Bình minh vừa ló dạng, vầng dương còn e ấp sau rặng núi phía Đông, nhưng những tia nắng vàng óng đã kịp len lỏi qua tán trúc xanh mướt, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất ẩm ướt. Thanh Trúc Cốc, sau một đêm dài chìm trong tĩnh mịch, giờ đây bừng tỉnh bởi âm thanh rì rào của gió lùa qua từng cành trúc, tạo nên một bản giao hưởng xào xạc tựa như tiếng tơ lụa mềm mại. Tiếng chim hót líu lo, trong trẻo như ngọc vỡ, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách, đều đặn như nhịp thở của đại địa, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh đến lạ thường. Mùi trúc tươi non ngai ngái, quyện với mùi đất ẩm và hơi nước mát lành từ dòng suối, len lỏi vào từng tế bào, gột rửa đi những ưu phiền của thế tục.
Dưới gốc một cây trúc già cỗi, thân đã ngả màu đồng cổ kính, Lâm Nhất ngồi lặng lẽ trên một phiến đá phủ đầy rêu phong. Thân hình hắn vẫn gầy gò như thuở thiếu thời, nhưng giờ đây lại toát lên một vẻ thanh thoát, nhẹ nhàng, tựa như một phần của cảnh vật thiên nhiên. Khuôn mặt thư sinh của hắn, dưới ánh nắng ban mai, càng thêm phần tĩnh tại, đôi mắt đen láy sâu thẳm dõi theo dòng suối trong vắt, nơi những viên sỏi ngũ sắc nằm im lìm dưới đáy, chứng kiến bao dòng chảy thời gian trôi qua. Tay hắn khẽ vuốt ve cây phất trần gỗ đã đồng hành cùng hắn qua bao chặng đường, ánh mắt hắn xa xăm, chứa đựng biết bao suy tư.
Kể từ khi rời khỏi cổ miếu hoang tàn, nơi hắn đã cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi chiêm nghiệm về "Triết Lý Sinh Diệt", tâm trí Lâm Nhất vẫn không ngừng trăn trở. Hắn đã chấp nhận sự vô thường, thấu hiểu cái chết không phải là chấm dứt mà là chuyển hóa. Nhưng điều đó lại dẫn hắn đến một câu hỏi sâu sắc hơn, một câu hỏi đã đeo bám hắn từ những ngày đầu bước chân vào tiên đạo: "Liệu phi thăng có thực sự là mục đích cuối cùng, hay chỉ là một sự trốn tránh?"
Hắn nhớ lại những lời giảng dạy xưa cũ tại Huyền Nguyên Quan, những câu chuyện về các bậc tiên nhân phi thăng tiên giới, trường sinh bất lão, thoát ly phàm trần. Thuở ấy, đó là một lý tưởng cao cả, một con đường mà mọi tu sĩ đều hướng tới. Nhưng giờ đây, sau khi đã đi qua bao gian nan của hồng trần, chứng kiến vô vàn cảnh đời, từ nỗi đau mất mát ở Thanh Khê Thôn đến sự bình yên giản dị trong từng khoảnh khắc sống, những quan niệm ấy dường như đã không còn vẹn nguyên trong tâm trí hắn.
"Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," hắn khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm hòa vào tiếng gió. "Cỏ cây cũng có sinh mệnh, chim chóc cũng có linh hồn, và con người, dù nhỏ bé, lại mang trong mình một thế giới cảm xúc vô tận. Nếu tiên đạo là thoát ly, vậy chúng ta thoát ly khỏi điều gì? Là thoát ly khỏi những khổ đau, những ràng buộc của trần thế? Hay là thoát ly khỏi chính bản ngã, khỏi những gì làm nên một 'con người'?"
Ánh mắt hắn dừng lại nơi Mộ Dung Uyển Nhi, nàng tiên tử với dung mạo thanh tú, đang nhẹ nhàng hái vài loại thảo dược ven suối. Đôi mắt nàng trong veo, ẩn chứa nỗi buồn man mác nhưng cũng đầy sự thấu hiểu. Nàng mặc y phục đơn giản nhưng tinh tế, động tác uyển chuyển, mỗi lần cúi xuống hái một cọng lá, một bông hoa dại, đều như đang nâng niu một sinh mệnh. Nàng dường như cảm nhận được ánh nhìn của Lâm Nhất, khẽ ngẩng đầu lên, mỉm cười nhẹ nhàng, nụ cười như đóa sen vừa chớm nở trong sương mai.
Xa hơn một chút, Tô Mạt Nhi ngồi dưới một gốc trúc khác, đôi mắt to tròn long lanh, ánh nhìn lanh lợi, trong sáng, đang tỉ mỉ đan một chiếc giỏ tre nhỏ. Những ngón tay nàng thoăn thoắt, sợi tre khô dưới bàn tay khéo léo dần thành hình. Chiếc giỏ đơn sơ, mộc mạc, nhưng lại chứa đựng bao sự chăm chỉ và khéo léo của cô nương nhỏ nhắn, hoạt bát này. Đôi khi, nàng lại ngẩng đầu lên, liếc nhìn Lâm Nhất, rồi lại cúi xuống, đôi môi khẽ mím lại, có lẽ đang cố gắng hoàn thành tác phẩm của mình thật hoàn hảo. Mái tóc đen dài mượt mà của nàng được tết gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ thanh tú, bầu bĩnh của khuôn mặt.
Lâm Nhất nhìn hai người đồng hành, một sự ấm áp lan tỏa trong lòng hắn. Mộ Dung Uyển Nhi, với sự dịu dàng và lòng nhân ái, luôn tìm cách chữa lành những vết thương thể xác và tâm hồn. Tô Mạt Nhi, với sự lạc quan và hoạt bát, mang đến niềm vui và sự sống động cho mỗi chặng đường. Họ, cùng với hắn, đang sống trọn vẹn trong hồng trần này, không trốn tránh, không tìm cách thoát ly. Vậy thì, "phi thăng" rốt cuộc là gì? Là bay lên chốn tiên cảnh, hay là đạt được sự thanh thản trong tâm hồn ngay giữa những bộn bề của cuộc đời?
Hắn lại nhìn xuống dòng suối, những gợn sóng nhỏ lăn tăn phản chiếu bầu trời xanh biếc. "Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán," hắn trầm ngâm. "Nhưng có lẽ, chân lý không nằm ở một nơi xa xôi nào đó, không nằm ở chốn phi thăng hư ảo, mà ẩn chứa ngay trong dòng chảy bất tận của cuộc đời, trong những điều giản dị nhất, trong từng khoảnh khắc chúng ta hít thở, cảm nhận, và yêu thương."
Sự bình yên của Thanh Trúc Cốc, tiếng gió xào xạc, tiếng suối reo, mùi hương của trúc, tất cả như đang thì thầm vào tai hắn, nhắc nhở hắn về sự vĩnh cửu của tự nhiên, về vòng tuần hoàn không ngừng nghỉ của sinh tử. Một cây trúc già cỗi mục nát sẽ nhường chỗ cho một mầm non xanh biếc vươn lên. Một dòng suối cạn khô rồi cũng sẽ lại đầy ắp khi mùa mưa đến. Sự sống và cái chết, đến và đi, tất cả đều là một phần của quy luật tự nhiên, một phần của "đạo" vĩ đại.
Lâm Nhất khép hờ đôi mắt, để tâm hồn mình hòa vào cảnh vật. Hắn cảm nhận được sự mát lạnh của không khí buổi sớm, sự mềm mại của gió vuốt ve làn da. Hắn nghe rõ từng tiếng lá trúc va vào nhau, từng tiếng côn trùng rỉ rả đâu đó trong bụi cây. Sự kết nối này, sự hòa mình vào vạn vật này, có lẽ chính là một dạng "phi thăng" khác, một dạng "trường sinh" khác. Không phải là thoát ly thân xác, mà là vượt lên trên những giới hạn của thân xác, của thời gian, để cảm nhận sự vĩnh cửu của linh hồn, của sự tồn tại.
"Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm," Lâm Nhất lại nhắc lại câu nói quen thuộc. "Chân tâm ấy, nếu hướng về sự thoát ly, liệu có thực sự tìm được an lạc? Hay chỉ là một sự cô độc vĩnh cửu trong chốn hư vô?" Hắn tự hỏi, và một cảm giác bình yên dần lan tỏa trong tâm hồn hắn, như những tia nắng mai đang xua đi màn sương giá lạnh. Hắn đã bắt đầu nhìn thấy một con đường rõ ràng hơn, một con đường mà hắn tin là "Vô Tiên Chi Đạo" của riêng mình. Đó không phải là con đường dẫn đến một chốn tiên giới xa xăm, mà là con đường dẫn đến chính bản thể, đến sự thấu hiểu và yêu thương trọn vẹn ngay trong cõi hồng trần gian nan này.
Giữa trưa, nắng đã ấm áp hơn, xuyên qua những tán trúc xanh mướt, tạo thành những đốm sáng nhảy nhót trên thảm cỏ non. Tiếng gió vẫn xào xạc, nhưng dịu dàng hơn, như lời ru êm ái của thiên nhiên. Ba người, Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, ngồi quây quần bên một tảng đá phẳng lớn, dùng bữa trưa đạm bạc. Vài củ khoai nướng thơm lừng, một ít rau dại hái ven suối, và một bình nước mát lành từ mạch nguồn, tất cả tạo nên một bữa ăn tuy giản dị nhưng tràn đầy hương vị của đất trời.
Tô Mạt Nhi, với đôi mắt to tròn, lanh lợi, đang gặm dở củ khoai nướng, bỗng quay sang Lâm Nhất. "Lâm Nhất ca ca, huynh lại đang nghĩ gì mà trầm tư đến vậy? Từ sáng đến giờ, huynh cứ nhìn đăm đăm vào dòng suối, y như một lão tăng nhập định ấy!" Nàng nói, giọng nói trong trẻo, líu lo, dù có chút trách móc nhưng ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, đôi mắt sâu thẳm nhìn Tô Mạt Nhi, rồi lại chuyển sang Mộ Dung Uyển Nhi, người đang nhẹ nhàng bóc vỏ một củ khoai khác. Hắn đặt miếng khoai xuống tảng đá, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đầy trăn trở cất lên: "Mạt Nhi nói đúng, ta quả thật đang suy nghĩ nhiều. Từ nhỏ, khi còn ở Huyền Nguyên Quan, ta đã nghe các bậc trưởng lão giảng về con đường tu tiên. Họ nói rằng, tu tiên là để thoát ly hồng trần, phi thăng tiên giới, trường sinh bất lão. Đó là mục đích tối thượng, là điều mà mỗi tu sĩ đều phải truy cầu."
Hắn ngừng lại một chút, nhìn vào khoảng không trước mặt, như thể đang nhìn xuyên qua những lớp màn thời gian, về những giáo điều cũ kỹ. "Nhưng sau tất cả những gì ta đã thấy, những gì ta đã cảm nhận… từ nỗi đau khổ của người dân ở Thanh Khê Thôn, đến sự ra đi của cố nhân Lý Ngọc Hà, và cả sự bình yên mà ta tìm thấy trong những điều giản dị nơi hồng trần này... ta bắt đầu tự hỏi, liệu đó có phải là chân lý? Liệu 'thoát ly' có thực sự là con đường dẫn đến 'tiên đạo'?"
Mộ Dung Uyển Nhi lắng nghe từng lời của Lâm Nhất, đôi mắt nàng khẽ cụp xuống, rồi lại ngẩng lên nhìn hắn. Nàng đặt nhẹ bàn tay thanh tú của mình lên tay Lâm Nhất, một cử chỉ an ủi mà không cần lời nói. "Thiên hạ rộng lớn, đạo lý vô vàn, Lâm Nhất," nàng nói, giọng dịu dàng, như tiếng suối chảy. "Mỗi người, mỗi cảnh ngộ, lại có một con đường riêng, một sự thấu hiểu riêng về 'đạo'. Có lẽ, không có một 'tiên đạo' duy nhất đúng đắn cho tất cả. Có người tìm kiếm sức mạnh, có người truy cầu địa vị, lại có người chỉ mong cầu sự bình yên nội tâm. Và cả những người muốn phi thăng, trường sinh, cũng chỉ là một trong số đó."
Nàng khẽ thở dài, ánh mắt nàng lại mang theo nỗi buồn quen thuộc. "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Cái gọi là 'thoát ly hồng trần' mà họ truy cầu, liệu có phải chỉ là một cách để trốn tránh những nỗi đau, những giới hạn của thân xác phàm tục? Nhưng nếu trốn tránh, thì liệu có thể thực sự 'thành tiên' hay không, khi mà tâm hồn vẫn còn vương vấn, chưa thể đạt được sự an lạc chân chính?"
Tô Mạt Nhi, sau khi nghe Uyển Nhi nói, gật gù liên tục, đôi mắt sáng lên vẻ đồng tình. "Đúng vậy đó, Lâm Nhất ca ca! Em thấy, những người mà cứ mãi muốn bay lên trời, bỏ lại tất cả ở dưới này, thì có khi họ lại chẳng thấy vui vẻ gì đâu. Ở trên cao một mình, làm sao mà có người trò chuyện, làm sao mà có người chia sẻ những điều hay ho như chúng ta bây giờ chứ?" Nàng nói, giọng nói trong trẻo, líu lo, tràn đầy sự hồn nhiên. "Lâm Nhất ca ca đừng nghĩ nhiều quá. Miễn là chúng ta sống tốt, giúp đỡ mọi người, sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, đó chẳng phải là tiên sao? Em thấy Lâm Nhất ca ca bây giờ còn giống tiên hơn những người suốt ngày chỉ biết luyện công, mơ mộng phi thăng ấy chứ!"
Nàng đưa tay véo nhẹ má Lâm Nhất, một hành động tinh nghịch quen thuộc. "Huynh xem, chúng ta cùng nhau đi khắp nơi, giúp đỡ những người khó khăn, ngắm cảnh đẹp, ăn những món ăn ngon, nghe những câu chuyện đời. Như vậy chẳng phải là hạnh phúc hơn rất nhiều sao? Chị Ngọc Hà đã từng nói với em, hạnh phúc không phải là một đích đến, mà là một hành trình. Và em thấy, hành trình của chúng ta bây giờ, rất hạnh phúc."
Lâm Nhất nhìn Tô Mạt Nhi, rồi lại nhìn Mộ Dung Uyển Nhi. Những lời nói của hai cô gái, tuy đơn giản, nhưng lại chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn hắn, gỡ bỏ từng nút thắt trong lòng. Hắn đã từng nghĩ rằng, tu tiên là một con đường cô độc, một cuộc chiến đấu không ngừng nghỉ để vượt qua giới hạn của bản thân, để đạt đến một cảnh giới cao hơn, xa rời phàm tục. Nhưng giờ đây, khi có hai người đồng hành này, khi hắn đã trải qua bao nhiêu chuyện, hắn nhận ra rằng, sự kết nối, tình yêu thương, và sự thấu hiểu mới là những giá trị vĩnh cửu, là nền tảng của mọi "đạo".
Hắn khẽ nắm lấy bàn tay của Mộ Dung Uyển Nhi, rồi lại nắm lấy bàn tay của Tô Mạt Nhi, ba bàn tay đan vào nhau trên tảng đá phẳng. Một sự ấm áp, một sự gắn kết vô hình lan tỏa giữa ba người. "Uyển Nhi nói đúng, Mạt Nhi cũng nói đúng," Lâm Nhất khẽ nói, giọng nói trầm ấm hơn, dường như đã tìm thấy một phần câu trả lời. "Có lẽ, chúng ta đã quá cố chấp vào những định nghĩa, vào những con đường đã được vạch sẵn. Tiên đạo, không nằm ở đâu xa, mà nằm ngay trong chính tâm hồn chúng ta, trong cách chúng ta sống, cách chúng ta đối diện với cuộc đời, với sinh tử, với vô thường."
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió nhẹ thoảng qua, mùi trúc tươi vẫn còn vương vấn. Tâm hồn hắn như một hồ nước tĩnh lặng, những gợn sóng lăn tăn của ưu tư dần tan biến. Hắn đã thấy, đã cảm nhận được một con đường mới, một con đường mà không cần phải thoát ly, mà cần phải hòa nhập.
Hoàng hôn dần buông xuống Thanh Trúc Cốc, nhuộm đỏ cả thung lũng bằng một thứ ánh sáng ma mị, huyền ảo. Những tia nắng cuối cùng của ngày như được dát vàng, len lỏi qua từng kẽ lá trúc, rồi từ từ tan biến vào màn đêm đang kéo đến. Tiếng chim hót cũng dần thưa thớt, nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích, tiếng suối chảy róc rách vẫn đều đặn, như một lời thì thầm vĩnh cửu của tự nhiên. Mùi trúc tươi giờ đây quyện với mùi sương đêm se lạnh, tạo nên một không khí vừa thanh tịnh vừa man mác buồn.
Lâm Nhất đứng dậy, nhẹ nhàng buông tay Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi. Hắn bước đến bên bờ suối, nơi dòng nước trong vắt phản chiếu bầu trời đang dần chuyển màu từ cam rực rỡ sang tím thẫm, rồi xanh đen thăm thẳm. Hắn nhìn bóng mình phản chiếu trên mặt nước, một hình ảnh mờ ảo, lung linh theo từng gợn sóng lăn tăn. Hắn thấy, trong đôi mắt của hình ảnh phản chiếu ấy, không còn sự trăn trở, không còn sự hoài nghi, mà thay vào đó là một sự bình yên sâu sắc, một niềm kiên định không gì lay chuyển.
Những lời nói của Uyển Nhi và Mạt Nhi, cùng với những chiêm nghiệm của chính hắn trong suốt những ngày qua, đã hòa quyện vào nhau, tạo nên một sự rõ ràng đến kinh ngạc. Như một dòng suối chảy mãi rồi cũng sẽ đổ về biển cả, những suy tư của hắn cũng đã tìm thấy bến bờ của mình. Hắn nhận ra, "phi thăng" không phải là bay lên trời, thoát ly khỏi hồng trần. "Phi thăng" có lẽ là sự thấu hiểu, là sự hòa nhập trọn vẹn vào dòng chảy của vạn vật, là khi tâm hồn đạt đến cảnh giới tự do, không còn bị ràng buộc bởi những định kiến, bởi những nỗi sợ hãi về sinh tử. Nó là sự vượt thoát nội tâm, chứ không phải là sự di chuyển thân xác.
"Trường sinh," hắn khẽ thì thầm, gần như tự nói với chính mình, giọng nói trầm ấm hòa vào tiếng nước chảy. "Trường sinh không phải là không chết, không phải là sự bất tử của thể xác phàm tục. Đó là một ảo ảnh, một sự cố chấp vô nghĩa. Trường sinh thực sự, là sống một đời ý nghĩa, là để lại dấu ấn vĩnh cửu trong lòng người và vạn vật. Đó là những câu chuyện được kể lại, những giá trị được truyền thừa, những tình cảm được vun đắp. Khi ta sống hết mình, yêu thương hết mình, giúp đỡ hết mình, thì dù thân xác có tan biến, linh hồn ta, những gì ta đã làm, vẫn sẽ sống mãi trong dòng chảy của thời gian, trong ký ức của những người ta đã chạm đến."
Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nơi những vì sao đầu tiên đã bắt đầu lấp lánh như những viên kim cương trên tấm màn nhung đen. Ánh mắt hắn tràn đầy sự thanh thản và kiên định. "Tiên đạo tại tâm," hắn thầm nhủ. "Chân lý không nằm ở một nơi xa xôi, mà nằm ngay trong chính trái tim ta, trong cách ta cảm nhận, cách ta sống. Hồng trần gian nan, nhưng cũng chính là trường học vĩ đại nhất, nơi ta học cách yêu thương, học cách chấp nhận, học cách trưởng thành. Nếu ta trốn tránh hồng trần, ta sẽ trốn tránh chính con người mình, trốn tránh chính cơ hội để thấu hiểu 'đạo' vĩ đại."
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, như hai bóng hình thanh thoát, nhẹ nhàng bước đến bên cạnh Lâm Nhất. Không ai nói một lời, nhưng sự hiện diện của họ, sự ấm áp từ những bàn tay khẽ chạm vào nhau, đã nói lên tất cả. Mối quan hệ của họ, đã được củng cố bởi nỗi đau và sự thấu hiểu lẫn nhau, giờ đây càng trở nên sâu sắc và vững bền hơn bao giờ hết. Họ không chỉ là những người đồng hành, mà là những tâm hồn gắn kết, cùng nhau bước trên con đường tìm kiếm chân lý giữa cõi hồng trần gian nan.
Ánh trăng bắt đầu vằng vặc trên đỉnh đầu, bao trùm ba thân ảnh tĩnh lặng trong một vẻ đẹp siêu thoát. Ba người cùng nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao đang đua nhau tỏa sáng, như những ngọn nến soi đường cho hành trình sắp tới. Lâm Nhất biết, sự giác ngộ này sẽ là nền tảng cho việc hắn truyền bá 'Vô Tiên Chi Đạo' đến thế hệ mai sau. Hắn sẽ trở thành một biểu tượng, không chỉ là một cá nhân. Quan niệm về 'trường sinh' không phải là bất tử vật lý mà là sự vĩnh cửu của di sản và tình yêu thương, sẽ là chủ đề xuyên suốt cho cái kết viên mãn của hành trình này. Và mối quan hệ gắn kết của hắn với Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi sẽ là trụ cột, minh chứng cho thấy tình yêu thương và sự kết nối là một phần không thể thiếu của chân lý.
"Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," Lâm Nhất khẽ thốt lên, giọng nói đầy chiêm nghiệm. "Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Nhưng giữa dòng chảy vô thường ấy, ta đã tìm thấy con đường của riêng mình, con đường dẫn lối đến sự an lạc trong tâm hồn, để 'tiên đạo tại tâm' không chỉ là một lý tưởng, mà là một hiện thực, một ngọn hải đăng soi sáng cho những linh hồn lạc lối trong cõi nhân sinh này."
Hắn quay người, nhìn hai cô gái đang đứng cạnh mình, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương và biết ơn. "Chúng ta sẽ tiếp tục bước đi," hắn nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định. "Mang theo ánh sáng của sự thấu hiểu đến mọi ngóc ngách của hồng trần, gieo mầm hy vọng và chữa lành những vết thương của thời gian."
Trong đêm tĩnh mịch của Thanh Trúc Cốc, ba trái tim cùng chung nhịp đập, ba tâm hồn cùng chung một chí hướng. Họ đã tìm thấy "tiên đạo" của riêng mình, không phải bằng cách thoát ly, mà bằng cách hòa nhập, bằng cách sống trọn vẹn, yêu thương trọn vẹn. Và họ biết, câu chuyện về "Vô Tiên Chi Đạo" sẽ không bao giờ kết thúc, mà sẽ tiếp tục được truyền bá và ảnh hưởng đến nhiều thế hệ, cho thấy hành trình tìm kiếm chân lý là vĩnh cửu, không ngừng nghỉ, ngay giữa những gian nan của hồng trần.