Đêm dần buông sâu, bóng tối bao trùm bên ngoài cửa hang động, nhưng trong lòng Lâm Nhất và những người đồng hành, một ngọn lửa hy vọng vẫn bùng cháy. Ngọn lửa của Chân Đạo, của lòng nhân ái, của sự thấu hiểu và bao dung. Hắn ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao, nhận thức rõ rằng chiến thắng này chỉ là một bước ngoặt, một sự chấm dứt của một mối đe dọa. Nhưng cũng là khởi đầu cho một hành trình mới, một hành trình vĩ đại hơn, đòi hỏi sự kiên trì và lòng dũng cảm, một hành trình để thực sự kiến tạo nên một hồng trần tái sinh, nơi vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và tiên đạo tại tâm.
***
Tin tức, như một cơn thủy triều cuộn trào sau đêm giông bão, không đợi ánh bình minh đã vội vã len lỏi vào từng ngõ ngách của hồng trần. Nó không chỉ là những lời đồn đại vu vơ, mà là một làn sóng chấn động, làm lung lay tận gốc rễ niềm tin và trật tự đã tồn tại hàng ngàn năm. Cái tên Thiên Đạo Môn, vốn là biểu tượng của sự quyền uy và bất khả xâm phạm, giờ đây lại bị gắn liền với sự sụp đổ, với những lời tố cáo về sự giả dối và tha hóa. Tin tức ấy lan nhanh hơn cả tiếng sét, vượt qua núi non trùng điệp, băng qua sông dài biển rộng, gieo vào lòng người phàm và cả giới tu sĩ một nỗi hoài nghi sâu sắc.
Tại phàm nhân thị trường của Đại Càn Đế Đô, nơi vốn dĩ luôn ồn ào, tấp nập với những tiếng rao hàng, mặc cả, tiếng cười nói giòn tan của kẻ bán người mua, nay lại mang một sắc thái khác lạ. Dưới ánh nắng ban ngày ấm áp, đường phố lát đá vẫn rộn ràng bước chân người qua lại, các quầy hàng gỗ, lều vải vẫn dựng san sát, tỏa ra mùi đồ ăn, gia vị, vải vóc, xen lẫn mùi đất ẩm và mồ hôi. Nhưng trên cái nền sầm uất, náo nhiệt ấy, những lời bàn tán xôn xao, những tiếng thì thầm to nhỏ lại chiếm ngự không gian, áp đảo cả những thanh âm quen thuộc. Người ta tụ tập thành từng nhóm nhỏ, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc, hoang mang, thậm chí là sợ hãi, hướng về một hướng chung: câu chuyện về sự sụp đổ của Thiên Đạo Môn và một đạo sĩ trẻ tuổi tên Lâm Nhất.
Vương Đại Phúc, thân hình phốp pháp, bụng phệ, khuôn mặt phúc hậu, tròn trịa, râu quai nón tỉa tót gọn gàng, đang đứng trước cửa hàng tơ lụa tráng lệ của mình. Hắn khoác trên mình bộ gấm vóc sang trọng, màu sắc tươi tắn, toát lên vẻ phú quý. Ánh mắt hắn không còn vẻ ung dung, tự tại thường ngày, mà thay vào đó là sự nhíu mày đầy lo lắng. Hắn lắng nghe từng lời đồn thổi, từng mẩu tin tức vụn vặt trôi nổi trong không khí. "Thiên Đạo Môn sụp đổ? Ai mà tin được! Một môn phái đứng đầu thiên hạ, nắm giữ tiên đạo chí cao, lại có ngày tan rã như sương khói?", hắn thì thầm, giọng nói sang sảng thường ngày nay lại pha chút bối rối. "Nhưng nếu là thật... vậy thì thiên hạ này sẽ ra sao? Trật tự cũ đã không còn, cái mới chưa định hình. Liệu có phải là cơ hội, hay là một tai ương đang chực chờ?" Hắn nhìn dòng người qua lại, cố gắng đọc vị cảm xúc của họ, để tìm ra hướng đi cho việc kinh doanh của mình trong cơn binh biến này. Lợi ích, đối với hắn, luôn đi đôi với sự ổn định, nhưng đôi khi, trong hỗn loạn lại ẩn chứa những cơ hội không ngờ.
Cách đó không xa, dưới bóng cây cổ thụ rợp mát, Bà Lão Bán Nước với mái tóc bạc phơ, khuôn mặt hiền từ, chất phác, đang thoăn thoắt múc từng chén chè xanh thoang thoảng mùi sen cho khách. Bà không ngừng trò chuyện, ánh mắt chất chứa kinh nghiệm sống của một người đã trải qua bao nhiêu thăng trầm của hồng trần. "Kẻ nào làm ác, trời xanh có mắt... Tiên nhân giả dối thì cũng phải đền tội!", bà lão khẽ nói, giọng trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự kiên định lạ thường. "Bao năm nay, Thiên Đạo Môn xưng là chính đạo, lại làm bao nhiêu chuyện khuất tất, lừa gạt bá tánh. Giờ đây, nghiệp chướng đã đến. Ta tin, cái đạo lý ấy, không thể nào trường tồn được." Lời của bà như một lời khẳng định cho lẽ công bằng, cho niềm tin giản dị của người phàm vào đạo trời.
Và ở trung tâm của sự chú ý, Ông Đồ với vẻ mặt rạng rỡ, giọng nói sang sảng, đang hào hứng kể lại 'sự tích' Lâm Nhất đánh bại 'tiên nhân' Lã Bất Phàm. Hắn đứng trên một bệ đá nhỏ, vung tay múa chân, thu hút đông đảo người nghe vây quanh. "Quý vị ơi, quý vị có biết không?", hắn cất tiếng, đầy vẻ kịch tính. "Vị đạo sĩ trẻ tuổi Lâm Nhất đó, thân hình gầy gò, đạo bào cũ kỹ, không cầu tiên, không cầu thần, không màng danh vọng. Hắn chỉ đi theo con đường 'Vô Tiên Chi Đạo' của riêng mình. Ấy vậy mà, hắn lại dùng chính cái đạo lý ấy, dùng chính lòng nhân ái và sự thấu hiểu hồng trần, mà đánh bại Lã Bất Phàm, kẻ tự xưng là tiên nhân, kẻ đã gây ra bao nhiêu tai ương cho thiên hạ! Chân lý nằm ở đâu, quý vị ơi? Phải chăng, tiên đạo không phải là phép tắc thần thông, mà nằm ngay trong chính lòng người?" Ông Đồ không chỉ kể chuyện, hắn còn kích động tranh luận, gieo vào lòng người những câu hỏi lớn, những băn khoăn về bản chất của 'tiên đạo' mà họ đã tin tưởng bấy lâu. Những người dân thường, vốn dĩ chỉ biết cúi đầu trước uy quyền của Thiên Đạo Môn, nay lại bắt đầu ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ ngờ vực và suy tư. Sự hoang mang, lo lắng về một tương lai bất định, nhưng cũng pha lẫn một tia hy vọng mờ nhạt về một con đường mới, một lẽ phải mới đang dần hé mở.
***
Trong khi phàm nhân thị trường ngập tràn những lời đồn đại và tranh cãi ồn ào, thì tại Thiên Hương Lâu, một trong những tửu lầu sang trọng bậc nhất Đại Càn Đế Đô, không khí lại mang một vẻ trầm lắng và căng thẳng khác. Tòa nhà nhiều tầng, được xây dựng từ gỗ quý và ngói lưu ly, trang trí lộng lẫy bằng đèn lồng và tranh vẽ, vẫn giữ được vẻ xa hoa của mình. Tiếng nhạc cụ truyền thống vẫn du dương, tiếng chén đĩa va chạm vẫn lách cách, mùi thức ăn cao cấp và rượu thơm vẫn quyến rũ khứu giác. Song, trong một gian phòng riêng tư, được ngăn cách bởi bức bình phong chạm trổ tinh xảo, một nhóm học giả và tu sĩ cấp thấp lại đang tranh luận gay gắt, bỏ quên cả những mỹ vị trước mắt.
Thư Sinh Nghèo, với vóc dáng thư sinh gầy gò, khuôn mặt thanh tú nhưng ánh mắt đầy vẻ băn khoăn, trầm tư, ngồi giữa vòng tròn ấy. Hắn vốn là người chăm chỉ, hiếu học, ấp ủ lý tưởng cao đẹp về việc tìm kiếm chân lý, nhưng giờ đây, niềm tin của hắn đang bị lung lay dữ dội. Hắn vuốt ve cuốn sách cũ nát trong tay, giọng nói khẽ nhưng chứa đựng đầy sự hoài nghi: "Nếu 'tiên đạo' mà Thiên Đạo Môn theo đuổi chỉ là sự giả dối, chỉ là vỏ bọc cho những dục vọng thấp hèn, vậy chúng ta đã tin vào điều gì bấy lâu nay? Hàng trăm năm, hàng ngàn năm, bao thế hệ đã đổ xô vào con đường tu tiên, tin rằng đó là con đường chân chính để giải thoát và đạt đến vĩnh hằng. Nhưng giờ đây, cái vĩnh hằng ấy lại sụp đổ tan tành. Chân lý tiên đạo thực sự là gì? Phải chăng tất cả đều là hư vô?" Câu hỏi của hắn, không chỉ là của riêng hắn, mà là tiếng lòng chung của cả một thế hệ học giả trẻ, đang đứng trước vực thẳm của sự hoài nghi.
Một tu sĩ trẻ tuổi, khuôn mặt vẫn còn non nớt, đạo bào màu xám tro, khẽ lắc đầu, vẻ mặt đầy bối rối. Y vừa mới bước chân vào con đường tu hành, đã được dạy rằng Thiên Đạo Môn là chính đạo, Lã Bất Phàm là người được trời chọn. Giờ đây, tất cả những gì y tin tưởng đều sụp đổ. "Cái gọi là 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất, liệu có phải là con đường đúng đắn?", y nói, giọng còn chút ngập ngừng. "Nó quá khác biệt... Không thần thông, không pháp lực, chỉ là tu dưỡng tâm tính, thấu hiểu hồng trần... Liệu thứ đó có thể chống lại được yêu ma quỷ quái, chống lại được những thế lực tà ác không? Hay chỉ là một sự ngây thơ viển vông?" Y không dám phủ nhận hoàn toàn, nhưng sự nghi ngờ về một con đường quá đỗi "phàm tục" so với những gì y được dạy vẫn còn rất lớn. Y đã quen với việc thần thông là sức mạnh, pháp bảo là sự bảo hộ, và giờ đây, mọi thứ đều đảo lộn.
Một vị học giả lớn tuổi hơn, râu dài bạc phơ, ánh mắt tinh anh, khẽ nhấp một ngụm trà sen, rồi chậm rãi lên tiếng. "Chân lý không thay đổi, chỉ có lòng người thay đổi mà thôi." Hắn ngừng lại, nhìn từng người trong phòng. "Lã Bất Phàm và Thiên Đạo Môn, có lẽ đã đi chệch khỏi con đường chân chính từ lâu rồi. Họ đã biến tiên đạo thành công cụ để mưu cầu danh lợi, quyền lực, để thoát ly khỏi hồng trần thay vì thấu hiểu nó. Sự sụp đổ của họ, không phải là sự sụp đổ của tiên đạo, mà là sự thanh tẩy những gì giả dối, những gì đã mục ruỗng. Có lẽ, đây là điềm trời, là dấu hiệu của một kỷ nguyên mới, nơi 'Chân Đạo' sẽ trỗi dậy." Lời của hắn mang một sự chiêm nghiệm sâu sắc, cố gắng tìm kiếm ý nghĩa trong sự kiện chấn động này, nhưng ngay cả hắn cũng không thể tránh khỏi sự bối rối về con đường phía trước.
Các học giả và tu sĩ khác, người thì gật gù tán thành, người thì cau mày phản đối, đưa ra những luận điểm sắc bén, đối đáp qua lại. Họ trích dẫn kinh điển, bàn luận về thiên cơ, về nhân quả, về bản chất của sự tồn tại. Một số tu sĩ trẻ tỏ ra bối rối, ánh mắt thất thần, trong khi những người lớn tuổi hơn thì trầm ngâm, cố gắng tiêu hóa thông tin, sắp xếp lại thế giới quan đã bị đảo lộn. Không khí trong phòng riêng tư này, dù không ồn ào như chợ búa, nhưng lại nặng trĩu những suy tư, hoài nghi và cả những hy vọng mong manh. Những câu hỏi về chân lý, về con đường tu hành, về ý nghĩa của cuộc sống, giờ đây không còn là những triết lý xa vời mà trở thành vấn đề cấp bách, đòi hỏi mỗi người phải tự tìm lấy câu trả lời cho chính mình.
***
Cách xa những ồn ào, náo nhiệt của nhân gian, trong một ẩn cư động phủ đơn sơ nhưng tràn ngập linh khí, ánh nến lung linh khẽ nhảy nhót, chiếu rọi khuôn mặt trầm tư của Lâm Nhất và những người đồng hành. Động phủ không quá lớn, chỉ có một giường đá, một bàn đá và một lò luyện đan nhỏ, nhưng không khí lại vô cùng yên tĩnh và thanh tịnh. Bên ngoài, tiếng gió nhẹ xào xạc qua kẽ đá, tiếng côn trùng kêu, tiếng nước chảy róc rách từ một con suối nhỏ gần đó, tất cả tạo nên một bản hòa tấu êm đềm của tự nhiên. Mùi đất ẩm và một chút hương thảo mộc thoang thoảng trong không khí, càng khiến không gian thêm phần cô tịch.
Lâm Nhất ngồi tĩnh tọa trên giường đá, Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay hắn nhẹ nhàng rung động, như đang thấu hiểu những suy tư sâu kín trong tâm hồn hắn. Đôi mắt đen láy của hắn sâu thẳm, nhìn xa xăm vào hư vô, chiêm nghiệm về những gì đã qua và những gì sắp đến. Hắn vừa nghe Mộ Dung Uyển Nhi, Quỷ Thủ Y Vương và Thiên Cơ Lão Nhân báo cáo về những phản ứng đa chiều từ khắp hồng trần, về làn sóng chấn động mà sự sụp đổ của Thiên Đạo Môn đã gây ra.
Thiên Cơ Lão Nhân, thân hình gầy gò, lưng còng, râu tóc bạc phơ như tuyết, đôi mắt tinh anh ẩn chứa trí tuệ sâu thẳm, khẽ vuốt chòm râu bạc. Giọng nói của hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch: "Lâm Nhất, con đã thắng một trận chiến lớn, nhưng đây mới chỉ là khởi đầu. Sự sụp đổ của một tòa tháp dễ hơn việc phá tan một niềm tin đã ăn sâu vào tâm khảm. Hồng trần này, bệnh đã quá lâu, không phải chỉ là bệnh thể xác, mà là bệnh của tâm hồn, của nhận thức. Nó cần một lương dược mạnh mẽ hơn cả thần thông, cần một quá trình chữa trị dài lâu và gian nan." Hắn nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy vẻ lo lắng nhưng cũng tràn đầy hy vọng. "Tiên đạo giả tạo đã gieo rắc sự tha hóa, sự lầm lạc trong hàng ngàn năm. Giờ đây, khi nó sụp đổ, người dân hoang mang, bối rối. Họ cần một niềm tin mới, một sự dẫn lối chân chính, nhưng cũng rất dễ bị những kẻ khác lợi dụng sự hoang mang này để tạo ra những 'tiên đạo' giả tạo mới." Lời của Thiên Cơ Lão Nhân như một lời cảnh báo, một bức tranh về những thử thách còn lớn hơn đang chờ đợi Lâm Nhất.
Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn của nhân thế, khẽ gật đầu, khuôn mặt nàng mang vẻ lo lắng. "Sư huynh nói đúng. Người dân hoang mang, họ đã mất đi một cột mốc tinh thần, dù cột mốc đó có mục nát. Để họ tin vào 'Chân Đạo' của Lâm Nhất, không phải là chuyện ngày một ngày hai. Họ cần thấy sự chân thành, sự hy sinh, và quan trọng nhất, họ cần thấy hy vọng." Nàng nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy tin tưởng và ủng hộ. Nàng hiểu gánh nặng mà hắn đang mang, hiểu rằng con đường của hắn không chỉ là con đường của một cá nhân, mà là con đường của cả một hồng trần.
Quỷ Thủ Y Vương, với vẻ lập dị thường ngày, nay cũng trở nên nghiêm nghị. Hắn gõ nhẹ cây quải trượng bằng gỗ mục xuống nền đá, giọng nói khàn khàn nhưng đầy uy lực. "Bệnh từ tâm sinh. Tâm bệnh này, dù ta có y thuật cao siêu đến mấy, dù có linh đan diệu dược, cũng khó lòng chữa trị nếu chính người bệnh không muốn thay đổi, không chịu nhìn nhận lại chính mình. Thiên Đạo Môn đã lừa dối bá tánh, khiến họ tin vào những điều phù phiếm, những phép tắc thần thông mà quên mất đi bản chất của tu hành, của làm người. Giờ đây, cái vỏ bọc ấy vỡ tan, nhưng cái 'bệnh' sâu bên trong tâm hồn con người vẫn còn đó." Hắn ngừng một lát, ánh mắt sắc bén nhìn Lâm Nhất. "Hơn nữa, Thiên Cơ Lão Nhân đã nói đúng. Những kẻ đứng sau Hắc Ám Cung, những kẻ đã lợi dụng Lã Bất Phàm, chúng vẫn chưa lộ diện hoàn toàn. Chúng ta đã dập tắt ngọn lửa, nhưng hạt mầm của tà niệm vẫn còn đó, ẩn mình chờ đợi thời cơ." Lời của Quỷ Thủ Y Vương càng khắc sâu thêm nhận thức về mối đe dọa tiềm tàng, về một cuộc chiến chưa ngã ngũ.
Lâm Nhất lắng nghe từng lời, đôi mắt hắn càng trở nên sâu thẳm. Hắn siết nhẹ Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay, cảm nhận sự ấm áp từ nó, như một lời nhắc nhở về con đường mà hắn đã chọn. Hắn biết, con đường phục hưng Chân Đạo không chỉ là một hành trình vật lý, mà còn là một cuộc chiến tư tưởng, một cuộc chiến giành giật trái tim và linh hồn con người. "Ta hiểu," hắn nói, giọng nói ôn hòa nhưng kiên định. "Chúng ta đã chiến thắng một trận chiến, nhưng cuộc chiến phục hưng Chân Đạo mới chỉ bắt đầu. Con đường này, sẽ không thể dùng sức mạnh để ép buộc, mà phải dùng 'tâm' để cảm hóa, dùng lòng nhân ái để soi rọi, dùng sự thấu hiểu để dẫn lối."
Hắn đứng dậy, bước ra cửa động phủ, ngước nhìn vầng trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời đêm. Ánh trăng dát bạc lên vạn vật, khiến mọi thứ trở nên huyền ảo, tĩnh mịch. "Để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Nhưng để hồng trần tái sinh, để vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và tiên đạo thực sự tại tâm, chúng ta phải làm sao để mọi người cùng thấu hiểu điều đó?" Câu hỏi ấy vang vọng trong không gian tĩnh mịch, không cần một câu trả lời ngay lập tức, mà là một lời nhắc nhở về hành trình dài và gian nan phía trước.
Lâm Nhất biết, việc xây dựng lại niềm tin, truyền bá 'Chân Đạo', và đối phó với những tàn dư tư tưởng của 'tiên đạo giả tạo' sẽ là hành trình gian nan hơn nhiều. Nhưng trong ánh mắt hắn, không có sự nản lòng, chỉ có sự kiên định và một ngọn lửa hy vọng bùng cháy. Hồng trần đã trải qua quá nhiều đau khổ, đã đến lúc được tái sinh, được chữa lành. Và Lâm Nhất, với 'Vô Tiên Chi Đạo' của mình, sẽ là người dẫn lối cho hành trình ấy, dù đó có là con đường cô độc và đầy thử thách đến đâu chăng nữa.