Luồng hắc khí cuồn cuộn bốc lên từ lòng đất, như một lời tiên tri về mối hiểm họa khôn lường, đã không còn là một cảnh tượng mơ hồ trong tâm trí Lâm Nhất. Giờ đây, nó hiện hữu ngay trước mắt hắn, một cái hố đen khổng lồ sâu hun hút, không ngừng phun trào những xúc tu u ám, quỷ dị, nuốt chửng ánh sáng và hy vọng của Đại Càn Đế Đô. Tiếng nổ long trời lở đất từ trước đó đã xé toạc màn đêm, để lại một vết sẹo kinh hoàng giữa trái tim kinh thành phồn hoa, nay chìm trong biển lửa và hỗn loạn.
Lâm Nhất đứng giữa đống đổ nát, đôi mắt đen láy phản chiếu hình ảnh của sự hủy diệt. Hắn không còn vẻ trầm tư thường ngày, thay vào đó là một sự kiên định đến sắt đá, một nỗi căm phẫn âm ỉ dâng lên khi chứng kiến cảnh tượng bi thương này. Hắn vươn tay, linh lực 'Vô Tiên Chi Đạo' tuôn chảy, tạo thành một màn chắn trong suốt, nhẹ nhàng nhưng vững chãi, đẩy lùi những luồng hắc khí đang cố xâm nhập, bảo vệ một nhóm phàm nhân đang co rúm lại trong sợ hãi. Hắc khí này không chỉ mang theo sự lạnh lẽo thấu xương, mà còn ẩn chứa một sức mạnh ăn mòn sinh khí, khiến những ai chạm phải đều ngã gục, khuôn mặt xanh xao, thân thể co quắp, ánh mắt vô hồn vì bị rút cạn sự sống. Tiếng la hét hoảng loạn, tiếng rên rỉ yếu ớt, tiếng gió rít mang âm khí lạnh buốt, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng của tận thế. Mùi khói bụi dày đặc, mùi âm khí tanh tưởi và nồng nặc, xen lẫn mùi máu tươi, bủa vây lấy giác quan, khiến không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở. Mặt đất không ngừng run rẩy, như thể cả địa mạch đang oằn mình trong cơn co giật cuối cùng.
“Hắc khí này… có gì đó không ổn!” Lâm Nhất cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. Hắn cảm nhận được sự khác biệt của luồng năng lượng này. Nó không đơn thuần là tà khí mà hắn từng đối mặt; nó còn mang theo một sự cắn nuốt, một sự tha hóa đến tận gốc rễ của sinh mệnh, không chỉ nhắm vào thể xác mà còn vào cả tinh thần. “Nó không chỉ đơn thuần là tà khí!” Hắn nghiến răng, cố gắng tăng cường sức mạnh của màn chắn, nhưng những xúc tu hắc ám vẫn không ngừng vươn tới, như muốn kéo cả thế giới xuống vực sâu vô tận. Hắn nhìn những phàm nhân đang run rẩy, ánh mắt cầu cứu của họ như hàng ngàn mũi kim châm vào trái tim hắn. Gánh nặng của trách nhiệm đè nặng lên vai, nhưng hắn không thể lùi bước. "Vô Tiên Chi Đạo" của hắn là con đường của nhân sinh, của sự bảo vệ, và hắn sẽ không bao giờ từ bỏ.
Bên cạnh hắn, Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối, thân pháp nhanh nhẹn đến kinh ngạc. Nàng không nói nhiều, chỉ hành động. Đôi mắt sắc bén của nàng quét một vòng, đánh giá tình hình một cách lạnh lùng và hiệu quả. Mỗi khi một phàm nhân gặp nguy hiểm, nàng lại xuất hiện như một bóng ma, kéo họ ra khỏi vùng nguy hiểm, tránh xa những xúc tu hắc khí. Nàng là hiện thân của sự thinh lặng, nhưng hành động của nàng lại mạnh mẽ hơn bất kỳ lời nói nào. Nàng cảm nhận được sự tuyệt vọng, nỗi sợ hãi tột cùng của những người dân vô tội, và điều đó càng thôi thúc nàng hành động nhanh hơn, quyết đoán hơn.
“Sinh khí của những người bị ảnh hưởng đang bị rút cạn nhanh chóng,” Mạc Linh cất tiếng, giọng nói trầm thấp, như tiếng thì thầm của gió đêm. Nàng vừa nói, vừa dùng đoản kiếm của mình chém bay một luồng hắc khí đang nhắm vào một đứa trẻ. Đứa trẻ hoảng sợ nép vào lòng mẹ, hai mắt mở to nhìn nàng, như thể nàng là một vị thần hộ mệnh từ cõi chết. Mạc Linh không để lộ cảm xúc, nhưng trong sâu thẳm, nàng cũng cảm thấy một nỗi đau xót. Nàng đã chứng kiến quá nhiều cái chết, quá nhiều sự hủy diệt, nhưng cảnh tượng này vẫn khiến trái tim nàng nặng trĩu.
Lâm Nhất gật đầu, khuôn mặt hắn căng thẳng. “Mạc Linh, ngươi hãy tiếp tục sơ tán dân chúng ra khỏi đây. Ta sẽ cố gắng kìm hãm luồng hắc khí này.” Hắn biết, sức lực của một mình hắn không thể ngăn chặn được toàn bộ thảm họa, nhưng hắn phải làm tất cả những gì có thể. Hắn nhìn lên, xuyên qua màn sương đen đặc đang bao phủ cả kinh thành. Trên một tòa nhà cao tầng còn đứng vững, một bóng người gầy gò, lưng còng, tóc bạc phơ như tuyết đang đứng đó, tay cầm một cây quải trượng bằng gỗ mục và một la bàn cổ kính. Đó là Thiên Cơ Lão Nhân. Ánh mắt tinh anh của lão xuyên qua màn đêm đen kịt, cố gắng thấu hiểu bản chất của mối hiểm họa đang nhấn chìm Đại Càn Đế Đô. Lão không nói một lời, nhưng mỗi cử chỉ của lão đều toát lên một trí tuệ sâu thẳm, một sự tập trung tuyệt đối vào việc giải mã bí ẩn đang diễn ra.
Thiên Cơ Lão Nhân đứng đó, lặng lẽ xoay chuyển la bàn trong tay, những ký hiệu cổ xưa trên mặt la bàn phát ra ánh sáng mờ ảo trong màn đêm. Lão không hề vội vã, không hề hoảng loạn, như thể thời gian và không gian đều ngừng lại dưới sự kiểm soát của lão. Lão nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, đôi mắt lóe lên những tia sáng kỳ dị, như đang nhìn thấy những gì mà phàm nhân không thể thấy, những dòng chảy linh khí hỗn loạn, những sợi xích tà ác đang cố gắng kéo giật sinh linh. Lão phẩy tay, những phù văn phức tạp và cổ xưa bắt đầu hiện lên trong không trung, xoay tròn rồi biến mất, như đang thăm dò, đang tính toán một điều gì đó vô cùng trọng đại. Lão biết, "Thiên cơ bất khả lộ, nhưng nhân tâm khó đoán," và giờ đây, cái "nhân tâm khó đoán" ấy đã đẩy hồng trần vào cảnh lầm than.
Lâm Nhất nhìn Thiên Cơ Lão Nhân, lòng hắn dâng lên một tia hy vọng. Hắn tin vào trí tuệ của vị lão nhân này, tin rằng lão sẽ tìm ra được lời giải cho bí ẩn của luồng hắc khí. Trong khi đó, hắn vẫn phải tiếp tục gồng mình chống đỡ, bảo vệ những sinh linh yếu ớt đang vật lộn trong cơn hoạn nạn. Không khí lạnh lẽo đến thấu xương, cảm giác sinh khí bị rút cạn dần lan tỏa, khiến mọi người đều cảm thấy uể oải, mệt mỏi. Ngay cả Lâm Nhất cũng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên linh hồn mình, nhưng hắn không cho phép mình gục ngã. Hắn là ngọn đuốc hy vọng trong màn đêm đen tối này, và hắn phải tiếp tục cháy sáng.
Mạc Linh, sau khi sơ tán được một nhóm phàm nhân đến nơi an toàn hơn, lại quay lại, ánh mắt nàng quét về phía hố đen. Nàng biết, nếu không thể ngăn chặn nguồn gốc của hắc khí, thì mọi nỗ lực cứu chữa chỉ là tạm thời. Nàng là một thích khách, một người quen thuộc với bóng tối, nhưng bóng tối này lại khác, nó mang theo một sự kinh hoàng, một sự hủy diệt mà nàng chưa từng thấy. Nàng nhìn Lâm Nhất đang kiên cường chống đỡ, nhìn Thiên Cơ Lão Nhân đang trầm ngâm tính toán, và trong lòng nàng, một quyết tâm không lời dâng lên. "Công lý đôi khi cần được thực thi trong bóng tối," và nàng sẽ là công lý ấy, sẽ tìm cách chặt đứt những xúc tu của tà ác. Tiếng gầm thét cổ xưa, rúng động tâm can, chợt vang lên từ hố đen, như một lời cảnh báo, hay một lời thách thức từ vực sâu. Cả Đại Càn Đế Đô rung chuyển dữ dội hơn, và những bức tường đã lung lay lại càng thêm đổ nát. Đây mới chỉ là khởi đầu của cơn ác mộng.
***
Trong một khu vực tương đối an toàn, cách xa trung tâm của hố đen hỗn loạn, một trạm y tế dã chiến đã được thiết lập vội vã. Những tấm bạt lớn được căng lên, ánh sáng yếu ớt của những ngọn đèn dầu lay lắt, soi chiếu lên những khuôn mặt xanh xao, đau đớn của hàng trăm phàm nhân bị nhiễm bệnh. Họ nằm la liệt trên những tấm chiếu, cơ thể co quắp, đôi mắt vô hồn, hơi thở yếu ớt như ngọn nến trước gió. Mùi thuốc bắc đặc trưng, mùi lưu huỳnh khét lẹt từ những loại dược liệu đặc trị, xen lẫn mùi mồ hôi và máu, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, nặng trĩu sự tuyệt vọng. Tiếng rên rỉ yếu ớt, tiếng ho khan, tiếng thở dốc của người bệnh hòa lẫn vào nhau, tạo nên một âm thanh bi ai, rợn người.
Quỷ Thủ Y Vương, Vương Lão, dáng người nhỏ thó, khuôn mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt tinh quái, giờ đây đầy vẻ tập trung và sốt ruột. Y không ngừng di chuyển giữa các bệnh nhân, tay cầm một bộ kim châm sáng loáng, vừa châm cứu vừa quát lớn những lời chỉ dẫn. “Thêm linh chi Tuyết Sơn! Nhanh lên! Nhanh lên nữa!” Giọng y khàn đặc vì mệt mỏi, nhưng không hề mất đi sự kiên quyết. “Loại bệnh này ta chưa từng thấy… Sinh khí bị rút cạn, còn có cả dấu vết của tà hồn!” Y cau mày sâu hơn, vuốt râu bạc, ánh mắt quét qua từng bệnh nhân, cố gắng phân tích, cố gắng tìm ra nguyên nhân và phương thuốc. Những y sư phụ tá xung quanh cũng đang làm việc không ngừng nghỉ, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng họ vẫn không ngừng tuân theo chỉ dẫn của y.
Vương Lão đã kinh nghiệm bao nhiêu năm trong nghề, đã chữa trị không biết bao nhiêu loại bệnh kỳ lạ, nhưng loại "Đoạt Hồn Chi Bệnh" này thực sự khiến y phải đau đầu. Nó không giống bất kỳ độc tố hay tà thuật nào y từng gặp. Nó không chỉ rút cạn sinh khí, mà còn ăn mòn cả tinh thần, biến con người thành những cái xác không hồn. Y cảm nhận được sự tuyệt vọng của những phàm nhân, sự lạnh lẽo từ bên trong cơ thể họ, và điều đó khiến y càng thêm bức bối. "Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị," y thường nói vậy, nhưng giờ đây, y cảm thấy như thể mình đang chạy đua với tử thần, mà tử thần lại đang nắm giữ một con át chủ bài chưa từng thấy.
Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, đang cặm cụi bên cạnh Vương Lão. Nàng không ngừng truyền linh lực của mình vào cơ thể những người bệnh, xoa dịu nỗi đau thể xác, trấn an tinh thần hoảng loạn của họ. Ánh sáng dịu nhẹ từ lòng bàn tay nàng lan tỏa, như một tia hy vọng mỏng manh trong đêm tối. Nàng mệt mỏi, nhưng không hề than vãn. Nàng hiểu rằng, "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó," và giờ đây, nàng phải chữa cả hai.
“Vương Lão, xin hãy giữ bình tĩnh,” Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ nhàng khuyên nhủ, giọng nàng vẫn trong trẻo dù đã thấm mệt. Nàng đưa cho Vương Lão một bát linh dược vừa mới bào chế xong. “Chúng ta nhất định sẽ tìm ra cách!” Nàng tin tưởng vào y thuật của Vương Lão, tin tưởng vào sự kiên cường của con người. Nàng nhìn những người bệnh, ánh mắt đầy sự đồng cảm, và trong lòng nàng dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. Nhưng nàng không cho phép mình gục ngã, vì nếu nàng gục ngã, thì ai sẽ là người mang lại hy vọng cho họ?
Vương Lão uống một ngụm linh dược, rồi lại cau mày tập trung vào một bệnh nhân khác. Y đặt tay lên trán người bệnh, cảm nhận sự lạnh lẽo thấu xương đang lan tỏa. Đôi mắt y chợt lóe lên một tia sáng, như tìm thấy được một sợi chỉ mong manh giữa mớ bòng bong. Y nhìn vào những mạch máu đã ngừng đập, những huyệt đạo bị phong tỏa, và một cái tên đột ngột hiện lên trong tâm trí y, một cái tên mà y chỉ từng đọc trong những cuốn sách y thuật cổ xưa, những cuốn sách đã bị cấm kỵ từ hàng ngàn năm trước.
“Là ‘Đoạt Hồn Chi Bệnh’!” Vương Lão đột ngột quát lớn, giọng y vang vọng khắp trạm y tế, khiến tất cả mọi người đều giật mình. Trong giọng nói của y không còn sự hoảng loạn, mà là một sự kinh ngạc xen lẫn phẫn nộ. “Hắc Ám Cung dám dùng đến loại tà thuật cổ xưa này!” Y nghiến răng, vẻ mặt đầy căm tức. Y đã đọc về loại bệnh này, một loại tà thuật được sử dụng trong Đại Tiên Chiến xa xưa, có khả năng rút cạn sinh khí và linh hồn, biến nạn nhân thành những vật tế sống. Đây không phải là một loại bệnh tự nhiên, mà là một vũ khí sinh học tàn độc, một sự sỉ nhục đối với y đạo.
Mộ Dung Uyển Nhi giật mình, đôi mắt nàng mở to. Nàng cũng đã từng nghe loáng thoáng về "Đoạt Hồn Chi Bệnh" trong các điển tịch cổ, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng nó lại có thể xuất hiện trong thời đại này. Nàng nhìn những khuôn mặt xanh xao, đau đớn của người bệnh, và một nỗi sợ hãi lạnh lẽo dâng lên trong lòng. Nhưng nàng nhanh chóng trấn tĩnh lại, ánh mắt nàng lại trở nên kiên định. Dù là loại bệnh gì đi nữa, nàng và Vương Lão cũng sẽ tìm cách chữa trị.
“Vương Lão, vậy thì có cách nào để chữa trị không?” Mộ Dung Uyển Nhi hỏi, giọng nàng khẩn thiết.
Vương Lão không trả lời ngay. Y nhắm mắt lại, đôi môi mấp máy lẩm nhẩm những công thức cổ xưa. Rồi y mở mắt, ánh mắt y đã trở lại vẻ tinh quái thường ngày, nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm tột cùng. “Có! Có cách! Nhưng cần phải có những loại dược liệu cực kỳ quý hiếm, và quan trọng hơn, phải có người đủ sức mạnh để thanh tẩy tà khí ăn mòn linh hồn!” Y vội vàng chỉ dẫn các y sư phụ tá thu thập dược liệu, điều chỉnh lại phương thuốc, và bắt đầu châm cứu sâu hơn vào các huyệt đạo trọng yếu. Y biết, thời gian không còn nhiều, và y phải hành động nhanh chóng, chính xác. "Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị," và giờ đây, y phải dùng hết tâm huyết của mình để chống lại thứ tà thuật đang ăn mòn cả tâm hồn lẫn thể xác con người.
***
Buổi sáng dần đến, nhưng ánh sáng yếu ớt le lói qua kẽ mây không đủ xua tan đi màn sương đen đặc và không khí u ám, nặng nề đang bao trùm Đại Càn Đế Đô. Trên đỉnh tòa tháp cao nhất còn đứng vững giữa đống đổ nát, Thiên Cơ Lão Nhân đứng đó, thân hình gầy gò của lão dường như hòa vào bức tranh hoang tàn của thành phố. Lão vẫn cầm cây quải trượng bằng gỗ mục, nhưng giờ đây, trong tay lão còn xuất hiện một loại linh phù cổ xưa, được khắc vẽ những ký tự và phù văn phức tạp, tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ nhưng kiên định. Ánh mắt thâm sâu của lão nhìn xuống cái hố đen khổng lồ, nơi những luồng hắc khí vẫn không ngừng cuồn cuộn bốc lên, như một vết thương lở loét không bao giờ lành.
Lâm Nhất và Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh đứng bên cạnh lão, sẵn sàng hành động theo bất kỳ chỉ dẫn nào. Lâm Nhất cảm thấy một luồng năng lượng bí ẩn đang lan tỏa từ Thiên Cơ Lão Nhân, một sự kết hợp giữa trí tuệ cổ xưa và linh lực mạnh mẽ. Hắn nhìn xuống cái hố đen, cảm nhận sự rung chuyển dữ dội từ đáy sâu, và trong lòng hắn dâng lên một sự bất an tột độ. Hắn biết, mối hiểm họa này còn lớn hơn nhiều so với những gì hắn có thể tưởng tượng.
Thiên Cơ Lão Nhân cất tiếng, giọng lão trầm đục, như tiếng vọng từ ngàn xưa, nhưng lại rõ ràng đến từng câu chữ, xé tan không khí u ám. “Trận pháp này… không phải là một sự hủy diệt ngẫu nhiên. Nó là ‘Huyết Tế Sinh Hồn Trận’!”
Lâm Nhất và Mạc Linh đều giật mình. "Huyết Tế Sinh Hồn Trận" là một loại tà thuật cực kỳ tàn độc, được ghi chép trong những điển tịch cổ xưa, yêu cầu tế hiến sinh khí của hàng vạn sinh linh để cường hóa một nguồn năng lượng tà ác nào đó. Nỗi kinh hoàng dâng lên trong lòng họ.
“Nó cần sinh khí của hàng vạn sinh linh để nuôi dưỡng,” Thiên Cơ Lão Nhân tiếp tục, ánh mắt lão đầy vẻ đau xót nhưng cũng kiên quyết. “Hắc Ám Cung muốn biến Đế Đô này thành một nguồn lực cho ‘U Ám Chi Mạch’ của chúng, một mạch nguồn tà ác đang cố gắng thức tỉnh. Và ‘Đoạt Hồn Chi Bệnh’ mà Quỷ Thủ đang đối phó, chỉ là bước đầu để làm suy yếu con người, khiến họ dễ dàng trở thành vật tế!” Lão giải thích, mỗi câu chữ đều như một nhát dao đâm vào trái tim người nghe. Sự tàn độc của Hắc Ám Cung đã vượt xa mọi giới hạn mà Lâm Nhất từng nghĩ tới. "Sự phức tạp và tàn độc của các nghi thức Hắc Ám Cung cho thấy chúng có nguồn gốc từ thời kỳ cổ xưa hơn, có thể liên quan đến 'Đại Tiên Chiến' hoặc thậm chí 'Thời Kỳ Thượng Cổ'." Hắn thầm nghĩ, cảm nhận được sự ghê tởm dâng lên.
“U Ám Chi Mạch…” Lâm Nhất lẩm bẩm, một mối nghi hoặc lớn hơn xuất hiện trong tâm trí hắn. Đây không phải là một cuộc chiến tranh giành lãnh thổ hay tài nguyên thông thường, mà là một âm mưu đen tối, một sự thức tỉnh của một thế lực cổ xưa, tà ác hơn rất nhiều.
Thiên Cơ Lão Nhân gật đầu, ánh mắt lão sâu thẳm như vực thẳm. “Quỷ Thủ đã tìm ra cách khống chế độc, còn ta sẽ phá tan gốc rễ của trận pháp này. Lâm Nhất, ngươi và Mạc Linh cần…”
Chợt, một giọng nói vang vọng từ xa, đầy tức giận và cuồng nhiệt, cắt ngang lời của Thiên Cơ Lão Nhân. Giọng nói ấy mang theo sự ngạo mạn và hung hãn, như một tiếng gầm của dã thú bị thương. “Lão già thối tha! Ngươi dám phá hoại kế hoạch của ta!”
Đông Phương Hùng, thân hình cường tráng, khuôn mặt dữ tợn, đôi mắt đầy vẻ kiên quyết và cuồng nhiệt, xuất hiện trên một đỉnh tháp khác, cách đó không xa. Y mặc đạo bào của Hắc Ám Cung, tay cầm một cây phất trần màu đen tuyền, tỏa ra những luồng hắc khí đậm đặc. Y không thể tin được rằng kế hoạch tỉ mỉ của mình lại bị bại lộ nhanh chóng đến vậy.
“Các ngươi không thể hiểu được sự vĩ đại của U Ám Chi Chủ!” Đông Phương Hùng gầm lên, giọng nói đầy sự cuồng tín. Y là một kẻ tin tưởng tuyệt đối vào 'U Ám Chi Chủ', tin rằng việc tế hiến sinh linh là con đường duy nhất để đạt được chân lý vĩnh cửu. "Dị đoan phải bị diệt trừ, đó là con đường duy nhất đến chân lý," y luôn tin như vậy.
Thiên Cơ Lão Nhân chỉ lắc đầu, ánh mắt lão hiện lên một tia thương cảm. “U mê.”
Rồi, không chần chừ thêm nữa, Thiên Cơ Lão Nhân niệm chú, những âm tiết cổ xưa vang vọng trong không trung, hòa cùng tiếng gió rít. Lão tung linh phù cổ xưa trong tay xuống cái hố đen. Linh phù không bay thẳng, mà xoay tròn giữa không trung, phát ra một vầng sáng thanh tịnh, đối lập hoàn toàn với luồng hắc khí cuồn cuộn. Khi linh phù chạm vào rìa hố đen, một tiếng gầm thét kinh hoàng vang lên từ đáy vực, và toàn bộ trận pháp tà ác rung chuyển dữ dội. Không gian dưới đáy hố đen xoắn vặn kỳ dị, như thể bị xé rách bởi một sức mạnh vô hình.
Đông Phương Hùng thấy vậy thì nổi cơn thịnh nộ. Y vung phất trần, phát ra những luồng hắc khí mạnh mẽ hơn, như những mũi tên độc nhắm thẳng vào Thiên Cơ Lão Nhân. Nhưng Thiên Cơ Lão Nhân không hề nao núng. Lão dùng cây quải trượng bằng gỗ mục của mình, nhẹ nhàng gõ xuống đỉnh tháp. Một vòng ánh sáng màu xanh lục lan tỏa, vô hình hóa giải những luồng hắc khí công kích. Đây không phải là đối đầu trực diện, mà là sự đối kháng của trí tuệ và linh lực, của sự thanh tịnh và tà ác.
“Đây là điểm yếu của trận pháp!” Thiên Cơ Lão Nhân đột ngột chỉ tay vào một vị trí cụ thể gần trung tâm hố đen, nơi luồng hắc khí dường như yếu hơn một chút sau khi bị linh phù tác động. “Hỡi Quỷ Thủ, ngươi hãy cố gắng duy trì sự sống cho những người bệnh, ta sẽ tạo cơ hội cho Lâm Nhất. Lâm Nhất, ngươi và Mạc Linh hãy nhanh chóng đến đó, dùng ‘Vô Tiên Chi Đạo’ của ngươi để phá hủy nút thắt này, ngăn chặn sự hấp thụ sinh khí!”
Lâm Nhất gật đầu, ánh mắt hắn rực lên sự kiên quyết. Hắn biết, đây là cơ hội duy nhất để lật ngược tình thế. "Lời đe dọa của Đông Phương Hùng về 'U Ám Chi Chủ' và 'cuộc chiến lớn hơn' báo hiệu rằng kẻ đứng sau Hắc Ám Cung còn chưa lộ diện hoàn toàn, và một mối nguy hiểm tối thượng đang sắp thức tỉnh." Hắn thầm nghĩ, nhưng ngay lúc này, hắn phải tập trung vào nhiệm vụ trước mắt.
Mạc Linh không nói một lời, thân hình nhỏ nhắn của nàng đã thoắt cái biến mất, lao nhanh về phía mà Thiên Cơ Lão Nhân chỉ định. Nàng như một mũi tên xé gió, không chút do dự. Lâm Nhất cũng không chậm trễ, hắn vận chuyển linh lực, một luồng ánh sáng dịu nhẹ bao quanh hắn, rồi hắn cũng nhanh chóng lao đi, theo sát Mạc Linh. Cả hai đều biết, "thời gian là yếu tố sống còn."
Đông Phương Hùng gầm lên một tiếng giận dữ, cố gắng ngăn cản Lâm Nhất và Mạc Linh, nhưng Thiên Cơ Lão Nhân đã dùng toàn bộ linh lực của mình để kiềm chế y, không cho y có cơ hội can thiệp. Ánh sáng từ cây quải trượng của Thiên Cơ Lão Nhân và hắc khí từ phất trần của Đông Phương Hùng va chạm nhau trên bầu trời, tạo nên những tia lửa điện rực rỡ, nhưng không ai trong số họ lùi bước. Cuộc chiến này không chỉ là của sức mạnh, mà còn là của trí tuệ, của lòng tin, và của sự kiên định. Dù mây đen bắt đầu tan, để lộ ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh, nhưng cuộc chiến vẫn còn đó, gay cấn và tàn khốc hơn bao giờ hết, và "U Ám Chi Chủ" vẫn ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ để thức tỉnh hoàn toàn.