Màn đêm buông xuống trên Đại Càn Đế Đô, rắc lên những mái ngói rêu phong và tường thành cổ kính vô vàn hạt sao lấp lánh, như những viên ngọc trai rải trên tấm thảm nhung đen. Sau nhiều giờ đàm đạo sâu sắc, Thái Tử Lưu Ly tiễn Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi ra tận cổng Hoàng Cung.
Thái Tử Lưu Ly bước đi bên cạnh Lâm Nhất, dáng người ngài vẫn cao ráo, thư sinh, nhưng giờ đây, trong từng bước chân đã không còn vẻ ưu tư, mệt mỏi, mà thay vào đó là sự kiên định và một niềm hy vọng mới. Ánh mắt ngài nhìn Lâm Nhất với một sự tôn kính tột độ, như nhìn thấy một vị thầy, một người dẫn đường đích thực.
"Đạo trưởng đã chỉ cho ta con đường sáng. Những lời của ngài đã gột rửa tâm trí ta, khiến ta nhận ra rằng trị quốc không phải là công việc của quyền lực đơn thuần, mà là hành trình của lòng nhân ái và sự thấu hiểu." Thái Tử Lưu Ly chân thành nói, giọng ngài trầm ấm, nhưng vang vọng sự xúc động. "Ta nguyện sẽ noi theo đạo lý của ngài, dốc hết sức mình vì dân chúng Đại Càn. Xin đạo trưởng hãy ở lại triều đình, làm Quốc Sư để dẫn dắt ta và bách tính, để 'Chân Đạo' của ngài có thể lan tỏa khắp nơi, mang lại an bình cho thế gian."
Lời mời của Thái Tử Lưu Ly là một sự trọng vọng hiếm có, một cơ hội để nắm giữ quyền lực và danh vọng tột đỉnh. Tuy nhiên, Lâm Nhất chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười thanh thoát như làn gió. Hắn nhẹ nhàng lắc đầu, ánh mắt hướng về bầu trời đầy sao, như đang nhìn thấy một bức tranh lớn hơn, vượt ra ngoài những khuôn khổ của quyền lực thế gian.
"Bệ hạ, 'Chân Đạo' không cần danh vị, không cần quyền lực. Nó ở trong lòng người, trong mỗi hành động nhân ái, mỗi quyết định công bằng. Nó không phải là thứ có thể bị ràng buộc bởi chức tước hay địa vị, mà phải tự do lan tỏa, tự do thấm sâu vào từng ngóc ngách của hồng trần." Giọng Lâm Nhất vẫn điềm đạm, ôn hòa, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. "Ta sẽ là người gieo mầm, còn bệ hạ là người vun trồng. Khi bệ hạ thực sự thấu hiểu và hành đạo, khi lòng nhân ái, sự công bằng và trách nhiệm trở thành trụ cột của triều đình, khi ngài nhập thế để thấu hiểu mọi nỗi niềm của dân chúng, đó mới là 'Quốc Sư' vĩ đại nhất, một 'Quốc Sư' không cần danh xưng, nhưng lại có ảnh hưởng sâu rộng nhất."
Hắn khẽ đặt tay lên vai Thái Tử Lưu Ly, một cử chỉ mang đầy sự động viên và tin tưởng. "Một hạt giống được gieo xuống, nếu đất đai màu mỡ, người vun trồng tận tâm, thì dù không cần ai xưng tụng, nó vẫn sẽ tự mình đơm hoa kết trái. 'Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán', nhưng nếu cái tâm được giữ vững, thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua."
Thái Tử Lưu Ly cúi đầu thật sâu, một sự cúi đầu không phải vì phép tắc, mà vì sự tôn kính và lòng biết ơn chân thành. Ngài hiểu rằng, Lâm Nhất không phải là người ham danh lợi, mà là một 'Chân Nhân' thực sự, một người chỉ quan tâm đến sự lan tỏa của 'Chân Đạo', đến sự an lạc của chúng sinh. Lời từ chối danh vị của Lâm Nhất càng củng cố hình ảnh anh là một người không màng quyền lực, chỉ quan tâm đến sự lan tỏa của 'Chân Đạo', một bước tiến gần hơn đến 'Vô Tiên' của riêng mình.
Lâm Nhất nhẹ nhàng vẫy tay từ biệt, cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi rời đi. Ba bóng hình dần khuất xa trong màn đêm, như những vì sao lẻ loi trên con đường đầy bụi bặm của hồng trần. Gió đêm se lạnh luồn qua những tán cây cổ thụ trong hoàng cung, khiến Thái Tử Lưu Ly khẽ rùng mình. Ngài đứng lặng hồi lâu dưới ánh trăng, nhìn theo bóng dáng họ khuất dần, trong lòng gợn sóng những suy tư sâu sắc về một con đường trị quốc mới. Một con đường mà Lâm Nhất đã vẽ ra, không bằng những sắc lệnh cứng nhắc, mà bằng những chân lý giản dị nhưng vĩ đại về lòng nhân ái, sự công bằng và trách nhiệm. Ngài biết, hành trình phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng ngài đã có một kim chỉ nam, một ngọn đèn soi sáng trong đêm tối, và ngài tin rằng, dưới sự dẫn dắt của 'Chân Đạo', Đại Càn sẽ dần hồi sinh, thịnh vượng, và 'Vô Tiên Chi Đạo' sẽ không chỉ là một triết lý, mà sẽ trở thành mạch sống của cả một dân tộc. Việc Thái Tử Lưu Ly chấp nhận đạo lý trị quốc của Lâm Nhất đã báo hiệu một triều đại mới, nơi quyền lực và đạo đức sẽ hòa quyện, dẫn đến sự ổn định và thịnh vượng chưa từng có.
***
Sáng sớm hôm sau, những tia nắng ban mai đầu tiên yếu ớt xuyên qua kẽ lá, rải vàng trên những mái ngói lưu ly của Đại Càn Đế Đô, rồi len lỏi vào tận sâu bên trong những bức tường thành cao ngất. Cả thành trì thức giấc trong tiếng chuông đồng hồ điểm giờ trầm hùng từ Hoàng Cung, vang vọng khắp các ngõ ngách, rồi hòa vào tiếng người mua bán ồn ào từ các khu chợ sớm, tiếng xe ngựa lạch cạch trên đường lát đá hoa cương, và cả tiếng nhạc du dương vọng ra từ các tửu lâu đêm qua chưa kịp đóng cửa. Mùi hương liệu quý giá từ các phủ đệ quyền quý hòa lẫn với mùi khói bếp, mùi đất ẩm và cả mùi mồ hôi của đám đông, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống phàm trần, phức tạp mà đầy sức sống.
Trong một trong các thư phòng rộng lớn của Hoàng Cung, nơi ánh sáng buổi sớm mai nhuộm vàng những họa tiết rồng phượng chạm khắc tinh xảo trên cột gỗ lim, Thái Tử Lưu Ly đang ngồi trước một chồng tấu chương cao ngất. Trang phục hoàng bào thêu rồng sang trọng không làm mất đi vẻ thư sinh vốn có của ngài, nhưng giờ đây, trên khuôn mặt tuấn tú ấy, không còn là nét ưu tư mệt mỏi của một người đang loay hoay tìm lối, mà là sự kiên nghị, tập trung cao độ. Đôi mắt ngài, vốn thường nhìn xa xăm, nay lại sắc bén, đọc lướt qua từng hàng chữ, từng con số, từng bản kiến nghị của quan lại. Mỗi trang giấy, mỗi cuộn tấu chương đều là một mảnh ghép của thực trạng Đại Càn, phản ánh sự tan hoang sau loạn lạc, những nỗi khổ của dân chúng, và cả những âm mưu ngầm chốn triều đình.
Trong không khí thoang thoảng mùi mực tàu và giấy cổ, Hoàng Phủ Kính, với dáng người trung niên mực thước, ánh mắt tinh anh, đứng cung kính bên cạnh. Một tay y cầm một cuộn chiếu lệnh đã được Thái Tử phê duyệt, tay kia sẵn sàng ghi chép những chỉ thị mới. Sự cẩn trọng và tận tụy toát ra từ mỗi cử chỉ của y, như một người hộ vệ trung thành và một người cộng sự đắc lực. Y đã chứng kiến sự thay đổi sâu sắc trong Thái Tử chỉ sau một đêm, một sự thay đổi không chỉ về tinh thần mà còn về tầm nhìn, về định hướng trị quốc.
Thái Tử Lưu Ly đặt bút lông xuống, khẽ hít một hơi sâu, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy quyết tâm vang vọng khắp căn phòng rộng lớn. "Lâm đạo trưởng nói, trị quốc là trị tâm. Dân chúng an lạc, quốc gia mới thịnh vượng. Suốt đêm qua, những lời của hắn cứ vang vọng trong tâm trí ta, khiến ta nhận ra rằng, dù quyền lực có lớn đến đâu, nếu không xuất phát từ lòng nhân ái và sự thấu hiểu, thì cũng chỉ là cát bụi. Hoàng Phủ Kính, người thấy đấy, những tấu chương này, một nửa là kêu than về thuế má nặng nề, nửa còn lại là báo cáo về dịch bệnh hoành hành sau chiến loạn. Bách tính đang lầm than, và chúng ta phải hành động, không phải chỉ để xoa dịu, mà để gieo những hạt giống của sự công bằng và hy vọng."
Hoàng Phủ Kính cúi đầu đáp, "Thần đã chuẩn bị xong các chiếu lệnh theo ý ngài. Chiếu lệnh về việc miễn giảm thuế ruộng ba năm cho các vùng chịu ảnh hưởng thiên tai nặng nề nhất, thiết lập các trạm y tế công cộng ở mỗi huyện để chăm sóc sức khỏe cho dân nghèo, và cải cách hệ thống xét xử, đảm bảo công bằng cho mọi tầng lớp bách tính, không phân biệt giàu nghèo hay địa vị. Tuy nhiên, Thái Tử, một số lão thần có thể sẽ phản đối kịch liệt. Họ vốn quen với những chính sách cũ, và lợi ích của họ có thể bị ảnh hưởng bởi những cải cách này." Giọng Hoàng Phủ Kính không giấu được chút lo lắng, bởi y hiểu rõ sự phức tạp của triều chính.
Thái Tử Lưu Ly khẽ nhíu mày, nhưng ánh mắt vẫn kiên định. Ngài đứng dậy, chậm rãi bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân vắng vẻ phía ngoài, nơi những tia nắng sớm đang nhảy múa trên lá cây. "Những kẻ chỉ mưu cầu lợi ích riêng sẽ không thể thấu hiểu chân lý này. Họ chỉ nhìn thấy quyền lợi của bản thân, mà quên mất rằng một quốc gia chỉ thực sự vững mạnh khi dân chúng được an cư lạc nghiệp. Sự phản đối của họ là điều tất yếu, nhưng đó không phải là lý do để chúng ta chùn bước. Chính những lúc như thế này, ta càng phải nhớ lời Lâm đạo trưởng: 'Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình'. Mỗi con người đều đáng được sống một cuộc đời có phẩm giá. Cứ làm theo những gì chúng ta đã định, Hoàng Phủ Kính. Ta sẽ chịu trách nhiệm hoàn toàn cho những quyết sách này."
Một làn gió sớm mang theo mùi hương của hoa cỏ từ ngự uyển lướt qua, khiến Thái Tử Lưu Ly cảm thấy tâm trí mình càng thêm minh mẫn. Ngài quay lại, ánh mắt đầy uy nghi nhìn Hoàng Phủ Kính. "Hãy truyền lệnh cho các quan lại liên quan. Đặc biệt là về việc miễn giảm thuế, cần phải thực hiện triệt để, không để bất kỳ kẻ nào lợi dụng. Và các trạm y tế, hãy cử những y sư giỏi nhất, dù họ là phàm nhân hay người tu đạo. Chân lý không phân biệt cao thấp, đạo lý cũng vậy."
Hoàng Phủ Kính cảm nhận được một luồng khí thế mạnh mẽ toát ra từ Thái Tử, một luồng khí thế của một vị minh quân tương lai. Y cúi đầu sâu hơn, "Thần tuân lệnh. Thần sẽ đích thân giám sát việc triển khai. Tin rằng dưới sự dẫn dắt của Thái Tử, Đại Càn sẽ sớm thoát khỏi cảnh lầm than, hồi sinh như phượng hoàng niết bàn."
Thái Tử Lưu Ly gật đầu, ánh mắt ngài lại hướng về phía xa, nơi những vệt nắng vàng đang dần lan rộng khắp thành phố. Ngài biết, đây chỉ là những bước đi đầu tiên trên một con đường dài đầy gian nan. Nhưng với những hạt giống 'Chân Đạo' đã được gieo vào lòng, với lòng nhân ái và sự kiên định, ngài tin rằng một tương lai thịnh vượng đang chờ đợi Đại Càn.
Hoàng Phủ Kính nhận lệnh, cung kính rời đi, bước chân y vững vàng, trong lòng ngập tràn niềm tin vào sự đổi thay. Tiếng bước chân y xa dần, chỉ còn lại Thái Tử Lưu Ly đứng lặng lẽ trong thư phòng, giữa ánh sáng ban mai và chồng tấu chương, gánh vác cả một giang sơn trên vai. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm," ngài lẩm bẩm, nhớ lại lời Lâm Nhất, "và chân tâm ấy sẽ là ngọn lửa dẫn lối cho Đại Càn."
***
Giữa trưa, ánh nắng vàng rực rỡ đổ xuống Phàm Nhân Thị Trường của Đại Càn Đế Đô, xua tan đi những vệt sương sớm còn vương lại trên mái hiên. Không khí trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết, tiếng người mua bán, tiếng mặc cả, tiếng rao hàng xen lẫn tiếng cười nói, tiếng chó sủa, tiếng gà cục tác, tạo nên một bản hợp xướng rộn ràng của cuộc sống. Mùi đồ ăn thức uống phong phú tỏa ra từ các quán ăn ven đường, mùi rau củ tươi mới, mùi gia vị nồng nàn, tất cả hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan của những kẻ lữ hành đi qua. Dòng người tấp nập qua lại, từ những người phu khuân vác quần áo lam lũ, những bà lão bán nước với đôi lưng còng, đến những thư sinh nghèo với vẻ mặt đăm chiêu, và cả những gia đình đông đúc đang hối hả mua sắm.
Lâm Nhất cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi dạo bước giữa dòng người đông đúc ấy. Lâm Nhất vẫn giữ vẻ thanh thoát, điềm đạm, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn lướt qua từng gương mặt, từng cử chỉ, từng biểu cảm của người dân. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi bước chân, mỗi cái nhìn đều như đang chiêm nghiệm, thấu hiểu từng hơi thở của hồng trần. Mộ Dung Uyển Nhi, dung mạo thanh tú, y phục đơn giản nhưng tinh tế, bước đi uyển chuyển bên cạnh hắn. Đôi mắt trong veo của nàng luôn tinh tế quan sát, không chỉ cảnh vật xung quanh mà còn cả những suy tư ẩn giấu trong ánh mắt của Lâm Nhất. Nàng hiểu rằng, với hắn, mỗi con người, mỗi cảnh đời đều là một trang sách, một bài học về 'Chân Đạo'. Tô Mạt Nhi thì hoàn toàn khác, cô nương nhỏ nhắn, nhanh nhẹn với mái tóc tết gọn gàng, đôi mắt to tròn long lanh không ngừng đảo qua lại, tò mò trước mọi thứ. Cô líu lo hỏi Lâm Nhất về những món hàng lạ, về những người bán hàng có vẻ mặt vui vẻ hay cau có, như một chú chim non đang khám phá thế giới.
Họ dừng lại bên một gánh rau củ tươi ngon. Một lão nông phu, lưng đã còng, da rám nắng, đôi tay chai sần vì năm tháng bám trụ với đất đai, đang cười nói rôm rả với vài người mua. Hắn là Trần Bá, một trong số vô vàn người dân thường đang gánh chịu hậu quả của loạn lạc và thuế khóa nặng nề.
"Nghe nói, triều đình mới miễn giảm thuế ruộng vùng chúng ta ba năm đó! Thật là... chưa từng có tiền lệ! Mấy năm loạn lạc, nhà ta suýt không còn gì rồi, cứ nghĩ năm nay lại phải bán con bò cày đi để nộp thuế... Ai ngờ đâu..." Lão Trần Bá nói, giọng vẫn còn pha chút ngờ vực, nhưng ánh mắt thì rạng rỡ hẳn lên. "Lão Trương bên cạnh nhà ta còn bảo, nghe đâu là do một vị Thái Tử trẻ tuổi mới ban hành. Chà, đúng là khác hẳn các đời vua trước, chỉ biết thu thuế, không biết thương dân."
Một Thị Vệ Thành cao lớn, thân hình vạm vỡ trong bộ giáp sắt đơn giản, tên Trương Hùng, đang tuần tra gần đó, nghe thấy lời lão Trần Bá thì mỉm cười gật đầu. Khuôn mặt nghiêm nghị của y hiếm khi nở nụ cười, nhưng hôm nay lại ánh lên vẻ hài lòng. Y vốn là một người lính trung thành, tuân thủ mọi mệnh lệnh, nhưng sâu thẳm trong lòng, y cũng là một người con của Đại Càn, thấu hiểu nỗi khổ của dân chúng.
"Chính sách này là do chính Thái Tử ban hành, lão bá. Ta nghe nói, ngài ấy còn đích thân ra lệnh thiết lập các trạm y tế công cộng, và sẽ chấn chỉnh lại việc xử án, để không còn cảnh quan lại ức hiếp dân lành nữa." Trương Hùng nói, giọng y vang dội nhưng đầy tin tưởng. "Thần thấy ngài ấy thực sự muốn mang lại thái bình cho dân, chứ không phải chỉ là lời nói suông. Sáng nay, các chiếu lệnh đã được ban ra khắp các nha môn, và các quan lại đang gấp rút triển khai rồi."
Tô Mạt Nhi nghe thấy, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Lâm Nhất, khẽ ghé tai hắn, giọng nói trong trẻo mà lanh lợi. "Lâm ca ca, huynh thấy không? Mọi người đều đang vui mừng. Chân Đạo của huynh thật sự hữu dụng!" Cô bé không giấu được niềm vui sướng, như thể chính cô là người đã ban hành những chính sách này.
Lâm Nhất chỉ khẽ mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa nhiều suy tư hơn là niềm vui đơn thuần. Hắn không nói gì, chỉ nhắm mắt hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thay đổi tinh tế trong không khí của Đế Đô. Không còn là sự u uất, cam chịu của những ngày loạn lạc, mà là một làn gió hy vọng mỏng manh, một sức sống mới đang len lỏi. Hắn mở mắt, ánh mắt lại hướng về phía xa, như nhìn thấu những điều còn ẩn chứa phía sau những niềm vui ban đầu này.
Mộ Dung Uyển Nhi đặt tay nhẹ lên cánh tay Lâm Nhất, một cử chỉ tinh tế mà đầy thấu hiểu. Nàng không nói lời nào, nhưng ánh mắt nàng như muốn nói: "Chàng đã làm được, Lâm Nhất. Những hạt giống chàng gieo đã bắt đầu nảy mầm." Nàng hiểu rằng, Lâm Nhất không chỉ quan tâm đến kết quả trước mắt, mà còn đến sự bền vững của 'Chân Đạo' trong lòng người.
Họ tiếp tục đi sâu vào chợ, lắng nghe thêm những câu chuyện, những lời bàn tán. Có người còn hoài nghi, vì đã quá quen với những lời hứa hão huyền của triều đình. Có người thì đã bắt đầu mơ về một mùa màng bội thu, một cuộc sống ấm no. Những hy vọng nhỏ bé ấy, dù còn mong manh, nhưng đã là những đốm lửa đầu tiên thắp sáng lại lòng người. Lâm Nhất cảm thấy một sự hài lòng nhẹ nhàng, nhưng sâu thẳm trong tâm trí, hắn vẫn chiêm nghiệm về bản chất của quyền lực và lòng người. Liệu những chính sách này có thực sự thay đổi được hồng trần, hay chỉ là một sự xoa dịu tạm thời? 'Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình', nhưng lòng người thì 'khó đoán' biết bao. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, và những hạt giống 'Chân Đạo' cần nhiều hơn nữa sự vun trồng và thử thách để bén rễ sâu vào mảnh đất Đại Càn này.
***
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả một vùng trời phía Tây, và những ánh đèn đầu tiên bắt đầu lập lòe nơi Đại Càn Đế Đô, Lâm Nhất cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đã trở về Ẩn Cư Động Phủ đơn sơ của mình. Nơi đây cách xa sự ồn ào của thành thị, ẩn mình trong một ngọn núi nhỏ, không khí mát mẻ và trong lành, chỉ có tiếng gió rì rào qua kẽ đá và tiếng côn trùng đêm rả rích.
Trong động phủ, một ngọn lửa nhỏ bập bùng trong lò sưởi, chiếu lên gương mặt thanh thoát của Lâm Nhất khi hắn ngồi tĩnh tọa trên nền đá lạnh. Vóc dáng gầy gò của hắn, trong ánh lửa nhập nhòe, lại càng thêm phần siêu thoát. Hắn nhắm mắt, hít thở đều đặn, như đang hòa mình vào từng hơi thở của đất trời, lắng nghe từng dao động nhỏ nhất của vạn vật. Sự thanh tịnh, chiêm nghiệm là bản chất của hắn, và ngay cả khi đã gián tiếp can thiệp vào thế sự, tâm hồn hắn vẫn giữ được sự bình an vốn có.
Mộ Dung Uyển Nhi, với đôi tay khéo léo, đang pha trà thảo mộc bên cạnh. Hương thơm dịu nhẹ của trà lan tỏa trong động phủ, xua đi cái lạnh se sắt của đêm. Nàng mặc y phục màu xanh nhạt, mái tóc đen mượt mà được búi cao gọn gàng, tôn lên dung mạo thanh tú. Đôi mắt nàng, vẫn ẩn chứa nỗi buồn sâu kín, nhưng giờ đây lại dịu dàng và đầy thấu hiểu khi nhìn về phía Lâm Nhất. Nàng đặt chén trà đã pha xong lên một tảng đá phẳng, chờ đợi hắn xuất định.
Tô Mạt Nhi ngồi bên cạnh, đôi mắt to tròn lanh lợi không rời khỏi Lâm Nhất. Cô bé không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, như đang cố gắng thấu hiểu thế giới nội tâm sâu thẳm của vị đạo sĩ trẻ. Cô đã chứng kiến rất nhiều điều cùng Lâm Nhất, từ những gian nan của hồng trần đến những khoảnh khắc hắn gieo mầm hy vọng. Cô biết, Lâm Nhất ca ca của mình không giống bất kỳ ai, hắn là một người luôn nhìn mọi việc từ một góc độ khác, một góc độ mà cô vẫn đang cố gắng chạm tới.
Một lúc sau, Lâm Nhất khẽ mở mắt. Ánh mắt hắn vẫn sâu thẳm như hồ nước không đáy, nhưng giờ đây lại ánh lên sự bình an sau khi chiêm nghiệm. Hắn nhìn Mộ Dung Uyển Nhi, rồi khẽ gật đầu cảm ơn chén trà.
"Chàng thấy không, Lâm Nhất?" Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nàng dịu dàng như làn gió. "Những hạt giống đạo lý chàng gieo đã bắt đầu nảy mầm. Dù còn nhỏ bé, nhưng đó là hy vọng. Nàng biết Lâm Nhất không phải là người ham hố thành quả, nhưng nàng muốn hắn biết rằng những nỗ lực của hắn không hề vô ích. Sự thay đổi, dù chỉ là những gợn sóng nhỏ, cũng đã bắt đầu. Nó là bằng chứng cho thấy 'Vô Tiên Chi Đạo' không chỉ là triết lý, mà còn có thể thay đổi thực tại, chữa lành những vết thương của hồng trần gian nan.
Tô Mạt Nhi liền hớn hở tiếp lời, giọng nói trong trẻo, líu lo. "Đúng vậy! Thái Tử Lưu Ly thật sự rất nghe lời huynh. Em chưa từng thấy vị Thái Tử nào quan tâm đến dân như vậy. Mọi người ở chợ đều nói tốt về ngài ấy! Thật là vui quá đi!" Cô bé vung tay, thể hiện sự nhiệt tình hồn nhiên của mình. Với Tô Mạt Nhi, niềm vui của bách tính chính là niềm vui của cô, và cô tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Nhất.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười thanh thoát như làn sương sớm. Hắn đưa tay cầm chén trà lên, khẽ nhấp một ngụm, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm ấm áp lan tỏa trong vòm miệng. Ánh mắt hắn lại nhìn xa xăm, như xuyên qua vách đá, xuyên qua màn đêm, nhìn về phía Đại Càn Đế Đô đang lập lòe ánh đèn.
"Con đường còn dài." Hắn nói, giọng điềm đạm mà sâu lắng, ẩn chứa sự chiêm nghiệm về dòng chảy của thời gian và bản chất của nhân sinh. "Một chính sách có thể mang lại lợi ích nhất thời, xoa dịu những vết thương trước mắt. Nhưng để 'Chân Đạo' bén rễ sâu vào lòng người, thay đổi cả một xã hội, cần thời gian, sự kiên trì và cả những thử thách. Thái Tử Lưu Ly đang đi đúng hướng, hắn có cái tâm, có tầm nhìn, nhưng hắn cũng sẽ đối mặt với nhiều chông gai. Những kẻ mưu cầu lợi ích riêng, những phe phái bảo thủ sẽ không dễ dàng buông bỏ. Sự hoài nghi của bách tính, những người đã quá quen với sự áp bức và thất vọng, cũng không phải một sớm một chiều mà xóa bỏ được. Họ cần thời gian để tin tưởng, để cảm nhận được sự thay đổi là thật." Hắn nhớ lại những ánh mắt còn đong đầy e dè ở chợ, những lời thì thầm chưa dám tin tưởng trọn vẹn.
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ gật đầu, nàng hiểu những gì Lâm Nhất nói. "Nhưng chàng đã cho hắn niềm tin và phương hướng. Đó là điều quan trọng nhất." Nàng tin rằng, một khi hạt giống chân lý đã được gieo vào một trái tim có trách nhiệm, nó sẽ tự mình tìm đường phát triển, dù cho gặp phải bao nhiêu bão táp.
Lâm Nhất nhìn ra cửa động, nơi ánh đèn Đế Đô lập lòe như những vì sao rơi xuống trần gian. Hắn đứng dậy, bước ra phía ngoài, đứng trên một mỏm đá nhô ra, hít một hơi thật sâu không khí mát lành của đêm. Hắn cảm nhận sự giao thoa giữa không khí thanh tịnh của động phủ và hơi thở của hồng trần đang chuyển mình, một sự chuyển mình vừa mạnh mẽ vừa mong manh.
"Chỉ cần lòng người không đổi, thiên hạ sẽ có ngày thái bình." Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn hòa vào tiếng gió đêm, mang theo một chút hoài niệm, một chút bi tráng nhưng không bi lụy. Hắn tin rằng, ý nghĩa đích thực của 'tiên đạo' không nằm ở những phép tắc thần thông, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, trong sự kiên cường và vẻ đẹp của tâm hồn con người. Những chính sách đầu tiên của Thái Tử Lưu Ly, dựa trên triết lý của hắn, sẽ là nền tảng vững chắc cho sự ổn định và phát triển của Đại Càn, dẫn đến sự thịnh vượng mà hắn đã hình dung. Và đó, chính là con đường 'Vô Tiên' mà hắn vẫn đang truy cầu. Con đường này không có điểm dừng, nó là một hành trình vĩnh cửu, nơi mỗi bước chân đều là một sự chiêm nghiệm, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về lẽ nhân sinh, về mối tương giao giữa vạn vật và lòng người.