Vô tiên chi đạo
Chương 488

Hồng Trần Vấn Đáp: Khi Tiên Đạo Gặp Tuyệt Vọng

3617 từ
Mục tiêu: Tiếp tục khắc họa hành trình của Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi trong việc lan tỏa 'Vô Tiên Chi Đạo' thông qua những hành động cụ thể.,Giới thiệu một nhân vật mới (Tán Tu Mất Phương Hướng) để đại diện cho những tâm hồn lạc lối, hoài nghi về con đường tu tiên truyền thống sau những biến cố của hồng trần.,Chứng minh rằng 'Vô Tiên Chi Đạo' của Lâm Nhất có thể chữa lành những vết thương tâm hồn sâu sắc, không cần đến phép thuật hay quyền năng, mà bằng sự thấu hiểu và lòng nhân ái.,Làm sâu sắc thêm sự hiểu biết của Lâm Nhất về 'Chân Đạo' của mình, khẳng định rằng sự viên mãn không nằm ở phi thăng mà ở chính cuộc sống hồng trần.,Củng cố vai trò đồng hành và hỗ trợ của Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi trong triết lý sống của Lâm Nhất.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Hàn Phong
Mood: Chiêm nghiệm, chữa lành, hy vọng, trầm buồn nhưng không bi lụy, sâu lắng.
Kết chương: [object Object]

Ánh tà dương rực rỡ cuối cùng cũng chìm khuất sau rặng núi xa, để lại một vệt hằn đỏ cam trên nền trời biêng biếc, như một vết thương lòng vừa lành lặn, còn vương chút hoài niệm. Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi rời Hồi Sinh Thôn, nơi họ đã gieo những hạt mầm hy vọng đầu tiên lên mảnh đất khô cằn của nỗi đau. Bước chân họ nhẹ nhõm hơn, không phải vì hành trình kết thúc, mà vì một gánh nặng vô hình vừa được sẻ chia, và một niềm tin sâu sắc hơn vào con đường đang đi.

Họ không vội vã, cứ thế thong dong bước trên con đường mòn phủ đầy lá khô, lắng nghe tiếng gió rì rào như lời thì thầm của vạn vật. Uyển Nhi khẽ tựa đầu vào vai Lâm Nhất, cảm nhận hơi ấm từ y, trong lòng dâng lên một sự bình yên lạ kỳ. Mạt Nhi, khác với vẻ lanh lợi thường ngày, cũng trầm tư hơn. Những câu chuyện ở Hồi Sinh Thôn, những giọt nước mắt của ông bà Lưu, những ánh mắt tuyệt vọng rồi lại bừng sáng hy vọng, tất cả đã in sâu vào tâm khảm nàng. Nàng bắt đầu hiểu rõ hơn, cái "Vô Tiên Chi Đạo" mà Lâm Nhất ca ca thường nhắc tới, không phải là thứ gì đó xa vời, huyền ảo, mà lại gần gũi đến lạ lùng, ẩn chứa trong chính những khổ đau và sự sẻ chia của hồng trần.

"Cuối cùng cũng có chỗ nghỉ chân ấm cúng rồi, chuyến này huynh lại trầm tư hơn mọi khi đó, Lâm Nhất ca," Tô Mạt Nhi khẽ phá tan sự tĩnh lặng, giọng nói trong trẻo mang theo chút quan tâm, nhưng vẫn giữ được nét líu lo quen thuộc của nàng. Nàng nhìn Lâm Nhất, đôi mắt to tròn long lanh phản chiếu ánh trăng non vừa ló dạng.

Lâm Nhất khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa bao nỗi suy tư. Y không trả lời ngay, chỉ khẽ hít một hơi thật sâu mùi hương của đất trời sau một ngày dài. Mộ Dung Uyển Nhi, với sự thấu hiểu sâu sắc, nhẹ nhàng tiếp lời: "Phải, có lẽ do những câu chuyện ở Hồi Sinh Thôn vẫn còn đọng lại trong lòng chúng ta. Mỗi kiếp người, mỗi số phận đều là một cuốn sách, Lâm Nhất ca đọc được quá nhiều nỗi bi ai của hồng trần, nên lòng y cũng nặng trĩu." Giọng nàng dịu dàng như gió thoảng, nhưng lại chứa đựng một sự đồng cảm sâu sắc. Nàng biết, Lâm Nhất không bao giờ thực sự quên đi những nỗi đau y đã chứng kiến, y chỉ chọn cách đối mặt và chữa lành chúng bằng chính con đường của mình.

Lâm Nhất khẽ gật đầu, ánh mắt y lướt qua những vì sao đã bắt đầu lấp lánh trên nền trời đêm. "Hồng trần vô thường, nhưng tình người thì vĩnh cửu," y thì thầm, giọng nói trầm ấm như tiếng suối chảy. "Mỗi lần chứng kiến một mảnh đời được chữa lành, ta lại càng tin tưởng hơn vào chân lý này. Cái vĩnh cửu không nằm ở sự trường sinh bất lão của thân xác, mà nằm ở những giá trị tinh thần ta trao cho nhau, những ký ức ta cùng nhau vun đắp, những ánh sáng ta thắp lên trong đêm tối của người khác." Y dừng lại, nhìn hai người đồng hành, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn. "Các ngươi chính là những ánh sáng ấy, đã cùng ta soi rọi con đường này."

Đêm càng về khuya, không khí càng thêm se lạnh. May mắn thay, chỉ một lát sau, một ngọn đèn dầu mờ ảo đã hiện ra giữa màn đêm, đó là Thanh Phong Quán, một quán trọ nhỏ nằm ven con đường cái quan. Ngôi nhà gạch hai tầng tuy cũ kỹ nhưng kiên cố, có một sân rộng rãi để khách lữ hành buộc ngựa hoặc đậu xe linh thú. Từ xa, họ đã có thể nghe thấy tiếng người trò chuyện rôm rả, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng cười nói giòn tan và cả tiếng gió lùa qua khe cửa, tạo nên một bản hòa tấu bình dị của cuộc sống.

Khi bước chân vào Thanh Phong Quán, một luồng không khí ấm áp bao trùm lấy họ, xua đi cái lạnh của màn đêm. Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhưng những ngọn đèn dầu leo lét bên trong quán lại nhuộm một màu vàng cam lên những bàn gỗ đã sờn cũ, lên những bức tường gạch nhuốm màu thời gian. Quán trọ không quá đông đúc, nhưng cũng không hề vắng vẻ. Những khách lữ hành, thương nhân, hay thậm chí là vài tán tu đang dừng chân, dùng bữa và trao đổi những câu chuyện phiếm. Thoang thoảng trong không khí là mùi thức ăn mới nấu, mùi rượu nồng ấm, mùi khói bếp vương vấn, và cả mùi mồ hôi đặc trưng của những người đã trải qua một ngày dài mệt mỏi. Bầu không khí nơi đây tuy ồn ào nhưng thân thiện, là nơi mọi người có thể tạm gác lại những lo toan, tìm chút bình yên và thông tin trên hành trình của mình.

Ba người chọn một góc khuất, sát bên cửa sổ, nơi họ có thể vừa quan sát được sự nhộn nhịp của quán, vừa giữ được sự riêng tư cần thiết. Lâm Nhất gọi vài món ăn chay đạm bạc, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi cũng gọi thêm vài món mặn đơn giản. Trong lúc chờ đợi, Lâm Nhất khẽ nhắm mắt, không phải để nghỉ ngơi, mà để cảm nhận sâu sắc hơn những hơi thở của hồng trần đang bao quanh y. Y lắng nghe tiếng người nói chuyện, tiếng bước chân vội vã, tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa, tất cả như hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động về cuộc đời. Khi mở mắt ra, ánh mắt y khẽ lướt qua một góc khuất khác của quán, nơi một bóng người cô độc đang ngồi lặng lẽ, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào xung quanh.

***

Đêm dần khuya, những tiếng cười nói trong quán cũng thưa thớt dần. Ánh đèn dầu mờ hơn, hắt lên những bóng người xiêu vẹo trên tường. Ở cái góc khuất mà Lâm Nhất đã chú ý, một thân ảnh gầy gò, hốc hác vẫn ngồi đó, bất động như một bức tượng đá. Đó là Hàn Phong. Y mặc bộ trang phục tán tu cũ kỹ, có nhiều vết rách vá, mái tóc rối bời che gần hết khuôn mặt. Ánh mắt y vô hồn, đờ đẫn nhìn chằm chằm vào chén rượu đã cạn từ lâu, như thể linh hồn y đã bị rút cạn, chỉ còn lại một cái xác không hồn đang tồn tại trong cõi đời. Mùi rượu thoang thoảng từ bàn y phả ra, hòa lẫn với mùi ẩm mốc cũ kỹ, tạo nên một cảm giác nặng nề, u uất.

Lâm Nhất nhẹ nhàng đứng dậy, bước đến bên bàn Hàn Phong. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi im lặng đi theo sau, ánh mắt họ tràn đầy sự lo lắng và thương cảm khi nhìn thấy dáng vẻ của tán tu này. Không đợi Hàn Phong ngẩng đầu, Lâm Nhất đã tự mình kéo một chiếc ghế, chậm rãi ngồi xuống đối diện y. Y không nói gì, chỉ khẽ đẩy một chén trà nóng vừa được pha từ bàn mình sang cho Hàn Phong, làn hơi ấm áp từ chén trà bốc lên, xua đi phần nào cái lạnh lẽo bao trùm lấy y.

Hàn Phong vẫn thờ ơ, không hề cử động. Mãi đến khi Lâm Nhất khẽ lên tiếng, giọng nói ôn hòa như tiếng chuông chùa vọng từ xa, y mới chậm rãi ngẩng đầu. "Vị huynh đài này, chén trà nóng có thể xua đi cái lạnh của màn đêm, nhưng muốn xua đi cái lạnh trong lòng, e rằng cần nhiều hơn thế."

Ánh mắt Hàn Phong, sâu thẳm như hai hố đen thăm thẳm, cuối cùng cũng ngước lên nhìn Lâm Nhất. Trong đó không có sự tức giận, chỉ có sự trống rỗng và mệt mỏi cùng cực. Y khẽ cười nhạt, một nụ cười còn cay đắng hơn cả rượu độc. "Ngươi là ai? Lại muốn nói những lời an ủi sáo rỗng sao? Ta đã nghe quá nhiều rồi." Giọng y khàn đặc, khô khan, như thể đã lâu lắm rồi y không nói chuyện, hoặc là đã nói quá nhiều về những điều vô nghĩa.

Lâm Nhất vẫn giữ vẻ bình thản, ánh mắt y nhìn thẳng vào Hàn Phong, không một chút phán xét hay thương hại, chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc. "Ta là Lâm Nhất. Ta không có ý định an ủi sáo rỗng. Ta chỉ thấy huynh đài đang chìm đắm trong nỗi khổ, và ta muốn lắng nghe."

Sự chân thành trong lời nói của Lâm Nhất, cùng với ánh mắt không chút giả dối ấy, dường như đã chạm đến một góc nào đó trong trái tim chai sạn của Hàn Phong. Y đặt chén rượu xuống, khẽ hít một hơi, rồi bắt đầu câu chuyện của mình, giọng nói vẫn khàn đặc, nhưng đã có chút gì đó nghẹn ngào, như một dòng sông bị chặn đứng nay tìm thấy lối thoát.

"Tiên đạo? Chân lý? Tất cả chỉ là dối trá!" Hàn Phong đột ngột đập mạnh tay xuống bàn, tiếng động khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch. "Ta tu luyện cả đời, dốc hết sức lực để truy cầu cái gọi là trường sinh, cái gọi là sức mạnh. Ta tự nhủ rằng, có sức mạnh, ta sẽ bảo vệ được những người mình yêu thương, bảo vệ được gia đình, thôn xóm của ta. Nhưng rồi, khi Thiên Hạ Đại Loạn nhỏ ập đến hai mươi năm trước, tất cả đều sụp đổ."

Y ngưng lại, đôi mắt lại trở nên vô hồn, nhìn xuyên qua Lâm Nhất, như thể đang nhìn lại những ký ức đau thương đã ám ảnh y suốt bấy nhiêu năm. Mùi rượu và mùi khói thuốc lá từ những người khách còn lại phảng phất, càng làm không khí thêm phần nặng nề. "Dịch bệnh hoành hành, yêu thú tràn về, chiến tranh nổ ra khắp nơi. Ta đã cố gắng, ta đã chiến đấu, ta đã dùng hết tất cả thần thông phép thuật mà ta học được. Nhưng vô ích... tất cả đều vô ích! Ta bất lực nhìn cha mẹ chết dần vì dịch bệnh, nhìn thê tử bị yêu thú xé xác, nhìn con gái nhỏ bị lạc mất trong biển lửa của chiến tranh." Nước mắt y không chảy ra, có lẽ đã cạn khô từ lâu, nhưng nỗi đau trong giọng nói thì như muốn xé toạc cả không gian.

"Tiên nhân ở đâu? Họ có thật không?" Hàn Phong cười khẩy, đầy vẻ bi quan. "Họ đã ở đâu khi hồng trần chìm trong biển máu? Họ ở đâu khi hàng vạn sinh linh lầm than? Cái 'tiên đạo' mà người đời ca tụng, cái 'chân lý' mà các ngươi truy cầu, rốt cuộc chỉ là một ảo ảnh xa hoa, một lời hứa hão huyền mà thôi. Ta tu luyện cả đời, để rồi vẫn bất lực như một phàm nhân yếu ớt. Vậy thì tu luyện để làm gì? Sống để làm gì?" Y uống cạn chén trà nóng Lâm Nhất đưa, nhưng dường như nó chẳng thể xoa dịu được ngọn lửa tuyệt vọng đang cháy trong lòng y.

Lâm Nhất vẫn lắng nghe chăm chú, đôi khi khẽ gật đầu, đôi khi lại nhìn sâu vào mắt Hàn Phong, ánh mắt y tràn đầy sự thấu hiểu, không một chút phán xét. Khi Hàn Phong kết thúc câu chuyện, Lâm Nhất mới chậm rãi lên tiếng, giọng nói vẫn ôn hòa, nhưng chứa đựng một sức nặng của ngàn năm chiêm nghiệm. "Tiên nhân có thể ở rất xa, có thể là không tồn tại như huynh đài vẫn nghĩ. Nhưng chân lý thì ở ngay trong lòng chúng ta."

Y khẽ đưa tay, rót thêm trà vào chén Hàn Phong, làn hơi ấm lại bốc lên, mang theo mùi trà thơm dịu. "Huynh đài đã từng yêu thương, đã từng cố gắng để bảo vệ những người mình yêu quý. Huynh đã dùng cả đời mình để học hỏi, để chiến đấu, để hy vọng. Đó, chính là 'tiên đạo' của huynh, là con đường mà huynh đã bước đi. Tiên đạo không phải là thoát ly hồng trần, không phải là đạt được sức mạnh vô biên để thay đổi mọi thứ, mà là sống trọn vẹn với những gì mình có, trân trọng từng khoảnh khắc, và giữ lấy ngọn lửa tình yêu thương trong tim, dù cho bão tố có nghiệt ngã đến đâu."

Mộ Dung Uyển Nhi khẽ tiến lên một bước, đặt bàn tay thanh tú lên vai Hàn Phong một cách nhẹ nhàng, truyền cho y hơi ấm của sự đồng cảm. "Bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó," nàng nói, giọng nói dịu dàng nhưng đầy kiên định. "Huynh đài vẫn còn sống, huynh vẫn còn hơi thở. Đó là một điều kỳ diệu, là cơ hội để huynh tìm lại ý nghĩa của cuộc đời, không phải để quên đi những gì đã mất, mà là để trân trọng những gì còn lại, và để những ký ức ấy trở thành sức mạnh."

Tô Mạt Nhi cũng đặt tay lên vai còn lại của Hàn Phong, đôi mắt to tròn của nàng nhìn y đầy chân thành. "Hàn Phong huynh, huynh vẫn còn sống, đó là một điều kỳ diệu rồi. Hồi Sinh Thôn chúng ta vừa qua, có một gia đình đã mất đi người thân, nhưng nhờ Lâm Nhất ca ca, họ đã tìm thấy lại hy vọng, đã chấp nhận và trân trọng ký ức. Cuộc đời này vẫn còn nhiều điều đáng quý, đáng để huynh tiếp tục bước đi."

***

Đêm đã khuya lắm rồi, ngoài trời sao sáng lấp lánh như những hạt kim cương rải trên tấm thảm nhung đen tuyền. Không gian trong Thanh Phong Quán trở nên tĩnh mịch hơn bao giờ hết, chỉ còn lại tiếng gió khẽ rít qua khe cửa và tiếng nói chuyện trầm ấm của Lâm Nhất. Hàn Phong, sau những lời chia sẻ chân thành của ba người, đã không còn vẻ thờ ơ hay bi quan tột độ như trước. Y vẫn gầy gò, nhưng ánh mắt đã bớt đi phần nào sự vô hồn, thay vào đó là một vẻ suy tư sâu sắc, như thể những lời Lâm Nhất nói đã mở ra một cánh cửa mới trong tâm trí y.

Lâm Nhất tiếp tục phân tích, giải thích rằng 'Vô Tiên Chi Đạo' không phải là trốn tránh hồng trần hay tìm kiếm sức mạnh siêu phàm, mà là thấu hiểu, chấp nhận vô thường, và tìm thấy sự viên mãn trong từng khoảnh khắc sống, trong lòng nhân ái và sự kết nối với vạn vật. "Hồng trần là một trường học lớn, và mỗi người chúng ta đều là học trò," y nói, giọng nói điềm đạm, chậm rãi như muốn từng lời thấm sâu vào tâm hồn Hàn Phong. "Viên mãn không phải là không có đau khổ, mà là học cách đối diện, học cách yêu thương, học cách sống trọn vẹn trong chính đau khổ đó. Những mất mát của huynh, những nỗi đau huynh phải chịu đựng, không phải là sự chứng minh cho sự vô nghĩa của tu luyện, mà là những bài học khắc cốt ghi tâm, để huynh hiểu rõ hơn về giá trị của sự sống, của tình người, và của chính bản thân mình."

Y nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị đắng chát rồi lại ngọt dịu lan tỏa trong khoang miệng. "Ký ức về cha mẹ, thê tử, con gái của huynh, đó không phải là xiềng xích trói buộc huynh vào nỗi tuyệt vọng. Ngược lại, đó là những ngọn lửa thiêng liêng, là minh chứng cho tình yêu vĩnh cửu. Dù họ đã đi xa, nhưng tình yêu ấy vẫn còn đó, trong tim huynh, trong từng hơi thở của huynh. Huynh còn sống, đó chính là sự tiếp nối của họ, là ý nghĩa của việc họ đã từng hiện hữu trên cõi đời này. Viên mãn chính là nhận ra điều đó, là trân trọng từng giây phút còn lại, là sống sao cho xứng đáng với những gì ta đã nhận được, và cả những gì ta đã mất đi."

Mộ Dung Uyển Nhi, với vẻ mặt dịu dàng, khẽ gật đầu, bổ sung: "Chúng ta đã đi qua nhiều nơi, chứng kiến nhiều bi kịch do loạn lạc để lại. Có những người đã chọn cách chìm đắm trong oán hận, trong tuyệt vọng. Nhưng cũng có những người, dù mất mát tất cả, vẫn vươn lên, vẫn chọn cách sống tiếp, vun đắp cho những điều tốt đẹp còn lại. Ở một thôn trang nọ, có một cô gái mất đi cả gia đình trong một trận dịch, nhưng nàng không hề từ bỏ. Nàng dùng tất cả tâm huyết để học y thuật, để cứu chữa những người bệnh khác, để không ai phải chịu đựng nỗi đau như nàng. Đó chính là cách nàng để ký ức về gia đình mình sống mãi, để tình yêu thương không bao giờ tắt."

Tô Mạt Nhi cũng hào hứng kể thêm: "Và có cả những đứa trẻ mồ côi, tưởng chừng như không còn hy vọng gì. Nhưng chúng vẫn nương tựa vào nhau, vẫn tìm thấy niềm vui trong những trò chơi đơn giản, vẫn lớn lên mạnh mẽ. Lâm Nhất ca ca nói rằng, vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình. Chỉ cần chúng ta còn tình cảm, còn muốn sống, còn muốn sẻ chia, thì tiên đạo sẽ luôn ở ngay trong lòng mình." Nàng nở một nụ cười ấm áp, như một tia nắng xua tan màn đêm.

Dần dần, ánh mắt Hàn Phong không còn vô hồn nữa. Y lắng nghe từng lời, từng câu chuyện, như một kẻ đang lạc giữa sa mạc khô cằn bỗng tìm thấy một dòng suối mát lành. Y hít thở sâu, mùi trà dịu nhẹ, mùi khói bếp vương vấn, tất cả dường như trở nên rõ ràng hơn, sống động hơn. Nỗi tuyệt vọng, sự bi quan đã đè nặng y suốt hai mươi năm qua, giờ đây như một tảng băng tan chảy dưới ánh mặt trời. Một tia sáng yếu ớt, nhưng đầy kiên cường, bắt đầu le lói trong đôi mắt y.

"Có lẽ... ta đã hiểu lầm bấy lâu nay," Hàn Phong thì thầm, giọng nói đã bớt đi sự khàn đặc, có thêm chút hơi thở của sự sống. Y ngẩng đầu lên, nhìn Lâm Nhất, rồi nhìn sang Uyển Nhi và Mạt Nhi, ánh mắt chứa đựng sự bối rối, nhưng cũng tràn đầy sự biết ơn. "Cảm ơn các vị... đã giúp ta nhìn thấy một con đường khác, một ý nghĩa khác cho cuộc đời này. Ta... ta sẽ thử." Y đứng dậy, một hành động mà y đã không làm một cách có ý thức trong suốt buổi tối. Y cúi đầu thật sâu trước ba người, một sự cúi đầu không phải của kẻ yếu thế, mà là của một linh hồn vừa tìm thấy tia hy vọng.

Lâm Nhất khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng tràn đầy sự thấu hiểu và an ủi. Hắn biết, con đường chữa lành không thể hoàn thành trong một đêm, nhưng hạt mầm đã được gieo. Hắn, Uyển Nhi và Mạt Nhi cũng đứng dậy, cảm nhận được một sự bình yên sâu sắc trong tâm hồn khi chứng kiến một người nữa đã tìm thấy ánh sáng giữa màn đêm tuyệt vọng. Hàn Phong, sau khi được Lâm Nhất khai sáng, có thể sẽ trở thành một người truyền bá 'Vô Tiên Chi Đạo' một cách vô thức, gieo rắc hạt giống hy vọng cho những tán tu hay người phàm khác. Bởi lẽ, sự đa dạng của những nỗi đau và vấn đề mà Lâm Nhất và đồng hành gặp phải cho thấy hành trình 'Vô Tiên Quy Nguyên' còn rất dài và đầy thử thách, nhưng cũng đầy ý nghĩa. Việc Lâm Nhất không dùng sức mạnh mà dùng lời lẽ và sự thấu hiểu để chữa lành tâm hồn tiếp tục củng cố hình ảnh một 'Chân Nhân', làm nền tảng cho sự giác ngộ cuối cùng của hắn.

Ngoài cửa sổ, bầu trời đêm trong vắt, hàng ngàn vì sao thi nhau tỏa sáng, như đang chúc mừng cho một linh hồn vừa tìm thấy lại hướng đi. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng đôi khi, chỉ một lời nói chân thành, một ánh mắt thấu hiểu cũng đủ để thắp lên ngọn lửa hy vọng, dẫn lối cho những bước chân lạc lối trên chốn hồng trần gian nan này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ