Từ một ngôi làng hoang tàn, Làng Trúc Sương đã dần hồi sinh. Tiếng ho khan yếu dần, thay vào đó là tiếng trò chuyện rộn ràng, tiếng trẻ con lặp lại chữ cái, tiếng cười khúc khích vang vọng khắp làng. Mùi thuốc bắc giờ đây mang theo cả mùi hương của sự sống mới, của những bông hoa dại đua nở. Bầu không khí đã bớt nặng nề, có sự gắn kết và niềm tin trở lại. Sự hồi sinh của Làng Trúc Sương, từ một nơi hoang tàn thành nơi tràn đầy hy vọng, là hình ảnh thu nhỏ cho quá trình 'Vô Tiên Quy Nguyên' của cả thế giới, một lời khẳng định rằng, để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần. Việc Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi thành công trong việc khôi phục y tế và giáo dục ở đây báo hiệu cho sự lan tỏa mạnh mẽ hơn của 'Vô Tiên Chi Đạo' trên khắp hồng trần, một câu chuyện không có hồi kết, bởi hành trình tìm kiếm chân lý là vĩnh cửu.
***
Bình minh hé rạng trên Làng Trúc Sương, mang theo ánh nắng vàng ươm và làn gió nhẹ mơn man những tán trúc xanh rì. Không khí thanh trong, phảng phất mùi đất ẩm và hương hoa dại. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng gà gáy, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của sự sống đang trỗi dậy. Trên con đường đất đỏ dẫn vào làng, một toán người đang dần hiện ra, phá vỡ sự tĩnh lặng vốn có. Dẫn đầu là một nam tử dáng người cao gầy, cử chỉ nho nhã, khuôn mặt thanh tú với đôi mắt sáng, ẩn chứa sự tinh anh và từng trải của một người thân cận hoàng thất. Hắn vận quan phục màu lam thẫm thêu hoa văn mây và rồng nhỏ, toát lên vẻ uy nghi nhưng không phô trương, đó chính là Hoàng Phủ Kính, sứ giả của Thái Tử Lưu Ly. Theo sau hắn là vài thị vệ, y phục gọn gàng, vẻ mặt nghiêm nghị, yên lặng phi ngựa. Tiếng vó ngựa đều đều, bụi đất tung bay, nhưng không hề phá vỡ cái vẻ thanh bình nơi đây.
Hoàng Phủ Kính không vội vã. Hắn ghìm cương ngựa, cho phép bản thân chiêm ngưỡng cảnh tượng trước mắt. Những cánh đồng lúa non xanh mướt trải dài tít tắp, phản chiếu ánh nắng ban mai như những tấm gương ngọc bích. Những người dân làng, không còn vẻ tiều tụy, hốc hác của những kẻ từng trải qua đói khổ, dịch bệnh, mà thay vào đó là những nụ cười rạng rỡ, những động tác làm việc dứt khoát, tràn đầy sức sống. Tiếng hò reo của trẻ nhỏ từ xa vọng lại, xen lẫn tiếng í ới gọi nhau của người lớn khi gặt hái. Hoàng Phủ Kính khẽ nhíu mày, trong lòng dâng lên một sự ngạc nhiên khó tả. Bao nhiêu lời đồn, bao nhiêu báo cáo về một Làng Trúc Sương hoang tàn, bị dịch bệnh càn quét, giờ đây lại hiện ra một bộ mặt hoàn toàn khác. "Thật không ngờ," hắn khẽ thốt lên, giọng nói trầm ấm chỉ đủ cho mình nghe thấy, "một nơi hoang tàn như vậy lại có thể hồi sinh nhanh đến thế."
Một thị vệ thân cận, nhận thấy ánh mắt dò xét của Hoàng Phủ Kính, liền tiến lên một bước, cung kính tâu: "Bẩm đại nhân, đây chính là Làng Trúc Sương, nơi mà đạo sĩ Lâm Nhất đã dừng chân và hành đạo trong mấy tháng qua." Hoàng Phủ Kính không đáp, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt càng thêm phần phức tạp. Hắn xuống ngựa, ra hiệu cho các thị vệ dừng lại, rồi chậm rãi bước vào làng. Hắn muốn tự mình cảm nhận, tự mình chứng kiến sự thay đổi kỳ diệu này.
Không xa, dưới bóng một cây đa cổ thụ, Tô Mạt Nhi đang quây quần cùng một nhóm trẻ con. Nàng vẫn giữ vẻ hoạt bát, tươi tắn như thuở nào, mái tóc đen dài mượt mà được tết gọn gàng, khuôn mặt thanh tú với đôi mắt to tròn long lanh, ánh nhìn lanh lợi, trong sáng. Nàng vận một bộ y phục vải thô màu xanh nhạt, đơn giản nhưng toát lên vẻ thanh thoát, nhẹ nhàng. Giọng nói trong trẻo của nàng líu lo kể chuyện, đôi tay uyển chuyển chỉ vào những nét chữ nguệch ngoạc trên tấm bảng gỗ. Thằng bé A Tứ, từng là một đứa trẻ nhút nhát, rụt rè, giờ đây ngồi ngay ngắn giữa đám bạn, đôi mắt sáng rực, lặp lại từng âm tiết mà Tô Mạt Nhi dạy. Những đứa trẻ khác, không còn vẻ tinh nghịch, bất cần như trước, mà chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại phá lên cười khúc khích khi Mạt Nhi pha trò. Cái cảnh tượng đó, giản dị đến mức không có gì đặc biệt, nhưng lại khiến Hoàng Phủ Kính cảm thấy một dòng ấm áp chảy qua tim. Hắn đã từng chứng kiến cảnh những đứa trẻ mồ côi vật vờ trong đô thành, đôi mắt rỗng tuếch vì đói khát và tuyệt vọng. Nhưng những đứa trẻ này, dù vẫn còn chút gầy gò, lại tràn đầy sức sống và niềm vui. Hắn nhận ra, đây chính là mầm mống của một tương lai tốt đẹp hơn, được gieo trồng bằng tình yêu thương và tri thức.
Tiến sâu hơn vào làng, hắn lại bắt gặp Mộ Dung Uyển Nhi. Nàng đang ngồi bên một người phụ nữ trẻ, nhẹ nhàng hướng dẫn cách pha thuốc, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn nhưng cũng tràn đầy sự thấu hiểu. Dung mạo nàng thanh tú, y phục đơn giản nhưng tinh tế, luôn mang theo một túi thuốc và kim châm bên hông. Bên cạnh người phụ nữ là một hài nhi, đôi má hồng hào, đôi mắt tròn xoe ngây thơ nhìn Uyển Nhi. Người mẹ trẻ, từng có gương mặt hốc hác vì lo lắng, giờ đây đã ánh lên niềm hy vọng, đôi tay thuần thục làm theo lời chỉ dẫn của Uyển Nhi. "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó," Hoàng Phủ Kính nhớ lại câu nói của nàng mà hắn từng nghe loáng thoáng trong các báo cáo. Quả thực, nhìn cảnh tượng này, hắn cảm thấy không chỉ thể xác mà cả tâm hồn của người dân nơi đây đang dần được chữa lành. Nàng không chỉ đơn thuần là một y sư, mà còn là một người gieo mầm niềm tin, xoa dịu những vết thương lòng sâu thẳm.
Hoàng Phủ Kính dừng lại, ánh mắt quét qua từng chi tiết của làng. Những ngôi nhà tranh vách đất đã được sửa sang tươm tất hơn, những hàng rào tre mới dựng thẳng tắp, những giếng nước trong veo được khơi lại. Mùi khói bếp thoang thoảng, mùi cơm gạo mới nấu dậy lên một cảm giác ấm cúng, no đủ. Hắn không cần hỏi ai, chỉ cần nhìn những gương mặt rạng rỡ, những đôi mắt ánh lên niềm hy vọng, hắn đã hiểu. Đây không phải là sự hồi sinh nhất thời, mà là một sự thay đổi từ tận gốc rễ, một sự chuyển mình mạnh mẽ từ bên trong. Hắn đã đến đây với một sứ mệnh, nhưng giờ đây, trong lòng hắn dâng lên một sự kính trọng sâu sắc đối với vị đạo sĩ mà Thái Tử đã cử hắn đi tìm. Những gì Lâm Nhất đã làm, không phải là dùng phép thuật hay quyền năng thần thông, mà là dùng chính lòng nhân ái, sự thấu hiểu và triết lý sống giản dị để thay đổi một cộng đồng. Sự thay đổi của Làng Trúc Sương dưới ảnh hưởng của Lâm Nhất là một hình mẫu cho sự chuyển mình của cả đất nước, nơi những vết thương của 'Thiên Hạ Đại Loạn' sẽ được chữa lành bằng lòng nhân ái và sự thấu hiểu, một sự tái sinh từ những điều nhỏ bé nhất.
***
Trong một căn nhà đơn sơ nhưng sạch sẽ, ánh nắng ban trưa hắt qua khung cửa sổ tre, vẽ nên những vệt sáng vàng trên nền đất. Mùi trà thơm nhẹ nhàng lan tỏa, mang theo chút hương hoa cúc dại. Lâm Nhất ngồi tĩnh lặng đối diện Hoàng Phủ Kính. Thân hình hắn gầy gò do thiếu thốn từ nhỏ, nhưng toát lên vẻ thanh thoát, nhanh nhẹn. Khuôn mặt thư sinh, đôi mắt đen láy sâu thẳm, thường mang vẻ trầm tư nhưng đôi khi lại ánh lên sự tinh nghịch, hiếu kỳ. Mái tóc đen dài được búi gọn gàng theo kiểu đạo sĩ, trang phục đạo bào vải thô cũ kỹ, có vài chỗ vá víu, nhưng luôn sạch sẽ, gọn gàng. Dáng điềm đạm, không khoa trương của hắn khiến Hoàng Phủ Kính không khỏi ngạc nhiên. Hắn đã quen với các cao nhân tu sĩ thường mang vẻ tiên phong đạo cốt, khí chất siêu phàm thoát tục, nhưng Lâm Nhất lại bình dị đến lạ, như một người phàm trần giữa hồng trần muôn nẻo.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đứng phía sau Lâm Nhất, lặng lẽ quan sát. Uyển Nhi vẫn trầm tĩnh, đôi mắt dõi theo Lâm Nhất với sự thấu hiểu sâu sắc. Mạt Nhi thì có chút tò mò, đôi mắt đảo liên tục giữa Lâm Nhất và vị sứ giả hoàng gia, biểu cảm phong phú hiện rõ trên khuôn mặt. Không khí trong căn phòng vừa trang trọng vừa ấm cúng, như thể hai thế giới – thế giới quyền lực và thế giới đạo lý – đang giao thoa.
Hoàng Phủ Kính chậm rãi đặt chén trà xuống bàn, đoạn trịnh trọng lấy ra một cuộn chiếu thư hoàng gia được gói trong lụa vàng thêu rồng phượng tinh xảo. Hắn mở cuộn chiếu thư, mùi mực và giấy cổ kính thoang thoảng trong không khí. Giọng hắn trầm ấm, vang vọng nhưng đầy sự cung kính: "Kính thưa đạo trưởng Lâm Nhất. Tại hạ là Hoàng Phủ Kính, phụng mệnh Thái Tử Lưu Ly bệ hạ, mang theo lời mời chân thành nhất từ Hoàng thất Đại Càn." Hắn ngừng một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Nhất, như muốn dò xét phản ứng của hắn.
Lâm Nhất khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, không một chút dao động. Hoàng Phủ Kính thấy vậy, liền tiếp lời, giọng điệu càng thêm phần trang trọng: "Thái Tử Lưu Ly bệ hạ đã nghe danh đạo trưởng từ lâu, đặc biệt là những việc làm ý nghĩa của ngài tại Lạc Thủy Thôn và Làng Trúc Sương này. Những thay đổi thần kỳ mà ngài đã mang lại cho những nơi từng bị bỏ quên, tàn phá bởi chiến tranh và dịch bệnh, đã lan truyền đến tận Đế Đô, khiến bệ hạ vô cùng cảm động và kính phục." Hắn hơi cúi đầu, thể hiện sự chân thành. "Bệ hạ tin rằng 'Chân Đạo' của đạo trưởng chính là con đường để Đại Càn tái thiết và thịnh vượng sau 'Thiên Hạ Đại Loạn'. Người khẩn thiết mời ngài đến triều đình, không phải để tham dự chính sự, mà để chia sẻ những triết lý, những đạo lý nhân sinh mà ngài đã tu dưỡng, để chúng có thể soi sáng con đường trị quốc, mang lại bình yên và hạnh phúc cho bá tánh trăm họ."
Hoàng Phủ Kính dừng lại, ánh mắt đầy mong đợi. Hắn đã truyền đạt hết lời thỉnh cầu của Thái Tử, một lời mời không chỉ mang tính chính thức mà còn chứa đựng một niềm hy vọng lớn lao. Lâm Nhất khẽ nhắm mắt, một thoáng trầm ngâm. Hắn cảm nhận được sức nặng của những lời nói ấy, không chỉ là lời mời gọi từ một vị Thái Tử, mà là lời thỉnh cầu của cả một quốc gia đang oằn mình sau những biến cố. Hắn đã từng tránh xa quyền lực, sống ẩn dật trong những góc khuất của hồng trần, bởi hắn hiểu rằng quyền lực thường đi đôi với sự tha hóa, với những toan tính và đấu đá. Nhưng giờ đây, lời mời này không phải là một sự cám dỗ về danh vọng hay địa vị, mà là một cơ hội để 'Vô Tiên Chi Đạo' của hắn thực sự bén rễ, lan tỏa và chữa lành những vết thương xã hội sâu sắc hơn.
"Chân Đạo không nằm ở quyền lực, cũng không phải để điều hành một quốc gia," Lâm Nhất chậm rãi mở lời, giọng nói ôn hòa nhưng ẩn chứa sự kiên định, "Nó nằm ở lòng người, ở sự thấu hiểu và lòng nhân ái. Đạo là lẽ tự nhiên, là sự thuận theo vạn vật. Nếu mang Đạo vào chính sự, mà lòng người không thuận, thì Đạo cũng hóa vô nghĩa." Hắn không từ chối thẳng thừng, nhưng cũng không chấp nhận dễ dàng. Hắn muốn Hoàng Phủ Kính, và xa hơn là Thái Tử Lưu Ly, hiểu rõ bản chất của "Chân Đạo" không phải là một công cụ để trị quốc, mà là một triết lý sống.
Tô Mạt Nhi, không kìm được sự tò mò và lòng thương cảm cho bá tánh, liền khẽ lên tiếng, giọng nói trong trẻo mang chút nũng nịu nhưng cũng đầy chân thành: "Nhưng nếu Chân Đạo có thể giúp được bá tánh, giúp họ thoát khỏi cảnh lầm than, thì sao lại không thử, Lâm Nhất ca ca?" Nàng nhìn Lâm Nhất bằng đôi mắt long lanh, như muốn thuyết phục hắn. Lời của Mạt Nhi tuy đơn giản, nhưng lại chạm đến sâu thẳm tâm hồn Lâm Nhất. Đó chính là lý do hắn không truy cầu sức mạnh hay địa vị, mà dấn thân vào hồng trần muôn mặt.
Mộ Dung Uyển Nhi, dù không nói lời nào, nhưng ánh mắt nàng cũng ánh lên một sự đồng tình thầm lặng với Mạt Nhi. Nàng hiểu Lâm Nhất, hiểu nỗi trăn trở của hắn. Hắn không phải là người ham danh lợi, nhưng cũng không phải là kẻ vô tâm trước nỗi khổ của thế gian.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười với Mạt Nhi, nụ cười hiền hậu làm dịu đi không khí căng thẳng. Hắn biết, lời của Mạt Nhi là xuất phát từ một trái tim trong sáng, đầy lòng trắc ẩn. "Tiểu Mạt Nhi nói đúng," hắn khẽ đáp, "chính vì muốn giúp bá tánh, ta mới phải suy nghĩ kỹ càng. Đạo không thể bị lợi dụng, cũng không thể bị ép buộc. Nếu Thái Tử thực sự muốn dùng Đạo để trị quốc, thì trước hết, chính Người phải hiểu Đạo, phải sống theo Đạo."
Hoàng Phủ Kính lắng nghe từng lời, đôi mắt tinh anh của hắn lóe lên tia sáng. Hắn đã đoán trước được sự trầm tĩnh và cẩn trọng của Lâm Nhất. Vị đạo sĩ này không hề giống những kẻ sĩ phu ham công danh, hay những kẻ tu sĩ tìm kiếm quyền lực. Hắn thực sự là một người đã thấu tỏ "Chân Đạo". Hoàng Phủ Kính chậm rãi đặt cuộn chiếu thư lên bàn, đẩy nhẹ về phía Lâm Nhất, như một lời mời gọi không thể chối từ, nhưng cũng là một lời giao hẹn về trách nhiệm. Lâm Nhất nhận lấy, ánh mắt lướt qua từng dòng chữ, từng nét bút của Thái Tử, biểu cảm vẫn giữ sự điềm tĩnh. Hắn biết, một chương mới của hành trình 'Vô Tiên Quy Nguyên' sắp được mở ra.
***
Hoàng hôn dần buông xuống Làng Trúc Sương, nhuộm một màu vàng cam ấm áp lên những mái nhà tranh, những cánh đồng xanh mướt. Gió chiều nhẹ nhàng mơn man, mang theo mùi hương của cỏ cây và khói bếp, tạo nên một bức tranh thanh bình đến nao lòng. Lâm Nhất dẫn Hoàng Phủ Kính đi dạo quanh làng, ánh nắng dịu nhẹ hắt lên dáng người gầy gò của hắn, khiến bóng hắn đổ dài trên con đường đất. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đi theo sau, như những cái bóng nhẹ nhàng, lặng lẽ.
"Hoàng Phủ đại nhân đã thấy gì trong ngôi làng này?" Lâm Nhất khẽ hỏi, giọng điệu ôn hòa, không một chút chất vấn, chỉ như một lời mời gọi chiêm nghiệm. Hắn dùng tay chỉ vào những ngôi nhà đang dần được sửa sang, những cánh đồng lúa non xanh rì, và xa xa, tiếng trẻ con nô đùa sau buổi học.
Hoàng Phủ Kính ngừng bước, ánh mắt lướt qua những cảnh tượng sống động ấy. Sự cảnh giác ban đầu của hắn đã tan biến hoàn toàn, thay vào đó là sự suy tư và kính trọng sâu sắc. "Tại hạ đã thấy sự hồi sinh, sự sống, và quan trọng hơn cả, là niềm hy vọng," hắn đáp, giọng nói không còn vẻ trịnh trọng của một sứ giả hoàng gia, mà chất chứa sự chân thành. "Một nơi từng bị lãng quên, từng bị coi là đã chết, giờ đây lại tràn đầy sức sống như vậy. Điều này vượt xa mọi dự đoán của tại hạ."
"Đại nhân thấy đấy, một quốc gia thịnh vượng không chỉ cần binh hùng tướng mạnh, không chỉ cần kho lương đầy ắp, mà quan trọng hơn cả, cần lòng dân an lạc," Lâm Nhất tiếp lời, ánh mắt hắn dõi về phía những người dân đang quây quần bên bữa cơm chiều, tiếng cười nói rộn ràng vọng lại. "Lòng dân an lạc không đến từ mệnh lệnh, không đến từ sự cai trị hà khắc, mà từ sự thấu hiểu, từ những hành động nhỏ bé vun đắp mỗi ngày. Nó đến từ việc mỗi người dân được chữa lành vết thương, được học hành, được no đủ, được cảm thấy mình là một phần của cộng đồng, được tin tưởng vào một tương lai tốt đẹp hơn."
Hoàng Phủ Kính gật đầu, lời Lâm Nhất nói không khác gì những đạo lý mà Thái Tử Lưu Ly vẫn hằng chiêm nghiệm. Nhưng qua lời Lâm Nhất, những đạo lý ấy trở nên sống động, gần gũi và có sức thuyết phục đến lạ. Hắn nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ. "Vậy ngài sẽ không can dự vào triều chính, không tranh giành quyền lực sao? Thái Tử mong muốn ngài trở thành quốc sư, cố vấn cho Người."
Lâm Nhất khẽ lắc đầu, nụ cười hiền từ nở trên môi. "Chân Đạo không cần quyền lực để tồn tại, cũng không cần danh vị để được tôn vinh. Nó chỉ cần một mảnh đất lành để gieo mầm, một trái tim thiện lương để vun trồng. Ta không màng quyền lực, bởi ta biết, một khi đã dấn thân vào vòng xoáy ấy, tâm ta sẽ khó giữ được sự trong sáng. Đạo của ta là Đạo của sự vô vi, thuận theo tự nhiên, không cưỡng cầu. Nếu ta vì quyền lực mà hành đạo, thì ta đã lạc mất bản nguyên của chính mình."
Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào Hoàng Phủ Kính, ánh mắt sâu thẳm nhưng kiên định. "Vấn đề không phải là ta có trở thành quốc sư hay không, mà là Thái Tử Lưu Ly có thực sự là mảnh đất lành ấy để 'Chân Đạo' có thể bén rễ hay không. Nếu Thái Tử có thể là mảnh đất ấy, nếu Người thực sự thấu hiểu và nguyện ý thực hành những đạo lý về lòng nhân ái, về sự thấu hiểu, về việc gieo mầm hy vọng trong lòng dân, thì ta sẽ nguyện ý chỉ lối, nguyện ý chia sẻ những gì ta đã chiêm nghiệm được trên hành trình của mình."
Những lời nói của Lâm Nhất như một dòng suối mát chảy qua tâm hồn Hoàng Phủ Kính. Hắn nhận ra, Lâm Nhất không phải là một người ẩn dật né tránh trách nhiệm, cũng không phải là một kẻ cao ngạo coi thường thế sự. Hắn là một 'Chân Nhân' thực sự, một người thấu hiểu lẽ nhân sinh, một người sẵn sàng hành động vì chúng sinh, nhưng không bao giờ đánh đổi bản nguyên của mình. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," hắn thầm nhủ, cảm nhận sâu sắc hơn ý nghĩa của câu nói ấy qua hành động và lời nói của Lâm Nhất.
"Đại nhân đã thấy Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi làm gì ở đây rồi đấy," Lâm Nhất tiếp tục, giọng nói chứa đựng sự tự hào và tin tưởng. "Y thuật của Uyển Nhi không chỉ chữa lành thân xác mà còn chữa lành niềm tin. Tri thức của Mạt Nhi không chỉ dạy chữ mà còn thắp sáng tương lai cho những đứa trẻ, cho chúng biết giá trị của bản thân, của sự đoàn kết. Đó chính là những hạt giống đầu tiên của 'Chân Đạo' được gieo vào lòng người. Trị quốc cũng vậy, cần bắt đầu từ những điều nhỏ bé nhất, từ việc chăm sóc sức khỏe, giáo dục con người, vun đắp lòng nhân ái. Khi lòng dân đã an, thì quốc gia tự khắc thịnh vượng."
Hoàng Phủ Kính cúi đầu thật sâu, một sự kính trọng chân thành hiện rõ trên khuôn mặt. Hắn đã đến đây để mời một đạo sĩ, nhưng lại tìm thấy một vị thầy, một triết gia. Hắn tin rằng, lời chấp thuận của Lâm Nhất, dù không trực tiếp tham gia vào triều chính, cũng sẽ báo hiệu một kỷ nguyên mới cho Đại Càn, nơi 'Chân Đạo' sẽ ảnh hưởng đến mọi mặt của đời sống, từ y tế, giáo dục đến trị quốc, dẫn đến sự ổn định và thịnh vượng mà Thái Tử hằng mong ước.
***
Đêm buông xuống, trăng tròn vành vạnh treo giữa bầu trời đen thẳm, rải ánh bạc xuống khắp Làng Trúc Sương, khiến cảnh vật trở nên huyền ảo và tĩnh mịch. Tiếng dế kêu rả rích từ những bụi cỏ ven đường, tiếng gió xào xạc qua rặng trúc rì rào như một bản nhạc thiền định. Hoàng Phủ Kính đã rời đi, mang theo không chỉ lời nhắn của Lâm Nhất mà còn là một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về 'Chân Đạo'.
Lâm Nhất đứng dưới ánh trăng, trước hiên nhà đơn sơ. Dáng người hắn gầy gò nhưng kiên định, ánh mắt dõi về phía chân trời xa xăm, nơi có thể cảm nhận được hơi thở của Đại Càn Đế Đô. Hắn cảm thấy một gánh nặng mới trên vai, một trách nhiệm to lớn mà hắn chưa từng nghĩ mình sẽ phải gánh vác. Nhưng cùng với gánh nặng ấy, cũng là một cơ hội, một con đường rộng mở để 'Vô Tiên Chi Đạo' của hắn thực sự lan tỏa và chữa lành những vết thương của hồng trần ở một quy mô lớn hơn, không chỉ dừng lại ở một ngôi làng, một cộng đồng nhỏ bé. Hắn hiểu rằng, đây là một bước ngoặt quan trọng trên hành trình 'Vô Tiên Quy Nguyên' của mình, một sự thử thách đối với triết lý vô vi mà hắn đã theo đuổi bấy lâu.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi nhẹ nhàng đến bên cạnh hắn, không một tiếng động. Uyển Nhi đặt tay lên vai Lâm Nhất, ánh mắt nàng thấu hiểu mọi suy tư trong lòng hắn. "Chàng đã quyết định rồi sao?" Nàng khẽ hỏi, giọng nói êm ái như làn gió đêm, chứa đựng sự quan tâm sâu sắc.
Lâm Nhất khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả sự trăn trở lẫn quyết tâm. "Đạo không thể chỉ nằm trong một góc núi, hay chỉ quanh quẩn trong vài ngôi làng nhỏ bé, dù đó là nơi Đạo được gieo mầm và vun trồng. Nếu có thể giúp được bá tánh, dù chỉ là một phần nhỏ, dù chỉ là gieo một hạt giống hy vọng vào lòng người, thì đó cũng là hành Đạo. Vô Tiên chi đạo không phải là tránh đời, mà là nhập thế để chữa lành thế sự." Hắn ngước nhìn vầng trăng sáng, ánh mắt sâu thẳm nhưng kiên định. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng hắn tin vào sức mạnh của 'Chân Đạo', tin vào lòng nhân ái của con người.
Tô Mạt Nhi, với vẻ hoạt bát thường thấy, khẽ đẩy khuỷu tay Lâm Nhất, giọng nói trong trẻo mang theo chút tinh nghịch: "Vậy là Lâm Nhất ca ca sắp trở thành thầy của vua sao? Sắp được hưởng phúc lộc triều đình rồi!" Nàng cười khúc khích, cố gắng xua đi không khí trầm lắng. Dù vậy, trong lời nói của nàng vẫn ẩn chứa sự lo lắng cho Lâm Nhất, lo rằng hắn sẽ bị cuốn vào vòng xoáy phức tạp của quyền lực.
Lâm Nhất khẽ cười hiền, nụ cười xua tan vẻ u hoài trên khuôn mặt hắn. Hắn nhẹ nhàng xoa đầu Mạt Nhi, ánh mắt đầy trìu mến. "Không phải thầy của vua, tiểu Mạt Nhi ạ. Mà là người gieo mầm cho một ý niệm. Mầm có bén rễ, có nảy nở, còn phụ thuộc vào mảnh đất. Nếu mảnh đất ấy là một người có lòng, thì mầm sẽ đơm hoa kết trái. Còn nếu không, thì Đạo vẫn sẽ là Đạo, chỉ là không thể lan tỏa ra khắp nơi mà thôi." Hắn biết, Thái Tử Lưu Ly vẫn còn non trẻ, và con đường phía trước của vị Thái Tử ấy cũng đầy chông gai. Nhưng hắn tin vào tiềm năng của sự thay đổi, tin vào khả năng của một trái tim thiện lương.
Hắn nắm lấy tay Mộ Dung Uyển Nhi, rồi nắm lấy tay Tô Mạt Nhi. Bàn tay hắn gầy gò nhưng ấm áp, truyền đi một sự trấn an và kiên định. "Hành trình 'Vô Tiên Quy Nguyên' của chúng ta chưa bao giờ kết thúc, nó chỉ đang mở rộng ra mà thôi. Từ một ngôi quan hoang tàn, đến những ngôi làng bé nhỏ, giờ đây, có lẽ là cả một quốc gia. Điều quan trọng không phải là chúng ta đến đâu, mà là chúng ta mang theo gì, và gieo trồng điều gì ở đó." Ánh mắt hắn nhìn hai người đồng hành, một lời hứa thầm lặng về hành trình sắp tới, về sự gắn kết không thể tách rời của ba người.
Đêm tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió và tiếng dế, nhưng trong lòng ba con người ấy, một niềm hy vọng mới đang bùng cháy. Lời chấp thuận của Lâm Nhất, dù không trực tiếp tham gia chính sự, đã báo hiệu một kỷ nguyên mới cho Đại Càn, nơi 'Chân Đạo' sẽ ảnh hưởng đến mọi mặt của đời sống, từ y tế, giáo dục đến trị quốc, dẫn đến sự ổn định và thịnh vượng như đã đề cập trong các lời tiên đoán. Việc Lâm Nhất không trực tiếp tham gia chính sự mà chỉ đóng vai trò người chỉ dẫn về đạo lý cho thấy hắn đang dần đạt đến trạng thái 'Chân Nhân', một biểu tượng sống của triết lý 'Vô Tiên', không màng quyền lực mà chỉ màng đến sự an lạc của chúng sinh. Hành trình truy tìm tiên đạo, nơi chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, vẫn tiếp tục, không ngừng nghỉ.