Huyết Sát Tôn Giả lảo đảo, những ký ức chôn vùi chợt ùa về như một cơn thủy triều dữ dội, cuốn trôi đi vẻ cuồng ngạo thường thấy trên gương mặt hắn. Ánh mắt đỏ ngầu giờ đây ánh lên sự hoang mang, thậm chí là một thoáng sợ hãi, không thể ngờ rằng 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất không chỉ là phòng thủ, mà còn có thể phản công vào tận sâu thẳm tâm hồn, khiến hắn ta bị chấn động. Cùng lúc đó, một phi tiêu bạc xé gió, ghim thẳng vào huyệt vị hiểm yếu trên vai trái, nơi tà khí dường như tụ tập dày đặc nhất, như một lời nhắc nhở phũ phàng về sự sơ hở.
Hắn gầm lên một tiếng giận dữ, âm thanh xé toạc màn đêm đang dày đặc tà khí. Sự kinh ngạc và phẫn nộ bùng lên trong đôi mắt, không tin rằng một tiểu đạo sĩ và một thích khách vô danh lại có thể khiến hắn phải chịu ảnh hưởng đến vậy. Tuy nhiên, bản năng của một cường giả cấp cao vẫn cho phép Huyết Sát Tôn Giả nhanh chóng ổn định lại tinh thần, dù sự tự tin ngạo mạn trên gương mặt đã giảm đi đôi chút, thay vào đó là một vẻ cau mày đầy nghi kỵ và căm phẫn. Hắn nhìn Lâm Nhất với ánh mắt lạnh lẽo hơn, như thể vừa nhận ra một mối đe dọa thực sự, không chỉ là một kẻ địch yếu ớt dễ dàng bị khinh thường. Cuộc đối đầu vẫn chưa kết thúc, nhưng một sự thật đã hiển hiện rõ ràng: 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất, dù không hoa mỹ, nhưng lại là một lá chắn vững chắc cho tâm hồn, và là một mũi giáo sắc bén có thể xuyên thủng những lớp phòng ngự tinh thần kiên cố nhất.
Dưới màn đêm tăm tối, khi 'U Ám Chi Chủ' vẫn đang mờ ảo lẩn khuất phía sau những luồng khí đen cuộn xoáy trên bầu trời Đại Càn Đế Đô, một cuộc đối đầu không chỉ về sức mạnh, mà còn về ý chí và niềm tin, đã thực sự bùng nổ, báo hiệu những thử thách nghiệt ngã hơn đang chờ đợi phía trước.
Bình minh đến, nhưng không mang theo ánh sáng. Bầu trời Đại Càn Đế Đô vẫn u ám, nặng nề, một luồng khí đen cuộn xoáy trên cao, như một vết sẹo kinh hoàng, không ngừng rỉ ra tà khí đặc quánh. Gió mang theo hơi lạnh lẽo, không chỉ từ đêm trường mà còn từ sự chết chóc và tuyệt vọng đang lan tràn khắp nơi. Lâm Nhất đứng trên một gác mái đổ nát, những mảnh ngói vỡ vụn dưới chân hắn, phản chiếu sự tàn phá của một đêm kinh hoàng. Xa xa, những tòa nhà từng tráng lệ giờ chỉ còn là những cái xác không hồn, tường đổ mái sập, gạch đá ngổn ngang như một bức tranh bi thảm về sự sụp đổ.
Hắn nhìn xuống cảnh tượng kinh hoàng bên dưới. Những phàm nhân gầy gò, ánh mắt vô hồn, lê bước vô định trên đường phố, đôi khi lại gục ngã trong những cơn co giật, miệng không ngừng lẩm bẩm những lời lẽ điên loạn. Những tu sĩ, dù mang trên mình đạo bào của các tông môn chính phái, cũng không tránh khỏi sự xâm thực của 'Tâm Ma Thực Hồn'. Một số người ôm đầu rên rỉ, hai mắt đỏ ngầu vì oán hận, quay sang tấn công những người đồng môn yếu ớt hơn. Tiếng than khóc yếu ớt của trẻ nhỏ, tiếng rên rỉ của người già, tiếng gào thét của những kẻ bị tuyệt vọng nuốt chửng, tất cả hòa quyện thành một bản nhạc ai oán, khắc sâu vào tâm khảm hắn. Mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh nồng nặc từ những vết nứt dưới đất, mùi khói và bụi từ những đám cháy âm ỉ, cùng với mùi ẩm mốc và tử khí thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, khiến lồng ngực hắn quặn thắt.
Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú nay lấm lem bụi bẩn, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn sâu thẳm, đang cùng Quỷ Thủ Y Vương cật lực cứu chữa. Nàng mặc y phục đơn giản nhưng tinh tế, luôn mang theo một túi thuốc và kim châm. Từng cử chỉ của nàng đều toát lên sự mệt mỏi nhưng kiên định, ánh lên một ngọn lửa hy vọng mong manh giữa biển người tuyệt vọng. Quỷ Thủ Y Vương, dáng người nhỏ thó, khuôn mặt nhăn nheo, đôi mắt tinh quái thường ngày giờ cũng đượm vẻ nghiêm trọng. Y mặc y phục lôi thôi, tay vẫn cầm một bình rượu, nhưng lại không uống một ngụm nào, chỉ chuyên chú dùng bộ kim châm sáng loáng của mình để phong bế huyệt đạo, tạm thời trấn an những kẻ bị tà khí xâm nhập.
"Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị... nhưng loại 'bệnh' này thì khác. Nó ăn mòn từ bên trong, phá hủy ý chí. Y thuật của lão phu chỉ có thể làm chậm lại, nhưng không thể chữa tận gốc nếu không cắt đứt nguồn gốc của nó," Vương Lão trầm giọng nói, giọng y khàn đặc vì mệt mỏi, vừa dứt lời, y lại châm một mũi kim bạc vào huyệt Thái Dương của một tu sĩ đang giãy giụa trong cơn điên loạn.
"Uyển Nhi, tình hình thế nào?" Lâm Nhất bước đến, giọng hắn trầm lắng, ánh mắt quét qua những gương mặt tuyệt vọng. Hắn đã trải qua quá nhiều gian nan, chứng kiến quá nhiều cảnh đời, nhưng cảnh tượng trước mắt vẫn khiến trái tim hắn nhói đau. 'Hồng trần gian nan' – câu nói ấy chưa bao giờ hiện hữu rõ ràng đến thế.
Mộ Dung Uyển Nhi thở dài, mái tóc mềm mại dính bết vào trán. "Tỷ lệ người bị ảnh hưởng ngày càng tăng, Lâm Nhất. Những người ý chí yếu kém, hoặc có quá nhiều chấp niệm, oán hận trong lòng, đều rất dễ bị tà khí này xâm nhập. Chúng ta chỉ có thể tạm thời phong bế, nhưng tâm trí họ đã bị tổn thương sâu sắc. Nếu không có biện pháp triệt để, họ sẽ sớm bị nuốt chửng hoàn toàn." Nàng dừng lại một chút, nhìn hắn với ánh mắt lo lắng, "Ngươi không sao chứ? Trận chiến đêm qua... tà khí đó..."
Lâm Nhất lắc đầu, đôi mắt đen láy sâu thẳm, ẩn chứa một nỗi trầm tư khó hiểu. "Ta không sao. 'Vô Tiên Chi Đạo' của ta được tôi luyện từ hồng trần, từ chính những nỗi đau và khốn khổ của nhân thế. Tuyệt vọng không thể làm lay động ta, nhưng ta đau lòng khi chứng kiến cảnh này." Hắn đã dùng 'Vô Tiên Chi Đạo' để bảo vệ tâm trí mình, nhưng nỗi đau của người khác vẫn là nỗi đau của hắn.
Đúng lúc đó, một bóng dáng gầy gò, lưng còng, râu tóc bạc phơ như tuyết xuất hiện. Thiên Cơ Lão Nhân, với đôi mắt tinh anh ẩn chứa trí tuệ sâu thẳm, bước tới, cây quải trượng bằng gỗ mục gõ nhè nhẹ trên nền đất vỡ vụn, tạo ra âm thanh khô khốc giữa sự tĩnh lặng chết chóc. Gương mặt y chưa bao giờ nghiêm trọng đến thế, từng nếp nhăn dường như hằn sâu thêm bởi nỗi lo âu tột độ.
"Lâm Nhất, Mộ Dung cô nương, Vương Lão," y chào hỏi bằng giọng khàn đặc, "Lão phu vừa mới tra xét lại cổ thư, kết hợp với những gì đã xảy ra đêm qua... 'U Ám Chi Chủ'... nó không chỉ là một sinh vật. Nó là một sự tha hóa cổ xưa, một vết sẹo từ thuở Đại Đạo Thịnh Hành bắt đầu suy tàn, một tàn dư của quá khứ bị lãng quên." Y ngừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Nhất, "Thiên Đạo Môn, dưới danh nghĩa 'phục hưng', đang nuôi dưỡng vết sẹo đó, không phải là phục hưng Chân Đạo, mà là phục hưng một thứ tà đạo cổ xưa, một con đường dẫn đến sức mạnh tuyệt đối bằng mọi giá, kể cả sự hủy diệt nhân luân."
Lâm Nhất lắng nghe từng lời, tâm trí hắn như một hồ nước sâu, tiếp nhận mọi thông tin, rồi lặng lẽ chiêm nghiệm. "Vậy ra, căn nguyên của sự hỗn loạn này không phải là mới mẻ, mà là một tàn dư từ quá khứ? Một thứ đã từng đẩy Đại Đạo vào suy tàn?" Giọng hắn không chứa đựng sự ngạc nhiên, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể hắn đã sớm linh cảm được điều này. 'Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm', và Chân Đạo cũng vậy, có khi nào đã từng tan vỡ, để lại những vết sẹo không thể xóa nhòa?
Thiên Cơ Lão Nhân gật đầu nặng nề. "Chính xác. Những gì chúng đang làm... các nghi lễ tà ác, việc thu thập linh hồn phàm nhân, và cả 'Tâm Ma Thực Hồn' kia... tất cả đều nhằm mục đích làm sống lại hoàn toàn 'U Ám Chi Chủ', để nó nuốt chửng tất cả, và từ đó, Thiên Đạo Môn sẽ trở thành những kẻ thống trị 'Chân Đạo' mới, một 'Chân Đạo' do chúng định nghĩa, đầy rẫy sự tàn bạo và ích kỷ."
Quỷ Thủ Y Vương rít lên một tiếng phẫn nộ. "Loại tà khí này ăn mòn từ bên trong, phá hủy ý chí. Y thuật của ta chỉ có thể làm chậm lại, nhưng không thể chữa tận gốc nếu không cắt đứt nguồn gốc."
Lâm Nhất khép hờ đôi mắt, hít một hơi thật sâu. Không khí lạnh lẽo và mùi tử khí dường như cũng không thể làm hắn nao núng. 'Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình' – câu nói ấy như vọng lại trong tâm trí hắn, nhắc nhở hắn về trách nhiệm của mình. Hắn không thể để thứ tà ác này tiếp tục tàn phá hồng trần, hủy hoại những sinh linh vô tội.
"Đông Phương Hùng," Lâm Nhất khẽ gọi tên đối thủ, ánh mắt hắn mở ra, đen láy và kiên định hơn bao giờ hết. "Hắn là kẻ cuồng tín, nhưng cũng là kẻ đang giữ chìa khóa đến căn nguyên vấn đề. Chúng ta phải hành động. Cắt đứt nguồn gốc, như Vương Lão đã nói." Hắn quay sang Thiên Cơ Lão Nhân, "Lão nhân gia, ngài có biết căn cứ tiền tuyến của Thiên Đạo Môn nằm ở đâu không? Nơi chúng đang tiến hành các nghi lễ tà ác này?"
Thiên Cơ Lão Nhân không trả lời ngay, y nhìn sâu vào đôi mắt Lâm Nhất, như muốn dò xét xem hắn có đủ kiên định để đối mặt với sự thật tàn khốc sắp tới hay không. Một lúc sau, y mới chậm rãi gật đầu. "Thạch Bích Quan. Đó là một căn cứ bí mật của Thiên Đạo Môn, nằm sâu trong dãy núi phía Tây Đại Càn. Nơi đó từng là một nơi linh thiêng, nhưng giờ đã bị nhuộm đen bởi tà khí. Khí tức của 'U Ám Chi Chủ' đang tuôn trào mạnh nhất từ đó."
"Thạch Bích Quan..." Lâm Nhất lẩm bẩm, tên gọi ấy như mang theo một điềm báo chẳng lành. Hắn quay sang Mộ Dung Uyển Nhi và Quỷ Thủ Y Vương. "Hai vị hãy ở lại hỗ trợ Vương Lão và các tu sĩ khác trong việc cứu chữa người dân. Ta sẽ đích thân dẫn đầu một mũi nhọn tấn công vào Thạch Bích Quan."
"Ta sẽ đi cùng ngươi." Mộ Dung Uyển Nhi kiên quyết, ánh mắt không chút dao động. Nàng hiểu rằng trận chiến này không chỉ là của riêng Lâm Nhất.
"Không, Uyển Nhi," Lâm Nhất nhẹ nhàng lắc đầu. "Nàng có một vai trò quan trọng hơn ở đây. Nàng là ánh sáng, là hy vọng cho những người đang tuyệt vọng. Hơn nữa, ta cần nàng ở lại để nghiên cứu thêm về loại tà khí này, tìm ra cách hóa giải nó triệt để. Ta không muốn nàng mạo hiểm không cần thiết."
Quỷ Thủ Y Vương cũng lên tiếng. "Lão phu cũng không thể rời đi. Nhưng Lâm tiểu tử, ngươi đừng lo. Lão phu sẽ cố gắng hết sức để giữ vững 'hậu phương' này cho ngươi. Hãy tin tưởng vào 'Vô Tiên Chi Đạo' của ngươi, và vào lòng người thiện lương. Đó mới là liều thuốc giải độc mạnh nhất."
Lâm Nhất gật đầu, lòng hắn trào dâng một cảm xúc phức tạp. Hắn biết mình không đơn độc. "Vậy thì, xin nhờ hai vị." Hắn quay sang Thiên Cơ Lão Nhân. "Lão nhân gia, ngài có thể giúp ta phái một vài đồng minh đáng tin cậy không? Những người có khả năng chiến đấu và giữ vững tâm trí trước tà khí."
Thiên Cơ Lão Nhân mỉm cười nhạt. "Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh đã chờ sẵn. Nàng ta là kẻ giỏi nhất trong việc ẩn mình và tấn công bí mật. Ngoài ra, ta sẽ phái thêm một vài đệ tử tinh nhuệ của Chính Đạo Liên Minh, những người đã được thử thách qua nhiều trận chiến, để yểm trợ cho ngươi."
"Đa tạ, lão nhân gia." Lâm Nhất cúi đầu. Ánh mắt hắn nhìn về phía Tây, nơi dãy núi u ám ẩn chứa Thạch Bích Quan, nơi căn nguyên của sự hỗn loạn đang cuộn trào. Một mũi giáo sắc bén đã được tôi luyện, đang chuẩn bị xuyên phá vào tận hang ổ của tà ác, không chỉ để chiến đấu, mà còn để vạch trần sự thật, để 'Vô Tiên Chi Đạo' một lần nữa khẳng định giá trị của mình giữa hồng trần gian nan.
***
Đêm khuya, gió mạnh và lạnh lẽo, bầu trời vẫn đen kịt với luồng khí đen từ xa vẫn cuộn xoáy trên đỉnh Đại Càn Đế Đô, như một con mãng xà khổng lồ đang từ từ siết chặt lấy sự sống. Dưới sự dẫn dắt của Lâm Nhất, một đội hình tinh nhuệ gồm Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh và vài tu sĩ kiên cường của Chính Đạo Liên Minh lặng lẽ đột nhập vào Thạch Bích Quan – căn cứ tiền tuyến của Thiên Đạo Môn. Nơi đây từng là một đỉnh núi linh thiêng, giờ đây lại bị bao phủ bởi một màn sương đen kịt, lẩn khuất trong đó là mùi máu tanh nồng nặc và thứ mùi hương kỳ lạ của lưu huỳnh nồng nặc, xen lẫn mùi khói và bụi.
Thạch Bích Quan được xây dựng trên một vách đá hiểm trở, các kiến trúc đá kiên cố ẩn mình trong bóng đêm, tạo thành một mê cung đáng sợ. Những chốt gác được bố trí dày đặc, nhưng dưới sự chỉ dẫn của Mạc Linh, người có khả năng hòa mình vào bóng tối đến mức gần như vô hình, họ di chuyển khéo léo qua từng chướng ngại vật. Không một tiếng động, không một ánh sáng, Mạc Linh thoắt ẩn thoắt hiện như một bóng ma, từng nhát dao, từng mũi tên tẩm độc của nàng đều chính xác và hiệu quả, khiến những kẻ tuần tra gục ngã không một tiếng rên.
Lâm Nhất theo sát Mạc Linh, ánh mắt hắn luôn cảnh giác, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào. Hắn cảm nhận rõ rệt áp lực từ tà khí đang bao trùm nơi đây, nó nặng nề hơn nhiều so với bên ngoài, như một lớp màn vô hình đè nặng lên tâm trí. Xúc giác hắn nhận ra không khí ẩm ướt và lạnh lẽo đến thấu xương, không phải cái lạnh tự nhiên của núi rừng, mà là cái lạnh từ sự chết chóc và tha hóa.
"Chúng ta đã vào sâu bên trong," Mạc Linh thì thầm, giọng nàng trầm thấp, gần như hòa vào tiếng gió rít. "Cẩn thận, Lâm Nhất. Ta cảm thấy có những luồng khí tức rất mạnh ở phía trước."
Đi qua một hành lang tối tăm, họ bắt gặp cảnh tượng kinh hoàng đầu tiên. Một phòng giam rộng lớn, được khắc bằng đá đen, bên trong chứa đầy phàm nhân và tu sĩ yếu ớt. Họ bị xiềng xích vào tường, ánh mắt vô hồn, cơ thể gầy gò, khô héo như những khúc củi mục. Từ cơ thể họ, những sợi tơ đen mỏng manh không ngừng tỏa ra, kết nối đến một trung tâm nào đó.
"Chúng đang sử dụng sinh linh làm vật tế," Mạc Linh thì thầm, giọng nàng pha chút lạnh lẽo xen lẫn phẫn nộ. "Tà khí này... nó giống như một loại ký sinh trùng, ăn mòn cả thể xác lẫn tâm trí. Ta đã từng gặp qua những loại tà thuật tương tự, nhưng không bao giờ thấy nó tàn bạo và quy mô đến mức này."
Lâm Nhất nhìn những ánh mắt vô hồn kia, trái tim hắn như bị bóp nghẹt. Những người này không còn là con người nữa, họ chỉ là những cái vỏ rỗng tuếch, bị rút cạn linh khí, tinh thần, và cả sự sống. Hắn nhớ lại lời của Thiên Cơ Lão Nhân, về sự tha hóa của Chân Đạo thời Thượng Cổ. Đây chính là minh chứng rõ ràng nhất cho sự biến chất tột cùng của 'tiên đạo giả tạo' mà Thiên Đạo Môn đang rao giảng. 'Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán' – những kẻ tự xưng là người tu tiên, truy cầu Đại Đạo, lại có thể làm ra những chuyện táng tận lương tâm đến thế.
Lâm Nhất nội tâm thở dài. "Đây không phải là tiên đạo. Đây là sự hủy hoại, là sự tha hóa tận cùng của lòng người và đạo lý." Hắn siết chặt tay, một ngọn lửa phẫn nộ bùng lên trong lòng, nhưng nhanh chóng bị hắn kiểm soát, chuyển hóa thành ý chí kiên định. Hắn biết, lúc này sự phẫn nộ không giải quyết được gì, chỉ có sự bình tĩnh và lý trí mới giúp hắn tìm ra con đường.
Họ tiếp tục tiến sâu hơn, tiếng tụng niệm tà dị ngày càng rõ ràng hơn, hòa quyện với tiếng rít nhẹ từ một thứ gì đó khổng lồ ở phía trước. Mùi hương của máu tươi và lưu huỳnh càng lúc càng nồng nặc, khiến lồng ngực những tu sĩ đi cùng Lâm Nhất bắt đầu cảm thấy khó chịu. Lâm Nhất dùng linh lực của mình bao bọc lấy họ, cố gắng giảm bớt sự ảnh hưởng của tà khí.
Cuối cùng, họ đến một không gian rộng lớn, hình vòm, được chạm khắc bằng những phù văn cổ xưa đầy ma mị. Đó chính là trung tâm nghi lễ của Thạch Bích Quan. Khí đen từ 'không gian xoắn vặn' trên bầu trời chiếu thẳng xuống trung tâm nghi lễ, tạo thành một cột sáng đen kỳ dị, kết nối thẳng với một 'cái kén' đen khổng lồ. Cái kén này được đan dệt từ vô số sợi tơ đen, mỗi sợi là một luồng linh khí, một sinh mệnh bị rút cạn từ những phàm nhân và tu sĩ bị giam cầm. Nó đập nhẹ nhàng, như một trái tim khổng lồ, tỏa ra một áp lực vô hình, khiến không gian xung quanh như bị bóp méo. Từ cái kén, những tiếng rít nhẹ, như tiếng thở hổn hển của một sinh vật khổng lồ đang say ngủ, vang vọng khắp đại sảnh.
Đông Phương Hùng, thân hình cường tráng, khuôn mặt dữ tợn, đôi mắt đầy vẻ kiên quyết và cuồng nhiệt, đang đứng trước 'cái kén' đen khổng lồ. Hắn mặc đạo bào của Thiên Đạo Môn, nhưng giờ đây nó đã bị nhuộm một màu đen thẫm, những phù văn trên đó dường như cũng bị biến chất, phát ra ánh sáng đỏ quỷ dị. Trong tay hắn là một cây phất trần, nhưng thay vì những sợi tơ trắng muốt, nó lại là những sợi tóc đen nhánh, quấn quanh một cán gỗ xương khô. Hắn đang điều khiển các đệ tử Thiên Đạo Môn khác, những kẻ cũng bị tẩy não và ánh mắt cuồng tín, thực hiện nghi lễ, ép buộc linh hồn phàm nhân hòa vào 'cái kén'.
"Hoan nghênh, Lâm Nhất!" Đông Phương Hùng cất tiếng cười lớn, âm thanh của hắn vang vọng khắp đại sảnh, mang theo sự ngạo mạn và điên dại. Hắn dường như đã biết trước sự xuất hiện của Lâm Nhất, không chút ngạc nhiên. "Ngươi cuối cùng cũng đến. Ta đã chờ đợi giây phút này, để ngươi có thể chứng kiến sự ra đời của 'Chân Đạo Thượng Cổ' mà ngươi và những kẻ mù quáng khác đã lãng quên!"
Lâm Nhất bước ra khỏi bóng tối, ánh mắt kiên định đối diện với Đông Phương Hùng. Mạc Linh và các tu sĩ đồng hành cũng đã sẵn sàng chiến đấu, rút ra vũ khí, khí thế nghiêm nghị.
"Ngươi không hiểu đâu, tiểu đạo sĩ!" Đông Phương Hùng tiếp tục, giọng hắn vang vọng như tiếng chuông từ địa ngục. "U Ám Chi Chủ không phải tà ma! Nó là chân lý, là sức mạnh nguyên thủy từ Thời Kỳ Thượng Cổ, thứ đã bị các 'tiên nhân giả dối' che giấu! Thiên Đạo Môn chúng ta đang tái sinh Đại Đạo thật sự, bằng cách thanh tẩy những yếu kém, những cảm xúc phù phiếm của nhân loại!" Hắn vung phất trần, chỉ vào 'cái kén' đen khổng lồ. "Đây là tương lai! Đây là con đường duy nhất đến sự bất tử! Chúng ta đã liên kết chặt chẽ với Hắc Ám Cung từ lâu, cùng nhau khám phá những bí mật cổ xưa nhất, và 'U Ám Chi Chủ' chính là kết quả của sự khám phá đó. Nó sẽ ban cho chúng ta sức mạnh vô song, đưa chúng ta trở lại thời kỳ Đại Đạo Thịnh Hành, nhưng là một Đại Đạo của sự thống trị, của quyền năng tuyệt đối!"
Lâm Nhất lắng nghe, khuôn mặt hắn vẫn bình thản, nhưng nội tâm hắn đang dậy sóng. Hắn cảm nhận được sự điên cuồng trong lời nói của Đông Phương Hùng, nhưng cũng nhận ra một nỗi tuyệt vọng ẩn sâu bên trong, một sự khao khát quyền lực đến mức mù quáng. Hắn hiểu rằng, những kẻ như Đông Phương Hùng đã bị tha hóa đến tận cùng, không còn phân biệt được thiện ác, chỉ tin vào thứ 'chân lý' mà chúng tự vẽ ra.
"Ngươi đang bóp méo chân lý, Đông Phương Hùng," Lâm Nhất trầm giọng nói, giọng hắn vang vọng khắp đại sảnh, đối lập hoàn toàn với sự cuồng nhiệt của Đông Phương Hùng. "Chân Đạo không cần máu tươi hay linh hồn. Chân Đạo là sự thiện lương, là ý chí kiên định, là lòng trắc ẩn với vạn vật hữu linh. Ngươi đang tha hóa chính mình và kéo theo bao nhiêu người khác xuống vực sâu của dục vọng và quyền lực giả tạo! Ngươi đang hủy hoại những gì tốt đẹp nhất của nhân loại, nhân danh một thứ 'Đại Đạo' đầy rẫy sự tàn bạo và ích kỷ!"
Đông Phương Hùng cười phá lên, tiếng cười điên dại. "Thiện lương? Lòng trắc ẩn? Những thứ phù phiếm đó chỉ dành cho kẻ yếu! Kẻ mạnh mới là kẻ định đoạt chân lý! Ngươi quá non nớt, Lâm Nhất! Ngươi không hiểu được sự vĩ đại của 'U Ám Chi Chủ'!" Hắn vung phất trần, một luồng tà khí đen đặc bắn thẳng về phía Lâm Nhất. "Dị đoan phải bị diệt trừ, đó là con đường duy nhất đến chân lý!"
Trận chiến bùng nổ. Lâm Nhất không né tránh, hắn bước lên phía trước, tay phải khẽ phẩy, một luồng linh lực thanh khiết từ 'Vô Tiên Chi Đạo' của hắn bùng lên, hóa giải công kích của Đông Phương Hùng. Cùng lúc đó, Mạc Linh và các đồng minh lao vào đám đệ tử Thiên Đạo Môn đang thực hiện nghi lễ, cố gắng phá vỡ vòng vây và giải cứu những phàm nhân còn sót lại. Tiếng binh khí va chạm, tiếng la hét của kẻ địch, tiếng tụng niệm đứt quãng, tất cả tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn.
Lâm Nhất đối đầu trực diện với Đông Phương Hùng. 'Vô Tiên Chi Đạo' của hắn không hoa mỹ, không chiêu thức rực rỡ, nhưng mỗi cử động, mỗi luồng linh lực đều chứa đựng triết lý sâu sắc về sự tồn tại, về sự tuần hoàn của vạn vật. Hắn không chỉ dùng sức mạnh vật lý để chống lại tà thuật cổ xưa bị biến chất của Đông Phương Hùng, mà còn là cuộc chiến của tư tưởng, ý chí. Lâm Nhất dùng sức mạnh của mình để phá vỡ ảo ảnh cuồng tín, thanh tẩy tà khí, phơi bày sự thật đằng sau niềm tin mù quáng của Đông Phương Hùng.
Mỗi đòn đánh của Lâm Nhất đều mang theo một ý nghĩa sâu xa, một sự thức tỉnh. Hắn không chỉ công kích cơ thể, mà còn công kích vào tâm trí, vào những chấp niệm đã ăn sâu vào Đông Phương Hùng. Hắn thấy được sự giằng xé trong đôi mắt cuồng nhiệt của Đông Phương Hùng, những hình ảnh về quá khứ, về những lời thề đã bị lãng quên, về lý tưởng ban đầu trước khi hắn chìm sâu vào tà đạo.
Đông Phương Hùng càng đánh càng điên cuồng, hắn ta không ngờ rằng 'Vô Tiên Chi Đạo' lại có thể mạnh mẽ đến mức này, không phải là sức mạnh hủy diệt, mà là sức mạnh thanh tẩy, xuyên thẳng vào tâm can. Hắn gầm lên, huy động toàn bộ tà khí trong cơ thể, biến mình thành một bóng ma đen kịt, liên tục vung phất trần, tạo ra những luồng gió xoáy mang theo hàng vạn linh hồn oan khuất, tấn công Lâm Nhất.
Lâm Nhất khép hờ đôi mắt, hắn không để những hình ảnh ghê rợn hay âm thanh thê lương làm lay động tâm trí. Hắn đứng vững như một ngọn núi giữa phong ba, linh lực của hắn dâng trào, không phải là sự bùng nổ mà là sự lan tỏa, như ánh sáng bình minh xua tan bóng đêm. Hắn vươn tay, không phải để tấn công, mà như thể muốn chạm vào tận sâu thẳm linh hồn của Đông Phương Hùng, để đánh thức một tia sáng thiện lương cuối cùng còn sót lại.
"Đông Phương Hùng, ngươi đã lầm đường lạc lối! Chân Đạo không phải là sự hủy diệt, mà là sự tồn tại, là sự dung hòa! 'U Ám Chi Chủ' không phải là chân lý, nó là một vết sẹo, một vết thương của thời đại đã qua! Ngươi đang nuôi dưỡng nó, chính là đang nuôi dưỡng sự hủy diại của chính ngươi!" Giọng Lâm Nhất vang vọng, không quá lớn nhưng lại có sức lay động kinh hoàng, như tiếng chuông cảnh tỉnh gõ vào tâm hồn.
Đúng lúc đó, từ 'cái kén' đen khổng lồ, một luồng ý thức cổ xưa, nặng nề và khó hiểu, đột nhiên truyền thẳng vào tâm trí Lâm Nhất. Đó không phải là một ngôn ngữ, mà là một cảm xúc, một dòng chảy thông tin trực tiếp, mang theo những hình ảnh rời rạc về một thời đại xa xưa, về 'Đại Đạo Thịnh Hành'. Nhưng không phải là vẻ tráng lệ, mà là sự suy tàn, là những cuộc chiến tranh kinh hoàng, là sự tha hóa từ bên trong của chính các 'tiên nhân' cổ đại. 'U Ám Chi Chủ' dường như muốn tiết lộ một sự thật rùng rợn về nguồn gốc của thế giới tu tiên và Chân Đạo, rằng 'Đại Đạo' đã từng bị tha hóa, và nó chính là tàn dư của sự tha hóa đó. Tiếng rít nhẹ từ 'cái kén' giờ đây như biến thành một tiếng thì thầm cổ xưa, đầy mê hoặc và nguy hiểm, cố gắng lung lạc ý chí của Lâm Nhất.
Lâm Nhất giật mình, nhưng không hề nao núng. 'Vô Tiên Chi Đạo' của hắn chính là sự kiên định trước mọi ảo ảnh, mọi lời mê hoặc. Hắn hiểu rằng, sự tha hóa này không phải là chân lý, mà là một lời ngụy biện cho sự yếu kém và dục vọng của con người. Hắn vẫn phải phá vỡ nó, dù cho sự thật ẩn chứa bên trong có kinh hoàng đến đâu.
Đông Phương Hùng, trong lúc Lâm Nhất bị phân tâm bởi luồng ý thức cổ xưa, gầm lên một tiếng, tung ra đòn chí mạng. Cây phất trần của hắn hóa thành vô số tia sáng đen, như những con rắn độc lao tới, muốn nuốt chửng Lâm Nhất.
"Ngươi sẽ không thể ngăn cản được Đại Đạo tái sinh!" Hắn hét lên, khuôn mặt vặn vẹo trong sự cuồng tín.
Lâm Nhất mở bừng mắt. Trong đôi mắt đen láy của hắn, không còn sự trầm tư, mà là một ngọn lửa ý chí bùng cháy. Hắn biết, đã đến lúc phải chấm dứt sự điên cuồng này. Hắn không dùng chiêu thức hoa mỹ, chỉ đơn giản là đưa hai tay lên, linh lực của 'Vô Tiên Chi Đạo' dâng trào, tạo thành một lá chắn ánh sáng thanh tịnh, đối lập hoàn toàn với bóng tối đang bao trùm. Ánh sáng đó không chỉ chống đỡ công kích vật lý, mà còn xuyên thẳng vào những linh hồn oan khuất bị Đông Phương Hùng điều khiển, giải thoát chúng khỏi sự khống chế.
Đông Phương Hùng bị đẩy lùi, hắn ta nhìn Lâm Nhất với ánh mắt vừa kinh hoàng, vừa phẫn nộ. Hắn không thể tin rằng sức mạnh của 'Vô Tiên Chi Đạo' lại có thể thanh tẩy được cả những linh hồn đã bị tha hóa sâu sắc. Nhưng sự thất bại của Đông Phương Hùng không chấm dứt mối đe dọa từ 'U Ám Chi Chủ'. Từ 'cái kén' đen khổng lồ, tiếng thì thầm cổ xưa ngày càng rõ ràng hơn, như thể chính nó đang chuẩn bị thức tỉnh hoàn toàn, để đích thân đối mặt với kẻ dám thách thức 'chân lý' mà nó đại diện. Lâm Nhất biết, trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Những gì hắn vừa đối mặt chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, một thực thể cổ xưa và mạnh mẽ hơn đang chờ đợi hắn ở phía trước.