Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn, nhưng không thể dập tắt ngọn lửa hy vọng vừa được nhen nhóm trong lòng Lâm Nhất và những người đồng hành. Lời Lâm Nhất nói, thấm đẫm triết lý về một con đường tiên đạo khác biệt, không tìm kiếm sức mạnh thần thông mà ẩn chứa trong lòng nhân ái và sự thấu hiểu, đã định hình rõ ràng phương hướng cho họ. Tiên đạo, đối với hắn, không phải là sự siêu phàm thoát tục, mà là sự hòa mình vào hồng trần, gieo mầm chân lý ngay trong những điều bình dị, nhỏ bé nhất.
Đêm đó, dưới bầu trời đầy sao, nhóm Lâm Nhất không dừng chân nghỉ ngơi ở một quán trọ tiện nghi, mà chọn ở lại ngay ngoại vi ngôi làng xơ xác, dựng tạm lều bạt bên cạnh đống đổ nát, như để cùng sẻ chia hơi thở của khổ đau với những người dân nơi đây. Ngọn lửa trại bập bùng chiếu sáng những gương mặt trầm tư, nhưng ánh mắt họ đã không còn sự tuyệt vọng cố hữu như ban chiều. Họ biết, con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều gian nan và thử thách, nhưng họ không còn cô đơn. Những bước chân của họ sẽ tiếp tục vững chãi, hướng về phía trước, nơi những mảnh đời bất hạnh đang ngóng trông, và cũng là nơi mà 'Vô Tiên Chi Đạo' sẽ tiếp tục được gieo mầm, nảy nở, và thấu hiểu. Hành trình 'Hồng Trần Luyện Tâm' đã thực sự bắt đầu, không phải là một sự kết thúc viên mãn, mà là một sự khởi đầu mới, nơi hành trình tìm kiếm chân lý là vĩnh cửu, không bao giờ có hồi kết. Nó chỉ là những chương mới mở ra, trên con đường vô tận của nhân sinh, nơi tiên đạo không còn là quyền năng của số ít, mà là chân lý nằm ngay trong tâm mỗi người, chờ đợi được thức tỉnh.
***
Sáng sớm hôm sau, khi màn sương đêm còn lãng đãng vương trên những mái nhà đổ nát và ánh mặt trời chỉ vừa le lói nhuộm hồng phía chân trời, nhóm Lâm Nhất đã thức dậy. Không khí buổi sớm của Tiểu An Trấn mang một vẻ tĩnh lặng đến nao lòng, như thể cả thị trấn vẫn còn đang chìm trong giấc mộng của quá khứ vàng son, chưa kịp thức tỉnh trước hiện thực tàn khốc. Lâm Nhất khoác lên mình bộ đạo bào vải thô đã sờn cũ, mái tóc đen dài được búi gọn gàng, toát lên vẻ thanh thoát nhưng cũng đầy kiên định. Hắn đứng trầm tư bên đống lửa tàn, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng ngóc ngách của ngôi làng, nơi những mái nhà gạch, gỗ đơn sơ đã bị chiến tranh giày xéo, giờ chỉ còn trơ trọi những bức tường nứt toác, những xà nhà cháy đen. Đường phố lát đá cuội, vốn dĩ phải là nơi tấp nập xe ngựa, người qua lại, giờ đây chỉ còn là những con đường vắng lặng, cỏ dại mọc chen chúc, và thi thoảng lại bắt gặp một vật dụng gia đình vỡ nát, một mảnh vải rách nát, như những chứng tích đau thương còn sót lại của một thời binh lửa.
Nắng nhạt dần trải vàng trên những đổ nát, nhưng không khí vẫn mang một vẻ u ám, nặng trĩu. Lâm Nhất có thể cảm nhận được mùi khói tro tàn còn vương vấn trong gió, mùi đất ẩm mục nát, và cả mùi của sự tuyệt vọng, cái mùi đặc trưng của những nơi từng trải qua tai ương. Hắn khẽ thở dài, trong lòng dấy lên một nỗi niềm trĩu nặng. Cái cảm giác lạnh lẽo của không khí buổi sáng sớm như thấm vào tận xương tủy, không phải vì cái lạnh của thời tiết, mà là cái lạnh từ những mảnh đời đã vỡ vụn. Hắn tự hỏi, liệu một trái tim biết đồng cảm, một đôi tai biết lắng nghe, và một bàn tay biết giúp đỡ có đủ sức mạnh để sưởi ấm những tâm hồn đã chai sạn này hay không? Nỗi lo lắng về quy mô của sự tàn phá, và liệu sức mạnh của lòng nhân ái có đủ để vực dậy tất cả, như một sợi tơ mỏng manh vương vấn trong tâm khảm hắn. Nhưng hắn cũng biết, tiên đạo của hắn không phải là dùng pháp thuật để biến hóa, mà là dùng tâm để cảm hóa, dùng đức để cảm hóa, và dùng hành động để khơi dậy.
Mộ Dung Uyển Nhi bước đến bên cạnh Lâm Nhất, dung mạo thanh tú của nàng ẩn chứa một vẻ mệt mỏi sau đêm dài trăn trở, nhưng đôi mắt trong veo vẫn ánh lên sự quyết tâm. Nàng mặc y phục đơn giản nhưng tinh tế, bên hông vẫn luôn mang theo một túi thuốc và kim châm, như một lời khẳng định về sứ mệnh của mình. Nàng khẽ nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy xót xa: "Nỗi đau này... chúng ta sẽ cùng nhau gánh vác, Lâm Nhất. Có vẻ nhiều người cần được chữa trị... không chỉ là vết thương thể xác, mà còn là những vết sẹo trong tâm hồn." Nàng nhìn về phía những ngôi nhà, nơi thi thoảng có vài bóng người già nua, gầy yếu lướt qua, ánh mắt họ vô hồn, như những cái bóng vật vờ giữa thế gian. Nàng cảm thấy một nỗi đau thắt trong lòng khi chứng kiến quá nhiều bệnh tật và sự bất lực trước những giới hạn của y thuật phàm trần. Nhưng nàng cũng biết, ngay cả một liều thuốc nhỏ, một lời an ủi chân thành, cũng có thể là tia sáng đầu tiên cho một sự hồi sinh.
Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh vẫn còn vương vệt nước mắt từ đêm qua, nắm chặt tay Mộ Dung Uyển Nhi. Đôi mắt to tròn long lanh của nàng quét một vòng quanh làng, ánh nhìn lanh lợi thường ngày giờ đây lại đầy vẻ thương cảm. "Nhìn những đứa trẻ này... lòng con đau quá, Lâm Nhất. Chúng còn quá nhỏ để phải chịu đựng những điều này." Nàng nói, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ lại mang chút nghẹn ngào. Nàng nhìn thấy những đứa trẻ gầy gò, đầu bù tóc rối, khuôn mặt lem luốc, đang co ro bên đống đổ nát, chúng không còn tiếng cười, không còn sự hồn nhiên vốn có của tuổi thơ. Sự xót xa khi thấy trẻ em chịu khổ dâng trào trong lòng nàng, nhưng nàng cố gắng kìm nén cảm xúc để giữ vững tinh thần lạc quan và động viên người khác, đó cũng là cách nàng chọn để chiến đấu với bi thương.
Vương Đại Phúc, thân hình phốp pháp, bụng phệ, nhưng dáng vẻ không hề chậm chạp. Hắn đã đi một vòng quanh làng từ lúc trời còn chưa hửng sáng, hỏi han vài người dân, quan sát tình hình. Giờ đây, hắn trở lại, khuôn mặt phúc hậu, tròn trịa của hắn vẫn nở nụ cười hiền lành, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự lo lắng. Hắn không nói nhiều lời hoa mỹ, mà chỉ lẳng lặng lấy ra một cuốn sổ nhỏ và cây bút lông, bắt đầu ghi chép. "Lương thực cạn kiệt, vật liệu xây dựng thiếu thốn, và quan trọng nhất là tinh thần của người dân đã suy sụp quá nhiều. Chúng ta phải bắt đầu từ những điều cơ bản nhất, Lâm Nhất, nếu muốn gieo mầm hy vọng vào mảnh đất cằn cỗi này." Hắn hiểu rằng, để gieo mầm hy vọng, không thể chỉ bằng lời nói, mà phải bằng hành động cụ thể, thiết thực. Hắn đánh giá tình hình thực tế một cách nhanh chóng và năng động, đây là vai trò của hắn, là cách hắn thực hiện 'Vô Tiên Chi Đạo' của riêng mình.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, ánh mắt lấp lánh một thứ ánh sáng đặc biệt, ánh sáng của sự thấu hiểu và lòng từ bi. Hắn nhẹ nhàng vuốt Phù Trần Mộc, sợi phất trần trắng ngà khẽ đung đưa trong gió, như một lời nhắc nhở về sự thanh tịnh và mục đích của con đường mà hắn đã chọn. "Đúng vậy, Đại Phúc. Chúng ta sẽ bắt đầu từ những điều nhỏ nhất. Từ việc chữa lành những vết thương, xoa dịu những nỗi đau, cho đến việc gieo lại hạt giống hy vọng trong mỗi tâm hồn." Hắn nói, giọng nói ôn hòa, chân thành, nhưng lại mang một sức nặng của niềm tin và ý chí kiên định. Hắn tin rằng, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và dù hồng trần có gian nan đến mấy, chân lý và sự bình yên vẫn có thể tìm thấy ngay trong chính những điều bình dị ấy, trong mỗi hơi thở của hồng trần, trong mỗi tấm lòng người.
Hành động của họ không cần phải là những phép thuật thần thông hay quyền năng vĩ đại. Tiên đạo của Lâm Nhất không nằm ở việc biến hóa kỳ diệu, mà nằm ở sự chân thành và thấu hiểu. Hắn bước chậm rãi, quan sát cẩn thận từng chi tiết nhỏ nhất của ngôi làng, từng vết nứt trên tường, từng gương mặt khắc khổ, từng ánh mắt vô hồn. Hắn lắng nghe tiếng gió lùa qua những đống đổ nát, tiếng trẻ con khóc thút thít yếu ớt từ xa vọng lại, tiếng ho khan của người bệnh, tất cả như hòa vào một bản giao hưởng buồn của sự mất mát. Mộ Dung Uyển Nhi lặng lẽ quan sát những người dân có dấu hiệu bệnh tật, từ vết thương hở cho đến những cơn ho dai dẳng. Nàng đã bắt đầu phân loại thảo dược trong túi thuốc của mình, chuẩn bị cho công việc chữa trị sắp tới. Tô Mạt Nhi nắm chặt tay, ánh mắt đầy thương cảm nhìn những đứa trẻ. Nàng biết, vai trò của nàng là mang đến niềm vui, sự ấm áp và an ủi, và nàng sẽ làm tất cả để thắp lên những nụ cười trên gương mặt non nớt ấy. Vương Đại Phúc vẫn miệt mài ghi chép, đôi lúc lại trầm ngâm tính toán, rồi lại khẽ lắc đầu. Hắn hiểu rằng đây sẽ là một công việc đầy thử thách, nhưng ánh mắt hắn vẫn ánh lên sự quyết đoán. Những bước chân đầu tiên của họ vào Tiểu An Trấn không ồn ào, không phô trương, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh tiềm tàng, sức mạnh của lòng nhân ái và niềm tin vào sự hồi sinh của hồng trần.
***
Khi mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng vàng ấm áp xuống Tiểu An Trấn, nhóm Lâm Nhất đã bắt đầu công việc của mình. Mộ Dung Uyển Nhi không chần chừ, nàng lập một trạm y tế dã chiến ngay giữa làng, gần một giếng nước còn dùng được. Nàng trải tấm vải sạch xuống đất, sắp xếp gọn gàng các loại thảo dược, kim châm, và băng gạc. Dung mạo thanh tú của nàng giờ đây toát lên vẻ nghiêm túc và chuyên nghiệp của một y sư chân chính. Người dân làng, ban đầu còn e dè, sợ sệt, dần dần cũng tụ tập lại, ánh mắt vừa tò mò vừa mang chút hy vọng. Mộ Dung Uyển Nhi tỉ mỉ rửa từng vết thương, băng bó cẩn thận cho những người bị thương trong chiến loạn, kê đơn thuốc cho những người đau ốm. Tiếng nàng kê đơn thuốc nhẹ nhàng, giọng nói ấm áp, mang theo một năng lượng xoa dịu. Mùi thảo dược thoang thoảng trong không khí, xua đi phần nào mùi tro tàn và ẩm mốc, mang đến một cảm giác thanh sạch và hy vọng. Nàng khẽ nói với một bà lão đang run rẩy vì bệnh tật: "Bệnh từ tâm sinh, nhưng cũng có thể từ tâm mà lành. Bà cứ uống thuốc này, rồi giữ cho lòng mình thanh tịnh, tin tưởng vào ngày mai. Họa phúc hữu số, nhưng lòng người là vô hạn." Nàng không chỉ chữa bệnh bằng thuốc thang, mà còn chữa lành bằng lời nói, bằng sự quan tâm chân thành. Nàng biết, đôi khi, một lời động viên đúng lúc còn quý hơn vạn liều thuốc tiên.
Lâm Nhất ngồi bên cạnh Mộ Dung Uyển Nhi, không trực tiếp tham gia vào việc chữa trị, nhưng hắn lại làm một việc khác, một việc mà không phải ai cũng làm được: lắng nghe. Hắn ngồi đối diện với Lão Nông Phu Trần Bá, người đã kể câu chuyện bi thương của mình vào đêm qua. Trần Bá, với tấm lưng còng, làn da rám nắng và đôi tay chai sần vì năm tháng lao động, giờ đây ngồi đối diện với Lâm Nhất, ánh mắt vẫn còn vương vấn nỗi u uất của sự mất mát. Hắn kể về những người thân đã khuất, về mảnh đất đã bị cày xới, về những năm tháng lao động vất vả giờ đây hóa thành tro tàn. Lâm Nhất không ngắt lời, chỉ lắng nghe một cách chân thành, đôi khi khẽ gật đầu. Hắn không dùng những lời an ủi sáo rỗng, mà chỉ dùng sự hiện diện của mình, sự thấu hiểu từ đôi mắt sâu thẳm của hắn, để Trần Bá cảm thấy mình không cô đơn. Khi Trần Bá ngừng lời, Lâm Nhất khẽ đặt tay lên vai lão, truyền đi sự ấm áp và thấu hiểu. Hắn khẽ vẫy Phù Trần Mộc, sợi phất trần trắng ngà khẽ đung đưa trong không khí, như xua đi những bụi trần phiền muộn, những ám ảnh của quá khứ.
"Dù mất mát bao nhiêu, Trần Bá." Lâm Nhất nói, giọng nói ôn hòa, trầm ấm, "hạt giống hy vọng vẫn luôn nằm trong đất. Quan trọng là chúng ta có dám gieo lại hay không. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Hãy giữ lấy chân tâm ấy, và gieo lại những hạt giống của cuộc đời." Hắn nhìn sâu vào đôi mắt của Trần Bá, nơi đã từng chìm trong tuyệt vọng, giờ đây dường như có chút ánh sáng le lói. Lâm Nhất hiểu rằng, để chữa lành một tâm hồn không phải bằng phép tắc thần thông, mà bằng cách khơi dậy ý chí và niềm tin bên trong mỗi con người. Hắn biết, tiên đạo của hắn không phải là ban phát những điều phi thường, mà là giúp người khác tìm thấy điều phi thường trong chính mình.
Trong khi đó, Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh vẫn còn vương vẻ xót xa, đã tìm đến Tiểu Mộc Đồng A Cẩu và vài đứa trẻ khác đang co ro ngồi một góc. A Cẩu, với thân hình gầy gò, đầu bù tóc rối, khuôn mặt lem luốc, ban đầu còn nhút nhát, sợ hãi, nhưng ánh mắt lanh lợi của y vẫn không ngừng dõi theo Tô Mạt Nhi. Nàng không ép buộc, chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh, lấy ra từ trong túi một vài viên kẹo màu sắc, chia cho chúng. Sau đó, nàng dùng một cành cây nhỏ, vẽ những hình đơn giản trên đất: một ngôi nhà, một dòng sông, một con cáo nhỏ đang tìm mẹ. Nàng kể những câu chuyện cổ tích đơn giản, giọng nói trong trẻo, líu lo của nàng như một dòng suối mát lành tưới tắm vào những tâm hồn khô cằn.
"Sau cơn mưa trời lại sáng, A Cẩu." Nàng nói, đôi mắt to tròn long lanh nhìn thẳng vào A Cẩu, "Con cáo nhỏ sẽ tìm thấy mẹ, giống như ngôi làng này sẽ lại tươi đẹp. Chúng ta phải tin vào điều đó." Tiếng cười khúc khích yếu ớt của A Cẩu và lũ trẻ dần vang lên, ban đầu còn e dè, rồi sau đó mạnh dạn hơn, như những nụ hoa đang hé nở sau một mùa đông dài. Tô Mạt Nhi không chỉ mang đến niềm vui, sự ấm áp, mà còn là ánh sáng của sự hồn nhiên, nhắc nhở chúng rằng tuổi thơ vẫn còn đó, chờ đợi được sống lại. Nàng biết, đôi khi, sự hồn nhiên của một đứa trẻ, một câu chuyện cổ tích, lại là ngọn lửa ấm áp nhất, có thể xua tan đi bóng tối của thực tại.
Vương Đại Phúc không tham gia vào việc chữa bệnh hay an ủi, hắn có nhiệm vụ của riêng mình. Hắn đi quanh làng, hỏi han từng người dân về lương thực còn sót lại, về những vật liệu xây dựng có thể tái sử dụng, về những cánh đồng còn canh tác được. Hắn ghi chép tỉ mỉ vào cuốn sổ nhỏ của mình, tính toán cẩn thận. Hắn không nói nhiều lời động viên, nhưng ánh mắt hắn lại thể hiện sự kiên định và quyết tâm. Hắn hiểu rằng, để tái thiết một ngôi làng, không chỉ cần chữa lành thể xác và tâm hồn, mà còn cần một kế hoạch cụ thể, một sự sắp xếp hợp lý về vật chất. Hắn là người thực tế, nhưng cái tâm của hắn lại vô cùng nhân ái. Hắn biết, tiên đạo không chỉ là những lời nói triết lý, mà còn là hành động cụ thể, thiết thực.
Dưới ánh nắng nhẹ và làn gió hiu hiu, khung cảnh giữa làng dần trở nên ấm áp hơn. Tiếng Mộ Dung Uyển Nhi kê đơn thuốc nhẹ nhàng, tiếng Lâm Nhất trò chuyện trầm ấm với Trần Bá, tiếng cười khúc khích yếu ớt của trẻ nhỏ chơi đùa với Tô Mạt Nhi, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống đang hồi sinh. Mùi thảo dược thoang thoảng, mùi đất, mùi khói bếp (những bếp nhỏ đã được nhóm đốt lên để nấu nước nóng cho Uyển Nhi rửa vết thương) dần xua đi không khí u ám ban đầu. Bầu không khí dần ấm áp hơn, có chút sự bận rộn nhưng vẫn tĩnh lặng, tập trung vào việc chữa lành. Lâm Nhất cảm thấy một tia hy vọng len lỏi trong lòng, một niềm tin rằng 'Vô Tiên Chi Đạo' của hắn, dù không dùng phép tắc thần thông, vẫn có thể gieo mầm sự sống và bình yên vào những nơi tàn hoang nhất.
***
Khi ánh hoàng hôn vàng dịu bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, không khí ở Tiểu An Trấn đã thay đổi một cách rõ rệt. Những hành động nhỏ bé, thiết thực của nhóm Lâm Nhất suốt cả ngày đã bắt đầu tạo nên sự chuyển biến kỳ diệu. Người dân, ban đầu còn thẫn thờ, vô hồn, giờ đây đã không còn ngồi yên một chỗ. Một vài người đàn ông, được Vương Đại Phúc khơi gợi và hướng dẫn, đã bắt đầu tập hợp lại, dùng những dụng cụ thô sơ còn sót lại để dọn dẹp đống đổ nát, gạt bỏ những mảnh vỡ, sắp xếp lại những viên gạch còn nguyên vẹn. Tiếng cuốc xẻng lách cách, tuy yếu ớt nhưng lại mang một âm hưởng của sự hồi sinh, của ý chí muốn làm lại.
Những người phụ nữ, dưới sự gợi ý của Vương Đại Phúc và Tô Mạt Nhi, đã tụ tập lại bên những bếp lửa nhỏ vừa được nhóm lên, bắt đầu nấu bữa tối từ số lương thực ít ỏi mà Vương Đại Phúc đã tìm được và phân phát. Mùi khói bếp ấm áp, mùi thơm của món ăn giản dị, tuy không phải sơn hào hải vị, nhưng lại mang một ý nghĩa vô cùng lớn lao: bữa ăn đầu tiên của sự đoàn kết, của niềm tin vào một ngày mai. Tiếng cười khúc khích của A Cẩu và lũ trẻ vang lên rõ hơn, không còn là tiếng khóc thút thít hay sự im lặng đáng sợ. Chúng chạy nhảy xung quanh những người lớn đang làm việc, đôi mắt lanh lợi của A Cẩu không còn sự sợ hãi, mà thay vào đó là sự tò mò và niềm vui đơn thuần của một đứa trẻ tìm thấy bạn chơi. Tô Mạt Nhi ôm một đứa trẻ vào lòng, khẽ hát ru khe khẽ, giọng hát trong trẻo của nàng như một lời ru êm đềm xoa dịu những tâm hồn non nớt.
Lâm Nhất nhìn cảnh tượng đó, trong lòng dấy lên một niềm tin mãnh liệt rằng 'Vô Tiên Chi Đạo' của hắn không cần phép thuật cao siêu, không cần những quyền năng vĩ đại. Chân lý không ở đâu xa, nó ở ngay trong lòng người, trong từng hành động nhỏ bé này. Hắn nắm chặt Phù Trần Mộc, sợi phất trần trắng ngà khẽ đung đưa trong làn gió se lạnh của buổi hoàng hôn, ánh mắt hắn đầy hy vọng, một niềm hy vọng được gieo từ những hành động cụ thể, từ sự đồng cảm chân thành. Hắn đã thấy, một hạt giống hy vọng đã được gieo vào mảnh đất cằn cỗi này, và nó đang nảy mầm.
Trần Bá, người lão nông phu với tấm lưng còng, giờ đây không còn u uất. Hắn đứng giữa những người dân, ánh mắt lão ánh lên sự kiên cường, và giọng nói của lão, tuy khàn đặc, nhưng lại vang lên đầy mạnh mẽ: "Chúng ta... chúng ta hãy cùng nhau làm lại thôi! Không thể cứ ngồi chờ chết! Lâm Nhất đã nói đúng, hạt giống hy vọng vẫn còn đó! Chúng ta phải gieo lại!" Lời nói của lão như một lời hiệu triệu, khơi dậy ý chí của những người dân khác. Họ không còn là những cái bóng vật vờ, mà đã trở thành những con người có mục đích, có niềm tin.
Mộ Dung Uyển Nhi, nhìn thấy cảnh tượng đó, khẽ mỉm cười nhẹ nhõm. Đôi mắt trong veo của nàng ánh lên sự hài lòng. Nàng biết, y thuật của mình đã chữa lành những vết thương thể xác, nhưng chính lòng nhân ái và sự đồng cảm của Lâm Nhất mới là liều thuốc quý giá nhất chữa lành những vết sẹo trong tâm hồn. Nàng cảm thấy một sự viên mãn nhẹ nhàng, một niềm tin vào sức mạnh của lòng người.
Vương Đại Phúc đứng nhìn, đôi tay hắn vẫn cầm cuốn sổ ghi chép, nhưng ánh mắt hắn không còn vẻ lo lắng. Hắn gật đầu hài lòng, khuôn mặt phúc hậu của hắn nở một nụ cười tươi tắn. Hắn đã nhìn thấy một tia sáng cho kế hoạch tái thiết của mình. Những ghi chép của hắn không chỉ là con số, mà còn là những mảnh ghép của một tương lai tươi sáng hơn, một tương lai mà 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất đã bắt đầu gieo mầm. Việc hắn ghi chép chi tiết và Mộ Dung Uyển Nhi hướng dẫn y thuật cho người dân cho thấy sự chuẩn bị cho công cuộc tái thiết và truyền bá tri thức lâu dài, không chỉ dừng lại ở một nơi, mà sẽ lan tỏa khắp hồng trần.
Đêm dần buông, những ánh lửa trại đã được nhóm lên, ấm áp hơn, sáng hơn. Tiếng người dân trao đổi nhỏ nhẹ, tiếng cuốc xẻng lách cách đã dừng lại, nhường chỗ cho tiếng cười khúc khích của trẻ con vang lên rõ ràng trong đêm tối. Mùi đất mới, mùi khói bếp ấm áp, mùi thơm của món ăn giản dị, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí ấm cúng, có sự gắn kết và niềm tin đang dần trở lại. Lâm Nhất biết, đây chỉ là bước khởi đầu, một bước chân nhỏ bé trên con đường dài vô tận của 'Hồng Trần Luyện Tâm'. Nhưng hắn cũng tin rằng, những hành động nhỏ bé, thiết thực của nhóm tại Tiểu An Trấn này sẽ là nền tảng vững chắc cho sự lan tỏa của 'Vô Tiên Chi Đạo' trong hồng trần. Sự hồi sinh chậm rãi của ngôi làng báo hiệu rằng 'Chân Đạo' không cần phép thuật mà cần sự kiên trì và lòng người. Hắn ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như đang chứng giám cho hành trình của họ, một hành trình tìm kiếm chân lý không có điểm dừng, mà chỉ có những chương mới mở ra, trên con đường vô tận của nhân sinh, nơi tiên đạo không còn là quyền năng của số ít, mà là chân lý nằm ngay trong tâm mỗi người, chờ đợi được thức tỉnh.