Vô tiên chi đạo
Chương 484

Vô Thường Chi Đạo: Trân Quý Khoảnh Khắc Hồng Trần

3678 từ
Mục tiêu: Đưa mâu thuẫn nội tâm của Lâm Nhất lên đỉnh điểm, nơi hắn vật lộn giữa khát vọng siêu thoát và sự trân quý những khoảnh khắc hữu hạn của hồng trần.,Khắc họa vẻ đẹp của sự vô thường và giá trị của những giây phút hiện tại, giúp Lâm Nhất nhận ra sự viên mãn không nằm ở sự 'bất tử' hay 'phi thăng' theo cách truyền thống.,Củng cố 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất, khẳng định nó là con đường hòa hợp hoàn toàn với hồng trần và vạn vật, tìm thấy vĩnh cửu trong những điều bình dị.,Làm sâu sắc thêm mối liên kết giữa Lâm Nhất với Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, những người đóng vai trò là 'neo' giữ hắn lại với những giá trị của thế gian.,Đặt nền móng cho việc Lâm Nhất chủ động truyền bá triết lý sống giản dị nhưng sâu sắc này.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Lão Nông Phu (Trần Bá)
Mood: Trầm tư, chiêm nghiệm, triết lý, xúc động, bình yên.
Kết chương: [object Object]

Trong đêm tĩnh mịch của Thanh Khê Thôn, ba trái tim cùng chung nhịp đập, ba tâm hồn cùng chung một chí hướng. Họ đã tìm thấy "tiên đạo" của riêng mình, không phải bằng cách thoát ly, mà bằng cách hòa nhập, bằng cách sống trọn vẹn, yêu thương trọn vẹn. Và họ biết, câu chuyện về "Vô Tiên Chi Đạo" sẽ không bao giờ kết thúc, mà sẽ tiếp tục được truyền bá và ảnh hưởng đến nhiều thế hệ, cho thấy hành trình tìm kiếm chân lý là vĩnh cửu, không ngừng nghỉ, ngay giữa những gian nan của hồng trần. Sự thấu hiểu sâu sắc về lẽ nhân sinh từ những trải nghiệm trong quá khứ sẽ là nền tảng vững chắc cho việc Lâm Nhất truyền bá 'Vô Tiên Chi Đạo' một cách hiệu quả hơn, không chỉ chữa lành thể xác mà còn xoa dịu tâm hồn. Việc Lâm Nhất liên kết quá khứ với hiện tại cho thấy hắn đang tiến gần hơn đến việc hoàn thiện 'Chân Đạo' của mình, chuẩn bị cho sự viên mãn cuối cùng của hành trình. Và mối quan hệ ba người Lâm Nhất, Uyển Nhi, Mạt Nhi, được củng cố qua sự chia sẻ nội tâm, đã khẳng định vai trò của tình yêu thương và sự đồng hành trong hành trình 'Vô Tiên Chi Đạo' vĩ đại này. Họ là những ngọn hải đăng, cùng nhau soi sáng con đường phía trước.

Bình minh hé rạng trên Thanh Khê Thôn, xua đi màn sương mờ ảo còn vương vấn trên những mái nhà tranh. Ánh nắng dịu dàng như tơ lụa dệt vàng những hàng rào tre xanh mướt, đậu lại trên từng kẽ lá, từng giọt sương đêm còn đọng trên cỏ. Từ phía đông, một vệt hồng nhạt dần lan rộng, nhuộm thắm cả bầu trời, báo hiệu một ngày mới lại đến, giản dị và an yên như bao ngày đã qua. Tiếng gà gáy xé tan tĩnh lặng, lanh lảnh vút lên không trung, hòa cùng tiếng chó sủa lanh canh từ xa, tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ già cỗi. Mùi khói bếp thoang thoảng bay lên từ những căn nhà gỗ đơn sơ, gợi lên sự ấm cúng, thân thuộc của một bữa sáng vừa được chuẩn bị. Mùi đất ẩm sau sương đêm, mùi cỏ cây tươi mát và hương lúa chín thoang thoảng từ những cánh đồng trải dài tít tắp, tất cả quyện vào nhau tạo nên một bản hòa ca của sự sống, nhẹ nhàng nhưng đầy sức lay động.

Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi ngồi trên bậc cửa của căn nhà gỗ nhỏ mà họ tạm trú, cùng nhau ngắm nhìn cảnh vật. Lâm Nhất, với dáng vẻ thanh thoát và đôi mắt sâu thẳm, trầm tư hơn mọi khi. Hắn lặng lẽ dõi theo từng mảnh ghép của bức tranh cuộc sống đang diễn ra trước mắt. Một lão nông phu với tấm lưng còng, làn da rám nắng và đôi tay chai sần, đầu đội nón lá, đang cặm cụi vác cuốc ra đồng. Bước chân ông chậm rãi nhưng kiên định, như thể đã bao đời nay vẫn vậy, gắn liền với đất đai và mùa màng. Những đứa trẻ trong làng, với khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, đang hồn nhiên nô đùa bên dòng suối chảy róc rách, tiếng cười trong trẻo của chúng vỡ òa trong không gian, tựa như những nốt nhạc vui tươi. Khói bếp vẫn bốc lên từ những mái nhà tranh, lượn lờ trong không khí, rồi tan biến vào nền trời xanh biếc. Cảnh tượng giản dị ấy, bình yên đến lạ lùng, lại chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn Lâm Nhất.

Hắn khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự bình yên lẫn một nỗi vấn vương khó gọi tên. Cuộc sống nơi đây, với sự tuần hoàn không ngừng của ngày và đêm, của mùa và vụ, tựa như một dòng chảy bất tận. "Hồng trần gian nan, tiên đạo tại tâm," hắn thầm nhủ, "nhưng liệu sự an yên này có phải là thứ mà những người tu tiên vẫn thường khao khát thoát ly?" Hắn nhớ lại những lời dạy về phi thăng, về trường sinh bất tử, về cảnh giới cao vời của tiên giới, nơi không còn vướng bận bụi trần. Nhưng nhìn những gương mặt chất phác của dân làng, nhìn những đứa trẻ hồn nhiên, hắn lại cảm thấy một sự gắn bó sâu sắc, một vẻ đẹp không thể nào sánh bằng.

Mộ Dung Uyển Nhi, với dung mạo thanh tú và đôi mắt trong veo, khẽ tựa đầu vào vai hắn. Nàng cảm nhận được sự trầm tư trong lòng hắn, một nỗi niềm vừa giác ngộ vừa còn vương vấn. Nàng khẽ thì thầm, giọng nói nhỏ nhẹ, như làn gió buổi sớm: "Cảnh vật nơi đây, thật khiến lòng người tĩnh lặng. Nhưng cũng khiến ta chợt nghĩ, liệu có bao giờ, những người theo đuổi tiên đạo lại quên mất vẻ đẹp ngay trước mắt mình?" Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Nhưng có lẽ, chính những khoảnh khắc bình yên thế này, mới là liều thuốc chữa lành mọi vết thương, cả thể xác lẫn tâm hồn."

Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh và đôi mắt to tròn lanh lợi, cũng tựa vào vai kia của Lâm Nhất. Nàng gật đầu lia lịa, giọng nói trong trẻo, líu lo như chim hót: "Đúng vậy! Sáng nay, ta thấy Trần Bá, lão nông phu lưng còng, mang theo một giỏ rau củ tươi rói ra chợ. Lão cười hiền khô, bảo rằng 'một hạt gạo làm ra, bao giọt mồ hôi đổ xuống', nhưng nhìn lão, ta thấy lão hạnh phúc lắm. Có lẽ, hạnh phúc không phải là có được tất cả, mà là trân trọng những gì mình đang có, phải không, Lâm Nhất?" Nàng khẽ véo nhẹ tay hắn, một hành động quen thuộc, mang theo sự tinh nghịch nhưng cũng đầy tình cảm. "Ngươi cứ trầm tư mãi thế, có khi lại biến thành ông cụ non mất thôi! Nhưng ta biết, ngươi đang suy nghĩ những điều sâu xa lắm."

Lâm Nhất khẽ mỉm cười, cái chạm nhẹ của Mạt Nhi, lời thì thầm của Uyển Nhi như xua đi một phần mây mù trong tâm trí hắn. Hắn vòng tay ôm nhẹ hai cô gái, cảm nhận sự ấm áp và gắn kết từ họ. "Các nàng nói phải. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Ta vẫn luôn tự hỏi, cái gọi là 'tiên đạo', là 'trường sinh', rốt cuộc là gì? Là thoát ly khỏi vòng sinh tử luân hồi, đạt đến cảnh giới bất tử vật lý, hay là tìm thấy ý nghĩa trong từng khoảnh khắc hữu hạn này, để linh hồn ta được an lạc, thanh thản ngay giữa hồng trần?" Hắn nhìn ra xa xăm, nơi những ngọn núi xanh biếc ẩn hiện trong màn sương mỏng. "Sư phụ ta từng nói, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Có lẽ, chính những điều bình dị, mong manh này, mới là chân lý mà ta hằng tìm kiếm. Con đường của ta, 'Vô Tiên Chi Đạo', có lẽ không phải là vươn tới một cõi trời xa xăm, mà là hòa hợp hoàn toàn với dòng chảy vô thường của thế gian này." Ánh mắt hắn ánh lên một vẻ trầm tư sâu sắc, nhưng cũng pha chút dịu dàng, như thể hắn đang dần tìm thấy đáp án cho những vấn vương trong lòng. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, nhưng với hai người bạn đồng hành bên cạnh, hắn không còn cảm thấy cô độc.

Khi mặt trời đã lên cao, trưa nắng rực rỡ chiếu rọi khắp Thanh Khê Thôn, xua tan đi sự ẩm ướt của buổi sáng và làm bừng sáng mọi ngóc ngách của làng. Ánh nắng vàng óng như rót mật xuống những mái nhà tranh, làm lấp lánh dòng suối Thanh Khê đang chảy róc rách. Sau bữa điểm tâm giản dị, Lâm Nhất cảm thấy một nỗi thôi thúc cần được ở một mình, để lắng nghe tiếng lòng mình đang dậy sóng. Hắn khẽ gật đầu với Uyển Nhi và Mạt Nhi, rồi rời khỏi căn nhà nhỏ, bước đi thong thả về phía bờ suối, nơi những bụi cây xanh mướt và những tảng đá lớn nằm rải rác.

Hắn tìm một tảng đá phẳng lì, nhẵn bóng bởi thời gian và dòng nước, đặt chiếc bồ đoàn cũ kỹ mà hắn vẫn luôn mang theo bên mình xuống, rồi ngồi tĩnh tọa. Chiếc bồ đoàn, đã sờn cũ và phai màu, thấm đẫm biết bao hơi thở, bao suy tư của hắn qua những tháng ngày hành tẩu, nay lại trở thành nơi nương tựa cho tâm hồn đang vật lộn. Dòng suối Thanh Khê không ngừng chảy, nước trong vắt đến mức có thể nhìn thấy từng viên sỏi dưới đáy, từng đàn cá nhỏ bơi lội tung tăng. Dòng nước chảy xiết, không hề lưu luyến bất cứ thứ gì trên đường đi, tựa như thời gian và sinh mệnh. Mỗi giọt nước, dù nhỏ bé, cũng góp phần tạo nên dòng chảy bất tận, rồi hòa mình vào con sông lớn, ra biển cả bao la, tan biến vào hư vô, rồi lại hóa thành mưa, thành sương, quay trở về với đất mẹ. Sự vô thường hiển hiện rõ ràng đến nhức nhối.

Lâm Nhất nhắm mắt lại, nhưng tâm trí hắn lại càng thêm rõ ràng. Hắn vật lộn với một mâu thuẫn nội tâm sâu sắc, tưởng chừng như không bao giờ có hồi kết. Một bên là khát vọng vĩnh cửu, siêu thoát khỏi dòng chảy vô thường của sinh tử mà người tu tiên truyền thống vẫn hằng theo đuổi. Hắn nhớ về những câu chuyện phi thăng thành tiên, về những vị thần bất tử trên mây trời, không còn phải chịu đựng sự lão hóa, bệnh tật, hay cái chết. Hắn nhớ về những lời dạy của sư phụ, về việc tu tâm dưỡng tính để đạt đến cảnh giới vô vi, thoát tục. Đó là con đường mà từ nhỏ hắn đã được chỉ dẫn, là mục tiêu mà vô số người đã dành cả đời để truy cầu.

Nhưng một bên khác, là sự trân trọng đến tột cùng những khoảnh khắc hữu hạn, mong manh nhưng đầy chân thực và tình yêu thương của hồng trần mà hắn đã trải nghiệm. Những nụ cười hồn nhiên của trẻ thơ, ánh mắt chất phác của lão nông phu, mùi khói bếp ấm nồng mỗi sớm mai, tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo, và đặc biệt là sự gắn kết ấm áp từ Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi. Những điều ấy, dù vô thường, dù sẽ đến lúc tàn phai, nhưng lại mang một vẻ đẹp chân thật, sống động, khiến tâm hồn hắn rung động đến lạ.

"Tiên đạo là gì?" Hắn tự hỏi, giọng nói vang vọng trong tâm trí, tựa như một tiếng vọng từ vách đá. "Là vĩnh cửu hay là khoảnh khắc? Là thoát ly hay hòa hợp? Nếu thoát ly, ta sẽ bỏ lại tất cả những gì ta yêu thương, tất cả những vẻ đẹp mong manh này sao? Liệu sự vĩnh cửu trong cô độc có đáng để đánh đổi lấy sự hữu hạn nhưng tràn đầy tình yêu và sự sống?"

Hắn nhớ lại những lời dạy của Lão Đạo Quán Chủ về vô thường. Ngày xưa, khi còn là một tiểu đạo sĩ ngây thơ, hắn chỉ hiểu đó là một quy luật tất yếu của tự nhiên, của sinh diệt. Nhưng giờ đây, những lời ấy mang một ý nghĩa nặng trĩu hơn, một sự chiêm nghiệm sâu sắc hơn về lẽ nhân sinh. "Vô thường, không phải là sự tàn phá, mà là sự chuyển hóa không ngừng. Vô thường, không phải là mất mát, mà là sự tuần hoàn, là cơ hội để trân trọng từng khoảnh khắc." Hắn đưa tay chạm vào dòng nước mát lạnh, cảm nhận từng dòng chảy qua kẽ tay. Nước không bao giờ dừng lại, không bao giờ cố giữ lại bất cứ điều gì, nhưng chính vì thế mà nó trở nên bất tận, trở nên vĩnh cửu trong dòng chảy không ngừng của vũ trụ.

Cái cảm giác giằng xé trong lồng ngực hắn càng lúc càng mãnh liệt. Hắn nhắm chặt mắt, cố gắng tìm kiếm một câu trả lời, một sự dung hòa giữa hai thái cực tưởng chừng như đối lập. "Nếu trường sinh chỉ là sự tồn tại vật lý không ngừng, mà không có tình yêu, không có sự gắn kết, không có những khoảnh khắc rung động của lòng người, thì đó có phải là một sự trường sinh đáng giá? Hay đó chỉ là một sự cô độc kéo dài vô tận?"

Hắn chợt nhận ra, chính những khổ đau, những mất mát trong "Thiên Hạ Đại Loạn" đã dạy cho hắn giá trị của sự sống, của những điều mong manh. Chính vì biết rằng mọi thứ đều có thể tan biến trong chớp mắt, mà hắn càng thêm trân quý từng nụ cười, từng ánh mắt, từng hơi ấm. "Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình." Câu nói ấy của sư phụ vang vọng trong tâm trí hắn, giờ đây rõ ràng hơn bao giờ hết. Sự gắn kết giữa con người với con người, giữa con người với vạn vật, chính là sợi dây vô hình dệt nên tấm thảm cuộc đời.

Hắn mở mắt, nhìn dòng suối vẫn miệt mài chảy. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Nhưng giữa dòng chảy vô thường ấy, hắn đã tìm thấy con đường của riêng mình. "Có lẽ, vĩnh cửu không nằm ở việc thoát ly khỏi sự vô thường, mà nằm ở việc hòa nhập vào nó, chấp nhận nó, và tìm thấy giá trị, tìm thấy tình yêu ngay trong sự hữu hạn ấy." Một cảm giác thanh thản nhẹ nhàng lan tỏa trong tâm hồn hắn. Cuộc vật lộn, dẫu chưa hoàn toàn kết thúc, nhưng đã tìm thấy một hướng đi. Hắn biết, 'Vô Tiên Chi Đạo' của hắn không phải là chối bỏ hồng trần, mà là sống trọn vẹn với nó, yêu thương nó, và tìm thấy sự vĩnh cửu trong chính những khoảnh khắc hữu hạn của cuộc đời này. Cái bồ đoàn cũ kỹ dưới thân hắn như thấm đẫm thêm một tầng chiêm nghiệm mới, một sự giác ngộ sâu sắc hơn về con đường mà hắn đã chọn.

Khi những tia nắng cuối cùng của ngày dần tắt, nhường chỗ cho ánh hoàng hôn rực rỡ nhuộm vàng cả không gian Thanh Khê Thôn, Lâm Nhất trở về căn nhà gỗ nhỏ. Hắn bước qua ngưỡng cửa, mùi khói bếp đã dịu đi, thay vào đó là hương thơm của những món ăn giản dị đang được chuẩn bị. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đang bận rộn bên bếp lửa, tiếng lửa reo tí tách, tạo nên một không khí ấm cúng, thân thuộc. Uyển Nhi, với những ngón tay khéo léo, đang thái rau củ, còn Mạt Nhi thì đang khuấy nồi canh, thỉnh thoảng lại hát líu lo một câu hát đồng dao.

Họ nhận thấy sự trầm tư vẫn còn vương vấn trên khuôn mặt Lâm Nhất, nhưng cũng thấy được một vẻ gì đó đã lắng đọng hơn, bình yên hơn trong đôi mắt hắn. Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ nhàng đặt một chén trà nóng hổi, tỏa hương thảo mộc dịu nhẹ, trước mặt hắn. Ánh mắt nàng dịu dàng, như làn nước mùa thu, ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc. Nàng không hỏi, chỉ khẽ mỉm cười. "Ngươi về rồi. Trà này giúp an thần, tĩnh tâm." Nàng biết hắn cần khoảng lặng, và nàng cũng biết cách dùng sự dịu dàng của mình để xoa dịu những sóng gió trong lòng hắn.

Tô Mạt Nhi, thấy hắn về, liền tươi cười rạng rỡ. Nàng chạy đến bên hắn, ngồi xuống cạnh, rồi bắt đầu kể một câu chuyện vui về những đứa trẻ trong làng mà nàng vừa nghe được. Giọng nói của nàng trong trẻo, líu lo, kể về một cô bé lém lỉnh đã lén lấy trộm mấy quả ổi của lão Trần Bá, rồi bị lão bắt gặp, nhưng thay vì mắng mỏ, lão lại cười hiền khô và cho cô bé thêm mấy quả nữa. Câu chuyện giản dị, đầy ắp sự ngây thơ và lòng tốt, khiến không gian căng thẳng dần tan biến, thay vào đó là tiếng cười khúc khích của Mạt Nhi và một nụ cười nhẹ nhõm trên môi Lâm Nhất. Nàng khẽ huých nhẹ vào vai hắn, đôi mắt to tròn lấp lánh tinh nghịch. "Ngươi xem, cuộc sống cứ thế trôi đi, đôi khi chỉ cần những điều nhỏ nhặt, giản dị thế này cũng đủ làm ấm lòng người. Ngươi đừng có suy nghĩ quá nhiều, kẻo đầu lại bạc trắng hết đấy!"

Lâm Nhất nhìn Uyển Nhi, rồi nhìn Mạt Nhi, cảm nhận sự ấm áp và tình yêu thương vô điều kiện từ hai cô gái. Họ, chính là "neo" giữ hắn lại với những giá trị của thế gian, những giá trị không thể tìm thấy trong bất kỳ cõi tiên nào, dù có lộng lẫy đến đâu. "Cái đẹp của sinh mệnh, dù hữu hạn, lại càng khiến người ta trân trọng hơn," hắn khẽ nói, giọng trầm ấm, chứa đựng sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Những điều các nàng mang lại, những khoảnh khắc bình dị này, có lẽ còn quý giá hơn bất cứ phép tắc thần thông hay cảnh giới trường sinh nào." Hắn không hoàn toàn tiết lộ hết sự giằng xé nội tâm của mình, nhưng những lời đó cũng đủ để Uyển Nhi và Mạt Nhi hiểu rằng hắn đang dần tìm thấy câu trả lời.

Bữa tối đơn giản, với những món rau củ tươi ngon từ vườn nhà, được nấu bằng cả tấm lòng, trở nên ấm áp lạ thường. Ánh đèn dầu lay lắt hắt lên những khuôn mặt, tạo nên một bức tranh bình yên đến nao lòng. Sau bữa ăn, ba người ngồi quây quần bên nhau. Ngoài cửa sổ, vầng trăng đã lên cao, tròn vành vạnh, treo lơ lửng giữa bầu trời đêm đầy sao, rọi ánh bạc xuống khắp thôn làng, khiến mọi thứ trở nên huyền ảo. Tiếng côn trùng rả rích, tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, tất cả tạo nên một bản nhạc ru dịu dàng.

Lâm Nhất khẽ nắm chặt tay Uyển Nhi và Mạt Nhi, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay họ. Hắn đã tìm thấy câu trả lời, không phải trong những cuốn kinh sách cổ xưa hay những lời tiên tri huyền bí, mà ngay trong chính cuộc sống này, trong tình yêu thương và sự gắn kết với hồng trần. Hắn đã chấp nhận sự vô thường như một phần tất yếu của cuộc đời, và nhận ra rằng chính sự hữu hạn ấy lại làm cho mỗi khoảnh khắc trở nên quý giá hơn bao giờ hết. Sự vĩnh cửu không phải là bất tử vật lý, mà là sự tồn tại của tình yêu, của những giá trị mà hắn đã vun đắp, của những dấu ấn mà hắn để lại trong lòng người.

"Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình," hắn lặp lại, ánh mắt nhìn ra vầng trăng sáng vằng vặc, như thể đang nói với cả vũ trụ. "Con đường của ta, 'Vô Tiên Chi Đạo', không phải là thoát ly khỏi hồng trần, mà là hòa nhập vào nó, là sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, để mỗi hơi thở đều mang ý nghĩa, mỗi bước chân đều gieo mầm yêu thương. Ta sẽ không còn tìm kiếm sự siêu thoát, mà sẽ tìm thấy sự viên mãn ngay trong chính cuộc đời này, ngay trong sự hữu hạn này."

Đêm càng về khuya, không gian càng tĩnh mịch. Nhưng trong căn nhà nhỏ ấy, ba trái tim vẫn chung nhịp đập, ba tâm hồn cùng hòa quyện. Lâm Nhất đã tìm thấy sự an lạc trong tâm hồn, không phải bằng cách từ bỏ thế gian, mà bằng cách ôm trọn lấy nó. Sự hòa giải nội tâm của hắn trong đêm nay sẽ là nền tảng vững chắc cho việc hắn định hình và truyền bá 'Vô Tiên Chi Đạo' của mình một cách hoàn chỉnh, không còn là sự tìm kiếm mà là sự khẳng định. Mối liên kết giữa Lâm Nhất, Uyển Nhi và Mạt Nhi ngày càng sâu sắc, khẳng định tình yêu thương và sự đồng hành là một phần không thể thiếu trong 'tiên đạo' của hắn, một 'tiên đạo' gắn liền với hồng trần. Và sự chấp nhận 'vô thường', tìm thấy 'vĩnh cửu' trong 'hữu hạn' chính là một bước tiến lớn, đưa hắn đến gần hơn với trạng thái 'Chân Nhân', một biểu tượng sống của triết lý mà hắn đã dày công tôi luyện giữa những gian nan của hồng trần. Hắn đã tìm thấy ngọn hải đăng cho chính mình, và giờ đây, hắn sẵn sàng để soi sáng con đường cho những linh hồn lạc lối khác.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ