y. Hắn ta cao lớn, khí tức âm trầm như vực sâu không đáy, mỗi đòn vung đao đều mang theo sức mạnh hủy diệt, nhằm thẳng vào những điểm yếu chí mạng. Nhưng Lâm Nhất, với Phù Trần Mộc trong tay, lại thi triển một lối đánh hoàn toàn khác biệt. Hắn không dùng sức mạnh để đối chọi sức mạnh, không dùng bạo lực để đáp trả bạo lực, mà vận dụng triết lý "vô vi" của "Vô Tiên Chi Đạo".

“Ngươi muốn cứu vớt tất cả? Ngây thơ! Kẻ yếu chỉ đáng bị nghiền nát.” Thủ Lĩnh Hắc Y cười khẩy, tiếng cười khàn đục vang vọng trong màn sương. Lưỡi đao cong của hắn xé gió, tạo ra một vết rách đen tối trong không khí, lao thẳng vào ngực Lâm Nhất. Đó là một đòn sát thủ, không hề có chút nhân nhượng.

Lâm Nhất khẽ nghiêng người, động tác uyển chuyển như một lá cây trong gió, Phù Trần Mộc xoay nhẹ, không đối đầu trực diện mà khẽ gạt lưỡi đao của Thủ Lĩnh Hắc Y chệch hướng. Sức mạnh kinh khủng của đối phương bị chuyển hóa một phần, khiến hắn ta mất thăng bằng trong giây lát. Lâm Nhất không truy kích, mà lướt qua, dùng Phù Trần Mộc điểm nhẹ vào một tên Hắc Y Nhân khác đang định dùng kiếm đâm lén một người dân. Chiêu điểm nhẹ đó không gây sát thương chí mạng, nhưng khiến tên sát thủ tê liệt toàn thân, thanh kiếm rơi loảng xoảng xuống đất.

“Sự sống không phải là món hàng để các ngươi định đoạt. Con đường của các ngươi chỉ dẫn đến sự hủy diệt.” Lâm Nhất cất giọng trầm, kiên định, dù hơi thở đã bắt đầu dồn dập. Hắn biết, hắn không thể giết tất cả những kẻ này, nhưng hắn phải bảo vệ những người vô tội. Phù Trần Mộc trong tay hắn không chỉ là vũ khí, mà còn là biểu tượng của sự bảo hộ, của chân lý. Mỗi đường vung, mỗi cú gạt đều mang theo một ý nghĩa sâu xa, không chỉ phòng thủ cho bản thân và những người được bảo vệ mà còn cố gắng làm suy yếu ý chí chiến đấu của đối thủ. Hắn không dùng đòn sát thủ, mà tập trung vào việc hóa giải sát chiêu, tạo ra những khe hở để những người dân có thể ẩn náu, để Vân Du Đạo Nhân và Lý Nguyên có thể ứng phó.

Thủ Lĩnh Hắc Y tỏ ra ngạc nhiên trước phương thức chiến đấu của Lâm Nhất, ánh mắt sắc lạnh lóe lên sự khó hiểu. Hắn ta chưa từng gặp một tu sĩ nào lại chiến đấu như vậy, không truy cầu thắng lợi bằng cách giết chóc, mà bằng cách bảo vệ. “Ngươi làm ta thấy thú vị đấy, tiểu đạo sĩ. Nhưng lòng nhân từ của ngươi sẽ là điểm yếu chí mạng!” Hắn ta gầm lên, dồn dập tung ra những đòn hiểm độc hơn, khí thế càng thêm hung hãn, mục đích là bức tử Lâm Nhất và những người xung quanh. Lưỡi đao cong của hắn như một bóng ma, lướt qua màn sương, mang theo sát ý ngút trời.

Vân Du Đạo Nhân, Cổ Phong, đang dũng cảm chống lại ba tên Hắc Y Nhân khác, thở hổn hển, trên tay áo đã dính vài vết máu. Y vừa dùng quạt lá đánh bật một tên sát thủ, vừa lớn tiếng cảnh báo: “Lâm Nhất, cẩn thận! Bọn chúng không có nhân tính! Đừng cố gắng cảm hóa chúng! Chỉ có tiêu diệt!” Y hiểu triết lý của Lâm Nhất, nhưng trong hoàn cảnh này, khi đối mặt với những kẻ tàn độc không chút lương tri, y biết sự nhân từ đôi khi là xa xỉ.

Lý Nguyên, với khuôn mặt lấm lem bùn đất và máu, đang dùng thân mình che chắn cho A Khổ và những đứa trẻ. Hắn đã bị một vết chém sâu ở vai, máu thấm đẫm vạt áo, nhưng hắn vẫn nghiến răng chịu đựng, ánh mắt kiên định. Hắn nhìn thấy sự liều lĩnh của Lâm Nhất, nhìn thấy sự tàn bạo của Hắc Y Nhân, và trong lòng dấy lên một nỗi căm phẫn mãnh liệt. Hắn đã từng sống trong bóng tối, đã từng là một kẻ thất bại, nhưng giờ đây, hắn muốn đứng lên, muốn bảo vệ những người yếu thế này. Hắn vung kiếm, mỗi đòn đánh đều mang theo sự phẫn nộ và quyết tâm. “Đừng hòng động vào họ!” Hắn gầm lên, giọng nói khản đặc vì mệt mỏi.

Lâm Nhất không có thời gian để đáp lời Vân Du Đạo Nhân hay Lý Nguyên. Hắn phải tập trung toàn bộ tinh thần để đối phó với Thủ Lĩnh Hắc Y. Hắn biết, nếu hắn gục ngã, tất cả những người này sẽ chết. Phù Trần Mộc trong tay hắn không ngừng chuyển động, lúc như mây trôi nước chảy, lúc lại như sấm sét giáng xuống. Hắn dùng nó để đánh lạc hướng, để chặn đứng, để làm chệch những đòn tấn công. Hắn không tấn công trực diện, không cố gắng giết đối thủ, mà chỉ tìm cách làm cho đối thủ không thể tiếp cận được những người phía sau. Ánh sáng lóe lên từ pháp khí của Hắc Y Nhân, tiếng vũ khí va chạm sắc lạnh, tiếng la hét tuyệt vọng của những người dân, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng chết chóc. Hơi thở của Lâm Nhất ngày càng dồn dập, cơ thể hắn bắt đầu mỏi mệt, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không hề dao động. Hắn biết, đây là một cuộc chiến không thể lùi bước, một cuộc chiến để bảo vệ Chân Đạo, để bảo vệ hồng trần khỏi sự hủy diệt.

Mùi tanh nồng của máu ngày càng đậm đặc, trộn lẫn với mùi đất ẩm và mùi khói từ những lán trại bị đốt cháy. Cảm giác căng thẳng trong không khí như một sợi dây thép đang bị kéo căng đến cực hạn, sẵn sàng đứt phựt bất cứ lúc nào. Mỗi cú đánh của Thủ Lĩnh Hắc Y đều mang theo một luồng khí tức âm hàn, khiến Lâm Nhất cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt. Nhưng hắn vẫn kiên cường, vẫn giữ vững lập trường, không để sự tàn bạo của đối thủ làm lung lay niềm tin của mình. Đây không chỉ là một cuộc chiến thể xác, mà còn là một cuộc chiến tinh thần, một cuộc đấu tranh giữa ánh sáng và bóng tối, giữa chân lý và sự giả dối.

*****

Bình minh hé rạng, xé toạc màn đêm dày đặc và sương mù đang dần tan. Ánh sáng yếu ớt của ngày mới len lỏi qua kẽ lá, rọi xuống khu Thú Liệp Đội Trại tan hoang, nhuộm một màu vàng ảm đạm lên cảnh tượng hoang tàn. Cuộc tấn công tàn bạo của Hắc Ám Cung đã bị đẩy lùi, những tên Hắc Y Nhân Sát Thủ đã rút lui vào bóng tối của rừng sâu, mang theo Thủ Lĩnh Hắc Y bị thương nặng. Nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ. Một số người được giải cứu khỏi Linh Thạch Khoáng Mạch, những con người khốn khổ vừa mới tìm thấy tia hy vọng, đã bỏ mạng dưới lưỡi đao tàn nhẫn của kẻ thù. Thi thể của họ nằm rải rác trên nền đất ẩm ướt, máu hòa lẫn với bùn đất, tạo nên một cảnh tượng bi thương đến tận cùng.

Lâm Nhất, Phù Trần Mộc đã được thu lại, ngồi lặng lẽ trên một tảng đá, ánh mắt trầm tư nhìn ra bầu trời bình minh qua khe động. Họ đã phải ẩn náu tạm thời trong một Ẩn Cư Động Phủ gần đó để tránh sự truy lùng tiếp theo. Hơi thở của hắn vẫn còn nặng nề, nhưng vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt đã nhường chỗ cho một sự kiên định sâu sắc. Hắn nhìn những vết thương trên tay, trên người, không phải do Thủ Lĩnh Hắc Y gây ra, mà là do hắn cố gắng bảo vệ những người khác. Hắn cảm nhận được sức nặng của sự mất mát, của những sinh mạng đã bị tước đoạt một cách vô cớ. “Hồng trần này... cần nhiều hơn là chỉ lời nói.” Hắn khẽ thở dài, giọng nói khản đặc, mang theo nỗi buồn sâu thẳm.

Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú nay lấm lem bùn đất và máu, đôi mắt trong veo vẫn ngấn lệ, đang cùng Quỷ Thủ Y Vương hết lòng cứu chữa những người bị thương. Nàng nhìn Lâm Nhất, thấy sự đau khổ ẩn sâu trong đôi mắt hắn, và lòng nàng như thắt lại. Nàng chậm rãi bước đến bên hắn, nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn, truyền hơi ấm và sự an ủi. “Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt, Lâm Nhất. Ngươi không đơn độc. Chúng ta đã làm hết sức mình rồi.” Nàng cố gắng trấn an hắn, nhưng chính nàng cũng cảm thấy trái tim mình nặng trĩu.

Quỷ Thủ Y Vương, Vương Lão, dù đã mệt mỏi rã rời, nhưng vẫn không ngừng tay. Y lắc đầu ngao ngán khi nhìn những thi thể vô hồn, rồi lại tập trung vào việc băng bó cho một người bị thương nặng. “Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị. Nhưng ta không trị được bệnh của những kẻ kia, chỉ có thể cứu vớt những người còn lại.” Lão nói, giọng khàn đặc, rồi lại tiếp tục công việc của mình, đôi mắt tinh quái giờ đây chỉ còn lại sự tập trung và nỗi buồn.

Thiên Cơ Lão Nhân, thân hình gầy gò, lưng còng, đôi mắt tinh anh nhắm nghiền, dường như đang tính toán một điều gì đó. Lão đã chứng kiến toàn bộ cuộc chiến, và lão biết, đây chỉ là khởi đầu. Lão chậm rãi mở mắt, nhìn về phía Lâm Nhất, ánh mắt u buồn nhưng kiên định. “Đây chỉ là khởi đầu, Lâm Nhất. Con đường phục hưng Chân Đạo sẽ còn đổ máu nhiều hơn. Những cái chết này, sẽ không vô nghĩa. Chúng sẽ là lời nhắc nhở cho chúng ta về sự tàn ác của Hắc Ám Cung, về sự cần thiết phải chiến đấu đến cùng.” Lão nói, giọng nói trầm hùng, mang theo sự thâm trầm của một người đã nhìn thấu thiên cơ.

Lý Nguyên, vai vẫn còn rướm máu, nhưng ánh mắt đã không còn vẻ sợ hãi. Hắn ngồi cạnh A Khổ, người tù khổ sai đang ôm chặt một đứa trẻ, khóc nấc lên từng tiếng. “Họ... họ đã chết vì chúng tôi...” A Khổ nấc nghẹn, giọng nói run rẩy, đầy sự đau khổ và mặc cảm. Lý Nguyên khẽ đặt tay lên vai A Khổ, an ủi. Hắn nhìn những người đã mất, và trong lòng, một ngọn lửa căm phẫn và quyết tâm bùng cháy. Hắn biết, hắn phải tiếp tục chiến đấu, không chỉ để chuộc lỗi, mà còn để bảo vệ những người vô tội này.

Lâm Nhất chậm rãi đứng dậy, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Hắn nhìn về phía các đồng minh và những người sống sót, như thể thầm hứa sẽ bảo vệ họ đến cùng. Mộ Dung Uyển Nhi dựa vào vai hắn, truyền hơi ấm. Sự tàn nhẫn của Hắc Ám Cung đã khắc sâu vào tâm trí mọi người, nhưng cũng chính sự tàn nhẫn đó đã củng cố quyết tâm của liên minh. Cái chết của một số người được giải cứu nhấn mạnh rằng cuộc chiến này sẽ có những mất mát, không phải lúc nào cũng có thể bảo vệ được tất cả, tạo áp lực nặng nề lên đôi vai của Lâm Nhất. Nhưng cũng chính vì thế, hắn biết, hắn phải trở nên mạnh mẽ hơn, không chỉ về pháp lực, mà còn về ý chí, về niềm tin vào "Vô Tiên Chi Đạo".

Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Lâm Nhất hít một hơi sâu, cảm nhận vị đắng chát của cuộc đời, nhưng trong đôi mắt đen láy sâu thẳm, một ngọn lửa mới đã được thắp lên, rực rỡ và kiên cường hơn bao giờ hết. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình lớn, một cuộc chiến thực sự để phục hưng Chân Đạo, để đưa hồng trần thoát khỏi vòng xoáy của sự lầm lạc và dục vọng. Ngọn đuốc "Vô Tiên Chi Đạo" đã được thắp sáng, và dù màn đêm có tăm tối đến mấy, nó vẫn sẽ soi đường, không chỉ cho riêng hắn, mà còn cho tất cả những ai tin vào chân lý và lòng trắc ẩn. Con đường phía trước còn xa, còn nhiều đổ máu, nhưng Lâm Nhất sẽ không bao giờ lùi bước. Hắn sẽ chiến đấu, không phải bằng sự tàn bạo, mà bằng chân lý và sự kiên cường của một người tu đạo.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ