Dòng chảy của vạn vật vẫn không ngừng nghỉ, mang theo những tâm tư, những giác ngộ vừa mới vỡ òa, hòa vào nhịp điệu muôn đời của đất trời. Sau những khoảnh khắc trầm tư sâu lắng tại Thanh Trúc Cốc, nơi chân lý về “phi thăng” và “trường sinh” đã được định hình lại trong tâm khảm Lâm Nhất, ba bóng người lại tiếp tục cuộc hành trình, tựa như những chiếc lá nhẹ trôi theo dòng nước, nhưng trong lòng đã mang một định hướng rõ ràng và một ý nghĩa sâu xa hơn bao giờ hết. Họ rời khỏi thung lũng bình yên, không phải để tìm kiếm một cảnh giới xa vời, mà là để hòa nhập sâu sắc hơn vào chính hồng trần muôn mặt này.
Chiều tà, ánh nắng vàng ươm như mật ong rải khắp không gian, nhuộm lên những mái hiên cũ kỹ một vẻ đẹp cổ kính mà ấm áp. Sau một đoạn đường dài băng qua những nẻo đường đất bụi, Lâm Nhất cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đã dừng chân tại một ngôi làng nhỏ ẩn mình giữa chốn thâm sơn cùng cốc, người dân nơi đây gọi là Thanh Khê Thôn. Đó là một bức tranh thanh bình đến lạ lùng, như thể thời gian đã bỏ quên nơi này, để những giá trị thuần phác nhất của nhân gian vẫn còn vẹn nguyên. Những ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái tranh đã ngả màu thời gian, được bao quanh bởi hàng rào tre mộc mạc, tạo nên một không gian giản dị mà đầy thân thuộc. Ngay trung tâm làng, một ngôi đình nhỏ với những cột gỗ sờn màu mưa nắng đứng đó như một chứng nhân thầm lặng của bao thế hệ, phía sau là cánh đồng lúa xanh rì đang thì con gái, vươn mình đón những tia nắng cuối cùng của một ngày dài. Một cây cổ thụ lớn, tán lá sum suê như một chiếc ô khổng lồ, sừng sững giữa trời, rễ cây bám sâu vào lòng đất, tựa như sợi dây nối liền quá khứ và hiện tại.
Lâm Nhất chậm rãi bước đến dưới một mái hiên cũ của ngôi đình làng, nơi những tấm ván gỗ đã ngả màu phong sương, tỏa ra một mùi hương mộc mạc của thời gian. Hắn ngồi xuống trên một phiến đá lạnh, ngước nhìn lên bầu trời chiều đang dần chuyển sang sắc cam tím. Tiếng gà gáy xa xa, vẳng lại từ một góc làng, kéo theo tiếng chó sủa giòn giã, rồi lại xen lẫn tiếng trẻ con nô đùa, cười khúc khích như những chuỗi ngọc đổ. Tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ từ con suối nhỏ uốn lượn quanh làng, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu, ru lòng người vào cõi mộng. Từ phía những mái nhà tranh, mùi khói bếp thoảng bay trong gió, mang theo hương gạo mới, hương rau đồng, quyện vào mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều và mùi lúa chín thoang thoảng từ cánh đồng, mùi cỏ cây dại ven suối. Tất cả tạo nên một bầu không khí bình yên đến lạ, một sự giản dị chạm đến tận cùng tâm hồn, một cảm giác ấm cúng và gần gũi như vòng tay của mẹ hiền.
Lâm Nhất hít một hơi thật sâu, để luồng không khí trong lành, tinh khiết tràn ngập buồng phổi, xua đi những bụi trần vương vấn trên chặng đường dài. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe nhịp thở của chính mình hòa cùng nhịp điệu của cuộc sống nơi đây, cảm nhận từng tế bào trong cơ thể mình đang được vỗ về, chữa lành. Trong khoảnh khắc ấy, mọi suy tư, mọi trăn trở dường như tan biến, chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, hai bóng hình thanh thoát, dịu dàng như hai tiên nữ lạc bước chốn phàm trần, cũng nhẹ nhàng bước đến. Không nói một lời, họ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh Lâm Nhất, tựa như hai chiếc bóng, nhưng sự hiện diện của họ lại mang theo một nguồn năng lượng ấm áp, một sự đồng điệu không cần lời nói. Uyển Nhi với đôi mắt trong veo, ẩn chứa nỗi buồn của những số phận đã đi qua đời nàng, khẽ nghiêng đầu nhìn hắn, rồi lại hướng ánh mắt về phía xa xăm, nơi những tia nắng cuối cùng đang vẽ lên bức tranh hoàng hôn rực rỡ. Tô Mạt Nhi, với vẻ hoạt bát thường ngày, cũng trở nên trầm tĩnh lạ thường, nàng chỉ khẽ dựa vào vai hắn, ánh mắt lanh lợi nhìn ngắm mọi vật xung quanh, nhưng trong đó chất chứa một sự tin tưởng tuyệt đối.
"Thanh Khê Thôn này, tựa như một giấc mộng vậy," Mộ Dung Uyển Nhi khẽ thốt lên, giọng nói dịu dàng như tiếng chuông gió, phá tan sự tĩnh lặng. "Sau bao chặng đường gian truân, nơi đây mang đến một sự bình yên thật khó tả."
Lâm Nhất khẽ mở mắt, ánh mắt hắn vẫn còn vương vấn sự thanh thản, quay sang nhìn hai cô gái. Hắn mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang một vẻ đẹp vô cùng chân thành. "Đúng vậy. Cuộc đời này, có khi ta cứ mãi đuổi theo những thứ xa xôi, mà quên mất rằng, sự bình yên đích thực lại nằm ngay trong những điều giản dị nhất, ngay trong khoảnh khắc hiện tại này."
Tô Mạt Nhi khẽ gật đầu, khuôn mặt thanh tú bầu bĩnh ánh lên vẻ đồng tình. "Giữa hồng trần gian nan, tìm được một nơi như thế này, thật chẳng khác gì tiên cảnh. Nhưng... nếu chúng ta cứ mãi chìm đắm trong sự bình yên này, liệu có phải là trốn tránh thế sự hay không?" Nàng hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng một chút hoài nghi, một chút trăn trở về con đường mà họ đã chọn.
Lâm Nhất khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn lại hướng về phía bầu trời. "Không phải trốn tránh, Mạt Nhi. Đây là sự nghỉ ngơi, là sự chiêm nghiệm. Chỉ khi tâm ta tĩnh lặng, ta mới có thể nhìn rõ vạn vật, mới có thể thấu hiểu chân lý. Như một dòng sông vậy, nó cần những khúc quanh, những đoạn chảy chậm để lắng đọng phù sa, rồi mới có thể tiếp tục hành trình ra biển lớn." Hắn dừng lại một chút, như đang tìm kiếm những lời lẽ thích hợp nhất. "Sự bình yên này, không phải là đích đến cuối cùng, mà là một trạm dừng chân quý giá, giúp ta củng cố nội tâm, để tiếp tục đối mặt với những phong ba bão táp của hồng trần." Hắn khẽ nắm lấy tay Mạt Nhi, truyền cho nàng sự ấm áp và yên bình. Uyển Nhi cũng nắm lấy tay hắn, ánh mắt nàng thấu hiểu sâu sắc từng lời hắn nói. Ba trái tim, ba tâm hồn, cùng hòa chung một nhịp đập, cùng cảm nhận sự giao thoa kỳ diệu giữa cảnh vật và lòng người.
***
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, rồi dần nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo hơi gió se lạnh mơn man da thịt. Dưới gốc cây cổ thụ lớn nhất làng, tán lá rậm rạp như che chở cho cả một thế giới nhỏ bé, Lâm Nhất cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi vẫn ngồi đó. Ánh sáng yếu ớt của những ngôi nhà xa xa nhấp nháy như những đốm lửa ma trơi, và tiếng côn trùng bắt đầu bản hòa tấu rả rích của đêm. Từ phía cánh đồng, một hình ảnh quen thuộc bỗng xuất hiện: một đứa trẻ nhỏ, gầy gò nhưng nhanh nhẹn, đang chạy đuổi theo cánh diều giấy của mình, tiếng cười khúc khích hồn nhiên vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Cánh diều chao lượn trên bầu trời, tự do và vô tư, như một giấc mộng đẹp của tuổi thơ.
Hình ảnh ấy, một khoảnh khắc tưởng chừng vô cùng bình thường, lại chạm đến một góc sâu thẳm trong tâm hồn Lâm Nhất, kéo hắn trở về dòng ký ức của gần hai mươi năm về trước, khi hắn cũng chỉ là một tiểu đạo sĩ gầy gò, chạy đuổi theo những giấc mơ non nớt tại Huyền Nguyên Quan hoang tàn. Hắn nhớ lại cái thời kỳ "Thiên Hạ Đại Loạn," một khoảng thời gian mà sự khốn khổ, ly tán bao trùm khắp nơi. Những cuộc chiến tranh, nạn đói, dịch bệnh hoành hành, biến hồng trần thành một biển khổ mênh mông. Hắn đã chứng kiến vô vàn cảnh đời thương tâm: những mái nhà tan hoang, những gia đình ly tán, những ánh mắt tuyệt vọng của kẻ mất người thân, kẻ mất quê hương. Những hình ảnh ấy, dù đã chôn sâu trong ký ức, nhưng mỗi khi nghĩ lại, vẫn khiến lòng hắn quặn thắt.
Hắn khẽ thở dài, giọng nói trầm ấm, đầy hoài niệm, phá vỡ sự im lặng. "Ta nhớ, hồi ấy, khi thiên hạ đại loạn, Huyền Nguyên Quan cũng không tránh khỏi cảnh tiêu điều. Người chết như ngả rạ, kẻ sống cũng chẳng khác gì người chết. Ta khi đó còn quá trẻ, quá non nớt, chỉ biết oán trách ông trời bất công, oán trách thế sự vô thường." Hắn ngừng lại, ánh mắt xa xăm như đang nhìn xuyên qua màn đêm, về một quá khứ xa xăm. "Sư phụ ta, Lão Đạo Quán Chủ, lúc đó đã già yếu lắm rồi. Người thường ngồi trên cái bồ đoàn cũ kỹ, nhắm mắt tĩnh tọa, mặc cho ngoài kia tiếng kêu la, tiếng binh đao vang vọng. Ta khi đó nào hiểu được, chỉ thấy người quá đỗi bình thản, dường như vô tâm trước nỗi khổ của chúng sinh."
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi lắng nghe với sự chú tâm tuyệt đối, ánh mắt họ tràn đầy sự đồng cảm và thấu hiểu. Uyển Nhi khẽ nắm lấy bàn tay Lâm Nhất, truyền cho hắn hơi ấm từ lòng bàn tay mình, tựa như muốn xoa dịu những nỗi đau đã hằn sâu trong ký ức hắn. Mạt Nhi cũng vậy, nàng nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay hắn, ánh mắt lanh lợi giờ đây nhuộm một màu trầm tư.
"Sư phụ thường nói," Lâm Nhất tiếp tục, giọng nói trở nên day dứt hơn, "rằng 'Đạo' không nằm ở những phép tắc thần thông, không nằm ở những kinh thư cao siêu. Người bảo, 'Kinh Thư Vô Tự mới là chân kinh, chân lý ẩn chứa trong mọi nghịch cảnh, trong chính sự vô thường của hồng trần.' Ta khi đó, chỉ thấy người nói những lời khó hiểu. Trong mắt ta, Kinh Thư Vô Tự chỉ là những trang giấy trắng, những lời người nói chỉ là những lời hão huyền, bởi ta đang sống trong cảnh hỗn loạn tột cùng, làm sao có thể tìm thấy 'Đạo' trong sự đau khổ, trong sự chết chóc?"
"Ta nhớ có lần, một toán cướp tràn vào làng dưới chân núi, đốt phá nhà cửa, giết người cướp của. Ta chứng kiến cảnh tượng ấy, lòng căm phẫn sục sôi, muốn xông ra mà đánh giết. Sư phụ đã ngăn ta lại. Người không nói gì nhiều, chỉ khẽ thở dài, rồi chậm rãi nói: 'Tiểu Nhất à, con thấy cái ác, con muốn diệt trừ nó. Đó là lòng thiện. Nhưng con có thấy, cái ác ấy cũng sinh ra từ đâu không? Từ sự đói khổ, từ sự tuyệt vọng, từ sự tha hóa của lòng người. Nếu con chỉ diệt trừ ngọn, mà không diệt trừ gốc, thì cái ác sẽ mãi tái sinh, như cỏ dại mọc lại sau mỗi mùa mưa.'"
Lâm Nhất khẽ nhắm mắt lại, như đang sống lại khoảnh khắc ấy. "Lời của người, lúc đó ta không thể nào chấp nhận được. Ta nghĩ, sư phụ quá nhu nhược, quá hèn nhát. Ta không hiểu tại sao người lại có thể bình thản đến vậy, trước bao nhiêu đau khổ, bao nhiêu cái chết. Ta đã từng nghĩ rằng, 'tiên đạo' là phải có sức mạnh vô biên để thay đổi tất cả, để dẹp bỏ những bất công, để mang lại sự an bình tuyệt đối cho thế gian. Nhưng sư phụ lại nói, 'Đạo' không phải là thay đổi vạn vật theo ý mình, mà là thấu hiểu và hòa nhập vào dòng chảy của vạn vật. Người bảo, 'Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm.' Nghe thì hay đấy, nhưng giữa lúc đói khổ, chết chóc, chân tâm có nghĩa lý gì chứ? Ta đã từng hoài nghi, từng bất mãn với người, với cái 'Đạo' mà người theo đuổi."
Hắn mở mắt, nhìn Uyển Nhi và Mạt Nhi, ánh mắt giờ đây đã không còn sự day dứt của quá khứ, mà thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc đến tận cùng. "Khi ấy, ta chỉ thấy những bề nổi của vấn đề. Ta chỉ thấy cái chết, sự đau khổ, sự hỗn loạn. Ta không nhìn thấy được cái nguyên nhân sâu xa, không nhìn thấy được cái vòng tuần hoàn của sinh tử, của thịnh suy. Ta chỉ muốn thay đổi tất cả bằng sức mạnh, bằng phép thuật. Ta muốn 'phi thăng' để thoát ly khỏi cái hồng trần đầy rẫy bất công này. Ta muốn 'trường sinh' để có đủ thời gian mà làm những điều vĩ đại." Giọng hắn trầm xuống, mang theo một chút tự trào. "Lúc đó, ta đã quá ngây thơ, quá nông cạn. Ta đã nghĩ, ta đủ sức để đối mặt với tất cả, nhưng ta lại không đủ sức để đối mặt với chính những hoài nghi trong lòng."
***
Đêm khuya đã buông xuống thật sâu, ánh trăng tròn vằng vặc treo lơ lửng trên bầu trời, tỏa ra thứ ánh sáng bạc huyền ảo, soi rõ từng chiếc lá trên tán cây cổ thụ. Gió đêm càng lúc càng se lạnh, nhưng ba con người ngồi dưới gốc cây ấy lại cảm thấy một sự ấm áp kỳ lạ, không chỉ từ hơi ấm truyền từ bàn tay nắm chặt, mà còn từ sự giao cảm của những tâm hồn. Tiếng côn trùng rả rích khắp nơi, tạo nên một bản nhạc nền du dương, khiến không gian càng thêm phần tĩnh mịch và sâu lắng.
Lâm Nhất ngẩng đầu nhìn vầng trăng, ánh mắt hắn sáng lên một sự thanh thản chưa từng thấy, như thể mọi nút thắt trong lòng đã được tháo gỡ, mọi nghi hoặc đã tan biến. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng chất chứa bao nhiêu triết lý nhân sinh. "Giờ đây, khi ta đã đi qua bao nhiêu sóng gió, chứng kiến bao nhiêu cảnh đời, ta mới dần hiểu được lời của sư phụ. Cái 'Thiên Hạ Đại Loạn' năm xưa, tưởng chừng là tận thế, là sự tàn phá, nhưng lại chính là một phần tất yếu của 'Triết Lý Sinh Diệt' mà ta đã cảm ngộ. Mọi sự vật, mọi hiện tượng đều có sinh, có diệt, có thịnh, có suy. Sự hỗn loạn của quá khứ không phải là một sự kiện đơn lẻ, mà là một mắc xích trong chuỗi tuần hoàn vĩ đại của vạn vật."
Hắn quay sang nhìn Uyển Nhi và Mạt Nhi, ánh mắt đầy thấu hiểu và biết ơn. "Cũng chính những đau khổ, hỗn loạn của hai mươi năm trước đã hun đúc nên ta của ngày hôm nay. Nó dạy ta về sự kiên cường, về lòng trắc ẩn, về giá trị của sự sống. Những lời sư phụ nói về 'Đạo' ẩn chứa trong nghịch cảnh, về 'Kinh Thư Vô Tự', giờ đây ta mới thực sự cảm nhận được. 'Đạo' không phải là trốn tránh đau khổ, mà là đối diện với nó, thấu hiểu nó, rồi hòa nhập vào nó. Chân lý không nằm ở những văn tự khô khan, mà nằm ngay trong chính những trải nghiệm sống động, trong từng hơi thở, từng nhịp đập của hồng trần."
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ siết chặt tay hắn, giọng nói nàng nhỏ nhẹ, tràn đầy sự trân trọng. "Hành trình của ngươi, Lâm Nhất, thật sự đã đi từ những hoài nghi đến sự giác ngộ, từ sự bất mãn đến lòng chấp nhận và yêu thương. Ta đã luôn thấy điều đó trong ngươi. Từ một tiểu đạo sĩ đơn độc, ngươi đã trở thành người mang theo ánh sáng đến cho bao linh hồn lạc lối. 'Vô Tiên Chi Đạo' của ngươi, không chỉ chữa lành thân xác, mà còn xoa dịu những vết thương trong tâm hồn."
Tô Mạt Nhi cũng gật đầu lia lịa, đôi mắt to tròn long lanh nhìn hắn đầy ngưỡng mộ. "Đúng vậy! Ngươi đã thay đổi rất nhiều. Ngày xưa, ngươi chỉ biết lặng lẽ làm việc, ít nói. Giờ đây, ngươi có thể nói ra những lời lẽ sâu sắc đến vậy, khiến người khác phải suy nghĩ. Ta tin rằng, sư phụ của ngươi, nếu còn tại thế, chắc chắn sẽ rất tự hào về ngươi." Nàng khẽ véo nhẹ tay hắn, một hành động quen thuộc đầy tinh nghịch nhưng cũng chứa chan tình cảm.
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, lòng hắn tràn ngập sự ấm áp. "Đúng vậy. 'Tiên đạo' không phải là thoát ly khỏi hồng trần, mà là tìm thấy sự viên mãn ngay trong nó. 'Phi thăng' không phải là bay lên trời, mà là sự vượt thoát nội tâm, là khi tâm hồn ta đạt đến cảnh giới tự do, không còn bị ràng buộc bởi những định kiến, bởi nỗi sợ hãi về sinh tử. Và 'trường sinh' không phải là bất tử vật lý, mà là sống một đời ý nghĩa, để lại dấu ấn vĩnh cửu trong lòng người và vạn vật. Đó là những câu chuyện được kể lại, những giá trị được truyền thừa, những tình cảm được vun đắp. Khi ta sống hết mình, yêu thương hết mình, giúp đỡ hết mình, thì dù thân xác có tan biến, linh hồn ta, những gì ta đã làm, vẫn sẽ sống mãi trong dòng chảy của thời gian, trong ký ức của những người ta đã chạm đến."
Hắn khẽ ngẩng đầu nhìn vầng trăng, ánh mắt tràn đầy hy vọng và sự kiên định. "Chính những đau khổ của 'Thiên Hạ Đại Loạn' đã dạy ta điều đó. Chính những lời sư phụ đã gieo mầm trong ta, dù khi đó ta chưa hiểu. Giờ đây, ta đã tìm thấy con đường của riêng mình. Con đường dẫn lối đến sự an lạc trong tâm hồn, để 'tiên đạo tại tâm' không chỉ là một lý tưởng, mà là một hiện thực, một ngọn hải đăng soi sáng cho những linh hồn lạc lối trong cõi nhân sinh này."
Lâm Nhất khẽ nắm chặt tay Uyển Nhi và Mạt Nhi, cảm nhận sự ấm áp và gắn kết từ hai bàn tay mềm mại. "Chúng ta sẽ tiếp tục bước đi, không phải để tìm kiếm một con đường khác, mà là để vững bước trên con đường này. Mang theo ánh sáng của sự thấu hiểu, của tình yêu thương đến mọi ngóc ngách của hồng trần. Gieo mầm hy vọng và chữa lành những vết thương của thời gian. Bởi lẽ, Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán. Nhưng giữa dòng chảy vô thường ấy, ta đã tìm thấy con đường của riêng mình."
Trong đêm tĩnh mịch của Thanh Khê Thôn, ba trái tim cùng chung nhịp đập, ba tâm hồn cùng chung một chí hướng. Họ đã tìm thấy "tiên đạo" của riêng mình, không phải bằng cách thoát ly, mà bằng cách hòa nhập, bằng cách sống trọn vẹn, yêu thương trọn vẹn. Và họ biết, câu chuyện về "Vô Tiên Chi Đạo" sẽ không bao giờ kết thúc, mà sẽ tiếp tục được truyền bá và ảnh hưởng đến nhiều thế hệ, cho thấy hành trình tìm kiếm chân lý là vĩnh cửu, không ngừng nghỉ, ngay giữa những gian nan của hồng trần. Sự thấu hiểu sâu sắc về lẽ nhân sinh từ những trải nghiệm trong quá khứ sẽ là nền tảng vững chắc cho việc Lâm Nhất truyền bá 'Vô Tiên Chi Đạo' một cách hiệu quả hơn, không chỉ chữa lành thể xác mà còn xoa dịu tâm hồn. Việc Lâm Nhất liên kết quá khứ với hiện tại cho thấy hắn đang tiến gần hơn đến việc hoàn thiện 'Chân Đạo' của mình, chuẩn bị cho sự viên mãn cuối cùng của hành trình. Và mối quan hệ ba người Lâm Nhất, Uyển Nhi, Mạt Nhi, được củng cố qua sự chia sẻ nội tâm, đã khẳng định vai trò của tình yêu thương và sự đồng hành trong hành trình 'Vô Tiên Chi Đạo' vĩ đại này. Họ là những ngọn hải đăng, cùng nhau soi sáng con đường phía trước.