Ánh trăng non vẫn còn vương vấn trên những mái nhà tranh, soi rọi con đường đá cuội gập ghềnh nơi ba bóng hình hòa vào màn đêm, tựa những linh hồn phiêu lãng giữa cõi hồng trần. Hơi sương đêm phủ nhẹ lên vai áo Lâm Nhất, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa chân lý vẫn bùng cháy ấm áp, không chút phai tàn. Mộ Dung Uyển Nhi lặng lẽ bước bên cạnh, dáng vẻ thanh thoát, đôi mắt trong veo ẩn chứa nỗi buồn thiên cổ nhưng giờ đây lại lấp lánh niềm tin. Nàng cảm nhận rõ ràng sự chuyển hóa sâu sắc trong Lâm Nhất, không còn là sức mạnh bàng bạc của thần thông, mà là một thứ uy lực vô hình, lan tỏa từ chính tấm lòng nhân ái, thấu hiểu. Tô Mạt Nhi, với bước chân nhẹ nhàng, đôi khi lại rướn người nhìn ngắm vầng trăng khuyết, trong mắt nàng vẫn còn đọng lại hình ảnh Tiểu Linh Nhi với chiếc bánh bao ấm nóng, và những lời nói gieo mầm hy vọng của Lâm Nhất. Nàng hiểu rằng, hành trình của họ không chỉ là đi tìm, mà còn là gieo trồng, là tưới tắm cho những mảnh đất tâm hồn khô cằn.
Đêm dần buông, rồi lại dần tàn, nhường chỗ cho vầng dương hé rạng. Khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mỏng, nhuộm vàng những ngọn cây xanh biếc, Lâm Nhất cùng hai người bạn đã đặt chân đến một thị trấn nhỏ. Nơi đây, cái tên "Phàm Nhân Thị Trường" đã nói lên tất cả: một khu chợ sầm uất, là trái tim của cuộc sống trần tục, nơi những lo toan, hy vọng, và cả những vết thương lòng được phơi bày.
Khi họ bước vào, một luồng sinh khí ồn ã ập đến, khác hẳn với sự tĩnh lặng của những ngày hành trình. Các quầy hàng gỗ, lều vải được dựng san sát nhau, tạo thành những con hẻm nhỏ đầy mê hoặc. Đường phố lát đá, đã mòn nhẵn dưới bao bước chân, tỏa ra mùi ẩm mốc đặc trưng của thời gian và mưa gió. Tiếng người mua bán rao hàng lanh lảnh, tiếng mặc cả oang oang, tiếng cười nói rộn ràng xen lẫn tiếng bước chân vội vã và tiếng xe ngựa lộc cộc. Tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của đời sống, mang theo cả sự tất bật và những ước mơ giản dị. Mùi đồ ăn thơm lừng từ những gánh hàng rong, mùi gia vị nồng nàn từ các sạp hàng khô, mùi vải vóc mới tinh xen lẫn mùi mồ hôi của những người lao động, và mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua. Bầu không khí sầm uất, ồn ào, náo nhiệt, tràn ngập sự sống và hoạt động, như một dòng sông không ngừng chảy.
Lâm Nhất lặng lẽ quan sát. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn khẽ đảo qua từng khuôn mặt, từng cử chỉ, từng ánh mắt. Hắn thấy những người phụ nữ tảo tần với đôi tay chai sần đang chọn lựa rau củ, những người đàn ông vạm vỡ đang khuân vác hàng hóa, những đứa trẻ lanh lợi len lỏi giữa dòng người để bán những bó hoa dại. Dù sự sống đang hồi sinh mạnh mẽ, nhưng vẻ tiều tụy và nỗi lo âu vẫn không thể che giấu trên khuôn mặt của nhiều người. Những nếp nhăn hằn sâu hơn, những ánh mắt trĩu nặng hơn, tựa như những dấu tích còn sót lại của "Thiên Hạ Đại Loạn" đã cào xé cõi hồng trần này.
"Hồng trần dù trải qua bao phong ba, vẫn luôn tìm được cách để hồi sinh," Lâm Nhất khẽ nói, giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian ồn ào nhưng vẫn nghe rõ mồn một bên tai hai cô gái. Hắn không nhìn ai, đôi mắt vẫn miên man dõi theo dòng chảy của cuộc đời. "Giống như cỏ dại, dù bị giẫm đạp bao nhiêu, vẫn sẽ vươn mình xanh tốt khi xuân về."
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ thở dài, đôi mắt nàng khẽ đong đầy sự thấu cảm. "Nhưng vết thương lòng thì khó lành hơn vết thương da thịt, ca ca. Những nỗi sợ hãi, những mất mát mà họ đã trải qua, liệu có dễ dàng tan biến như sương sớm không?" Nàng nhìn về phía một bà lão đang ngồi co ro bên gánh hàng, ánh mắt bà cụ xa xăm, tựa như đang vọng về một miền ký ức đã mất.
Tô Mạt Nhi, với bản tính hoạt bát, thường ngày đã vội vàng chạy đi khám phá, nhưng lúc này lại nán lại bên Lâm Nhất, ánh mắt nàng cũng ánh lên vẻ ưu tư hiếm thấy. Nàng khẽ nắm lấy vạt áo Lâm Nhất, giọng nói trong trẻo mang chút xót xa: "Họ trông thật mệt mỏi, ca ca. Như những cánh chim lạc đàn, dù đã tìm được nơi trú ẩn, nhưng vẫn còn mang theo nỗi ám ảnh của bão tố." Nàng chỉ vào một người đàn ông trẻ tuổi đang ngồi bệt bên lề đường, khuôn mặt anh ta hốc hác, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không, như thể linh hồn đã rời khỏi thể xác. Sự sống vẫn tiếp diễn, nhưng nỗi đau vẫn còn hằn sâu, không dễ gì xóa bỏ. Lâm Nhất hiểu rằng, cái hồng trần mà hắn đang dấn thân vào, không chỉ là những vẻ đẹp tráng lệ, mà còn là những vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn con người. Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và nỗi đau cũng là một phần của tình.
***
Đi sâu vào khu chợ, nhịp điệu cuộc sống dường như lắng dịu hơn một chút khi họ rẽ vào một con hẻm nhỏ, dẫn đến một quán trà bình dân nép mình dưới bóng cây cổ thụ. Thời gian đã ngả về trưa, những tia nắng vàng ươm xuyên qua tán lá xanh mướt, tạo thành những đốm sáng nhảy múa trên nền đất. Quán trà không quá lớn, chỉ có vài ba bộ bàn ghế gỗ đã cũ kỹ, nhưng được lau chùi sạch sẽ. Tiếng chén trà va chạm nhẹ, tiếng nước sôi ùng ục từ chiếc ấm đồng cũ, cùng tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài ba vị khách thưa thớt tạo nên một không gian yên bình, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào bên ngoài. Mùi trà thơm dịu nhẹ, hòa cùng mùi khói bếp thoảng qua từ gian bếp nhỏ và mùi ẩm mốc đặc trưng của những bàn ghế đã trải qua bao năm tháng. Bầu không khí ban đầu là sự tò mò, khi những ánh mắt dõi theo bước chân của ba người lạ, rồi dần chuyển thành sự trang nghiêm, tập trung, và cuối cùng là sự an ủi, hy vọng mà chính họ cũng không nhận ra.
Lâm Nhất chậm rãi bước vào, tìm một chiếc bàn gỗ trống ở góc quán, đoạn ngồi xuống. Dáng vẻ hắn thanh thoát, đôi mắt trầm tư khẽ nhắm lại trong chốc lát, như thể đang hít thở từng hơi thở của chốn hồng trần này. Trang phục đạo bào vải thô cũ kỹ, có vài chỗ vá víu nhưng luôn sạch sẽ, gọn gàng của hắn, cùng với sự bình thản, an nhiên đến lạ thường, khiến hắn nổi bật giữa sự bận rộn và lo toan của chợ búa. Mộ Dung Uyển Nhi ngồi đối diện, nàng khẽ đặt túi thuốc và kim châm của mình lên bàn, đôi mắt vẫn dõi theo Lâm Nhất với sự thấu hiểu vô lời. Tô Mạt Nhi nhanh nhẹn kéo ghế ngồi cạnh Lâm Nhất, đôi mắt to tròn long lanh tò mò nhìn ngắm xung quanh.
Bà Lão Bán Nước, Mai Bà, với khuôn mặt hiền lành, phúc hậu và nụ cười móm mém, đang loay hoay pha trà cho khách. Ánh mắt bà khẽ dừng lại trên Lâm Nhất. Vẻ an nhiên của hắn dường như đã chạm đến một điều gì đó sâu thẳm trong lòng bà, một nỗi khát khao bình yên đã bị thời cuộc vùi lấp. Bà ngần ngại tiến đến, tay vẫn run run cầm ấm trà.
"Đạo trưởng trông thật an yên, như thể không vướng bụi trần," Mai Bà cất tiếng, giọng nói móm mém nhưng chất chứa nhiều sự chiêm nghiệm. "Thế sự nhiễu nhương, lòng người đổi thay, làm sao có thể giữ được lòng thanh tịnh như đạo trưởng đây?" Bà đặt chén trà nóng hổi xuống bàn cho Lâm Nhất, đoạn khẽ thở dài.
Lâm Nhất mở mắt, ánh mắt hắn dịu dàng và thấu hiểu. "Bụi trần không vướng ta, là bởi tâm ta không còn bám chấp, Mai Bà ạ. An yên không phải là tránh né thế sự, mà là thấu hiểu nó, và tìm thấy bình an trong chính sự nhiễu nhương ấy." Hắn khẽ đưa tay nâng chén trà, hơi nóng bốc lên làm mờ đi ánh mắt sâu thẳm. "Uống chén nước chè cho mát ruột, lòng người cũng vậy."
Lời nói của Lâm Nhất không quá hoa mỹ, nhưng lại mang một sức nặng, một chiều sâu khiến người nghe phải suy ngẫm. Mai Bà giật mình, như thể một tấm màn vô hình trong lòng bà đã được vén lên. Nàng khẽ gật đầu, khuôn mặt hiện rõ sự ngạc nhiên và một chút xúc động. "Thì ra là vậy... Lão thân cứ tưởng, phải lánh đời tu hành mới mong tìm được bình an."
Dần dần, những người khác trong quán trà, và cả những người đi qua, bị thu hút bởi sự hiện diện an nhiên của Lâm Nhất và cuộc đối thoại sâu sắc này. Họ dừng lại, ban đầu chỉ là sự tò mò, nhưng rồi ánh mắt họ dần chuyển sang lắng nghe một cách chăm chú. Một người ăn mày cụt tay, Lão Cụt, với thân hình gầy guộc, đôi mắt thất thần, vốn đang ngồi co ro ở góc quán, cũng khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng của hắn dường như có chút lay động. "Bình an... liệu ta có thể tìm thấy không?" hắn thì thầm trong lòng, một câu hỏi đã ám ảnh hắn bấy lâu nay.
Lâm Nhất không vội vàng trả lời Mai Bà, hắn khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu nhưng sau đó lại ngọt hậu, tựa như cuộc đời. "Hồng trần vốn là một tấm gương, phản chiếu tâm ta. Tâm có tĩnh, cảnh mới an. Vết thương lòng, Mai Bà nói khó lành, ấy là bởi ta cứ mãi bám víu vào nó, không chịu buông bỏ. Buông bỏ không phải là quên đi, mà là chấp nhận, là thấu hiểu rằng mọi thứ đều có sự tuần hoàn của nó. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Chân tâm ấy, mới là nơi bình an vĩnh cửu."
Tô Mạt Nhi khẽ nắm chặt tay Lâm Nhất, đôi mắt nàng ánh lên sự ngưỡng mộ. Nàng đã từng thấy hắn chữa lành vết thương da thịt, nhưng đây là lần đầu tiên nàng cảm nhận được hắn đang chữa lành những vết thương vô hình trong tâm hồn người khác, một cách nhẹ nhàng, từ tốn nhưng đầy sức mạnh. Mộ Dung Uyển Nhi chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt nàng chất chứa sự tự hào. Nàng biết, 'Chân Đạo' mà Lâm Nhất đang truyền bá, không cần đến thần thông, không cần đến phép thuật, mà chỉ cần đến sự thấu hiểu và lòng nhân ái.
Một tán tu thất thế, Hàn Phong, với dáng người gầy gò, đôi mắt mệt mỏi ẩn chứa sự tuyệt vọng, cũng bị những lời nói của Lâm Nhất thu hút. Hắn vốn đang ngồi ở một bàn khác, tay cầm chén rượu, nhưng giờ đây lại lẳng lặng đặt chén xuống, nghiêng tai lắng nghe. Mái tóc bù xù, bộ đạo bào rách rưới của hắn càng tô đậm thêm sự bi ai của một người đã từng truy cầu tiên đạo nhưng cuối cùng lại lạc lối giữa cõi hồng trần. Hắn đã từng nghĩ tiên đạo là sức mạnh, là sự bất tử, nhưng những gì hắn nhận được chỉ là sự trống rỗng và nỗi đau mất mát sau "Thiên Hạ Đại Loạn".
Lâm Nhất nhận thấy sự hiện diện của Hàn Phong, của Lão Cụt và của những người dân khác đang dần tụ tập xung quanh, ánh mắt họ chất chứa sự tò mò, sự hoài nghi, và cả một chút hy vọng mong manh. Hắn không nói thêm điều gì, chỉ khẽ mỉm cười, như thể đang để những lời nói của mình thẩm thấu vào từng ngõ ngách tâm hồn họ, như một hạt mầm đang lặng lẽ nảy nở.
***
Khi mặt trời dần lặn về phía tây, những tia nắng cuối cùng còn vương lại trên đỉnh cây cổ thụ, nhuộm một màu vàng cam rực rỡ lên những mái nhà. Quán trà nhỏ vẫn còn đông đúc người dân, họ không ai muốn rời đi, như thể những lời nói của Lâm Nhất đã gieo vào lòng họ một thứ gì đó quý giá, một niềm an ủi mà họ đã đánh mất từ lâu. Không khí chuyển từ sự tò mò ban đầu sang một sự tĩnh lặng, trang nghiêm, nơi mỗi người đều đang tự chiêm nghiệm, tự lắng nghe tiếng lòng mình. Tiếng gió nhẹ thổi qua tán lá cây cổ thụ xào xạc, tiếng chim hót líu lo từ xa, tiếng côn trùng kêu rả rích khi đêm xuống, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của tự nhiên, như một lời nhắc nhở về sự vĩnh cửu của vạn vật. Mùi đất ẩm, mùi gỗ cổ thụ, mùi hương dịu nhẹ thoảng qua từ Thần Mộc Lâm gần đó, mang theo một chút thiêng liêng, hoài niệm.
Hàn Phong, tán tu với đôi mắt mệt mỏi, cuối cùng cũng không thể kiềm chế được nữa. Hắn đứng dậy, bước đến gần bàn của Lâm Nhất, dáng người gầy gò đổ một cái bóng dài trên nền đất. Trong ánh sáng chiều tà, khuôn mặt hắn càng thêm hốc hác, đôi mắt quầng thâm như chứa đựng cả một bể khổ.
"Đạo trưởng nói tiên đạo không nằm ở thần thông, không ở phi thăng," Hàn Phong cất tiếng, giọng hắn khàn khàn, chất chứa nỗi tuyệt vọng và bi quan. "Vậy tiên đạo là gì? Chỉ là hư ảo! Ta đã tu luyện bao năm, đã dùng cả thanh xuân để truy cầu, cuối cùng chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi đau. Ta đã mất đi tất cả, từ người thân đến danh vọng, chỉ vì tin vào cái gọi là 'tiên đạo' ấy. Cuối cùng, nó chỉ là một giấc mơ hão huyền!" Hắn cười gằn, nụ cười đầy cay đắng.
Những lời nói của Hàn Phong như một làn sóng lạnh, làm lay động không khí đang dần ấm áp. Những người dân xung quanh khẽ xôn xao, ánh mắt họ cũng chứa đựng sự đồng cảm và cả nỗi sợ hãi về một con đường đã từng được coi là chân lý nhưng cuối cùng lại dẫn đến vực sâu của tuyệt vọng. Lão Cụt khẽ cụp mắt xuống, ánh mắt hắn lại trở nên thất thần, như thể những lời của Hàn Phong đã chạm đến nỗi đau thầm kín của chính hắn.
Lâm Nhất lắng nghe một cách kiên nhẫn, không hề ngắt lời, không một chút phán xét. Đôi mắt hắn vẫn trầm tư, sâu thẳm, nhưng không hề buồn bã. Hắn đợi cho đến khi Hàn Phong trút hết những nỗi niềm, rồi mới khẽ cất giọng, ôn hòa và chân thành, như dòng suối mát lành xoa dịu những vết nứt trong tâm hồn.
"Hàn Phong đạo hữu," Lâm Nhất nói, giọng hắn nhẹ nhàng như tiếng gió thì thầm, nhưng lại mang một sức mạnh trấn an lạ thường. "Tiên đạo không nằm ở những phép tắc thần thông, cũng không phải là nơi phi thăng. Nếu tiên đạo là để thoát ly hồng trần, để trở thành kẻ siêu phàm, thì đó chỉ là một ảo ảnh. Tiên đạo là con đường trở về với bản nguyên, là sự hòa hợp với vạn vật, là tìm thấy ý nghĩa trong chính hồng trần này. Nó nằm trong nụ cười của một đứa trẻ vừa được ăn no, trong giọt mồ hôi của người nông phu đang vun trồng sự sống, trong ánh mắt thấu hiểu mà ta dành cho nhau, trong tình yêu thương mà ta trao gửi."
Hắn khẽ đưa tay chỉ ra phía ngoài, nơi ánh đèn lồng le lói bắt đầu được thắp lên, xua đi bóng tối đang dần bao trùm. "Hồng trần là một trường học vĩ đại, nơi ta học cách sống, cách yêu thương, cách tha thứ, và cách buông bỏ. Mỗi gian nan, mỗi mất mát đều là một bài học, để ta thấu hiểu hơn về lẽ nhân sinh, về sự vô thường của vạn vật. Tiên đạo chân chính không phải là chạy trốn khỏi những đau khổ ấy, mà là đối mặt, là vượt qua, và là tìm thấy sự bình an ngay trong tâm bão."
Lâm Nhất nhìn thẳng vào đôi mắt mệt mỏi của Hàn Phong, ánh mắt hắn không một chút thương hại, mà chỉ có sự đồng cảm sâu sắc. "Khi ta nhìn thấy một nụ hoa hé nở sau mùa đông giá rét, đó là tiên đạo. Khi ta nghe tiếng chim hót gọi bình minh, đó là tiên đạo. Khi ta cảm nhận được hơi ấm của một bàn tay sẻ chia, đó cũng là tiên đạo. Tiên đạo tại tâm, đó chính là chân lý. Nó không ở đâu xa xôi, mà ở ngay trong chính mỗi chúng ta, trong mỗi khoảnh khắc của cuộc đời này."
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ nắm lấy tay Tô Mạt Nhi, đôi mắt nàng ánh lên niềm tự hào vô bờ bến. Nàng thì thầm, đủ để Tô Mạt Nhi và chính nàng nghe thấy: "Ca ca đã tìm thấy con đường của mình, và giờ đây, người đang soi sáng cho những người khác." Lời nói của Lâm Nhất như một dòng suối mát lành, không chỉ xoa dịu tâm hồn Hàn Phong mà còn len lỏi vào trái tim của những người dân đang lắng nghe.
Hàn Phong đứng lặng như tượng, đôi mắt hắn không còn vẻ tuyệt vọng, mà thay vào đó là một sự bừng tỉnh, một tia sáng le lói đang dần thắp lên trong cõi lòng đã tưởng chừng như mục ruỗng. Hắn nhìn Lâm Nhất, nhìn Mộ Dung Uyển Nhi, nhìn Tô Mạt Nhi, rồi nhìn những người dân xung quanh, những khuôn mặt tiều tụy giờ đây cũng ánh lên vẻ chiêm nghiệm. "Tiên đạo... tại tâm..." Hắn lặp lại lời Lâm Nhất, như thể đang nếm trải từng chữ, từng nghĩa lý.
Ánh trăng non đã hé lộ rõ ràng hơn trên bầu trời đêm, chiếu rọi xuống khu chợ đã dần chìm vào tĩnh lặng. Những lời nói của Lâm Nhất không chỉ là lời khuyên, mà là một lời mời gọi, một lời khẳng định rằng, dù hồng trần có gian nan đến mấy, dù cuộc đời có bạc bẽo đến đâu, thì chân lý và bình an vẫn luôn tồn tại, chỉ cần ta biết cách tìm kiếm trong chính bản thân mình. Mầm hy vọng đã được gieo, không phải bằng thần thông, mà bằng sự thấu hiểu và lòng nhân ái, và nó sẽ lặng lẽ nảy nở, báo hiệu sự lan tỏa rộng khắp của 'Vô Tiên Chi Đạo' trong hồng trần gian nan này. Tiếng lành về vị đạo sĩ không màng tiên đạo, chỉ màng hồng trần, về những lời lẽ chạm đến tận cùng tâm can, sẽ sớm lan rộng, như tiếng vọng từ một con suối nguồn trong lành, chảy xuyên qua những mảnh đất khô cằn của lòng người.