Vô tiên chi đạo
Chương 493

Thanh Âm Lan Tỏa: Tâm Hồn Đồng Điệu

4235 từ
Mục tiêu: Khắc họa việc Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi và các đồng minh thân cận khác (Vương Đại Phúc, Lý Ngọc Hà, Chu Thanh Huyền) được truyền cảm hứng sâu sắc từ Lâm Nhất.,Minh chứng cách các đồng minh này trở thành những người đồng hành đắc lực, chủ động cùng Lâm Nhất lan tỏa 'Chân Đạo' thông qua hành động và lời nói của chính họ.,Thể hiện sự phát triển của 'Vô Tiên Chi Đạo' không chỉ qua Lâm Nhất mà còn qua sự tiếp nhận và biến đổi của những người xung quanh, tạo thành một làn sóng ảnh hưởng lan rộng.,Củng cố mối liên kết và sự thấu hiểu sâu sắc giữa Lâm Nhất và các đồng minh, cho thấy họ đã thực sự 'quy nguyên' về một triết lý sống chung.,Tiếp tục phản ánh bối cảnh hậu 'Thiên Hạ Đại Loạn' nhỏ, nơi 'Chân Đạo' mang lại ý nghĩa và hy vọng mới cho người dân.
Nhân vật: Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi, Tô Mạt Nhi, Vương Đại Phúc, Lý Ngọc Hà, Chu Thanh Huyền, Lão Nông Phu (Trần Bá)
Mood: Contemplative, hopeful, inspiring, serene
Kết chương: [object Object]

Ánh trăng non đã hé lộ rõ ràng hơn trên bầu trời đêm, chiếu rọi xuống khu chợ đã dần chìm vào tĩnh lặng. Những lời nói của Lâm Nhất không chỉ là lời khuyên, mà là một lời mời gọi, một lời khẳng định rằng, dù hồng trần có gian nan đến mấy, dù cuộc đời có bạc bẽo đến đâu, thì chân lý và bình an vẫn luôn tồn tại, chỉ cần ta biết cách tìm kiếm trong chính bản thân mình. Mầm hy vọng đã được gieo, không phải bằng thần thông, mà bằng sự thấu hiểu và lòng nhân ái, và nó sẽ lặng lẽ nảy nở, báo hiệu sự lan tỏa rộng khắp của 'Vô Tiên Chi Đạo' trong hồng trần gian nan này. Tiếng lành về vị đạo sĩ không màng tiên đạo, chỉ màng hồng trần, về những lời lẽ chạm đến tận cùng tâm can, sẽ sớm lan rộng, như tiếng vọng từ một con suối nguồn trong lành, chảy xuyên qua những mảnh đất khô cằn của lòng người.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp giăng mắc qua kẽ lá, rải vàng trên những mái ngói rêu phong của Thanh Phong Quán, Lâm Nhất đã thức dậy. Hắn ngồi bên cửa sổ, đôi mắt đen láy sâu thẳm trầm tư dõi nhìn ra xa, nơi những làn sương mỏng còn lãng đãng vờn trên những cánh đồng lúa xanh non. Thanh Phong Quán là một quán trọ bình dân, giản dị, nhưng lại mang một vẻ yên bình đến lạ. Những bức tường gạch cũ kỹ, cái sân rộng rãi với vài cây cột gỗ sờn màu để khách buộc ngựa hay đậu xe linh thú, tất cả đều gợi lên một cảm giác xưa cũ, thân thuộc. Mùi hương của đất ẩm sau đêm sương hòa lẫn với mùi khói bếp vương vất từ gian bếp phía sau, tạo nên một không khí tĩnh lặng, an lành. Tiếng gió lùa qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh mỏng manh của buổi sớm, như một khúc nhạc giao hưởng êm đềm của hồng trần.

Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi cũng đã thức giấc. Uyển Nhi nhẹ nhàng pha một ấm trà hoa cúc, hương thơm dìu dịu lan tỏa khắp căn phòng nhỏ, xua đi chút lạnh lẽo còn vương vấn. Nàng đặt chén trà nóng hổi xuống bàn đá, rồi khẽ ngồi xuống cạnh Lâm Nhất, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn nhưng giờ đây đã thêm vài phần thấu hiểu, nhìn hắn với một sự ngưỡng mộ sâu sắc. "Ca ca," nàng khẽ gọi, giọng nói như tiếng suối chảy, "những lời huynh nói tối qua... thật sự đã khiến bao nhiêu người thức tỉnh. Ngay cả ta, dù đã đồng hành cùng huynh bấy lâu, mỗi khi nghe huynh luận đạo, lòng ta lại càng thêm sáng tỏ."

Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn lanh lợi, không kìm được sự hăng hái của mình. Y đã nhanh nhẹn chạy đến, ngồi đối diện Lâm Nhất, líu lo như chim én. "Đúng vậy, ca ca! Lão Cụt cứ lặp đi lặp lại câu 'Tiên đạo tại tâm' mãi thôi. Còn Hàn Phong đạo hữu, y đã nói rằng sẽ bắt đầu lại, không còn truy cầu những thứ xa vời nữa. Chỉ cần nhìn vào những điều giản dị quanh mình, y nói, đó là một con đường tu luyện khác, một con đường mà y chưa từng nghĩ tới!" Nàng ta nở nụ cười tươi rói, như ánh nắng ban mai, lan tỏa sự lạc quan.

Lâm Nhất khẽ quay đầu lại, đôi mắt hắn lướt qua hai nàng, một nụ cười nhẹ nhàng hiện lên trên khuôn mặt thư sinh. "Đó là điều tốt," hắn nói, giọng ôn hòa, chậm rãi, "chân lý vốn không cần ta phải cố gắng tìm kiếm, nó đã ở đó từ bao giờ, chỉ chờ người hữu duyên nhận ra. Ta chỉ là người dẫn lối, còn con đường đi thế nào, là do mỗi người tự chọn lấy." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mặt trời đã lên cao hơn, nhuộm hồng cả một góc trời. "Hồng trần là một trường học vĩ đại, nơi ta học cách sống, cách yêu thương, cách tha thứ, và cách buông bỏ. Mỗi gian nan, mỗi mất mát đều là một bài học, để ta thấu hiểu hơn về lẽ nhân sinh, về sự vô thường của vạn vật."

Mộ Dung Uyển Nhi khẽ gật đầu, lòng nàng dâng lên một cảm xúc khó tả. Nàng đã luôn dùng y thuật để cứu người, nhưng giờ đây, sau khi nghe Lâm Nhất luận đạo, nàng nhận ra rằng bệnh tật không chỉ nằm ở thể xác mà còn ẩn sâu trong tâm hồn. "Trước đây, ta chỉ biết dùng kim châm và thuốc thang để chữa lành vết thương," nàng trầm ngâm, "nhưng giờ đây, ta thấu hiểu rằng, bệnh tật thân xác dễ chữa, bệnh tật lòng người mới khó. Nỗi đau thể xác có thể dùng thuốc giảm đi, nhưng nỗi đau tinh thần, sự tuyệt vọng, lại cần một thứ thuốc khác, đó là sự thấu hiểu, là tình yêu thương, là niềm tin vào lẽ sống." Nàng nhìn Lâm Nhất, ánh mắt kiên định. "Lâm Nhất ca ca, ta muốn dùng y thuật của mình để không chỉ xoa dịu vết thương thể xác, mà còn là nỗi đau trong tâm hồn. Ta muốn giúp người ta tìm thấy sự bình an trong chính họ, giống như cách huynh đã làm."

Tô Mạt Nhi vỗ tay reo lên, "Đúng vậy! Chúng ta sẽ cùng ca ca, mang sự bình an này đến muôn nơi! Chúng ta sẽ kể những câu chuyện về sự kiên cường, về niềm hy vọng, để mọi người hiểu rằng dù hồng trần có gian nan đến mấy, thì chân lý và bình an vẫn luôn tồn tại." Nàng ta hào hứng tưởng tượng về một tương lai mà "Chân Đạo" của Lâm Nhất sẽ lan tỏa khắp nơi, như những hạt giống gieo mầm trên mảnh đất khô cằn. "Tiên đạo tại tâm... ta sẽ giúp mọi người tìm thấy 'tiên đạo' của riêng mình!"

Lâm Nhất nhìn hai nàng, một người trầm tĩnh, một người nhiệt huyết, nhưng cả hai đều mang trong mình một trái tim nhân ái và một sự thấu hiểu sâu sắc về 'Vô Tiên Chi Đạo' mà hắn đã giác ngộ. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, nhưng với những người đồng hành như thế này, những hạt mầm hy vọng mà hắn gieo sẽ không bao giờ cô độc. Nụ cười của hắn càng thêm rạng rỡ, một nụ cười không vướng bụi trần, thanh thoát và tự tại. Hắn khẽ đưa tay vuốt mái tóc dài của Mạt Nhi, rồi nhìn Uyển Nhi bằng ánh mắt đầy tin tưởng. "Chân Đạo không cần ta truyền, nó tự hiện hữu trong lòng người. Chỉ cần các ngươi thấu hiểu và sống đúng với nó, đó chính là sự lan tỏa vĩ đại nhất rồi." Giọng hắn nhẹ nhàng như tiếng gió thì thầm, nhưng lại mang một sức mạnh trấn an lạ thường, khiến lòng người thêm ấm áp và kiên định. Thanh âm của lời nói ấy không chỉ lẩn khuất trong căn phòng nhỏ, mà còn như hòa vào tiếng gió, tiếng chim, tiếng suối, vang vọng khắp cõi hồng trần, báo hiệu cho một sự khởi đầu mới, nơi 'Vô Tiên Chi Đạo' sẽ không còn là triết lý của riêng Lâm Nhất, mà là con đường chung của những tâm hồn đồng điệu.

***

Khi mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, rải những sợi nắng vàng óng ả xuống Phàm Nhân Thị Trường, nơi mà sự sống vẫn luôn cuộn chảy bất chấp những vết sẹo của loạn lạc. Khu chợ rộng lớn, với những quầy hàng gỗ, lều vải được dựng san sát nhau, chia thành nhiều khu vực nhỏ theo loại hàng hóa. Tiếng người mua bán rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng cười nói, tiếng bước chân hối hả, tiếng xe ngựa lộc cộc, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào, náo nhiệt đặc trưng của chốn phàm trần. Mùi đồ ăn nướng thơm lừng, mùi gia vị nồng nàn, mùi vải vóc mới, mùi mồ hôi của người lao động, và cả mùi đất ẩm ướt sau cơn mưa đêm qua, tất cả đan xen vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động, chân thực.

Lâm Nhất, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi bước đi giữa dòng người đông đúc. Lâm Nhất vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, đôi mắt hắn lướt qua từng gương mặt, từng số phận, nhưng không hề phán xét, chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc. Y phục vải thô cũ kỹ của hắn, dù có vài chỗ vá víu, vẫn sạch sẽ và gọn gàng, toát lên vẻ thanh thoát, không vướng bận. Mộ Dung Uyển Nhi, trong bộ y phục đơn giản nhưng tinh tế, đôi mắt nàng vẫn ẩn chứa nỗi buồn thường trực, nhưng giờ đây đã thêm ánh sáng của niềm tin và sự quyết tâm. Nàng mang theo túi thuốc và kim châm, dáng vẻ thướt tha nhưng lại đầy mạnh mẽ. Tô Mạt Nhi thì hoàn toàn trái ngược, nàng ta líu lo không ngừng, đôi mắt to tròn long lanh không ngừng quan sát mọi thứ xung quanh, mái tóc đen dài được tết gọn gàng, toát lên vẻ hoạt bát, nhanh nhẹn.

Đến một góc chợ vắng vẻ hơn, họ nhìn thấy một người phụ nữ trẻ, gầy gò, khuôn mặt xanh xao, đang ngồi co ro bên cạnh một đống hàng hóa lặt vặt. Đôi mắt nàng ta vô hồn, ánh lên vẻ tuyệt vọng. Rõ ràng, nàng ta đang mắc bệnh nặng, nhưng lại không có tiền để chữa trị. Những người qua lại chỉ liếc nhìn rồi vội vã bước qua, như thể sợ hãi bị lây nhiễm hay bị vướng bận vào nỗi khổ của người khác.

Mộ Dung Uyển Nhi khẽ cau mày, nỗi buồn trong đôi mắt nàng càng thêm sâu sắc. Nàng biết, trong hồng trần này, bệnh tật không chỉ cướp đi sinh mạng mà còn cướp đi cả hy vọng. Nàng không chút chần chừ, bước đến gần người phụ nữ. Lâm Nhất đứng từ xa, khẽ mỉm cười, đôi mắt hắn ánh lên vẻ bình an, thấu hiểu. Hắn tin vào sự lựa chọn của Uyển Nhi, tin vào trái tim nhân ái của nàng.

"Cô nương, có chuyện gì vậy?" Mộ Dung Uyển Nhi nhẹ nhàng hỏi, giọng nói ấm áp như tiếng suối chảy. Nàng ngồi xuống bên cạnh người phụ nữ, không hề e ngại mùi bệnh tật hay sự tiều tụy.

Người phụ nữ trẻ ngước lên nhìn Uyển Nhi, đôi mắt vô hồn kia chớp chớp, như thể không tin vào sự tồn tại của lòng tốt trong thế giới này. "Ta... ta bị bệnh nặng... không có tiền chữa trị... chồng ta bỏ đi... con ta thì..." Nàng ta nghẹn ngào, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác.

Mộ Dung Uyển Nhi khẽ đưa tay vuốt nhẹ lưng người phụ nữ, động tác dịu dàng và đầy sự cảm thông. "Đừng lo lắng, có ta ở đây rồi." Nàng không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng bắt mạch, rồi lấy ra một viên thuốc từ túi, đưa cho người phụ nữ. "Hãy uống viên thuốc này, nó sẽ giúp cô nương giảm đau. Sau đó, ta sẽ châm cứu cho cô nương." Vừa nói, nàng vừa mở túi thuốc, lấy ra những cây kim châm sáng bóng.

Trong lúc châm cứu, Mộ Dung Uyển Nhi không chỉ tập trung vào việc chữa bệnh mà còn trò chuyện với người phụ nữ. Nàng lắng nghe những lời than thở, những nỗi khổ đau chất chứa trong lòng người phụ nữ, không hề ngắt lời hay phán xét. "Bệnh tật không đáng sợ bằng lòng người đã tuyệt vọng. Hãy tin vào sự sống, tin vào những điều bình dị quanh mình," nàng khẽ nói, giọng trầm ấm, "mỗi sáng thức dậy, nhìn thấy ánh mặt trời, nghe tiếng chim hót, đó đã là một phước lành rồi. Cuộc đời có gian nan, nhưng cũng có những điều tốt đẹp, chỉ là đôi khi ta mải nhìn vào bóng tối mà quên đi ánh sáng." Nàng tiếp tục, "Tiên đạo không nằm ở những phép tắc thần thông, cũng không phải là nơi phi thăng. Nó nằm trong nụ cười của một đứa trẻ vừa được ăn no, trong giọt mồ hôi của người nông phu đang vun trồng sự sống, trong ánh mắt thấu hiểu mà ta dành cho nhau, trong tình yêu thương mà ta trao gửi. Chỉ cần cô nương giữ vững niềm tin, mọi chuyện rồi sẽ ổn."

Những lời nói của Mộ Dung Uyển Nhi, kết hợp với sự chăm sóc tận tình và y thuật tinh xảo của nàng, như một dòng suối mát lành tưới tắm vào tâm hồn khô cằn của người phụ nữ. Nàng ta khóc nức nở, không phải vì đau đớn mà vì cảm động, vì được vỗ về, được thấu hiểu. Nước mắt lăn dài, nhưng đó là những giọt nước mắt của sự giải tỏa, của niềm hy vọng đang dần nhen nhóm. "Cảm... cảm ơn cô nương... ta... ta cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều rồi..."

Tô Mạt Nhi, đứng cạnh đó, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Trái tim nhiệt huyết của y cũng rung động mạnh mẽ. Y nhìn thấy cách Uyển Nhi không chỉ chữa lành thân thể mà còn chữa lành cả tâm hồn, theo đúng tinh thần "Vô Tiên Chi Đạo" của Lâm Nhất. Lòng tràn đầy cảm hứng, Mạt Nhi không thể kìm nén được nữa. Y quay sang những người dân đang hiếu kỳ đứng xem, và bắt đầu líu lo kể những câu chuyện về sự lạc quan, niềm tin. "Đừng lo lắng quá! Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, chỉ cần chúng ta giữ vững niềm tin! Có vị đạo sĩ của ta nói rằng, hồng trần là một trường học vĩ đại, mỗi gian nan đều là một bài học để ta thấu hiểu hơn về lẽ nhân sinh. Tiên đạo không ở đâu xa, nó ở ngay trong chính chúng ta, trong mỗi khoảnh khắc của cuộc đời này!" Giọng y trong trẻo, líu lo, như tiếng chuông gió, thu hút sự chú ý của nhiều người qua lại. Những người dân, vốn đã quen với những lời than vãn, giờ đây lại được nghe những câu chuyện về hy vọng, về sự kiên cường, về việc tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ bé nhất. Họ dừng lại, lắng nghe, và dường như, một tia sáng yếu ớt của niềm tin cũng bắt đầu le lói trong đôi mắt mệt mỏi của họ.

Lâm Nhất đứng từ xa, dõi theo từng hành động, từng lời nói của hai nàng. Nụ cười trên môi hắn càng thêm sâu sắc. Hắn biết, "Vô Tiên Chi Đạo" không cần hắn phải tự mình đi khắp nơi để rao giảng, nó sẽ tự lan tỏa qua những hành động của lòng nhân ái, qua những lời lẽ chân thành, qua sự thấu hiểu và sẻ chia của những người như Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi. Tiên đạo tại tâm, đó chính là chân lý, và nó đang được chứng minh ngay tại Phàm Nhân Thị Trường ồn ào này, giữa những con người bình dị của hồng trần.

***

Khi những ánh nắng chiều tà bắt đầu dát vàng lên những mái ngói lưu ly của Thiên Hương Lâu, một tòa nhà nhiều tầng lộng lẫy tọa lạc giữa lòng Đế Đô phồn hoa, Lâm Nhất cùng Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi đã dừng chân tại đây. Thiên Hương Lâu không chỉ là một tửu lầu, mà còn là biểu tượng của sự xa hoa và quyền lực, nơi các phú thương, quan lại và những nhân vật có địa vị thường lui tới. Kiến trúc nguy nga, tráng lệ với gỗ quý, ngói lưu ly, những chiếc đèn lồng treo cao rực rỡ, cùng những bức tranh vẽ tinh xảo trang trí khắp nơi, tất cả đều toát lên vẻ phú quý. Bên trong, tiếng nhạc cụ truyền thống du dương hòa cùng tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng chén đĩa va chạm leng keng, và tiếng cười nói vui vẻ, tạo nên một bầu không khí sang trọng, ồn ào nhưng vẫn giữ được sự tinh tế. Mùi thức ăn cao cấp như yến sào, vi cá, mùi rượu thơm nồng, và cả mùi hương liệu quý giá từ những bộ y phục lụa là, tất cả đan xen vào nhau, gợi lên một cảm giác choáng ngợp.

Trong một căn phòng riêng tư trên tầng hai, nơi ánh đèn lồng dịu nhẹ chiếu sáng, Lâm Nhất đang chậm rãi thưởng thức chén trà nóng. Bên cạnh hắn, Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi cũng đang trầm tư, đôi khi khẽ thì thầm vài câu. Bỗng nhiên, cánh cửa phòng khẽ mở, một thân hình phốp pháp, bụng phệ, khuôn mặt phúc hậu, tròn trịa, luôn nở nụ cười hiền lành bước vào. Đó chính là Vương Đại Phúc, vị phú thương đã từng gặp gỡ Lâm Nhất. Đi cùng y là Lý Ngọc Hà, với dáng người mảnh mai, khuôn mặt phúc hậu và đôi mắt lanh lợi, cùng Chu Thanh Huyền, dáng vẻ thư sinh, thanh tú, trên tay luôn mang theo một cuốn sách cổ và bút lông.

Vương Đại Phúc vừa nhìn thấy Lâm Nhất, khuôn mặt y liền rạng rỡ hẳn lên. Y bước nhanh đến, chắp tay cúi chào. "Lâm huynh, cuối cùng cũng gặp lại huynh rồi! Tiếng lành về những lời lẽ của huynh đã lan truyền khắp nơi, khiến lão phu và các vị bằng hữu đây ngưỡng mộ vô cùng!" Giọng y sang sảng, dễ nghe, chứa chan sự nhiệt thành.

Lý Ngọc Hà và Chu Thanh Huyền cũng chắp tay hành lễ, ánh mắt họ đầy sự tôn kính. Lý Ngọc Hà, trong bộ y phục giản dị nhưng toát lên vẻ tháo vát, đảm đang, nhìn Lâm Nhất với ánh mắt đầy hy vọng. Chu Thanh Huyền, với đôi mắt hiền lành, thông minh, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh nhưng không giấu được sự hâm mộ.

Lâm Nhất khẽ gật đầu đáp lễ, nụ cười nhẹ vẫn vương trên môi. "Vương huynh, Lý cô nương, Chu huynh, đã lâu không gặp. Hồng trần hữu duyên, chúng ta lại hội ngộ."

Mọi người ngồi xuống bàn tròn. Vương Đại Phúc không kìm được sự xúc động, y rót rượu mời Lâm Nhất, rồi mở lời. "Lâm huynh, những lời huynh nói đã khiến lão phu nhìn nhận lại cuộc đời. Trước đây, lão phu chỉ biết chạy theo đồng tiền, truy cầu lợi nhuận. Nhưng giờ đây, ta thấu hiểu rằng, kinh doanh không chỉ là tiền tài, mà còn là cái tâm. 'Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình', ta muốn dùng sản nghiệp của mình để giúp đỡ nhiều người hơn, để mỗi đồng tiền kiếm được đều mang theo ý nghĩa, chứ không phải chỉ là sự tích lũy vô tri." Y kể về việc mình đã thay đổi cách kinh doanh, không còn bóc lột sức lao động, mà đối xử tử tế hơn với nhân công, còn dành một phần lợi nhuận để giúp đỡ những người khó khăn. "Lão phu muốn làm một thương nhân 'nhân nghĩa', để 'Chân Đạo' của huynh không chỉ dừng lại ở lời nói, mà còn được thể hiện qua hành động, qua sự thịnh vượng của cả một cộng đồng."

Lý Ngọc Hà tiếp lời, giọng nàng tuy nhẹ nhàng nhưng kiên định. "Lâm Nhất ca ca, ta đã tập hợp một số người, tổ chức các chuyến đi giúp đỡ những vùng bị thiên tai, những nơi người dân còn khốn khổ sau 'Thiên Hạ Đại Loạn'. 'Chân Đạo' của ca ca không phải là phép thuật hay thần thông, mà là lẽ sống, là tình yêu thương. Dù tiên đạo có cao siêu đến mấy, cũng không bằng một bữa cơm ấm bụng cho người nghèo, một tấm áo che thân cho kẻ lạnh giá. Ta tin rằng, bằng cách hành động thiết thực như vậy, chúng ta mới có thể thực sự lan tỏa được sự bình an mà ca ca đã mang đến." Nàng kể về những chuyến đi gian nan, về những ánh mắt biết ơn của người dân, về cách mà những hành động nhỏ bé của họ đã thắp lên ngọn lửa hy vọng trong lòng những người tưởng chừng đã mất tất cả.

Chu Thanh Huyền, với vẻ trầm tĩnh vốn có, khẽ đẩy gọng kính, rồi mở cuốn sách cổ trên tay. "Lâm huynh, ta đang cố gắng sắp xếp những lời huynh đã nói, những câu chuyện huynh đã kể, những triết lý sâu sắc mà huynh đã giác ngộ, thành sách. Để 'Chân Đạo' này có thể lưu truyền cho đời sau, không bị mai một, không chỉ là những câu chuyện truyền miệng mà còn là những áng văn tự có giá trị. Sách vở là kho tàng của trí tuệ, nhưng lòng người mới là pho sử sống. Ta hy vọng, qua những trang sách này, 'Vô Tiên Chi Đạo' sẽ chạm đến nhiều tâm hồn hơn, sẽ giúp nhiều người tìm thấy con đường trở về với bản nguyên, với chính mình." Hắn nói, ánh mắt lấp lánh sự nhiệt huyết của một học giả, một người khao khát truyền bá tri thức.

Lâm Nhất lắng nghe một cách kiên nhẫn, đôi mắt hắn vẫn trầm tư, sâu thẳm, nhưng không hề buồn bã, mà chỉ ánh lên sự hài lòng và thấu hiểu. Hắn nhìn từng người, nhìn thấy sự chuyển biến sâu sắc trong tâm hồn họ, nhìn thấy cách họ đã tiếp nhận và biến "Vô Tiên Chi Đạo" thành hành động cụ thể, thiết thực. Hắn biết, đây chính là sự lan tỏa mà hắn hằng mong muốn, không phải bằng quyền năng hay phép thuật, mà bằng chính trái tim và ý chí của con người.

"Chân Đạo không cần ta truyền, nó tự hiện hữu trong lòng người," Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn nhẹ nhàng như tiếng gió thì thầm, nhưng lại mang một sức mạnh trấn an lạ thường. "Chỉ cần các ngươi thấu hiểu và sống đúng với nó, đó chính là sự lan tỏa vĩ đại nhất rồi. Vương huynh dùng tài sản để hành thiện, Lý cô nương dùng sức lực để cứu trợ, Chu huynh dùng trí tuệ để ghi chép và truyền bá. Mỗi người một phương thức, nhưng đều chung một cái tâm, chung một con đường. Hồng trần gian nan, nhưng chính sự đoàn kết, sự sẻ chia, và tình yêu thương này sẽ là ngọn đèn soi sáng mọi nẻo đường, giúp chúng ta vượt qua mọi thử thách."

Lời nói của Lâm Nhất không chỉ là lời khen ngợi mà còn là sự khích lệ, tiếp thêm sức mạnh cho những người đồng hành. Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi, ngồi cạnh hắn, cảm nhận được sự ấm áp của tình bằng hữu, sự thanh thản trong tâm hồn khi thấy những hạt mầm "Chân Đạo" đang nảy nở và phát triển mạnh mẽ xung quanh mình. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng chén đĩa va chạm, mùi thức ăn cao cấp và hương liệu quý giá trong tửu lầu, tất cả dường như trở nên hài hòa hơn, mang một ý nghĩa sâu sắc hơn. Ánh đèn lồng rực rỡ trên phố, cùng ánh trăng thanh khiết bên ngoài cửa sổ, như đang chứng kiến một mạng lưới tình thương, một con đường "Vô Tiên Chi Đạo" đang dần được dệt nên, không phải bằng những sợi tơ huyền ảo, mà bằng chính những hành động thiện lương, những trái tim nhân ái của con người. Sự hợp lực của Lâm Nhất và các đồng minh, mỗi người một phương thức, sẽ tạo nên một mạng lưới lan tỏa 'Chân Đạo' rộng lớn hơn, có hệ thống hơn, và việc Chu Thanh Huyền ghi chép lại 'Chân Đạo' báo hiệu sự hình thành một nền tảng triết lý vững chắc, sẽ ảnh hưởng đến nhiều thế hệ sau. Tiếng lành về 'Vô Tiên Chi Đạo' và những người đồng hành sẽ sớm lan đến tai các nhân vật có quyền lực, đặc biệt là Thái Tử Lưu Ly, mở đường cho sự hỗ trợ trị quốc bằng đạo lý, khẳng định rằng con đường tìm kiếm chân lý là vĩnh cửu, và 'tiên đạo tại tâm' sẽ là lời khẳng định cho một tương lai đầy hy vọng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ