Vô tiên chi đạo
Chương 416

Thanh Tẩy Chi Hậu: Hồng Trần Tái Sinh

4427 từ
Mục tiêu: Xử lý tàn cuộc, đánh giá thiệt hại và thu dọn chiến trường sau đại chiến.,Tổ chức cứu chữa thương binh của phe Chân Đạo và xem xét tình hình những kẻ bại trận.,Giam giữ và phân loại các tàn dư của Thiên Đạo Môn và Hắc Ám Cung.,Lâm Nhất và các đồng minh chiêm nghiệm về chiến thắng, gánh nặng của trách nhiệm và con đường phục hưng Chân Đạo phía trước.,Củng cố vị thế lãnh đạo tinh thần của Lâm Nhất và niềm tin vào 'Vô Tiên Chi Đạo' trong lòng các đồng minh.,Thiết lập bối cảnh cho giai đoạn tái thiết và truyền bá 'Chân Đạo'.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Quỷ Thủ Y Vương (Vương Lão), Thiên Cơ Lão Nhân, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo), Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh), Hỏa Long Bang Chủ (Lý Bá), Tô Mạt Nhi, Tàn dư Thiên Đạo Môn và Hắc Ám Cung
Mood: Reflective, solemn, compassionate, tinged with hope and underlying tension
Kết chương: [object Object]

Bình minh lên trên đỉnh Tuyệt Tình Đỉnh, mang theo một nỗi cô tịch thăm thẳm. Làn sương đêm dần tan, để lộ ra một chiến trường hoang tàn và đổ nát, nơi mà sự sống và cái chết vừa giao tranh kịch liệt. Khắp nơi là những dấu vết hằn sâu của cuộc chiến: đất đá nứt toác, cây cối cháy trụi, xác chết ngổn ngang của cả phe địch lẫn phe ta. Những pháp bảo vỡ vụn nằm rải rác, lấp lánh một cách vô hồn dưới ánh sáng yếu ớt đầu ngày, như những mảnh vỡ của một giấc mộng kinh hoàng. Mùi máu khô tanh tưởi hòa lẫn với mùi đất ẩm và khói lửa còn vương, tạo thành một thứ hương vị bi tráng, khắc sâu vào tâm khảm những người còn sống sót. Gió núi vẫn rít gào thét không ngừng, như tiếng khóc than của đất trời trước sự tàn khốc của nhân gian, cuốn theo những đám bụi mờ mịt, che đi phần nào cảnh tượng tang thương. Đôi khi, một tiếng đá lăn nhẹ từ vách đá cheo leo, hay tiếng chim đại bàng kêu thê lương từ xa, lại càng làm tăng thêm vẻ hoang vu, lạnh lẽo và cô độc nơi đỉnh núi này.

Lâm Nhất bước đi giữa chiến trường, dáng người gầy gò của hắn in bóng đổ dài trên nền đất loang lổ. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của y trầm tư nhìn xuống những sinh linh đã ngã xuống, không phân biệt địch ta. Mỗi bước chân của hắn đều nặng trĩu, không phải vì mệt mỏi thể xác, mà là bởi gánh nặng của một chiến thắng phải trả giá bằng biết bao sinh mạng. Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay hắn khẽ lay động, những hạt gỗ thô ráp cọ vào lòng bàn tay, mang theo chút hơi ấm và sự thanh tịnh, như nhắc nhở hắn về bản chất của đạo lý mà hắn đang theo đuổi. Hắn nhớ lại lời mình đã nói với Mộ Dung Uyển Nhi đêm qua, rằng con đường phục hưng Chân Đạo còn rất dài, rất cô độc. Nhưng giờ đây, khi đối mặt với hậu quả trực tiếp của cuộc chiến, một câu hỏi khác lại trỗi dậy trong lòng hắn, day dứt khôn nguôi: "Một chiến thắng phải trả giá bằng bao nhiêu sinh mạng... Đó có phải là Đạo ta theo đuổi?"

Hắn không truy cầu sức mạnh hay địa vị, hắn đi tìm ý nghĩa đích thực của sự tồn tại và con đường tu thân. Hắn dấn thân vào hồng trần muôn mặt, nơi những cảnh vật và lòng người hòa quyện, phản chiếu lẫn nhau. Nhưng khi nhìn những thi thể vô hồn nằm la liệt, hắn tự hỏi, liệu có phải hắn đã mang đến thêm một kiếp nạn, thêm một vòng luân hồi bi thương cho hồng trần này? Tâm hắn tựa hồ như một tấm gương cổ, phản chiếu vô vàn cảnh đời, từ đó hình thành nên một thế giới quan độc đáo, một nhân cách kiên định và đầy lòng trắc ẩn. Nụ cười của Mộ Dung Uyển Nhi, ánh mắt kiên định của Thiên Cơ Lão Nhân, sự tận tâm của Quỷ Thủ Y Vương, và thậm chí cả sự thay đổi trong ánh nhìn của Huyết Kiếm Khách, tất cả đều là những ngọn lửa nhỏ sưởi ấm tâm hồn hắn, là lý do để hắn không ngừng tiến bước.

Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, với vóc dáng cương nghị và chiếc áo choàng đen, đang đốc thúc thuộc hạ của mình, những thành viên còn sót lại của Yêu Nguyệt Lâu, cùng với các đệ tử Chân Đạo, bắt đầu công việc thu dọn. Đôi mắt lạnh lùng của hắn giờ đây pha lẫn sự mệt mỏi nhưng vẫn sắc bén, quét một lượt khắp chiến trường. "Phân loại thi thể, cứu chữa người còn sống! Đừng để sót một ai!" Giọng hắn trầm và khàn, nhưng đầy uy lực, khiến những người xung quanh nhanh chóng thực thi mệnh lệnh. Hắn nhìn Lâm Nhất, ánh mắt có chút phức tạp. Hắn đã từng là kẻ chỉ biết dùng kiếm để đoạt mạng, nhưng giờ đây, hắn đang học cách dùng nó để giữ lấy những sinh mạng khác. Câu nói "Kiếm là để đoạt mạng, nhưng cũng là để giữ lấy một thứ gì đó" giờ đây không chỉ là một lời chiêm nghiệm, mà đã trở thành một phần trong hành động của hắn.

Mạc Linh, Dạ Ảnh Thích Khách, thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối mờ ảo của rạng đông. Nàng không nói nhiều, chỉ lặng lẽ di chuyển, đôi mắt sắc bén quét qua từng ngóc ngách, từng tảng đá, tìm kiếm những kẻ địch còn ẩn nấp hoặc những dấu vết của sự tà ác còn sót lại. Nàng chuyên về những việc cần sự tinh tế, bí mật, nên việc điều tra và thu thập thông tin trên chiến trường là sở trường của nàng. Dưới sự chỉ dẫn của nàng, một vài tù binh bị thương nặng của Hắc Ám Cung và Thiên Đạo Môn đã được tìm thấy, nằm thoi thóp giữa đống đổ nát, ánh mắt thất thần hoặc bùng cháy căm hờn, thể hiện sự sụp đổ của một niềm tin đã từng sắt đá.

Trong số đó, có một tiểu tử trẻ tuổi, khuôn mặt vẫn còn non nớt, áo quần rách rưới, máu khô dính đầy trên má. Hắn là một trong những đệ tử cấp thấp của Hắc Ám Cung, bị bắt khi đang cố gắng tháo chạy. Ánh mắt hắn đầy hoảng loạn, nhưng khi nhìn thấy Lâm Nhất đang đi qua, đôi mắt ấy lại ánh lên một tia ngờ vực, xen lẫn chút tò mò. Hắn đã chứng kiến sự sụp đổ của Lã Bất Phàm, chứng kiến cái gọi là "tiên đạo" mà hắn theo đuổi bị thanh tẩy một cách triệt để. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, khi Lâm Nhất lướt qua với vẻ trầm tư nhưng không hề có sự kiêu ngạo của kẻ chiến thắng, tiểu tử kia bỗng cảm thấy một sự khác biệt sâu sắc. Một hạt mầm của sự hoài nghi về con đường mình đã chọn, và một tia hy vọng mong manh về một điều gì đó khác biệt, đã âm thầm nảy nở trong lòng hắn, dù chỉ là một thoáng chốc.

Lý Bá, Hỏa Long Bang Chủ, cùng với các bang chúng của mình, đang bận rộn với công việc hậu cần. Hắn vạm vỡ, khuôn mặt đầy vẻ từng trải, nhưng giờ đây cũng lộ rõ sự mệt mỏi. "Cẩn thận đấy, anh em! Đừng để bất cứ thứ gì còn giá trị bị hủy hoại. Chúng ta cần mọi thứ để xây dựng lại." Giọng hắn hào sảng nhưng cũng đầy sự thực tế. Hắn hiểu rằng chiến thắng không chỉ là việc đánh bại kẻ thù, mà còn là việc dọn dẹp tàn cuộc và chuẩn bị cho tương lai.

Lâm Nhất dừng lại bên một xác chết của đệ tử Thiên Đạo Môn, hắn cúi người xuống, khẽ đặt tay lên trán người đã khuất, nhắm mắt lại. Một luồng linh lực dịu nhẹ tỏa ra từ Chuỗi Hạt Bồ Đề, bao phủ lấy thi thể. Đó là một nghi thức tiễn đưa, một lời cầu nguyện cho linh hồn siêu thoát, một sự bao dung đến từ tận đáy lòng. Hắn không có sự thù hận, chỉ có sự tiếc nuối cho những sinh linh đã lầm đường lạc lối. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm," hắn khẽ thì thầm, "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm." Hắn biết, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Và giờ đây, hồng trần đã bày ra trước mắt hắn một thử thách mới, một gánh nặng mới.

Mùi máu khô và bụi đất, mùi thuốc bắc và thảo dược tươi mát đang dần được mang đến, đánh dấu sự hiện diện của những người chữa lành. Tiếng rên rỉ yếu ớt của thương binh, tiếng dặn dò của y sư, tiếng nghiền thảo dược, tất cả hòa quyện vào tiếng gió núi, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và cái chết, của đau thương và hy vọng. Cái lạnh của đá, cái thô ráp của Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay Lâm Nhất, và cả cái ấm áp từ ngọn lửa trại tạm thời đang được nhóm lên, tất cả đều là những chi tiết nhỏ bé, nhưng lại khắc họa rõ nét bức tranh hậu chiến, nơi mà sự mệt mỏi thể xác và tinh thần đang được thay thế bằng sự kiên cường và lòng trắc ẩn.

***

Cách Tuyệt Tình Đỉnh không xa, tại một khu vực tương đối bằng phẳng được dọn dẹp vội vã, một trạm y tế dã chiến đã được dựng lên. Vài chiếc lều vải thô được căng tạm bợ, bên trong và xung quanh là những hàng dài thương binh đang chờ được cứu chữa. Mặt đất vẫn còn vương dấu vết của cuộc chiến, nhưng đã được trải lên những tấm vải sạch sẽ, và một vài ngọn lửa nhỏ được nhóm lên để đun nước, làm ấm thuốc. Ánh nắng yếu ớt của buổi sáng đã lên cao, chiếu rọi xuyên qua lớp sương mỏng, mang theo chút hơi ấm xua đi cái lạnh lẽo của đêm trường. Gió cũng đã dịu đi nhiều, chỉ còn khẽ lay động những tán lá thông còn sót lại.

Mộ Dung Uyển Nhi, với đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn man mác, giờ đây lại ánh lên sự tập trung cao độ và lòng tận tâm vô hạn. Nàng mặc y phục đơn giản, không chút tì vết nào dù đã trải qua một đêm dài chiến đấu và cứu chữa. Đôi tay thanh tú của nàng thoăn thoắt di chuyển, khi thì cầm kim châm, khi thì bào chế thảo dược, khi thì băng bó vết thương. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng nàng không hề ngừng nghỉ. Mỗi hơi thở của nàng dường như đều hòa vào nhịp đập của những sinh linh đang quằn quại. Nàng cúi xuống bên một thương binh, khẽ nắm lấy tay hắn, giọng nói dịu dàng nhưng đầy sức mạnh: "Cố gắng lên, ngươi sẽ ổn thôi. Mạng sống là quý giá nhất, đừng dễ dàng buông bỏ." Lời nói của nàng như một làn gió mát xoa dịu tâm hồn đang kiệt quệ của người chiến sĩ, mang đến một tia hy vọng nhỏ bé. Nàng hiểu rằng, bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó, và giờ đây, cả hai đều cần được chữa lành.

Bên cạnh nàng là Quỷ Thủ Y Vương, Vương Lão, dáng người nhỏ thó, khuôn mặt nhăn nheo, đôi mắt tinh quái thường ngày giờ đây cũng chỉ còn sự tập trung tuyệt đối. Hắn vẫn cầm bình rượu yêu thích, nhưng không hề nhấp một ngụm. Thay vào đó, bộ kim châm sáng loáng trong tay hắn liên tục được sử dụng một cách điêu luyện. "Đừng có rên rỉ, không chết được đâu!" hắn cằn nhằn với một thương binh đang quằn quại. "Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị. Ngươi còn ý chí sống thì lão phu mới cứu nổi. Cứ nằm yên đó cho ta!" Dù lời lẽ có phần thô lỗ, nhưng ẩn chứa trong đó là sự tận tâm và kinh nghiệm lão luyện. Hắn không chỉ chữa vết thương, mà còn đánh thức ý chí sinh tồn của người bệnh, một phần quan trọng của liệu pháp chữa trị của hắn. Mùi thuốc bắc nồng nặc hòa với mùi máu và mồ hôi, tạo nên một không gian đặc trưng của sự sống và cái chết đang giằng co.

Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn lanh lợi, cũng đang bận rộn phụ giúp. Nàng chuyển nước, băng gạc, và sắp xếp chỗ nằm cho những người bị thương. Dù có phần mệt mỏi, nhưng nàng vẫn giữ được sự hoạt bát của mình. Nàng liên tục di chuyển giữa các thương binh, đôi khi còn trêu chọc vài câu để xoa dịu không khí căng thẳng. "Này, đại ca, vết thương này đâu có đáng gì! Cứu được mạng là may rồi, còn ngồi đây rên rỉ cái gì!" Lời nói của nàng, tuy có chút trách móc, nhưng lại mang đến sự nhẹ nhõm và một nụ cười gượng gạo cho người bệnh. Nàng luôn lo lắng cho Lâm Nhất, nhưng giờ đây, nàng biết mình cần phải cố gắng hết sức để giúp đỡ mọi người.

Lâm Nhất đi tới trạm y tế dã chiến. Hắn không can thiệp vào công việc của Uyển Nhi và Vương Lão, chỉ lặng lẽ quan sát, đôi khi dừng lại bên một thương binh, khẽ truyền một luồng linh lực ôn hòa để ổn định khí huyết cho họ. Hắn thấy sự tận tâm của Mộ Dung Uyển Nhi, sự lão luyện của Quỷ Thủ Y Vương, và cả sự nhanh nhẹn của Tô Mạt Nhi. Trong lòng hắn dâng lên một sự tôn kính sâu sắc. Những người này, họ không trực tiếp đối mặt với hiểm nguy trên tiền tuyến, nhưng công lao của họ trong việc duy trì sự sống lại không hề nhỏ. "Vất vả cho mọi người rồi," hắn khẽ nói với Uyển Nhi khi nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người giao nhau, một sự thấu hiểu không cần lời nói.

Có một tù binh Hắc Ám Cung, bị thương ở cánh tay, đang được Mộ Dung Uyển Nhi băng bó. Hắn là một trong số ít những kẻ địch được đưa đến đây để cứu chữa, theo mệnh lệnh của Lâm Nhất. Ánh mắt hắn, ban đầu đầy căm hờn và phòng bị, dần dần trở nên bối rối. Hắn chưa từng nghĩ rằng, sau một trận chiến tàn khốc, những kẻ địch lại được đối xử nhân đạo đến vậy. Đặc biệt là khi nhìn thấy bàn tay dịu dàng của Mộ Dung Uyển Nhi, không chút ghê tởm hay oán hận, nhẹ nhàng băng bó vết thương cho hắn. Hắn nhớ lại những lời Lã Bất Phàm đã nói về sự tàn bạo của Chân Đạo, về sự độc ác của những kẻ không tuân theo "tiên đạo chân chính". Nhưng cảnh tượng trước mắt lại hoàn toàn trái ngược. Một hạt mầm của sự nghi ngờ, rồi đến sự hoài nghi sâu sắc về con đường hắn đã chọn, đã nảy mầm trong tâm trí hắn. Hắn nhìn Mộ Dung Uyển Nhi, đôi mắt đầy vẻ phức tạp, xen lẫn chút bẽ bàng và một tia... biết ơn.

Trong lúc đó, Quỷ Thủ Y Vương đang xử lý một vết thương khá nặng cho một đệ tử Chân Đạo. Mùi hương của đan dược và thảo mộc nồng nặc bốc lên, xen lẫn tiếng kim châm cắm vào da thịt "xẹt xẹt" và tiếng rên khe khẽ của người bệnh. Vương Lão khẽ lắc đầu, "Đúng là lũ tiểu tử không biết tự lượng sức. May mà mạng cứng, chứ không thì đã đi theo Diêm Vương rồi." Rồi hắn liếc nhìn sang phía Lâm Nhất, ánh mắt tinh quái như muốn nói, "Thấy chưa, lũ tiểu tử này yếu ớt lắm, cần phải mạnh mẽ lên mới được." Dù vậy, đôi tay hắn vẫn vô cùng cẩn trọng, từng động tác đều chuẩn xác, không một chút lơ là.

Mộ Dung Uyển Nhi ngẩng đầu lên, nhìn Lâm Nhất, đôi mắt nàng ánh lên sự lo lắng. "Sư huynh, huynh cũng nên nghỉ ngơi chút đi. Huynh đã chiến đấu liên tục, linh lực chắc chắn đã hao tổn nhiều." Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng đầy sự quan tâm. Nàng hiểu gánh nặng mà Lâm Nhất đang mang, không chỉ là gánh nặng của chiến tranh, mà còn là gánh nặng của một đạo lý, của một con đường.

Lâm Nhất khẽ lắc đầu, nụ cười mệt mỏi nở trên môi. "Không sao, Uyển Nhi. Nhìn thấy mọi người cố gắng thế này, ta cũng thấy mình có thêm sức mạnh." Hắn đưa tay xoa nhẹ đầu nàng, như một lời động viên, một sự tri ân. "Các nàng đã vất vả nhiều rồi. Cứu được một mạng người là dựng được một tòa tháp bảy tầng. Các nàng đang làm điều vĩ đại hơn bất cứ phép thần thông nào." Lời nói của hắn không chỉ là sự khen ngợi, mà còn là sự khẳng định giá trị của Đạo Y, của lòng nhân ái trong Vô Tiên Chi Đạo. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," hắn khẽ nói, "Đạo của chúng ta, chính là ở đây, trong những khoảnh khắc này."

Khi chiều buông, công việc cấp bách nhất đã được giải quyết. Những thương binh nặng đã được ổn định, những người nhẹ hơn đã được băng bó. Mệt mỏi rã rời, nhưng trong lòng mỗi người đều có một niềm an ủi nho nhỏ, một sự thanh thản khi biết mình đã làm hết sức để cứu vớt những sinh linh đang hấp hối. Mùi hương trầm nhẹ nhàng từ một lò hương nhỏ được thắp lên, lan tỏa trong không khí, xoa dịu phần nào những vết thương vô hình trong tâm hồn.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, ánh tà dương hắt những vệt nắng cuối cùng lên vách đá cheo leo của Tuyệt Tình Đỉnh, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng đầy vẻ bi tráng. Gió đã hoàn toàn dịu lại, chỉ còn tiếng rì rào của lá cây và tiếng nước chảy khe khẽ từ một con suối nhỏ gần đó. Trong một hang động đá tự nhiên, được dọn dẹp tạm thời thành một nơi ẩn cư, ánh sáng dịu nhẹ từ một ngọn đèn dầu lay động, chiếu rọi lên những gương mặt trầm tư. Không khí trong động yên tĩnh, thanh tịnh, chỉ có mùi đất ẩm và đá lạnh đặc trưng.

Lâm Nhất ngồi trên một tảng đá phẳng, Chuỗi Hạt Bồ Đề vẫn nằm trong tay hắn, phát ra một vầng sáng dịu nhẹ, như một điểm tựa cho tâm hồn hắn. Đối diện hắn là Thiên Cơ Lão Nhân, mái tóc bạc phơ như tuyết, đôi mắt tinh anh ẩn chứa trí tuệ sâu thẳm, đang khẽ vuốt chòm râu. Bên cạnh là Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, vẫn khoác áo choàng đen, tay đặt trên chuôi thanh kiếm cổ màu huyết, ánh mắt hắn giờ đã bớt đi vẻ lạnh lùng mà thay vào đó là sự chiêm nghiệm sâu sắc. Hỏa Long Bang Chủ Lý Bá, với thân hình vạm vỡ, ngồi thẳng lưng, ánh mắt đầy sự tin tưởng hướng về Lâm Nhất. Mộ Dung Uyển Nhi, sau một ngày dài miệt mài cứu chữa, cũng có mặt, nàng ngồi cạnh Lâm Nhất, đôi mắt mệt mỏi nhưng vẫn chứa đựng sự quan tâm sâu sắc.

"Chiến thắng này là của Chân Đạo, nhưng hạt mầm tha hóa vẫn còn đó, cần được nhổ tận gốc từ trong tâm," Thiên Cơ Lão Nhân mở lời, giọng nói của hắn trầm lắng, vang vọng nhẹ trong không gian tĩnh mịch của hang động. "Lã Bất Phàm chỉ là một hiện thân, một kẻ đã bị chấp niệm và tà niệm tha hóa. Nhưng những thứ như tham vọng, ích kỷ, sự mê muội bởi quyền lực, chúng vẫn luôn tồn tại trong lòng người, chờ đợi cơ hội để nảy mầm trở lại." Ánh mắt hắn hướng về phía Lâm Nhất, như muốn thăm dò suy nghĩ của y. "Thiên cơ bất khả lộ, nhưng nhân tâm khó đoán. Cuộc chiến thực sự, tiểu tử, mới chỉ bắt đầu."

Lâm Nhất khẽ gật đầu, hắn đã lường trước điều này. Hắn biết, chiến thắng quân sự chỉ là một phần nhỏ của cuộc chiến lớn hơn. "Ta sẽ không để chiến thắng này trở thành khởi đầu cho một vòng luân hồi thù hận mới. Chân Đạo là để cứu vớt, không phải để hủy diệt," hắn nói, giọng nói ôn hòa nhưng kiên định. "Nhiều kẻ theo Hắc Ám Cung hoặc Thiên Đạo Môn, họ không phải bản chất là ác, mà là bị lừa dối, bị mê hoặc bởi những lời hứa hão huyền. Nhiệm vụ của chúng ta không chỉ là dẹp bỏ cái ác, mà còn là khai sáng cho những linh hồn lầm lạc."

Huyết Kiếm Khách khẽ nhíu mày. "Nhưng Lâm Nhất, những kẻ ngoan cố không thể cứu. Liệu có cần khoan dung quá mức? Kiếm là để đoạt mạng, nhưng cũng là để giữ lấy một thứ gì đó... ta hiểu. Nhưng nếu sự khoan dung của chúng ta trở thành điểm yếu, liệu chúng ta có thể giữ vững được những gì mình đang bảo vệ?" Hắn nói, giọng còn vương chút lạnh lùng, nhưng đã không còn vẻ tàn nhẫn như xưa. Hắn đã thấy Lâm Nhất thanh tẩy Lã Bất Phàm, không phải bằng sự hủy diệt mà bằng sự phá vỡ ảo tưởng. Nhưng hắn vẫn là một kiếm khách, quen với luật rừng.

Lâm Nhất nhìn Huyết Kiếm Khách, rồi nhìn sang Mộ Dung Uyển Nhi, nàng đang khẽ siết chặt tay hắn như một sự động viên thầm lặng. "Trần Hạo huynh, sự khoan dung không phải là yếu đuối, mà là một sức mạnh lớn lao hơn cả sức mạnh của kiếm. Một trái tim bị chiếm hữu bởi hận thù sẽ không bao giờ nhìn thấy ánh sáng. Nếu chúng ta chỉ dùng bạo lực để dẹp bỏ bạo lực, thì khác nào chúng ta cũng trở thành những kẻ mà chúng ta đang chống lại? Chúng ta không chỉ đánh bại thân xác Lã Bất Phàm, mà còn phải thanh tẩy những tà niệm mà hắn đã gieo rắc. Đó mới là chiến thắng thực sự của Chân Đạo." Hắn ngừng một lát, ánh mắt quét qua từng người trong hang động. "Tuy nhiên, ta cũng không nói rằng chúng ta sẽ dễ dãi với những kẻ đã gây ra tội ác. Những kẻ cố tình gieo rắc tai ương, những kẻ đã nhúng tay vào máu của bá tánh, chúng sẽ phải đối mặt với sự trừng phạt thích đáng. Nhưng, chúng ta sẽ cho những kẻ bị lừa dối một cơ hội để hối cải, để tìm lại chính mình."

Lý Bá gật gù. "Lâm Nhất nói đúng. Việc an định lòng dân và tái thiết là vô cùng cấp bách. Hồng trần này đã quá đủ khổ đau rồi. Nếu chúng ta chỉ biết chém giết, thì bao giờ mới có hòa bình?" Hắn vạm vỡ nhưng lại có một trái tim nhân hậu, hiểu rõ nỗi thống khổ của người dân. "Lợi ích có thể mất, nhưng tín nghĩa thì không bao giờ. Giữ được lòng dân, đó mới là điều quan trọng nhất."

Thiên Cơ Lão Nhân khẽ cười, một nụ cười thâm thúy. "Đúng vậy. Tuy nhiên, Lâm Nhất cần phải hiểu rằng, không phải ai cũng có thể được cứu vớt. Có những kẻ đã chìm quá sâu vào tà đạo, tâm trí đã bị vặn vẹo không thể quay đầu. Và có những kẻ đứng sau Hắc Ám Cung, những kẻ đã lợi dụng Lã Bất Phàm, chúng vẫn chưa lộ diện hoàn toàn. Lã Bất Phàm chỉ là một con cờ trong một ván cờ lớn hơn. Tàn dư của bóng tối vẫn còn đó, ẩn mình chờ đợi thời cơ." Lời nói của hắn như một lời cảnh báo, một sự tiên tri về những thử thách còn lớn hơn đang chờ đợi Lâm Nhất. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Nhưng để tìm được chân tâm ấy, có khi phải trải qua muôn vàn gian nan."

Lâm Nhất lắng nghe từng lời, đôi mắt hắn càng trở nên sâu thẳm. Hắn biết, con đường phục hưng Chân Đạo không chỉ là một hành trình vật lý, mà còn là một cuộc chiến tư tưởng, một cuộc chiến giành giật trái tim và linh hồn con người. "Ta hiểu," hắn nói, giọng kiên định hơn bao giờ hết. "Chiến thắng quân sự này chỉ là bước khởi đầu. Việc xây dựng lại niềm tin, truyền bá 'Chân Đạo', và đối phó với những tàn dư tư tưởng của 'tiên đạo giả tạo' sẽ là hành trình gian nan hơn nhiều. Nhưng ta tin, với sự đoàn kết và lòng nhân ái, chúng ta sẽ vượt qua."

Mộ Dung Uyển Nhi khẽ tựa đầu vào vai hắn, một hành động nhỏ bé nhưng chứa đựng sự tin tưởng và ủng hộ vô hạn. Nàng không nói gì, nhưng ánh mắt nàng đã nói lên tất cả, rằng nàng sẽ luôn ở bên hắn, dù con đường có gian nan đến đâu. Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay Lâm Nhất lại khẽ rung động, một cảm giác ấm áp lan tỏa, như lời khẳng định cho đạo lý mà hắn đã theo đuổi. Hắn biết, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.

Đêm dần buông sâu, bóng tối bao trùm bên ngoài cửa hang động, nhưng trong lòng Lâm Nhất và những người đồng hành, một ngọn lửa hy vọng vẫn bùng cháy. Ngọn lửa của Chân Đạo, của lòng nhân ái, của sự thấu hiểu và bao dung. Hắn ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao, nhận thức rõ rằng chiến thắng này chỉ là một bước ngoặt, một sự chấm dứt của một mối đe dọa. Nhưng cũng là khởi đầu cho một hành trình mới, một hành trình vĩ đại hơn, đòi hỏi sự kiên trì và lòng dũng cảm, một hành trình để thực sự kiến tạo nên một hồng trần tái sinh, nơi vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và tiên đạo tại tâm.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ