Ánh trăng non vừa hé, rót xuống những vệt bạc mờ ảo trên con đường mòn, nơi dấu chân của Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi còn in hằn. Sự đoàn tụ đầy nước mắt và tiếng cười của gia đình Trần Hùng vẫn còn đọng lại trong tâm khảm mỗi người, như một ánh lửa nhỏ sưởi ấm giữa đêm đông lạnh lẽo. Lâm Nhất khẽ nhắm mắt, hít thở làn không khí thanh tịnh của buổi sớm mai đang dần ló dạng. Hắn cảm nhận được sự luân chuyển không ngừng của vạn vật, cảm nhận được hơi thở của hồng trần, nơi mà nỗi đau và niềm hy vọng vẫn luôn song hành, dệt nên một bức tranh nhân sinh muôn màu muôn vẻ. Cái cảm giác viên mãn từ sự sẻ chia và hàn gắn ấy, nó không hề phai nhạt theo thời gian hay không gian, mà trái lại, càng khắc sâu hơn vào từng mạch máu, từng tế bào.
Họ tiếp tục cuộc hành trình, bước chân không vội vã, như những lữ khách không có điểm đến cố định, mà chỉ đi theo tiếng gọi của lòng người, của những mảnh đời còn đang chịu cảnh ly tán, những tâm hồn còn đang chìm trong bóng tối. Con đường trải dài qua những cánh đồng lúa xanh rì, uốn lượn bên sườn núi non trùng điệp, rồi lại băng qua những con suối nhỏ róc rách. Cảnh vật cứ thế tuần hoàn, biến chuyển, tựa như dòng chảy của nhân sinh, nơi mọi thứ đều có khởi đầu và kết thúc, đều có thăng trầm và biến động. Lâm Nhất vẫn mang vẻ trầm tư thường thấy, nhưng đôi mắt hắn nay ánh lên một tia sáng dịu dàng hơn, một niềm tin vững chắc hơn vào con đường mà hắn đang đi. Hắn thấu hiểu sâu sắc rằng, tiên đạo không phải là những gì xa vời, huyền ảo, mà nằm ngay trong chính những điều bình dị nhất, trong mỗi hành động thiện lương, mỗi lời nói chân thành, mỗi cái nắm tay sẻ chia. Đó chính là Chân Đạo mà hắn hằng tìm kiếm, một con đường không cần đến thần thông phép thuật, mà chỉ cần đến một trái tim nhân ái và một tâm hồn hướng thiện.
Mộ Dung Uyển Nhi vẫn điềm đạm, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn của người đã chứng kiến quá nhiều bể dâu, nhưng giờ đây, nỗi buồn ấy đã pha lẫn niềm hy vọng. Nàng khẽ vuốt Chuỗi Hạt Bồ Đề trên cổ tay, cảm nhận sự ấm áp của nó, như cảm nhận được sự kết nối giữa vạn vật hữu linh. Nàng là cánh tay phải đắc lực của Lâm Nhất, không chỉ trong y thuật chữa bệnh, mà còn trong việc xoa dịu những vết thương lòng, gieo mầm niềm tin vào cuộc sống. Với nàng, mỗi bệnh nhân không chỉ là một thể xác cần được chữa lành, mà còn là một tâm hồn cần được vỗ về, an ủi. Tô Mạt Nhi thì vẫn giữ vẻ hoạt bát, đôi mắt to tròn lanh lợi không ngừng quan sát mọi thứ xung quanh. Nàng hay líu lo kể chuyện, đôi khi là những câu chuyện vui vẻ, đôi khi lại là những lời trách móc nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc dành cho Lâm Nhất. Nàng là ngọn gió tươi mới, mang lại tiếng cười và sự lạc quan cho chuyến đi, kết nối họ với những người dân bình dị, giúp họ dễ dàng hòa nhập vào cuộc sống nơi hồng trần.
Mặt trời dần lên cao, những tia nắng vàng óng ả bắt đầu trải khắp không gian, xua đi màn sương sớm còn vương vấn. Từ xa, một ngôi làng nhỏ dần hiện ra giữa thung lũng, được bao bọc bởi những ngọn đồi xanh mướt và con suối trong vắt uốn lượn. Đó là Thanh Khê Thôn. Khung cảnh hiện ra trước mắt họ mang một vẻ bình yên đến nao lòng. Những mái nhà gỗ đơn sơ, lợp tranh, nằm nép mình bên nhau, được bao quanh bởi hàng rào tre xanh mướt. Một ngôi đình làng nhỏ với mái cong cổ kính nằm ở trung tâm, nơi có một cây cổ thụ lớn tỏa bóng mát, tựa như một nhân chứng thầm lặng của bao thế hệ. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, hòa cùng tiếng chó sủa lanh lảnh, tiếng trẻ con nô đùa ríu rít dưới bóng cây cổ thụ. Tiếng suối chảy róc rách không ngừng, như một bản hòa ca bất tận của thiên nhiên, và tiếng chim hót líu lo trên cành, điểm xuyết thêm những nốt nhạc vui tươi. Khứu giác của họ đón nhận mùi khói bếp bay lên từ những mái nhà, mùi đất ẩm sau một đêm sương, mùi lúa chín thoang thoảng từ những cánh đồng gần đó, và mùi cỏ cây, hoa dại ven suối, tất cả tạo nên một bức tranh làng quê chân thực, bình dị.
Thế nhưng, dù khung cảnh có bình yên đến mấy, họ vẫn cảm nhận được một nỗi u buồn thoang thoảng trong không khí, ẩn sâu trong ánh mắt mệt mỏi, khắc khổ của những người dân đang tất bật với công việc đồng áng. Những vết sẹo của "Thiên Hạ Đại Loạn" vẫn còn hằn sâu, không chỉ trên những mái nhà xập xệ chưa kịp sửa sang, mà còn trong chính tâm hồn của những con người nơi đây. Sự e dè, cảnh giác vẫn còn vương vấn trong ánh mắt họ khi nhìn thấy những người lạ.
Trưởng Lão Cát, một người đàn ông gầy gò, lưng hơi còng, mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, đang ngồi trên bậc đá trước cửa nhà mình. Đôi mắt lão sâu hoắm, hằn lên những nếp nhăn của thời gian và sự từng trải, ẩn chứa vẻ hoài nghi của người đã chứng kiến quá nhiều biến cố, quá nhiều lời hứa suông từ những kẻ tự xưng là "tiên nhân" hay "người của đạo". Lão nhìn xa xăm ra con đường, nơi ba người Lâm Nhất đang tiến đến, ánh mắt không hề mang chút thân thiện hay chào đón.
Tô Mạt Nhi khẽ kéo ống tay áo Lâm Nhất, giọng líu lo nhưng pha chút ưu tư: "Lâm ca ca, nhìn kìa, ngôi làng này thật yên bình, nhưng sao con người lại... Ta cảm thấy họ vẫn còn rất nhiều gánh nặng trong lòng." Nàng không nói hết câu, nhưng ý tứ đã rõ ràng.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua những gương mặt khắc khổ, những ngôi nhà đơn sơ. Hắn hiểu rằng, bình yên bên ngoài không có nghĩa là bình yên bên trong. "Hồng trần gian nan, không nơi nào thoát khỏi những vết thương. Điều quan trọng là liệu chúng ta có thể gieo mầm hy vọng trên những vết thương ấy hay không." Hắn nói, giọng trầm ấm, chứa đựng sự chiêm nghiệm.
Họ chậm rãi tiến đến gần Trưởng Lão Cát. Lâm Nhất cúi người chào một cách cung kính, không hề để ý đến thái độ lạnh nhạt của lão. "Xin chào Trưởng Lão. Chúng tôi là những lữ khách qua đường, thấy cảnh vật nơi đây hữu tình nên muốn dừng chân nghỉ lại một lát. Không biết lão có thể chỉ dẫn cho chúng tôi một chỗ trọ chân không?"
Trưởng Lão Cát ngước lên, đôi mắt sắc lạnh quét qua ba người, đặc biệt dừng lại ở Lâm Nhất và đạo bào cũ kỹ của hắn. "Các vị từ đâu đến? Lại là những kẻ rao giảng đạo lý sáo rỗng, hay những 'tiên nhân' chỉ biết đến tu vi của mình, ban phát những lời hứa hão huyền rồi bỏ mặc dân chúng trong khốn khó?" Giọng lão khàn khàn, mang theo sự mệt mỏi và thất vọng hằn sâu. Lời nói của lão không chút che giấu sự hoài nghi và cay đắng. Lão đã chứng kiến quá nhiều, đã nghe quá nhiều, và giờ đây, lão không còn dễ dàng tin vào bất cứ điều gì nữa, đặc biệt là những lời hoa mỹ về "tiên đạo" hay "đạo lý". Đối với lão, những thứ đó chỉ là màn kịch che đậy cho sự ích kỷ và vô tâm của những kẻ có quyền năng. Lâm Nhất vẫn giữ nụ cười hiền hậu, không hề phản bác hay tỏ vẻ khó chịu trước những lời lẽ gai góc của Trưởng Lão Cát. Hắn hiểu rằng, sự hoài nghi của lão không phải là sự cố chấp, mà là tấm khiên bảo vệ đã được rèn giũa qua bao nỗi đau. Hắn chỉ đơn giản là lắng nghe, để cho lời lẽ của lão cứ thế tuôn ra, như dòng nước cuốn trôi đi những tạp niệm. Hắn biết, để gieo mầm tin tưởng, trước hết phải dọn dẹp những mảnh vỡ của niềm tin đã mất.
***
Buổi chiều tại Thanh Khê Thôn không quá oi ả, những tia nắng vàng ươm dịu dàng trải khắp không gian, nhuộm một màu óng ả lên những mái nhà tranh và cánh đồng lúa xanh. Thế nhưng, không khí trong làng lại không hề yên ả như vẻ ngoài của nó. Từ phía cuối làng, những tiếng tranh cãi nhỏ dần vọng lại, phá vỡ đi sự tĩnh lặng vốn có. Đó là một cuộc tranh chấp về ranh giới đất đai giữa hai gia đình, một chuyện thường tình nơi thôn dã, nhưng sau những biến cố của "Thiên Hạ Đại Loạn", những mâu thuẫn nhỏ nhặt ấy lại dễ dàng bùng phát thành những xung đột lớn, bởi lòng người đã quá mệt mỏi, quá dễ bị tổn thương. Một đứa trẻ nhỏ, con của một trong hai gia đình đang tranh cãi, trong lúc xô xát đã bị ngã, bật khóc nức nở.
Mộ Dung Uyển Nhi, với bản năng y sĩ và trái tim nhân ái, không chút chần chừ, liền tiến đến. Nàng quỳ xuống bên cạnh đứa bé, dùng đôi bàn tay dịu dàng của mình kiểm tra vết thương. "Đừng lo, cháu bé sẽ không sao đâu. Cứ để ta chữa trị cho con." Giọng nàng êm ái như làn gió mát, xoa dịu nỗi sợ hãi của đứa trẻ và cả sự căng thẳng của những người xung quanh. Nàng lấy từ túi thuốc của mình ra một ít thảo mộc đã được nghiền nát, cẩn thận đắp lên vết trầy xước, sau đó dùng một dải lụa mỏng băng bó lại. Mùi thảo mộc tươi mát thoang thoảng trong không khí, như một dấu hiệu của sự chữa lành.
Cùng lúc đó, Tô Mạt Nhi nhanh nhẹn giúp đỡ một người phụ nữ lớn tuổi đang lúng túng với việc chuẩn bị bữa ăn chiều cho gia đình. Nàng líu lo kể những câu chuyện vui, đôi khi còn trêu chọc vài đứa trẻ xung quanh, khiến chúng bật cười khúc khích. Tiếng cười trong trẻo của nàng, cùng với sự nhiệt tình không chút tính toán, đã dần phá v vỡ bức tường e dè của những người dân làng. Mùi thức ăn đơn giản nhưng ấm áp bắt đầu lan tỏa, hòa lẫn với mùi đất mới từ những ruộng vườn vừa được cày xới, tạo nên một cảm giác thân thuộc, gần gũi.
Trong khi hai cô nương bận rộn với công việc của mình, Lâm Nhất không vội vàng can thiệp vào cuộc tranh cãi đang diễn ra. Hắn biết rằng, những mâu thuẫn như thế này không thể giải quyết bằng lời nói suông hay sự can thiệp từ bên ngoài. Thay vào đó, hắn lặng lẽ ngồi bên Trưởng Lão Cát, người vẫn đang quan sát mọi thứ với ánh mắt đầy hoài nghi. Hắn không nói nhiều, chỉ lắng nghe những lời than vãn của dân làng, đôi khi nhẹ nhàng đặt câu hỏi về nguồn gốc sâu xa của mâu thuẫn, về những nỗi khổ mà họ đã trải qua.
"Trưởng Lão Cát, theo lão, cái gì là quý giá nhất trong cuộc đời này?" Lâm Nhất khẽ hỏi, giọng điềm đạm, không hề có ý phán xét. Hắn đưa ra câu hỏi này không phải để tìm kiếm một câu trả lời cụ thể, mà để khơi gợi suy nghĩ, để Trưởng Lão Cát tự chiêm nghiệm. Hắn khẽ phẩy nhẹ Phù Trần Mộc trong tay áo, một động tác vô thức, nhưng dường như nó mang theo một luồng khí nhẹ nhàng, xua đi những tạp niệm, những căng thẳng đang vương vấn trong không khí. Phù Trần Mộc, một vật phẩm bình thường nhưng lại ẩn chứa sức mạnh thanh lọc tâm hồn, giúp con người tìm về sự tĩnh tại bên trong.
Trưởng Lão Cát không trả lời ngay. Lão nhíu mày, ánh mắt dõi theo từng hành động của Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi. Lão thấy sự tận tâm của Mộ Dung Uyển Nhi khi chữa trị cho đứa trẻ, không màng đến bẩn thỉu hay phiền toái. Lão thấy sự lạc quan, vô tư của Tô Mạt Nhi khi nàng giúp đỡ người già, chơi đùa cùng trẻ nhỏ. Và lão thấy sự kiên nhẫn, bình thản của Lâm Nhất, người không hề ra vẻ cao siêu, không dùng một chút thần thông nào để giải quyết vấn đề, mà chỉ lắng nghe và quan sát. Sự khác biệt này khiến lão không khỏi suy tư. Lão đã từng chứng kiến những "tiên nhân" khác, những kẻ chỉ biết phô trương sức mạnh, ban phát những lời hứa hẹn xa vời rồi lại biến mất, để lại cho dân làng những vết thương còn sâu hơn. Nhưng ba người này thì khác. Họ không hứa hẹn, không phô trương, chỉ lặng lẽ làm những điều bình dị nhất, những điều mà người thường cũng có thể làm, nhưng lại làm bằng cả tấm lòng.
"Quý giá nhất sao..." Trưởng Lão Cát lẩm bẩm, đôi mắt sâu hoắm khẽ khép lại, như đang tìm kiếm câu trả lời trong ký ức. "Có lẽ là sự bình yên, là những ngày tháng không phải lo lắng về cái đói, cái rét, không phải sợ hãi những kẻ cường đạo, những kẻ tự xưng là tiên nhân nhưng lại tàn bạo hơn quỷ dữ." Giọng lão nghẹn lại, chứa đựng nỗi đau của một đời người đã chứng kiến quá nhiều bi kịch. "Nhưng những thứ đó, chúng ta đã mất đi từ lâu rồi. Sau 'Thiên Hạ Đại Loạn', mọi thứ đều trở nên mong manh, phù du. Lòng người cũng vậy, dễ tan vỡ, dễ nghi ngờ nhau. Như hai gia đình kia, chỉ vì một thước đất mà có thể trở mặt, quên đi tình làng nghĩa xóm bao đời."
Lâm Nhất gật đầu, thấu hiểu. Hắn biết, để hàn gắn những vết thương lòng này, không thể chỉ dùng sức mạnh bên ngoài, mà phải bắt đầu từ bên trong mỗi con người, từ sự thấu hiểu và lòng nhân ái. Hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, ánh mắt nhìn thẳng vào Trưởng Lão Cát, như một dòng nước mát lành, từ từ xoa dịu những vết thương trong tâm hồn lão. Sự kiên nhẫn và lòng trắc ẩn của hắn, không khoa trương, không cầu kỳ, nhưng lại có sức mạnh lay động lòng người hơn bất kỳ thần thông phép thuật nào.
***
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, những vệt nắng cuối cùng còn sót lại trải dài trên mặt suối Thanh Khê, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thơ mộng. Dòng suối vẫn miệt mài chảy, tiếng róc rách của nước hòa cùng tiếng côn trùng kêu rả rích từ những bụi cây ven bờ, tiếng gió nhẹ xào xạc qua những hàng cây cổ thụ, tạo nên một bản giao hưởng bình yên của đêm về. Không khí se lạnh dần bao trùm, mang theo mùi nước suối trong lành và mùi cỏ cây tươi mát.
Sau khi cuộc tranh chấp nhỏ trong làng đã được giải quyết một cách tạm thời, với sự giúp đỡ khéo léo của Lâm Nhất và sự dịu dàng của Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, hai gia đình tuy chưa hoàn toàn làm lành nhưng đã chịu ngồi lại nói chuyện, hứa sẽ tìm một giải pháp hòa thuận hơn. Trưởng Lão Cát, với một vẻ mặt ít khắc khổ hơn ban chiều, mời Lâm Nhất ra bờ suối nói chuyện.
Họ ngồi cạnh nhau trên một tảng đá lớn, nhìn về phía dòng suối đang chảy. Bóng dáng gầy gò của Trưởng Lão Cát như hòa vào bóng đêm, nhưng đôi mắt lão lại ánh lên một tia sáng kỳ lạ. Lão hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió đêm lướt qua da thịt, mang theo một chút lạnh lẽo nhưng cũng đầy sự thanh khiết.
"Ta đã thấy quá nhiều... Thần thông, đạo lý... tất cả đều không cứu được chúng ta." Trưởng Lão Cát bắt đầu, giọng lão trầm đục, mang theo sự mệt mỏi và thất vọng chất chứa bao năm. "Những kẻ tự xưng là 'tiên nhân' đến đây, hứa hẹn đủ điều. Họ ban phát những phép màu nhỏ, chữa lành bệnh tật tạm thời, rồi lại rời đi, để lại cho dân làng những vết thương còn sâu hơn. Họ nói về 'thiên đạo', về 'chân lý', nhưng khi 'Thiên Hạ Đại Loạn' ập đến, khi quỷ dữ hoành hành, họ ở đâu? Họ chỉ biết ẩn mình trong các sơn môn, các động phủ, mặc kệ hồng trần chúng sinh lầm than."
Lão kể về những nỗi đau, những mất mát mà lão và làng đã trải qua. Về những người thân đã khuất, về những mùa màng bị tàn phá, về sự thờ ơ của những kẻ có quyền năng, và về sự mục ruỗng của những "đạo lý" chỉ tồn tại trên giấy, không thể cứu giúp một ai. "Họ nói về tu luyện, về phi thăng, nhưng ta thấy, họ chỉ đang trốn tránh trách nhiệm của mình đối với hồng trần này. Họ chỉ tìm kiếm sức mạnh cho bản thân, mà quên đi cội nguồn của mình. Vậy 'đạo' mà các vị nói là gì? Có khác gì những lời sáo rỗng mà ta đã nghe?" Trưởng Lão Cát nhìn thẳng vào Lâm Nhất, ánh mắt lão đầy hoài nghi, nhưng cũng pha chút khát khao tìm kiếm một câu trả lời chân thật.
Lâm Nhất lắng nghe một cách chân thành, không ngắt lời. Hắn không hề tỏ vẻ khó chịu hay phán xét, chỉ khẽ gật đầu đôi khi, như một lời khẳng định rằng hắn thấu hiểu những nỗi lòng của lão. Khi Trưởng Lão Cát kết thúc câu chuyện, một khoảng lặng bao trùm, chỉ còn tiếng suối chảy và tiếng côn trùng kêu rả rích.
"Đạo của ta không ở trên trời, mà ở trong mỗi hạt cát, mỗi giọt nước, trong mỗi trái tim con người." Lâm Nhất khẽ nói, giọng trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn không dùng những từ ngữ cao siêu hay hoa mỹ, mà chỉ nói những điều giản dị, chân thật nhất. "Nó không phải để phi thăng, mà là để hòa hợp. Hòa hợp với thiên nhiên, hòa hợp với vạn vật, và quan trọng nhất, hòa hợp với chính bản thân mình, với những người xung quanh."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt nhìn xa xăm, như đang nhìn thấu những ngóc ngách sâu thẳm nhất của hồng trần. "Tiên đạo mà ta theo đuổi, không phải là thứ phép tắc thần thông huyền ảo. Nó là sự thấu hiểu, lòng nhân ái, là khả năng gieo mầm hy vọng trên những mảnh đất cằn cỗi của lòng người. Nó là tìm thấy sức mạnh từ chính tâm hồn mình, từ sự gắn kết với hồng trần, chứ không phải trốn tránh nó. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Tiên đạo tại tâm, Trưởng Lão ạ."
Lâm Nhất khẽ phẩy nhẹ Phù Trần Mộc trong tay áo, một luồng khí nhẹ nhàng bao trùm lấy không gian. Không phải là linh lực hùng hậu, mà là một cảm giác bình yên, tĩnh tại, như xoa dịu những vết thương lòng đang âm ỉ trong Trưởng Lão Cát. "Hồng trần gian nan, đúng vậy. Nhưng cũng chính trong những gian nan ấy, chúng ta mới tìm thấy được ý nghĩa đích thực của cuộc sống, của sự sẻ chia, của tình yêu thương. Tiên đạo không phải là rời bỏ hồng trần, mà là sống trọn vẹn trong hồng trần, là giúp đỡ những mảnh đời còn lầm lạc, là hàn gắn những vết thương mà 'Thiên Hạ Đại Loạn' đã để lại."
Trưởng Lão Cát nhìn vào đôi mắt trầm tư của Lâm Nhất. Đôi mắt ấy không hề có sự kiêu ngạo của kẻ mạnh, không có sự xa cách của những "tiên nhân" mà lão đã từng gặp. Chỉ có sự chân thành, sự thấu hiểu và một niềm bình yên đến lạ lùng. Lão cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ lời nói của Lâm Nhất, như một dòng suối mát lành tưới tắm tâm hồn khô cằn của lão. Những lời lẽ của hắn không phải là những giáo điều khô khan, mà là những chiêm nghiệm sâu sắc từ chính cuộc đời, từ chính hành trình của hắn. Chúng chạm đến những nỗi niềm sâu kín nhất trong lòng lão, những điều mà lão đã cố gắng che giấu bấy lâu nay. Một tia sáng lóe lên trong lòng lão, xua đi những u ám đã bám víu lấy lão bao nhiêu năm qua. Đó không phải là ánh sáng của phép thuật, mà là ánh sáng của niềm hy vọng, của niềm tin vào một con đường mới.
Trưởng Lão Cát từ từ đứng dậy, thân hình gầy gò, lưng hơi còng run rẩy. Lão cúi đầu thật sâu trước Lâm Nhất, không phải vì sự kính sợ mà vì sự cảm kích và tìm thấy niềm tin. Lần cúi đầu này, không phải là sự khuất phục trước sức mạnh, mà là sự tôn kính trước một tấm lòng, một trí tuệ. "Ta... ta đã sai. Ta đã đánh mất niềm tin vào đạo lý, vào con người. Nhưng hôm nay, ta đã thấy một con đường khác. Một con đường mà ta chưa từng nghĩ tới." Giọng lão nghẹn ngào, pha lẫn sự xúc động. "Ta... ta nguyện dùng phần đời còn lại của mình, để truyền bá 'Chân Đạo' này trong làng, để những người dân Thanh Khê Thôn không còn phải sống trong hoài nghi và tuyệt vọng. Để họ tìm thấy sự bình yên, không phải từ phép thuật, mà từ chính tâm hồn mình, từ sự gắn kết với nhau."
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười chân thành, ấm áp. Hắn biết, một hạt giống đã được gieo. Hạt giống của 'Chân Đạo', của niềm hy vọng, đã được gieo vào một mảnh đất tuy cằn cỗi nhưng vẫn còn tiềm tàng sức sống. Sự chuyển đổi của Trưởng Lão Cát báo hiệu rằng 'Vô Tiên Chi Đạo' sẽ không chỉ được truyền bá bởi Lâm Nhất mà còn thông qua những người dân bình dị, những người đã trực tiếp trải nghiệm và tin tưởng vào nó. Thanh Khê Thôn, một ngôi làng nhỏ bé giữa hồng trần bao la, có thể sẽ trở thành một hình mẫu nhỏ cho sự lan tỏa của 'Chân Đạo', một minh chứng sống động cho triết lý của Lâm Nhất, thu hút sự chú ý (cả tích cực và tiêu cực) trong tương lai. Việc Lâm Nhất không dùng thần thông mà dùng lòng nhân ái để giải quyết vấn đề nhỏ trong làng là một bước đệm cho những xung đột lớn hơn, nơi sức mạnh của 'Chân Đạo' sẽ được thử thách trước những cám dỗ và tàn dư tà ác khác.
Đêm đã về khuya, những vì sao lấp lánh trên bầu trời đen thẳm như những hạt ngọc rải rác. Tiếng suối vẫn chảy, tiếng côn trùng vẫn kêu, nhưng giờ đây, bản hòa ca của thiên nhiên dường như đã mang một ý nghĩa khác, sâu lắng hơn, tràn đầy hy vọng hơn. Lâm Nhất biết, hành trình của hắn còn dài, những mảnh đời ly tán, những tâm hồn hoài nghi vẫn còn rất nhiều, và 'Thiên Hạ Đại Loạn' vẫn còn những vết sẹo sâu sắc cần được chữa lành. Nhưng ánh sáng từ những khoảnh khắc như thế này, từ niềm tin vừa được gieo mầm trong lòng Trưởng Lão Cát, chính là ngọn hải đăng dẫn lối, là lời khẳng định rằng, dù hồng trần có gian nan đến mấy, tiên đạo vẫn luôn tại tâm, và lòng người chân chính sẽ mãi là ngọn lửa thắp sáng con đường tìm về chân lý. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị ngọt của niềm hy vọng còn đọng lại trong không khí, một niềm hy vọng mong manh nhưng bền bỉ, như mạch nước ngầm không ngừng chảy, nuôi dưỡng sự sống giữa những hoang tàn, và sẽ lan tỏa khắp hồng trần.