Vô tiên chi đạo
Chương 435

Hồng Trần Thương Tích: Tiếng Lòng Người Hậu Chiến

3657 từ
Mục tiêu: Khắc họa cảnh Lâm Nhất và đồng đội chứng kiến những cảnh đời tan hoang, lòng người còn hoang mang sau chiến tranh.,Làm nổi bật hành động dừng lại lắng nghe câu chuyện của dân chúng, thể hiện sự thấu hiểu nỗi đau và sự mất mát của nhóm.,Củng cố triết lý 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất thông qua việc đối diện với thực tại khốc liệt của hồng trần hậu chiến.,Tiếp tục giai đoạn 'SETUP' của Arc, thiết lập bối cảnh tâm lý và xã hội cho hành trình chữa lành và truyền bá Chân Đạo.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Vương Đại Phúc, A Mùi, Tiểu Cẩu
Mood: Trầm buồn, sâu lắng, chiêm nghiệm, đồng cảm, có chút bi tráng nhưng không bi lụy.
Kết chương: [object Object]

Dưới ánh mặt trời đã ngả bóng dần về phía Tây, đoàn người Lâm Nhất tiếp tục hành trình. Những bước chân vững chãi của họ lướt trên con đường đất, bỏ lại phía sau những hàng cây râm mát và tiếng suối róc rách. Không khí dần trở nên khác lạ, không còn là sự thanh bình của vùng ven kinh thành hay sự tươi mới của những bụi hoa dại Tô Mạt Nhi vẫn thường thích thú ngắt cầm. Thay vào đó, một luồng gió lạnh lẽo bất chợt thổi qua, mang theo mùi của đất hoang và một thứ gì đó âm u, nặng nề mà không thể gọi tên. Càng đi sâu, cảnh vật xung quanh càng hiện ra một vẻ tiêu điều, tàn tạ, như thể một bàn tay vô hình nào đó đã cướp đi sinh khí của nơi đây.

Con đường đất đỏ dần biến thành một lối mòn hoang phế, hai bên là những cánh đồng cháy đen, trơ trụi. Những gốc cây cổ thụ khẳng khiu vươn nhánh cành trụi lá lên nền trời xám xịt, tựa như những ngón tay gầy guộc đang cố níu kéo điều gì đó vô vọng. Không một bóng người, không một tiếng chim hót, chỉ có tiếng gió rít qua những thân cây khô cằn, tạo nên một bản hòa âm ai oán. Sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian, đến mức tiếng bước chân của đoàn người cũng trở nên rõ ràng và lẻ loi lạ thường.

Tô Mạt Nhi, người vốn luôn hoạt bát, líu lo, giờ đây cũng im lặng lạ thường. Đôi mắt to tròn lấp lánh sự háo hức ban đầu đã bị thay thế bằng vẻ kinh ngạc và hoài nghi. Nàng nhìn quanh, rồi lại nhìn Lâm Nhất, khuôn mặt bầu bĩnh ẩn hiện một nỗi bất an khó tả.

"Thật không thể tin được... Đây từng là một thị trấn sầm uất sao?" Cuối cùng, nàng khẽ thốt lên, giọng nói nhỏ đến mức gần như bị gió cuốn đi. Ánh mắt nàng dừng lại trên một túp lều xiêu vẹo, mái ngói đã vỡ nát, tường nhà ám khói đen, tựa như một con quái vật bị thương đang hấp hối. Cảnh tượng ấy khiến trái tim thiếu nữ non nớt của nàng thắt lại. Nàng từng nghe kể về chiến tranh, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng được nó lại tàn khốc đến nhường này, để lại một vết sẹo lớn đến thế trên mặt đất, và có lẽ, cả trong lòng người.

Mộ Dung Uyển Nhi, người luôn giữ vẻ trầm tĩnh, giờ đây đôi mắt trong veo cũng ánh lên nỗi buồn sâu sắc. Nàng khẽ thở dài, giọng nói dịu dàng nhưng chứa đựng sự thấu hiểu nặng trĩu. "Vết thương chiến tranh... sâu đậm hơn chúng ta tưởng. Không chỉ là những ngôi nhà đổ nát, mà còn là linh hồn của một vùng đất, và có lẽ, cả linh hồn của những con người từng sống ở đây." Nàng đưa mắt nhìn về phía xa, nơi những dãy núi mờ ảo ẩn hiện trong làn sương chiều, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời cho nỗi đau vô tận này. Nàng hiểu rằng, những vết sẹo vật chất có thể được hàn gắn theo thời gian, nhưng vết thương lòng, nỗi ám ảnh của mất mát và sợ hãi, sẽ còn đeo bám mãi, ăn mòn tâm hồn con người như những con trùng độc.

Vương Đại Phúc, người đàn ông phốp pháp luôn giữ vẻ lạc quan, giờ đây cũng không khỏi trầm ngâm. Hắn vuốt chòm râu quai nón, ánh mắt lướt qua những cánh đồng hoang phế, những ngôi nhà đổ nát và những con đường không còn dấu chân người. "Tài nguyên bị hủy hoại, nhân lực mất mát, phải mất bao lâu để hồi phục đây?" Hắn nói, giọng nói không còn vẻ sang sảng thường ngày, mà ẩn chứa một sự chua xót khó tả. Với một người kinh doanh, hắn hiểu rõ giá trị của sự thịnh vượng và sự tàn phá khủng khiếp của chiến tranh đối với nền kinh tế và đời sống của người dân. Hắn biết, để xây dựng lại từ đống tro tàn này, không chỉ cần tiền bạc, mà còn cần thời gian, công sức và trên hết, là ý chí của con người. Nơi đây, mọi thứ đều đã tan hoang, chỉ còn lại sự đổ nát và một tương lai mờ mịt.

Lâm Nhất, từ nãy đến giờ vẫn im lặng quan sát. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn dừng lại thật lâu trên từng mái nhà xiêu vẹo, từng bức tường ám khói, từng mảnh vỡ gạch ngói vương vãi trên nền đất. Hắn không nói gì, chỉ để ánh mắt mình thu nạp toàn bộ cảnh tượng tang thương ấy, như muốn khắc ghi từng chi tiết vào tâm khảm. Phù Trần Mộc trong tay hắn khẽ đung đưa theo từng bước chân chậm rãi, nhẹ nhàng như thể đang vỗ về nỗi đau của vạn vật. Khi nghe những lời của Tô Mạt Nhi, Mộ Dung Uyển Nhi và Vương Đại Phúc, hắn khẽ thở dài, một hơi thở nặng trĩu nhưng không hề bi lụy.

"Hồng trần vô thường, nhưng nỗi đau thì hữu hình." Hắn khẽ nói, giọng nói ôn hòa nhưng vang vọng giữa không gian tĩnh mịch, như một lời thì thầm với chính mình, cũng như một lời khẳng định cho những người đồng hành. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Sự tàn phá này, không chỉ là của vật chất, mà còn là của những linh hồn. Tu tiên không phải là trốn tránh, mà là đối mặt với những cảnh đời này, thấu hiểu nó, và tìm cách chữa lành nó. Con đường của chúng ta, có lẽ, chính là bắt đầu từ những nơi như thế này." Hắn đưa mắt nhìn về phía xa, nơi những làn khói mờ ảo còn vương vấn trên nền trời xám xịt, tựa như linh hồn của những ngôi nhà đã mất đang cố gắng bốc lên, hòa vào cõi hư vô. Hắn biết, hành trình này sẽ không đơn giản, nhưng chính những cảnh tượng này lại càng củng cố thêm ý chí và mục đích của hắn. Sự thanh tịnh của tiên đạo không thể tách rời khỏi sự hỗn loạn của hồng trần; chúng phải hòa quyện vào nhau, để chân lý có thể thực sự hiện hữu. Hắn bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều nặng trĩu suy tư, nhưng ánh mắt hắn lại kiên định, như một ngọn lửa nhỏ lẻ loi nhưng bất diệt giữa vùng đất hoang tàn.

***

Khi mặt trời đã ngả bóng hẳn về phía Tây, nhuộm một màu vàng úa lên những tàn tích đổ nát, nhóm Lâm Nhất vẫn tiếp tục đi sâu vào lòng Phế Tích Thôn. Những cơn gió chiều thổi mạnh hơn, mang theo cái lạnh cắt da và một mùi hương khó tả của tro tàn, của đất ẩm mục và của sự hoang phế lâu ngày. Từ xa, họ chợt thấy một làn khói mỏng manh bay lên từ một góc làng, tựa như một dấu hiệu yếu ớt của sự sống sót.

Theo làn khói ấy, họ tìm thấy một túp lều tạm bợ được dựng lên từ những tấm ván gỗ mục nát, những mảnh vải rách rưới và vài tấm bạt cũ kỹ. Lều nhỏ, xiêu vẹo, như có thể đổ sập bất cứ lúc nào dưới tác động của cơn gió mạnh. Trước cửa lều, một người phụ nữ gầy gò, dáng vẻ tiều tụy, đang ngồi xổm trên mặt đất. Mái tóc bà bạc phơ và rối bù, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và nỗi đau, đôi mắt thâm quầng và vô hồn, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Ánh nhìn của bà xa xăm, chứa đựng sự tuyệt vọng và cam chịu, như thể mọi thứ trên đời này đều đã không còn ý nghĩa gì với bà nữa. Đây chính là A Mùi, một trong số ít những người còn sót lại của ngôi làng này.

Bên cạnh bà, một đứa trẻ nhỏ khoảng sáu, bảy tuổi, gầy gò và bẩn thỉu, đang co ro ôm chặt một con búp bê vải rách nát. Đôi mắt của Tiểu Cẩu, đứa trẻ ấy, to tròn nhưng ánh lên vẻ sợ hãi và nhút nhát, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía người lạ đang tiến đến, rồi lại vội vàng rúc sâu hơn vào lòng A Mùi, tựa như một con thú nhỏ bị thương đang tìm kiếm sự che chở. Cả hai mẹ con đều mặc những bộ quần áo rách rưới, bạc màu, không đủ sức chống chọi với cái lạnh đang dần bao trùm.

Lâm Nhất chậm rãi tiến đến gần. Hắn không vội vàng, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, như sợ làm kinh động đến sự yên bình mong manh của những linh hồn đang chịu tổn thương. Khi khoảng cách đã đủ gần, hắn dừng lại, Phù Trần Mộc khẽ đung đưa trong tay, tạo nên một âm thanh rất khẽ, như một lời chào hỏi vô thanh.

"Xin hỏi, bà có cần giúp đỡ gì không?" Lâm Nhất cất tiếng, giọng nói trầm ấm, ôn hòa, đầy sự quan tâm chân thành, như dòng nước mát lành xoa dịu vết bỏng. Hắn không dùng bất kỳ phép tắc hay thần thông nào, chỉ đơn thuần là một câu hỏi thăm chân thành, xuất phát từ tận đáy lòng.

A Mùi giật mình. Ánh mắt vô hồn của bà chợt lóe lên tia sợ hãi ban đầu, một phản ứng bản năng của những người đã trải qua quá nhiều đau khổ và mất mát. Bà vội vàng kéo Tiểu Cẩu lại gần, như muốn che chắn cho đứa trẻ khỏi mọi mối hiểm nguy. Nhưng rồi, khi nhìn thấy khuôn mặt thư sinh hiền lành và đôi mắt sâu thẳm đầy vẻ đồng cảm của Lâm Nhất, cùng với sự hiện diện dịu dàng của Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi phía sau, ánh mắt bà dần chuyển sang vẻ trống rỗng, cam chịu.

"Giúp... giúp được gì nữa đây?" Bà khẽ thốt lên, giọng nói khàn đặc, đứt quãng, như thể đã lâu lắm rồi bà không cất tiếng. "Nhà cửa mất hết, chồng con cũng đi rồi... Còn gì để giúp nữa đâu?" Nỗi tuyệt vọng hiện rõ trong từng lời nói, từng cử chỉ run rẩy của bà. Đối với bà, sự giúp đỡ đã trở nên vô nghĩa, bởi những gì quý giá nhất đã vĩnh viễn mất đi.

Tô Mạt Nhi, đứng sau Lâm Nhất, đôi mắt to tròn đã rưng rưng nước. Nàng không kìm được cảm xúc, vội vàng tiến lên một bước, giọng nói nghẹn ngào. "Bà ơi, bà kể cho chúng con nghe được không? Chuyện gì đã xảy ra? Chúng con ở đây để lắng nghe bà nói." Nàng thật sự xót xa, trái tim non nớt của nàng chưa từng phải chứng kiến một nỗi đau nào lớn đến vậy. Nàng muốn chia sẻ, muốn gánh vác, dù chỉ là một phần nhỏ bé.

Mộ Dung Uyển Nhi cũng tiến đến gần hơn, đặt tay lên vai A Mùi một cách nhẹ nhàng, như một làn gió xuân xoa dịu những vết thương. "Đúng vậy, bà ạ. Chúng con ở đây để lắng nghe. Chỉ cần bà muốn nói, chúng con sẽ lắng nghe. Đôi khi, chỉ cần được chia sẻ, nỗi đau cũng sẽ vơi đi phần nào." Giọng nói nàng dịu dàng, trầm tĩnh, mang theo sự thấu hiểu sâu sắc về bệnh tật lòng người, như một vị lương y đang cố gắng tìm cách chữa lành vết thương vô hình. Nàng biết, đôi khi, một lời an ủi chân thành, một đôi tai biết lắng nghe, còn quý giá hơn mọi thang thuốc.

A Mùi nhìn ba người, ánh mắt dần dần thoát khỏi sự trống rỗng, thay vào đó là một tia sáng yếu ớt của sự khao khát được chia sẻ. Nỗi đau đã chất chứa quá lâu trong lòng bà, không thể giải tỏa, giờ đây như tìm được một lối thoát. Bà bắt đầu kể, giọng nói đứt quãng, đầy chua xót, từng lời như những nhát dao cứa vào lòng người nghe. Bà kể về ngày chiến tranh ập đến, về tiếng trống trận vang trời, về khói lửa mịt mù, về những người lính hung hãn tràn vào làng, cướp bóc, giết chóc. Bà kể về người chồng của bà, một người đàn ông hiền lành, đã cố gắng bảo vệ gia đình, nhưng rồi gục ngã dưới lưỡi kiếm của quân thù. Bà kể về đứa con trai lớn, bị bắt đi lính, rồi không bao giờ trở về. Bà kể về những ngày tháng lang thang, đói khát, lạnh lẽo, bế tắc, chỉ còn lại Tiểu Cẩu bé bỏng nương tựa vào bà. Nỗi sợ hãi, sự tuyệt vọng, và sự cô độc còn đọng lại trong lòng bà, như một bóng ma đeo bám, không thể xua tan.

Lâm Nhất ngồi xuống đối diện A Mùi, lắng nghe từng lời, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu nỗi đau của bà. Hắn không ngắt lời, không phán xét, chỉ đơn thuần là một sự hiện diện đầy an ủi. Hắn cảm nhận được từng hơi thở nặng nhọc, từng giọt nước mắt lăn dài trên gò má khô héo của bà, và cả sự run rẩy yếu ớt của Tiểu Cẩu đang nép mình vào lòng bà. Trong khoảnh khắc ấy, hắn không còn là một đạo sĩ truy cầu tiên đạo, mà chỉ là một con người đang thấu hiểu và đồng cảm với nỗi đau của một con người khác. Cái triết lý "Vô Tiên Chi Đạo" của hắn không phải là sự thờ ơ trước những cảnh đời này, mà chính là sự dấn thân, sự hòa mình vào nỗi đau của hồng trần để tìm thấy chân lý.

Vương Đại Phúc vẫn lặng lẽ quan sát, thỉnh thoảng hắn lại liếc nhìn vào túp lều tạm bợ, đánh giá tình trạng của nó. Hắn không nói nhiều, nhưng trong đầu hắn, những suy tính thực tế đã bắt đầu vận hành. Hắn nghĩ về lương thực, về nước uống, về quần áo ấm, về một nơi trú ẩn an toàn hơn cho hai mẹ con A Mùi. Hắn biết, nỗi đau tinh thần cần sự lắng nghe, nhưng cái đói cái rét thì cần những hành động thiết thực. Hắn vốn là một thương nhân, nhưng trái tim hắn lại không hề chai sạn trước cảnh đời này. Hắn vẫn giữ im lặng, nhưng ánh mắt hắn cho thấy một quyết tâm âm thầm, một ý chí muốn giúp đỡ bằng mọi cách có thể.

***

Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ rực cả một góc trời phía Tây, nhưng không thể xua đi vẻ u ám và tang thương bao trùm lên Phế Tích Thôn. Sau khi tạm biệt A Mùi và Tiểu Cẩu, để lại một ít lương thực và một lời hứa sẽ quay lại, nhóm Lâm Nhất tiếp tục hành trình một đoạn, rồi dừng chân trên một gò đất cao, nơi có thể nhìn bao quát toàn bộ ngôi làng đã trở thành phế tích. Gió thổi mạnh hơn, mang theo cái lạnh thấu xương của đêm về, nhưng không ai cảm thấy run rẩy.

Lâm Nhất đứng đó, Phù Trần Mộc khẽ đung đưa trong tay, ánh mắt hắn nhìn xa xăm, chiêm nghiệm về những gì vừa chứng kiến. Cảnh tượng tang thương của ngôi làng, tiếng than khóc nhỏ vụn vỡ của A Mùi, và ánh mắt sợ hãi của Tiểu Cẩu đã in sâu vào tâm khảm hắn, như một vết mực đen trên tờ giấy trắng. Hắn đã thấy nhiều cảnh đời, nhiều nỗi đau, nhưng nỗi đau của chiến tranh, sự tàn phá đến tận cùng của nhân tính, vẫn luôn khiến hắn day dứt.

"Tiên đạo... không phải là trốn tránh hồng trần." Lâm Nhất khẽ nói, giọng nói trầm tư, như đang độc thoại với chính mình, cũng như đang chia sẻ một chân lý vừa được khai mở. "Mà là đối mặt, thấu hiểu, và chữa lành nó. Nỗi đau của nhân thế này... chính là thử thách lớn nhất. Không phải là những yêu ma quỷ quái, không phải là những pháp trận huyền ảo, mà chính là những vết sẹo trong lòng người, những cảnh đời tan hoang này. Làm thế nào để giữ được sự thanh tịnh của Đạo, khi lòng người còn đang chất chứa quá nhiều bi thương và hận thù?" Hắn tự hỏi, và trong câu hỏi đó, ẩn chứa một sự trăn trở sâu sắc về con đường mình đang đi. Hắn biết, tiên đạo của hắn không thể chỉ là tu luyện nội tại, mà phải là sự tương tác, sự hòa mình vào cái hỗn độn của thế gian để tìm kiếm sự cân bằng.

Mộ Dung Uyển Nhi đứng cạnh Lâm Nhất, đôi mắt trong veo của nàng nhìn về phía ngôi làng, nơi những ánh lửa nhỏ yếu ớt đã bắt đầu le lói, có lẽ từ những túp lều tạm bợ của những người còn sót lại. Nàng hiểu được sự trăn trở trong lòng Lâm Nhất. "Chữa lành thân thể dễ, chữa lành tâm hồn mới khó. Nhưng chỉ cần còn hy vọng, chúng ta sẽ làm được, Lâm Nhất. Mỗi một lời an ủi, mỗi một hành động quan tâm, dù nhỏ bé đến mấy, cũng có thể gieo mầm hy vọng trong những trái tim đã chai sạn." Nàng tin vào sức mạnh của lòng người, tin vào sự hồi sinh, dù cho mọi thứ có tăm tối đến đâu.

Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh vẫn còn vương vệt nước mắt, nắm chặt tay Mộ Dung Uyển Nhi. "Họ cần chúng ta, Lâm Nhất. Họ cần một tia sáng, một lời động viên. Con thấy bà A Mùi và Tiểu Cẩu, họ đã mất đi tất cả, nhưng trong ánh mắt bà ấy, con vẫn thấy một chút gì đó khao khát được lắng nghe, được quan tâm." Nàng nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy nhiệt huyết, như muốn thổi một luồng sinh khí mới vào không gian trầm buồn. Sự hồn nhiên của nàng, đôi khi, lại là ngọn lửa ấm áp nhất.

Vương Đại Phúc, trầm ngâm một lúc, rồi cũng cất tiếng. Hắn không nói về triết lý cao siêu, mà chỉ nói về những điều thực tế, nhưng lại vô cùng cần thiết. "Chúng ta phải tìm cách giúp họ tái thiết... từ những điều nhỏ nhất. Lương thực, quần áo, một chỗ ở tạm bợ... rồi đến những cánh đồng, những ngôi nhà. Phải bắt đầu từ đâu đó, nếu không, họ sẽ mãi chìm trong tuyệt vọng." Hắn hiểu rằng, để gieo mầm hy vọng, không thể chỉ bằng lời nói, mà phải bằng hành động cụ thể, thiết thực.

Lâm Nhất khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm nhưng đầy kiên định. Hắn quay lại nhìn các đồng đội, ánh mắt của hắn lấp lánh một thứ ánh sáng đặc biệt, ánh sáng của sự thấu hiểu và lòng từ bi. Hắn khẽ vuốt Phù Trần Mộc, sợi phất trần trắng ngà khẽ đung đưa trong gió, như một lời nhắc nhở về sự thanh tịnh và mục đích của con đường mà hắn đã chọn.

"Đúng vậy." Hắn nói, giọng nói chắc chắn, tràn đầy niềm tin. "Bắt đầu từ những điều nhỏ nhất... Từ sự thấu hiểu và tình yêu thương chân thành nhất. Không cần những phép tắc thần thông, không cần những quyền năng vĩ đại. Chỉ cần một trái tim biết đồng cảm, một đôi tai biết lắng nghe, và một bàn tay biết giúp đỡ. Tiên đạo không ở đâu xa, nó ở ngay trong chính những điều bình dị ấy, trong mỗi hơi thở của hồng trần, trong mỗi tấm lòng người. Chúng ta đi, không phải để tìm kiếm một con đường thành tiên cho riêng mình, mà là để gieo mầm tiên đạo vào lòng nhân thế. Để mỗi người, dù là ai, dù ở đâu, cũng có thể tìm thấy chân lý và sự bình yên trong chính cuộc đời mình."

Cả nhóm cùng nhìn về phía ngôi làng, nơi ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Nhưng trong lòng họ, một ngọn lửa hy vọng vừa được thắp lên, sáng hơn mọi vì sao trên bầu trời. Họ biết, con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều gian nan và thử thách, nhưng họ không còn cô đơn. Những bước chân của họ sẽ tiếp tục vững chãi, hướng về phía trước, nơi những mảnh đời bất hạnh đang ngóng trông, và cũng là nơi mà 'Vô Tiên Chi Đạo' sẽ tiếp tục được gieo mầm, nảy nở, và thấu hiểu. Hành trình 'Hồng Trần Luyện Tâm' đã thực sự bắt đầu, không phải là một sự kết thúc viên mãn, mà là một sự khởi đầu mới, nơi hành trình tìm kiếm chân lý là vĩnh cửu, không bao giờ có hồi kết. Nó chỉ là những chương mới mở ra, trên con đường vô tận của nhân sinh, nơi tiên đạo không còn là quyền năng của số ít, mà là chân lý nằm ngay trong tâm mỗi người, chờ đợi được thức tỉnh.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ