Vô tiên chi đạo
Chương 469

Vạn Vật Hồi Sinh: Khẳng Định Con Đường Chân Đạo

4277 từ
Mục tiêu: Minh họa những dấu hiệu phục hồi rõ rệt khắp các vùng đất, từ làng quê đến thị trấn, khẳng định sự đúng đắn và hiệu quả của 'Vô Tiên Chi Đạo' thông qua các chính sách của Thái Tử Lưu Ly.,Cho thấy sự cải thiện trong cuộc sống của người dân, sự hồi sinh của cộng đồng và sự tái thiết của xã hội sau đại nạn, củng cố niềm tin vào triều đại mới và con đường Lâm Nhất đang đi.,Khẳng định vai trò của Lâm Nhất là một người truyền bá đạo lý, không màng quyền lực, nhưng có ảnh hưởng sâu rộng đến sự phát triển của quốc gia.,Tiếp tục mạch 'rising_action', tạo động lực tích cực và niềm hy vọng, chuẩn bị cho sự ổn định và phát triển của Đại Càn dưới sự trị vì của Thái Tử Lưu Ly (như Ch.470 đã đề cập).,Ghi nhận bối cảnh 'Khoảng 20 năm trước', nơi những vết thương của 'Thiên Hạ Đại Loạn Nhỏ' đang dần lành, và sự tái thiết đang diễn ra mạnh mẽ.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Thái Tử Lưu Ly, Lão Nông Phu (Trần Bá), Bà Lão Bán Nước (Mai Bà), Tiểu Linh Nhi
Mood: Hy vọng, thanh thản, chiêm nghiệm, bình yên, khẳng định
Kết chương: [object Object]

Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười thanh thoát như làn sương sớm. Hắn đưa tay cầm chén trà lên, khẽ nhấp một ngụm, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm ấm áp lan tỏa trong vòm miệng. Ánh mắt hắn lại nhìn xa xăm, như xuyên qua vách đá, xuyên qua màn đêm, nhìn về phía Đại Càn Đế Đô đang lập lòe ánh đèn.

"Con đường còn dài." Hắn nói, giọng điềm đạm mà sâu lắng, ẩn chứa sự chiêm nghiệm về dòng chảy của thời gian và bản chất của nhân sinh. "Một chính sách có thể mang lại lợi ích nhất thời, xoa dịu những vết thương trước mắt. Nhưng để 'Chân Đạo' bén rễ sâu vào lòng người, thay đổi cả một xã hội, cần thời gian, sự kiên trì và cả những thử thách. Thái Tử Lưu Ly đang đi đúng hướng, hắn có cái tâm, có tầm nhìn, nhưng hắn cũng sẽ đối mặt với nhiều chông gai. Những kẻ mưu cầu lợi ích riêng, những phe phái bảo thủ sẽ không dễ dàng buông bỏ. Sự hoài nghi của bách tính, những người đã quá quen với sự áp bức và thất vọng, cũng không phải một sớm một chiều mà xóa bỏ được. Họ cần thời gian để tin tưởng, để cảm nhận được sự thay đổi là thật." Hắn nhớ lại những ánh mắt còn đong đầy e dè ở chợ, những lời thì thầm chưa dám tin tưởng trọn vẹn.

Mộ Dung Uyển Nhi khẽ gật đầu, nàng hiểu những gì Lâm Nhất nói. "Nhưng chàng đã cho hắn niềm tin và phương hướng. Đó là điều quan trọng nhất." Nàng tin rằng, một khi hạt giống chân lý đã được gieo vào một trái tim có trách nhiệm, nó sẽ tự mình tìm đường phát triển, dù cho gặp phải bao nhiêu bão táp.

Lâm Nhất nhìn ra cửa động, nơi ánh đèn Đế Đô lập lòe như những vì sao rơi xuống trần gian. Hắn đứng dậy, bước ra phía ngoài, đứng trên một mỏm đá nhô ra, hít một hơi thật sâu không khí mát lành của đêm. Hắn cảm nhận sự giao thoa giữa không khí thanh tịnh của động phủ và hơi thở của hồng trần đang chuyển mình, một sự chuyển mình vừa mạnh mẽ vừa mong manh.

"Chỉ cần lòng người không đổi, thiên hạ sẽ có ngày thái bình." Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn hòa vào tiếng gió đêm, mang theo một chút hoài niệm, một chút bi tráng nhưng không bi lụy. Hắn tin rằng, ý nghĩa đích thực của 'tiên đạo' không nằm ở những phép tắc thần thông, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, trong sự kiên cường và vẻ đẹp của tâm hồn con người. Những chính sách đầu tiên của Thái Tử Lưu Ly, dựa trên triết lý của hắn, sẽ là nền tảng vững chắc cho sự ổn định và phát triển của Đại Càn, dẫn đến sự thịnh vượng mà hắn đã hình dung. Và đó, chính là con đường 'Vô Tiên' mà hắn vẫn đang truy cầu. Con đường này không có điểm dừng, nó là một hành trình vĩnh cửu, nơi mỗi bước chân đều là một sự chiêm nghiệm, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về lẽ nhân sinh, về mối tương giao giữa vạn vật và lòng người.

***

Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm tĩnh mịch, mang theo những tia nắng vàng óng ả rải đều trên khắp Thanh Khê Thôn. Gió nhẹ lay động những tán lá cổ thụ, khiến không khí buổi sáng thêm phần trong lành và dịu mát. Tiếng gà gáy lanh lảnh vang vọng từ xa, hòa cùng tiếng chó sủa lác đác, như những nốt nhạc đầu tiên của một bản giao hưởng bình yên. Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đã rời khỏi nơi ẩn cư tạm thời từ lúc trời còn tờ mờ, bước chân nhẹ nhàng trên con đường đất mòn dẫn vào thôn.

Thanh Khê Thôn, giờ đây, đã khoác lên mình một tấm áo mới. Những ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái tranh vàng óng, được bao bọc bởi hàng rào tre xanh mướt, hiện lên trong ánh bình minh như những bức tranh thủy mặc sống động. Khói bếp lãng đãng vờn trên mái nhà, mang theo mùi thơm của cơm gạo mới nấu, mùi đất ẩm sau sương đêm, và thoang thoảng hương lúa chín đang thì con gái. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và nơi đây, tình người dường như đã được hồi sinh sau những tháng ngày gian khó.

Bước chân vào thôn, điều đầu tiên đập vào mắt Lâm Nhất là những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài tít tắp đến tận chân trời, như một tấm thảm ngọc bích khổng lồ. Từng bông lúa trĩu hạt, đung đưa theo làn gió, tạo nên những đợt sóng xanh rì, hứa hẹn một mùa màng bội thu. Trên cánh đồng, những lão nông phu lưng còng, da rám nắng, tay chân chai sần đang cần cù cấy cày. Họ không còn vẻ u sầu, mệt mỏi như trước kia, mà thay vào đó là những nụ cười hiền lành, những ánh mắt tràn đầy hy vọng. Tiếng trò chuyện rôm rả về mùa màng, về những hạt giống mới, về những chính sách giảm thuế của triều đình vang lên giữa không gian bao la, mang theo một năng lượng sống mãnh liệt.

Mộ Dung Uyển Nhi, với tấm lòng nhân ái vốn có, không thể làm ngơ khi nhìn thấy một đứa trẻ nhỏ đang ngồi khóc thút thít bên vệ đường, đầu gối bị trầy xước. Nàng nhanh chóng bước tới, nhẹ nhàng quỳ xuống, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự dịu dàng. Nàng lấy từ trong túi thuốc ra một chút thảo dược đã được bào chế, cẩn thận thoa lên vết thương cho tiểu hài tử. Bàn tay nàng mềm mại, động tác khéo léo, mang theo một thứ hơi ấm an ủi. Tiểu hài tử ban đầu còn e dè, nhưng khi cảm nhận được sự ấm áp và chân thành từ Mộ Dung Uyển Nhi, nó dần nín khóc, đôi mắt to tròn ngây thơ nhìn nàng với vẻ ngưỡng mộ. "Tiên tỷ thật đẹp..." Tiểu Linh Nhi khẽ thốt lên, giọng nói líu lo, trong trẻo. "Tiên nhân có thật không ạ?" Câu hỏi hồn nhiên của đứa trẻ như một lời nhắc nhở về những phép màu vẫn tồn tại giữa hồng trần.

"Tiên nhân không ở trên trời, mà ở trong lòng mỗi người, ở trong những hành động tử tế con ạ," Mộ Dung Uyển Nhi khẽ mỉm cười đáp, ánh mắt nàng liếc nhìn về phía Lâm Nhất, người đang đứng cách đó không xa, chăm chú quan sát khung cảnh thôn làng.

Tô Mạt Nhi thì lại không thể ngồi yên. Nàng như một chú chim non vừa thoát khỏi lồng, hồn nhiên chạy nhảy trên con đường đất, dọc theo bờ suối chảy róc rách. Tiếng suối chảy như một bản nhạc êm dịu, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ. Nàng cúi xuống hái những bông hoa dại nhỏ bé ven đường, mái tóc đen dài mượt mà được tết gọn gàng đung đưa theo mỗi bước chân. Gương mặt bầu bĩnh của nàng tràn ngập sự vui tươi, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ thích thú. Nàng quay lại nhìn Lâm Nhất, vung tay lên, giọng nói trong trẻo, líu lo vang vọng khắp không gian: "Ca ca, huynh xem, những nụ cười này... thật đẹp! Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Giờ đây, chân tâm của họ đã được chữa lành!"

Lâm Nhất khẽ gật đầu, ánh mắt hắn dõi theo Tô Mạt Nhi, rồi lại chuyển sang những người nông dân đang cấy cày. Hắn thấy trong từng giọt mồ hôi của họ, từng đường cày trên đất, là một sự kiên cường, một niềm tin không thể lay chuyển. Hắn nhớ lại những lời mình đã nói với Thái Tử Lưu Ly, về việc gieo mầm đạo lý vào lòng người.

Một lão nông phu, Trần Bá, với tấm lưng đã còng xuống vì bao năm tháng dãi dầu mưa nắng, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ tinh anh và hiền lành, nhìn thấy Lâm Nhất và đồng bạn, lão khẽ đặt chiếc cày xuống, bước đến gần, cúi mình chào. "Đạo sĩ, quý cô nương... không ngờ lại gặp các vị ở đây." Giọng lão chất phác, nhưng đầy sự kính trọng. "Nhờ ơn triều đình mới, nhờ những lời dạy của đạo sĩ... mảnh đất này lại hồi sinh rồi! Ai nói 'tiên đạo' là xa vời, ta thấy 'tiên đạo' chính là ở đây, trong từng hạt gạo, từng giọt mồ hôi của người dân. Trước kia, chiến loạn triền miên, đất đai bỏ hoang, người chết như rạ. Giờ thì khác rồi. Triều đình ban hành lệnh giảm thuế, còn cấp phát giống cây trồng. Quan lại cũng không còn nhũng nhiễu. Bách tính lại có thể an cư lạc nghiệp. Một hạt gạo làm ra, bao giọt mồ hôi đổ xuống. Nhưng giờ đây, mồ hôi của chúng ta không còn đổ xuống vô ích nữa."

Lâm Nhất nhìn lão Trần Bá, cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nói. Hắn khẽ gật đầu, giọng điềm đạm mà sâu lắng: "Lão bá quá lời. Hạt giống gieo xuống đất tốt, tất sẽ đơm hoa kết trái. Chính là nhờ sự cần cù của bách tính, và cái tâm của người trị vì. Thiên hạ thái bình, phải chăng cũng là một cảnh giới của tiên đạo?" Hắn dừng lại, ánh mắt trầm tư. "Vô Tiên chi đạo, không phải là rời bỏ hồng trần, mà là thấu hiểu hồng trần, hòa mình vào đó, để rồi từ trong những gian nan, tìm thấy ánh sáng, tìm thấy sự chân thật của nhân sinh."

Mộ Dung Uyển Nhi đứng cạnh Lâm Nhất, ánh mắt nàng cũng ánh lên vẻ xúc động. Nàng thấy những điều Lâm Nhất đã gieo mầm, nay đã đơm hoa kết trái một cách cụ thể, rõ ràng. Những vết thương của hồng trần gian nan, từng chút một, đang được hàn gắn. Tô Mạt Nhi chạy đến, ôm lấy cánh tay Lâm Nhất, tựa đầu vào vai hắn. "Ca ca nói đúng! Con đường này tuy gian nan, nhưng quả ngọt thật xứng đáng."

Lâm Nhất khẽ xoa đầu Tô Mạt Nhi, ánh mắt hắn lại hướng về phía cánh đồng. "Mưa thuận gió hòa, đất đai màu mỡ, con người cần cù, cộng thêm một cái tâm của người cầm quyền. Đó chính là những yếu tố để một xã hội hồi sinh. Con đường của Thái Tử Lưu Ly vẫn còn dài, nhưng những bước đi đầu tiên này đã chứng minh rằng, chân lý không nằm ở những phép tắc thần thông hay hệ thống tu luyện huyền ảo, mà ẩn chứa trong chính những gian nan, thử thách của hồng trần, trong sự kiên cường và vẻ đẹp của tâm hồn con người. Vô Tiên chi đạo, rốt cuộc, cũng là đạo làm người." Hắn khẽ nhắm mắt, cảm nhận làn gió mang theo mùi lúa chín mơn man trên mặt. Trong khoảnh khắc ấy, hắn không còn là một tiểu đạo sĩ mồ côi năm nào, mà là một người đã tìm thấy một phần chân lý của cuộc đời mình, một chân lý hòa quyện giữa 'tiên' và 'phàm'. Hắn biết, sự phục hồi và phát triển mạnh mẽ của các vùng đất, cùng với lòng tin của dân chúng vào Thái Tử Lưu Ly, báo hiệu một triều đại thịnh trị và ổn định sắp đến, như hắn đã từng hình dung.

***

Rời Thanh Khê Thôn trong ánh nắng ban trưa ấm áp, đoàn người Lâm Nhất tiếp tục hành trình, men theo con đường lớn dẫn về phía Phàm Nhân Thị Trường, một thị trấn sầm uất cách đó không xa. Từ xa, đã có thể nghe thấy tiếng ồn ào, náo nhiệt vọng lại, như một bản hợp xướng của cuộc sống đang hồi sinh. Nắng vàng trải thảm trên những mái nhà ngói đỏ, trên những con đường lát đá, khiến cảnh vật càng thêm rực rỡ.

Khi đặt chân vào Phàm Nhân Thị Trường, cảm giác đầu tiên là sự choáng ngợp trước dòng người tấp nập, đông đúc. Chợ búa hoạt động nhộn nhịp, khác hẳn với vẻ tiêu điều, hoang tàn của những năm tháng loạn lạc. Hai bên đường, những quầy hàng san sát nhau, bày bán đủ loại mặt hàng, từ thực phẩm tươi sống, rau củ quả mơn mởn, đến vải vóc đủ màu sắc, đồ dùng gia dụng, và cả những món đồ thủ công mỹ nghệ tinh xảo. Mùi hương của các loại gia vị, mùi đồ ăn mới nấu, mùi trái cây chín mọng, quyện lẫn với mùi vải mới và mùi đất ẩm, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác phong phú, kích thích mọi giác quan.

Tiếng người mua bán mặc cả, tiếng cười nói rôm rả, tiếng trẻ con nô đùa, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sinh động của cuộc sống đang vươn mình trỗi dậy. Những gương mặt hân hoan, rạng rỡ của người dân không còn vẻ u sầu, lo lắng như trước. Họ trao đổi hàng hóa, trò chuyện, hỏi han nhau với một niềm vui giản dị, chân thành. Dường như, gánh nặng của chiến tranh, của đói nghèo đã được trút bỏ, nhường chỗ cho niềm hy vọng và sự bình yên.

Mộ Dung Uyển Nhi đi bên cạnh Lâm Nhất, ánh mắt nàng lướt qua từng quầy hàng, từng khuôn mặt. Nàng cảm nhận được sự ấm áp, sự sống động tràn ngập nơi đây. "Thật mừng khi thấy mọi người lại có thể sống an yên như vậy," nàng khẽ nói, giọng dịu dàng mà chứa chan xúc cảm. Nàng dừng lại bên một quánh hàng bán nước chè, nơi một bà lão tóc bạc phơ, khuôn mặt hiền lành, phúc hậu đang ngồi móm mém cười. Nàng hỏi thăm bà lão về sức khỏe, về việc buôn bán.

Bà lão bán nước chè, Mai Bà, với nụ cười móm mém và đôi mắt đầy nếp nhăn, nhưng vẫn ánh lên vẻ tinh anh, nhìn Mộ Dung Uyển Nhi bằng ánh mắt trìu mến. "Cảm ơn cô nương đã hỏi thăm. Mấy nay buôn bán được lắm, nhờ triều đình ổn định, dân chúng cũng có của ăn của để hơn xưa. Trước kia, có tiền cũng chẳng dám ra chợ, sợ cướp bóc, sợ loạn lạc. Giờ thì khác rồi, chợ búa nhộn nhịp cả ngày, hàng hóa cũng phong phú. Uống chén nước chè cho mát ruột, lòng người cũng vậy." Bà lão rót một chén nước chè xanh mời Mộ Dung Uyển Nhi, rồi quay sang nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy vẻ kính trọng. "Đạo sĩ, chính là nhờ những lời vàng ngọc của ngài đã thức tỉnh Thái Tử. Ngài ấy quả là một vị minh quân hiếm có. Dân chúng chúng tôi giờ đây mới có thể thở phào nhẹ nhõm, sống một cuộc đời an bình."

Lâm Nhất khẽ gật đầu đáp lại lời bà lão, ánh mắt hắn nhìn xa xăm, xuyên qua dòng người tấp nập, xuyên qua những mái nhà, về phía chân trời. Hắn thấy một bức tranh lớn hơn, một sự chuyển mình của cả một vùng đất. "Đây mới là chân phúc mà người đời nên có," hắn khẽ nói, giọng trầm lắng. "Chân phúc không nằm ở quyền lực tối thượng hay những phép thần thông diệu kỳ, mà nằm ở sự bình yên trong lòng mỗi người, ở những nụ cười giản dị trên môi bách tính. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng một khi đã thấu hiểu được lẽ nhân sinh, thì mọi bão giông rồi cũng sẽ qua đi, để lại sự tĩnh lặng và an bình. Thái Tử Lưu Ly đã bắt đầu gieo những hạt giống của lòng nhân ái và sự công bằng, và giờ đây, chúng đang đơm hoa kết trái. Đây không chỉ là công lao của một mình Thái Tử, mà còn là sự đồng lòng của toàn thể bách tính, những người đã trải qua gian nan để trân trọng hơn giá trị của hòa bình."

Tô Mạt Nhi, với bản tính hoạt bát, vui vẻ, không thể kiềm chế được sự thích thú. Nàng hào hứng chạy đến một quầy hàng bán bánh, mua vài món đồ ăn vặt. Mùi bánh nướng thơm lừng kích thích khứu giác của nàng. "Ca ca, huynh xem! Bánh này thơm ngon quá! Mọi người đều có tiền mua đồ ăn ngon rồi!" Nàng đưa một chiếc bánh cho Lâm Nhất, ánh mắt long lanh. "Ca ca, huynh thấy không? Sự thay đổi này thật sự rõ rệt. Những chính sách của Thái Tử đã mang lại hy vọng cho mọi người, và niềm hy vọng đó, nó còn mạnh mẽ hơn cả những phép thuật."

Lâm Nhất nhận chiếc bánh từ tay Tô Mạt Nhi, khẽ cắn một miếng, vị ngọt thanh tan chảy trong miệng. Hắn cảm nhận được sự ấm áp của tình người, sự nồng hậu của cuộc sống. "Đúng vậy, Mạt Nhi. Niềm hy vọng là sức mạnh lớn nhất. Con người có thể chịu đựng được mọi gian nan, miễn là trong lòng còn giữ được một tia hy vọng. Và nhiệm vụ của chúng ta, của những người tu đạo, không phải là tách biệt khỏi hồng trần, mà là mang ánh sáng của chân lý, của hy vọng đến những nơi tăm tối nhất." Hắn liếc nhìn Phù Trần Mộc đang được hắn cầm trên tay, ánh mắt sâu thẳm. Phù Trần Mộc, một vật phẩm tưởng chừng vô tri, nhưng lại là biểu tượng của sự thanh tịnh, của việc gạt bỏ bụi trần để hướng đến chân lý. Hắn tin rằng, việc 'Vô Tiên Chi Đạo' của hắn dần len lỏi vào từng ngóc ngách của cuộc sống phàm nhân, chứng minh sức sống và tính đúng đắn của nó, mở đường cho sự lan tỏa rộng khắp hơn trong tương lai, một tương lai mà hắn đang từng bước xây dựng.

***

Khi chiều tà buông xuống, nhuộm tím cả một vùng trời, đoàn người Lâm Nhất trở lại nơi ẩn cư tạm thời của mình – một hang đá tự nhiên nằm sâu trong lòng núi, cách xa sự ồn ào của thế gian. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe đá, tạo nên những âm thanh rì rầm như tiếng thở của đất trời. Tiếng nước chảy róc rách từ một con suối nhỏ len lỏi qua cửa động, hòa cùng tiếng côn trùng kêu ri rỉ, tạo nên một bản nhạc tĩnh mịch, an bình. Không khí trong động mát mẻ, mang theo mùi đá lạnh, mùi đất ẩm và thoang thoảng hương thảo mộc dịu nhẹ từ những cây cỏ dại mọc quanh lối vào. Nơi đây, linh khí ổn định, thích hợp cho việc tĩnh tâm và tu luyện.

Lâm Nhất đặt Phù Trần Mộc xuống bên cạnh, rồi ngồi xuống trên một tảng đá phẳng trong động, nhắm mắt nhập định. Hắn không tu luyện pháp thuật hay thần thông, mà chỉ đơn thuần tĩnh tâm, chiêm nghiệm những gì đã thấy, đã nghe trong suốt một ngày qua. Hình ảnh những cánh đồng lúa xanh mướt, những nụ cười rạng rỡ của người nông dân, sự tấp nập của chợ búa, tiếng trẻ con nô đùa, tất cả hiện lên rõ nét trong tâm trí hắn. Chúng không phải là những cảnh tượng xa lạ, mà là những mảnh ghép của hồng trần, nơi hắn đã và đang truy cầu 'Vô Tiên Chi Đạo'.

Hắn khẽ thở dài, nhưng không phải thở than, mà là một tiếng thở viên mãn, một sự nhẹ nhõm đến từ sâu thẳm tâm hồn. "Hồng trần vô thường, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn hy vọng. Tiên đạo... có lẽ không phải là rời bỏ, mà là hòa nhập." Hắn tự nhủ. Từ bỏ thế tục để tìm kiếm sự trường sinh bất lão hay sức mạnh vô biên, đó có phải là con đường chân chính? Hay chân lý nằm ở việc thấu hiểu, yêu thương và vun đắp cho chính thế giới phàm trần này, nơi vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình? Hắn đã từng lạc lối, từng băn khoăn, nhưng giờ đây, những hình ảnh về sự hồi sinh của Đại Càn đã củng cố niềm tin trong hắn. Con đường 'Vô Tiên' không phải là con đường của sự cô độc, mà là con đường của sự sẻ chia, của lòng nhân ái, của trách nhiệm với cuộc đời.

Mộ Dung Uyển Nhi, sau khi thu dọn hành trang và pha một ấm trà nóng, nhẹ nhàng đặt chén trà xuống bên cạnh Lâm Nhất. Nàng ngồi xuống đối diện hắn, ánh mắt dịu dàng quan sát khuôn mặt trầm tư của hắn. Nàng hiểu những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong tâm trí hắn. "Chàng đã gieo những hạt giống tốt, giờ đây chúng đang nảy mầm," nàng khẽ nói, giọng nói như tiếng suối chảy, êm đềm và thanh khiết. "Không phải mọi sự thay đổi đều cần đến phép tắc thần thông. Đôi khi, một lời nói chân thành, một đạo lý sâu sắc cũng có thể lay động lòng người, thay đổi cả một triều đại."

Tô Mạt Nhi, sau một ngày dài chạy nhảy, giờ đây đã thấm mệt. Nàng khẽ khàng tựa vào vai Lâm Nhất, đôi mắt to tròn nhìn ra ngoài cửa động, nơi những vì sao đêm đã bắt đầu lấp lánh trên nền trời đen thẳm. "Đúng vậy! Mọi người đều nói, nếu không có Thái Tử, không có những lời khuyên của ca ca, chúng ta đã không có được ngày hôm nay." Giọng nàng líu lo, tràn đầy sự hồn nhiên và lòng biết ơn. "Họ nói Thái Tử Lưu Ly là minh quân, nhưng em biết, ca ca mới là người đã chỉ cho ngài ấy con đường đúng đắn. Ca ca, con đường huynh đi, nó thật sự có ý nghĩa."

Lâm Nhất mở mắt, ánh mắt hắn sâu thẳm như hồ nước không đáy, nhưng giờ đây lại ánh lên sự bình yên và niềm hy vọng. Hắn khẽ nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Tô Mạt Nhi, rồi nhìn sang Mộ Dung Uyển Nhi. "Con đường này, vốn dĩ không phải của riêng ta, mà là của tất cả những ai khao khát một chân lý bình dị, một cuộc sống an yên. Thái Tử Lưu Ly có cái tâm, và hắn đã dám thực hiện những gì mình tin tưởng. Đó là điều đáng quý." Hắn dừng lại, ánh mắt lại hướng về phía bầu trời đêm. "Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Khi chân tâm được soi sáng, thì vạn vật sẽ hồi sinh. Những gì chúng ta đã thấy hôm nay, những nụ cười, những hy vọng, chính là bằng chứng sống động nhất cho thấy 'Vô Tiên Chi Đạo' không chỉ là triết lý, mà còn là ánh sáng dẫn lối cho hồng trần gian nan này."

Hắn đứng dậy, bước ra cửa động, hít một hơi thật sâu không khí se lạnh của đêm. Dưới chân núi, ánh đèn của Phàm Nhân Thị Trường vẫn còn lập lòe, như những đốm lửa nhỏ đang thắp sáng màn đêm, báo hiệu một cuộc sống đang bừng tỉnh. Hắn biết, con đường của Thái Tử Lưu Ly vẫn còn dài, sẽ có những thử thách, những gian nan. Nhưng hắn cũng tin rằng, hạt giống chân lý đã được gieo, và nó sẽ tiếp tục nảy mầm, đơm hoa kết trái.

"Chỉ cần lòng người không đổi, thiên hạ sẽ có ngày thái bình." Lâm Nhất khẽ nhắc lại lời mình đã nói đêm qua, giọng hắn hòa vào tiếng gió đêm, mang theo một sự kiên định. Hắn không truy cầu sức mạnh hay địa vị, hắn chỉ mong muốn được nhìn thấy hồng trần an yên, lòng người thanh tịnh. Và đó, chính là 'tiên đạo' của hắn, một con đường không có điểm dừng, mà mỗi bước chân đều là một sự chiêm nghiệm, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về lẽ nhân sinh, về mối tương giao giữa vạn vật và lòng người. Sự phục hồi và phát triển mạnh mẽ của các vùng đất, cùng với lòng tin của dân chúng vào Thái Tử Lưu Ly, báo hiệu một triều đại thịnh trị và ổn định sắp đến. Và việc 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất dần len lỏi vào từng ngóc ngách của cuộc sống phàm nhân, chứng minh sức sống và tính đúng đắn của nó, mở đường cho sự lan tỏa rộng khắp hơn trong tương lai. Có lẽ, chân chính 'Vô Tiên' chính là như vậy.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ