Bình minh dần hé rạng, những tia nắng đầu tiên của ngày mới xuyên qua kẽ lá, rọi chiếu lên khuôn mặt thanh thoát của Lâm Nhất, lên dung mạo thanh tú của Uyển Nhi, và lên vẻ bầu bĩnh, rạng rỡ của Mạt Nhi. Tiếng gà gáy đã bắt đầu vang vọng từ xa, tiếng chim muông ríu rít tìm về tổ, và tiếng suối chảy xa xa vẫn không ngừng nghỉ, như một lời nhắc nhở về sự vĩnh cửu của tự nhiên. Lâm Nhất hít thở sâu không khí trong lành của buổi sớm, cảm nhận sự sống đang bừng tỉnh xung quanh mình. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, còn nhiều gian nan và thử thách, nhưng niềm tin trong hắn giờ đây đã kiên định hơn bao giờ hết.
Sự củng cố niềm tin của Lâm Nhất vào 'Vô Tiên Chi Đạo' chính là tiền đề vững chắc cho việc hắn sẽ không chỉ dừng lại ở việc chiêm nghiệm, mà sẽ chủ động truyền bá triết lý này một cách rộng rãi hơn. Không chỉ dừng lại ở một ngôi làng nhỏ bé như Thanh Khê Thôn, mà còn trên khắp hồng trần, trở thành một biểu tượng sống của một 'tiên đạo' gắn liền với nhân sinh. Sự đồng hành và ủng hộ kiên định của Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi khẳng định họ sẽ là những trụ cột không thể thiếu, cùng Lâm Nhất xây dựng và lan tỏa 'Chân Đạo' đến với nhiều người hơn, hình thành một 'cộng đồng vô tiên' nhỏ, mở rộng tầm ảnh hưởng. Những chiêm nghiệm về 'chữa lành vết thương của hồng trần' và 'gieo hạt mầm hy vọng' báo hiệu cho các sự kiện sắp tới, nơi Lâm Nhất sẽ gặp gỡ và giúp đỡ nhiều người hơn ở các vùng đất khác nhau, ảnh hưởng đến xã hội rộng lớn hơn trong giai đoạn hậu chiến, từng bước, từng bước, biến hồng trần gian nan thành tiên giới ngay tại tâm.
***
Sương mù lãng đãng vương vấn trên những ngọn cây cổ thụ ven đường, phủ lên từng cọng cỏ dại một lớp hơi lạnh mỏng manh khi ba bóng người thanh thoát rời khỏi Thanh Khê Thôn trong buổi sớm mai tĩnh lặng. Dù mặt trời chưa kịp vươn hết những tia nắng đầu tiên của mình để xua tan màn đêm, nhưng phía chân trời đã hửng lên một dải lụa hồng, báo hiệu một ngày mới đang tới. Lâm Nhất, với vóc dáng gầy gò nhưng toát lên vẻ thanh thoát, điềm đạm dẫn đầu, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn khẽ đảo nhìn cảnh vật xung quanh. Mộ Dung Uyển Nhi theo sau, dáng vẻ thanh tú, y phục đơn giản nhưng tinh tế, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn nhẹ nhàng. Tô Mạt Nhi, cô gái nhỏ nhắn với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn, lanh lợi, vẫn giữ vẻ hoạt bát nhưng thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Lâm Nhất, nét suy tư ẩn hiện.
Họ không đi trên những con đường lớn sầm uất, mà chọn một con đường mòn heo hút, chỉ đủ cho một người đi, uốn lượn xuyên qua những vạt rừng thưa thớt, những cánh đồng một thời xanh tốt giờ đây hoang hóa, cỏ dại mọc tràn lan. Nơi đây, dù đã hai mươi năm trôi qua kể từ khi cái gọi là 'Thiên Hạ Đại Loạn' nhỏ càn quét, những vết sẹo của thời gian vẫn hằn in rõ rệt trên từng tấc đất, từng viên đá. Những căn nhà đổ nát, chỉ còn trơ lại khung gỗ mục nát hoặc những bức tường gạch đổ vỡ, đứng chơ vơ giữa bãi hoang, như những chứng nhân câm lặng của một quá khứ đau thương. Mùi đất ẩm mục, pha lẫn mùi của cây cỏ úa tàn và chút khói bếp lạnh lẽo còn sót lại từ những mái nhà hiếm hoi còn nguyên vẹn, len lỏi vào từng hơi thở, tạo nên một bầu không khí trầm buồn, mang nặng nỗi hoài niệm về những điều đã mất.
Lâm Nhất chậm rãi vuốt nhẹ chiếc Chuỗi Hạt Bồ Đề trên cổ tay. Từng viên hạt tròn trĩnh, nhẵn bóng bởi thời gian và những lần ma sát, mang theo hơi ấm của sự tĩnh tâm. Hắn không nói gì, nhưng từng bước chân dường như đều nặng trĩu những suy tư. Hắn nhìn những mái nhà xiêu vẹo, những mảnh vườn tiêu điều, những giếng nước cạn khô, và trong lòng, một tiếng thở dài vô hình vang vọng.
"Hồng trần vô thường," cuối cùng, hắn khẽ cất tiếng, giọng nói ôn hòa nhưng trầm lắng, như hòa vào tiếng gió se lạnh lùa qua kẽ lá. "Nhưng trong vô thường, vẫn ẩn chứa sự vĩnh cửu của tình người và ký ức. Những vết sẹo này... chúng không chỉ là dấu vết của sự tàn phá, mà còn là minh chứng cho sự kiên cường của sinh linh." Hắn dừng lại, nhìn về phía xa, nơi một vài cột khói bếp yếu ớt đang vươn lên từ một cụm nhà nhỏ bé. "Dù gian nan, cuộc sống vẫn tiếp diễn."
Mộ Dung Uyển Nhi bước đến gần hơn, ánh mắt nàng dõi theo ánh nhìn của hắn, vẻ mặt đầy thấu cảm. "Vết thương thể xác dễ lành, Lâm Nhất," nàng nói, giọng dịu dàng như tiếng suối chảy, "nhưng vết thương lòng người... cần cả đời để xoa dịu, thậm chí còn hơn thế nữa." Nàng nhớ lại những bệnh nhân mà nàng từng chữa trị, những người có thể đã lành vết thương ngoài da thịt, nhưng ánh mắt họ vẫn còn vương vấn nỗi sợ hãi và mất mát. Nàng hiểu rằng, cái Đạo mà Lâm Nhất đang truy cầu, chính là để xoa dịu những vết thương vô hình ấy.
Tô Mạt Nhi, vốn dĩ luôn giữ vẻ lạc quan, lúc này cũng không khỏi xót xa. Nàng khẽ cắn môi, đôi mắt to tròn long lanh nhìn những đổ nát xung quanh. "Mong rằng chúng ta có thể mang lại chút ánh sáng cho những nơi tăm tối này, Lâm Nhất ca ca," nàng thì thầm, giọng nói dù trong trẻo nhưng chứa đựng một nỗi niềm chân thành. Nàng tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Nhất, vào những lời hắn đã nói về "tiên đạo tại tâm," về việc biến "hồng trần gian nan thành tiên giới." Nàng biết, con đường này không hề dễ dàng, nhưng nàng sẵn lòng cùng hắn bước đi, dù là gieo những hạt giống hy vọng nhỏ bé nhất.
Ba người tiếp tục hành trình, từng bước chân chậm rãi, như đang hòa mình vào nhịp thở của vùng đất đau thương này. Gió vẫn lướt qua, mang theo hơi lạnh buổi sớm, nhưng trong lòng họ, một ngọn lửa ấm áp của niềm tin và lòng nhân ái vẫn bừng cháy, soi sáng con đường phía trước, dẫn họ đến với Hồi Sinh Thôn, một cái tên nghe chừng đầy hy vọng, nhưng liệu có thực sự "hồi sinh" được những linh hồn đã chết mòn vì quá khứ?
***
Tiếng khóc thút thít, nấc nghẹn, không phải tiếng khóc của một đứa trẻ mà là tiếng khóc đứt quãng, nặng nề của một người đã trải qua nhiều thăng trầm, vang vọng trong không gian giữa trưa âm u. Bầu trời như bị một lớp màn mỏng che phủ, không có lấy một tia nắng yếu ớt, chỉ có những cơn gió lạnh lướt qua, mang theo hơi lạnh buốt của một ngày không mặt trời. Mùi đất ẩm mục vẫn phảng phất, nhưng giờ đây còn trộn lẫn với mùi khói bếp lạnh lẽo, một mùi hương của sự cô quạnh và tàn tạ.
Lâm Nhất cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, theo tiếng khóc ấy, đã tìm đến một căn nhà gỗ xiêu vẹo, cũ nát nhất trong Hồi Sinh Thôn. Nó không phải là một căn nhà bị phá hủy bởi chiến tranh, mà là một căn nhà bị thời gian và nỗi đau bào mòn. Tường gỗ đã ngả màu xám xịt, mái tranh thủng lỗ chỗ, và cánh cửa ọp ẹp như chỉ chực đổ sập. Bên trong, ánh sáng lờ mờ hắt vào từ khe cửa và lỗ hổng trên mái, chỉ đủ để thấy rõ sự tiêu điều và buồn bã.
Trên chiếc phản gỗ cũ kỹ, ông Lưu và bà Lưu ngồi cạnh nhau, thân hình gầy gò, lưng hơi còng. Khuôn mặt ông Lưu khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của lo toan và đau khổ, ánh mắt ông đờ đẫn, vô hồn, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt. Bà Lưu, người phụ nữ với mái tóc bạc sớm và khuôn mặt hốc hác, đôi mắt sưng húp vì khóc nhiều, liên tục nấc nghẹn, bàn tay run rẩy nắm chặt một tấm di ảnh đã ố vàng. Đó là ảnh của một chàng trai trẻ, với nụ cười hiền lành, ngây thơ.
Lưu Nhị Nương, cô con gái của ông bà, với khuôn mặt hốc hác nhưng vẫn còn nét thanh tú, lặng lẽ dọn dẹp quanh nhà. Dáng người nàng mệt mỏi, đôi mắt mang vẻ sợ hãi và lo âu, thỉnh thoảng lại liếc nhìn cha mẹ, rồi lại cúi xuống tiếp tục công việc của mình. Nàng mặc một bộ y phục giản dị, có phần rách rưới, nhưng vẫn cố gắng giữ gìn sự gọn gàng.
Mộ Dung Uyển Nhi, với đôi mắt trong veo, cảm nhận được nỗi đau tột cùng đang bao trùm căn nhà này. Nàng khẽ nhíu mày, sự thấu cảm hiện rõ trên khuôn mặt. Tô Mạt Nhi, cô gái nhỏ nhắn với trái tim nhân hậu, lặng lẽ lấy một chiếc khăn nhỏ từ trong túi ra, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt vô thức đang lăn dài trên má mình. Nàng không thể kìm được lòng mình trước cảnh tượng bi thương này.
Lâm Nhất bước vào, đôi chân hắn nhẹ nhàng như không chạm đất, không tạo ra bất kỳ tiếng động nào có thể phá vỡ sự tĩnh mịch nặng nề của nỗi đau. Vẻ mặt hắn trầm tĩnh, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự thấu cảm sâu sắc, không phải là sự thương hại, mà là sự sẻ chia. Hắn không vội nói, chỉ lặng lẽ đến gần, ngồi xuống một góc trên chiếc phản, không cần xin phép, như thể hắn là một phần của căn nhà này, của nỗi đau này.
Một lúc sau, ông Lưu ngẩng đầu lên, ánh mắt vô hồn của ông chợt nhìn thấy Lâm Nhất. "Tiểu Cương... con trai ta..." giọng ông khàn đặc, đứt quãng, như thể đã lâu lắm rồi ông không nói một lời trọn vẹn. "Nó ra đi 20 năm rồi... từ cái ngày loạn lạc ấy... cái ngày mà ma quỷ càn quét qua đây... nó mới mười sáu tuổi... nhưng ta vẫn không thể nguôi ngoai..." Ông lại cúi đầu, những giọt nước mắt khô cạn dường như đã cạn kiệt, chỉ còn lại sự trống rỗng vô bờ.
Bà Lưu, nghe thấy tên con trai, lại càng nấc nghẹn hơn. Nàng ôm chặt tấm di ảnh vào lòng, như thể đó là đứa con trai bé bỏng của nàng. "Mỗi ngày trôi qua đều là một cực hình... sống mà như chết... nó là niềm hy vọng của chúng ta... là tất cả của chúng ta..." Nàng nghẹn ngào, những tiếng nấc mỗi lúc một to hơn, xé tan không khí u ám.
Lâm Nhất vẫn lắng nghe, đôi mắt hắn không chớp, như đang hấp thụ từng lời nói, từng tiếng nấc nghẹn, từng hơi thở nặng nề của nỗi đau. Hắn cảm nhận được sự giằng xé nội tâm của họ, giữa việc chìm đắm trong quá khứ và tìm kiếm ý nghĩa cho cuộc sống hiện tại. Hắn biết, nỗi đau mất mát không bao giờ biến mất, nó chỉ chuyển hóa thành một dạng khác, một phần của ký ức, của sự tồn tại.
"Nỗi đau mất mát không bao giờ biến mất," Lâm Nhất khẽ cất tiếng, giọng nói ôn hòa, chậm rãi, như một dòng suối mát lành chảy qua sa mạc khô cằn. "Nhưng cách chúng ta đối diện với nó sẽ quyết định cuộc sống còn lại của chúng ta." Hắn nói, không phải để thuyết giáo, mà để sẻ chia, để chạm vào phần sâu thẳm nhất trong tâm hồn họ.
Mộ Dung Uyển Nhi lúc này cũng đã ngồi xuống cạnh bà Lưu, nhẹ nhàng bắt mạch cho nàng. Nàng cảm nhận được sự suy kiệt cả về thể chất lẫn tinh thần. Tô Mạt Nhi nhanh nhẹn giúp Lưu Nhị Nương mang ấm nước và vài cành củi khô vào nhà, nhóm lên một bếp lửa nhỏ. Ngọn lửa yếu ớt bắt đầu bập bùng, xua đi phần nào cái lạnh lẽo và u tối, mang đến chút hơi ấm hiếm hoi cho căn nhà mục nát, cũng như chút hy vọng mỏng manh cho những trái tim đã đóng băng vì nỗi đau.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm cả không gian bằng một màu vàng cam rực rỡ, nhưng dịu dàng. Những tia nắng cuối cùng của ngày tà tà xuyên qua tán lá xanh mướt của cây cổ thụ già nua đứng sừng sững giữa sân nhà ông bà Lưu, tạo nên những vệt sáng lung linh trên mặt đất. Bầu trời đã quang mây, gió vẫn nhẹ nhàng thổi, mang theo mùi lá cây khô và hơi ấm của buổi chiều tà, hoàn toàn khác hẳn với sự âm u, se lạnh của buổi trưa. Dưới gốc cây cổ thụ, nơi bóng mát rộng lớn bao phủ, ba người Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi đang ngồi cùng với gia đình ông bà Lưu và Lưu Nhị Nương. Ngọn lửa nhỏ trong bếp đã dần tàn, nhưng hơi ấm của nó vẫn còn vương vấn trong không khí, như hơi ấm từ những lời nói của Lâm Nhất.
Hắn đã kiên nhẫn lắng nghe câu chuyện về Lưu Tiểu Cương, về cái ngày loạn lạc hai mươi năm trước đã cướp đi sinh mạng của cậu con trai mới lớn, về những năm tháng chìm trong đau khổ, dằn vặt của gia đình. Hắn không ngắt lời, không phán xét, chỉ im lặng, ánh mắt từ bi dõi theo từng nét khắc khổ trên khuôn mặt ông Lưu, từng giọt nước mắt khô cằn của bà Lưu. Khi câu chuyện kết thúc, một khoảng lặng dài bao trùm, chỉ còn tiếng gió xào xạc trên tán lá và tiếng suối chảy xa xa vọng lại, như tiếng thở dài của đất trời.
Rồi, Lâm Nhất khẽ cất tiếng, giọng nói ôn tồn, trầm lắng, như những giọt sương mai thấm sâu vào lòng đất cằn cỗi. "Tiểu Cương sống mãi trong ký ức của hai người. Đó là một phần của sự vĩnh cửu mà 'tiên đạo' chân chính muốn tìm kiếm." Hắn nói, không phải là lời an ủi sáo rỗng, mà là một lời khẳng định, một chân lý mà hắn đã chiêm nghiệm được qua bao năm tháng hành tẩu hồng trần. "Chân lý của 'Vô Tiên Chi Đạo' không phải là trốn tránh vô thường, mà là chấp nhận nó, hiểu rằng mọi sự vật, hiện tượng đều có sinh, có diệt. Nhưng trong cái vô thường ấy, có những điều vĩnh cửu không bao giờ mất đi: đó là tình yêu thương, là ký ức, là những giá trị mà chúng ta trao cho nhau."
Ông Lưu, với ánh mắt đờ đẫn, khẽ ngẩng đầu lên, như thể một tia sáng nhỏ vừa lóe lên trong cõi u tối của ông. "Vậy ra... chúng ta không cần phải quên con trai mình để sống tiếp ư?" Giọng ông khàn đặc, nhưng đã có chút gì đó của sự mong mỏi, sự tìm kiếm.
Lâm Nhất nhìn thẳng vào mắt ông, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi hắn, không phải nụ cười vui vẻ, mà là nụ cười của sự thấu hiểu và sẻ chia. "Không, mà là trân trọng ký ức ấy, để nó trở thành sức mạnh nuôi dưỡng sự sống. Ký ức về Tiểu Cương không phải là gông cùm trói buộc hai người vào nỗi đau, mà là một ngọn đuốc soi sáng con đường phía trước. Mỗi hơi thở của hai người, mỗi nụ cười của Nhị Nương, đều là sự tiếp nối của Tiểu Cương, là ý nghĩa của việc sống còn. Con trai hai người không mất đi, nó sống trong tim hai người, trong từng khoảnh khắc của cuộc đời này."
Bà Lưu, người đã khóc cạn nước mắt, lúc này không còn nấc nghẹn nữa. Nàng chỉ ngẩng mặt lên, đôi mắt sưng húp nhìn Lâm Nhất, rồi nhìn sang ông Lưu, nhìn sang cô con gái Lưu Nhị Nương đang ngồi cạnh mình. Một dòng nước mắt mới lại lăn dài trên má, nhưng lần này, đó không phải là nước mắt của bi lụy, mà là nước mắt của sự giải tỏa, của một gánh nặng vừa được trút bỏ. "Ta... ta đã hiểu..." Nàng thì thầm, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đựng một sự nhẹ nhõm đến lạ lùng.
Lưu Nhị Nương, người vẫn luôn lo lắng cho cha mẹ mình, cũng ngẩng đầu lên. Ánh mắt nàng không còn vẻ hoang mang, sợ hãi như trước, mà thay vào đó là một tia hy vọng, một sự biết ơn sâu sắc. Nàng khẽ nắm lấy bàn tay chai sần của bà Lưu, siết nhẹ.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, nãy giờ vẫn lặng lẽ ngồi bên cạnh, lúc này cũng nhẹ nhàng đặt tay lên vai ông bà Lưu và Lưu Nhị Nương, truyền cho họ hơi ấm của sự đồng cảm và sẻ chia. Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh, giờ đây không còn nước mắt, mà chỉ còn ánh mắt tin tưởng và rạng rỡ. Nàng hiểu rằng, cái "tiên đạo" mà Lâm Nhất ca ca nói tới, không phải là sự thần thông hay phép thuật, mà chính là sự chữa lành những vết thương tâm hồn, là sự tìm thấy ý nghĩa trong cuộc sống dù gian nan. Nàng tin rằng, những hạt mầm hy vọng mà họ đang gieo, sẽ nảy nở trên khắp hồng trần này.
Lâm Nhất nhìn gia đình Lưu, nhìn thấy sự thay đổi nhỏ bé nhưng vô cùng ý nghĩa trong ánh mắt họ. Hắn biết, con đường chữa lành còn dài, nhưng tia sáng đầu tiên đã thắp lên. Hắn đã gieo một hạt giống của 'Vô Tiên Chi Đạo' vào mảnh đất cằn cỗi của nỗi đau. Ký ức về Tiểu Cương sẽ không còn là xiềng xích, mà là một phần của sự vĩnh cửu, như nước chảy mây trôi, không ngừng nghỉ, nhưng luôn mang theo dấu vết của thời gian.
Ánh chiều tà dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Nhưng trong căn nhà xiêu vẹo của gia đình ông bà Lưu, một ngọn đèn dầu nhỏ đã được thắp lên, rọi sáng những khuôn mặt không còn quá khắc khổ, và ánh mắt đã bớt đi vẻ u tối, bắt đầu nhìn nhau và nhìn Lâm Nhất với sự biết ơn và hy vọng. Gia đình Lưu đã tìm thấy một chân lý giản dị nhưng sâu sắc, rằng để thành tiên nhân, trước hết phải là một con người chân chính, thấu hiểu và vượt qua được chính hồng trần.
Sự chấp nhận và thấu hiểu 'Vô Tiên Chi Đạo' của gia đình Lưu báo hiệu rằng triết lý này có thể lan tỏa và chữa lành nhiều trái tim đau khổ khác trên hồng trần. Hành động của Lâm Nhất trong chương này củng cố vai trò của hắn như một biểu tượng của lòng nhân ái và sự thấu hiểu, đặt nền móng cho ảnh hưởng sâu rộng hơn đến các thế hệ sau. Sự đồng hành của Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi trong việc xoa dịu nỗi đau của người khác cho thấy họ là những trụ cột không thể thiếu trong việc hiện thực hóa 'Chân Đạo' của Lâm Nhất, cùng hắn viết nên thiên trường ca của Vô Tiên.