Ánh lửa đêm Thủy Nguyệt Trấn dần tàn lụi, những giấc mơ không còn bị ám ảnh bởi sợ hãi, mà đã có những tia hy vọng len lỏi. Lâm Nhất vẫn ngồi đó, trầm tư, nhìn ngọn lửa đang tàn dần, cảm nhận sự lan tỏa chậm rãi, bền bỉ của 'Vô Tiên Chi Đạo' như mạch nước ngầm len lỏi qua tầng đất khô cằn. Hắn biết, hành trình vẫn còn dài, nhưng lòng hắn không hề nao núng, bởi lẽ tiên đạo tại tâm, và chỉ khi lòng người vững vàng, ánh sáng Chân Đạo mới có thể lan tỏa khắp muôn nơi, soi rọi vào những ngóc ngách tối tăm nhất của hồng trần, mãi mãi không thôi.
Bình minh hé rạng, nhuộm hồng chân trời phía Đông, xua tan màn đêm tĩnh mịch. Đoàn người Lâm Nhất từ biệt Thủy Nguyệt Trấn, để lại phía sau những nụ cười, những cái vẫy tay đầy biết ơn và những hạt mầm hy vọng vừa được gieo trồng. Họ tiếp tục hành trình phiêu du qua những nẻo đường của hồng trần gian nan, tìm kiếm những nơi cần đến, những mảnh đời cần được hàn gắn.
Sau vài ngày đường mây trôi nước chảy, Lâm Nhất cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi dừng chân tại một Thanh Phong Quán nhỏ ven đường, nằm ẩn mình giữa những rặng cây cổ thụ. Buổi trưa trời trong, nắng dịu, gió nhẹ lùa qua những tán lá xào xạc như lời thì thầm của đất trời. Quán trọ được xây bằng gạch hai tầng, có một sân rộng rãi để khách lữ hành buộc ngựa hoặc đậu xe linh thú. Bên trong, không khí bình dân, ồn ào nhưng thân thiện bao trùm phòng ăn lớn. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng chén đĩa va vào nhau lanh canh, tiếng cười nói giòn giã hòa lẫn tiếng bước chân dồn dập của những người phục vụ và khách qua đường. Mùi thức ăn nóng hổi từ bếp, mùi rượu nồng nàn, mùi mồ hôi thoang thoảng của những lữ khách đường xa, và cả mùi khói thuốc lá từ một vài bàn nhậu gần đó quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống nơi trần thế.
Lâm Nhất chọn một góc khuất, nơi ánh sáng không quá gay gắt, lặng lẽ gọi một ấm trà xanh và vài món điểm tâm giản dị. Hắn mặc trên mình bộ đạo bào vải thô cũ kỹ, có vài chỗ vá víu nhưng luôn sạch sẽ, gọn gàng. Dáng vẻ điềm đạm, không khoa trương của hắn khiến những người xung quanh không mấy để ý, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn lại không ngừng quan sát, cảm nhận từng nhịp đập của không gian xung quanh. Mộ Dung Uyển Nhi, với dung mạo thanh tú và y phục đơn giản mà tinh tế, ngồi đối diện hắn, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn man mác. Nàng khẽ vuốt ve Chuỗi Hạt Bồ Đề trên cổ tay, cảm nhận hơi ấm từ những hạt gỗ, dường như đang tìm kiếm sự bình yên trong chính mình. Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh, đôi mắt to tròn lanh lợi, lại không thể ngồi yên. Nàng nhìn ngó xung quanh, tò mò về mọi thứ, nhưng vẫn giữ một sự chừng mực nhất định.
Trong không khí nhộn nhịp ấy, một hình ảnh lại thu hút sự chú ý của Lâm Nhất. Ở một góc khuất khác, một người mẹ trẻ đang ôm chặt đứa con nhỏ gầy gò vào lòng. Ngoại hình của nàng Lý Thị hốc hác, đôi mắt quầng thâm đỏ hoe, nhìn khắp lượt như đang tìm kiếm điều gì đó vô vọng. Đứa trẻ, khoảng chừng năm sáu tuổi, cũng gầy gò không kém, đôi mắt to tròn ngây thơ nhưng ẩn chứa nỗi buồn và sự sợ hãi, thỉnh thoảng lại khóc thút thít khe khẽ. Tiếng thở dài nặng nề của người mẹ hòa lẫn tiếng khóc của đứa trẻ, tựa như một nốt trầm lạc điệu giữa bản giao hưởng ồn ào của quán trọ.
Lâm Nhất khẽ nhíu mày, cảm nhận được nỗi đau và sự tuyệt vọng đang bao trùm lấy hai mẹ con. Hắn khẽ đặt tay lên vai Mộ Dung Uyển Nhi, ánh mắt trầm tư ra hiệu. Nàng hiểu ý, nhẹ nhàng bước đến bên người mẹ trẻ. "Vị nương tử này, có chuyện gì mà ngươi lại ưu phiền đến vậy?" Giọng nàng dịu dàng như làn gió mát, khiến Lý Thị ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn nàng.
"Xin hỏi, các vị... các vị có thấy người đàn ông nào cao lớn, trên má có vết sẹo... đã đi qua đây không ạ?" Giọng Lý Thị khàn đặc, đầy vẻ cầu khẩn. "Chồng ta... hắn đã lạc mất trong chiến loạn rồi... Ta đã tìm hắn suốt mấy tháng trời..." Nàng nghẹn ngào, nước mắt lại trào ra. Đứa trẻ trong lòng cũng bắt đầu khóc to hơn, níu chặt lấy vạt áo mẹ.
Tô Mạt Nhi nhanh nhẹn chạy đến, quỳ xuống bên cạnh đứa trẻ. "Tiểu An ngoan, đừng khóc nữa." Nàng dịu dàng vuốt ve mái tóc rối bù của đứa bé. "Ca ca và tỷ tỷ sẽ giúp con tìm cha." Nàng khẽ đưa Chuỗi Hạt Bồ Đề trên cổ tay Mộ Dung Uyển Nhi ra, để đứa trẻ chạm vào. Hơi ấm từ những hạt gỗ, cùng với giọng nói trong trẻo của Tô Mạt Nhi, dường như có một sức mạnh xoa dịu kỳ lạ, khiến Tiểu An dần nín khóc, đôi mắt to tròn ngước nhìn nàng đầy vẻ tò mò.
Lâm Nhất cũng bước đến, ngồi xuống cạnh Lý Thị. Hắn nhìn nàng bằng ánh mắt đồng cảm sâu sắc, không một chút phán xét. "Duyên phận trần thế, ai có thể nói trước... Nương tử, hãy kể ta nghe câu chuyện của ngươi." Giọng hắn ôn hòa, chân thành, tựa như dòng suối mát lành tưới lên mảnh đất khô cằn. Hắn không hề vội vã, chỉ lặng lẽ lắng nghe, để cho nỗi đau của Lý Thị được giãi bày. Lý Thị, sau một hồi ngập ngừng, như trút được gánh nặng trong lòng, bắt đầu kể về người chồng Trần Hùng của mình, về cuộc sống bình yên bị chiến loạn tàn phá, về sự ly tán đột ngột và hành trình tìm kiếm đầy tuyệt vọng của nàng và đứa con thơ. Tiếng khóc thút thít của đứa trẻ đã dịu đi, nhưng tiếng thở dài của người mẹ vẫn nặng nề, nhuốm màu tuyệt vọng. Lâm Nhất cảm nhận được bàn tay gầy gò của nàng run rẩy khi kể chuyện, và sự bất lực trước số phận nghiệt ngã của hồng trần. Hắn biết, nỗi đau mất mát không chỉ là thể xác, mà còn là sự tổn thương sâu sắc trong tâm hồn, là sợi dây tình thân bị cắt đứt giữa biển đời. Trong khoảnh khắc ấy, hắn lại một lần nữa cảm nhận được quy mô của 'Thiên Hạ Đại Loạn' và những vết sẹo nó để lại trong lòng mỗi con người.
***
Dựa trên những manh mối ít ỏi từ Lý Thị, Lâm Nhất dẫn đoàn đến Phàm Nhân Thị Trường lớn nhất ở thành phố lân cận, nơi Lý Thị tin rằng chồng mình, Trần Hùng, có thể đến để tìm kế sinh nhai. Thành phố này cách Thanh Phong Quán không xa, và khi họ đến, trời đã là giữa buổi sáng, nắng ấm áp bao trùm khắp chốn. Phàm Nhân Thị Trường là một bức tranh sống động của hồng trần, với hàng trăm gian hàng lớn nhỏ chen chúc nhau, tạo nên một mê cung của hương vị, màu sắc và âm thanh. Tiếng rao hàng ồn ào của người bán, tiếng bánh xe ngựa lạch cạch trên đường lát đá, tiếng trò chuyện, tiếng mặc cả, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự sống và mưu sinh. Mùi hương của đủ loại hàng hóa, từ rau quả tươi ngon đến gia vị nồng nàn, từ vải vóc mới tinh đến đồ ăn nóng hổi, quyện lẫn mùi đất bụi và mùi mồ hôi của đám đông, tạo nên một không khí đặc trưng không thể lẫn vào đâu được.
Lâm Nhất không dùng thần thức quét ngang, bởi hắn hiểu rằng tiên đạo nằm ở sự cảm nhận chân thực, ở cái tâm của con người. Hắn tỉ mỉ quan sát từng gương mặt, từng dáng người, từng đôi mắt chất chứa nỗi lo toan hay niềm hy vọng. Hắn tiến đến một sạp rau củ của một lão bá, dáng vẻ khắc khổ nhưng ánh mắt hiền từ.
"Lão bá, xin hỏi ngươi có thấy một người đàn ông trung niên, thân hình vạm vỡ nhưng gầy gò, làn da rám nắng, trên má có vết sẹo lớn thường xuyên đến đây làm công không?" Lâm Nhất hỏi, giọng hắn trầm ấm, chân thành. Hắn khẽ vẫy nhẹ Phù Trần Mộc trong tay áo, một động tác vô thức nhưng lại khiến người đối diện cảm thấy thoải mái hơn, như có một luồng khí mát lành xua đi sự mệt mỏi. "Hắn tên là Trần Hùng, vợ con đang ngóng trông."
Lão bá nheo mắt nhìn Lâm Nhất, rồi suy nghĩ một lát. "Trần Hùng? Vết sẹo lớn à... À, ta nhớ rồi! Có một người như vậy, hắn thường đến đây khiêng vác hàng hóa nặng nhọc cho các thương buôn lớn. Người này rất chịu khó, nhưng trông lúc nào cũng ưu tư, như mang nặng tâm sự. Mấy hôm nay ta không thấy hắn ở khu này, nhưng hình như hắn chuyển sang khu bến cảng, nơi có nhiều hàng hóa hơn, công việc cũng nặng nhọc hơn."
Lý Thị, với khuôn mặt hốc hác và đôi mắt đỏ hoe, nắm chặt tay Lâm Nhất, ánh lên tia hy vọng yếu ớt. "Khu bến cảng... Ta cảm ơn lão bá! Cảm ơn tiên nhân!"
Trong khi Lâm Nhất hỏi han, Mộ Dung Uyển Nhi lại không ngừng giúp đỡ những người ốm yếu xung quanh. Nàng dùng những bài thuốc dân gian đơn giản, những kim châm tinh tế để giảm bớt cơn đau cho một bà lão bị nhức mỏi, hay pha một chén thuốc an thần cho một người phụ nữ mang thai đang lo lắng. "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó," nàng khẽ nói với một người đàn ông bị thương ở chân, "nhưng không có bệnh nào mà tình thương không thể chữa lành, không có nỗi đau nào mà sự thấu hiểu không thể xoa dịu." Chuỗi Hạt Bồ Đề trên cổ tay nàng khẽ lấp lánh dưới ánh nắng, tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ, như mang đến sự bình yên.
Tô Mạt Nhi lại nhanh nhẹn hơn, nàng hòa vào đám trẻ con đang chơi đùa. "Tiểu An, cha con có thích ăn kẹo hồ lô không?" Nàng hỏi đứa bé đang níu chặt tay mẹ. "Ta sẽ mua cho con, nếu con chỉ cho ta cha con trông như thế nào nhé!" Với sự hoạt bát và nò mò của mình, nàng dễ dàng hỏi han những đứa trẻ khác, đôi khi chúng lại biết những thông tin mà người lớn không để ý. "Có một chú hay khiêng hàng ở bến cảng, chú ấy có vết sẹo trên mặt đó cô nương!" một đứa trẻ líu lo mách bảo.
Lời chỉ dẫn của lão bá và đứa trẻ đã đưa họ đến khu bến cảng, nơi những con thuyền lớn nhỏ neo đậu, hàng hóa chất đống như núi. Tiếng hò hét của phu khuân vác, tiếng va chạm của những thùng hàng, tiếng sóng vỗ bờ, tất cả tạo nên một khung cảnh lao động nặng nhọc và khắc nghiệt. Và rồi, giữa đám đông nhộn nhịp ấy, Lâm Nhất nhìn thấy một bóng hình quen thuộc. Đó là một người đàn ông thân hình cường tráng nhưng gầy gò, làn da rám nắng cháy sạm, đôi mắt đầy vẻ ưu tư, tay chân chai sạn do lao động nặng nhọc. Trên má hắn, một vết sẹo lớn hiện rõ. Hắn đang khiêng một bao hàng khổng lồ, bước đi nặng nhọc, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
"Trần Hùng!" Lý Thị thốt lên, giọng nàng nghẹn lại trong cổ họng, không tin vào mắt mình. Nàng lao đến, như một con chim non tìm thấy tổ. Tiểu An cũng theo mẹ, đôi mắt to tròn ngây thơ ban đầu còn bỡ ngỡ, rồi bỗng chốc vỡ òa khi nhận ra người đàn ông kia. "Cha! Cha ơi!" Tiếng gọi cha non nớt nhưng đầy xúc động vang vọng giữa chợ, thu hút sự chú ý của mọi người.
Trần Hùng, đang mải mê với gánh nặng trên vai, bỗng khựng lại. Hắn quay đầu, ánh mắt đầy vẻ mệt mỏi và cô độc bỗng chốc mở to khi nhìn thấy vợ con. Chiếc bao hàng nặng nề rơi phịch xuống đất. "Lý Thị? Tiểu An?" Giọng hắn run rẩy, đầy vẻ hoài nghi và không thể tin được. "Không thể nào... Ta tưởng đã mất các ngươi rồi..." Nước mắt lăn dài trên khuôn mặt chai sạn, hòa lẫn với mồ hôi và bụi bẩn. Hắn ôm chầm lấy vợ con, cái ôm chặt đến nghẹt thở, như sợ rằng đây chỉ là một giấc mộng phù du. Tiểu An cũng ôm chặt lấy cha, tiếng khóc nức nở nhưng giờ đây là tiếng khóc của niềm vui, của sự đoàn tụ sau bao ngày xa cách. Cảnh đoàn tụ xúc động ấy diễn ra giữa Phàm Nhân Thị Trường ồn ào, như một điểm sáng ấm áp xua tan đi sự khắc nghiệt của cuộc sống mưu sinh. Những người xung quanh, ban đầu còn hiếu kỳ, rồi cũng bị cảnh tượng này làm cho mủi lòng, nhiều người khẽ lau khóe mắt, cảm nhận được sức mạnh của tình thân. Lâm Nhất đứng đó, lặng lẽ chứng kiến, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Hắn biết, nỗi sợ hãi thất bại trong việc mang lại hy vọng đã tan biến, thay vào đó là sự ấm áp lan tỏa từ cảnh tượng này.
***
Ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ rực chân trời, tô điểm cho Phàm Nhân Thị Trường một vẻ đẹp trầm buồn mà lãng mạn. Sau cảnh đoàn tụ đầy nước mắt và niềm vui, Lâm Nhất và đồng đội ngồi tại một quán trà nhỏ ven đường, cách khu chợ không xa. Quán trà giản dị, với vài chiếc bàn gỗ cũ kỹ và những chiếc ghế đẩu tre. Gió nhẹ thổi qua, mang theo chút hơi mát của buổi chiều tà và mùi trà thơm thoang thoảng. Ánh đèn lồng bắt đầu được thắp sáng, hắt những vệt sáng ấm áp lên không gian xung quanh.
Họ lặng lẽ quan sát gia đình Lý Thị, Trần Hùng và Tiểu An đang quây quần bên một chiếc bàn gần đó. Sau bao ngày xa cách, chịu đựng đói khổ và nỗi nhớ mong, giờ đây họ được cùng nhau ăn uống. Dù chỉ là những món ăn bình dân, nhưng nụ cười mãn nguyện trên gương mặt gầy gò của Trần Hùng, ánh mắt rạng rỡ của Lý Thị và tiếng cười khúc khích của Tiểu An khi được cha bón cho miếng bánh, tất cả đều là những khoảnh khắc vô giá. Cái nghèo đói và cuộc sống mưu sinh khắc nghiệt đã khiến Trần Hùng phải làm việc quần quật, gần như mất hết hy vọng tìm lại gia đình, nhưng giờ đây, niềm hy vọng ấy đã bừng sáng trở lại. Tiếng cười nói ấm áp của gia đình đoàn tụ hòa lẫn tiếng gió xào xạc qua tán cây, tạo nên một bản nhạc bình yên, xoa dịu những vết thương lòng của hồng trần.
"Thật tốt quá, cuối cùng họ cũng đoàn tụ." Mộ Dung Uyển Nhi khẽ thở dài, đôi mắt trong veo nhìn cảnh tượng đó, chất chứa nỗi niềm. "Nhìn họ, ta mới thấy chiến tranh đã cướp đi của con người nhiều đến thế nào, không chỉ là sinh mạng, mà còn là những mối liên kết thiêng liêng nhất." Nàng khẽ vuốt Chuỗi Hạt Bồ Đề, cảm nhận sự ấm áp của nó lan tỏa trong lòng.
Tô Mạt Nhi gật đầu lia lịa, đôi mắt to tròn long lanh. "Đúng vậy, nhưng cũng may mắn là họ vẫn còn hy vọng. Lâm Nhất, huynh đã làm được một việc thật vĩ đại." Giọng nàng trong trẻo, mang theo sự ngưỡng mộ chân thành.
Lâm Nhất nhấp một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu lan tỏa, rồi dần chuyển sang ngọt hậu. Ánh mắt hắn nhìn xa xăm, xuyên qua ánh hoàng hôn đỏ rực, như đang nhìn thấu những ngóc ngách sâu thẳm nhất của hồng trần. "Vĩ đại đâu dám nhận. Chỉ là một hạt bụi trong hồng trần, làm những điều nên làm." Hắn nói, giọng trầm ấm, chứa đựng sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Tiên đạo... có lẽ chính là những khoảnh khắc như thế này, khi lòng người được hàn gắn, khi tình thân được nối lại. Đó là sự viên mãn mà không phép thuật nào có thể mang lại."
Hắn khẽ phẩy nhẹ Phù Trần Mộc trong tay áo một cái, như xua đi những bụi trần còn vương vấn trong lòng gia đình Trần Hùng, và cũng là trong chính tâm hồn hắn. Một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi trà thơm và mùi thức ăn nóng hổi, làm ấm lòng những người ngồi đó.
Từ xa, Ông Lão Đánh Cờ, người đã chứng kiến một phần câu chuyện từ buổi sáng ở Phàm Nhân Thị Trường, khẽ gật đầu với Lâm Nhất. Ánh mắt ông lão trầm tĩnh, thông thái, dường như đã thấu hiểu được con đường mà Lâm Nhất đang đi. Đời người như một ván cờ, mỗi nước đi đều phải suy tính, và Lâm Nhất đã đi một nước cờ đúng đắn, không chỉ cho gia đình kia, mà còn cho chính hắn, cho 'Vô Tiên Chi Đạo'.
Lâm Nhất nhìn lại gia đình Trần Hùng, nụ cười chân thành nở trên môi hắn. Hắn thấu hiểu sâu sắc hơn bao giờ hết ý nghĩa con đường 'Vô Tiên Chi Đạo' mà họ đang theo đuổi. Tiên đạo không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, trong những khoảnh khắc lòng người được hàn gắn, trong sự sẻ chia và tình yêu thương.
Sự việc này củng cố niềm tin vào 'Vô Tiên Chi Đạo', báo hiệu rằng Lâm Nhất sẽ tiếp tục gặp gỡ và hàn gắn nhiều mảnh đời khác trên khắp hồng trần, tạo nên một mạng lưới hy vọng. Mỗi hành động hàn gắn như vậy sẽ dần dần làm thay đổi cục diện hồng trần, từ từ đẩy lùi những tàn dư của sự tàn nhẫn và gieo mầm cho một tương lai tốt đẹp hơn, phù hợp với mục tiêu của Arc này. Lời suy ngẫm của Lâm Nhất về 'tiên đạo' thực sự là sự chuẩn bị cho việc hắn đạt đến trạng thái 'Vô Tiên', nơi hạnh phúc và sự viên mãn nằm trong bình dị và tình yêu thương.
Đêm dần buông xuống, những vì sao lấp lánh trên bầu trời đen thẳm. Gia đình Trần Hùng đã tìm lại được nhau, như một đóa hoa nở rộ giữa sa mạc khô cằn. Lâm Nhất biết, hành trình của hắn còn dài, những mảnh đời ly tán vẫn còn rất nhiều, và 'Thiên Hạ Đại Loạn' vẫn còn những vết sẹo sâu sắc cần được chữa lành. Nhưng ánh sáng từ những khoảnh khắc đoàn tụ như thế này chính là ngọn hải đăng dẫn lối, là lời khẳng định rằng, dù hồng trần có gian nan đến mấy, tiên đạo vẫn luôn tại tâm, và lòng người chân chính sẽ mãi là ngọn lửa thắp sáng con đường tìm về chân lý. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị ngọt của niềm hy vọng còn đọng lại trong không khí, một niềm hy vọng mong manh nhưng bền bỉ, như mạch nước ngầm không ngừng chảy, nuôi dưỡng sự sống giữa những hoang tàn.