Ánh bình minh đầu tiên vừa hé rạng, xé toạc màn đêm dày đặc, soi rọi những vệt sáng yếu ớt lên khung cảnh hoang tàn của ngôi làng đổ nát. Sương sớm còn vương vấn trên những mái ngói vỡ vụn, trên những cành cây khô khốc, phủ một lớp màn mỏng lên nỗi đau âm ỉ của đất trời. Không khí se lạnh, mang theo mùi đất ẩm, mùi gỗ mục nát, và cả mùi khói lạnh lẽo còn vương vất đâu đó, khiến lòng người càng thêm nặng trĩu. Cả không gian chìm trong một sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít qua những khung nhà xiêu vẹo, như tiếng thở dài của linh hồn những người đã khuất, và tiếng côn trùng kêu rả rích, nhỏ bé đến thảm thương, càng nhấn chìm cảnh vật vào sự tĩnh mịch vô tận. Đây không còn là Tiểu An Trấn của những chương trước, mà là một vùng đất khác, nơi sự tàn phá đã đạt đến đỉnh điểm của nỗi tuyệt vọng.
Lâm Nhất, với đạo bào vải thô cũ kỹ, thân hình gầy gò nhưng dáng vẻ thanh thoát, bước đi chậm rãi trên con đường làng ngổn ngang gạch đá. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn trầm tư dõi nhìn khắp nơi, như đang cố gắng thấu hiểu từng vết sẹo mà chiến tranh để lại. Kề bên hắn, Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú nhưng đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, bước đi nhẹ nhàng. Nàng mặc y phục đơn giản nhưng tinh tế, túi thuốc và kim châm bên hông khẽ đung đưa theo từng bước chân, như một lời nhắc nhở về sứ mệnh chữa lành. Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn long lanh, nép sát vào Lâm Nhất. Vẻ hoạt bát thường ngày của nàng dường như bị nuốt chửng bởi khung cảnh bi thương trước mắt, thay vào đó là sự rụt rè và ánh nhìn đầy xót xa. Phía sau họ, Vương Đại Phúc, thân hình phốp pháp, bụng phệ, khuôn mặt phúc hậu thường ngày giờ đây cũng mang vẻ trầm ngâm. Hắn cẩn thận bước đi, đôi mắt tinh tường không ngừng quan sát, ghi nhớ từng chi tiết về sự tàn phá.
Ngôi làng này, có lẽ từng là một nơi yên bình, trù phú, giờ chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Những ngôi nhà cháy dở, mái ngói vỡ vụn, tường xiêu vẹo, cột kèo cháy đen như những bộ xương khô khốc vươn mình trong gió. Đường làng ngổn ngang gạch đá, gỗ vụn, và những vật dụng gia đình vỡ nát, như thể một cơn thịnh nộ của thiên nhiên vừa càn quét qua đây, cuốn đi tất cả sự sống và niềm hy vọng. Không một bóng người, không một tiếng nói, chỉ có sự im lặng đến rợn người, khiến không khí càng thêm nặng nề bởi sự chết chóc và tuyệt vọng.
Họ đi sâu hơn vào làng, và rồi, giữa một đống tro tàn của một căn nhà đổ nát, họ tìm thấy lão nhân cô độc. Lão ngồi bó gối, thân hình gầy gò, quần áo rách rưới, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và nỗi đau. Đôi mắt lão đờ đẫn, vô hồn, nhìn chằm chằm vào hư không, như thể linh hồn đã rời khỏi thể xác mà vẫn còn vương vấn lại nơi đây. Lâm Nhất dừng bước, ánh mắt hắn chạm vào ánh mắt vô hồn của lão nhân, một nỗi đau vô bờ bến dâng lên trong lòng. Hắn cảm nhận được sự trống rỗng, sự tuyệt vọng đã ăn sâu vào cốt tủy của lão, một nỗi đau mà ngôn từ không thể diễn tả hết.
Mộ Dung Uyển Nhi không ngần ngại, nàng nhẹ nhàng bước tới gần lão nhân, quỳ xuống bên cạnh, giọng nói nàng nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng, chất chứa sự đồng cảm sâu sắc: "Lão trượng, để chúng tôi xem xét vết thương cho người." Nàng cẩn thận chạm vào tay lão, cảm nhận sự lạnh lẽo và run rẩy. Lão nhân giật mình, như một cái cây khô héo vừa được chạm vào, đôi mắt vô hồn khẽ chuyển động, một tia sáng yếu ớt lóe lên rồi vụt tắt. "Mất hết rồi... còn gì nữa đâu..." Lão thều thào, giọng nói khản đặc, như phát ra từ một cõi xa xăm nào đó, chất chứa sự tuyệt vọng cùng cực, sự buông xuôi hoàn toàn. Lời nói của lão như những nhát dao cứa vào lòng người nghe, nhắc nhở họ về sự tàn khốc của chiến tranh, về những mất mát không thể bù đắp.
Lâm Nhất đứng đó, ánh mắt hắn không rời khỏi lão nhân và Mộ Dung Uyển Nhi. Hắn biết, đây không phải là lúc để nói những lời hoa mỹ hay an ủi sáo rỗng. Hành động mới là điều quan trọng nhất. "Chúng ta đến đây không phải để mang phép màu, mà để cùng nhau dựng xây lại." Hắn trầm giọng nói, âm thanh vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mang theo một sức nặng của lời hứa và sự kiên định. Lời nói của hắn không phải là một sự hứa hẹn viển vông, mà là một lời khẳng định về con đường họ sẽ đi, con đường của sự đồng hành và nỗ lực.
Trong khi đó, Tô Mạt Nhi và Vương Đại Phúc cảnh giác nhìn xung quanh. Họ không chỉ tìm kiếm những người sống sót khác, mà còn đánh giá mức độ nguy hiểm, liệu có còn những tàn tích của chiến tranh, của những kẻ phá hoại còn ẩn nấp đâu đó hay không. Trong những góc khuất của ngôi làng, vài bóng người lẩn trốn, chủ yếu là phụ nữ và trẻ em. Thân hình gầy gò, quần áo cũ nát, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt thẫn thờ, đầy sợ hãi và cảnh giác dõi theo từng cử động của nhóm Lâm Nhất. Chúng rụt rè như những chú chim non lạc mẹ, chỉ dám hé mắt nhìn, không dám tin vào bất kỳ điều gì tốt đẹp có thể đến. Nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm hồn họ, biến họ thành những bóng ma vật vờ giữa đống đổ nát. Lâm Nhất cảm nhận được sự giằng xé trong lòng khi đối diện với nỗi đau tột cùng của hồng trần, nhưng hắn phải giữ vững niềm tin vào 'Chân Đạo' để trở thành chỗ dựa cho những người khác. Sự xung đột giữa nỗi tuyệt vọng đã ăn sâu trong lòng dân làng và tia hy vọng mong manh được nhóm Lâm Nhất gieo mầm đang dần hiện hữu. Đây là thử thách đầu tiên, không phải với kẻ thù, mà với chính sự vô cảm và tuyệt vọng của con người.
***
Nắng yếu ớt xuyên qua lớp mây mù, không khí vẫn se lạnh nhưng đã dịu đi phần nào khi mặt trời lên cao. Tại một khoảng đất trống tương đối an toàn ở trung tâm làng, nơi từng là quảng trường tấp nập, giờ chỉ còn là một bãi đất đầy gạch đá và tro tàn, nhóm Lâm Nhất đã tập trung được một số dân làng. Những người phụ nữ và trẻ em, ban đầu còn e dè, sợ hãi, dần dần cũng tụ tập lại, ánh mắt tò mò và cảnh giác vẫn còn đó, nhưng đã pha chút hy vọng mong manh. Tiếng thì thầm của dân làng bắt đầu xua đi phần nào sự tĩnh mịch đáng sợ của buổi sáng.
Vương Đại Phúc, với kinh nghiệm tổ chức và sự thực tế của mình, nhanh chóng bắt tay vào việc. Hắn không nói nhiều lời hoa mỹ, chỉ đơn giản là ra hiệu cho các thành viên trong đoàn bắt đầu phân phát lương thực. Những nồi cháo nóng hổi, những chiếc bánh nướng thơm lừng được lấy ra từ hành lý, mùi thức ăn ấm nóng bắt đầu lan tỏa trong không khí, át đi mùi mục nát và khói lạnh lẽo. "Mọi người cứ bình tĩnh, ai cũng sẽ có phần. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua khó khăn này." Giọng nói sang sảng, trầm ổn của hắn vang lên, như một điểm tựa vững chắc giữa sự hỗn loạn. Hắn tự tay xếp hàng, kiên nhẫn phát từng suất ăn cho những người dân gầy gò, hốc hác, đôi khi còn nở một nụ cười hiền lành để trấn an họ. Những ánh mắt đói khát, những bàn tay run rẩy vươn ra nhận thức ăn, đó là những hình ảnh đau lòng nhưng cũng là khởi đầu cho sự tin tưởng.
Mộ Dung Uyển Nhi, không chậm trễ, đã lập một 'trạm xá' dã chiến ngay dưới bóng một gốc cây cổ thụ cháy xém. Nàng trải tấm vải sạch, đặt các loại thảo dược, bông băng và kim châm một cách ngăn nắp. Mùi thuốc bắc thoang thoảng bắt đầu lan tỏa, mang theo một cảm giác an lành. Nàng nhẹ nhàng băng bó cho một phụ nữ lớn tuổi có vết thương ở chân, đôi tay nàng mềm mại và tỉ mỉ, mỗi động tác đều chất chứa sự tận tâm. "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó," nàng thường nói. Nhưng trong hoàn cảnh này, nàng hiểu rằng, chữa lành thể xác chính là bước đầu tiên để chạm đến trái tim đang tổn thương. Nàng không chỉ chữa trị vết thương bên ngoài, mà còn ân cần hỏi han, hướng dẫn họ cách giữ vệ sinh, cách tự chăm sóc bản thân và những người thân trong điều kiện khó khăn này.
Xa xa một chút, Tô Mạt Nhi, với sự lạc quan và hoạt bát của mình, đã nhanh chóng thu hút sự chú ý của những đứa trẻ. Nàng ngồi giữa một vòng tròn nhỏ, khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh nở nụ cười tươi tắn. Mái tóc đen dài mượt mà của nàng được tết gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ tinh nghịch. "Nào, các bé có muốn nghe chuyện về một con cáo nhỏ không?" Giọng nói trong trẻo, líu lo của nàng như một dòng suối mát lành, xoa dịu những tâm hồn non nớt đang chịu đựng nỗi sợ hãi. Nàng kể những câu chuyện đơn giản, pha trò, làm những cử chỉ ngộ nghĩnh, và chẳng mấy chốc, những tiếng cười líu lo đầu tiên đã vang lên trong ngôi làng đổ nát. Những tiếng cười ấy, dù còn yếu ớt, lại là những âm thanh kỳ diệu nhất, xua tan đi phần nào sự u ám và nặng nề của không gian. Chúng là những hạt mầm niềm vui đầu tiên, được gieo xuống trên mảnh đất cằn cỗi của tuyệt vọng.
Lâm Nhất không đứng yên một chỗ. Hắn đi lại giữa đám đông, đôi mắt trầm tư nhưng đầy thấu hiểu, quan sát từng khuôn mặt, từng cử chỉ của người dân. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi khi ánh mắt hắn chạm vào một người nào đó, hoặc khi hắn nhẹ nhàng đặt tay lên vai một người đàn ông đang cúi gằm mặt, đó là một sự an ủi vô hình, một lời động viên không cần ngôn từ. Hắn lắng nghe những câu chuyện đứt quãng, những tiếng thở dài, những lời than vãn về mất mát, về người thân đã khuất. Hắn không đưa ra những lời khuyên sáo rỗng, mà chỉ đơn giản là lắng nghe, để họ biết rằng có người đang ở đây, đồng cảm và chia sẻ nỗi đau với họ. Một phụ nữ, sau khi nhận được suất cháo ấm nóng từ Vương Đại Phúc và được Mộ Dung Uyển Nhi băng bó, rụt rè ngước nhìn Lâm Nhất, ánh mắt vẫn còn sợ hãi nhưng đã bớt đi phần nào cảnh giác. "Cảm ơn... cảm ơn các vị đại nhân..." Nàng thốt lên, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu, nhưng chất chứa sự biết ơn sâu sắc.
Sự thờ ơ, lãnh đạm và nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm lý của người dân, khiến họ khó lòng tin tưởng và hợp tác ban đầu. Tuy nhiên, qua những hành động thiết thực của nhóm Lâm Nhất, qua những suất ăn ấm nóng, những lời chữa trị ân cần, những tiếng cười của trẻ thơ, sự cảnh giác ban đầu dần giảm bớt, thay vào đó là sự tò mò và e dè hy vọng. Bầu không khí từ u ám dần có chút ấm áp, như một tia nắng yếu ớt vừa xuyên qua mây mù, mang theo hơi ấm của sự sống. Lâm Nhất hiểu rằng, 'Vô Tiên Chi Đạo' không phải là những phép thuật kỳ ảo, mà là những hành động nhỏ bé, thiết thực, xuất phát từ lòng trắc ẩn và sự thấu hiểu. Đây chính là cách gieo những hạt giống hy vọng đầu tiên giữa sự đổ nát và tuyệt vọng.
***
Hoàng hôn buông xuống, ánh nắng vàng vọt cuối ngày chiếu rọi qua những khung cửa sổ trống hoác của những căn nhà đổ nát, nhuộm một màu cam đỏ lên cảnh tượng hoang tàn. Không khí dịu đi chút ít, nhưng vẫn mang theo sự se lạnh của chiều tà, báo hiệu một đêm nữa sắp đến. Tại một góc làng, nơi có một mái nhà chỉ bị sập một phần, nhóm Lâm Nhất, cùng với vài người đàn ông và lão nhân cô độc, đã bắt tay vào công việc sửa chữa tạm thời. Tiếng búa gõ lách cách, tiếng cưa gỗ ken két bắt đầu phá vỡ sự tĩnh mịch, tạo nên những âm thanh của sự sống, của sự kiến tạo. Mùi gỗ tươi, mùi đất, mùi mồ hôi bắt đầu hòa quyện, át đi những mùi mục nát và khói lạnh lẽo.
Lâm Nhất, cởi bỏ đạo bào cũ kỹ, để lộ thân hình gầy gò nhưng rắn chắc. Hắn vác một thanh gỗ lớn, đặt vào vị trí một cách cẩn trọng. Mỗi động tác của hắn đều toát lên sự điềm đạm, tập trung, nhưng ẩn chứa một sức mạnh nội tại đáng kinh ngạc. "Mỗi viên gạch đặt xuống là một bước chân về phía trước. Mỗi mái nhà dựng lên là một hy vọng được thắp sáng." Hắn nói, giọng trầm ấm, vừa làm vừa nhìn những người xung quanh, ánh mắt khuyến khích. Lời nói của hắn không chỉ là một câu nói suông, mà là một triết lý sống được thể hiện qua hành động. Hắn không dùng sức mạnh phi phàm của một tu sĩ, mà dùng chính đôi tay mình, chính sự cần mẫn của một con người để gieo mầm niềm tin.
Dưới sự chỉ đạo của Vương Đại Phúc, những người đàn ông khác, ban đầu còn ngần ngại, cũng dần dần tham gia vào. Vương Đại Phúc, mặc dù thân hình phốp pháp, vẫn nhanh nhẹn chỉ đạo, sắp xếp vật liệu, hướng dẫn mọi người cách dùng những thanh gỗ còn sót lại, những tấm ngói chưa vỡ để vá víu, che chắn tạm bợ. Hắn không ngừng động viên, lời lẽ khéo léo, đôi khi pha chút hài hước, dí dỏm, làm tan đi bầu không khí nặng nề. "Cố gắng lên anh em! Một người không làm được, mười người sẽ làm được! Hôm nay có chỗ trú mưa, ngày mai sẽ có chỗ che nắng!"
Người đàn ông đã được Lâm Nhất an ủi buổi trưa, giờ đây cũng đang cần mẫn nhặt từng viên gạch vụn, chuyền cho những người đang sửa mái. "Chúng ta... chúng ta thật sự có thể làm được sao?" Hắn hỏi Lâm Nhất, giọng nói vẫn còn chút hoài nghi, nhưng đã pha lẫn một tia hy vọng mong manh. Đó là câu hỏi của biết bao nhiêu người dân đã trải qua sự tuyệt vọng, câu hỏi về khả năng hồi sinh sau những mất mát quá lớn.
Lão nhân cô độc, sau một ngày được Mộ Dung Uyển Nhi chăm sóc và ăn uống đầy đủ, tinh thần đã khá hơn nhiều. Dù vẫn còn yếu, lão vẫn cố gắng nhặt những mảnh gỗ nhỏ, những viên đá không quá nặng để phụ giúp. Lão nhìn cảnh tượng bận rộn trước mắt, ánh mắt đờ đẫn ban đầu đã dần thay bằng một tia sáng yếu ớt của sự xúc động. "Lâu lắm rồi... ta mới thấy lại cảnh này..." Lão thì thầm, một nụ cười yếu ớt nở trên khuôn mặt khắc khổ. Đó là nụ cười của sự hoài niệm, của một quá khứ tươi đẹp đang dần hiện về, và cũng là nụ cười của một niềm hy vọng vừa mới nhen nhóm.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, sau một ngày vất vả với công việc chữa trị và an ủi trẻ nhỏ, giờ đây cũng ngồi bên đống lửa nhỏ, chuẩn bị bữa tối cho mọi người. Nhìn Lâm Nhất và những người dân cùng nhau làm việc, nàng Uyển Nhi khẽ mỉm cười, đôi mắt trong veo lấp lánh ánh sáng của sự mãn nguyện. Tô Mạt Nhi nép vào nàng, ánh mắt dõi theo Lâm Nhất, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp và tự hào.
Những công việc nhỏ bé, tưởng chừng vô vọng, lại trở thành những 'hạt giống' đầu tiên của sự tái thiết và niềm tin. Từ sự e dè ban đầu, những người dân dần dần bắt đầu hợp tác, mỗi người một tay, tạo nên một bức tranh sống động về sự đoàn kết. Ánh mắt họ, từ ban đầu hoài nghi, từ từ lóe lên tia sáng của sự hy vọng và quyết tâm, như những đốm lửa nhỏ đang được thắp lên giữa màn đêm. Sự gắn kết và phối hợp nhịp nhàng của Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Vương Đại Phúc cho thấy họ sẽ là trụ cột quan trọng của nhau trong suốt hành trình dài phía trước, một hành trình mà những hành động nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa tại ngôi làng này sẽ là hình mẫu cho những công cuộc tái thiết và truyền bá 'Chân Đạo' sau này trên khắp hồng trần.
Sự hồi sinh chậm rãi của ngôi làng, bắt đầu từ những nụ cười và hành động hợp tác đầu tiên, báo hiệu rằng 'Vô Tiên Chi Đạo' không cần phép thuật mà cần sự kiên trì và lòng người để chữa lành thế giới. Đêm xuống, căn nhà tạm bợ đã có một mái che, dù còn nhiều lỗ hổng, nhưng đủ để che mưa, che gió. Ngọn lửa trại bập bùng chiếu sáng những khuôn mặt lấm lem bụi đất nhưng ánh mắt đã không còn đờ đẫn như trước. Trong ánh sáng chập chờn ấy, một cảm giác bình yên lạ thường lan tỏa. Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Và đêm nay, trên mảnh đất đổ nát này, những hạt mầm hy vọng đầu tiên đã thực sự được gieo xuống, chờ đợi một ngày đâm chồi nảy lộc.