Vô tiên chi đạo
Chương 420

Minh Triết Tâm Kinh: Giữa Hoang Mang Hồng Trần

3852 từ
Mục tiêu: Khắc họa sự hoang mang, bàng hoàng của nhân gian sau sự sụp đổ của Thiên Đạo Môn và sự vạch trần 'tiên đạo' giả tạo.,Giới thiệu và bắt đầu chia sẻ những triết lý cốt lõi của 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất một cách rõ ràng và dễ hiểu cho quần chúng.,Lâm Nhất hướng dẫn mọi người tìm lại ý nghĩa chân chính của tu hành, nhấn mạnh vào tu tâm dưỡng tính, thuận theo tự nhiên và lòng trắc ẩn.,Thiết lập nền móng tư tưởng cho quá trình tái thiết xã hội và phục hưng 'Chân Đạo' trên quy mô rộng lớn.,Tiếp tục giai đoạn 'Falling Action', tập trung vào việc xử lý hậu quả tinh thần và tư tưởng của đại chiến, củng cố thành quả và đặt nền tảng cho sự thay đổi.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Thiên Cơ Lão Nhân, Quỷ Thủ Y Vương (Vương Lão), Tô Mạt Nhi, Vương Đại Phúc, Huyết Kiếm Khách (Trần Hạo), Dạ Ảnh Thích Khách (Mạc Linh), Người dân Đại Càn Đế Đô
Mood: Chiêm nghiệm, hy vọng, trầm lắng, nhưng có chút áp lực và sự khởi đầu mới
Kết chương: [object Object]

Ánh nến trong Thanh Vân Tông đã lụi tàn từ lâu, nhưng lời bàn bạc về công cuộc tái thiết và truyền bá Chân Đạo vẫn còn vương vấn trong không khí tĩnh mịch của đêm. Lâm Nhất, cùng những người bạn đồng hành, đã phác thảo những nét vẽ đầu tiên cho một bình minh mới của hồng trần, nơi chân lý không nằm ở phép tắc thần thông hay quyền lực giả tạo, mà ẩn chứa trong chính trái tim con người. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn dài dằng dặc, đầy rẫy thử thách và cả những vết thương chưa lành, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, một niềm tin kiên định đã nảy mầm, tựa như hạt giống bồ đề nảy nở trong đất cằn.

Bình minh hé rạng, rải những tia nắng vàng nhạt lên Đại Càn Đế Đô, nhưng không khí nơi đây vẫn còn nặng trĩu một nỗi hoang mang khó tả. Phàm Nhân Thị Trường, nơi từng là trái tim sầm uất, huyên náo của kinh thành, giờ đây vắng vẻ đến lạ. Những quầy hàng gỗ mục nát, những lều vải rách rưới vẫn còn đó, nhưng tiếng người mua bán rao hàng đã im bặt, thay vào đó là những tiếng xì xào, bàn tán khe khẽ, như những làn gió lạnh lướt qua những trái tim tan vỡ. Mùi đồ ăn thơm lừng, mùi gia vị nồng nàn thường ngày đã nhường chỗ cho mùi bụi đất, mùi hoang phế và một thứ mùi tanh nồng của sự đổ vỡ. Những biểu tượng của Thiên Đạo Môn, những bức tượng hùng vĩ, những phù điêu chạm khắc tinh xảo từng được người đời tôn thờ, nay đã thành đống đổ nát ngổn ngang, để lại những khoảng trống hoác trên những bức tường thành, như những vết sẹo hằn sâu vào tâm hồn người dân.

Trong cái không gian u ám và đầy hoài nghi ấy, Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh thường ngày ánh lên vẻ lanh lợi, giờ đây lại đượm một nét ưu tư. Nàng đi lại giữa những nhóm người nhỏ đang tụ tập xì xào, giọng nói trong trẻo của nàng cố gắng xoa dịu những lo lắng vô hình. "Các vị đừng quá lo lắng. Lâm Nhất ca ca và chư vị trưởng bối sẽ tìm ra con đường cho chúng ta. Tiên đạo chân chính không phải là những gì các vị đã thấy." Nàng vươn tay vỗ nhẹ lên vai một bà lão đang run rẩy, đôi mắt nàng nhìn quanh, tìm kiếm một tia hy vọng giữa biển người đang chìm trong tuyệt vọng. Trang phục vải thô màu sắc tươi sáng của nàng, dù đơn giản, nhưng lại như một đốm lửa nhỏ, cố gắng sưởi ấm những trái tim đang lạnh giá.

Bên cạnh nàng, Vương Đại Phúc, thân hình phốp pháp, bụng phệ, khuôn mặt phúc hậu thường ngày luôn nở nụ cười hiền lành, giờ đây cũng toát lên vẻ suy tư sâu sắc. Y không còn vẻ ung dung tự tại như thường lệ, mà thay vào đó là sự nghiêm nghị và trách nhiệm. Y chậm rãi bước đi, giọng nói sang sảng, cố gắng trấn an những thương nhân nhỏ lẻ đang hoang mang. "Các vị cứ yên tâm. Trật tự mới sẽ được thiết lập, nhưng cần thời gian và sự đồng lòng của tất cả chúng ta. Thiên Đạo Môn đã sụp đổ, nhưng ý nghĩa của sự sống, của hồng trần này vẫn còn nguyên vẹn. Chúng ta đã bị lừa dối bấy lâu, nhưng đây cũng là cơ hội để chúng ta tìm lại chính mình." Y dùng những lời lẽ khéo léo, pha chút hài hước quen thuộc của một thương nhân, nhưng ẩn sâu bên trong là sự chân thành và mong muốn xây dựng lại niềm tin.

"Tiên đạo là giả dối... Vậy còn gì để tin đây?" Một người dân lam lũ, với khuôn mặt khắc khổ và đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ, cất tiếng hỏi, giọng y run rẩy như sắp vỡ òa. Y là một trong số hàng ngàn người đã từng tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Đạo Môn, dâng hiến cả cuộc đời để cầu mong một chút "tiên duyên" mà giờ đây biết rằng tất cả chỉ là một trò lừa bịp tàn nhẫn.

Một người khác tiếp lời, ánh mắt y nhìn chằm chằm vào khoảng không, nơi từng sừng sững một pho tượng đá của một vị "tiên nhân" quyền uy: "Chúng ta đã bị lừa dối bấy lâu. Giờ phải làm sao? Cuộc đời này còn ý nghĩa gì nữa khi tất cả niềm tin đều tan vỡ?" Tiếng xì xào càng lúc càng lớn, lan truyền như một dịch bệnh trong đám đông, gieo rắc sự hoài nghi và tuyệt vọng.

Huyết Kiếm Khách Trần Hạo, với thân hình cao lớn, cương nghị, lặng lẽ khoác áo choàng đen, tay vẫn đặt hờ trên thanh kiếm cổ màu huyết, đôi mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm của hắn lướt qua đám đông. Hắn không nói một lời, chỉ lặng lẽ tuần tra, đảm bảo an ninh cho khu vực. Từng bước đi của hắn trầm ổn, vững chãi, như một bức tường thành vô hình, trấn giữ sự hỗn loạn. Bên cạnh hắn, Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh, thân hình nhỏ nhắn, thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối của những con hẻm, đôi mắt sắc bén và bí ẩn của nàng quét qua từng gương mặt, từng ánh nhìn, cảnh giác với bất kỳ động tĩnh khác thường nào. Sự hiện diện của họ, dù thầm lặng, cũng đủ để tạo nên một cảm giác an toàn mong manh giữa sự hoang mang tột độ của nhân gian. Họ là những người bảo vệ thầm lặng, canh giữ cho những mầm non hy vọng đầu tiên của Chân Đạo không bị dập tắt bởi bóng tối của sự tuyệt vọng.

Cảm giác bất an và hoang mang bao trùm khắp quảng trường, như một màn sương dày đặc che khuất ánh sáng mặt trời. Những người dân, từng là những tín đồ cuồng nhiệt của một "tiên đạo" giả dối, giờ đây như những con thuyền mất phương hướng giữa biển cả bão tố. Họ không biết phải tin vào điều gì, phải bấu víu vào đâu khi nền tảng tinh thần của họ đã hoàn toàn sụp đổ. Những ánh mắt trống rỗng, những tiếng thở dài nặng nề, những cái lắc đầu cam chịu, tất cả tạo nên một bức tranh bi thương về sự mất mát niềm tin. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm – nhưng lúc này, ngay cả chân tâm cũng dường như đang lạc lối, chìm trong mê loạn của những ảo ảnh. Tô Mạt Nhi và Vương Đại Phúc tiếp tục an ủi, đôi khi là nắm lấy bàn tay run rẩy của những người già, đôi khi là ôm lấy những đứa trẻ đang sợ hãi, cố gắng truyền đi một chút hơi ấm, một chút hy vọng mong manh. Nhưng họ biết, những lời trấn an đơn thuần không thể hàn gắn những vết nứt sâu hoắm trong tâm hồn đã bị lừa dối bấy lâu. Hồng trần gian nan, không chỉ bởi những gian khổ vật chất, mà còn bởi sự giày vò của những niềm tin tan vỡ.

***

Khi mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, rải những tia nắng chói chang xuống quảng trường đã được dọn dẹp tạm bợ, biến nó thành một không gian rộng lớn, hàng ngàn người dân và tu sĩ cấp thấp đã tụ tập đông đủ. Dù vẫn còn hoang mang và những vết sẹo trong tâm hồn, nhưng một tia hy vọng mong manh, một sự tò mò vô hình đã kéo họ đến đây. Ánh mắt của họ đổ dồn về một bục nhỏ bằng gỗ đơn sơ, nơi Lâm Nhất chậm rãi bước lên. Hắn không hề khoa trương, không hề dùng thần thông hay phép tắc để thu hút sự chú ý. Dáng đi của hắn điềm đạm, thanh thoát, dù thân hình gầy gò do thiếu thốn từ nhỏ, nhưng lại toát lên một vẻ an nhiên tự tại, một khí chất trầm tĩnh và kiên định hiếm thấy. Khuôn mặt thư sinh của hắn, đôi mắt đen láy sâu thẳm thường mang vẻ trầm tư, giờ đây ánh lên một tia sáng dịu dàng, như ánh trăng rằm soi rọi giữa đêm tối. Mái tóc đen dài được búi gọn gàng theo kiểu đạo sĩ, trang phục đạo bào vải thô cũ kỹ, có vài chỗ vá víu, nhưng luôn sạch sẽ, gọn gàng, càng làm tôn lên vẻ thanh đạm, gần gũi.

Bên cạnh hắn, Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn của một người chứng kiến quá nhiều khổ đau, nhưng cũng tràn đầy sự thấu hiểu và tin tưởng, đứng lặng lẽ. Nàng mặc y phục đơn giản nhưng tinh tế, đôi tay thon dài vẫn khẽ nắm lấy túi thuốc và kim châm, như một lời nhắc nhở về sứ mệnh chữa lành. Thiên Cơ Lão Nhân, thân hình gầy gò, lưng còng, râu tóc bạc phơ như tuyết, đôi mắt tinh anh ẩn chứa trí tuệ sâu thẳm, chậm rãi bước đến, tay chống cây quải trượng bằng gỗ mục. Quỷ Thủ Y Vương Vương Lão, dáng người nhỏ thó, khuôn mặt nhăn nheo, đôi mắt tinh quái, tay cầm bình rượu và bộ kim châm sáng loáng, cũng đứng đó, vẻ mặt khó tính thường ngày giờ đây dường như có chút suy tư. Tất cả họ, mỗi người một vẻ, nhưng cùng chung một mục đích, cùng là những người bạn đồng hành tin cậy trên con đường Chân Đạo của Lâm Nhất.

Lâm Nhất đưa mắt nhìn khắp lượt đám đông, không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường. Hắn không vội vàng cất lời, mà để cho sự hiện diện của mình, sự bình yên tỏa ra từ hắn, thẩm thấu vào từng trái tim đang hỗn loạn. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trên những cành cây cổ thụ, tiếng gió se lạnh mơn man qua từng mái tóc, và cả tiếng thở đều đều của hàng ngàn con người đang nín thở chờ đợi, tất cả đều trở thành một phần của khoảnh khắc thiêng liêng ấy. Cuối cùng, hắn khẽ cất giọng, không to, không vang dội, nhưng trầm ấm và đầy sức thuyết phục, như tiếng suối chảy róc rách giữa thung lũng tịch mịch.

"Hỡi những người anh em, những người tỷ muội của ta." Giọng hắn ôn hòa, chân thành, len lỏi vào từng ngóc ngách của quảng trường. "Ta biết, lòng các ngươi đang hoang mang, đang tràn ngập những nghi hoặc. Niềm tin mà các ngươi đã gửi gắm bấy lâu nay đã bị phản bội, bị chà đạp. Các ngươi đã từng tin vào 'tiên đạo' của thần thông phép thuật, của quyền năng vô hạn, của sự trường sinh bất tử. Nhưng giờ đây, tấm màn che đã bị lật mở, và sự thật trần trụi hiện ra trước mắt."

Hắn dừng lại một chút, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng gương mặt hoài nghi, từng ánh mắt sợ hãi. "Thiên Đạo Môn đã hứa hẹn với các ngươi về một con đường thành tiên, về một cuộc sống vĩnh cửu. Nhưng các ngươi đã phải trả giá bằng gì? Bằng sự tự do, bằng lương tri, bằng cả những giọt máu của đồng loại. Đó có phải là 'tiên đạo' mà các ngươi hằng mong ước?"

Một tiếng nấc khe khẽ vang lên từ đám đông, rồi nhiều tiếng nấc khác, như những giọt mưa bắt đầu rơi xuống một mặt hồ tĩnh lặng. Nhiều người cúi gằm mặt, không dám đối diện với sự thật phũ phàng.

Lâm Nhất tiếp tục, giọng hắn vẫn bình thản nhưng ẩn chứa một sức mạnh lay động lòng người. "Ta ở đây không phải để chỉ trích hay phán xét. Ta ở đây để cùng các ngươi tìm lại, hay đúng hơn là để các ngươi tự mình tìm thấy, một con đường khác. Một con đường mà ta gọi là 'Vô Tiên Chi Đạo'."

Hắn giơ bàn tay gầy gò lên, lòng bàn tay mở rộng, như muốn ôm lấy cả hồng trần. "Tiên đạo chân chính không ở trên trời cao, không nằm trong thần thông phép thuật, không nằm trong những bí kíp tu luyện huyền ảo, càng không nằm trong quyền lực hay địa vị. Nó không phải là một thứ gì đó xa vời, cần phải khổ luyện hàng ngàn năm mới có thể chạm tới."

"Mà nó," Lâm Nhất khẽ nâng ánh mắt, nhìn thẳng vào từng người, "nó ở ngay trong lòng mỗi chúng ta. Nó là sự trắc ẩn, là lòng lương thiện, là sự hòa hợp với vạn vật, là việc tự mình tìm kiếm ý nghĩa cuộc đời, không bị ràng buộc bởi danh lợi hay quyền lực giả tạo."

Đám đông vẫn im lặng, nhưng không còn là sự im lặng của hoang mang, mà là sự im lặng của lắng nghe, của chiêm nghiệm. Từng lời của Lâm Nhất như những giọt sương mát lành, thấm đẫm vào những tâm hồn đang khô cằn. Mộ Dung Uyển Nhi lặng lẽ quan sát, đôi mắt nàng ánh lên sự ấm áp, đôi khi nàng trao đổi ánh mắt với Lâm Nhất, như một sự động viên thầm lặng. Thiên Cơ Lão Nhân khẽ gật đầu, khuôn mặt nhăn nheo của hắn lộ ra một nụ cười mãn nguyện, ánh mắt hắn nhìn Lâm Nhất đầy vẻ tán thưởng, như thể đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.

"Vô Tiên Chi Đạo," Lâm Nhất nói tiếp, "là con đường để trở thành một con người chân chính trước khi cầu mong thành tiên. Là con đường để thấu hiểu chính mình, để sống một cuộc đời trọn vẹn, không hổ thẹn với lương tâm, không làm tổn hại đến vạn vật hữu linh xung quanh." Hắn nhấn mạnh từng từ, như khắc sâu vào tâm trí mỗi người. "Nó là thuận theo lẽ tự nhiên, là chấp nhận vòng luân hồi sinh tử, là sống với lòng nhân ái, là tìm thấy niềm vui trong những điều giản dị nhất của hồng trần. Đó mới là chân lý."

Hắn đưa mắt nhìn xa xăm, nơi những ngọn núi xanh biếc ẩn hiện trong làn sương mờ. "Nước chảy mây trôi, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Tất cả đều là một phần của đại đạo. Khi chúng ta hòa mình vào đó, khi chúng ta sống với lòng trắc ẩn và sự thấu hiểu, thì đó chính là 'tiên đạo tại tâm'. Các ngươi không cần phải tìm kiếm sự bất tử viển vông, mà hãy tìm kiếm sự bình an trong tâm hồn mình. Hãy tìm kiếm sự kết nối với vạn vật, với những người xung quanh. Đó là con đường dẫn đến một cuộc sống ý nghĩa, một cuộc sống đáng để sống."

Những lời của Lâm Nhất không phải là những giáo điều khô khan, mà là những câu chuyện giản dị, gần gũi với cuộc sống phàm trần, dễ dàng đi vào lòng người. Hắn không hứa hẹn về sức mạnh hay quyền năng, mà chỉ hứa hẹn về sự bình an, về ý nghĩa đích thực của sự tồn tại. Trong sâu thẳm tâm hồn của nhiều người, một hạt mầm hy vọng đã bắt đầu nảy nở, yếu ớt nhưng đầy sức sống, giữa đống đổ nát của niềm tin cũ.

***

Mặt trời đã bắt đầu ngả về tây, nhuộm đỏ một góc trời Đại Càn Đế Đô, rải những vệt nắng cuối cùng lên quảng trường vẫn còn đông đúc. Lâm Nhất đã đi xuống từ bục gỗ, hòa mình vào đám đông, lắng nghe và trò chuyện trực tiếp với từng người. Hắn không còn là một lãnh tụ đứng trên cao, mà là một người bạn, một người anh, một người thầy đang kiên nhẫn dẫn lối. Hắn trả lời những câu hỏi chất chứa bao nghi vấn, từ sự tồn tại của tiên giới, đến những lo lắng về tương lai, về ý nghĩa của việc tu luyện nếu không có thần thông.

Một người dân C, một học giả đã từng cống hiến cả đời cho việc nghiên cứu kinh điển của Thiên Đạo Môn, với đôi mắt còn hằn rõ sự giằng xé nội tâm, rụt rè hỏi: "Vậy nếu không có thần tiên, không có phép tắc, chúng ta tu luyện vì điều gì? Vì cớ gì mà khổ công rèn luyện thân tâm, nếu không phải để đạt được sự siêu thoát, để trường sinh bất tử?" Giọng y đầy vẻ bàng hoàng và tuyệt vọng.

Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười hiền hậu làm dịu đi không khí căng thẳng. "Chúng ta tu luyện để thấu hiểu bản thân, để yêu thương vạn vật, để sống một cuộc đời trọn vẹn, không hổ thẹn với lương tâm. Chúng ta tu dưỡng không phải để đạt được một mục đích nào đó ngoài bản thân mình, mà là để trở thành một con người tốt đẹp hơn mỗi ngày. Trường sinh bất tử, đó là một ảo ảnh. Sinh lão bệnh tử, đó mới là quy luật của hồng trần. Chấp nhận nó, sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, đó mới là sự siêu thoát thực sự."

"Mỗi ngày, hãy học cách cảm nhận vẻ đẹp của thiên nhiên, hãy trân trọng những mối nhân duyên, hãy giúp đỡ những người xung quanh. Đó là sự tu luyện vĩ đại nhất. Khi tâm hồn các ngươi thanh tịnh, khi lòng các ngươi tràn đầy tình yêu thương, thì đó chính là khi các ngươi đã đạt đến cảnh giới cao nhất của 'Chân Đạo'. Tiên đạo tại tâm, không phải ở bên ngoài." Lời hắn giản dị nhưng sâu sắc, chạm đến tận đáy lòng người nghe.

Trong khi Lâm Nhất trò chuyện, Quỷ Thủ Y Vương Vương Lão cùng Mộ Dung Uyển Nhi đi lại trong đám đông. Vương Lão, sau khi nhấp một ngụm rượu, nhìn vào ánh mắt hoang mang của một người phụ nữ trẻ đang ôm con nhỏ, y khẽ thở dài. "Bệnh từ tâm sinh, thuốc từ tâm trị. Cái 'bệnh' của hồng trần không phải ở những thần thông hay pháp bảo, mà ở chính lòng người đã bị vặn vẹo. Đạo của Lâm Nhất chính là trị cái bệnh trong tâm hồn các ngươi. Hãy lắng nghe lời hắn, đừng để những dối trá cũ làm mờ mắt." Y dùng bộ kim châm sáng loáng của mình, nhẹ nhàng châm vào một vài huyệt đạo trên cơ thể một người đàn ông đang run rẩy vì sợ hãi và kiệt sức, giúp y ta ổn định lại tinh thần.

Mộ Dung Uyển Nhi, với sự dịu dàng vốn có, nhẹ nhàng đặt tay lên trán một bà lão đang ho và sốt nhẹ. "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Nhưng hãy tin vào lòng thiện lương của chính mình. Đó là sức mạnh lớn nhất. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua." Nàng đưa cho bà lão một viên thuốc nhỏ, mùi thảo mộc thanh tẩy lan tỏa trong không khí, xoa dịu những cơn đau thể xác và cả nỗi sợ hãi vô hình. Nàng không ngừng an ủi, lắng nghe những tâm sự, những tiếng nấc nghẹn ngào, dùng sự thấu hiểu và lòng nhân ái của mình để xoa dịu từng vết thương.

Huyết Kiếm Khách Trần Hạo và Dạ Ảnh Thích Khách Mạc Linh vẫn giữ khoảng cách, đôi mắt sắc bén của họ liên tục quét qua những gương mặt trong đám đông. Họ nhận thấy một vài ánh mắt lạnh lùng, căm phẫn lướt qua Lâm Nhất, ẩn hiện trong bóng tối của những con hẻm, như những tàn dư của cái cũ vẫn chưa chịu chấp nhận sự thay đổi. Đó là những kẻ vẫn còn mang nặng tư tưởng tha hóa, những người đã từng hưởng lợi từ Thiên Đạo Môn, hoặc những kẻ cuồng tín chưa thể từ bỏ niềm tin mù quáng. Sự cảnh giác của họ không hề giảm sút, bởi họ biết rằng, cuộc chiến trên chiến trường tư tưởng và tinh thần sẽ còn dai dẳng hơn bất kỳ trận chiến máu lửa nào.

Thiên Cơ Lão Nhân, đứng từ xa, ánh mắt hắn chạm phải Lâm Nhất. Một cái gật đầu nhẹ, một nụ cười thấu hiểu hiện trên khuôn mặt già nua. Hắn biết, việc gieo mầm chỉ là khởi đầu, việc chăm sóc và bảo vệ những mầm non 'Chân Đạo' này sẽ còn gian nan hơn nhiều. Sẽ có mưa gió, sẽ có sâu bọ gặm nhấm, và sẽ có những kẻ tìm cách nhổ bỏ chúng. Chân Đạo không thể ép buộc, nhưng nó cần được bảo vệ và vun đắp bằng cả tấm lòng.

Khi hoàng hôn buông xuống, những ngọn lửa nhỏ bắt đầu được thắp lên, rải rác khắp quảng trường, sưởi ấm những con người đang tụ tập. Mùi đất sạch sau một ngày được dọn dẹp, mùi thảo mộc thanh tẩy từ tay Mộ Dung Uyển Nhi, và mùi thức ăn đơn giản được Vương Đại Phúc và Tô Mạt Nhi chuẩn bị, hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí ấm cúng lạ thường. Dù vẫn còn đó sự mệt mỏi, sự lo lắng và những nỗi đau, nhưng trong ánh mắt của nhiều người đã bắt đầu lóe lên một tia hy vọng mới, một sự bình yên mong manh.

Lâm Nhất cảm nhận được sự mệt mỏi trong ánh mắt của Mộ Dung Uyển Nhi khi nàng khẽ xoa thái dương, nhưng đôi mắt nàng vẫn ánh lên sự kiên định. Hắn biết, gánh nặng của việc tái thiết sẽ không chỉ đè nặng lên một mình hắn, mà là của tất cả những người đang cùng hắn bước đi trên con đường này. Chân Đạo không phải là một con đường đơn độc, mà là một con đường của sự đồng hành, của lòng nhân ái. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chân tâm ấy, giờ đây đang dần được soi sáng, đang dần tìm thấy ý nghĩa đích thực của mình giữa hồng trần gian nan. Cuộc hành trình tìm lại bản ngã, tìm lại Chân Đạo cho nhân gian, chỉ mới vừa bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ