Bình minh thức giấc, những tia nắng ban mai vàng óng như tơ lụa, lướt nhẹ qua những đỉnh núi xa xa, rồi len lỏi vào từng kẽ lá, nhuộm vàng mái nhà tranh của Thanh Khê Thôn. Không khí trong lành đến lạ, mang theo hơi sương sớm còn vương vấn trên cỏ cây, và mùi khói bếp thoang thoảng bay ra từ những mái nhà yên bình. Tiếng gà gáy vang vọng khắp thôn, điểm xuyết bởi tiếng chó sủa lanh canh, tiếng trẻ con nô đùa trên con đường đất, và tiếng suối chảy róc rách không ngừng phía cuối làng. Đâu đó, tiếng người lớn trò chuyện về mùa màng, về những lo toan giản dị của đời sống cứ thế hòa vào bản giao hưởng của buổi sớm, tạo nên một bức tranh bình yên đến lạ thường.
Trong căn nhà nhỏ bé mà họ tá túc, Lâm Nhất khẽ mở mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây không còn mang vẻ u hoài nặng trĩu như những ngày đầu ở U Cốc, mà thay vào đó là một sự thanh thản, tĩnh tại đến kỳ lạ. Đêm qua, những chiêm nghiệm về sinh tử, về lẽ vô thường, về chân tâm đã giúp hắn rũ bỏ phần nào gánh nặng trong lòng. Tuy nhiên, một khoảng trống nào đó vẫn còn vương vấn, một sự trống rỗng cần được lấp đầy bằng sự thấu hiểu sâu sắc hơn về những người đã ra đi, về những dấu ấn họ để lại. Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ bẫng như mây khói, nhưng lại chất chứa cả một trời suy tư. Hắn ngồi dậy, vươn vai, cảm nhận từng thớ thịt giãn ra sau một đêm dài nhập định. Chiếc đạo bào vải thô, dù cũ kỹ vá víu, vẫn mang theo hơi ấm quen thuộc, tựa như một người bạn đồng hành trung thành trên mọi nẻo đường.
Mộ Dung Uyển Nhi đã thức giấc tự bao giờ. Nàng đang ngồi bên bếp lửa nhỏ, khẽ khàng pha một ấm trà nóng hổi, hương trà lan tỏa dịu nhẹ khắp căn phòng. Dung mạo thanh tú của nàng dưới ánh sáng mờ ảo của buổi sớm càng thêm phần thoát tục, đôi mắt trong veo vẫn ẩn chứa một nỗi buồn thầm kín, nhưng cũng ánh lên sự kiên định và thấu hiểu. Nàng biết, con đường mà Lâm Nhất đang đi, dù đầy chông gai, nhưng lại chính là con đường hắn phải đi, con đường dẫn đến chân lý của “Vô Tiên Chi Đạo”. Nàng không nói nhiều, chỉ lặng lẽ làm những việc mình cần làm, như một dòng suối âm thầm chảy, nuôi dưỡng và vỗ về tâm hồn Lâm Nhất.
Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, đang ngồi trước gương đồng nhỏ, khéo léo tết lại mái tóc đen dài mượt mà của mình. Nàng vẫn giữ vẻ hoạt bát, nhanh nhẹn thường thấy, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt, một chút u buồn vẫn còn vương vấn từ những câu chuyện về sự mất mát mà họ đã chứng kiến ở Thôn Vân Thôn. Nàng khẽ quay sang nhìn Lâm Nhất, giọng nói trong trẻo vang lên, phá tan sự tĩnh lặng của buổi sáng. "Lâm Nhất, huynh đã ngủ ngon chứ? Đêm qua huynh lại suy nghĩ nhiều lắm phải không?"
Lâm Nhất khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ, nhưng không giấu nổi vẻ trầm tư vẫn còn lẩn khuất trong ánh mắt. "Ta đã suy nghĩ rất nhiều, Mạt Nhi. Về sinh tử, về vô thường, về những gì chúng ta đã thấy, và cả những gì đã qua." Hắn đứng dậy, bắt đầu thu dọn ít đồ đạc cá nhân, chiếc Phù Trần Mộc được hắn cẩn thận đặt vào trong tay nải, tựa như một bảo vật vô giá. "Có một cảm giác nhẹ nhõm hơn, tựa như một lớp sương mù đã tan đi phần nào trong tâm trí. Nhưng vẫn còn đó những câu hỏi, những hình bóng của cố nhân cứ hiển hiện, thôi thúc ta tìm kiếm một ý nghĩa sâu xa hơn, vượt lên trên nỗi đau mất mát."
Mộ Dung Uyển Nhi đặt ấm trà xuống, rót một chén trà nóng cho Lâm Nhất. "Đó là điều tất yếu, Lâm Nhất. Nỗi đau là một phần của cuộc sống, nhưng nó cũng là cánh cửa dẫn lối đến sự thấu hiểu. Mỗi người ra đi đều để lại một dấu ấn, một bài học. Chẳng lẽ huynh không muốn tìm hiểu kỹ hơn về những dấu ấn đó sao?" Nàng nói, giọng dịu dàng, nhưng lời lẽ lại chất chứa sự sâu sắc, như muốn chạm đến tận cùng tâm can Lâm Nhất.
Tô Mạt Nhi bước đến, giúp Lâm Nhất gói ghém hành lý. "Đúng vậy, Lâm Nhất. Chị Ngọc Hà... nàng ấy đã sống một cuộc đời tuy ngắn ngủi, nhưng lại đầy ý nghĩa. Chúng ta không thể quên nàng ấy, cũng không thể để những gì nàng ấy đã làm trôi vào quên lãng." Đôi mắt nàng long lanh, dường như những kỷ niệm về Lý Ngọc Hà lại ùa về. Nàng nhớ những buổi tối cùng Lý Ngọc Hà ngồi bên bếp lửa, nghe nàng kể chuyện về cuộc sống ở Huyền Nguyên Quan, về những món ăn ngon mà nàng đã học được từ mẹ. Nàng nhớ nụ cười ấm áp, ánh mắt kiên nghị của Lý Ngọc Hà khi đối diện với khó khăn. Tất cả, tất cả đều là những mảnh ghép quý giá, tạo nên hình hài của một con người đã từng tồn tại, đã từng sống và yêu thương.
Lâm Nhất khẽ chạm vào tay Tô Mạt Nhi, đôi mắt hắn nhìn xa xăm ra khung cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang nhảy múa trên những ngọn tre xanh. "Đúng vậy. Cái chết chỉ là một cánh cửa, nhưng đằng sau cánh cửa ấy là gì? Và trước cánh cửa ấy, họ đã sống như thế nào? Những câu chuyện của họ, những dấu vết họ để lại, chính là những bài học quý giá nhất mà ta cần chiêm nghiệm." Hắn nói, giọng trầm tư, nhưng ánh mắt lại ánh lên một tia sáng của sự quyết tâm. "Ta đã nghĩ, có lẽ chúng ta nên tìm về những nơi mà cố nhân đã từng đi qua, những nơi mà ký ức của họ còn vương vấn. Để không chỉ tưởng nhớ, mà còn để thấu hiểu, và để 'Vô Tiên Chi Đạo' của ta có thể thực sự tìm thấy ý nghĩa trong những câu chuyện ấy."
Ba người cùng nhau dùng bữa sáng đơn giản với chút cháo gạo lứt và rau dại hái ven suối. Dù chỉ là những món ăn thanh đạm, nhưng trong không khí ấm cúng của tình bạn, chúng lại trở nên ngon miệng lạ thường. Sau bữa ăn, họ sửa soạn hành lý, chuẩn bị rời Thanh Khê Thôn. Trước khi đi, Lâm Nhất quay lại nhìn ngôi làng một lần nữa. Những ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái tranh hiền hòa, những hàng rào tre mộc mạc, tất cả đều toát lên một vẻ đẹp dung dị, một sức sống kiên cường. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười không còn mang chút ưu tư, mà thay vào đó là sự thanh thản và một niềm tin mãnh liệt vào con đường mình đã chọn.
"Chúng ta đi thôi," Lâm Nhất nói, giọng nói ôn hòa, nhưng chứa đựng một sức mạnh nội tại. "Hành trình vẫn còn dài, và những chân lý của hồng trần vẫn đang chờ chúng ta khám phá."
Họ bước ra khỏi thôn, tiếng gà gáy, tiếng chó sủa dần nhỏ lại phía sau. Tiếng suối chảy róc rách vẫn theo bước chân họ một đoạn, rồi cũng dần chìm vào tiếng gió xào xạc của rừng cây. Con đường phía trước còn dài, nhưng trong lòng Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, một sự gắn kết vô hình đã được hình thành, một sợi dây tình cảm bền chặt hơn bao giờ hết, tựa như những gốc cây cổ thụ đã bám sâu vào lòng đất, vững chãi trước mọi bão giông.
***
Khi hoàng hôn buông xuống, những vệt nắng cuối cùng còn sót lại trên nền trời phía Tây, nhuộm đỏ cả một khoảng không gian rộng lớn, ba người dừng chân tại một Cổ Miếu hoang tàn nằm sâu trong một khu rừng thưa. Ngôi miếu nhỏ bé, được xây bằng đá và gỗ đã mục nát theo thời gian, mái ngói vỡ vụn, để lộ những mảng tường rêu phong, lấm tấm những vết loang lổ của thời gian. Tiếng gió rít qua những khe hở của bức tường đổ nát, tạo nên những âm thanh u uẩn, tựa như lời thì thầm của quá khứ. Lá cây xào xạc dưới chân, tiếng côn trùng kêu ri rỉ, và tiếng chim chóc vội vã tìm về tổ ấm trước khi màn đêm buông xuống, tất cả đều hòa vào nhau, tạo nên một bản nhạc u tịch, mang theo chút bí ẩn và rùng rợn. Mùi ẩm mốc, mùi đất, mùi rêu phong và mùi gỗ mục cứ thế quấn quýt lấy nhau, lan tỏa trong không khí, càng khiến không gian trở nên tĩnh lặng và cổ kính hơn bao giờ hết.
Lâm Nhất cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ với nơi này. Hắn nhớ lại những câu chuyện Lý Ngọc Hà từng kể về những chuyến đi xa, về những ngôi đền, miếu cổ mà nàng đã ghé qua trên đường hành nghề y. Không biết có phải ngôi miếu này là một trong số đó không, nhưng nơi đây toát lên một vẻ buồn bã, một sự hoang phế mà dường như chỉ những linh hồn đã từng trải qua nhiều biến cố mới có thể cảm nhận được. Hắn nhẹ nhàng bước vào trong, đôi mắt quét qua những bức tượng thần đã bị phong hóa, khuôn mặt mờ nhạt, không còn rõ hình hài, bàn thờ cũ kỹ phủ đầy mạng nhện và bụi thời gian.
Hắn ngồi xuống một phiến đá cũ kỹ, rêu phong phủ kín, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng không vô định phía trước. Hình bóng Lý Ngọc Hà lại hiện về trong tâm trí hắn, rõ nét đến từng chi tiết. Hắn nhớ nụ cười hiền lành, đôi mắt lanh lợi, và giọng nói ấm áp của nàng khi nàng kể về những chuyến đi, về những bệnh nhân nàng đã chữa trị, về những ước mơ giản dị của một cô gái mang theo hoài bão cứu người. Hắn nhớ những bữa cơm đạm bạc mà nàng đã nấu, những lúc nàng ân cần chăm sóc hắn ở Huyền Nguyên Quan, tựa như một người chị, một người thân duy nhất mà hắn từng có.
"Lý Ngọc Hà..." Lâm Nhất khẽ gọi tên nàng, giọng nói trầm ấm vang vọng trong không gian u tịch của ngôi miếu. "Nàng ấy... là một cô gái kiên cường, Uyển Nhi, Mạt Nhi." Hắn quay sang nhìn hai người con gái đang lặng lẽ ngồi cạnh mình, ánh mắt chứa đựng sự hoài niệm sâu sắc. "Nàng ấy không chỉ là một người y thuật cao siêu, mà còn là một tấm gương về lòng nhân ái, về sự kiên định. Dù cuộc đời nàng ấy ngắn ngủi, nhưng mỗi khoảnh khắc nàng ấy sống, đều tràn đầy ý nghĩa."
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ thở dài, đôi mắt trong veo nhìn vào khoảng không vô định, như đang hình dung ra hình ảnh của Lý Ngọc Hà qua lời kể của Lâm Nhất. "Thiếp hiểu. Đôi khi, một cuộc đời không cần dài, chỉ cần đủ sâu sắc để để lại dấu ấn trong lòng người ở lại." Nàng nói, giọng dịu dàng, như tiếng gió thoảng qua.
Tô Mạt Nhi nắm chặt tay Lâm Nhất, khuôn mặt bầu bĩnh của nàng lộ rõ vẻ buồn bã. "Em nhớ chị Ngọc Hà lắm. Chị ấy luôn quan tâm đến em, luôn chia sẻ những câu chuyện thú vị. Chị ấy còn dạy em cách làm vài món ăn đơn giản nữa. Em cứ nghĩ... chị ấy sẽ mãi ở bên chúng ta." Nàng nói, giọng nghẹn ngào, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Cái chết của Lý Ngọc Hà, dù Lâm Nhất đã cố gắng giải thích về lẽ vô thường, nhưng đối với Tô Mạt Nhi, nó vẫn là một mất mát quá lớn, một nỗi đau khó lòng nguôi ngoai.
Lâm Nhất khẽ vuốt mái tóc của Tô Mạt Nhi, ánh mắt hắn tràn đầy sự đồng cảm. "Ta cũng vậy, Mạt Nhi. Nàng ấy... nàng ấy đã để lại một khoảng trống rất lớn trong lòng ta. Nhưng chính những ký ức ấy, những bài học ấy, lại là thứ giúp ta tiếp tục bước đi." Hắn nhìn lên trần nhà đổ nát của ngôi miếu, nơi những tia sáng yếu ớt của hoàng hôn đang cố gắng len lỏi vào. "Nàng ấy từng nói với ta, dù tiên đạo có cao siêu đến mấy, cũng không bằng một bữa cơm ấm bụng. Lời nói ấy, tuy giản dị, nhưng lại ẩn chứa một chân lý sâu sắc. Nó nhắc nhở ta rằng, dù theo đuổi tiên đạo, chúng ta cũng không thể quên đi những giá trị cơ bản nhất của cuộc sống, của tình người."
Hắn đứng dậy, nhẹ nhàng thắp ba nén hương trầm, khói hương nghi ngút bay lên, hòa vào không khí u tịch của ngôi miếu. Hắn cắm hương vào lư hương cũ kỹ, khẽ chắp tay vái lạy. "Ngọc Hà, ta biết nàng vẫn luôn dõi theo chúng ta. Những gì nàng đã để lại, ta sẽ không bao giờ quên. Và ta sẽ dùng những bài học của nàng, để tiếp tục con đường 'Vô Tiên Chi Đạo' của mình, để mang lại sự bình yên cho những tâm hồn lạc lối trong cõi hồng trần."
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi cũng đứng dậy, lặng lẽ chắp tay vái lạy theo Lâm Nhất. Trong khoảnh khắc ấy, không gian như ngưng đọng, chỉ còn lại tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng côn trùng kêu đêm. Hình ảnh Lý Ngọc Hà, dường như, đã hiện hữu trong ngôi miếu hoang tàn này, như một linh hồn thanh khiết, vẫn luôn ở bên cạnh những người mà nàng yêu thương. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng đã được chuyển hóa thành sự trân trọng, thành lòng biết ơn, và thành một động lực mạnh mẽ để tiếp tục hành trình.
Lâm Nhất quay lại nhìn Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, đôi mắt hắn giờ đây không chỉ có sự hoài niệm, mà còn ánh lên một niềm tin mãnh liệt. "Không chỉ Lý Ngọc Hà, mà còn rất nhiều cố nhân khác. Sư phụ của ta, rồi những người ta đã gặp trên đường. Mỗi người họ, dù đã khuất, nhưng cuộc đời họ vẫn là một phần của ta, là một phần của 'Vô Tiên Chi Đạo' mà ta đang theo đuổi." Hắn nói, giọng trầm ấm, chứa đựng sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Họ không thực sự ra đi, họ vẫn sống mãi trong ký ức, trong những bài học, trong những giá trị mà họ đã để lại."
Bên ngoài ngôi miếu, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm cả khu rừng thưa trong một màu đen tĩnh mịch. Nhưng trong lòng ba người, một ánh sáng ấm áp, một niềm hy vọng mãnh liệt vẫn đang bùng cháy, tựa như ngọn lửa của ba nén hương trầm đang cháy âm ỉ trên bàn thờ cũ kỹ, bất chấp thời gian và sự hoang phế của ngôi miếu.
***
Đêm khuya, ánh trăng tròn vành vạnh như một đĩa bạc khổng lồ, treo lơ lửng giữa bầu trời đen thẳm, rọi những tia sáng mờ ảo xuống Cổ Miếu. Gió đêm se lạnh, khẽ lùa qua những khe hở của bức tường đổ nát, mang theo tiếng lá cây xào xạc ngoài rừng, và tiếng côn trùng kêu rỉ rả, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng của thiên nhiên. Mùi ẩm mốc, mùi đất, mùi rêu phong và mùi gỗ mục vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng dưới ánh trăng, chúng lại mang một vẻ đẹp huyền ảo, cổ kính đến lạ thường. Lâm Nhất vẫn ngồi trên phiến đá cũ kỹ, đôi mắt hắn giờ đây không còn chỉ thấy nỗi đau mất mát, mà bắt đầu nhìn thấy một bức tranh lớn hơn, một sự luân chuyển vĩ đại của sinh mệnh.
Hắn nhìn ngọn nến nhỏ đang cháy leo lét trên bàn thờ, ánh lửa chập chờn như muốn kể lại những câu chuyện cũ. "Cái chết... không phải là sự kết thúc, mà là một phần của sự sống," Lâm Nhất nói nhỏ, giọng trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của ngôi miếu. "Nó giống như chiếc lá vàng lìa cành, không phải để chết đi, mà để trở về với đất mẹ, để nuôi dưỡng những mầm non mới. Cuộc đời của Lý Ngọc Hà cũng vậy. Thân xác nàng ấy đã tan biến, nhưng những gì nàng ấy đã làm, những ký ức về nàng ấy, những bài học nàng ấy để lại, vẫn sống mãi. Nó sống trong ta, sống trong Uyển Nhi, sống trong Mạt Nhi, và sống trong tâm hồn của tất cả những người mà nàng ấy đã từng chạm đến."
Hắn khẽ nhắm mắt, hình ảnh Lý Ngọc Hà lại hiện lên, nhưng lần này, không còn là hình ảnh của sự mất mát đau thương, mà là hình ảnh của một linh hồn thanh khiết, một ngọn lửa nhỏ bé đã cháy hết mình, và giờ đây, ánh sáng của ngọn lửa ấy đã lan tỏa, sưởi ấm cho những tâm hồn khác. Hắn nhớ lại những lời giảng của Sư phụ về 'Kinh Thư Vô Tự', rằng chân lý không nằm trong những dòng chữ được viết ra, mà nằm trong chính cuộc đời, trong mỗi hơi thở, trong mỗi khoảnh khắc tồn tại. Lý Ngọc Hà, dù không phải là một vị tiên nhân với phép tắc thần thông, nhưng cuộc đời nàng ấy lại chính là một trang kinh thư sống động, một minh chứng cho "Vô Tiên Chi Đạo" – đạo không phải là trốn tránh sinh tử, mà là hòa hợp với nó, tìm thấy chân lý trong sự dung dị của hồng trần.
"Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," Lâm Nhất tiếp tục, giọng nói của hắn như hòa vào tiếng gió đêm, mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Mỗi sinh linh đều mang một linh hồn, một câu chuyện. Dù là cây cỏ, chim chóc, hay con người, tất cả đều là một phần của vòng tuần hoàn vĩ đại của vũ trụ. Cái chết của một người, không phải là sự chấm dứt hoàn toàn, mà là một sự chuyển hóa, một sự trở về với cội nguồn, để rồi lại bắt đầu một hành trình mới." Hắn mở mắt, ánh nhìn giờ đây tràn đầy sự thanh thản và một niềm tin mãnh liệt. "Chúng ta không thể nắm giữ thời gian, cũng không thể ngăn cản cái chết. Nhưng chúng ta có thể trân trọng từng khoảnh khắc sống, trân trọng những gì cố nhân đã để lại, và mang những giá trị đó đi xa hơn, để chúng tiếp tục sống, tiếp tục lan tỏa."
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ gật đầu, khuôn mặt thanh tú của nàng dưới ánh trăng càng thêm phần thoát tục. Nàng đã lắng nghe Lâm Nhất nói, và từng lời của hắn, từng câu chữ, đều chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn nàng. "Huynh nói đúng, Lâm Nhất. Cái chết chỉ là một cánh cửa, không phải là bức tường thành. Và những người đã khuất, họ vẫn sống mãi trong trái tim chúng ta, trong những câu chuyện mà chúng ta kể lại." Nàng nói, giọng dịu dàng, như tiếng suối chảy. "Tiên đạo của huynh, không chỉ là giúp đỡ thân xác, mà còn là chữa lành tâm hồn, là giúp người khác đối diện và chấp nhận cái chết, tìm thấy sự an lạc ngay trong vòng xoáy vô thường."
Tô Mạt Nhi, với đôi mắt to tròn long lanh, giờ đây không còn lệ rơi. Nàng nhìn Lâm Nhất, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu và tin tưởng tuyệt đối. "Huynh đã chỉ cho em thấy điều đó, Lâm Nhất. Chị Ngọc Hà đã ra đi, nhưng những gì chị ấy đã dạy em, những kỷ niệm về chị ấy, sẽ không bao giờ mất. Em sẽ cố gắng sống thật tốt, để chị ấy có thể tự hào." Nàng nói, giọng nói trong trẻo, nhưng mang theo một sự kiên định mới. Nàng hiểu rằng, việc trân trọng ký ức, việc sống hết mình cho hiện tại, chính là cách tốt nhất để tưởng nhớ người đã khuất.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Hắn đứng dậy, nhẹ nhàng vuốt ve phiến đá cũ kỹ nơi mình vừa ngồi, như thể chạm vào dấu vết của thời gian và sinh mệnh. Ánh trăng vẫn tiếp tục đổ xuống, bao trùm ba thân ảnh tĩnh lặng trong một vẻ đẹp siêu thoát. Hắn biết, sự giác ngộ về 'Triết Lý Sinh Diệt' này sẽ định hình cách hắn truyền bá 'Vô Tiên Chi Đạo' trong tương lai. Nó không chỉ dừng lại ở việc giúp đỡ vật chất, mà còn chữa lành tinh thần, giúp người khác đối diện và chấp nhận cái chết, tìm thấy ý nghĩa trong cuộc đời. Hắn sẽ trở thành một biểu tượng sống của sự thấu hiểu, mang lại hy vọng và sự bình yên cho những tâm hồn đang đau khổ trong hồng trần.
Mối quan hệ giữa Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, đã được củng cố bởi nỗi đau và sự thấu hiểu lẫn nhau, giờ đây càng trở nên sâu sắc và vững bền hơn bao giờ hết. Họ không chỉ là những người đồng hành, mà là những tâm hồn gắn kết, cùng nhau bước trên con đường tìm kiếm chân lý giữa cõi hồng trần gian nan.
"Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm," Lâm Nhất khẽ thốt lên, giọng nói đầy chiêm nghiệm. "Chân tâm ấy, chính là thứ giúp chúng ta vượt qua mọi gian nan, mọi mất mát, và tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại."
Hắn quay người, nhìn về phía Đông, nơi những tia sáng đầu tiên của bình minh đang chuẩn bị hé rạng. Một ngày mới lại bắt đầu, và hành trình của họ cũng sẽ tiếp tục. Hắn tin rằng, câu chuyện của "Vô Tiên Chi Đạo" sẽ không bao giờ kết thúc, mà sẽ tiếp tục được truyền bá và ảnh hưởng đến nhiều thế hệ, cho thấy hành trình tìm kiếm chân lý là vĩnh cửu, không ngừng nghỉ.
Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Nhưng giữa dòng chảy vô thường ấy, Lâm Nhất đã tìm thấy con đường của riêng mình, con đường dẫn lối đến sự an lạc trong tâm hồn, để "tiên đạo tại tâm" không chỉ là một lý tưởng, mà là một hiện thực, một ngọn hải đăng soi sáng cho những linh hồn lạc lối trong cõi nhân sinh này. Hắn sẽ tiếp tục bước đi, với trái tim kiên định và tâm hồn thấu suốt, mang theo ánh sáng của sự thấu hiểu đến mọi ngóc ngách của hồng trần, gieo mầm hy vọng và chữa lành những vết thương của thời gian.