Vô tiên chi đạo
Chương 400

Huyết Chiến Hồng Trần: Tiếng Trống Đại Chiến Vang Lừng

3890 từ
Mục tiêu: Khắc họa sự bùng nổ của đại chiến tổng lực, thể hiện quy mô và mức độ tàn khốc của xung đột giữa Chân Đạo và Tiên Đạo giả tạo.,Đặt Lâm Nhất và liên minh vào trung tâm của trận chiến, đối mặt với áp lực và hiểm nguy ngay từ những giây phút đầu tiên.,Thể hiện sự kiên định của Lâm Nhất và 'Vô Tiên Chi Đạo' trong bối cảnh hỗn loạn, thông qua hành động bảo vệ người yếu thế và sự lãnh đạo của hắn.,Giới thiệu các chiến trường nhỏ lẻ khác, nhấn mạnh rằng đây là cuộc chiến toàn diện khắp hồng trần.,Thiết lập nền tảng cho những cuộc đối đầu cá nhân và chiến lược phức tạp hơn trong các chương tiếp theo của giai đoạn cao trào.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh), Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo), Quỷ Thủ Y Vương (Vương Lão), Hỏa Long Bang Chủ (Lý Bá), Vương Đại Phúc, Thủ Hạ Lã Bất Phàm (Mã Tam), Đông Phương Hùng
Mood: Tense, action, emotional, tragic, determined
Kết chương: [object Object]

Tiếng hô “Chân Đạo bất diệt! Hồng trần bình yên!” vừa dứt, âm vang còn đang vương vấn giữa không trung tịch mịch, thì một tiếng nổ kinh thiên động địa chợt xé toạc màn đêm. Đó không phải là tiếng sấm rền hay tiếng đá lở, mà là một âm thanh chói tai, đinh tai nhức óc, mang theo sự hủy diệt khủng khiếp, như thể cả một phần của thế giới vừa bị xé toạc. Ngay lập tức, Đại Càn Đế Đô, vốn đang chìm trong ánh trăng thanh bình và sự tĩnh lặng đầy lo âu, bỗng chốc biến thành một biển lửa và khói bụi.

Những tòa thành kiên cố, những kiến trúc tráng lệ với mái ngói lưu ly, tường thành cao ngất bằng đá xanh, hay những cột trụ chạm khắc rồng phượng, vốn là niềm tự hào của một vương triều thịnh vượng, giờ đây như những mảnh giấy bị vò nát, đổ sập trong một loạt tiếng rầm rầm long trời lở đất. Khói bụi màu xám tro, đặc quánh mùi lưu huỳnh và máu tanh, cuồn cuộn bốc lên, che phủ cả vầng trăng treo cao, biến ánh sáng thanh khiết thành một vệt mờ ảo, yếu ớt. Tiếng la hét thảm thiết của dân chúng, những âm thanh tuyệt vọng từ hàng vạn sinh linh, hòa lẫn tiếng gầm gừ ghê rợn của tà vật vừa được triệu hồi, tạo thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hỗn loạn và cái chết. Lửa cháy ngút trời, như những lưỡi rắn khổng lồ liếm lên không trung, soi rọi những bóng người đang tháo chạy trong vô vọng, hoặc những bóng dáng khác đang chiến đấu với một ý chí sắt đá đến tận cùng.

Lâm Nhất đứng đó, giữa tâm điểm của sự hỗn loạn, mái tóc đen dài bị gió lớn thổi tung bay, đạo bào vải thô cũ kỹ phấp phới. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn, vốn thường mang vẻ trầm tư, giờ đây ánh lên sự đau xót tột cùng trước cảnh tượng bi thương này. Hắn đã thấy, đã nghe, đã cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng của hàng vạn sinh linh vô tội. Hắn đã thấy những mái nhà đổ sập, những gia đình tan tác, những ước mơ giản dị bị vùi chôn dưới đống đổ nát. Một nỗi bi ai dâng lên trong lòng hắn, như một dòng sông chảy ngược, nhưng dưới sâu thẳm của nỗi bi ai đó, một ngọn lửa của quyết tâm càng bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn biết, đây chính là "hồng trần gian nan" mà hắn hằng chiêm nghiệm, và cũng chính là nơi "tiên đạo tại tâm" của hắn phải được thể hiện.

“Giữ vững đội hình! Bảo vệ dân chúng! Không để một ai bị bỏ lại!” Giọng hắn không gào thét, mà trầm ấm, vang vọng đầy uy lực giữa tiếng ồn ào hỗn loạn, như một ngọn hải đăng giữa bão tố, dẫn lối cho những tâm hồn đang lạc lối và hoảng sợ.

Không cần Lâm Nhất phải lặp lại, Huyết Kiếm Khách Trần Hạo đã như một mũi tên xé gió, lao thẳng vào đám tà vật đang điên cuồng tấn công. Thân hình cao lớn của y như một bức tường thép, thanh huyết kiếm cổ xưa trong tay y vung lên, những tia sáng đỏ rực xé toạc màn đêm, chém bay đầu một con tà vật có hình dạng nửa người nửa thú. Máu đen tanh tưởi văng tung tóe, nhưng y không hề nao núng. Đôi mắt lạnh lùng của y, giờ đây không còn sự u uất của quá khứ, mà ánh lên sự kiên quyết, sự phẫn nộ chân chính.

“Tên khốn, dám gây loạn trong hồng trần này!” Huyết Kiếm Khách gầm lên, giọng y khàn đặc nhưng đầy khí phách. Thanh huyết kiếm của y như hóa thành một dải lụa đỏ, quét ngang dọc, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh hủy diệt, tiêu diệt những kẻ mang tà khí muốn tàn phá nhân gian. Y không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh thể chất, mà còn bằng cả linh hồn đã được Lâm Nhất cảm hóa, linh hồn đã nhận ra rằng kiếm không chỉ để đoạt mạng, mà còn là để bảo vệ.

Các thành viên khác của liên minh Chân Đạo cũng lập tức hành động. Những tu sĩ từ các tông môn chính đạo, những bang chủ hào hiệp, những chiến sĩ gan dạ, tất cả đều tạo thành một vòng vây kiên cố, vừa chiến đấu chống lại quân đoàn tà vật của Hắc Ám Cung và Thiên Đạo Môn, vừa cố gắng hướng dẫn và bảo vệ những phàm nhân đang hoảng loạn tháo chạy. Khí tức của chính đạo và tà khí của phe địch va chạm nhau kịch liệt, tạo nên những luồng sóng xung kích mạnh mẽ, làm rung chuyển cả không gian.

Lâm Nhất không lao vào những trận chiến trực diện mà hắn biết Huyết Kiếm Khách và những người khác có thể xử lý. Hắn dùng thân mình gầy gò nhưng nhanh nhẹn, thanh thoát, lao vào làn khói lửa, không màng hiểm nguy, che chắn cho một bà lão đang run rẩy, một đứa trẻ đang khóc thét. Đôi tay hắn vươn ra, linh lực từ "Vô Tiên Chi Đạo" của hắn không mang theo sức mạnh hủy diệt, mà là một luồng khí thanh tịnh, ấm áp, lan tỏa, hóa giải những làn tà khí đang muốn xâm thực những người vô tội. Hắn nâng một mảnh tường đổ sập, giải thoát một gia đình đang bị mắc kẹt, rồi lại nhanh chóng hướng dẫn họ đến nơi an toàn.

Mỗi bước chân của hắn, mỗi hành động của hắn, đều như một lời khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn. Hắn không phải là một chiến thần hùng mạnh, cũng chẳng phải là một bá chủ kiêu hùng, nhưng hắn là một người bảo vệ, một ngọn nến nhỏ thắp sáng giữa đêm đen. Hắn không hứa hẹn chiến thắng, nhưng hắn hứa sẽ không từ bỏ. Hắn không tìm kiếm danh vọng, chỉ tìm kiếm sự bình yên cho hồng trần. Và chính sự chân thành, sự kiên định ấy đã trở thành một sức mạnh vô hình, lan tỏa khắp nơi, tiếp thêm dũng khí cho những người đang tuyệt vọng.

“Đừng sợ hãi! Hít thở sâu! Hãy tin vào ánh sáng trong tim các ngươi!” Lâm Nhất cất tiếng, giọng hắn vang lên giữa tiếng nổ và tiếng thét, như một lời thì thầm trấn an nhưng lại mang sức mạnh lay động lòng người. Hắn dùng chính đạo lý của mình để xoa dịu những tâm hồn đang hoảng loạn, để họ không bị tà khí xâm thực, để họ giữ được chút hy vọng cuối cùng. Hắn biết, "vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," và chính tình người, chính sự sống này mới là thứ đáng để bảo vệ hơn bất cứ phép tắc thần thông nào.

Hắn nhìn thấy một tu sĩ trẻ của một tông môn nhỏ bị một con tà vật tấn công, sắp gục ngã. Lâm Nhất không do dự, một chưởng nhẹ nhàng đẩy con tà vật ra xa, sau đó dùng linh lực của mình truyền vào người tu sĩ, giúp y phục hồi khí lực. "Hãy giữ vững tâm ý," Lâm Nhất khẽ nói, "Đừng để nỗi sợ hãi che mờ lý trí." Tu sĩ trẻ nhìn hắn, đôi mắt đầy vẻ kinh ngạc và biết ơn, rồi lại vùng dậy, tiếp tục chiến đấu với một tinh thần mới.

Cuộc chiến vẫn tiếp diễn, không ngừng nghỉ. Đại Càn Đế Đô, trái tim của một vương triều, đang bị xé nát bởi những móng vuốt của bóng tối. Nhưng giữa sự tàn phá ấy, một điều kỳ diệu đang diễn ra. Dưới sự lãnh đạo của Lâm Nhất, liên minh Chân Đạo, dù ít hơn về số lượng và bất ngờ về thời điểm, nhưng lại kiên cường và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Mỗi một người lính, mỗi một tu sĩ, đều chiến đấu như thể mạng sống của họ không chỉ thuộc về riêng họ, mà còn thuộc về cả hồng trần này, thuộc về lý tưởng "Chân Đạo" mà Lâm Nhất đã thắp lên. Ánh lửa đỏ rực và khói bụi mịt mù vẫn bao trùm, nhưng trong từng ngóc ngách của chiến trường, những tia sáng của hy vọng, của lòng dũng cảm vẫn âm thầm bùng cháy.

***

Cách đó không xa, khu Phàm Nhân Thị Trường, nơi vốn là trái tim sôi động của Đại Càn Đế Đô, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Những quầy hàng gỗ, lều vải được dựng san sát nhau, từng là nơi trao đổi, mua bán, nơi tiếng cười nói, tiếng mặc cả rộn ràng vang vọng, giờ đã biến thành những mảnh vụn gỗ cháy dở, những tấm vải rách bươm vương vãi trên nền đất đá hoa cương nứt nẻ. Mùi đồ ăn thơm lừng, mùi gia vị nồng nàn đã bị thay thế hoàn toàn bởi mùi khói lửa cháy khét, mùi máu tanh nồng đặc quánh, và cả mùi lưu huỳnh hắc ám từ tà khí. Ngọn lửa từ những cửa hàng bùng lên dữ dội, chiếu rọi những cảnh tượng thê lương đến rợn người: thi thể người dân vô tội nằm la liệt, nhiều người bị mắc kẹt dưới đống đổ nát, tiếng rên rỉ, tiếng khóc thét vang vọng không ngừng, như những âm hồn không siêu thoát.

Giữa khung cảnh địa ngục ấy, Mộ Dung Uyển Nhi và Quỷ Thủ Y Vương Vương Lão như những thiên sứ của lòng nhân ái, đang vội vã thiết lập một trạm y tế tạm bợ. Họ chọn một góc chợ tương đối ít bị ảnh hưởng, nơi một bức tường lớn còn đứng vững, làm chỗ tựa. Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú nhưng đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn sâu thẳm, đôi tay nàng thoăn thoắt phân loại và cứu chữa những người bị thương nặng nhất. Nàng mặc y phục đơn giản nhưng tinh tế, tấm áo đã vấy bẩn bởi khói bụi và máu, nhưng đôi mắt nàng vẫn kiên định, không chút nao núng.

“Vương lão, tình hình quá tệ… Tà khí này quá mạnh!” Giọng nàng khẽ run lên vì kiệt sức và nỗi đau xót, nhưng không hề mất đi sự kiên cường. Nàng vừa dùng linh lực thanh tẩy những làn tà khí đang xâm thực vào cơ thể nạn nhân, vừa băng bó những vết thương hở toác, cố gắng cầm máu. Nàng biết rõ, tà khí của Hắc Ám Cung không chỉ gây tổn thương thể xác, mà còn ăn mòn linh hồn, gây ra sự hỗn loạn, tuyệt vọng.

Quỷ Thủ Y Vương, dáng người nhỏ thó, khuôn mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt tinh quái vẫn ánh lên sự sắc bén, bình tĩnh đến lạ thường. Y đang cầm một bình rượu quý và một bộ kim châm sáng loáng, tay thoăn thoắt châm cứu cho một tu sĩ bị thương nặng. “Cứu được ai thì cứu! Mau lên! Đừng để tâm ma xâm nhập!” Y khẽ quát, giọng nói tuy khàn đục nhưng đầy uy lực. Y không chỉ chữa trị vết thương thể xác, mà còn dùng linh lực và kinh nghiệm y thuật cả đời để bảo vệ tâm trí của các nạn nhân khỏi sự xâm thực của tà khí. "Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị," y thường nói, và giờ đây, trong cuộc chiến này, lời nói ấy càng trở nên đúng đắn hơn bao giờ hết. Y biết, nếu tâm trí bị tà khí khống chế, dù thân xác có lành lặn cũng không còn là chính mình.

Các y sĩ phụ trách những ca nhẹ hơn, dưới sự chỉ đạo của Vương Lão, nhanh chóng phân phát đan dược, hỗ trợ những người bị thương nhẹ có thể tự mình điều trị. Nhưng số lượng nạn nhân quá lớn, tiếng khóc thét, tiếng rên rỉ vang vọng không ngừng, khiến không khí càng thêm thê lương. Mộ Dung Uyển Nhi nhìn một đứa bé đang nằm im lìm trong vòng tay người mẹ, đôi mắt nhỏ bé đã nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt. Nàng siết chặt tay, một nỗi đau thắt lại trong lồng ngực. Nàng biết, bệnh tật thân xác dễ chữa, nhưng bệnh tật lòng người, sự tan nát của tâm hồn bởi chiến tranh, đó mới là điều khó chữa lành nhất.

Nàng dùng một liều đan dược quý giá, cẩn thận đặt vào miệng đứa bé, sau đó dùng linh lực của mình để xua đi tà khí đang bám víu lấy linh hồn non nớt ấy. Nàng thì thầm, giọng nàng dịu dàng như một làn gió xuân, mặc cho xung quanh là địa ngục: “Tiểu tử, cố lên… Ngươi phải sống… Phải sống để thấy lại ánh bình minh…” Nước mắt nàng khẽ lăn dài trên gò má, hòa lẫn với bụi bẩn, nhưng đôi tay nàng vẫn không ngừng nghỉ.

Một tu sĩ trẻ khác của liên minh, bị một vết thương sâu ở vai, gục xuống gần chỗ nàng. Mộ Dung Uyển Nhi nhanh chóng kiểm tra, vết thương đã bị tà khí ăn mòn, bắt đầu hoại tử. “Cần phải thanh tẩy ngay lập tức!” Nàng nói, rồi tập trung linh lực, một luồng ánh sáng xanh biếc từ tay nàng lan tỏa, bao trùm vết thương, từ từ đẩy lùi làn hắc khí. Quỷ Thủ Y Vương cũng nhìn sang, khẽ gật đầu tán thưởng. “Uyển Nhi, con đã tiến bộ rất nhiều. Trong cảnh loạn lạc này, y thuật của con chính là ánh sáng dẫn đường.”

Nàng không đáp, chỉ tập trung vào công việc của mình. Nàng biết, lời khen ngợi không thể cứu được những sinh linh đang hấp hối. Chỉ có hành động, chỉ có sự tận tâm, mới có thể mang lại chút hy vọng mong manh. Nàng nhìn những gương mặt đau khổ, tuyệt vọng, những ánh mắt vô hồn, và trong lòng nàng, một lời thề im lặng được lập: Nàng sẽ dùng hết sức mình, dùng y thuật của mình, để cứu chữa, để xoa dịu nỗi đau, dù chỉ là một phần nhỏ nhoi, giữa cuộc đại chiến tàn khốc này. Bởi nàng hiểu rằng, để thành tiên nhân, không chỉ cần tu luyện phép tắc thần thông, mà còn cần có một trái tim nhân ái, một tấm lòng vì chúng sinh. Cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến của kiếm và pháp thuật, mà còn là cuộc chiến của lòng người, của thiện và ác, của hy vọng và tuyệt vọng.

***

Trong khi đó, trên tầng cao nhất của Thiên Hương Lâu, một trong những kiến trúc sang trọng và lộng lẫy nhất Đại Càn Đế Đô, giờ đây đã trở thành một chiến trường khốc liệt, một đấu trường của sinh tử. Từng là nơi của những buổi yến tiệc xa hoa, của những giai điệu du dương và những lời thơ bay bổng, giờ đây chỉ còn tiếng kiếm khí va chạm chói tai, tiếng quyền cước rền vang, và tiếng gió mạnh rít qua những ô cửa sổ đã vỡ nát. Ánh lửa đỏ rực từ các khu phố bên dưới chiếu rọi lên, khiến những bức tường gỗ quý và ngói lưu ly phản chiếu thứ ánh sáng ma quái, nhuốm màu tang tóc.

Lâm Nhất đứng vững giữa tàn tích của sự xa hoa, đối mặt trực tiếp với Mã Tam, một thủ lĩnh của Lã Bất Phàm. Mã Tam, với dáng người to lớn và khuôn mặt hung tợn, đôi mắt gian xảo, đang cầm một thanh đại đao to bản, trên thân đao phủ một lớp tà khí đen kịt, tỏa ra hơi thở chết chóc. Hắn dẫn đầu một nhóm tà tu, những kẻ đã bị Hắc Ám Cung tha hóa, đang điên cuồng tấn công các tu sĩ chính đạo còn sót lại và những người dân vô tội đang tìm cách ẩn nấp.

“Kẻ phàm phu hèn mọn như ngươi dám cản đường Thiên Đạo Môn? Nực cười!” Mã Tam gầm lên, giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ khinh miệt và ngạo mạn. Hắn vung đại đao, một luồng tà khí cuồn cuộn lao về phía Lâm Nhất, mang theo sức mạnh hủy diệt kinh hoàng. Trong mắt hắn, Lâm Nhất chỉ là một tiểu đạo sĩ gầy gò, không có gì đáng kể.

Lâm Nhất không hề nao núng. Thân hình gầy gò của hắn toát lên vẻ thanh thoát, nhanh nhẹn, né tránh đòn tấn công của Mã Tam một cách khéo léo. Đôi mắt hắn vẫn trầm tĩnh, sâu thẳm, nhưng trong đó ánh lên một ngọn lửa của sự kiên định, một ý chí bất khuất. “Thiên Đạo Môn các ngươi đã tha hóa, hủy hoại hồng trần. Con đường ngươi đi không phải là Thiên Đạo, chỉ là tà đạo!” Giọng Lâm Nhất vang lên, không cao ngạo, không hùng tráng, nhưng lại mang một sức nặng của đạo lý, một sự khẳng định chân lý khiến Mã Tam phải sững người trong giây lát.

Hắn không sử dụng những phép tắc thần thông hoa mỹ, mà chỉ giơ tay lên, một đạo ‘Vô Tiên Phất Trần’ nhẹ nhàng tung ra. Đó không phải là một chiêu thức bạo liệt, mà là một luồng ánh sáng thanh tịnh, mềm mại nhưng kiên cố, như một dòng nước trong vắt xua tan đi tà khí u ám. Luồng ánh sáng ấy không chỉ phá vỡ thế công của Mã Tam, mà còn lan tỏa, xoa dịu những người bị tà khí khống chế, giúp họ thoát khỏi sự mê hoặc của bóng tối. Đây chính là "Chân Đạo", không phải là sức mạnh để hủy diệt, mà là sức mạnh để cứu rỗi, để thức tỉnh.

Mã Tam không ngờ chiêu thức của Lâm Nhất lại dị thường như vậy, hắn cảm thấy một luồng sức mạnh thanh tịnh như nước chảy mây trôi, nhưng lại mang theo một đạo lý kiên cố, đánh thẳng vào tâm trí, khiến hắn có chút hoảng loạn. Hắn lùi lại một bước, đôi mắt gian xảo thoáng vẻ kinh ngạc. “Ngươi… đạo pháp gì quái lạ vậy?!”

“Đây là Vô Tiên Chi Đạo,” Lâm Nhất đáp, giọng vẫn bình thản. “Là đạo lý của hồng trần, của nhân sinh.”

Ngay lúc đó, một bóng người cao lớn như tia chớp lao đến, thanh huyết kiếm trong tay y như một con mãng xà đỏ rực, cuốn lấy Mã Tam. Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, với ánh mắt lạnh lùng đầy sát khí, phối hợp với Lâm Nhất một cách ăn ý đến kinh ngạc. Y không nói nhiều, chỉ hành động. Mỗi nhát kiếm của y đều chính xác, nhanh gọn, mang theo sức mạnh bạo liệt, đối lập hoàn toàn với sự thanh thoát của Lâm Nhất, nhưng lại bổ trợ cho nhau một cách hoàn hảo.

“Đừng hòng làm càn!” Huyết Kiếm Khách gầm lên, thanh huyết kiếm chém ra một luồng kiếm khí đỏ rực, đẩy Mã Tam vào thế phòng thủ bị động. Mã Tam vội vàng dùng đại đao chống đỡ, tiếng kim loại va chạm chan chát vang vọng khắp tầng lầu. Hắn bị sức mạnh phối hợp của Lâm Nhất và Huyết Kiếm Khách áp đảo, không thể giữ được thế chủ động.

Trong khi đó, bên ngoài Thiên Hương Lâu, Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối, như một bóng ma vô hình. Thân hình nhỏ nhắn của nàng như một lưỡi dao sắc bén, lặng lẽ tiêu diệt các đạo quân phụ trợ của Hắc Ám Cung, những kẻ đang cố gắng vây hãm khu vực này. Nàng lạnh lùng, hiệu quả, mỗi nhát đoản kiếm của nàng đều kết thúc một sinh mạng, không chút lưu tình. Nàng biết, "công lý đôi khi cần được thực thi trong bóng tối," và giờ đây, nàng chính là hiện thân của công lý ấy.

Hỏa Long Bang Chủ Lý Bá, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt từng trải, cũng đang chỉ huy lực lượng của mình, liên tục phản công, giữ vững tuyến phòng thủ bên ngoài, ngăn chặn quân tiếp viện của đối phương. Tiếng gầm thét hào sảng của y, tiếng vũ khí va chạm, hòa lẫn với tiếng nổ và tiếng thét, tạo nên một bức tranh chiến trường đầy bi tráng. Y lo lắng cho dân chúng, nhưng cũng giữ vững tinh thần chiến đấu, bởi y hiểu rằng "lợi ích có thể mất, nhưng tín nghĩa thì không bao giờ."

Lâm Nhất và Huyết Kiếm Khách tiếp tục tấn công Mã Tam. Lâm Nhất dùng 'Vô Tiên Chi Đạo' của mình để hóa giải tà khí, làm suy yếu ý chí chiến đấu của Mã Tam, trong khi Huyết Kiếm Khách dùng sức mạnh kiếm pháp sắc bén để tạo ra áp lực vật lý. Mã Tam dần lộ ra vẻ tuyệt vọng, hắn không thể tin được rằng một tiểu đạo sĩ gầy gò lại có thể khiến hắn rơi vào thế yếu như vậy.

Cuộc chiến tại Thiên Hương Lâu chỉ là một điểm nhỏ trong biển lửa Đại Càn Đế Đô. Những tin tức rời rạc về các chiến trường khác bắt đầu truyền đến: những điểm tụ linh khí quan trọng đang bị tấn công, các thành phố lớn khác cũng đang chìm trong khói lửa. Cuộc chiến này không chỉ giới hạn ở một nơi, mà là cuộc chiến toàn diện khắp hồng trần, một cuộc chiến mà mỗi người, dù là tu sĩ hay phàm nhân, đều phải đối mặt với lựa chọn giữa ánh sáng và bóng tối, giữa sự sống và cái chết.

Lâm Nhất nhìn Mã Tam đang vật lộn, ánh mắt hắn không hề có sự hả hê, chỉ có một nỗi buồn sâu thẳm. Hắn biết, Mã Tam chỉ là một con cờ, một nạn nhân của sự tha hóa. Kẻ đứng sau Lã Bất Phàm, kẻ đã gieo rắc nỗi kinh hoàng này, mới là mục tiêu cuối cùng. Cuộc chiến còn dài, còn nhiều mất mát và hy sinh, nhưng hắn tin rằng, "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Và chính chân tâm ấy, chính Vô Tiên Chi Đạo ấy, sẽ là ngọn đuốc dẫn lối cho hồng trần thoát khỏi đêm tối. Trong khoảnh khắc Mã Tam bị Huyết Kiếm Khách đánh bật, Lâm Nhất đã nhìn thấy, phía chân trời xa xăm, một luồng hắc khí khổng lồ đang cuồn cuộn bốc lên từ lòng đất, như một lời tiên tri về một mối hiểm họa còn lớn hơn gấp bội đang chờ đợi. Cuộc đại chiến mới chỉ bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ