Đêm khuya buông xuống Thanh Vân Tông, mang theo một màn sương mỏng giăng mắc trên những tán cây cổ thụ, ôm lấy vạn vật vào giấc ngủ tĩnh mịch. Ánh trăng vẫn dịu dàng rọi qua khe cửa, hòa cùng tiếng chuông chùa ngân vang từ xa và tiếng suối chảy róc rách, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của đêm khuya.
Lâm Nhất ngồi tĩnh tọa trên bồ đoàn, Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay hắn khẽ xoay tròn, mỗi hạt như chứa đựng một lời nguyện, một nỗi niềm. Hắn vẫn còn cảm nhận được hàng vạn ánh mắt của đám đông Đại Càn Đế Đô ban ngày, những ánh mắt chứa đựng sự bàng hoàng, phẫn nộ, hoài nghi, nhưng cũng có những tia hy vọng le lói.
"Sự thật đã được công bố, nhưng việc thay đổi niềm tin đã ăn sâu vào lòng người còn khó khăn hơn việc đánh bại một thế lực," Lâm Nhất khẽ cất lời, giọng nói mang chút suy tư. "Hồng trần này, đã trải qua quá nhiều gian nan, quá nhiều lừa dối. Để chữa lành nó, e rằng còn cần một hành trình dài dằng dặc."
Thiên Cơ Lão Nhân ngồi đối diện hắn, tay cầm Kinh Thư Vô Tự, đôi mắt tinh anh nhìn vào ngọn nến đang cháy. "Niềm tin là gốc rễ, muốn thay đổi nó phải từ từ gieo mầm, chăm sóc, Lâm Nhất ạ. Con đường còn dài. Một cái cây đã mục nát, ta có thể chặt đi, nhưng để một mầm non mới bén rễ, đâm chồi, cần thời gian, cần mưa nắng, cần sự vun trồng tận tâm. Hôm nay, chúng ta mới chỉ gieo hạt."
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ dịch lại gần Lâm Nhất hơn, ánh mắt nàng chất chứa sự lo lắng nhưng cũng tràn đầy sự tin tưởng. "Chúng ta sẽ luôn ở bên chàng, cùng nhau gieo mầm hy vọng. Dù con đường có gian nan đến đâu, chỉ cần có Chân Đạo, có tình người, hy vọng sẽ không bao giờ tắt." Nàng hiểu gánh nặng mà Lâm Nhất đang mang, hiểu rằng mỗi lời nói của hắn không chỉ là lời nói suông, mà là một lời hứa, một trách nhiệm lớn lao.
Quỷ Thủ Y Vương Vương Lão gật gù, nhấp một ngụm rượu. "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Thiên Đạo Môn đã gây ra 'tâm bệnh' cho cả hồng trần. Cái 'bệnh' này không chỉ là sự lầm lạc về tu hành, mà còn là sự mất niềm tin vào đạo lý, vào con người. Để chữa khỏi, cần một liều thuốc mạnh mẽ của sự thật và một phương pháp điều trị kiên trì bằng tình yêu thương."
Hỏa Long Bang Chủ Lý Bá, người đại diện cho tầng lớp thương nhân, cũng có mặt. Khuôn mặt vạm vỡ của y đầy vẻ từng trải, nhưng hôm nay lại trầm ngâm khác thường. "Hồng trần này, cần một ánh sáng chân chính. Chúng ta, những người phàm trần, cũng đã nhìn thấy sự thật, đã cảm nhận được nỗi đau. Chúng ta sẽ ủng hộ Chân Đạo, ủng hộ Lâm Nhất." Giọng y tuy không vang dội, nhưng chứa đựng sự kiên định của một người đã chứng kiến những đổi thay lớn lao.
Vương Đại Phúc, dù thân hình phốp pháp, bụng phệ, nhưng giờ đây vẻ mặt phúc hậu của y lại toát lên sự nghiêm túc hiếm thấy. "Thương nhân chúng tôi, dù chỉ quan tâm đến lợi lộc, nhưng cũng hiểu rằng, không có hồng trần yên bình, không có lòng người thiện lương, thì lợi lộc cũng chỉ là cát bụi. Chúng tôi sẽ dốc sức, dốc của cải để hỗ trợ con đường Chân Đạo." Lời lẽ của y, tuy vẫn mang chút thực tế của thương nhân, nhưng giờ đây đã pha trộn với một sự nhận thức sâu sắc hơn về trách nhiệm cộng đồng.
Lâm Nhất lắng nghe từng lời, trong lòng hắn cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa. Hắn không đơn độc. Con đường này, dù gian nan, nhưng hắn không bước đi một mình. Hắn ngước nhìn ra ngoài cửa điện, nơi ánh trăng vẫn dịu dàng chiếu rọi. Hồng trần mênh mông, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm.
Thiên Cơ Lão Nhân khép Kinh Thư Vô Tự lại, ánh mắt hắn nhìn Lâm Nhất đầy vẻ tin tưởng và kỳ vọng. "Việc vạch trần chỉ là khởi đầu, Lâm Nhất. Việc 'gieo mầm Chân Đạo' và xây dựng lại niềm tin còn gian nan hơn nhiều. Nhưng ta tin, với 'Vô Tiên Chi Đạo' của con, một ngày nào đó, hồng trần sẽ thực sự tái sinh, và tiên đạo sẽ thực sự tại tâm mỗi người."
Lâm Nhất gật đầu. Hắn biết, đêm nay, chỉ là một đêm tĩnh lặng trước một hành trình dài và đầy thử thách. Ánh sáng của Chân Đạo mới chỉ vừa ló rạng, nhưng nó đã đủ để thắp lên hy vọng trong những trái tim đang khao khát một lẽ sống đích thực. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận linh khí thanh khiết của Thanh Vân Tông, và một quyết tâm mới trỗi dậy trong lòng. Con đường phía trước còn xa, nhưng hắn đã sẵn sàng.
***
Bình minh hé rạng, mang theo ánh nắng vàng ươm trải dài trên những mái ngói lưu ly xanh biếc của Thanh Vân Tông, xua tan đi màn sương đêm và cái lạnh se sắt. Nhưng tại Đại Càn Đế Đô, sự tĩnh lặng của đêm đã bị xé toạc bởi một không khí huyên náo, sôi động đến lạ thường. Quảng trường trung tâm, nơi ngày hôm qua còn là sân khấu của sự vạch trần chấn động, giờ đây đã biến thành một công trường khổng lồ.
Kiến trúc tráng lệ của Đế Đô, với những cung điện vàng son, tường thành cao ngất bằng đá xanh, và các tòa nhà thương mại cao tầng, vẫn sừng sững dưới nắng mai. Nhưng các công trình từng thuộc Thiên Đạo Môn, những biểu tượng của quyền lực và sự dối trá, đang bị bao phủ bởi một đám đông rầm rộ. Tiếng người mua bán ồn ào, tiếng xe ngựa lạch cạch, tiếng nhạc từ các tửu lầu và tiếng rao hàng của những ngày thường đã nhường chỗ cho một bản giao hưởng khác: tiếng búa đập chan chát vào tượng đá, tiếng đục gõ lách cách vào phù điêu, tiếng dây thừng căng mình kéo đổ những khối kiến trúc nặng nề, và trên hết, là tiếng reo hò phấn khích của hàng ngàn người. Mùi đồ ăn thức uống phong phú, mùi hương liệu quý giá, giờ đây hòa lẫn với mùi bụi bặm, vôi vữa, mùi đất đá ẩm ướt, tạo nên một thứ khứu giác hỗn độn nhưng tràn đầy sức sống. Không khí, vốn đã sầm uất và náo nhiệt, giờ đây còn mang theo một sự hăng hái, một cảm giác giải thoát mạnh mẽ. Sự phẫn nộ tích tụ bấy lâu dường như đã tìm được lối thoát trong hành động, biến thành một làn sóng năng lượng cuộn trào khắp quảng trường.
Lâm Nhất, thân hình gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, nhanh nhẹn, đứng trên một đài cao tạm bợ được dựng vội. Khuôn mặt thư sinh của hắn, với đôi mắt đen láy sâu thẳm, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng sâu bên trong ẩn chứa một quyết đoán sắt đá. Hắn mặc đạo bào vải thô cũ kỹ, đã bạc màu vì sương gió, nhưng vẫn sạch sẽ, gọn gàng. Hắn không nói quá nhiều, nhưng mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt của hắn đều truyền đi một mệnh lệnh vô hình, một niềm cảm hứng mãnh liệt. Hắn hướng ánh mắt về phía một bức tượng lớn khắc hình một vị "tiên nhân" đang múa kiếm, tượng trưng cho sự uy quyền của Thiên Đạo Môn. Mấy trăm người dân đang dùng hết sức mình, kéo những sợi dây thừng to bản, cố gắng hạ đổ bức tượng.
"Những gì chúng ta dỡ bỏ hôm nay không chỉ là gạch đá, mà là xiềng xích của niềm tin mù quáng!" Giọng Lâm Nhất vang vọng, trầm ấm nhưng đầy nội lực, đủ để át đi tiếng ồn ào xung quanh. "Hãy để Chân Đạo khai mở trong trái tim mỗi người!"
Nghe lời hắn, đám đông như được tiếp thêm sức mạnh. Một người dân vạm vỡ, mồ hôi nhễ nhại, hét lớn, khuôn mặt đỏ bừng vì gắng sức: "Phá đi! Phá hết những thứ dối trá này!" Tiếng hô ứng vang dội khắp quảng trường, biến thành một làn sóng giận dữ và quyết tâm. Họ không chỉ phá hủy vật chất, mà còn phá bỏ những ảo tưởng, những xiềng xích vô hình đã trói buộc tâm trí họ bấy lâu.
Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, thân hình cao lớn, vóc dáng cương nghị, vẫn khoác áo choàng đen, đeo thanh kiếm cổ màu huyết, im lặng tuần tra giữa đám đông. Đôi mắt y lạnh lùng nhưng sâu thẳm, quét qua từng gương mặt, đề phòng bất kỳ sự phản kháng nào. Bên cạnh y, Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh, thân hình nhỏ nhắn, thoắt ẩn thoắt hiện như một cái bóng, đôi mắt sắc bén và bí ẩn ẩn sau lớp che mặt, đảm bảo an ninh từ những góc khuất. Họ không nói lời nào, chỉ hành động, như những người gác đền trung thành của một trật tự mới đang hình thành.
Trong lúc hỗn loạn đó, một nhóm nhỏ tàn dư của Thiên Đạo Môn, dẫn đầu bởi Đông Phương Hùng, cố gắng kích động đám đông. Đông Phương Hùng, với khuôn mặt dữ tợn và đôi mắt cuồng nhiệt, vung cây phất trần trong tay, lớn tiếng gào thét: "Các ngươi là lũ phàm phu ngu muội! Các ngươi đang phá hủy con đường dẫn đến trường sinh! Các ngươi sẽ phải trả giá!" Hắn cố gắng khơi dậy sự sợ hãi và hoài nghi, gieo rắc mầm mống hỗn loạn. Tuy nhiên, những lời lẽ cuồng tín của hắn giờ đây đã không còn sức nặng. Ngay lập tức, Huyết Kiếm Khách và Dạ Ảnh Thích Khách như hai mũi tên xuyên phá đám đông, vô hiệu hóa Đông Phương Hùng và những kẻ đi theo hắn một cách nhanh chóng và hiệu quả. Không một tiếng động lớn, không một sự kháng cự đáng kể, những tàn dư cuối cùng của một đế chế dối trá đã bị đưa đi, chỉ để lại một thoáng xao động nhỏ trong dòng người đang hăng say kiến tạo.
Vương Đại Phúc, thân hình phốp pháp, bụng phệ, khuôn mặt phúc hậu, tròn trịa, luôn nở nụ cười hiền lành, giờ đây lại nghiêm túc đến lạ. Y mặc trang phục gấm vóc sang trọng, nhưng không hề ngần ngại lăn xả vào việc điều phối công tác hậu cần. Y chỉ đạo những người phu khuân vác mang nước uống, thức ăn nhẹ, và các công cụ lao động đến cho người dân. "Cố lên bà con ơi! Việc này là của chung chúng ta!" Giọng y sang sảng, khéo léo, mang theo cả sự hào sảng của một thương nhân và lòng nhiệt tình của một người dân yêu nước.
Bên cạnh y là Hỏa Long Bang Chủ Lý Bá, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt đầy vẻ từng trải. Y không chỉ cung cấp nhân lực từ Hỏa Long Bang để hỗ trợ việc dỡ bỏ các cấu trúc lớn, mà còn dùng kinh nghiệm của mình để tổ chức, sắp xếp công việc một cách khoa học. "Đừng ai để mình bị thương! Cẩn thận đó!" Y nhắc nhở, ánh mắt sắc sảo nhưng đầy vẻ quan tâm.
Dưới ánh nắng ban mai, cảnh tượng hàng ngàn người dân, từ phàm nhân đến tu sĩ cấp thấp, cùng nhau lao động hăng say, phá bỏ những xiềng xích vô hình của niềm tin mù quáng, là một hình ảnh đầy sức mạnh và hy vọng. Đó không chỉ là việc dỡ bỏ gạch đá, mà là một hành động thanh tẩy tâm hồn, một bước đi đầu tiên trên con đường phục hưng Chân Đạo. Lâm Nhất đứng trên đài cao, dõi theo từng khuôn mặt, từng hành động, cảm nhận được làn sóng thay đổi đang cuộn trào trong hồng trần. Hắn biết, sự thay đổi này không thể đến trong một sớm một chiều, nhưng những hạt mầm đầu tiên đã được gieo xuống, và chúng đang nảy mầm mạnh mẽ dưới ánh nắng của sự thật.
***
Khi ánh chiều dần buông, nhuộm một màu hoàng hôn đỏ rực lên những đỉnh núi Thanh Vân Tông, thì tại một khu vực rộng lớn trong tông phái, một cảnh tượng hoàn toàn khác đang diễn ra. Nơi đây đã được chuyển đổi thành một bệnh xá khẩn cấp, tạm thời tách biệt khỏi sự thanh tịnh thường ngày của các điện thờ và tháp tu luyện. Các công trình kiến trúc từ đá cẩm thạch trắng và gỗ linh mộc, mái ngói lưu ly xanh biếc, giờ đây chứng kiến những giọt nước mắt và tiếng rên rỉ yếu ớt. Linh khí thanh khiết, mùi thảo mộc từ dược viên, mùi trầm hương nhẹ nhàng, nay hòa lẫn với mùi thuốc thang nồng nặc, mùi máu loãng, mùi mồ hôi và cả mùi cơ thể yếu ớt của những người bị thương. Bầu không khí vốn trang nghiêm, thanh tịnh của Thanh Vân Tông, giờ đây mang một nỗi đau thương sâu sắc, nhưng cũng tràn đầy sự tận tâm và hy vọng.
Hàng trăm nạn nhân của Thiên Đạo Môn, được giải thoát từ các mật thất tăm tối, đang nằm la liệt trên những chiếc giường tạm bợ. Họ là những người từng bị lừa gạt, bị lợi dụng, thậm chí bị tra tấn dưới danh nghĩa "tu tiên". Nhiều người trong số họ gầy yếu đến mức chỉ còn da bọc xương, tinh thần hoảng loạn, ánh mắt trống rỗng như những con rối bị rút dây. Những vết sẹo chằng chịt trên cơ thể, những vết thương thể xác và tinh thần hằn sâu trong tâm hồn, là minh chứng sống động cho tội ác của Thiên Đạo Môn.
Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, mặc y phục đơn giản nhưng tinh tế, không ngừng nghỉ đi lại giữa các giường bệnh. Nàng nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay gầy gò, lạnh lẽo của một nữ nhân trung niên, khuôn mặt nàng tràn đầy sự dịu dàng và lòng trắc ẩn. "Mọi chuyện đã qua rồi. Nơi đây an toàn. Chị hãy nghỉ ngơi đi." Giọng nàng ấm áp như một làn gió xuân, xoa dịu nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng người phụ nữ. Nàng cẩn thận bôi một loại thuốc mỡ đặc biệt lên vết thương đang rỉ máu trên cánh tay của bệnh nhân, linh lực ôn hòa từ bàn tay nàng truyền vào, giúp xoa dịu cơn đau.
Quỷ Thủ Y Vương Vương Lão, dáng người nhỏ thó, khuôn mặt nhăn nheo, đôi mắt tinh quái, tay cầm một bình rượu và bộ kim châm sáng loáng, vừa kê đơn thuốc vừa càu nhàu: "Đám Thiên Đạo Môn khốn kiếp! Chữa lành thể xác thì dễ, chữa lành tâm hồn bị vặn vẹo mới là khó khăn tột độ!" Y nhăn mặt, nhưng đôi tay vẫn thoăn thoắt châm kim vào các huyệt đạo của một nạn nhân khác, giúp y giải tỏa sự tắc nghẽn linh lực do bị giam cầm quá lâu. Mùi rượu thoang thoảng từ bình rượu của y hòa lẫn với mùi thảo dược, tạo nên một sự kết hợp kỳ lạ. Lời càu nhàu của y, dù nghe có vẻ thô lỗ, nhưng lại chứa đựng một sự phẫn nộ sâu sắc đối với tội ác mà Thiên Đạo Môn đã gây ra, và một lòng tận tâm không giới hạn với những người cần được cứu chữa.
Lâm Nhất bước đi chậm rãi giữa các giường bệnh, ánh mắt hắn đầy xót xa khi nhìn thấy những cảnh tượng bi thương. Hắn không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên trán từng người, truyền chút linh khí an ủi, như một dòng suối mát lành chảy vào tâm hồn khô cằn. Hắn lắng nghe những câu chuyện đứt đoạn, những tiếng nấc nghẹn ngào, những lời kể đầy bi thương về những gì họ đã trải qua. Một cô bé gầy gò, đôi mắt mở to vì sợ hãi, không dám nhìn thẳng vào hắn. Lâm Nhất cúi người xuống, mỉm cười nhẹ nhàng, bàn tay hắn vuốt ve mái tóc rối bời của cô bé. Hắn không hứa hẹn gì cao xa, chỉ nói những lời đơn giản, chân thành, về sự an toàn, về hy vọng, về việc cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn. Hắn cảm nhận được sự run rẩy của cô bé, cảm nhận được những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má gầy guộc. Hắn hiểu rằng, để chữa lành những vết thương thể xác có thể cần linh dược và y thuật, nhưng để chữa lành những vết sẹo trong tâm hồn, cần nhiều hơn thế – cần tình yêu thương, sự kiên nhẫn và thời gian.
Mộ Dung Uyển Nhi và Quỷ Thủ Y Vương phối hợp ăn ý, một người dùng y thuật cổ truyền, một người dùng linh dược quý giá, cùng với sự hỗ trợ của các đệ tử y thuật của Thanh Vân Tông, họ tạo thành một mạng lưới chữa trị hiệu quả. Họ không chỉ chữa lành vết thương hở, mà còn cố gắng ổn định tinh thần cho các nạn nhân, giúp họ dần trấn tĩnh và lấy lại niềm tin vào cuộc sống, vào con người sau những tháng ngày bị lừa dối và hành hạ. Lâm Nhất nhìn cảnh tượng đó, trong lòng trỗi lên một cảm giác vừa xót xa vừa tự hào. Xót xa cho những số phận bất hạnh, nhưng tự hào vì những người đồng hành của hắn, vì Chân Đạo mà hắn đang theo đuổi, đang thực sự mang lại ý nghĩa cho cuộc đời. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một quá trình dài và gian nan, nhưng ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên trong những trái tim đang khao khát một lẽ sống đích thực.
***
Khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, bao trùm Thanh Vân Tông trong sự tĩnh mịch và se lạnh, trong chính điện của tông phái, ánh nến leo lắt chiếu lên những khuôn mặt mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm. Tiếng gió nhẹ luồn qua các cột trụ, tiếng trầm hương cháy lụi tàn, và tiếng nói chuyện trầm thấp, suy tư là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng. Mùi trầm hương nhẹ nhàng, mùi gỗ cổ xưa của chính điện, thoang thoảng mùi trà ấm, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, tĩnh lặng, tràn đầy sự chiêm nghiệm và định hướng cho tương lai.
Lâm Nhất ngồi ở vị trí chủ tọa, Chuỗi Hạt Bồ Đề trong tay hắn vẫn khẽ xoay tròn, như một lời nhắc nhở về sự kiên định và lòng từ bi. Đối diện hắn là Thiên Cơ Lão Nhân, râu tóc bạc phơ như tuyết, đôi mắt tinh anh ẩn chứa trí tuệ sâu thẳm. Bên cạnh là Mộ Dung Uyển Nhi, Quỷ Thủ Y Vương Vương Lão, Vương Đại Phúc và Hỏa Long Bang Chủ Lý Bá. Họ ngồi quanh một chiếc bàn lớn, trên đó trải bản đồ của Đại Càn Đế Đô và các vùng lân cận, cùng với những cuộn giấy ghi chép chi chít những kế hoạch và con số. Cuộc hội ý đêm nay không chỉ là về việc dọn dẹp tàn dư của Thiên Đạo Môn, mà còn là về việc đặt những viên gạch đầu tiên cho một xã hội mới, nơi Chân Đạo được phục hưng, nơi lòng người được chữa lành.
Thiên Cơ Lão Nhân nhẹ nhàng vuốt chòm râu bạc, giọng nói trầm lắng nhưng ẩn chứa sức nặng của thời gian: "Việc dỡ bỏ cái cũ chỉ là khởi đầu. Xây dựng niềm tin mới, thay đổi tư tưởng đã ăn sâu vào lòng người, đó mới là đại sự gian nan nhất, đòi hỏi kiên trì qua nhiều thế hệ. Đừng vội vàng, đừng đốt cháy giai đoạn. Một cái cây cổ thụ muốn thay lá, phải từ từ, từng chiếc một, chứ không thể chặt trụi cả thân." Ánh mắt hắn nhìn Lâm Nhất, đầy vẻ tin tưởng nhưng cũng chứa đựng sự cảnh báo về những thách thức phía trước.
Lâm Nhất siết chặt Chuỗi Hạt Bồ Đề, ánh mắt hắn kiên định, nhìn vào ngọn nến đang lay động. "Chúng ta sẽ không vội vàng. Chân Đạo không thể ép buộc, nó phải được cảm nhận và thấu hiểu từ tận đáy lòng. Nhưng chúng ta sẽ gieo những hạt giống đầu tiên, bằng hành động và lòng chân thành. Chúng ta sẽ chứng minh rằng, tiên đạo không phải là quyền lực hay sự trường sinh viển vông, mà là sự tu dưỡng tâm hồn, là lòng nhân ái, là sự hòa hợp với vạn vật."
Vương Đại Phúc, với vẻ mặt phúc hậu nhưng giờ đây lại toát lên sự suy tư, tiếp lời: "Về mặt vật chất, tôi và Lý Bá sẽ cố gắng hết sức huy động nguồn lực. Từ lương thực, y dược, đến vật liệu xây dựng, chúng tôi sẽ đảm bảo không thiếu thốn. Nhưng tinh thần của dân chúng, đó mới là thứ cần được bồi đắp và bảo vệ nhất. Một cái bụng đói thì dễ no, nhưng một trái tim tan vỡ, một niềm tin vụn vỡ thì khó mà hàn gắn. Chúng ta cần những câu chuyện, những tấm gương, những bài học để soi sáng con đường cho họ." Lời lẽ của y, tuy vẫn mang chút thực tế của thương nhân, nhưng đã vượt ra khỏi giới hạn của lợi nhuận, chạm đến cốt lõi của giá trị con người.
Hỏa Long Bang Chủ Lý Bá gật đầu đồng tình, vẻ mặt cương nghị. "Đúng vậy. Chúng ta không thể xây dựng một ngôi nhà vững chắc trên một nền móng lung lay. Niềm tin là nền móng của hồng trần. Chúng ta cần phải khôi phục nó, từng chút một."
Mộ Dung Uyển Nhi, dù mệt mỏi sau một ngày dài cứu chữa, vẫn nhẹ nhàng nói: "Những người chúng ta cứu chữa hôm nay, họ không chỉ cần thuốc thang, họ cần sự thấu hiểu, sự lắng nghe. Cần một lời khẳng định rằng họ không đơn độc, rằng có người quan tâm đến nỗi đau của họ. Đó là liều thuốc quý giá nhất để chữa lành tâm hồn."
Quỷ Thủ Y Vương Vương Lão, sau khi nhấp một ngụm rượu, nhìn vào ánh nến, đôi mắt tinh quái của y dường như nhìn xuyên thấu vào những vết thương vô hình. "Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị. Cái 'bệnh' của hồng trần không phải ở những thần thông hay pháp bảo, mà ở chính lòng người đã bị vặn vẹo. Liệu pháp của chúng ta phải là Chân Đạo, là tình người, là sự thật."
Họ cùng nhau phác thảo những bước đi đầu tiên cho công cuộc tái thiết và truyền bá Chân Đạo. Từ việc ổn định cuộc sống cho các nạn nhân, xây dựng lại cơ sở hạ tầng đã bị phá hủy hoặc bỏ hoang, đến việc thiết lập các phương pháp giáo dục và thay đổi nhận thức cộng đồng. Họ bàn về việc xây dựng những ngôi trường mới, những thư viện nơi tri thức được lan tỏa, những nơi mà người dân có thể học hỏi về Chân Đạo một cách tự nguyện, không bị ép buộc.
Lâm Nhất lắng nghe từng lời, từng ý kiến, trong lòng hắn cảm thấy một sự bình yên lạ thường. Gánh nặng trách nhiệm vẫn còn đó, nhưng hắn không còn cảm thấy đơn độc. Xung quanh hắn là những con người sẵn sàng đồng hành, sẵn sàng dốc hết sức mình cho một lý tưởng chung. Hắn đưa ra những quyết định cuối cùng, ánh mắt kiên định vào con đường phía trước. Hắn biết, hành trình này sẽ còn rất dài, đầy rẫy chông gai và thử thách. Sẽ có những kẻ vẫn còn mang nặng tư tưởng tha hóa, những tàn dư của cái cũ sẽ cố gắng phản kháng, gieo rắc sợ hãi và hoài nghi. Việc phục hưng Chân Đạo không phải là một quá trình suôn sẻ, mà là một cuộc chiến dai dẳng trên chiến trường tư tưởng và tinh thần.
Nhưng nhìn vào những gương mặt mệt mỏi nhưng tràn đầy hy vọng của những người bạn đồng hành, Lâm Nhất biết rằng họ có đủ sức mạnh để vượt qua. Ánh sáng của Chân Đạo đã ló rạng, và nó sẽ dần soi sáng từng ngóc ngách của hồng trần, gieo mầm hy vọng vào những trái tim đang khao khát một lẽ sống đích thực. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm đó, chính là nền móng vững chắc nhất để xây dựng một thế giới mới, nơi tiên đạo thực sự tại tâm mỗi người.