Vô tiên chi đạo
Chương 403

Bão Tố Tâm Ma: Vô Tiên Chi Đạo Chống Lại Tuyệt Vọng Lan Tràn

4047 từ
Mục tiêu: Giải quyết trực tiếp cliffhanger từ Chương 402: hậu quả thảm khốc của sự thức tỉnh 'U Ám Chi Chủ' và sự lan rộng của tà khí cổ xưa.,Khắc họa 'thủ đoạn tàn độc mới' của Hắc Ám Cung: một loại tà thuật gây ra sự tha hóa tinh thần sâu sắc, gieo rắc tuyệt vọng và xung đột nội bộ trong phe Chân Đạo, gây ra tổn thất lớn cho cả phàm nhân và tu sĩ.,Giới thiệu và miêu tả 'thủ lĩnh tàn bạo' mới của Hắc Ám Cung, Huyết Sát Tôn Giả, người đang điều khiển hoặc khuếch đại thủ đoạn tàn độc này.,Lâm Nhất phải đối mặt với thách thức kép: chống lại sự tha hóa tinh thần bên trong hàng ngũ và đối đầu trực diện với Huyết Sát Tôn Giả, tìm cách hóa giải hoặc làm chậm sự lan rộng của tuyệt vọng.,Nhấn mạnh vai trò của 'Vô Tiên Chi Đạo' như một lá chắn tinh thần và nguồn hy vọng duy nhất giữa bối cảnh hỗn loạn và tuyệt vọng.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh), Thiên Cơ Lão Nhân, Quỷ Thủ Y Vương (Vương Lão), Huyết Sát Tôn Giả, Phàm nhân, Tu sĩ phe Chân Đạo
Mood: Tense, desperate, action-packed, somber, but with a glimmer of unwavering hope.
Kết chương: [object Object]

Tiếng gầm rú cổ xưa, rúng động trời đất, không chỉ xé toạc không gian mà còn nghiền nát mọi thứ hy vọng còn sót lại trong tâm can chúng sinh. Nó không phải là một âm thanh đơn thuần, mà là một làn sóng ý chí tà ác hùng mạnh, một cơn lốc xoáy của tuyệt vọng và bi ai, quét qua Đại Càn Đế Đô, gieo rắc nỗi sợ hãi nguyên thủy vào tận cùng linh hồn. Lâm Nhất, dù đã chuẩn bị tâm lý, vẫn cảm thấy một luồng lạnh lẽo thấu xương chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi cho bản thân, mà vì cảm nhận được nỗi đau đớn cùng cực của vạn vật đang bị nuốt chửng bởi thứ tà ác này.

Cái “không gian xoắn vặn kỳ dị” kia, giờ đây không còn là một vết nứt, mà là một vực thẳm không đáy, một cánh cửa đã hoàn toàn mở ra dẫn tới một chiều không gian khác, nơi bóng tối thuần túy ngự trị. Từ vực sâu đó, một bóng hình khổng lồ, mờ ảo nhưng lại mang theo một áp lực vô biên, chậm rãi nhô lên. Nó không có hình dạng cố định, mà cứ biến đổi không ngừng, như được dệt nên từ vô số linh hồn bị giam cầm, oán hận và bi ai, cuộn xoáy trong màn đêm thăm thẳm. Mỗi một chuyển động của nó đều khiến không khí đặc quánh lại, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi tuyệt vọng khó tả, như thể cả vũ trụ đang nín thở, chờ đợi một tai họa khủng khiếp giáng xuống.

Toàn bộ Đại Càn Đế Đô, một thành phố từng là biểu tượng của sự phồn hoa và thịnh vượng, giờ đây biến thành một cảnh tượng địa ngục trần gian. Các tòa nhà tráng lệ, với những cung điện vàng son và tường thành cao ngất bằng đá xanh, đã đổ nát gần hết, gạch đá vỡ vụn, bụi đất mù mịt bay lên, hòa lẫn vào màn đêm tà khí. Tiếng người dân la hét, kêu gào thảm thiết vang vọng khắp nơi, nhưng không phải chạy trốn khỏi những kẻ thù bên ngoài, mà là chạy trốn khỏi chính nỗi sợ hãi của mình, khỏi những người thân yêu đang dần biến thành những kẻ điên loạn, hung hãn dưới sự ảnh hưởng của tà khí. Cha đánh con, vợ giết chồng, những cảnh tượng bi thương diễn ra khắp mọi ngóc ngách, khiến lòng người Lâm Nhất quặn thắt.

Mộ Dung Uyển Nhi, với khuôn mặt thanh tú giờ đây lấm lem bụi bẩn và mồ hôi, cùng Quỷ Thủ Y Vương đang kiệt sức, vẫn không ngừng cứu chữa những người bị ảnh hưởng. Đôi mắt trong veo của nàng tràn ngập lo lắng, nhưng bàn tay vẫn vững vàng châm cứu, kê đơn. Nàng biết, bệnh tật thân xác dễ chữa, nhưng bệnh tật lòng người mới khó, và thứ tà khí này đang tấn công trực diện vào tâm trí, biến người ta thành quỷ dữ. “Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị,” Quỷ Thủ Y Vương lẩm bẩm, bình rượu trong tay ông đã cạn tự bao giờ, nhưng đôi mắt tinh quái vẫn ánh lên sự kiên trì. “Nhưng tâm này đã bị che mờ, thì lấy gì mà trị đây?”

Những tu sĩ phe Chân Đạo, vốn đang cố gắng duy trì trật tự và bảo vệ phàm nhân, giờ đây cũng bắt đầu nao núng. Một vài người trong số họ, dù tu vi cao thâm, cũng không thể chống lại sự xâm thực của thứ tà khí tinh thần mới này. Đôi mắt họ dần mất đi sự kiên định, thay vào đó là vẻ hoang mang, tuyệt vọng. “Vô ích… tất cả đều vô ích… chúng ta sẽ chết… không ai có thể thoát khỏi…,” một tu sĩ trẻ thốt lên, rồi y đột nhiên quay sang tấn công đồng đội bên cạnh, với ánh mắt đỏ ngầu, đầy sát khí. Tà khí không chỉ rút cạn sinh khí, mà còn gieo rắc sự ngờ vực, đố kỵ và điên loạn, biến những người từng là đồng minh thành kẻ thù không đội trời chung.

Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh, dù đã quen với sự tàn khốc của chiến tranh và cái chết, cũng cảm thấy toàn thân lạnh toát. Nàng ẩn mình trong một góc khuất đổ nát, đôi mắt sắc bén quét qua từng chi tiết của khung cảnh hỗn loạn. Áp lực vô hình từ cái bóng hình khổng lồ đang trỗi dậy đè nặng lên nàng, khiến nàng gần như không thở nổi. Nàng đã từng đối mặt với cái chết vô số lần, nhưng đây là lần đầu tiên nàng cảm thấy một sự sợ hãi nguyên thủy đến vậy, một nỗi sợ hãi không đến từ cái chết thể xác, mà từ sự hủy diệt của linh hồn, của ý chí. “Công lý đôi khi cần được thực thi trong bóng tối,” nàng tự nhủ, cố gắng giữ vững tâm trí, nhưng những tiếng kêu gào thảm thiết và hình ảnh bi thương xung quanh khiến nàng cảm thấy bất lực. Ngay cả một sát thủ lạnh lùng nhất cũng không thể thờ ơ trước sự mục ruỗng của nhân tính.

Lâm Nhất đứng giữa tâm điểm của sự hỗn loạn, cơ thể gầy gò của hắn dường như đang chống đỡ cả một bầu trời sắp sụp đổ. Hắn nhìn những cảnh tượng bi thương diễn ra trước mắt, nỗi đau đớn của vạn vật như những mũi kim châm thẳng vào tâm can hắn. Hắn không truy cầu sức mạnh hay địa vị, mà đi tìm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và con đường tu thân. Giờ đây, con đường đó đang bị thử thách đến tận cùng. Hắn nhận ra, đây không còn là một cuộc chiến tranh giành lãnh thổ hay tài nguyên, mà là một cuộc chiến bảo vệ linh hồn, bảo vệ ý nghĩa của sự sống.

“Chân Đạo không bao giờ khuất phục trước tuyệt vọng,” hắn lẩm bẩm, nắm chặt Phù Trần Mộc trong tay. Dù tà khí cuồn cuộn bao trùm, nhưng quanh hắn vẫn tỏa ra một vầng sáng bạc yếu ớt, không chói chang nhưng lại mang theo sự kiên định đến lạ kỳ. Đó là ánh sáng của ‘Vô Tiên Chi Đạo’, ánh sáng của lòng trắc ẩn và ý chí bất khuất, đang cố gắng xua đi màn đêm u ám. Hắn biết, lúc này, lời nói suông không còn tác dụng. Hắn phải hành động, phải là ngọn hải đăng giữa biển cả tuyệt vọng này. Hắn hít sâu một hơi, linh lực trong cơ thể vận chuyển mạnh mẽ, ánh mắt sâu thẳm của hắn kiên định nhìn thẳng vào cái bóng hình khổng lồ đang dần hiện rõ trên bầu trời.

***

Giữa tâm điểm của sự hỗn loạn, một bóng người lơ lửng giữa không trung, trên đỉnh của cái "không gian xoắn vặn kỳ dị" đã hoàn toàn mở ra. Hắn ta không ai khác chính là Huyết Sát Tôn Giả, kẻ thủ lĩnh tàn bạo của Hắc Ám Cung, kẻ đang hả hê nhìn cảnh tượng thảm khốc bên dưới. Ngoại hình của hắn ta thật đáng sợ: một thân hình cao lớn, vạm vỡ, được bao bọc bởi một lớp giáp trụ màu đen thẫm, như được rèn từ xương cốt và tà khí. Trên vai hắn vắt một chiếc áo choàng đỏ như máu tươi, phấp phới trong cơn gió lạnh buốt. Khuôn mặt hắn ta ẩn dưới một chiếc mũ trụ kỳ dị, chỉ lộ ra đôi mắt lạnh lẽo, đỏ ngầu như hai đốm lửa ma quái, ánh lên vẻ tàn độc và khát máu. Một nụ cười tàn nhẫn, méo mó hiện hữu trên môi hắn, như một kẻ chăn dắt tử thần đang tận hưởng thành quả của mình. Toàn bộ cơ thể hắn ta toát ra một thứ tà khí kinh người, khiến những tu sĩ phe Chân Đạo gần đó cảm thấy run rẩy, nội tâm bất ổn.

Tiếng cười điên dại của Huyết Sát Tôn Giả vang vọng khắp không gian, hòa cùng tiếng gió rít qua cái "không gian xoắn vặn" và tiếng tà khí sôi sục như nước sôi. Mùi huyết khí nồng nặc, mùi tuyệt vọng và mùi lưu huỳnh trộn lẫn vào nhau, tạo thành một bầu không khí áp lực nặng nề, chết chóc và tà ác. Bầu trời vẫn đen kịt, không một tia sáng nào có thể xuyên qua, và tà khí cuồn cuộn như những con sóng dữ, nhấn chìm mọi thứ.

Huyết Sát Tôn Giả giơ một bàn tay lên, năm ngón tay dài và gầy guộc, móng tay sắc nhọn như móng vuốt của loài quỷ dữ. Hắn ta bắt đầu kích hoạt một nghi thức tà ác cổ xưa, những lời chú ngữ ghê rợn thì thầm thoát ra từ đôi môi khô khốc. Từng đợt tà khí tinh thần, mang theo sức mạnh của "Tâm Ma Thực Hồn", tràn ra từ 'không gian xoắn vặn', mạnh mẽ hơn gấp bội so với trước, như muốn rút cạn mọi tia hy vọng cuối cùng từ tâm trí của vạn vật. Chúng không tấn công vào thể xác, mà xuyên thẳng vào linh hồn, gieo rắc những ảo ảnh, những ký ức đau buồn nhất, những nỗi sợ hãi thầm kín nhất, biến chúng thành những con ma đói khát, gặm nhấm ý chí và niềm tin.

“Vô Tiên Chi Đạo? Chỉ là trò cười cho kẻ yếu đuối!” Huyết Sát Tôn Giả cất tiếng, giọng hắn ta khàn khàn, trầm đục, vang vọng như tiếng chuông từ địa ngục. “Trước mặt ‘U Ám Chi Chủ’, mọi hy vọng đều là phù du! Các ngươi còn chống cự làm gì? Hãy nhìn xem, những con kiến hôi này, chúng đang tự hủy diệt nhau đấy thôi! Đây là bản chất thật của các ngươi, sự yếu đuối, sự ích kỷ, sự tuyệt vọng!” Hắn ta chỉ tay xuống những cảnh tượng hỗn loạn bên dưới, nơi phàm nhân và thậm chí cả một số tu sĩ đang điên cuồng tấn công lẫn nhau, đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt méo mó vì sợ hãi và căm ghét.

Lâm Nhất nhìn thẳng vào Huyết Sát Tôn Giả, đôi mắt sâu thẳm của hắn không hề nao núng. Hắn cảm nhận được sự xâm thực của thứ tà khí "Tâm Ma Thực Hồn" vào chính tâm trí mình. Những ký ức về tuổi thơ cô độc tại Huyền Nguyên Quan hoang tàn, hình ảnh sư phụ già yếu qua đời, những mất mát mà hắn đã phải trải qua trong cuộc hành trình truy tầm tiên đạo, tất cả đều hiện về, cố gắng bóp nghẹt trái tim hắn bằng nỗi tuyệt vọng. Nhưng Lâm Nhất đã trải qua quá nhiều gian nan, đã chứng kiến quá nhiều cảnh đời, từ đó hình thành nên một thế giới quan độc đáo, một nhân cách kiên định. Hắn không chối bỏ những nỗi đau đó, mà chấp nhận chúng, biến chúng thành một phần của mình, một phần của sự thấu hiểu về lẽ nhân sinh.

“Chân Đạo không bao giờ khuất phục trước tuyệt vọng,” Lâm Nhất đáp lại, giọng nói của hắn không lớn, nhưng lại mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ, như một dòng suối mát lành giữa sa mạc khô cằn. “Ngươi sẽ không thể thắng! Những gì ngươi thấy chỉ là một mặt của hồng trần. Nhưng hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Ngươi chỉ thấy cái ác, mà không thấy cái thiện. Ngươi chỉ thấy sự hủy diệt, mà không thấy sự tái sinh. Ngươi chỉ thấy tuyệt vọng, mà không thấy hy vọng.”

Hắn giơ Phù Trần Mộc lên cao, không phải để tấn công, mà là để hóa giải. Một vầng sáng bạc thuần khiết, dịu nhẹ tỏa ra từ thân cây gỗ mục, như một vòng bảo hộ vô hình. Ánh sáng đó không rực rỡ, không chói lóa, nhưng lại mang theo một sức mạnh thanh tẩy phi thường, chống đỡ lại đợt tấn công tinh thần quy mô lớn của Huyết Sát Tôn Giả. Nó không chỉ bảo vệ Lâm Nhất, mà còn lan tỏa ra xung quanh, bao bọc lấy Mộ Dung Uyển Nhi, Quỷ Thủ Y Vương và những tu sĩ, phàm nhân đang cố gắng chống chọi gần đó. Những người được ánh sáng chạm vào, dù chỉ là thoáng qua, cũng cảm thấy đầu óc tỉnh táo hơn đôi chút, nỗi sợ hãi trong lòng vơi bớt đi phần nào, như thể một luồng gió mát đã thổi tan đi những đám mây đen trong tâm trí họ.

Lâm Nhất không chỉ dừng lại ở việc phòng thủ. Hắn bắt đầu phát tán năng lượng Chân Đạo của mình, hòa quyện với ánh sáng của Phù Trần Mộc, tạo thành từng luồng sóng ấm áp, lan tỏa ra khắp Đại Càn Đế Đô. Mỗi luồng sóng ấy, dù yếu ớt, cũng là một tia hy vọng, một lời khẳng định về sự kiên cường của con người trước nghịch cảnh. Hắn biết, đây không phải là lúc để chiến đấu bằng thần thông hay pháp thuật hoa mỹ, mà là lúc để chiến đấu bằng niềm tin, bằng ý chí, bằng chính cái "Vô Tiên Chi Đạo" mà hắn đã tôi luyện từ những gian nan của cuộc đời. Hắn muốn cho Huyết Sát Tôn Giả thấy, và cho cả những kẻ đang tuyệt vọng thấy, rằng dù bóng tối có bao trùm đến đâu, ánh sáng của Chân Đạo vẫn sẽ luôn tồn tại, len lỏi qua từng kẽ hở của tâm hồn, và một ngày nào đó sẽ bùng lên mạnh mẽ.

***

Mây đen bao phủ, tà khí cuồn cuộn không ngừng xoáy vặn trên bầu trời Đại Càn Đế Đô, tạo thành một khung cảnh hỗn loạn, như thể cả thế giới đang gào thét trong tuyệt vọng. Tiếng va chạm của linh khí và tà khí, tiếng gầm gừ man rợ của những kẻ bị tha hóa, tiếng gió rít thảm thiết, và cả tiếng tim đập thình thịch của Lâm Nhất, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự hủy diệt. Mùi huyết khí nồng nặc, mùi tuyệt vọng và mùi mồ hôi của những kẻ đang chiến đấu vì sự sống còn, tạo nên một không khí căng thẳng tột độ, nơi ranh giới giữa hy vọng và tuyệt vọng trở nên mong manh hơn bao giờ hết.

Lâm Nhất đã dấn thân vào trận chiến trực diện với Huyết Sát Tôn Giả. Hắn không bay lên quá cao, mà giữ vững vị trí trên mặt đất đổ nát, như một cái cây kiên cường bám rễ vào đất mẹ, không để bị cuốn phăng bởi cơn bão tà khí. Phù Trần Mộc trong tay hắn không ngừng vung lên, mỗi một cử động đều không mang theo sát ý, mà là sự thanh tẩy, là sự hóa giải. Từ đầu Phù Trần Mộc, từng vệt sáng bạc tinh khiết bắn ra, không phải để tấn công thể xác Huyết Sát Tôn Giả, mà để xuyên phá lớp tà khí dày đặc bao bọc lấy hắn ta, cố gắng chạm tới bản thể tinh thần của kẻ thù.

Huyết Sát Tôn Giả, với đôi mắt đỏ ngầu như máu, nhìn chằm chằm vào Lâm Nhất. Hắn ta không thể hiểu nổi sức mạnh kỳ lạ của tiểu đạo sĩ gầy gò này. Đòn "Tâm Ma Thực Hồn" của hắn, thứ đã khiến vô số cường giả phải gục ngã, giờ đây dường như chỉ có thể làm Lâm Nhất chao đảo đôi chút, nhưng không thể phá vỡ ý chí của hắn. Hắn ta bắt đầu tăng cường công kích, không ngừng khai thác mọi điểm yếu tinh thần mà hắn cảm nhận được từ Lâm Nhất.

“Ngươi nói về hy vọng?” Huyết Sát Tôn Giả gầm lên, giọng nói đầy chế giễu. “Ngươi đã từng nếm trải tận cùng tuyệt vọng chưa, tiểu đạo sĩ? Cái chết của sư phụ ngươi, sự cô độc của ngươi trong cái quan tàn tạ đó… những đêm mưa gió một mình, không một ai bầu bạn… ngươi có nhớ không? Hay ngươi đã quên đi cái cảm giác bị bỏ rơi, cái cảm giác bé nhỏ, yếu ớt khi đối mặt với cuộc đời này? Tất cả những nỗi đau đó sẽ nuốt chửng ngươi! Ngươi tưởng ngươi có thể vượt qua? Nực cười!”

Từng lời nói của Huyết Sát Tôn Giả như những mũi kim độc, đâm thẳng vào những vết sẹo sâu thẳm trong tâm hồn Lâm Nhất. Hình ảnh Huyền Nguyên Quan hoang tàn, tiếng mưa đêm rơi tí tách trên mái ngói dột nát, bóng lưng còng của sư phụ khi dạy hắn những đạo lý đầu tiên, rồi cái ngày sư phụ nhắm mắt xuôi tay, chỉ còn lại một mình hắn giữa cõi hồng trần rộng lớn… tất cả ùa về, như một dòng lũ ký ức, cố gắng nhấn chìm hắn vào vực sâu của tuyệt vọng. Một cảm giác lạnh lẽo thấu xương, một sự cô độc tột cùng, một nỗi đau cũ rích tưởng chừng đã ngủ yên, giờ đây lại trỗi dậy, cào xé tâm can hắn.

Nhưng Lâm Nhất không hề gục ngã. Đôi mắt hắn vẫn kiên định, ánh lên một tia sáng dịu dàng nhưng bất khuất. Hắn hít sâu một hơi, để những nỗi đau đó tràn qua mình, không chống cự, không chối bỏ, mà đón nhận. Bởi vì hắn hiểu, tuyệt vọng là một phần của hồng trần, nhưng không phải là toàn bộ. Chính từ những gian nan, những mất mát đó, hắn mới học được cách trân trọng từng khoảnh khắc, từng sinh linh, từng tia hy vọng nhỏ nhoi.

“Tuyệt vọng chỉ là một phần của hồng trần, không phải là toàn bộ,” Lâm Nhất đáp lại, giọng hắn trầm lắng, nhưng đầy sức nặng, như một lời khẳng định không thể lay chuyển. “Chân Đạo nằm ở việc vượt qua nó, không phải chìm đắm! Ta không quên những nỗi đau ấy, Huyết Sát Tôn Giả. Chính vì ta đã nếm trải, ta mới hiểu được giá trị của sự sống, của tình thương, của hy vọng. Chính vì ta đã cô độc, ta mới trân trọng từng mối duyên gặp gỡ. Ngươi dùng nỗi đau của ta để tấn công ta, nhưng ngươi quên rằng, đó cũng chính là cội nguồn sức mạnh của ta!”

Vừa dứt lời, Lâm Nhất vận dụng một công pháp độc đáo của ‘Vô Tiên Chi Đạo’. Hắn không xuất ra bất kỳ chiêu thức sát thương nào, mà chỉ đơn giản là khép hờ đôi mắt, linh lực trong cơ thể hắn không bùng nổ ra ngoài mà tụ lại, hóa thành một làn sóng tinh thần thuần khiết, mang theo tất cả những chiêm nghiệm, những thấu hiểu của hắn về lẽ nhân sinh, về sự tuần hoàn của vạn vật. Làn sóng ấy, không phải là sức mạnh hủy diệt, mà là sức mạnh của sự thức tỉnh, của sự thanh tẩy, như một ánh sáng len lỏi vào từng ngóc ngách tăm tối nhất của tâm hồn.

Làn sóng tinh thần đó va chạm trực diện với tà khí "Tâm Ma Thực Hồn" của Huyết Sát Tôn Giả, không tạo ra tiếng nổ long trời, mà là một sự rung động sâu sắc trong không gian và trong tâm trí. Huyết Sát Tôn Giả, kẻ vốn luôn tự tin vào khả năng thao túng tâm trí đối thủ, đột nhiên cảm thấy một luồng chấn động mạnh mẽ xuyên thẳng vào ý thức mình. Những hình ảnh, những cảm xúc mà hắn đã cố gắng chôn vùi từ lâu, những ký ức về quá khứ của hắn trước khi chìm sâu vào tà đạo, những nỗi sợ hãi, sự yếu đuối mà hắn luôn phủ nhận, tất cả bỗng chốc hiện về, sắc nét đến ghê người. Hắn lảo đảo giữa không trung, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây ánh lên sự hoang mang, thậm chí là một thoáng sợ hãi. Hắn không ngờ rằng, "Vô Tiên Chi Đạo" của Lâm Nhất không chỉ là phòng thủ, mà còn có thể phản công vào tận sâu thẳm tâm hồn, khiến hắn ta bị chấn động.

Trong khoảnh khắc Huyết Sát Tôn Giả bị chấn động, Mạc Linh, người đã kiên nhẫn ẩn mình chờ đợi thời cơ, lập tức hành động. Nàng thoắt ẩn thoắt hiện như một bóng ma, không chút tiếng động. Một phi tiêu bạc, được tẩm độc tố cực mạnh và phù chú trấn tà, xé gió bay thẳng tới một trong những điểm yếu mà Thiên Cơ Lão Nhân đã phân tích từ trước về Huyết Sát Tôn Giả – một huyệt vị ẩn sâu dưới lớp giáp trụ dày cộp trên vai trái của hắn ta, nơi tà khí có vẻ tụ tập nhiều nhất. Mặc dù không thể gây ra sát thương trí mạng cho một cường giả như Huyết Sát Tôn Giả, nhưng nó đủ để làm hắn ta mất tập trung thêm nữa, và có thể tạm thời phong tỏa một phần tà khí, tạo thêm thời gian quý báu cho Lâm Nhất.

Cú đánh bất ngờ từ Mạc Linh, cùng với sự chấn động tinh thần từ Lâm Nhất, khiến Huyết Sát Tôn Giả gầm lên một tiếng giận dữ. Hắn ta không thể tin rằng một tiểu đạo sĩ và một thích khách vô danh lại có thể khiến hắn ta bị ảnh hưởng đến vậy. Tuy nhiên, dù bị chấn động, sức mạnh của Huyết Sát Tôn Giả vẫn còn đáng sợ. Hắn ta nhanh chóng ổn định lại tinh thần, nhưng sự tự tin ngạo mạn trên gương mặt đã giảm đi đôi chút, thay vào đó là một vẻ cau mày đầy nghi kỵ và căm phẫn. Hắn ta nhìn Lâm Nhất với ánh mắt lạnh lẽo hơn, như thể vừa nhận ra một mối đe dọa thực sự, không chỉ là một kẻ địch yếu ớt. Trận chiến vẫn chưa kết thúc, nhưng Lâm Nhất đã cho thấy rằng ‘Vô Tiên Chi Đạo’ của hắn, dù không hoa mỹ, nhưng lại là một lá chắn vững chắc cho tâm hồn, và là một mũi giáo sắc bén có thể xuyên thủng những lớp phòng ngự tinh thần kiên cố nhất.

Dưới màn đêm tăm tối, khi 'U Ám Chi Chủ' vẫn đang mờ ảo lẩn khuất phía sau, một cuộc đối đầu không chỉ về sức mạnh, mà còn về ý chí và niềm tin, đã thực sự bùng nổ. Sự kháng cự của Lâm Nhất và những người đồng minh trước "Tâm Ma Thực Hồn" gợi ý rằng "Vô Tiên Chi Đạo" có khả năng đặc biệt trong việc bảo vệ tinh thần và ý chí, một khả năng sẽ còn quan trọng hơn nữa trong những trận chiến sắp tới. Bản chất của "Tâm Ma Thực Hồn" và khả năng thao túng tâm trí của Huyết Sát Tôn Giả cũng đã cho thấy một điều: kẻ đứng sau Hắc Ám Cung có thể là một thực thể cổ xưa với quyền năng điều khiển sâu sắc hơn, không chỉ dừng lại ở sức mạnh vật chất đơn thuần. Phía xa, Thiên Cơ Lão Nhân và Quỷ Thủ Y Vương vẫn đang miệt mài nghiên cứu, cố gắng tìm hiểu sâu hơn về "U Ám Chi Chủ" và thứ tà thuật ghê rợn này, có lẽ họ sẽ sớm khám phá ra những bí mật cổ xưa liên quan đến "Thời Kỳ Thượng Cổ" và "Đại Tiên Chiến", cung cấp những thông tin chiến lược quý giá cho Lâm Nhất trong cuộc chiến đầy tuyệt vọng này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ