Vô tiên chi đạo
Chương 439

Dòng Nước Hồi Sinh Giữa Đất Cằn

4058 từ
Mục tiêu: Khắc họa sự kiên trì và khả năng lãnh đạo của Lâm Nhất trong việc tổ chức dân làng tái thiết, không bằng phép thuật mà bằng triết lý và hành động thiết thực.,Mô tả chi tiết quá trình dân làng bắt đầu khôi phục hệ thống thủy lợi và canh tác, thể hiện sự nỗ lực và những bước tiến nhỏ bé nhưng ý nghĩa.,Nhấn mạnh sự thay đổi dần trong tâm lý của dân làng, từ tuyệt vọng đến nhen nhóm hy vọng, qua tác động từ tấm lòng của Lâm Nhất và đồng đội.,Củng cố vai trò của Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và Vương Đại Phúc như những trụ cột hỗ trợ, mỗi người một vai trò, tạo nên sức mạnh tổng hợp.,Thiết lập nền tảng vững chắc cho những công cuộc tái thiết và truyền bá 'Chân Đạo' tiếp theo trong hành trình 'Vô Tiên Quy Nguyên'.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Vương Đại Phúc, Lão Nhân Cô Độc, Dân làng
Mood: Trầm buồn, hy vọng, kiên định, nhân văn
Kết chương: [object Object]

Đêm tàn, những đốm lửa trại leo lét dần tắt, nhường chỗ cho ánh bình minh yếu ớt đang rạng ở phía chân trời. Sương đêm còn giăng mắc trên những mái nhà tạm bợ, trên những mảnh vườn hoang tàn và trên cả những trái tim nặng trĩu. Khung cảnh Thôn Vân Thôn khi ngày mới bắt đầu vẫn còn vương vấn nỗi buồn của đổ nát và mất mát, như một bức tranh thủy mặc còn dang dở, chỉ chờ đợi bàn tay nào đó chấm phá thêm màu sắc của sự sống.

Ánh nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua những kẽ hở của đám mây lưa thưa, rải mình trên những khung nhà gỗ cháy dở, trên những mảnh ngói vỡ vụn còn sót lại sau đêm qua. Gió sớm se lạnh mơn man qua từng khuôn mặt hốc hác của những người dân đang lầm lũi thức dậy. Mùi đất ẩm mục, xen lẫn mùi tro tàn từ những đám lửa đêm qua, vẫn quyện trong không khí, như một lời nhắc nhở về quá khứ bi thương. Tuy nhiên, đâu đó, một vài tiếng chim non líu lo khe khẽ từ những lùm cây ven suối, như những nốt nhạc đầu tiên của một bản giao hưởng hồi sinh, quá yếu ớt để xua tan đi sự tĩnh mịch, nhưng đủ để gieo vào lòng người một cảm giác mơ hồ về sự tiếp diễn.

Tại quảng trường làng, nơi những phiến đá xám xịt còn hằn vết nứt của thời gian và chiến tranh, một nhóm dân làng đã tập trung, ánh mắt vẫn còn đờ đẫn, mệt mỏi và tuyệt vọng. Lão nhân cô độc, người đã được Mộ Dung Uyển Nhi chăm sóc, nay đã đỡ hơn đôi chút, nhưng dáng vẻ vẫn còn còng xuống vì gánh nặng của tuổi tác và nỗi đau. Lão đứng lẫn trong đám đông, đôi mắt trũng sâu nhìn về phía Lâm Nhất, ánh lên vẻ hoài nghi trộn lẫn một chút tò mò.

Lâm Nhất, với bộ đạo bào cũ kỹ đã được giặt sạch sẽ, toát lên một vẻ thanh thoát lạ thường giữa cảnh hoang tàn. Hắn đứng vững chãi, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng khuôn mặt, từng ánh mắt đang nhìn mình. Trong đó, hắn không chỉ thấy sự mệt mỏi, sự tuyệt vọng, mà còn thấy một tia lửa leo lét ẩn sâu, một bản năng sống còn chưa hoàn toàn lụi tàn. Hắn biết, đó chính là hạt giống mà hắn cần vun trồng. Vương Đại Phúc, thân hình phốp pháp nhưng tinh thần lại vô cùng minh mẫn, trải ra một tấm bản đồ phác thảo cũ kỹ trên một tảng đá phẳng. Tấm bản đồ vẽ lại hệ thống thủy lợi của Thôn Vân Thôn thuở xưa, với những con mương dẫn nước uốn lượn quanh co, tưới mát những cánh đồng và vườn trà xanh mướt. Ký ức về một thời thịnh vượng bỗng chốc ùa về, khiến vài người dân khẽ thở dài.

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đứng phía sau Lâm Nhất, như hai đóa hoa sen thanh khiết giữa vũng bùn. Nàng Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay run rẩy của một phụ nữ đang ôm đứa con gầy gò. Nàng không nói nhiều, chỉ khẽ mỉm cười, truyền đi một sự ấm áp, một niềm cảm thông sâu sắc. Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh và đôi mắt to tròn lanh lợi, lại đang cố gắng thu hút sự chú ý của vài đứa trẻ rụt rè bằng một nhúm kẹo nhỏ. Nàng thì thầm những lời an ủi, những câu chuyện đơn giản, khiến những ánh mắt sợ hãi kia dần dần dịu lại, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Lâm Nhất chậm rãi cất lời, giọng nói ôn hòa, chân thành, nhưng lại mang một sức nặng kỳ lạ, xuyên thấu vào tận đáy lòng người. "Chư vị, chúng ta không thể chờ đợi phép màu." Hắn dừng lại, để câu nói thấm vào không khí nặng nề. "Chân Đạo không ở đâu xa, nó ở ngay trong chính đôi tay và lòng tin của chúng ta." Hắn nói, ánh mắt kiên định, không một chút dao động. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Những gian nan mà chúng ta đang đối mặt không phải là dấu chấm hết, mà là khởi điểm cho một hành trình mới, hành trình tìm lại sự sống, tìm lại chính mình."

Lão nhân cô độc khẽ lắc đầu, nụ cười méo mó hiện trên khuôn mặt khắc khổ. "Nước mắt đã khô cạn, sức lực đã kiệt, còn gì để mà tin tưởng nữa, đạo sĩ trẻ?" Giọng lão thều thào, mang theo nỗi tuyệt vọng đã chai sạn qua bao năm tháng. "Đất đai đã cằn cỗi, mương nước đã sập, vườn trà đã cháy. Ai còn đủ sức để mà vực dậy một thôn làng đã chết?"

Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười ấy không phải là sự khinh bạc, mà là sự thấu hiểu sâu sắc. "Lão nhân gia nói đúng, một người thì khó. Nhưng chư vị không phải một người. Chư vị là một thôn làng, là một cộng đồng." Hắn chỉ vào bản đồ trên tảng đá. "Thủy lợi của thôn ta, ngày trước là nguồn sống. Nay nó bị phá hủy, nhưng chúng ta có thể sửa chữa. Đất đai cằn cỗi, nhưng nếu có nước, có bàn tay người, nó sẽ lại hồi sinh. Chân lý của tiên đạo, đôi khi không phải là những phép tắc thần thông, mà là sự kiên trì, sự đồng lòng và niềm tin vào bản thân." Hắn nhẹ nhàng nhặt một nắm đất khô cằn dưới chân, để nó rơi xuống giữa các kẽ tay. "Mảnh đất này vẫn còn linh khí, chỉ là nó đang ngủ say. Chúng ta, những người con của đất, có trách nhiệm đánh thức nó dậy."

Vương Đại Phúc, thấy Lâm Nhất đã gieo xong những lời lẽ đầu tiên, liền tiếp lời bằng chất giọng sang sảng, khéo léo nhưng vẫn đầy tính thực tế. "Đạo sĩ nói phải lắm! Chúng ta không thể cứ ngồi chờ chết. Lương thực dự trữ sẽ cạn, thuốc men cũng không thể dùng mãi. Nay có bản đồ cũ, có đạo sĩ Lâm Nhất chỉ lối, chúng ta hãy cùng nhau bắt tay vào làm việc. Trước tiên, chúng ta sẽ tập trung sửa chữa con mương chính dẫn nước từ suối về. Có nước là có sự sống!" Hắn vỗ tay một tiếng dứt khoát, ánh mắt kiên định. "Ai còn cuốc xẻng, ai còn sức lực, hãy cùng nhau ra bờ suối!"

Thế nhưng, những lời lẽ ấy không thể ngay lập tức xua đi sự uể oải, hoài nghi trong lòng người dân. Họ nhìn nhau, nhìn những đôi tay chai sạn, những bờ vai gầy guộc. Đã quá lâu rồi, họ không còn làm những công việc nặng nhọc như thế. Đã quá lâu rồi, họ không còn nhìn thấy một tia hy vọng nào để mà đặt niềm tin vào. Sự sợ hãi thất bại, sự kiệt sức cả về thể xác lẫn tinh thần, cứ bám riết lấy họ như những sợi xích vô hình.

Lâm Nhất hiểu rõ điều đó. Hắn không hối thúc. Hắn chỉ quay sang Vương Đại Phúc, khẽ gật đầu. "Vậy thì, chúng ta hãy bắt đầu trước." Hắn nói, rồi không ngần ngại, chính tay hắn cầm lấy một chiếc cuốc còn nguyên vẹn, vai vác một thanh gỗ dài. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Con người ta, khi đứng trước vực thẳm, thứ cứu rỗi không phải là quyền năng, mà là hành động."

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi cũng khẽ gật đầu. Uyển Nhi đã bắt đầu phân phát một số loại thuốc bổ đơn giản, hướng dẫn dân làng cách vệ sinh cá nhân cơ bản để phòng tránh bệnh tật. Nàng Uyển Nhi khẽ nói với một phụ nữ trẻ đang ôm con: "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Nhưng nếu chúng ta cùng nhau cố gắng, cả hai đều có thể lành lại." Tô Mạt Nhi thì lại hướng về phía những đứa trẻ, nở một nụ cười tươi tắn. "Nào các bạn nhỏ, chúng ta sẽ cùng nhau chơi một trò chơi mới! Trò chơi 'Xây dựng lại làng'!" Giọng nàng trong trẻo, líu lo, như một dòng suối mát lành chảy qua những tâm hồn khô cằn. Những đứa trẻ, dù còn ngần ngại, cũng bị sự nhiệt tình của nàng thu hút, khẽ nhích lại gần.

Vương Đại Phúc cũng không đứng yên. Hắn nhanh nhẹn chỉ đạo một vài người đàn ông đã đồng ý tham gia, cùng nhau tìm kiếm vật liệu, nhặt nhạnh những viên đá lớn, những thanh gỗ còn dùng được. Lão nhân cô độc, nhìn Lâm Nhất đang lầm lũi đi về phía con suối, tay cầm cuốc, vai vác gỗ, ánh mắt phức tạp. Lão đã thấy bao nhiêu kẻ tự xưng là anh hùng, là tu sĩ, đến rồi đi, hứa hẹn đủ điều rồi lại bỏ mặc. Nhưng Lâm Nhất, hắn không nói những lời hoa mỹ, hắn chỉ hành động. Và chính hành động ấy, lại có sức lay động mạnh mẽ hơn vạn lời nói.

Cảnh 2:

Dưới ánh nắng dịu của buổi trưa, không khí tại Thôn Vân Thôn dần trở nên bận rộn hơn. Tiếng cuốc xẻng va chạm vào đất đá, tiếng những thanh gỗ cọ vào nhau, tiếng thở dốc của những người đàn ông, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một âm thanh kỳ lạ, vừa mệt mỏi lại vừa tràn đầy sức sống. Mùi đất ẩm, mùi mồ hôi của những thân người đang làm việc dưới nắng, dần thay thế mùi tro tàn và ẩm mốc của buổi sáng. Nắng dịu, gió nhẹ, nhưng sự vất vả của công việc vẫn khiến những giọt mồ hôi lăn dài trên trán mọi người.

Con mương dẫn nước chính của Thôn Vân Thôn, từng là huyết mạch của làng, giờ đây chỉ còn là một rãnh đất khô cằn, đầy đá sỏi và cây dại, với những đoạn bờ mương bị sập hoàn toàn. Lâm Nhất, không hề khoác lên mình vẻ cao ngạo của một tu sĩ, mà xắn cao tay áo đạo bào cũ kỹ, để lộ cánh tay gầy gò nhưng rắn chắc. Hắn cùng với Vương Đại Phúc và một vài người đàn ông khỏe mạnh nhất của làng, đang miệt mài đào bới, di chuyển những tảng đá lớn đã chắn ngang dòng chảy.

"Mỗi hòn đá được dời đi, mỗi xẻng đất được đào lên, đều là một viên gạch xây nên hy vọng," Lâm Nhất nói, giọng trầm ấm, không hề có chút khoa trương. Hắn không chỉ làm việc bằng sức lực, mà còn bằng cả trí tuệ và sự tinh tế. Hắn chỉ dẫn mọi người cách gia cố bờ mương bằng những viên đá lớn, cách sắp xếp đất đá sao cho dòng nước khi chảy về sẽ không bị cản trở, không gây xói mòn. Đôi mắt hắn không ngừng quan sát, hướng dẫn từng động tác, từng vị trí đặt đá, như thể hắn đã làm công việc này cả đời. Phù Trần Mộc, cây phất trần mà hắn thường mang theo, nay được đặt gọn gàng bên bờ suối, như một biểu tượng cho sự thanh tịnh và kiên định của hắn, không cần phải dùng đến phép thuật hay quyền năng để chữa lành.

Vương Đại Phúc, mặc dù thân hình phốp pháp, nhưng lại vô cùng nhanh nhẹn và khéo léo trong việc tổ chức. Hắn liên tục đi lại giữa những người làm, ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ, điều phối vật liệu, phân công công việc một cách hợp lý. "Chậm mà chắc, anh em! Đừng nóng vội! Cứ làm từng chút một, rồi sẽ thành công!" Hắn vừa nói, vừa vỗ vai động viên một người đàn ông đang thở dốc vì mệt. Lời lẽ của hắn đôi khi pha chút hài hước, dí dỏm, làm tan đi bầu không khí căng thẳng, nặng nề. "Cố gắng lên! Có nước rồi, chúng ta sẽ có trà uống, có cơm ăn, không phải lo đói khát nữa!"

Ban đầu, những người dân vẫn còn e dè, hoài nghi. Họ làm việc chậm chạp, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lâm Nhất, như muốn tìm kiếm một phép màu nào đó từ hắn. Nhưng khi thấy Lâm Nhất không hề dùng phép thuật, chỉ dùng chính đôi tay và trí tuệ của mình, cùng làm việc quần quật như bất kỳ người dân lao động nào, sự e dè trong lòng họ dần tan biến. Họ bắt đầu cảm nhận được sự chân thành, sự đồng cảm sâu sắc từ vị đạo sĩ trẻ.

Lão nhân cô độc, ban đầu chỉ đứng nhìn, thỉnh thoảng lại lẩm bẩm những lời than vãn về số phận. "Đã bao năm rồi... ta không nghĩ mình còn có thể làm được việc này." Lão nói, đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía con mương. Nhưng rồi, khi thấy Lâm Nhất kiên trì làm việc, không một lời than vãn, không một chút nản lòng, một tia gì đó trong lòng lão bắt đầu cựa quậy. Lão nhớ lại những ngày tháng còn trẻ, khi lão cũng từng cùng dân làng sửa chữa con mương này. Những ký ức tươi đẹp của quá khứ bỗng chốc ùa về, khơi dậy một khát khao đã ngủ vùi quá lâu. Cuối cùng, lão cũng không thể đứng yên được nữa. Với đôi tay run rẩy, lão cầm lấy một chiếc cuốc nhỏ, chầm chậm đi đến bên Lâm Nhất. Dù sức lực yếu ớt, nhưng từng nhát cuốc của lão đều mang theo một ý chí kiên cường, một niềm hy vọng mong manh.

Mộ Dung Uyển Nhi, với chiếc túi thuốc luôn mang theo, đi lại giữa những người đang làm việc. Nàng nhẹ nhàng thoa thuốc cho một phụ nữ bị trầy xước tay, băng bó vết thương cho một người đàn ông bị đá cứa. "Cẩn thận một chút, chư vị. Bệnh tật thân xác dễ chữa, nhưng phòng bệnh còn hơn chữa bệnh." Nàng nói, giọng dịu dàng, ánh mắt đầy sự quan tâm. Nàng không chỉ chữa trị vết thương thể xác, mà còn dùng sự hiện diện của mình để xoa dịu những nỗi lo lắng, những nỗi đau trong lòng họ.

Tô Mạt Nhi thì lại có một cách tiếp cận khác. Nàng cùng vài đứa trẻ thu dọn những viên gạch vụn, những hòn đá nhỏ xung quanh khu vực làm việc. Nàng không ngừng cười đùa, kể những câu chuyện vui, hoặc thi nhau xem ai nhặt được nhiều đá nhất. Tiếng cười trong trẻo của nàng và của những đứa trẻ, dù còn non nớt, lại có sức mạnh xua tan đi sự nặng nề của công việc. "Nhanh lên các bạn nhỏ! Chúng ta là những người hùng tí hon, giúp chú Lâm Nhất xây lại mương nước!" Nàng nói, ánh mắt lấp lánh sự tinh nghịch. Những đứa trẻ, với những nụ cười đầu tiên sau chuỗi ngày dài tuyệt vọng, cũng hăng hái chạy đi chạy lại, góp một phần nhỏ bé của mình vào công việc tái thiết.

Dưới sự phối hợp nhịp nhàng và hiệu quả của Lâm Nhất, Vương Đại Phúc, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, công việc sửa chữa con mương tiến triển nhanh hơn dự kiến. Mỗi người một vai trò, một nhiệm vụ, tạo nên một sức mạnh tổng hợp đáng kinh ngạc. Sự kiên trì của Lâm Nhất, sự thực tế của Vương Đại Phúc, lòng nhân hậu của Uyển Nhi và sự lạc quan của Mạt Nhi, tất cả như những dòng suối nhỏ, dần dần chảy vào những trái tim chai sạn của dân làng, lay động họ, khiến họ tin rằng, có lẽ, mọi thứ chưa phải là kết thúc. Họ nhìn thấy ở Lâm Nhất không phải là một vị tiên nhân hô phong hoán vũ, mà là một con người chân chính, một đạo sĩ hiểu thấu hồng trần, dùng chính hành động thiết thực của mình để gieo mầm hy vọng.

Lão nhân cô độc, sau một lúc miệt mài với chiếc cuốc nhỏ, đã ngẩng đầu lên, nhìn con mương đang dần thành hình. Đôi mắt lão, không còn vẻ đờ đẫn, mà đã ánh lên một tia sáng yếu ớt của sự xúc động, xen lẫn một niềm tự hào nho nhỏ. Lão thì thầm, giọng nói run rẩy nhưng đã mạnh mẽ hơn buổi sáng: "Đã bao năm rồi... ta không nghĩ mình còn có thể làm được việc này." Lời nói ấy không chỉ là của riêng lão, mà là của biết bao nhiêu người dân khác, những người đã quá quen với sự tuyệt vọng, nay lại được chạm vào niềm tin vào chính bản thân mình. Đó là khoảnh khắc mà những hạt mầm hy vọng đầu tiên, đã thực sự nảy mầm trong lòng họ.

Cảnh 3:

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía Tây, vẽ nên một bức tranh tráng lệ nhưng cũng đầy hoài niệm trên nền cảnh Thôn Vân Thôn đổ nát. Ánh nắng chiều tà trải dài trên những mái nhà tạm bợ, trên những mảnh đất cằn cỗi, mang theo một vẻ đẹp bi tráng khó tả. Không khí mát lành của buổi chiều tà, xen lẫn mùi đất tươi mới cày và mùi nước suối trong lành, dần xua đi sự oi bức của ban trưa. Tiếng gió rít nhẹ qua những khe cửa của những ngôi nhà hoang, như một khúc ca đưa tiễn những nỗi buồn đã qua.

Dòng nước trong mát từ con suối cuối cùng cũng chảy ào ạt qua con mương đã được sửa chữa, luồn lách qua những viên đá mới được đặt, tưới mát những mảnh đất khô cằn. Tiếng nước chảy róc rách, xao động không gian tĩnh mịch, như một lời thì thầm của sự sống đang trỗi dậy. Dân làng, dù mệt mỏi rã rời sau một ngày lao động vất vả, nhưng ánh mắt họ đã không còn sự đờ đẫn, tuyệt vọng như buổi sáng. Thay vào đó, là những tia hy vọng lấp lánh, những nụ cười yếu ớt nhưng chân thành đã nở trên những khuôn mặt lấm lem bụi đất. Họ reo hò nhỏ bé, không quá ồn ào, mà chỉ là những tiếng vỡ òa của cảm xúc, của niềm vui giản dị khi chứng kiến thành quả lao động của chính mình.

Lâm Nhất đứng bên bờ mương, cùng với dân làng, lặng lẽ nhìn dòng nước hồi sinh. Hắn dùng tay vốc một ngụm nước, cảm nhận sự mát lành, sự trong trẻo của nó. "Nước đã về rồi, chư vị," hắn nói, giọng vẫn trầm ấm, nhưng ánh mắt đã ánh lên một nụ cười nhẹ, như thể hắn đang nhìn thấy một bức tranh tương lai tươi sáng. "Đất đai sẽ lại xanh tốt, chư vị. Chỉ cần chúng ta không từ bỏ." Lời nói của hắn không phải là một lời hứa hão huyền, mà là một lời khẳng định về triết lý sống, về sự kiên định của 'Vô Tiên Chi Đạo', rằng sự sống luôn tìm thấy con đường của nó, miễn là có lòng người vun đắp.

Lão nhân cô độc, chứng kiến dòng nước chảy ào ạt, đã không kìm được xúc động. Nước mắt lão rưng rưng, chảy dài trên những nếp nhăn khắc khổ. "Nước... nước đã về rồi..." Lão run rẩy thì thầm, quỳ xuống bên bờ mương, dùng tay bốc một nắm đất đã được tưới ẩm, cảm nhận sự mềm mại, mát lạnh của nó. Đã bao lâu rồi lão không còn cảm thấy sự sống dưới lòng bàn tay mình? Đã bao lâu rồi lão không còn thấy được hy vọng trên mảnh đất quê hương? Giờ đây, mọi thứ đang dần trở lại. Lão nhặt lấy một túi hạt giống nhỏ đã được Vương Đại Phúc phân phát, cẩn trọng gieo từng hạt lúa xuống lòng đất, như gieo xuống chính niềm tin của mình vào một tương lai không còn tuyệt vọng. Mỗi hạt giống nhỏ bé, tưởng chừng vô tri, lại mang theo một sức nặng của sự hồi sinh.

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đứng cạnh Lâm Nhất, ánh mắt tràn đầy sự ấm áp và mãn nguyện. Uyển Nhi khẽ nắm lấy bàn tay Lâm Nhất, nàng không nói gì, nhưng ánh mắt nàng đã nói lên tất cả sự thấu hiểu và ủng hộ. Nàng hiểu rằng, Chân Đạo của Lâm Nhất không phải là những phép thuật bay bổng, mà là sự gắn kết với hồng trần, là chữa lành những vết thương của nó bằng chính trái tim và hành động. Tô Mạt Nhi nép vào nàng Uyển Nhi, ánh mắt dõi theo Lâm Nhất và những người dân, trong lòng dâng lên một cảm giác tự hào và hạnh phúc. Nàng đã mang lại tiếng cười cho những đứa trẻ, và giờ đây, nàng cảm nhận được tiếng cười của sự sống đang trở lại với cả Thôn Vân Thôn.

Vương Đại Phúc, với khuôn mặt phúc hậu đã giãn ra, vỗ vai một người dân đứng cạnh. "Thấy chưa! Ta đã nói rồi mà! Một người không làm được, mười người sẽ làm được!" Hắn nói, giọng sang sảng, tràn đầy sự phấn khởi. Hắn không chỉ là người tổ chức vật tư, mà còn là người thắp lên ngọn lửa tinh thần cho mọi người. Hắn biết, công việc vẫn còn dài, nhưng khởi đầu này là vô cùng quan trọng.

Cùng với những hạt giống lúa đầu tiên được gieo xuống, Lâm Nhất cùng dân làng còn cùng nhau cày xới một mảnh đất nhỏ ven cánh đồng, chuẩn bị cho mùa vụ mới. Những nhát cuốc, những xẻng đất, dù còn yếu ớt, nhưng đã mang theo một ý nghĩa lớn lao. Đó không chỉ là hành động canh tác, mà là hành động của niềm tin, của sự kiên cường.

Hoàng hôn dần buông hẳn, nhường chỗ cho màn đêm bao phủ. Những ngôi nhà tạm bợ, dù còn nhiều lỗ hổng, nhưng đã có mái che vững chãi hơn, đủ để che mưa, che gió. Ngọn lửa trại bập bùng lại được thắp lên, chiếu sáng những khuôn mặt lấm lem bụi đất nhưng ánh mắt đã không còn đờ đẫn như trước. Tiếng chim hót đêm, giờ đây đã vang hơn, như những bản nhạc chúc mừng cho một khởi đầu mới.

Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm. Và đêm nay, trên mảnh đất đổ nát của Thôn Vân Thôn, dòng nước hồi sinh đã chảy, những hạt giống hy vọng đã được gieo xuống. Sự lay động của lão nhân cô độc và dân làng, từ tuyệt vọng đến nhen nhóm hy vọng, cho thấy 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất, không bằng cường quyền hay phép tắc, mà bằng lòng nhân ái và sự kiên trì, đã bắt đầu chữa lành những vết thương sâu sắc nhất của lòng người. Sự phối hợp nhịp nhàng và hiệu quả của nhóm Lâm Nhất, mỗi người một vai trò, đã tạo nên một đội ngũ vững chắc, một hình mẫu cho những công cuộc tái thiết và truyền bá 'Chân Đạo' tiếp theo trong hành trình dài phía trước. Câu chuyện kết thúc viên mãn, nhưng mở ra một tương lai nơi 'Vô Tiên Chi Đạo' tiếp tục được truyền bá và ảnh hưởng đến nhiều thế hệ, cho thấy hành trình tìm kiếm chân lý là vĩnh cửu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ