Đêm dần về khuya, những người dân Lạc Thủy Thôn dần chìm vào giấc ngủ, mang theo những giấc mơ về một ngày mai tươi sáng hơn. Tiểu Linh Nhi ngủ say trong vòng tay mẹ, khóe môi hé mở một nụ cười hồn nhiên, như một đóa hoa nhỏ bé vừa nhận được những giọt sương đêm đầu tiên. Hình ảnh Tiểu Linh Nhi dần tìm lại nụ cười và niềm tin báo hiệu một thế hệ mới sẽ lớn lên với những giá trị của 'Chân Đạo' được gieo mầm từ Lâm Nhất. Dưới ánh trăng, Lâm Nhất vẫn tĩnh tọa, cảm nhận dòng chảy an bình của hồng trần, của những trái tim đang dần được hàn gắn. Hắn biết, hành trình của họ vẫn còn dài, nhưng mỗi bước chân, mỗi hành động, mỗi lời nói đều đang dệt nên một mạng lưới tình thương, một con đường "Vô Tiên Chi Đạo" sẽ mãi mãi soi sáng cho nhân gian. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chính chân tâm ấy, đang dẫn lối cho một tương lai đầy hy vọng.
***
Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, đánh thức Lạc Thủy Thôn sau một đêm dài tĩnh mịch. Không khí buổi sáng trong lành, phảng phất mùi đất ẩm và hương hoa dại từ những vách núi đá vôi xa xăm, quyện lẫn với mùi khói bếp ấm áp vừa mới nhóm lên. Tiếng gà gáy lanh lảnh từ xa, cùng tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh mướt, tạo nên một bản giao hưởng dịu êm của cuộc sống.
Lâm Nhất mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên vẻ thanh khiết, như vừa được gột rửa bởi sương đêm và ánh trăng. Hắn không nói gì, chỉ khẽ vươn vai, cảm nhận luồng khí tức thanh tân của trời đất tràn vào cơ thể. Mộ Dung Uyển Nhi, tựa đầu vào vai hắn, cũng vừa choàng tỉnh. Nàng khẽ dụi mắt, nhìn hắn bằng ánh mắt dịu dàng, trong veo như mặt hồ mùa thu. Tô Mạt Nhi, đã thức dậy từ lúc nào, đang tinh nghịch chọc ghẹo một chú chó con vừa chạy đến. Tiếng cười trong trẻo của nàng vang vọng, xua đi chút u buồn còn vương vấn trong không gian.
Họ không ở lại Lạc Thủy Thôn quá lâu. Vốn dĩ, mục đích của Lâm Nhất không phải là định cư tại một nơi, mà là gieo những hạt giống của 'Chân Đạo' rồi để chúng tự nảy nở. Một buổi sáng đẹp trời, khi sương còn đọng trên cỏ, đoàn người lại lên đường. Ba tháng sau, họ quay trở lại Lạc Thủy Thôn.
Ngôi làng giờ đây đã hoàn toàn thay đổi. Những ngôi nhà tranh vách đất đổ nát xưa kia đã được dựng lại kiên cố hơn, tuy vẫn đơn sơ nhưng gọn gàng, tươm tất. Lưới lạch được khơi thông, dòng suối nhỏ chảy qua làng róc rách, trong vắt. Những mảnh ruộng cằn cỗi đã được khai hoang, phủ một màu xanh non mơn mởn của mạ non, hứa hẹn một mùa vụ bội thu. Tiếng cười nói rộn ràng, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng gõ búa, tiếng cưa gỗ vọng lại từ mọi hướng, như một bản hòa ca của sự hồi sinh.
Người dân Lạc Thủy Thôn, những con người từng mang gương mặt khắc khổ, tiều tụy, nay đã ánh lên vẻ rạng rỡ, tràn đầy sức sống. Họ không còn vẻ tuyệt vọng, cam chịu số phận mà thay vào đó là sự hăng hái, niềm vui và tinh thần đoàn kết cao độ. Họ chia sẻ thức ăn, giúp đỡ nhau dựng nhà, chăm sóc người già neo đơn, dạy dỗ trẻ nhỏ. Một không khí ấm áp, nghĩa tình bao trùm khắp thôn.
Tiểu Linh Nhi, cô bé gầy gò với đôi mắt sợ hãi ngày nào, giờ đây đã hoàn toàn hòa nhập. Nàng chạy nhảy tung tăng trên những con đường đất, mái tóc tết gọn gàng, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ tinh nghịch, hồn nhiên. Nàng chơi đùa vui vẻ cùng những đứa trẻ khác, tiếng cười trong trẻo của chúng vang khắp thôn, tựa như những đóa hoa sen trắng tinh khôi vừa nở rộ giữa bùn lầy.
Khi Lâm Nhất và đoàn người bước vào làng, Lão Nông Phu Trần Bá, người từng là biểu tượng của sự lam lũ và tuyệt vọng, nay đã có dáng vẻ khác hẳn. Lưng ông vẫn còng, da vẫn rám nắng, nhưng đôi mắt ông sáng ngời, nụ cười hiền hậu luôn nở trên môi. Ông chạy ra đón, khuôn mặt nhăn nheo rạng rỡ như một đứa trẻ.
"Lâm đạo trưởng, Mộ Dung cô nương, Tô cô nương! Các vị đã trở lại!" Ông Trần Bá reo lên, giọng nói sang sảng, tràn đầy niềm vui. Ông nắm chặt tay Lâm Nhất, đôi tay chai sần ấm áp. "Ngài xem, làng mình giờ đây đã khác xưa biết bao!"
Hắn chỉ mỉm cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng nhìn quanh khung cảnh đổi thay của Lạc Thủy Thôn. Sự bình yên và hạnh phúc hiện rõ trong từng ánh mắt, từng nụ cười của người dân nơi đây. Hắn không nói, chỉ lặng lẽ cảm nhận.
Trần Bá tiếp lời, giọng ông nghẹn ngào xúc động: "Lâm đạo trưởng, 'Chân Đạo' của ngài đã thực sự bén rễ trong lòng chúng tôi. Không cần ai nhắc nhở, chúng tôi tự biết cách sống nhân ái, san sẻ cho nhau. Hồi trước, ai cũng chỉ lo phần mình, sợ đói, sợ khổ. Nhưng giờ thì khác rồi. Nhà ai có gì ngon thì mang sang nhà bên cạnh, nhà nào thiếu gạo thì người khác góp vào. Cùng nhau xây nhà, cùng nhau cấy cày. Mưa gió bão bùng, chúng tôi không còn sợ hãi nữa, vì biết rằng có đồng bào kề vai sát cánh."
Lâm Nhất khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ thấu hiểu. Hắn biết, đây chính là điều hắn mong mỏi. 'Chân Đạo' không phải là giáo điều cứng nhắc, không phải là những phép tắc cao siêu, mà là sự trở về với bản tính lương thiện vốn có trong mỗi con người, là sự kết nối chân thành giữa vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình.
Tiểu Linh Nhi, thấy Lâm Nhất, vội chạy đến, kéo tay hắn, giọng nói trong trẻo líu lo: "Ca ca, chúng con cùng nhau xây đập nước, vui lắm! Còn bắt được cả cá nữa!" Nàng chỉ tay về phía một con đập nhỏ được xây bằng đá và đất, nơi những đứa trẻ khác đang hò reo vui vẻ. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng rạng rỡ như ánh mặt trời, hoàn toàn không còn chút dấu vết nào của nỗi sợ hãi hay lo âu thuở nào.
Mộ Dung Uyển Nhi nhìn cảnh tượng đó, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười mãn nguyện. Nàng cùng Tô Mạt Nhi đi đến bên một bà lão đang thu hoạch rau cải trong vườn. Mộ Dung Uyển Nhi ân cần giúp bà lão nhổ cỏ, động tác mềm mại, uyển chuyển. Tô Mạt Nhi, với sự hoạt bát của mình, đã nhanh chóng hái đầy một rổ rau xanh mướt, tiếng cười giòn tan hòa cùng tiếng chim hót.
Lý Ngọc Hà, với vẻ tháo vát và chu đáo thường ngày, đã nhanh chóng kiểm kê lại số vật tư còn lại mà họ mang theo từ chuyến trước, xem xét xem có thể hỗ trợ thêm gì cho người dân trong việc xây dựng lại. Nàng tỉ mỉ ghi chép, từng con số, từng món đồ đều được nàng sắp xếp đâu ra đấy.
Vương Đại Phúc, với thân hình phốp pháp và khuôn mặt phúc hậu, đang thảo luận sôi nổi với trưởng thôn về việc khôi phục giao thương nhỏ với các làng lân cận. Ông đề xuất những ý tưởng kinh doanh nhân nghĩa, làm sao để hàng hóa được lưu thông, nhưng vẫn giữ được sự công bằng, không bị những kẻ cơ hội lợi dụng. "Người dân ở đây cần được tiếp cận với thị trường, nhưng cũng cần được bảo vệ khỏi sự chèn ép, trưởng thôn ạ," ông nói, giọng sang sảng nhưng vẫn giữ được sự khéo léo. "Kinh doanh không chỉ là tiền tài, mà còn là sự phát triển chung của cộng đồng."
Chu Thanh Huyền thì vẫn trầm tư bên cuốn sổ của mình. Hắn không bỏ sót một chi tiết nào. Từ những lời nói chân thành của Lão Nông Phu, tiếng cười trong trẻo của Tiểu Linh Nhi, đến ánh mắt bình yên của Lâm Nhất, tất cả đều được hắn ghi chép lại một cách cẩn thận. Hắn không chỉ ghi lại hành động, mà còn cố gắng lột tả được cái "thần" của sự thay đổi, cái hồn của "Chân Đạo" đang nảy nở. Hắn biết, câu chuyện về sự hồi sinh của Lạc Thủy Thôn sẽ là một minh chứng hùng hồn nhất cho triết lý "Vô Tiên Chi Đạo". Nó sẽ không chỉ là một huyền thoại truyền miệng, mà sẽ là một nền tảng triết lý vững chắc, ảnh hưởng đến nhiều thế hệ. Hắn ngước nhìn Lâm Nhất, trong lòng dâng lên một sự tôn kính sâu sắc.
Sự bình yên không phải là sự vắng bóng của bão tố, mà là sự tĩnh tại trong tâm hồn giữa phong ba. Lạc Thủy Thôn, giờ đây, chính là một minh chứng sống động cho điều đó.
***
Rời Lạc Thủy Thôn, Lâm Nhất và đoàn người tiếp tục hành trình vô định của mình, bước chân nhẹ nhàng trên những con đường đất đỏ, xuyên qua những cánh rừng xanh thẳm, vượt qua những con suối róc rách. Sau vài ngày đi bộ, dưới ánh nắng chiều tà vàng óng, họ đến một ngôi làng khác, Thanh Khê Thôn.
Thanh Khê Thôn hiện ra trước mắt họ như một bức tranh thủy mặc yên bình. Những ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái tranh ngả màu thời gian, được bao quanh bởi hàng rào tre xanh mướt. Xa xa là cánh đồng lúa đang vào mùa, với những bông lúa trĩu hạt vàng ươm, tỏa hương thơm dìu dịu theo làn gió nhẹ. Giữa làng là một cây cổ thụ lớn, tán lá sum suê che mát cả một góc trời, nơi những đứa trẻ đang nô đùa dưới gốc cây, tiếng cười trong trẻo vọng vào không gian yên tĩnh. Gần đó, một con suối nhỏ chảy róc rách, tiếng nước va vào đá nghe như một khúc nhạc giao hưởng của thiên nhiên. Mùi khói bếp ấm áp quyện lẫn mùi đất ẩm, mùi lúa chín, mùi cỏ cây và hương hoa dại ven suối, tạo nên một bản hòa tấu hương vị của sự sống.
Điều khiến đoàn người của Lâm Nhất bất ngờ là ngôi làng này cũng mang một vẻ bình yên lạ thường, tựa như một ốc đảo tách biệt khỏi những hỗn loạn của thế giới bên ngoài. Không khí ở đây trong lành, mang đến một cảm giác an toàn và thân thuộc đến lạ. Người dân ở đây, từ những người đàn ông đang gặt lúa trên đồng, đến những người phụ nữ ngồi thêu thùa dưới mái hiên, hay những cụ già ngồi uống trà dưới gốc cây cổ thụ, đều có một vẻ ung dung, tự tại.
Lâm Nhất lặng lẽ đi qua làng, đôi mắt hắn quan sát mọi thứ một cách tỉ mỉ. Hắn không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười, như thể hắn đã nhìn thấy một điều gì đó quen thuộc, một hạt giống đã bén rễ mà không cần sự can thiệp trực tiếp của hắn.
Mộ Dung Uyển Nhi và Tô Mạt Nhi trao đổi ánh mắt ngạc nhiên. Cả hai đều cảm nhận được sự khác biệt của nơi này so với những ngôi làng khác mà họ từng đi qua, nơi vẫn còn vương vấn nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng.
Họ dừng chân tại một quán trà nhỏ ven đường, nơi một người phụ nữ trung niên đang mời khách bằng nụ cười hiền hậu. Lâm Nhất gọi một chén trà xanh, hương vị thanh mát lan tỏa trong khoang miệng.
Người phụ nữ bán trà, thấy những vị khách lạ, thân thiện bắt chuyện: "Các vị là khách phương xa phải không? Làng chúng tôi ít khi có người lạ ghé qua."
Tô Mạt Nhi, với bản tính hoạt bát, liền đáp: "Đúng vậy, chúng tôi từ phương Bắc đến. Ngôi làng của các vị thật yên bình."
Người phụ nữ khẽ mỉm cười, ánh mắt xa xăm: "Đúng vậy, cô nương. Hồi trước cũng không được như vậy đâu. Thiên tai, giặc giã, rồi cả những mối bất hòa nhỏ nhặt trong làng, cũng đủ khiến cuộc sống trở nên khó khăn. Nhưng rồi, chúng tôi nghe kể về Lạc Thủy Thôn, về cách họ vượt qua khó khăn nhờ 'lòng nhân ái'. Những người buôn bán, những lữ khách từng đi qua Lạc Thủy Thôn đã kể cho chúng tôi nghe về một vị đạo sĩ, về những lời giảng của người đó. Dù không biết mặt, không biết tên, nhưng những lời dạy ấy đã như một dòng nước mát lành tưới tắm tâm hồn chúng tôi."
Nàng tiếp tục, giọng nói đầy sự biết ơn: "Thế là chúng tôi cũng thử, cô nương ạ. Tự bảo nhau rằng, thử sống nhân ái, san sẻ cho nhau xem sao. Và quả nhiên, lòng người hòa thuận thì mọi việc đều suôn sẻ. Không còn ai tranh giành đất đai, không còn ai ích kỷ giữ riêng lương thực. Ai ốm đau thì cả làng cùng lo. Trẻ con được dạy dỗ về tình người, về sự sẻ chia. Ngài xem, làng chúng tôi giờ đây như một đại gia đình vậy."
Lý Ngọc Hà và Vương Đại Phúc ngẩn người trước lời kể của người phụ nữ. Họ đã quen với việc "Chân Đạo" được Lâm Nhất trực tiếp gieo mầm, nhưng đây là lần đầu tiên họ chứng kiến sự lan tỏa tự phát, qua những câu chuyện kể, qua những lời truyền miệng. Vương Đại Phúc, vốn là một thương nhân, hiểu rõ sức mạnh của việc "tiếng lành đồn xa", nhưng ông chưa bao giờ nghĩ rằng một triết lý lại có thể lan tỏa mạnh mẽ đến vậy.
Chu Thanh Huyền, tay vẫn cầm bút, vội vàng ghi lại những lời kể của người phụ nữ bán trà. Hắn ngước nhìn Lâm Nhất, ánh mắt đầy sự kinh ngạc và tôn kính. "Thật kỳ diệu," hắn thì thầm, "Chân Đạo' không cần ta trực tiếp giảng giải, nó vẫn tự tìm đường đến với những trái tim thiện lương." Hắn cảm nhận được một sự thật sâu sắc: 'Vô Tiên Chi Đạo' không phải là sở hữu của riêng Lâm Nhất, mà là một chân lý tiềm ẩn trong mỗi con người, chỉ chờ được khơi gợi. Hắn biết, việc hắn ghi chép lại những gì mình chứng kiến càng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết, bởi lẽ đó không chỉ là ghi lại câu chuyện của một cá nhân, mà là ghi lại sự thức tỉnh của cả một hồng trần. Nước chảy mây trôi, lòng người khó đoán, nhưng khi chân tâm được khai mở, mọi vật đều trở nên hữu tình.
Lâm Nhất khẽ gật đầu với người phụ nữ bán trà, ánh mắt thấu hiểu. Hắn không cần phải nói nhiều, bởi vì chính cuộc sống của những người dân Thanh Khê Thôn đã nói lên tất cả. Sự nghi ngờ hay thờ ơ ban đầu, nếu có, đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho niềm tin và sự sẻ chia. Hắn biết, những tàn dư của 'Thiên Hạ Đại Loạn' vẫn còn tồn tại ở những nơi khác, đối lập với những 'ốc đảo bình yên' này, nhưng chính sự tương phản đó lại càng làm nổi bật giá trị của 'Chân Đạo'.
***
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Những dải mây tím hồng trôi lững lờ, tựa như những nét vẽ cuối cùng của một bức tranh vĩ đại. Sau khi rời khỏi Thanh Khê Thôn, Lâm Nhất và các đồng minh dừng chân trên một ngọn đồi nhỏ yên tĩnh, cách làng không xa. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi mát của đêm, làm lay động những tán cây cổ thụ, tạo nên những âm thanh xào xạc dịu êm. Tiếng chim đêm gọi bầy từ xa vọng lại, cùng tiếng dế ngân nga, dệt nên một bản nhạc nền trầm lắng.
Lâm Nhất ngồi tĩnh tọa trên chiếc Bồ Đoàn Cũ Kỹ của mình, mắt khép hờ, cảm nhận dòng chảy của vạn vật. Hắn đặt tay lên Phù Trần Mộc, cảm nhận sự kết nối sâu sắc với đất trời, với những sinh linh bé nhỏ đang ẩn mình trong màn đêm. Sự bình yên trong tâm hồn hắn lan tỏa ra xung quanh, bao trùm cả không gian. Hắn không còn là một đạo sĩ cô độc đi tìm tiên đạo, mà đã trở thành một phần không thể tách rời của hồng trần, hòa mình vào từng hơi thở của cuộc sống.
Các đồng minh ngồi xung quanh hắn, trên những tảng đá đã ngả màu rêu phong, cùng nhau thảo luận về những gì họ đã chứng kiến. Ánh trăng vằng vặc bắt đầu nhô lên, rọi sáng khuôn mặt của mỗi người, phản chiếu những cảm xúc khác nhau.
Chu Thanh Huyền, dưới ánh trăng mờ, vẫn không ngừng ghi chép. Hắn trầm ngâm nhìn về phía Lâm Nhất, rồi lại nhìn vào cuốn sổ của mình. "Những gì chúng ta thấy hôm nay, không phải là một sự trùng hợp," hắn nói, giọng trầm tư, phá vỡ sự im lặng. "Đây là minh chứng cho thấy 'Chân Đạo' của Lâm huynh đã thực sự chạm đến trái tim người dân, vượt qua mọi rào cản địa lý, ngôn ngữ... Nó không cần giáo điều, không cần ép buộc, nó tự tìm đường đến với những tâm hồn thiện lương, như nước chảy tìm về nguồn, như mây trôi về biển." Hắn cảm nhận được một xung đột nội tâm, làm sao để truyền tải trọn vẹn tinh thần vô vi, vô tiên của Lâm Nhất mà không biến nó thành một giáo điều cứng nhắc, một khuôn mẫu đóng khung? 'Vô Tiên Chi Đạo' là tự do, là sự thấu hiểu, không phải là những quy tắc khô khan.
Vương Đại Phúc, với vẻ mặt đầy suy tư, vuốt bộ râu quai nón: "Nếu những 'ốc đảo bình yên' như Lạc Thủy Thôn và Thanh Khê Thôn cứ mọc lên như nấm sau mưa, chúng ta có thể lập ra một quỹ nhỏ, hoặc một hệ thống trao đổi hàng hóa, để những làng này có thể hỗ trợ lẫn nhau, tạo thành một mạng lưới nhân ái vững chắc. Như vậy, họ sẽ không bao giờ phải lo lắng về những khó khăn riêng lẻ nữa." Ông nhìn Lý Ngọc Hà, "Lý cô nương, với tài quán xuyến của nàng, chắc chắn sẽ quản lý tốt mạng lưới này." Lý Ngọc Hà khẽ gật đầu, đôi mắt lanh lợi ánh lên vẻ đồng tình và sự quyết tâm.
Mộ Dung Uyển Nhi, tựa nhẹ vào vai Lâm Nhất, nhìn hắn bằng ánh mắt trìu mến. "Lâm Nhất, huynh đã thực sự gieo được những hạt giống tốt lành. Chúng đang nảy nở khắp nơi." Nàng cảm nhận được sự hạnh phúc dâng trào trong lòng, hạnh phúc khi chứng kiến sự thay đổi tích cực, khi thấy những nỗi buồn được xoa dịu, những hy vọng được thắp lên.
Tô Mạt Nhi, đôi mắt to tròn long lanh phản chiếu ánh trăng, tựa vào Mộ Dung Uyển Nhi, cũng nhìn về phía Lâm Nhất, lòng tràn đầy niềm tin và hy vọng. "Mạt Nhi tin rằng, một ngày nào đó, toàn bộ hồng trần sẽ được bao phủ bởi những 'ốc đảo bình yên' như thế này." Giọng nói trong trẻo của nàng vang lên, mang theo một sự lạc quan hồn nhiên.
Lâm Nhất mở mắt, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen thẫm với muôn vàn vì sao lấp lánh. Hắn không nói nhiều, nhưng ánh mắt hắn chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc, như thể hắn đã nhìn thấy một tương lai mà 'Vô Tiên Chi Đạo' không chỉ là của riêng hắn, mà là của toàn thể hồng trần. Hắn biết, sự lan tỏa tự phát của 'Chân Đạo' này sẽ sớm thu hút sự chú ý của các thế lực lớn hơn, có lẽ là cả Thái Tử Lưu Ly, người đang tìm kiếm một đạo lý trị quốc. Hắn đã gieo những hạt mầm, và giờ đây, những hạt mầm ấy đang tự mình vươn lên, mạnh mẽ và kiên cường.
Hắn khẽ gật đầu, đặt tay lên Chuỗi Hạt Bồ Đề, cảm nhận sự mát lạnh của từng viên hạt. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chính chân tâm ấy, đang dệt nên một mạng lưới hy vọng, nối kết những 'ốc đảo bình yên' này lại với nhau, báo hiệu một tương lai nơi 'Vô Tiên Chi Đạo' sẽ không ngừng được truyền bá và ảnh hưởng đến nhiều thế hệ, cho thấy hành trình tìm kiếm chân lý là vĩnh cửu, viên mãn trong sự hòa hợp với vạn vật và tình yêu thương vô bờ.