Màn đêm dần buông xuống, mang theo hương vị của đất trời và sự tĩnh lặng của vạn vật. Ánh trăng vẫn vằng vặc, như một tấm gương bạc soi chiếu xuống trần gian, vẽ nên những bóng hình hư ảo trên nền đất. Lâm Nhất, với đôi mắt vừa mở, ánh lên vẻ thấu triệt, cảm nhận được sự giao thoa kỳ diệu giữa ánh sáng và bóng tối, giữa hiện thực và những điều chưa thể chạm tới. Hắn biết, đêm nay sẽ trôi qua, và một ngày mới lại đến, mang theo những khởi đầu mới, những câu chuyện mới của hồng trần. Hắn khẽ gật đầu, đặt tay lên Chuỗi Hạt Bồ Đề, cảm nhận sự mát lạnh của từng viên hạt. Đời người như mộng, mộng tỉnh mộng tan, chỉ còn lại chân tâm. Và chính chân tâm ấy, đang dệt nên một mạng lưới hy vọng, nối kết những 'ốc đảo bình yên' này lại với nhau, báo hiệu một tương lai nơi 'Vô Tiên Chi Đạo' sẽ không ngừng được truyền bá và ảnh hưởng đến nhiều thế hệ, cho thấy hành trình tìm kiếm chân lý là vĩnh cửu, viên mãn trong sự hòa hợp với vạn vật và tình yêu thương vô bờ.
***
Bình minh hé rạng, xua tan màn sương mỏng còn vương vấn trên những tán lá xanh non của Thanh Khê Thôn. Ánh nắng sớm màu mật ong xuyên qua kẽ lá, rải những đốm sáng lung linh trên con đường đất ẩm ướt. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, đánh thức cả làng sau một giấc ngủ dài. Kế đó là tiếng chó sủa lanh lảnh, tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng từ những ngôi nhà gỗ đơn sơ mái tranh, được bao quanh bởi hàng rào tre xanh mướt. Một dòng suối nhỏ chảy róc rách không ngừng, ngân nga bản tình ca của núi rừng, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên cành cây cổ thụ lớn đứng sừng sững giữa làng. Mùi khói bếp thoang thoảng bay ra từ những mái nhà, quyện lẫn với mùi đất ẩm, mùi lúa chín đang trĩu bông trên cánh đồng bát ngát và hương cỏ cây dại ven suối, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống, bình yên và giản dị đến lạ thường.
Lâm Nhất cùng đoàn người bước vào Thanh Khê Thôn, cảm nhận từng hơi thở của sự hồi sinh. Không khí trong lành mơn man da thịt, mang theo hơi ẩm của sương sớm, khiến tâm hồn hắn như được gột rửa. Làng không còn vẻ hoang tàn, u ám như những lần trước hắn ghé qua, thay vào đó là sự sống động, ấm cúng và gần gũi đến nao lòng. Những người dân chất phác, từng mang vẻ tiều tụy, tuyệt vọng, giờ đây lại đang làm việc trên cánh đồng với nụ cười rạng rỡ trên môi, ánh mắt tràn đầy hy vọng. Họ chia sẻ từng hạt lúa, từng củ khoai, không chút so đo, tính toán. Tinh thần đoàn kết, tương trợ lẫn nhau đã trở thành lẽ sống, một sự thay đổi sâu sắc từ bên trong, không cần ai phải thúc ép.
Một bóng hình nhỏ nhắn, lanh lẹ chạy vụt đến, mái tóc đen mượt mà tung bay theo gió. Đó là Tiểu Linh Nhi, cô bé ngày nào còn rụt rè, đôi mắt to tròn ngây thơ nhưng ẩn chứa nỗi sợ hãi. Giờ đây, đôi mắt ấy sáng ngời niềm vui, không chút gợn ưu tư. Nàng bé con đã lớn hơn một chút, dáng người mảnh mai nhưng tràn đầy sức sống. Nàng bé mặc một bộ y phục vải thô màu xanh nhạt, tuy đơn giản nhưng sạch sẽ và gọn gàng. Khi nhìn thấy Lâm Nhất, nàng không ngần ngại chạy đến, ôm chặt lấy chân hắn, giọng nói trong trẻo vang lên như tiếng chuông gió:
"Lâm ca ca, huynh xem này! Làng ta đẹp hơn xưa nhiều lắm! Ai cũng vui vẻ, giúp đỡ lẫn nhau! Cha con vừa mới xây lại cái hàng rào tre cho bà Ba hôm qua đó! Còn con, con đã học được cách chăm sóc mấy luống rau rồi!"
Lâm Nhất khẽ mỉm cười, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên vẻ dịu dàng. Hắn nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu Linh Nhi, cảm nhận sự mềm mại của mái tóc nàng. Lòng hắn ấm áp lạ thường. Hắn đưa mắt lướt qua từng gương mặt tươi tắn của dân làng, từ những đứa trẻ đang hồn nhiên chơi trò đuổi bắt quanh cây cổ thụ, đến những người phụ nữ đang phơi thóc trước sân đình làng nhỏ, và những người đàn ông đang cần mẫn sửa sang lại những mái nhà. Tất cả đều là những hình ảnh sống động của một hồng trần đang hồi sinh, một hồng trần mà hắn đã từng cho là vô vọng.
Lão Nông Phu Trần Bá, với lưng còng, da rám nắng và đôi tay chai sần, chậm rãi bước đến. Y mặc một chiếc áo vải thô đã sờn cũ, đầu đội chiếc nón lá đã bạc màu. Ánh mắt y giờ đây không còn sự khắc khổ, mệt mỏi mà thay vào đó là sự biết ơn sâu sắc và niềm tin vững chãi.
"Đúng vậy, đạo trưởng," Trần Bá nói, giọng trầm ấm nhưng đầy sức sống, "Chẳng cần tiên pháp gì cao siêu, chỉ cần biết sống vì nhau, biết trân trọng những gì mình có, thế là đủ. Những lời của đạo trưởng đã thắp sáng lại lòng người nơi đây. Chúng tôi giờ đây hiểu rằng, một hạt gạo làm ra, bao giọt mồ hôi đổ xuống, nhưng nếu biết sẻ chia, biết gánh vác cùng nhau, thì gánh nặng ấy sẽ nhẹ đi bội phần. Từ ngày Lạc Thủy Thôn được cứu giúp, rồi đến Thanh Khê Thôn này, chúng tôi đã tự nhận ra điều đó. Chẳng cần ai dạy bảo, chỉ cần nhìn thấy những gì đạo trưởng và mọi người đã làm, là chúng tôi tự khắc hiểu ra."
Lâm Nhất không nói gì nhiều, hắn chỉ giữ một nụ cười ấm áp, ánh mắt thấu hiểu. Hắn hít sâu không khí trong lành, cảm nhận sự sống đang chảy trong từng thớ đất, từng hơi thở của con người. Hắn thấy rõ ràng, những hạt mầm 'Chân Đạo' mà hắn gieo trồng đã không chỉ nảy nở, mà còn tự mình lan tỏa, biến những mảnh đất hoang tàn thành những ốc đảo bình yên, nơi con người tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại. Đây không phải là phép màu, mà là sự chuyển hóa từ bên trong, là sức mạnh của lòng nhân ái và sự thấu hiểu. Hắn biết, Vạn vật hữu linh, nhân sinh hữu tình, và chính tình người, tình đời ấy mới là tiên đạo chân chính.
Mộ Dung Uyển Nhi đứng bên cạnh Lâm Nhất, ánh mắt nàng dịu dàng và bình yên. Nàng khẽ nắm lấy tay hắn, cảm nhận sự ấm áp và kiên định nơi bàn tay gầy gò ấy. Nàng không nói, chỉ lặng lẽ nhìn ngắm khung cảnh bình yên trước mắt, cảm nhận được niềm hạnh phúc dâng trào trong lòng. Tô Mạt Nhi, với đôi mắt to tròn long lanh, không ngừng nhìn ngó xung quanh, thỉnh thoảng lại líu lo hỏi Tiểu Linh Nhi về những trò chơi mới trong làng, mang đến sự ấm áp và hồn nhiên cho cả đoàn. Vương Đại Phúc và Lý Ngọc Hà cũng không giấu được vẻ hài lòng. Vương Đại Phúc vuốt bộ râu quai nón, ánh mắt tràn đầy sự mãn nguyện. Lý Ngọc Hà thì tỉ mẩn ghi chép lại những thay đổi, những câu chuyện về sự hồi sinh của làng, chuẩn bị cho việc xây dựng một "mạng lưới nhân ái" vững chắc như ông Vương đã đề xuất.
Chu Thanh Huyền, như thường lệ, vẫn không ngừng ghi chép vào cuốn sách cổ của hắn. Hắn trầm ngâm quan sát từng nét mặt, từng cử chỉ của người dân, từng lời nói chất phác của Trần Bá, rồi lại nhìn về phía Lâm Nhất. Hắn hiểu rằng, những gì hắn đang ghi lại không chỉ là những lời giảng, mà là những minh chứng sống động nhất cho 'Vô Tiên Chi Đạo' – một đạo lý không nằm trên giấy trắng mực đen, mà thấm đẫm trong từng hơi thở của cuộc sống, trong từng hành động sẻ chia của con người. Hắn cảm thấy mình thật may mắn khi được chứng kiến và là một phần của hành trình này, hành trình mà một con người đã tìm thấy tiên đạo ngay trong chính hồng trần gian nan này.
***
Rời Thanh Khê Thôn khi những tia nắng đã lên cao, đoàn người tiếp tục hành trình, tâm hồn tràn ngập niềm hân hoan. Họ men theo một con đường mòn nhỏ, hai bên là những hàng cây xanh mướt, thi thoảng lại bắt gặp những đóa hoa dại khoe sắc thắm. Không khí giữa trưa dần trở nên ấm áp hơn, nhưng vẫn có những làn gió nhẹ mơn man, xua đi cái oi ả của ngày hè. Cuối cùng, họ dừng chân bên Hồ Bán Nguyệt, một hồ nước tự nhiên tuyệt đẹp mà Lâm Nhất từng ghé qua nhiều lần.
Bờ hồ phủ đầy cỏ xanh mướt, mềm mại như nhung, và điểm xuyết bởi vô vàn hoa dại đủ màu sắc, tạo nên một bức tranh thủy mặc sống động. Mặt nước trong xanh phẳng lặng như tấm gương khổng lồ, phản chiếu trọn vẹn bầu trời trong vắt với những áng mây trắng bồng bềnh. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tạo nên những âm thanh êm ái, như lời thì thầm của thiên nhiên. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây ven hồ, tiếng gió thổi nhẹ qua mặt nước, xào xạc trên những bụi cỏ, và đôi khi là tiếng cá quẫy nước tạo thành những vòng sóng lăn tăn, tất cả hòa quyện thành một bản nhạc thanh bình, thơ mộng. Mùi nước hồ trong lành quyện với hương cỏ cây tươi mát và mùi hoa dại thoang thoảng, len lỏi vào từng hơi thở, mang đến một cảm giác thư thái và tĩnh lặng hiếm có.
Lâm Nhất ngồi tĩnh lặng trên một tảng đá lớn đã ngả màu rêu phong bên bờ hồ, đôi mắt đen láy nhìn xa xăm vào mặt nước. Hắn không còn là một đạo sĩ cô độc đi tìm kiếm, mà là một phần của cảnh vật, hòa mình vào dòng chảy bất tận của sự sống. Hắn thấy những đứa trẻ hồn nhiên nô đùa bên bờ hồ, tiếng cười giòn tan vang vọng cả một góc trời. Những cặp đôi trẻ tay trong tay dạo bước, ánh mắt trao nhau tình tứ, không chút lo toan, vướng bận. Những người già ngồi câu cá, kiên nhẫn và an nhiên, chờ đợi từng cú giật cần. Không một chút ưu tư, không một chút lo sợ về chiến tranh hay loạn lạc. Tất cả đều sống trong khoảnh khắc hiện tại, tận hưởng sự bình yên mà 'Chân Đạo' đã mang lại, sự bình yên mà Lâm Nhất đã âm thầm gieo trồng. Hắn cảm nhận được sự sống đang tuôn chảy mãnh liệt, một phần của vòng tuần hoàn vĩnh cửu của hồng trần, một vòng tuần hoàn không cần đến phép thuật hay thần thông, mà chỉ cần đến tình yêu thương và sự thấu hiểu.
Mộ Dung Uyển Nhi khẽ ngồi xuống bên cạnh Lâm Nhất, mái tóc đen dài mượt mà khẽ lay động theo làn gió. Nàng tựa nhẹ vào vai hắn, ánh mắt trìu mến nhìn hắn, rồi lại nhìn về phía hồ nước. Khuôn mặt thanh tú của nàng giờ đây đã không còn nỗi buồn vương vấn của những ngày đầu, mà thay vào đó là sự bình yên, hạnh phúc. Nàng cảm thấy một sự viên mãn sâu sắc khi chứng kiến những thay đổi tích cực này, khi thấy những nỗi buồn được xoa dịu, những hy vọng được thắp lên.
Tô Mạt Nhi, với khuôn mặt thanh tú, bầu bĩnh, đôi mắt to tròn long lanh, cũng ngồi xuống phía bên kia của Lâm Nhất. Nàng tựa đầu vào vai hắn, giọng nói trong trẻo như gió, khe khẽ cất lên:
"Thế giới này, thật ra vẫn còn rất đẹp, phải không ca ca? Chẳng cần phải đi đâu xa, bình yên ở ngay đây. Mạt Nhi cảm thấy, chỉ cần được ở bên ca ca và mọi người, được nhìn thấy những nụ cười này, là đủ rồi."
Vương Đại Phúc, với thân hình phốp pháp và bụng phệ, khuôn mặt phúc hậu luôn nở nụ cười hiền lành, mang đến một bữa trưa đơn giản nhưng đầy đủ. Ông đặt từng món ăn xuống bên cạnh họ, rồi cũng ngồi xuống, nhìn ngắm cảnh vật.
"Cảnh này, khiến lão phu nhớ về những tháng ngày xưa cũ, khi bình yên là lẽ thường tình," Vương Đại Phúc nói, giọng trầm ấm nhưng đầy cảm xúc. "Cảm ơn đạo trưởng, đã mang nó trở lại. Có lẽ, những gì chúng ta đang làm, không chỉ là cứu giúp người dân, mà là khôi phục lại cái gọi là 'chân lý' đã bị lãng quên bấy lâu nay."
Lý Ngọc Hà, với dáng người mảnh mai và khuôn mặt phúc hậu, cũng ngồi xuống gần đó. Nàng luôn chu đáo, sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy. Nàng gật đầu đồng tình với Vương Đại Phúc, đôi mắt lanh lợi ánh lên vẻ quyết tâm. "Dù tiên đạo có cao siêu đến mấy, cũng không bằng một bữa cơm ấm bụng trong cảnh thái bình này," nàng nói khẽ, rồi quay sang nhìn Lâm Nhất, "Và chính đạo trưởng đã giúp mọi người nhận ra điều đó."
Lâm Nhất nhắm mắt, hít sâu hơi thở của đất trời, cảm nhận từng nhịp đập của hồng trần như chính nhịp đập của trái tim mình. Hắn không nói gì, chỉ giữ một nụ cười nhẹ, để cho cảm giác hòa quyện thấm sâu vào từng tế bào. Hắn biết, đây chính là sự viên mãn mà hắn hằng tìm kiếm, không phải ở tiên giới xa xôi hay những phép tắc thần thông, mà ở ngay trong những điều bình dị nhất, trong sự giao cảm với vạn vật và lòng người. Hắn đã trở thành một phần không thể tách rời của hồng trần, như nước hòa vào nước, như gió hòa vào gió.
***
Khi những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà bắt đầu dát vàng lên những mái nhà, đoàn người Lâm Nhất đã trở về Huyền Nguyên Quan. Nắng chiều dịu nhẹ, không khí trong lành mang theo chút se lạnh của hoàng hôn. Huyền Nguyên Quan, giờ đây, không còn là một đạo quán hoang tàn, u ám như xưa. Nó đã được phục hồi, dọn dẹp sạch sẽ, và trở thành một trung tâm nhỏ cho những người muốn tìm hiểu 'Chân Đạo'. Những bức tường gạch cũ kỹ đã được tu sửa, sân đạo quán được quét dọn phong quang, và những ngọn đèn lồng đã được thắp sáng, hắt ra thứ ánh sáng vàng ấm áp trong không gian.
Trong sân đạo quán, một nhóm người dân từ các làng lân cận đang ngồi thành vòng tròn, chăm chú lắng nghe Chu Thanh Huyền giảng giải. Hắn, với dáng vẻ thư sinh, thanh tú, vẫn luôn mang theo một cuốn sách cổ và chiếc bút lông, giờ đây đang trầm tĩnh nói về 'Vô Tiên Chi Đạo' mà Lâm Nhất đã khai sáng.
"...Tiên đạo không nằm ở thần thông phép thuật, mà nằm ở chính tâm hồn chúng ta," Chu Thanh Huyền nói, giọng hắn trầm ấm và rõ ràng, "ở cách chúng ta đối xử với hồng trần này, với vạn vật xung quanh. Nó là sự thấu hiểu, là lòng nhân ái, là sự hòa hợp. Không cần cầu kỳ hay xa hoa, tiên đạo nằm ngay trong từng hơi thở, từng hành động thiện lương của mỗi người."
Những người dân ngồi đó, không ai quỳ lạy hay tung hô, chỉ có những ánh mắt đầy kính trọng và những nụ cười bình dị. Họ lắng nghe, suy ngẫm, và cảm nhận. Lâm Nhất bước vào sân, không một lời chào hỏi ồn ào. Hắn chỉ lặng lẽ đi qua, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt, từng tâm hồn đang tìm kiếm chân lý. Hắn biết, những hạt mầm hắn gieo đã nảy nở, và Chu Thanh Huyền đang giúp chúng bén rễ sâu hơn, vững chắc hơn.
Hắn đi thẳng vào điện thờ, nơi chiếc Bồ Đoàn Cũ Kỹ của hắn vẫn còn đó, nằm ngay ngắn trên nền gạch lạnh lẽo. Chiếc bồ đoàn đã theo hắn qua biết bao gian nan, chứng kiến bao thăng trầm của hồng trần, giờ đây vẫn lặng lẽ chờ đợi. Hắn ngồi xuống, không một tiếng động. Đôi mắt hắn khẽ khép hờ, một nụ cười an nhiên, tự tại hiện trên môi. Hắn nhìn ra cửa, nơi ánh hoàng hôn cuối cùng đang nhuộm đỏ cả một góc trời, vẽ nên những vệt màu rực rỡ nhưng cũng đầy hoài niệm.
Bên ngoài, tiếng giảng của Chu Thanh Huyền vẫn vang vọng, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua những tán trúc xanh mướt, tiếng chim đêm bắt đầu cất tiếng gọi bầy. Mùi trầm hương nhẹ nhàng lan tỏa trong không gian điện thờ, mang theo sự thanh tịnh và bình an. Lâm Nhất cảm nhận sự hòa quyện hoàn toàn với vạn vật, với tiếng gió, tiếng chim, tiếng người nói chuyện, tất cả đều là một phần của hắn, không còn là một cá thể độc lập mà là một dòng chảy bất tận của sự sống.
Hồng trần là ta, ta là hồng trần. Không còn giới hạn, không còn phân biệt. Không cần phi thăng, không cần trường sinh. Đây chính là 'Vô Tiên Quy Nguyên', là viên mãn của một Chân Nhân. Hắn đã tìm thấy con đường của mình, không phải là con đường dẫn đến tiên giới hư ảo, mà là con đường hòa mình vào hồng trần, thấu hiểu mọi lẽ nhân sinh, sống trọn vẹn từng khoảnh khắc với tình yêu thương vô bờ. Những hạt mầm 'Chân Đạo' đã được gieo, những 'ốc đảo bình yên' đã được dựng xây, và Chu Thanh Huyền đang hệ thống hóa những triết lý ấy, chuẩn bị cho một tương lai nơi 'Vô Tiên Chi Đạo' sẽ không ngừng được truyền bá và ảnh hưởng đến nhiều thế hệ. Hành trình tìm kiếm chân lý là vĩnh cửu, và hắn, Lâm Nhất, đã trở thành một phần không thể thiếu của hành trình ấy, một ngọn hải đăng soi rọi cho những tâm hồn lạc lối giữa biển đời.